All posts by Phạm Thị Ngọc Nho

I am a tutor in Da Nang

Because I loved you

 

Tớ hỏi cậu một câu ngốc nghếch như thế này nhé! Hạt nắng biết yêu không!? Trả lời làm chi cậu? Cứ yêu hạt nắng, và thế là trên cuộc đời này có một hạt nắng đẹp! Bởi vì hạt nắng đẹp, nên ngày của cậu cũng trở nên lung linh!

Cậu chẳng cố ý khi bước vào đời sống tớ. Cứ hồn nhiên, vui vẻ, cứ sống lạc quan theo cái cách của cậu, cười xòa trước những khờ dại, những lần mắc lỗi của mình rồi tự hứa phấn đấu. Cậu thậm chí chẳng cần cho tớ một lời khuyên! Tớ thấy yêu vì cái cách cậu nhìn đời, và thế là tớ sống lạc quan!

Song cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng đẹp phải không cậu? Một ngày tớ thấy cậu khóc… Tớ thầm cảm ơn vì có những lúc mình đã không thật mạnh mẽ, những nỗi đau mà tớ từng chịu đựng. Nhờ chúng tớ biết, khi yếu đuối người ta cần những gì. Tớ trở nên biết an ủi…

Continue reading Because I loved you

Thong dong trong một miền nắng

 

Tôi về qua phố, ngắm con nắng đang nhạt dần vẫn ấm. Đang giữa tháng tư, và tôi chợt cười một điều rằng, nắng của tôi sẽ không bao giờ thôi mang trong mình hơi ấm! Bởi một khi nắng được sinh ra, thì hẳn nhiên nó phải cứ sáng, và ấm! Đó là cách mà nó hiện hữu!

Nắng! Hình như chúng ta sống giữa những ngày nắng nhiều hơn là những ngày mưa, phải không nhỉ? Ở cái miền nhiệt đới này… Thế nên nắng càng dễ trở thành một cái gì thoảng qua. Có phải với một số người, người ta thích lắng lòng, chậm lại để cảm nhận một cơn mưa, hơn là tìm hiểu một tia nắng? Có thể cảm nhận thật sâu sắc một cơn mưa, chẳng biết rằng nắng cũng là một thực thể của lòng. Và người yêu nắng cũng biết buồn vậy, thậm chí rất đau lòng!

Continue reading Thong dong trong một miền nắng

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…

Chiều nay sao chậm rãi? Ta bước dạo vào một lòng chiều đang rất rộng mà cứ buông chùng xuống trong một nỗi buồn mênh mang. Mưa lất phất trên những mái nhà. Chiều càng buồn thêm. Ơ hay, thời tiết sao cũng hiểu lòng người thế nhỉ? Cảnh trí mở lối cho những ngả lòng tưởng nhớ về một cố nhạc sĩ mà ca từ đậm chất thơ và triết ấy_cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn_càng thêm rộng thênh thang.

Tôi không nghe nhiều nhạc Trịnh, nhưng có lời ca này tôi vẫn thường hay hát: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…”.

Tôi là một người của thế giới tuổi teen. Ngày 1 tháng 4 của tôi chỉ nên là một ngày nghịch ngợm, lém lỉnh kiểu “Cá tháng tư” thôi. Song hôm nay, nghe cả nhạc Trịnh từ các quán cà phê đây đó, nghe cả những niềm đau người ta gây cho nhau trong cuộc đời mà tôi mong nó chỉ rất đẹp!

Continue reading Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…

Hoa bàng

 

Trưa, và nắng. Những thân bàng bao năm tháng qua vẫn đứng lặng lặng nhìn mỗi chuyến xe qua. Trưa nắng, có ai trong lúc tan tầm vội vã về nhà kịp ngước nhìn vào một bóng mát? Hoa rơi, thành từng vạt nhỏ, những ngôi sao trăng trắng li ti thả bộ vào lòng người một cái gì đó thật nhẹ nhàng, êm ái. Đời hoa chỉ có thế. Giản dị và bình yên. Một sắc hoa không sặc sỡ. Một màu hoa rất nhẹ, dung dị và ngây thơ. Những ngôi sao bé li ti ấy kết thành chùm lặng lẽ. Có đưa hương không? Chỉ thấy trong gió vời vợi một sự yên bình khôn tả, lặng lẽ, yên ắng mà thân gần. Tâm hồn người những chỉ muốn lắng lại.

