All posts by Phạm Thị Ngọc Nho

I am a tutor in Da Nang

Viết bảng…

 

Cầm viên phấn trắng đứng trước bảng đen mà thấy lòng bâng khuâng quá! Tấm bảng trải dài, rộng thênh thang như một trang đời vậy. Và tôi, hôm nay tôi sẽ viết những gì lên tấm bảng của cuộc đời mình? Những sinh viên sư phạm ơi, các em sắp sang năm cuối rồi, trang đời đang trải ra trước mắt các em đấy, rộng thênh thang, các em sẽ viết gì?

Continue reading Viết bảng…

Mọc răng khôn ^^

 

Ôi, ngộ quá! Lớn rồi còn mọc răng, hi hi!! Mọi hôm nghe nhưng nhức mà nào đâu có biết. Hôm nay soi gương mới thấy một mảnh răng mới nhú, còn khép nép dưới tấm chăn hồng yêu thương của lợi. Cái mảnh màu trắng sữa ấy làm mình tủm tỉm cười. Sao lại gọi là “răng khôn” nhỉ? Chỉ biết nó mới hé ra là một mảnh bé tẹo trông xinh lắm. Non nớt và lạ lẫm như một chú bé con vậy.

Continue reading Mọc răng khôn ^^

Tập viết bảng

 
Từng hàng chữ lăn đều đều trên tấm bảng phẳng lì. “Cô giáo” sẽ là danh xưng em được gọi vào năm tới đấy! Yêu thương biết bao khi các cô giáo đang tập viết bảng! Những hàng chữ thật thẳng, thật tròn là nỗ lực, là bỡ ngỡ, yêu thương. Các cô giáo tương lai, các cô đang nghĩ gì? Bụi phấn rơi và tiếng cười của các cô cất lên còn bao nhiêu là trong trẻo của cái tuổi sinh viên thích đùa nghịch này. Bụi phấn trắng vương trên tà áo, bay vào cả giấc mơ của một ngày đứng trên bục giảng trong vai trò của một cô giáo thực thụ. Các cô sẽ đứng giữa bao nhiêu là học trò, và lứa học trò đầu tiên là kỉ niệm đầu phấn trắng bay vương.

Continue reading Tập viết bảng

Giấc ngủ từ tâm

Em cuộn tròn trong chăn. Con sâu nhỏ của chị ngủ rồi. Em trong giấc mơ thật hiền. Ngày ấy, phải, ngày ấy chị cũng ngắm em như thế này, nhưng trong một trưa đầy nắng cơ, và thấy cả mồ hôi lấm tấm trên ngực em. Sao ngày ấy chúng ta lại hay cãi nhau thế nhi, để bây giờ thấy nhau hiền quá đỗi?

Em thân yêu, có phải mọi giấc ngủ là thiện, để từ tâm trên gương mặt em làm mềm trái tim chị? Em có biết đâu em đáng yêu nhường nào trong giấc ngủ. Và có phải vì trưa yên tĩnh quá, nên gió buồn tình đẩy chị đến bên em? Em có biết đâu chị ngắm em lâu đến thế. Nghe từng hơi thở đều đều, và gương mặt như thấp thoáng nụ cười mà chị biết, chẳng mấy chốc nữa khi tỉnh dậy, nó có thể sẽ đanh lại trong một cuộc khẩu chiến mới. Chị ngắm đôi bàn tay đã lâu lắm rồi không được nắm lấy. Đôi bàn tay không thật lành lặn ngày xưa vẫn lọt thỏm trong tay chị, hay níu áo gọi thân yêu: “Chị Nho ơi, ra xem cái này này…”

Continue reading Giấc ngủ từ tâm

Đôi giày mới

 

Lượn lờ và chọn lựa. Những đôi giày thật xinh đẹp nằm hàng chờ ta ướm thử. Trời mưa nên quầy hàng vắng khách. Ta làm “thượng đế” duy nhất ở đây rồi ^^! Cô bạn nhanh nhảu chọn cho ta mấy đôi giày liền để thử. Chà, đẹp quá, nhưng tớ không thích màu này…Ui, đôi kia đẹp hen, tớ mang đôi đấy “chuẩn” không?…Ôi, hai đôi này tớ đều thích cả, chọn cái nào đây? Khó xử quá!…Và rồi, sau một hồi hội ý, suy nghĩ, đôi giày này nằm đây, trên tay tớ.

