All posts by Nguyễn Minh Hiển

Lời nguyện lúc cuối đường

Chúa ơi,

Hãy biến cuộc đời con
thành điều Chúa muốn.
Thời gian và số phận
đã làm méo mó mọi điều,
Con không thể làm thẳng ra được
chỉ với mình con.
DesperatePrayer
Thưa Chúa,
hãy cho con bắt đầu lại.
Thân thể của con,
tâm trí của con
tinh thần của con
tình yêu của con
hận thù của con
đau đớn của con
sầu buồn của con
vui sướng của con
những câu hỏi của con
những sợ hãi của con
những hy vọng của con
những tầm nhìn của con
Con xin gửi tất cả đến Chúa.
AMEN.

.

Dear God,

Please make of my life
what you would have it be.
Time and fate
have twisted things
I cannot straighten out
alone.
Dear God, may I begin again.
My body,
my mind,
my spirit,
my love,
my hate,
my pain,
my sorrows,
my joy,
my questions,
my fears,
my hopes,
my visions,
I give them all to You.
Amen

Tại sao Mẹ khóc ?

Chào các bạn,

Mẹ khóc thật nhiều.
crying3
Những người mẹ khóc thật nhiều, mang nặng đẻ đau, thương chồng con, chịu đựng bao nỗi tủi hờn, mất mát. Và còn bao lý do nằm trong ngọn gió.

Ở đâu cũng vậy.

Có lẽ, chưa ở nơi đâu, phụ nữ và những người mẹ khóc nhiều như ở đất nước Việt Nam.

Tại sao vậy?

Một cậu bé hỏi?

Thương mẹ, bạn nhé,

Hiển.

.

Tại sao Mẹ khóc…

crying2
“Tại sao mẹ khóc?” cậu bé hỏi mẹ.

“Bởi vì mẹ là một người mẹ,” mẹ cậu bảo cậu.

“Con không hiểu,” cậu bé nói.

Mẹ cậu chỉ ôm cậu và nói, “Con sẽ không bao giờ hiểu!”

Sau đó cậu bé hỏi bố cậu tại sao Mẹ dường như đang khóc chẳng vì lý do nào cả.

“Tất cả các bà mẹ khóc chẳng vì lý do nào cả,” là tất cả điều bố cậu có thể nói.

Cậu bé lớn lên và trở thành một người đàn ông, vẫn tự hỏi tại sao những người mẹ khóc. Vậy cậu cuối cùng gọi điện tới Thượng đế và khi Thượng đế ở trên đầu dây cậu bé-người đàn ông hỏi “Chúa ơi, tại sao những người mẹ khóc nhanh vậy.”

Thượng đế nói,

“Con thấy đấy, khi ta tạo ra những người mẹ, họ phải là đặc biệt.

“Ta làm đôi vai của họ đủ khỏe để mang gánh nặng của thế giới, nhưng đủ mềm mại để cho đi sự êm dịu.

“Ta cho họ sức mạnh nội tâm để chịu đựng sinh đẻ con cái và sự hắt hủi nhiều khi đến từ con cái của họ.

“Ta cho họ bền vững để họ tiếp tục dấn bước trong khi mọi người khác bỏ cuộc, và để họ chăm sóc gia đình ngay cả khi họ ốm đau và mệt mỏi mà không phàn nàn.

“Ta cho họ sự nhạy cảm để yêu thương con cái trong tất cả các hoàn cảnh, ngay cả khi con cái đã làm họ đau đớn đến tồi tệ.

“Cũng sự nhạy cảm này giúp họ cảm thấy đở hơn khi một đứa con làm lỗi và giúp họ chia sẻ những băn khoăn và sợ hãi của một em bé tuổi teens.

“Ta cho họ một giọt nước mắt để đổ. Giọt nước mắt là của riêng họ để dùng khi cần thiết. Đó là điểm yếu duy nhất của họ.

“Đó là giọt nước mắt cho nhân loại.”

(Nguyễn Minh Hiển dịch)
.

Why Mothers Cry ….
crying1
“Why are you crying?” he asked his mom.

“Because I’m a mother,” she told him.

“I don’t understand,” he said.

His mom just hugged him and said, “You never will!”

Later the little boy asked his father why Mother seemed to cry for no reason.

“All mothers cry for no reason,” was all his dad could say.

The little boy grew up and became a man, still wondering why mothers cry.

So he finally put in a call to God and when God got on the phone the man said, “God, why do mothers cry so easily.”

God said,

“You see son, when I made mothers they had to be special.

“I made their shoulders strong enough to carry the weight of the world, yet gentle enough to give comfort.

“I gave them an inner strength to endure childbirth and the rejection that many times come from their children.

“I gave them a hardiness that allows them to keep going when everyone else gives up, and to take care of their families through sickness and fatigue without complaining.

“I gave them the sensitivity to love their children under all circumstances, even when their child has hurt them very badly.

“This same sensitivity helps them to make a child’s boo-boo feel better and helps them share a teenager’s anxieties and fears.

“I gave them a tear to shed. It’s theirs exclusively to use whenever it’s needed. It’s their only weakness.

“It’s a tear for mankind.”

Lời nguyện bây giờ

Chúa ơi,
praying1
Hãy cho tất cả những thay đổi có thể đưa
thế giới này
ra khỏi khổ đau và đi vào an bình
ra khỏi bạo lực
và đi vào tình yêu
ra khỏi bóng đêm và đi vào ánh sáng
xảy ra ngay bây giờ.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Hãy cho một ánh sáng chói lọi và huy hoàng
vụt lên
và chỉ cho tất cả chúng con
đường đi.

Hãy cho đôi mắt chúng con nhìn lên bầu trời rực sáng
và nhìn thấy dấu hiệu
rằng
hãy hy vọng
và cầu nguyện,
vì Chúa đã tìm thấy đường Chúa đến với bạn.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Hãy cho giọt nước mắt được lau khô
mọi trái tim bắt đầu vui
và mọi cuộc đời được tình yêu chữa lành.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Chúng con cầu nguyện
và tạ ơn,
vì lời chúng con đã được nghe.
Chúa nghe chúng con.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

AMEN

.