Continue reading Hoa bàng

8 tháng 3

 

Hoa tràn ngập trên những con phố. Nam giới có ganh tị không khi nữ giới không chỉ có riêng một ngày cho họ?

8 tháng 3, em…áo dài bước ra phố. Em biết con phố xinh thêm mỗi nhịp bước chân qua! Tám tháng ba, em là bông hồng nhỏ khoe hương giữa cuộc đời.

8-3-1908, khẩu hiệu “bread and roses” ngập các ngả đường thành phố New York… Em, con gái, yêu gia đình bằng một tình yêu dịu dàng và nhẫn nại. Chẳng cần biết ai có quan tâm, em vẫn sẽ cắm một đóa hồng vào chiếc lọ thủy tinh, đặt nó lên bàn, và chuẩn bị một bữa ăn.

Continue reading 8 tháng 3

Lời thì thầm của biển


 

Chiều buông vào lòng của biển cả vần vũ những yêu thương. Ánh sáng vẫn le lói như một tia nhìn nào thật ấm áp còn muốn trao đi. Em gái yêu thương một mình tự hỏi: tình yêu là gì?

Người thi sĩ nào đã tạo nên câu chuyện tình của thuyền và biển? Em nghĩ tình yêu như là mặt biển rộng, sáng long lanh trong mỗi sớm bình minh! Biển êm êm. Biển đêm đêm vẫn dịu dàng. Em ước mình là ngôi sao giữa biển!

Continue reading Lời thì thầm của biển

Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

 

Xin lỗi, tớ không thể bên cậu thật nhiều. Tớ chẳng đủ kiễn nhẫn, chẳng đủ yêu thương, chẳng đủ thông minh để lôi cậu ra khỏi mớ bòng bong! Tớ, yếu đuối quá phải không cậu? Có những điều cậu có lẽ sẽ không bao giờ biết, khi tớ tìm thấy vẻ đẹp trong đôi mắt cậu. Đôi mắt trong sáng mà trong ấy tớ thấy còn nhiều nét trẻ con lắm! Ôi, giá như, giá như cậu có một trái tim chưa từng bị tổn thương nhiều đến thế! Tớ cá, cậu sẽ xinh đẹp, duyên dáng, và đáng yêu gấp bội lần!

Ngày hôm nay, khi tớ cũng trải qua những cảm giác bị tổn thương, tớ càng thêm hiểu và thấy thương cậu nhiều hơn. Ừ đấy, cậu thích tỏ ra thật mạnh mẽ. Cậu thích làm theo ý mình. Cậu chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì. Cậu chỉ đơn giản thấy thế là chẳng có gì sai và cậu thích thế. Thế là cậu làm. Những tổn thương cậu đã từng chịu đựng và thấy rằng chẳng có gì đáng sợ hơn nữa để lo lắng. Cậu đơn giản cứ là chính cậu. Song cậu cũng thích tạo ra sự khác biệt. Cậu dám chưng diện một sắc màu thật nổi bật. Cậu cầu kì trong lựa chọn trang phục. Cậu làm cho mái tóc xoăn đi vì cậu thích (có lẽ), và vì chung quanh đều tóc thẳng chăng? Tớ tưởng tượng một ngày cậu để nó thẳng trở lại, chắc sẽ trẻ trung và đáng yêu nhiều lắm. Một cái gì thật tươi mới trong tâm hồn cậu…

Continue reading Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

Vượt tường

 

Lại một giấc mơ gởi gắm, giấc mơ khiến mình phải suy nghĩ khi tỉnh giấc.

