
.
Actions speak louder than words.
Hành động có giá trị hơn lời nói.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
Actions speak louder than words.
Hành động có giá trị hơn lời nói.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
Phép vua thua lệ làng.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
It is too late to lock the stable when the horse is stolen.
Mất bò mới lo làm chuồng.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
Every fault needs pardon.
Chín bỏ làm mười.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)
.
Big fish eat little fish.
Cá lớn nuốt cá bé.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)
Đất Đại La năm xưa vua Lý Công Uẩn dời đô nay đã gần tròn nghìn năm tuổi. Đã có bao thế hệ nhà thơ từng chắp bút viết về mảnh đất rồng bay này: từ những người con ở phương trời Nam cũng đã viết “Ai đi xứ Bắc ta đi với – Thăm lại non sông giống Lạc Hồng – Từ độ mang gươm đi mở cõi – Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long”,
hay tình cảm của những người chiến sĩ năm xưa rời thủ đô đi chiến đấu “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” đã trở thành hình ảnh bất tử trong mảng thơ văn dành riêng cho Hà Nội.
Hà Nội đó của ta ngàn năm tuổi vẫn đẹp. Cái đẹp mộc mạc và thanh bình, giản dị đấy mà vẫn làm đắm say biết bao lòng người. Vẻ đẹp đó len lỏi trong từng góc phố, núp trong từng gánh hàng rong, luẩn quẩn trong tà áo dài của các thiếu nữ Hà thành, vẻ đẹp đó hiện lên dũng mãnh khi Hà Nội từng bao lần rung chuyển chống lại sự xâm lược của kẻ thù. Con rồng Thăng Long năm xưa đã từng bay lên báo hiệu cho Vua nhà Lý đây là vùng đất “địa linh nhân kiệt”, đã từng bừng bừng khí thế trong “cơn lốc” cách mạng tháng 8, đã từng vùng đứng lên trong mùa đông năm 1946 theo lời bác, đã từng ầm ầm rung chuyển trong đau thương bom Mỹ năm 1972… và con rồng đó đã bay cao hơn nữa khi Việt Nam gia nhập WTO… Trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, Hà Nội vẫn đứng vững vàng là thủ đô của một đất nước đang thuận đà phát triển. Hãnh diện lắm chứ, tự hào lắm chứ. Trong thời kì hội nhập hiện nay, bất lợi có không ít nhưng lợi thế cũng không phải là nhỏ, chúng ta đã và đang nỗ lực hết sức mình để tạo đà giúp con rồng Thăng Long bay cao hơn, xa hơn nữa.

Tháng 10 này, con rồng Thăng long tròn nghìn năm tuổi, một năm tuổi để tái sinh, một năm tuổi hứa hẹn nhiều điều mới mẻ hơn nữa. Bạn và tôi, chúng ta có thể làm một điều gì đó để góp phần kỉ niệm đại lễ 1000 năm này. Dù chúng ta có ở Việt Nam hay đang học tập và làm việc ở khắp các phương trời trên thế giới, chúng ta vẫn có thể làm được điều gì đó dù là nhỏ bé cũng được. Các members của “Đọt Chuối Non” (hay là người thân của members lại càng tốt) hãy cùng nhau viết những cảm nhận của mình về Hà Nội qua từng năm tháng thông qua những bài hát, những bài thơ từ xưa đến nay hoặc là những cảm xúc, suy nghĩ, tình cảm của mình để làm một món quà sinh nhật dành tặng thủ đô văn hiến.
Đừng ai e ngại là muộn, vì “better late than never” ^^, chúng ta đâu có thi đua với ai, chỉ là để bày tỏ tình cảm của mình với Hà Nội thôi mà. Chẳng cần vỗ ngực đi khắp nơi, “tôi yêu hà nội đây này”, chúng ta chỉ cần giữ hình ảnh thân thương của Hà Nội trong trái tim mình là đủ. Hà Nội hào hoa, Hà Nội hào hùng, Hà Nội đổi mới…Hà Nội của chúng ta
Sinh ra và lớn lên ở thủ đô ngàn năm văn hiến, như một lẽ tự nhiên, tôi yêu Hà Nội. Tôi cũng chắc chắn là không chỉ có mình tôi mà đã có hàng ngàn, hàng vạn hàng triệu thế hệ người Hà Nội đã, đang và mãi yêu Hà Nội. Cho dù bạn là ai, bạn ở nơi đâu, bạn đang làm gì, bạn có phải người Việt Nam hay không, tôi tin chắc rằng dù nếu một khi bạn đã từng ở, hay từng gắn bó với nơi này, bạn cũng sẽ yêu Hà Nội như (hoặc thậm chí là yêu hơn) tôi yêu Hà Nội.
Hãy cùng tôi, chúng ta thực hiện “dự án NGHÌN NĂM” này nhé. Cảm ơn các bạn!
Nguyễn Thu Hiền