Dear God,
prayingfriday
May all the changes that would shift
this world
away from sorrow and into peace
away from violence
and into love
away from darkness and into light
now happen.

Now, not later,
now.

May a great and glorious light
emerge
and show us all
the way.
May our eyes look up at an illumined sky
and see a sign
that mean
have hope
and pray,
for the Lord has found His way to you.

Now, not later,
now.

May every tear be wiped away
and every heart begin to gladden
and every life be healed by love.

Now, not later,
now.

We pray
and say thanks,
for we are heard.
He hears us.

Now, not later,
now.

Amen

(Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch)

Lời nguyện cho tất cả mọi người

Chúa ơi,

Con đem vào tâm tưởng những người con thấy hôm nay
những người con nghĩ đến hôm nay,
và những người con sẽ gặp ngày mai.
baby
Con gửi gắm họ cho Chúa.
Hãy ban phước cho mỗi người,
làm cho mỗi người vui vẻ,
và chữa lành từng người.

AMEN

.

Dear God,

I call to mind the people who I saw today,
and thought of today,
and will meet tomorrow.

I surrender them to You.
Please bless each one,
and gladden each one,
and heal each one.

AMEN

Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch

Me and Bobby McGee–Tự do là chẳng có gì để mất

Chào các bạn,

Cô gái trong bài hát và chàng Bobby McGee lang thang rong ruổi khắp nước Mỹ.

Chẳng mang theo gì nhiều, một chiếc xe, một guitar, một harmonica và chút tiền đổ xăng. Hát rong và kiếm việc vặt dọc đường để có tiền ăn và đổ xăng, họ lang thang khắp nơi.

Họ yêu du lịch và cảnh thiên thiên tự do bát ngát.

Họ yêu cảm giác ngồi trên nóc một chiếc tàu hỏa đang lăn bánh trên đồng quê bao la, quan sát cảnh vật, con người và văn hóa đa dạng đầy màu sắc hiện ra loang loáng, cảm thấy làn gió nhẹ và cùng nhau hát tất cả những bài hát họ biết.

“Me and Bobby McGee” hát về tự do bát ngát đó.

Tự do chỉ là một từ khác cho “chẳng có gì để mất”
Chẳng có gì có nghĩa l‎ý gì nếu nó chẳng tự do…

Meandbobby
Bài hát do Kris Kristofferson và Fred Foster sáng tác vào cuối năm 1968.
Năm 1969, bản thu âm “Me and Bobby McGee” của Roger Miller xếp hạng 12 trong các bảng xếp hạng nhạc đồng quê ở Mỹ.
Năm 1970, bản thu âm của Gordon Lightfoot xếp hạng 13 pop ở Mỹ và đứng số 1 ở Canada.
Sau đó bài hát trở nên rất nổi tiếng với sự biểu diễn của ca sĩ Janis Joplin, Joan Baez, Olivia Newton-John và nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác.

Mình thường hay nghe bài hát này hồi ở Vermont, một tiểu bang hẻo lánh, ít người và nhiều thiên nhiên. Mình hay đi xe đạp với cậu bạn Noah học ngành môi và thường được nghe cậu nói là, “Chẳng thể nào mà thấy được nước Mỹ trên xe ô tô đâu, đừng đóng mình vào cái hộp”.

Cậu Noah thích leo núi, chèo thuyền, cắm trại và làm đủ các công việc về bảo vệ môi trường, như đóng bảng gỗ dọc các hiking trails, gây ý thức cộng đồng về việc dùng compost, recycle cho tới tự trồng rau trong vườn. Cậu leo lên khắp các đỉnh nủi ở Mỹ, đi qua nhiều các sa mạc ở phía Tây và chèo thuyền qua những con sông vùng New England.

Khi được hỏi tại sao cậu yêu thích lang thang và chọn học ngành môi trường, Noah trả lời chắc là do hồi nhỏ cậu lớn lên trong một thị trấn hẻo lánh, bao quanh bởi khu rừng và núi. Cây cối, sóc và hươu nai hình thành tình yêu thiên nhiên rộng lớn trong cậu. Do đó, cậu chọn học ngành môi trường và thích đi thám hiểm du lịch 🙂

Sau đây là lời bài bát tiếng Anh và lời Vệt do anh Hoành dịch.

Tiếp sau videos trình diễn của Janet Joplin năm 1970, Joan Baez năm 1985, và nhóm ca gần đây.

Chúc các bạn một ngày bát ngát,

Hiển.

.

Me & Bobby McGee

Busted flat in Baton Rouge, waiting for a train
And I’s feeling nearly as faded as my jeans.
Bobby thumbed a diesel down just before it rained,
It rode us all the way to New Orleans.
janisjoplin
I pulled my harpoon out of my dirty red bandanna,
I was playing soft while Bobby sang the blues.
Windshield wipers slapping time, I was holding Bobby’s hand in mine,
We sang every song that driver knew.

Freedom’s just another word for nothing left to lose,
Nothing don’t mean nothing honey if it ain’t free, now now.
And feeling good was easy, Lord, when he sang the blues,
You know feeling good was good enough for me,
Good enough for me and my Bobby McGee.

From the Kentucky coal mines to the California sun,
Hey, Bobby shared the secrets of my soul.
Through all kinds of weather, through everything we done,
Hey Bobby baby? kept me from the cold.

One day up near Salinas,I let him slip away,
He’s looking for that home and I hope he finds it,
But I’d trade all of my tomorrows for just one yesterday
To be holding Bobby’s body next to mine.

Freedom is just another word for nothing left to lose,
Nothing, that’s all that Bobby left me, yeah,
But feeling good was easy, Lord, when he sang the blues,
Hey, feeling good was good enough for me, hmm hmm,
Good enough for me and my Bobby McGee.

