Chào các bạn,

Vấn đề khó nhất cho chúng ta trong cố gắng thành tựu một ước muốn là “khởi sự”. Ta muốn bỏ hút thuốc, nhưng lại không bao giờ khởi sự bỏ. Ta muốn khiêu vũ giỏi, nhưng không bao giờ đi học nhày. Ta muốn thành nhà văn, nhưng chẳng bao giờ khởi sự viết…
Quán tính, sức ì, hay thói quen, là cái giữ ta trong tình trạng hiện tại. Phải đi học khiêu vũ, hay phải ngồi xuống viết, là phá bỏ thói quen và lịch làm việc hàng ngày ta đang có. Bắt đầu một hoạt động mới luôn luôn có nghĩa là phải thay đổi vài thói quen cũ. Mà con người bẩm sinh thì ăn ngủ làm việc theo thói quen, và không thích thay đổi thói quen.
“Sơn Bạch Tuyết tuyệt hảo! Màu sắc đẹp nhất trong thiên hạ! Nhà của bạn sẽ hấp dẫn nhất thành phố!” Hay, “Giới thiệu đến quý vị người nữ ca sĩ duyên dáng nhất nước”. Các loại quảng cáo kiểu này gọi là overstatement, nói quá đáng, nói phóng đại. Understatement là ngược lại, là nói nhẹ hơn sự thật. Ví dụ: Chàng vừa bị đụng xe vào nằm bệnh viện một tháng, và chàng nói: “Tai nạn này cũng hơi bất tiện cho mình.” Hay vị bác sĩ mới phát minh ra thuốc chống ung thư phổi nói: “Cám ơn các bạn quan tâm đến đóng góp nhỏ của tôi.”










Satan là quỷ dữ, Quỷ Vương chứ không phải quỹ nhí. Thiên hạ nhiều khi rủa nhau “Đồ Satan”. Và đương nhiên là ta nghĩ đến Quỷ Vương là kẻ màu đen, có đuôi, có nanh, có sừng, có vương miện, cầm chĩa ba, hành hạ con người. Nhưng nghĩa đầu tiên cổ xưa nhất của Satan là Kẻ Cám Dỗ, the Tempter. (Nghĩa này rõ ràng nhất trong sách Giốp (Job) của Cựu Ước. Trong đó Satan giúp Thượng đế thử lòng con người (Giốp) bằng mọi loại cám dỗ và thứ thách để con người mất lòng tin).