Đó là một bức tường rất dài mà mình chẳng buồn để ý xem nó có bắt đầu và kết thúc ở đâu không. Bức tường không đều nhau về chiều cao. Có nên gọi đó là lởm chởm không? Chỉ nhớ rằng có rất nhiều người muốn vượt qua được bức tường. Họ chọn lấy những đoạn tường thích hợp nhất để vượt qua. Họ quan sát hoặc cổ vũ những người còn lại. Tôi cũng nằm trong số ấy.

Continue reading Vượt tường

Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

 

Tôi đang trên xe buýt. Nó phanh đột ngột, và một mình tôi chết! Thật kì lạ làm sao chứ khi mơ thấy một tai nạn chẳng có gì, và mình chết! Chỉ đơn giản là ngất đi. Rồi thấy mình là một linh hồn đang cố trấn an mọi người khác trên xe rằng: Đừng sợ, tôi chỉ muốn đi quá dang một đoạn, đến nơi tôi cần đến, thế thôi!

Đi đâu? Bác tài thả tôi xuống một nơi vắng vẻ mà tôi tưởng tôi muốn đỗ lại. Rồi bất giác, khi xe lăn bánh, tôi chạy với theo. Nhưng vì tôi không thể chạy nhanh hơn một chiếc xe đang sợ hãi, tôi tập trung tâm tưởng và thấy mình đang bay bên ngoài cửa sổ của chiếc xe. Tôi gọi bác tài mở cửa và trấn an bác cùng mọi người. Tôi chỉ vào chiếc ghế trống như thể nó dành sẵn cho tôi. Trên xe chỉ có một chiếc ghế trống ấy, ngay cửa. Tôi bảo rằng, hãy chở tôi đến Big C. Tôi muốn đi Big C! Rồi tôi lại tự hỏi: Tôi đến Big C để làm gì? Tôi chẳng định mua gì, và cũng không thể ăn, hay cũng chẳng cần ăn. Tôi lờ mờ nhận ra điều gì đấy trong sự chết của mình.

Continue reading Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

Tạo nên giáng sinh

 

Hu la, đã lâu lắm mới lại có một giáng sinh vui, khi mà ta không ngồi quấn chăn nhấm nhám cái sự ấm một mình giữa đông. Những người bạn tụ họp lại với nhau, và giáng sinh không còn là một ngày xa lạ đi qua.

Một giáng sinh vui là một giáng sinh không một mình. Nó sáng lung linh và đẹp tuyệt vời trong thế giới của những người bạn. Chuyện kể rằng có một người đàn ông phúc hậu nọ rất yêu trẻ con và mọi người. Ông đem tài sản của mình giúp đỡ những ai cần đến, và phát quà cho trẻ con…Ông là thánh Nicolas, là ông già Noel với bộ đồ đỏ và một chòm râu rất trắng. Ông cưỡi trên chiếc xe được kéo bởi 9 chú tuần lộc. Ông ghé thăm từng nhà qua đường ống khói…

Continue reading Tạo nên giáng sinh

Làm nũng

 


Con chẳng biết vì đâu con hờn dỗi nữa. Thực ra con biết, nhưng con vẫn hờn dỗi. Con ghét khi ba mẹ nói quá nhiều. Con bực bội khi ba mẹ chẳng thèm nghe con nói. Con đi ngủ thật sớm để không gặp ba mẹ. Con vẫn bị gọi dậy. Như thể ba mẹ luôn biết là con còn thức vậy. Ba mẹ bắt con phải làm cái điều mà ba mẹ cho là tốt cho con, bất kể con có nói cả trăm lần rằng không thích.

Ứ ừ, con hờn dỗi đấy! Con không thèm uống thuốc. Nó đắng và con không thích. Và vì ba mẹ luôn như thế, bắt con phải thế này, bắt con phải thế nọ. Ba mẹ dường như chẳng bao giờ biết đến lắng nghe!

Continue reading Làm nũng

Mưa nhỏ

 

Ngày ấy hồn em chỉ biết ngập nắng thôi. Yêu cái nắng giòn giã, ngọt lành. Yêu cái nắng sáng trong luồn xuyên qua kẽ lá. Thế rồi từ hôm nào chẳng hay. Em đã biết yêu mưa. Những cơn mưa nhỏ đến, thật xinh và hồn nhiên. Chúng dịu dàng theo từng ngả em đi. Em tắm trong hơi mưa mát rượi. Mưa như người bạn quen mà khi đến em lại dang tay mỉm cười: Chào mưa!