La la la, la la la la, la la la, la la la la
La la la la la Bobby McGee.
La la la la la, la la la la la
La la la la la, Bobby McGee, la.

La La la, la la la la la la,
La La la la la la la la la, ain`t no bumb on my bobby McGee yeah.
Na na na na na na na na, na na na na na na na na na na na
Hey now Bobby now, Bobby McGee, yeah.

Lord, I’m calling my lover, calling my man,
I said I’m calling my lover just the best I can,
C’mon, hey now Bobby yeah, hey now Bobby McGee, yeah,
Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lord
Hey, hey, hey, Bobby McGee, Lord!

Yeah! Whew!

Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lordy Lord
Hey, hey, hey, Bobby McGee.
.

Tôi và Bobby McGee

Cháy túi ở Baton Rouge
Đợi xe lửa
Khi tôi cảm thấy phai nhạt như chiếc quần jean
Bobby xin quá giang chiếc vận tải dọc đường
Ngay trước lúc trời mưa
Chiếc xe đưa chúng tôi đến tận New Orleans
hitchhiking
Tôi lôi chiếc harmonica
Từ trong khăn quàng bẩn thỉu
Thổi nhè nhẹ và Bobby hát nhạc blues, vâng
Đôi quạt nước quạt giờ, tôi cầm tay Bobby
Chúng tôi hát mọi bài hát mà tái xế vận tải biết

Tự do chỉ là một từ khác cho “chẳng có gì để mất”
Chẳng có gì có nghĩa l‎y’ gì nếu nó chẳng tự do, bây giờ, bây giờ.
Và rất dễ để thấy thoải mái, Chúa ơi, khi anh ấy hát nhạc blues,
Biết không, cảm thấy thoải mái là đủ cho tôi,
Đủ cho tôi và Bobby McGee của tôi.

Từ những mỏ than Kentucky đến mặt trời California,
Ê, Bobby nghe những bí mật của hồn tôi.
Qua mọi thứ thời tiết, qua mọi thứ chúng tôi làm,
Ê, Bobby yêu quy’‎ giữ tôi khỏi lạnh,

Một ngày nọ gần Salinas, tôi vuột mất Bobby
Anh tìm căn nhà đó và tôi mong là anh tìm thấy nó.
Nhưng tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả mọi ngày mai chỉ cho một hôm qua
Chỉ để được ôm thân thể Bobby sát vào tôi

Tự do chỉ là một từ khác cho “không có gì để mất”
Không có gì, đó là tất cả những gì Bobby để lại cho tôi, vâng,
Nhưng rất dễ để thấy thoải mái, Chúa ơi, khi anh ấy hát nhạc blues,
Ê, cảm thấy thoải mái là đủ cho tôi, hmm hmm
Đủ cho tôi và Bobby McGee của tôi.

La la la, la la la la, la la la, la la la la
La la la la la Bobby McGee.
La la la la la, la la la la la
La la la la la, Bobby McGee, la.

La La la, la la la la la la,
La La la la la la la la la, Không có u nần nào trên người Bobby McGee cả, vâng
Na na na na na na na na, na na na na na na na na na na na
Ê, bây giờ Bobby bây giờ, Bobby McGee, vâng.

Chúa ơi, con gọi người yêu của con, con gọi chàng của con,
Con nói, con gọi người yêu của con cách tốt nhất con làm được,
Đến đây, ê bây giờ Bobby vâng, ê bây giờ Bobby McGee, vâng,
Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa
Ê, ê, ê, Bobby McGee, Chúa ơi!

Yeah! Whew!

Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa
Ê, ê, ê, Bobby McGee.

.

janis joplin me and bobby mc gee (1970?)

.

Joan Baez – Me And Bobby McGee (with the Boston Pops in 1985)

.

Me and Bobby McGee
(hợp ca: James Last & Madeline Bell, Katie Kissoon and Simon Bell)

Cho con được bình an

Chúa ơi,

Xin cho tất cả nước mắt con đã khóc ra, và tất cả
nước mắt
con đã không khóc ra
mà vẫn giữ trong lòng
chảy hết vào tay Chúa.
prayerforpeace
Hãy lấy đi mọi ý nghĩ đau đớn
và mọi vết thương chưa lành,
và gửi thiên thần Chúa đến
đây
với con.
Con muốn được bình an.
AMEN

.

Dear God,

May all the tears I cry, and all the
tears
I have not cried
but hold within,
pour forth into Your hands.

Please take each painful thought
and unhealed wound,
and send Your angels
here
to me.
I long for peace.
AMEN.

(Marianne Williamson
Việt dịch: Nguyễn Minh Hiển)

Tình yêu và trách nhiệm

Chào các bạn,

Sau đây là một câu nói chân tình về tình yêu và trách nhiệm của anh John Hope Bryant, người sáng lập của Operations Hope, tổ chức chuyên giúp đỡ những người da đen hòa nhập  bằng những công cụ kinh tế và giáo dục.

Để họ vượt khỏi đói nghèo và không gây ra các tệ nạn xã hội.

Những người da đen ở Mỹ thường bị coi là “lười” và là đối tượng nguy hiểm. Vào những khu phố da đen, ta rất dễ gặp những người mặc quần sóc, áo sơ mi dài quá đầu gối, đi chiếc xe đạp với cái nhìn vô hồn lượn lờ qua đầu ô tô rất nguy hiểm.

Công cụ tốt để giúp đỡ họ là tiếp cho họ niềm tin mới, năng lực mới bằng cách giáo dục, đầu tư tiền và cơ hội cho họ. Anh John Hope, một người da đen trong cộng đồng đã làm công việc đó với tổ chức Operations Hope của anh hơn 15 năm nay. Thật đáng quý.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.
Responsibility_Kids
“Có rất nhiều tình yêu trong chữ KHÔNG.