Continue reading Đôi giày mới

Cùng nhau

 

Có một niềm hạnh phúc chỉ có thể có được khi ta mở lòng mình để cùng nhau. Cùng nhau làm việc nhóm dẫu rằng chín người mười ý, song rõ ràng mười cái đầu vẫn hơn một cái đầu, và chúng ta dồi dào ý tưởng cho một đề tài. Cùng nhau chụp ảnh ta ghi lại những khoảnh khắc khi chúng ta bên nhau, và trong nụ cười cho đi có nụ cười đáp lại. Cùng nhau tô một bức tượng, ta cảm nhận một sự gắn kết trong veo, nồng ấm nơi tình bạn của chúng ta tỏa ra sắc màu. Cùng nhau lội nhà sách chúng ta tìm thấy nhanh hơn thứ mình cần. Cùng nhau đi shopping ta biết đôi giày đã chọn là đôi giày hợp với ta nhất. Cùng nhau đội mưa đường về, cơn mưa này thật mát và sẽ thành kỉ niệm. Cùng nhau một bữa cơm, cười hì hì, đói quá :”>! Cùng tặng một món quà, tình bạn trong sáng mãi :-)!

Continue reading Cùng nhau

Chiếc vòng đeo tay

 

Chiếc vòng thật sáng, thật đẹp, thật dễ đeo 🙂 ! Lại rất hợp với trang phục của mình :). Thích đeo, thích ngắm nó. Một thứ nằng nặng, mát mát, và lấp lánh. Nó thật sang trọng. Nó còn làm mình vui vui khi mang trên tay. Nó là một món quà từ một người bạn. Một người bạn mà mình rất mến. Một người bạn hay đi cùng nhau.

Cầm chiếc vòng lên rất nhiều lần. Mân mê nó như một dòng chảy nào ấm áp. Có một câu hát rất hay rằng: “And we are all connected to each other. In a circle, in a hoop that never end” (Và tất cả chúng ta đã gắn kết với nhau. Trong một vòng tròn, trong một cái vòng mà không bao giờ kết thúc).

Continue reading Chiếc vòng đeo tay

Lặng yên

 

Chiều mang mang như một bức tranh buồn. Ta đi vẩn vơ dưới tán bàng đứng lặng. Bàng mùa này đã bắt đầu điểm vàng, điểm đỏ. Mấy bông hoa nằm vương vất đây đó. Ôi chao là tĩnh lặng! Âm thanh từ chiếc phôn không đủ lấp đầy khoảng không bé tẹo đang ngưng đọng lại này. Thân bàng ướt mềm. Nó đứng yên mà chẳng buồn suy nghĩ. Nó đang chờ đợi một điều gì?

Không nghe tiếng ve râm ran trong những vòm lá nữa. Chúng là nhóm nhạc đi dạo đã sang một hè phố khác. Sân trường giờ đây im nghe… những gì vậy nhỉ? Lòng em đang lắng lại, mang mang một chút buồn, buồn vẩn vơ như vậy. Em muốn bức phá quá! Nhưng em thật dịu dàng. Em đi giữa mùa thu đang trải lòng mình bằng những cơn mưa.

Continue reading Lặng yên

Ốm !!!

 

Ôi, những đã mong nó qua! Trán vẫn mát. Nhưng mà trong người thì cứ nghe nóng, và hình như từ sáng bắt đầu nóng dần lên thấy rõ. Ho nhiều nên cổ rát luôn rồi. Và thấm mệt! Thế là lười càng có điều kiện hoành hành. Đã cảm, lại thêm cái bệnh lươi huyền thì thôi hết chỗ nói.

Thèm được cái cảm giác lâng lâng hạnh phúc ngày nào khi biết được mình yêu anh. Sốt phát ban bao nhiêu người nằm giường, có đứa nghỉ cả tuần mới đi học lại. Vậy mà mình cứ nhởn nhơ như không. Vẫn bay, vẫn nhảy, vẫn ca hát. Lòng rộn ràng những cảm xúc mới lạ. Nào biết ốm là gì đâu! Nào biết mình đang ốm!

Continue reading Ốm !!!

Hoa thủy tiên

 

Hoa nở một dạo, rồi lặng yên, không thấy hoa nữa, im lìm cả trong những ngày xuân, rồi hè… Lá cũng kém xanh đi, vàng vọt. Ta nhiều khi cũng quên không tưới. Rồi một hôm như hôm nay, sau những cơn mưa chiều lặng lẽ đón đưa ta. Em, hoa thủy tiên xinh yêu bỗng nở rộ như một tâm hồn rộng mở!

Ôi chao, sao mà đáng yêu thế! Cái sắc hồng dịu dàng, cởi mở thật thân thiện đến cảm tưởng chẳng còn sắc hồng nào đẹp hơn. Cái sắc xanh nơi cuống hoa cũng sáng lên như ngọc, một sắc xanh đến mát lành chứ. Cái đầu nhụy ươn ướt, yêu yêu cứ vươn ra như một cây chong chóng mộng mị, như một đôi mắt sáng nay vừa mở sau một giấc ngủ quá lâu rồi. Ta những muốn đặt lên hoa một nụ hôn thôi. Hoa hôm nay giữ hồn ta thật rồi!