Mưa nhỏ! Đáng yêu làm sao chứ khi tôi gọi em: Mưa nhỏ! Em hóa thành chú bé loắt choắt chạy tròn xung quanh chị. Mưa nhỏ thật kì lạ. Mưa đến rồi đi đôi khi rất lặng lẽ. Em đến, thì thầm bên tôi điều gì rồi biến mất. Mưa nhỏ tan vào đất trời như một phép thử. Mưa nhỏ dấu yêu, em đang suy nghĩ gì?

Continue reading Mưa nhỏ

Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này


 

Một người bạn của mình đang chờ kết quả xét nghiệm từ bệnh viện. Chẳng biết em có đùa mình không khi nói nó nghiêm trọng. Em hơi lạnh lùng. Em cất điện thoại đi đâu mất rồi! Mình chẳng biết điều gì đang diễn ra. Nhưng thực sự mình thấy lo lắng cho em. Thật xấu hổ khi mình là người của vườn chuối tư duy tích cực! Song, thoáng lo lắng ấy cho mình biết về một điều rất đỗi thiêng liêng mà bấy lâu nay mình chưa bao giờ biết cảm nhận. Đó là những điều ước.

Continue reading Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này

Hoa dại

 

Hoa dại nhìn xa xăm nơi khung cửa sổ có một chậu hoa nhỏ nọ ngày ngày được chăm bón, nâng niu. Em cũng muốn được yêu như thế, nhưng em là… hoa dại. Hoa dại vẫn cứ thế lớn lên và rồi kết nụ. Em bâng khuâng nhiều lắm về những bông hoa sẽ nở của mình. Liệu có ai yêu chúng không?

Hoa dại nâng niu từng nụ bé nhỏ của mình. Em là con của đất trời. Và em đang sống! Mỗi một ngày qua đi là mỗi một ngày của sự cho và nhận. Có làm sao đâu khi không được ôm ấp bởi một bàn tay người? Có làm sao đâu khi không được bày trang trọng giữa một căn phòng đẹp? Em có những nụ hoa một ngày sẽ nở…
Hoa dại thèm tình yêu nơi con người vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Em không nấp vào một góc khuất. Em ùa ra với nắng, với gió. Em xòe những chiếc lá, hứng lấy niềm vui từ đất trời vì mỗi ngày em đang sống là nhận và cho đi. Có làm sao đâu khi cảm thấy thiếu thốn một điều gì? Có những khoảng trống trong trái tim để ta khát khao lấp đầy. Và em ngày một lớn…

Continue reading Hoa dại

Kẹo ngọt


 

Chẳng hiểu sao muốn làm một viên kẹo ngọt!? Cảm ơn, cảm ơn các bạn đã đến, biến thành niềm vui trong cuộc đời tôi. Tôi cười rất nhiều và thật sự thấy hạnh phúc khi được ở bên các bạn. Có những lúc hờn giận, song lòng tôi dịu lại khi xem những bức ảnh. Bạn đã bên tôi suốt thời gian từ khi ta biết nhau, sẵn sàng chia sẻ cùng tôi những niềm vui, nỗi buồn nếu tôi cần. Thật tuyệt biết bao nhiêu khi được có các bạn làm bạn!

Tôi muốn được làm một viên kẹo ngọt! Chẳng hiểu ý tưởng ấy từ đâu ra nữa!? Phải chăng từ những ký ức ngọt ngào và tình cảm yêu mến tôi giành cho các bạn. Tôi muốn thật dịu dàng, thật vui tươi khi bên bạn. Tôi muốn là một viên kẹo ngọt có chút nắng, có chút hương, và vị thật mê li. Tôi muốn các bạn cũng thích tôi, thích thật nhiều như tôi thích các bạn vậy.

Continue reading Kẹo ngọt