Tôi yêu bạn, nhưng bạn cần phải kiếm việc làm.

Tôi yêu bạn, nhưng nếu bạn định làm tội ác, bạn sẽ phải dành thời gian ngồi tù (Người bị bạn làm tổn thương cũng có gia đình yêu quý họ. Bạn không được bỏ qua trách nhiệm chỉ vì bạn là anh em của tôi).

Tôi yêu bạn, nhưng nếu bạn sắp có con, bạn sẽ phải chăm sóc con.

Tôi yêu bạn, nhưng bạn không thể tự gọi mình là một lãnh đạo cộng đồng mà không tạo ra kết quả cộng đồng nào cả.

Tình yêu cũng đi kèm với trách nhiệm.”

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

.
responsibility
“There is a lot of love in the word NO.

I love you, but you need to get a job.

I love you, but if you are going to do the crime, you are going to have to do the time (the other person you hurt had family that loved them too. You don’t get a pass on responsibility simply because you are my brother or cousin).

I love you, but if you are going to have these kids, you are going to have to take care of them.

I love you, but you cannot call yourself a community leader and not produce any community results.

Love comes with responsibility too.”

(John Hope Bryant)

Vô tội

Chúa ơi,
innocence
Khi con nhận ra,
lỗi lầm của anh em con,
hãy chuyển đổi nhận thức của con,
hãy cho con chỉ nhìn thấy sự vô tội,
bởi đó là nơi Chúa ở.

Khi con bị cám dỗ
để quên đi
sự thật
về chị em con là ai,
hãy cho con chỉ nhìn thấy sự vô tội,
bởi đó chính là bản thân Chúa.

Khi con bị cám dỗ để quên rằng
con chỉ là tình yêu mà thôi,
hãy cho con chỉ nhìn thấy sự vô tội
bởi đó chính là bản chất của Chúa.

AMEN

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

.

Dear God,
innocence1
When I perceive
my brothers’ faults,
please transform my perceptions.
May I see only innocence,
for that is where You are.

When I am tempted
to forget
the truth
of who my sister is,
may I see only innocence,
for that is who You are.

When I am tempted to forget
that I am only love—
may I see only innocence,
for that is what You are.
AMEN

Marianne Williamson, Illuminated prayers

Bạn có thể làm được nếu bạn thật sự muốn

Chào các bạn,

Nếu bạn muốn đi du lịch một vòng quanh thế giới, bạn có thể làm được không?

Nếu bạn có giấc mơ Hà Nội sạch được như Singapore, bạn muốn đứng lên nói về vẻ đẹp của giấc mơ đó ở nơi đông người, bạn muốn mọi người ủng hộ bạn và cùng nhau biến giấc mơ thành hiện thực, bạn làm được chứ?

Tất nhiên, nếu bạn thật sự rất muốn.

Và bạn phải hành động, hành động và hành động. 🙂
jimmycliff
Đó là thông điệp của bài hát nổi tiếng “You can get it if you really want” do anh Jimmy Cliff sáng tác.

Bài hát được thu âm đầu tiên bởi ca sĩ Desmond Dekker vào năm 1970 và xếp hạng 2 trong các bảng xếp hạng của Anh năm đó.

“You can get it if you really want” cùng những bài hát khác của anh Jimmy Cliff như “Many Rivers to Cross”, “Wonderful World Beautiful People” được dùng làm nhạc nền trong bộ phim “The Harder They Come”. Nhạc nền của bộ phim này được coi là bước đột phá để đưa dòng nhạc Reggae đến với nước Mỹ, mở đường cho Bob Marley và những nghệ sĩ Jamaca khác.

Mình được biết đến bài hát này vì đó là bài hát chủ đề của đội tranh luận của trường đại học Vermont vào năm 2007, tham gia giải tranh luận liên trường với các trường đại học khác.
cliff_jimmy
Nước Mỹ có văn hóa tranh luận tốt và tranh luận là một môn học/môn giải trí ở các trường trung học và đại học.

Các bạn trong đội không có kinh nghiệm tranh luận gì từ trước. Nhưng các bạn sẽ biết chơi, chơi có văn hóa, và sẽ chiến thẳng bằng cách rất muốn chơi, và chơi, chơi và chơi như thông điệp lặp đi lặp lại của bài hát 🙂

Đọt Chuối Non cũng có một bài viết về tranh luận ở đây, “Tranh luận là gì?

“You can get it if you really want” cũng là bài hát chủ đề trong các nhóm vận động chính trị ở nhiều nước. Sau đây là lời của đảng cộng hòa Anh vào năm 2008:

“”Rome was not built in a day, opposition will come your way; but the hotter the battle you see, it’s the sweeter the victory; you can get it if you really want.” 🙂

Sau đây, là lời hát, tiếp theo là video.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

Hiển

.

You Can Get It If You Really Want Lyrics

You can get it if you really want
You can get it if you really want
You can get it if you really want
But you must try, try and try
Try and try, you’ll succeed at last

Persecution you must bear
Win or lose you’ve got to get your share
Got your mind set on a dream
You can get it, though harder them seem now

You can get it if you really want
You can get it if you really want
You can get it if you really want
But you must try, try and try
Try and try, you’ll succeed at last
I know it, listen

Rome was not built in a day
Opposition will come your way
But the hotter the battle you see
It\’s the sweeter the victory, now

You can get it if you really want
You can get it if you really want
You can get it if you really want
But you must try, try and try
Try and try, you’ll succeed at last

You can get it if you really want
You can get it if you really want
You can get it if you really want
But you must try, try and try
Try and try, you’ll succeed at last

You can get it if you really want – I know it
You can get it if you really want – though I show it
You can get it if you really want
– so don’t give up now

.

Ai cũng độc đáo

“Ai cũng tài năng, độc đáo và có điều gì đó quan trọng để nói”

Chị Brenda Ueland, tác giả của cuốn sách nổi tiếng về nghệ thuật viết lách “If you want to write” rút ra được điều này qua nhiều lớp học viết chị dạy.