Continue reading Hoa thủy tiên

Chiều tan trường và một cơn mưa nhỏ

 

Đà Nẵng mùa này lạ quá! Sáng lên thật nắng để rồi chiều đổ mưa. Thời tiết cứ như tuổi mình, như tâm trạng mình tuổi này, mau thay đổi quá. Ơ hay, đất trời vẫn trẻ!

Nắng cứ nắng suốt đường em đi học. Cái nắng quang quẻ, ngỡ ngàng. Nắng tràn đầy cả đôi tà áo, để áo trắng thêm, rạng ngời cả đôi mắt biếc.

Thế rồi cơn mưa chiều đến. Một điều thật lạ là khi nắng ban sáng càng to thì cơn mưa ban chiều càng lớn. Bữa này, nắng không to nữa, trời chỉ râm mát, và cơn mưa chiều đến lặng lẽ, êm êm. Và những cơn mưa như thế cứ đều đặn đón đưa em mỗi chiều tan học về. Ô, em chẳng còn như ngày xưa nữa. Em hôm nay thích mưa đến lạ kì. Em muốn đi trong mưa, thích tắm mưa. Những hạt nước đôi khi chẳng bé tẹo, nhưng mát rượi. Em cố ý bỏ quên áo mưa ở nhà. Cơn mưa chỉ vừa đủ ướt!

Continue reading Chiều tan trường và một cơn mưa nhỏ

Mưa đầu thu

 

Mưa đầu thu cứ nhè nhẹ vậy sao? Mát rượi! Mưa rả rích trong đêm. Chiếc ô được ta hạ xuống từ lúc nào. Ta thích như vậy… cứ để những hạt nước bé tẹo đáp nhẹ trên da thịt. Mát quá! Đêm nay dường như không có gió, song ta vẫn có thể nghe hơi nước đang ôm ấp vỗ về. Ta ngả vào lòng đêm với tất cả tin yêu. Ta hát lên. Tiếng hát trong đêm mới thú vị làm sao. Tiếng hát cũng yêu thương! Này là búp non xanh, này nụ hoa bé nhỏ, ngủ ngoan nhé trong mát lành đêm nay!

Continue reading Mưa đầu thu

Chờ đón cơn mưa

 

Ánh sáng nhạt dần, trang sách cũng mờ dần, có lúc chỉ vừa mới hửng lên đã đột ngột tối sầm lại cứ như đã chiều lắm phải lên đèn, mặc dù, ở giờ này ngày hôm qua nắng hãy còn chói chang. Và những lúc như thế này, ta lại hướng mắt về cửa sổ…dời gót ra lan can…

Từ nãy ta đã biết là chúng đang đến: những đám mây. Bóng của chúng đổ lên các mái nhà, các nhành cây, lên ô cửa sổ, chiếc bàn của ta, trang sách của ta. Những chiếc bóng nối nhau mỗi lúc một dài rộng. Và ta, vẫn dửng dưng như kẻ dỗi hờn chờ nghe tiếng xin lỗi, lần tiếp những dòng chữ mới, cho đến khi sự thay đổi dường như là tất yếu bỗng xảy đến một cách mãnh liệt và dứt khoát: Mặt bóng từ chỗ chỉ hơi mờ như khi ta giăng rèm che nắng đã đột ngột đen lại, hệt như tâm trạng kẻ si tình choáng váng trong nỗi tuyệt vọng khi nghe những lời cự tuyệt. Ta không đọc tiếp được nữa, phần vì tối, phần vì nôn nao bởi bao nhiêu xao động ngoài kia mà nếu chần chừ e rằng chúng sẽ trôi tuột mất.

Continue reading Chờ đón cơn mưa

Tô tượng

 

Chị nói chưa đi tô tượng bao giờ. Em nói vậy thì bây giờ… Chị gật đầu. Và thế là chị em ta đứng giữa gian hàng tượng thạch cao. Những bức tượng trắng phau được nhấc lên hạ xuống nhiều lần bởi những người đang chọn lựa. Em gái đã quen với việc tô tượng nên rất biết phải chọn loại tượng như thế nào cho quãng thời gian của mình, trong khi chị đây vô cùng lúng túng (vì là lần đầu đi tô tượng mà!). Kinh nghiệm giúp em khi gặp lại sự việc cũ, và cũng giúp chị nhiều khi chị biết lắng nghe em.

Continue reading Tô tượng

2EC cho tôi

 

Cuộc sống có những nỗi buồn. Ta đã căng thẳng và muốn khép lòng lại. Song ta cũng ý thức rất rõ rằng đó là một điều cực ngu xuẩn. Một người bạn nói một câu rất hay rằng, cuộc sống thay đổi khi chính ta thay đổi. Nếu ta thích làm kẻ bị động thu mình trong chiếc vỏ ốc do chính mình tự tạo ra, ta sẽ chẳng bao giờ biết đến thế giới rộng lớn xung quanh mình, và rằng nó cũng rất ấm áp.

Continue reading 2EC cho tôi