.
Never write what you dare not sign.
Bút sa gà chết.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyến Thu Hiền)

.
Bite the hand that feeds.
Ăn cháo đá bát.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
Once a thief, always a thief.
Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt.
Thành ngữ Anh Việt
Chị Nguyễn Thu Hiền

.
Spare the rod, and spoil the child
Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi
(Thành ngữ Anh Việt
chị Nguyễn Thu Hiền)

.
Bạn sẽ làm gì khi mọi thứ đều tồi tệ? Ồ, hát một bài hát !
Nguyễn Thu Hiền dịch
.
What do you do when things go wrong? Oh! You sing a song!
Snow White, Walt Disney

.
Every day is not Saturday.
Sông có khúc, người có lúc.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)

.
.
No bees no honey, no work no money.
Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ.
.
(Thành ngữ Anh Việt
Nguyễn Thu Hiền)
“Quê hương là gì hả mẹ,
Sao mà cô dạy phải yêu?
Quê hương là gì hả mẹ,
Ai đi xa cũng nhớ nhiều?”
Những câu thơ quen thuộc đó trong bài thơ “Quê hương” của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Quê hương ta đó thật yên ả, thanh bình…đó là nguồn cảm hứng của biết bao nhà thơ, nhà văn, của biết bao nhạc sĩ. Đã có rất nhều người thành công, và cũng đã có rất nhiều tác phẩm có giá trị. Bên cạnh những giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng, giản dị của bài thơ đó, tôi còn bắt gặp những hình ảnh, những giai điệu rất riêng, rất Việt , được thể hiện qua giọng ca mộc mạc, sâu lắng của ca sĩ Thùy Chi, tôi đang muốn nói tới bài hát “Quê tôi” của nhạc sĩ Anh Minh.
Bài hát được mở đầu bằng tiếng sáo diều vi vút của lũ trẻ chăn trâu khi chiều về. Gió lên càng làm diều bay cao, bay xa, và sáo diều lại càng da diết hơn nữa. Đẹp làm sao, thân thương làm sao hình ảnh làng quê Việt. Lời ca cất lên nhẹ dịu như tiếng mẹ, tiếng bà ru à ời năm nao. Ẩn hiện sau những ca từ đó là hình ảnh của mái đình rêu phong, của cây đa cổ thụ nghiêng bóng tuế nguyệt, của cánh đồng mênh mông, dào dạt hương lúa chín ruộm …Quê hương ta đó là nơi nuôi dưỡng tuổi thơ của biết bao người. Lớn lên từ làng quê, và khi ra đi, họ vẫn mang trong trái tim mình hình ảnh quê hương yêu dấu…mãi mãi, không nhạt phai…
Trong những giây phút bộn bề của cuộc sống này, hãy dành chút thời gian để thưởng thức bài hát đã và đang làm rung động lòng người này, bạn nhé.
Nguyễn Thu Hiền
.
Quê tôi
Quê tôi có cánh diều vi vu, xa sau lũy tre làng
Trưa trưa dưới mái đình rêu phong là bóng mát ngày thơ
Quê tôi có cánh đồng bao la, thắm hương lúa lên đồng
Liêu xiêu mái tranh nghèo đơn sơ, trở về nhé tuổi thơ tôi
ĐK:
Quê tôi sớm tinh mơ, tiếng gà gọi cha vác cuốc ra đồng
Ai đem nắng đong đầy tới vai, cháy những giọt mồ hôi
Quê tôi với con người chân phương, ai xa níu chân về
Quê hương bước ra từ câu thơ, đẹp như lời mẹ ru.

.
What must be , must be.
.
Cái gì phải đến sẽ đến.
(Thành ngữ Anh Việt
chị Nguyễn Thu Hiền)