Bạn là ai? Thương gia hay ăn mày? Giáo sư đại học hay chị bồi bàn? Ca sĩ điện ảnh hay phụ nữ nội trợ?
unique1
Không ngoại trừ, “Ai cũng tài năng, độc đáo và có điều gì đó quan trọng để nói”.

Để bạn yên tâm, có lẽ những người bạn nghi ngờ là “không có tài năng” lại viết rất dễ dàng, nhanh, xì tin và thoải mái, hay đọc cuốn sách 500 trang vèo 1 tuần là xong 🙂

Có lẽ, nếu cho họ vào một lớp học nghiêm chỉnh, họ sẽ bỏ cuộc vì khó? Có lẽ, nếu hỏi ý kiến của họ về chủ đề gì, ta sẽ nhận được thật nhiều @#&:-) $ -P 🙂

Nhưng họ, cũng có đầy tài năng chôn vùi ở dưới. Cũng như họ không phá vỡ được lớp vỏ xì tin và hời hợt, hầu hết mọi người không đập vụn được lớp vỏ nghiêm xì trọng và căng thắng 🙂

Ai cũng tài năng, tại sao vậy?

Mọi người đều tài năng bởi ai là con người cũng có điều gì để bày tỏ ra ngoài. Thử không bày tỏ gì trong vòng 24 tiếng đồng hồ xem, bạn chắc sẽ vỡ tung. Bạn sẽ muốn viết thư, nói chuyện, vẽ tranh, hát hay làm vườn. Những người mộ đạo thường đi vào rừng tu ẩn trong yên lặng, nhưng để họ có thể nói chuyện với Thượng Đế.

Nhưng tất cả đều bày tỏ điều gì đó. Ai cũng có những suy tư  cuộn dâng lên trong lòng và những ý nghĩ đó sẽ đi ra ngoài, vào tĩnh lặng hay tới một ai đó.

Ai cũng độc đáo!!

Bạn độc đáo, nếu bạn nói sự thật, nếu bạn nói từ chính bạn. Nhưng sự thật đó phải từ cái tôi thật của bạn, chứ không phải cái “tôi” bạn nghĩ bạn sẽ là. Chẳng ai trên đời này có thể giống nhau được, do đó, nếu bạn viết hay nói từ chính bạn, bạn sẽ không thể nào mà không độc đáo cho được. 🙂

Vậy ở đây chúng ta có hai điều: bạn tài năng và độc đáo. Chắc chắn như vậy nhé. Bởi vì tin cậy nơi bản thân là một trong những điều quan trọng nhất trong viết và sáng tạo.

Ở “ cái tôi thật” đó, mỗi người có năng lực sáng tạo và trí tưởng tượng tuyệt vời muốn bộc lộ ra ngoài để chia sẻ với những người khác.

Nhưng “ Cái tôi thật” dịu dàng và nhạy cảm này, “cái tôi thật” nhìn thấy được vẻ đẹp tuyệt vời của bông hoa và sự mơn trớn dịu dàng của ngọn gió nhẹ bị tiêu đi khá sớm trong cuộc đời con người bởi những lời chỉ trích (hay còn gọi là những lời chỉ trích có ích).

Những lời trêu nghẹo, chế giễu, giáo viên khắt khe, nhà phê bình và những người không dịu dàng quên rằng là, con chữ đem đến chết chóc nhưng tinh thần của bức tranh đem đến sự sống.

Các bạn biết đấy, bọn trẻ chơi đùa ngoài phố với năng lượng khủng khiếp, chúng la hét ầm ĩ, hát thật to, tạo ra những bộ đồ hóa trang sặc sỡ, nhảy múa và nghĩ ra đủ trò. Chúng in vé ra để bán và tự chúng làm quảng cáo. Chúng làm tất cả.
unique-2
Với một năng lượng khủng khiếp trong niềm vui sướng vô tận. Chúng không biết mệt là gì.

Nhưng tưởng tượng xem nhé? Nếu chúng cũng tốn từng đấy năng lượng cho bài vở ở trường, chắc chúng chết mất. Nếu chúng ta cũng tốn khối năng lượng như vậy cho việc ở sở, chắc ta cũng tiêu tùng luôn 🙂

Nhưng thực tế là, thứ năng lượng vui sướng đầy trí tưởng tượng và sáng tạo này chết đi trong chúng ta từ rất sớm.

Tại sao vậy?

Bởi ta không thấy thứ năng lượng sáng tạo đó vĩ đại và quan trọng. Bời vì chúng ta để cho những quy luật khô không khốc ép buộc ta. Bởi ta không kính trọng thứ năng lượng đó trong chúng ta và để nó sống động bằng cách dùng nó. Và bởi ta không giữ thứ năng lượng đó sống động trong những người khác bằng cách lắng nghe họ.

Nghĩ về điều đó mà xem, cách duy nhất để yêu một người không phải là, như chăm sóc người bạn nhiều quá, nâng niu, cho nhiều lời khuyên, đem súp gà cho bạn ăn khi bạn bị ốm. Mà bởi lắng nghe, lắng nghe, nhìn thấy và tin vào vẻ đẹp của Thượng Đế và Nhà thơ trong người bạn. Làm được điều này, bạn giúp cho Thượng Đế và Nhà thơ sống động và lớn lên trong con cái của bạn, học trò của bạn, bạn bè của bạn.

Và năng lượng sáng tạo đó chết đi trong chúng ta như thế nào?

Những nhà bình luận giết nó, gia đình của bạn. Gia đình chính là người làm hại năng lượng sáng tạo đó, đặc biệt là những ông chồng, những người anh lớn hơn. Những người thấy thấm nhuần những quy luật của Shakespears sẵn sàng vạch ra lỗi sai của học trò, nhiều quản lý viên trên các diễn đàn Việt Nam.

