Tớ hỏi cậu một câu ngốc nghếch như thế này nhé! Hạt nắng biết yêu không!? Trả lời làm chi cậu? Cứ yêu hạt nắng, và thế là trên cuộc đời này có một hạt nắng đẹp! Bởi vì hạt nắng đẹp, nên ngày của cậu cũng trở nên lung linh!
Cậu chẳng cố ý khi bước vào đời sống tớ. Cứ hồn nhiên, vui vẻ, cứ sống lạc quan theo cái cách của cậu, cười xòa trước những khờ dại, những lần mắc lỗi của mình rồi tự hứa phấn đấu. Cậu thậm chí chẳng cần cho tớ một lời khuyên! Tớ thấy yêu vì cái cách cậu nhìn đời, và thế là tớ sống lạc quan!
Song cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng đẹp phải không cậu? Một ngày tớ thấy cậu khóc… Tớ thầm cảm ơn vì có những lúc mình đã không thật mạnh mẽ, những nỗi đau mà tớ từng chịu đựng. Nhờ chúng tớ biết, khi yếu đuối người ta cần những gì. Tớ trở nên biết an ủi…