Cách uốn vào các quy luật cũng được thôi, nhưng đây là kết quả. Tất cả những người muốn viết và cố gắng viết trở nên sợ hãi, nhút nhát, co hẹp, thành người theo thuyết hoàn hảo, e sợ bởi những gì họ viết ra có thể không tốt như của Shakespears.

Do đó họ không viết và sáng tạo. Họ trì hoãn lại tháng này qua tháng khác, thập kỷ này qua thập kỷ khác, có thể hết đời họ.

Để bạn viết được, bạn phải thấy tự do nhẹ nhõm, dù bài viết có tốt đến đâu. Và những người thầy tốt duy nhất đối với bạn là những người bạn yêu quý bạn, cảm mến bạn và nghĩ rằng bạn thú vị, quan trọng và buồn cười lắm đấy 🙂

“Nói với tớ đi. Nói với tớ tất cả những gì có thể. Tớ muốn hiểu hơn về tất cả những thứ bạn cảm thấy và hiểu biết, và tất cả những thay đổi nội tâm và bên ngoài của bạn. Kể với tớ nhiều nữa đi”.

Và nếu bạn không có một người bạn tuyệt như thế, và bạn muốn viết, hãy tưởng tượng ra một người bạn như vậy.
unique3
Vâng, mình ghét mấy sự chỉ trích kiều truyền thống, không, ý mình không phải những chỉ trích tốt như Matthew Arnolds và những người khác, mà những kiểu chọc ngoáy vớ vẩn nhỏ mọn. Chúng nghĩ chúng có thể làm người ta tốt lên bằng cách nói cho người ta biết người ta sai ở đâu, và kết quả là đặt người khác vào chiếc áo giáp cứng và thẳng của sự ngần ngại và ý thức về chính họ, làm yếu đi sự can đảm và trí tưởng tượng.

Mình ghét mấy bọn đó không phải vì mình, vì mình đã học được, biết về chúng và không để chúng chặn mình lại. Mình ghét bọn đó bởi vì những con người đầy tiềm năng tỏa sáng, dịu dàng, đầy năng khiếu ở mọi lứa tuổi, mà bọn chúng hại. Đó là giết chết tài năng. Bởi vì những người khiêm tốn nhất và nhạy cảm nhất là những người tài năng nhất, có trí tưởng tượng cao nhất và sự đồng cảm lớn nhất, họ là những người đầu tiên bị loại trừ. Chỉ bọn có cái tôi tàn bạo mới sống sót.

Tất nhiên để công bằng, mình nhắn lại với các bạn là chúng ta, những người viết là những đóa lưu ly mảnh mai nhất của những người trạm trổ. Chúng ta kỳ vọng nhiều hơn, cho những cố gắng bé nhất, hơn những người khác.

Một phụ nữ trẻ đầy tài năng viết một bài thơ. Bài thơ bị từ chối. Có lẽ 1, 2 năm sau cô không viết thơ nữa. Nghĩ tới sự kiên trì và tình yêu của những người vũ ballet đi. Nghĩ tới sự kiên trì của những người thợ đan tay chiếc áo len nhiều mầu sắc đi. Nếu bạn có thể làm như họ, bạn sẽ đạt giải Nobel trong 10 năm tới.

Lời khuyên của mình cho các bạn nhà văn là, các bạn không được thực hành hời hợt mà phải với tất cả trí thông minh và tình yêu. Một người nhạc sĩ bảo mình là một người không nên chơi một nốt nhạc nếu không nghe nó, cảm thấy nó đúng, và nghĩ là nó đẹp.

Và bây giờ các bạn bắt đầu làm việc với viết lách rồi đó. Nhớ những điều này: Làm việc với tất cả trí thông minh và tình yêu. Làm việc một cách tự đo và vui vẻ như đang nói chuyện với một người bạn yêu quý bạn. Về tinh thần, (ít nhất 3-4 lần một ngày), bĩu mũi vào bọn biết-tất, chễ giễu, chỉ trích. 🙂

(Nguyễn Minh Hiển sưu tầm)

Ngân hàng cho người nghèo–Grameen Bank

Chào các bạn

Nỗ lực phục vụ những giá trị nhân bản tích cực để xã hội tốt đẹp lên đâu chỉ đến từ riêng các tổ chức xã hội dân sự làm các công việc thiện nguyện. 🙂

Giới kinh doanh có thể giúp rất nhiều nữa, bằng cách làm giàu và làm thiện nguyện, và chắp cánh cho các tổ chức thiện nguyện. (doing well and doing good).

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn một tấm gương nổi tiếng của mô hình mới hơn, “làm giàu bằng cách làm thiện nguyện”. (doing well by doing good).

Mô hình “nhà băng Grameen” hay “microcredit loan”.

Năm 2006, giáo sư Muhammad Yunus lên bục nhận giải Nobel hòa bình về mô hình Grameen Bank – Ngân hàng cho người nghèo do ông sáng lập.

GS Yunus nhận giải Nobel năm 2006
GS Yunus nhận giải Nobel năm 2006

Mô hình Grameen Bank

Muhammad Yunus
Muhammad Yunus

Năm 1976, khi thăm một trong những ngôi làng nghèo ở Băng la đét, ông Yunus phát hiện ra rằng những khoản cho vay nhỏ có thể tạo ra sự khác biệt khủng khiếp cho những  người nghèo.

Ví dụ, một phụ nữ đẽo gọt những chiếc ghế tre, không có được lãi vì cô ấy không có được tiền để mua nguyên liệu tre thô. Thay vào đó, cô vay cây tre từ một lái buôn. Đổi lại, cô bán những chiếc ghế lại cho người  buôn đó với giá chỉ 1 hoặc 2 xu nhiều hơn giá nguyên vật liệu. Thành ra, cô làm việc như một nô lệ.

Bao nhiêu tiền để đem đến tự do kinh tế cho người phụ nữ đó? 25 xu! Ông Yunus lẩm nhẩm kế hoạch cho vay, vì ông luôn chống lại chuyện cho không – nhưng ông trước tiên tìm hiểu xem có bao nhiêu người cần cho vay? Nói chuyện với những hàng xóm, ông tìm ra tất cả 42 người. Và ông cho họ vay tại chỗ 27 đô la từ số tiền trong túi.

Ông quá hạnh phúc khi thấy hạnh phúc đến với 42 phụ nữ khi họ thoát khỏi sự nô lệ và nhục nhã về nhân phẩm, chỉ với sự giúp đỡ rất nhỏ về kinh tế. Và ông muốn tiếp tục giúp những người nghèo.

Nhà băng chẳng giúp được gì. “Những người nghèo không có giá trị kinh tế gì để cho vay”. Không nản, ông tìm cách thuyết phục nhà băng bằn cách nhóm những người nghèo lại để vay những khoản nhỏ. Năm 1976, ông ký bảo đảm để vay một khoản 300 đô la cho họ. Nhà băng bảo ông hãy hôn số tiền đó nụ hôn tạm biệt, bởi người nghèo không trả tiền được lại đâu.

Ông Yunus tin rằng nếu được cho cơ hội, người nghèo sẽ trả lại được tiền và microcredit sẽ sống sốt như một mô hình kinh tế.

Cuối cùng vào năm 1983, ông  đã thành công trong việc vay tiền từ nhà băng của chính phủ để thành lập nhà băng Grameen.

grameenbank

Để đảm bảo việc hoàn vay vốn, ngân hàng sử dụng “nhóm đoàn kết”, một nhóm những người nghèo xin vay cùng nhau, và mỗi người trong nhóm đóng vai trò như là một “người bảo đảm” cho viêc trả nợ và giúp đỡ lẫn nhau phát triển kinh tế.

Trong một quốc gia với thu nhập bình quân theo đầu người hàng năm dưới 500 đô la, nhà bằng Grameen đã cho vay hơn 8 tỉ đô la từ năm 1983 cho khoảng hơn 8 triệu người nghèo (khoảng 40 triệu người nếu tính các thành viên gia đình khác), trong đó 97% là phụ nữ.

Những người vay từ Grameen Bank
Những người vay từ Grameen Bank

Không cần thế chấp và ngay cả tờ giấy giao kèo, nhà băng Grameen có tỉ lệ thu hồi vốn vay kinh ngạc: 98.3% và có lãi trong tất cả các năm từ 1983 tới nay ngoại trừ 3 năm đầu tiên đi vào hoạt động.

Ngoài những khoản vay khởi nghiệp ở tỉ lệ lãi bình thường, nhà băng Grameen còn kinh doanh bảo hiểm nhân thọ, tài khoản tiết kiệm hưu trí, cho vay nhà đất và giáo dục, và cho vay với lãi suất 0% cho người ăn mày, và hơn 60% của các  khoản cho vay cho người ăn mày đã được trả đủ.

Khi một trong những người vay qua đời, chủ giám đốc chi nhánh đến dự lễ tang và trước khi chôn chất, tuyên bố xóa nợ toàn toàn cho khoản vay chưa trả hết.

Số liệu quan trọng nhất là, cho tới đầu năm 2007, hơn 58% những người vay của ngân hàng Grameen đã vượt qua được mức nghèo đói !!

Cảm hứng từ Grameen Bank

Trong hơn 25 năm qua, thành công của Grameen Bank đã khơi nguồn cảm hứng cho hàng trăm quốc gia đang phát triển trên thế giới, và cả những vùng khó khăn của những nước phát triển như Mỹ, Anh.

Quan trọng hơn, những nước phát triển và các tổ chức xuyên quốc gia đã áp dụng mô hình Grameen Bank để giúp những người nghèo đói khắp thế giới.

Nhóm Nguyễn Thị Gái vay từ Kiva
Nhóm Nguyễn Thị Gái vay từ Kiva

Nhưng mình muốn dành cơ hội này để giới thiệu về Grameen Bank khi mô hình đó được “dân chủ hóa” qua Internet với một ví dụ là tổ chức Kiva.

Ở đây, những người cho vay có thể là bất kỳ cá nhân nào –  Bill Gates, một người Ai rập Xe út, hay một người Việt Nam; bất kỳ một công ty nào, công ty ô tô Toyota, công ty tìm kiếm Google, công ty thủy hải sản  Cửu  Long An Giang;  bất kỳ tổ chức nào – hội Chữ Thập Đỏ, hội Phật Tử Việt Nam, một  nhà băng Bắc Triều Tiên.

Tất cả, đang gắn kết nhân loại chúng ta lại với nhau và xóa nhòa đi những bức tường. Nếu mọi người chơi chung vui vẻ được với nhau, thế giới và mỗi quốc gia sẽ hòa bình hơn. Đó là vẻ đẹp tuyệt vời của toàn cầu hóa.

Tản mạn

“Doing well by doing good” tuyệt vời quá.

Mình làm về kinh doanh, nhưng mình cũng có thể  đóng góp xây dựng nhân bản xã hội. Hai điều đó không loại trừ lẫn nhau. Thú vị hơn là khi cả hai mục đích “dancing cheek to cheek” với nhau 🙂

Trong thời đại Internet với sự “dân chủ hóa những người chơi” không kể sự khác biệt ngôn ngữ, văn hóa, hệ thống quốc gia như hiện nay: nếu ngoài trả đủ thuế và tuân thủ luật pháp, bạn có thể nghĩ là bạn có thể làm điều gì cho lợi ích chung của xã hội, bạn nên làm.

Bởi lẽ có quá nhiều thứ để ta có thể “cho đi” để xử lý những vấn đề chung của xã hội mà ta không thể thoát được vì ta sống chung với nhau – vấn đề không khí ô nhiễm, tạo ra môi trường xã hội tốt hơn cho trẻ em sống, khủng bố và tội phạm, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt và trái đất nóng lên…

Bạn có thể cho/hay đầu tư tiền và/hoặc thời gian, và/hoặc kinh nghiệm, và/hoặc sự ủng hộ khuyến khích những người khác.  Nhiều lắm.

Bởi vì, đóng góp của bạn quan trọng. Với sự “dân chủ hóa những người tham gia chơi” nối liền từ ngôn ngữ tới thương mại tới Internet, những viên đá tí ti đóng góp từ hàng triệu con người từ nước ngoài và Việt Nam sẽ xây được kim tự tháp.

Hay, như ông Yunus, bạn có thể làm giàu bằng cách làm việc tốt 🙂

Chúc các bạn một ngày doing well and/by doing good, 🙂

Hiển.

PS: nếu anh chị  có thể loan tin và giúp dịch nhu cầu của các anh chị nghèo đói lên tổ chức kiva thì rất hay 🙂

We shall overcome – Chúng ta sẽ vượt qua

Chào các bạn,

Hôm qua, ngày 17 tháng 8 chúng ta có một tin thật buồn: “Trẻ em nhiễm HIV bị từ chối đến trường”. Mình rất sốc và chắc chắn các bạn cũng rất đau lòng vì tin này.

Joan Baez trong Freedom March, Washington DC 1963
Joan Baez trong Freedom March, Washington DC 1963

Có lẽ thích hợp hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài hát “We shall overcome”, bài hát mạnh mẽ nhất trong thế kỷ 20.

Bài hát khởi đầu là bản thánh ca do mục sư Charles Tindley sáng tác tại một nhà thờ người da đen ở Philadelphia năm 1901, hát về sự vươn tới sự tốt đẹp bằng trái tim sâu thẳm của con người, với sự giúp đỡ của Thượng đế, giữa nỗi thống khổ của cuộc sống.

Freedom March, Washington DC 1963
Freedom March, Washington DC 1963

Bài hát được hát vào cuối mỗi ngày đình công trong những năm tháng rét mướt để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho công nhân nhà máy thuốc lá của Mỹ ở South Carolina vào năm 1945.

Tới những năm 1950s, bài hát là bản quốc ca của những người đấu tranh dân sự bình quyền cho những người da đen ở Mỹ, bằng phương cách bất bạo động.

Tháng 8 năm 1963, ca sĩ Joan Baez dẫn đầu đoàn 300 ngàn người đồng ca hát vang “We shall overcome” trong cuộc biểu tình dân sự lớn nhất thế kỷ 20, the March on Washington, đòi việc làm, hòa hợp trường học và chống kỳ thị với người da màu ở Mỹ.

Martin Luther King, Freedom March, Washington DC 1963
Martin Luther King, Freedom March, Washington DC 1963

Ở cuộc biểu tình này, mục sư Martin Luther King đã đọc bản diễn văn nổi tiếng  “I have a dream” về giấc mơ hòa hợp giữa những người Mỹ da đen và da trắng.

Năm 1972, Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson dùng ngữ “We shall overcome” để nói với toàn nước Mỹ sau cuộc biểu tình bạo động “Bloody Sunday” đòi quyền dân sự, và hợp pháp hóa nhiều quyền lợi cho người da đen.

Ngày hôm nay, nước Mỹ đã có tổng thống đầu tiên người da đen, Barack Obama.

Bài hát đã đi vào dòng máu của dân Mỹ để vượt qua sự bất công, vượt qua những cơn bi kịch bằng sức mạnh của sự đoàn kết và trái tim trong sáng của con người. Khi đau buồn, từng câu từng chữ của bài hát mang sức mạnh ghê gớm. Có lẽ lời ngắn, đơn giản của bài hát là những từ ngữ mạnh mẽ nhất trong vốn tiếng Anh có thể có.

Tượng chúa Giêsu khóc, đài tưởng niệm nơi bị đánh bom ở Oklahoma, Mỹ
Tượng chúa Giêsu khóc, đài tưởng niệm nơi bị đánh bom ở Oklahoma, Mỹ

Sau vụ đánh bom khủng bố do một người da trắng ở Oklahoma năm 1995, nhiều nhà thờ khắp nước Mỹ hát “We shall overcome”.

Trong nhà thờ Unitarian Universalist ở Burlington Vermont vào năm 2007, mọi người nắm tay nhau hát bài hát này để chia sẻ sự cảm thông với đau buồn của chiến tranh ở Dafur, Sudan.

Bài hát cũng được dịch và hát lên ở Ấn Độ, phòng tráo chống kỳ thị ở châu Phi, Tiệp Khắc và nhiều nước khác trên thế giới.

Thánh giá tại đài tưởng niệm Oklahoma
Thánh giá tại đài tưởng niệm Oklahoma

Dưới đây là hai phiên bản của “We shall overcome” đều do ca sĩ Joan Baez hát.
Phiên bản 1 do chị hát ở đại hội nhạc Woodstock năm 1969, giữa đỉnh cao của phong trào phản đối cuộc chiến tranh Việt Mỹ.
Phiên bản 2 do chị hát rất ngẫu hứng vào tháng 7/2009 vừa rồi để gây quỹ cho ứng cử viên đảng Xanh. Ở bản 2, chị thay đổi lời bài hát thành các từ ngữ ủng hộ cho môi trường như “”We Do Not Need Disneyland”.

Lời nhạc theo sau videos.

Chúc các bạn một ngày khoan dung,

Hiển.

.

.

WE SHALL OVERCOME, Words and Music by Zilphia Hart., Frank Hamilton, Guy Carawan and Pete Seeger

We shall overcome,
We shall overcome,
We shall overcome, some day.

Oh, deep in my heart,
I do believe
We shall overcome, some day.

We’ll walk hand in hand,
We’ll walk hand in hand,
We’ll walk hand in hand, some day.

Oh, deep in my heart,

We shall live in peace,
We shall live in peace,
We shall live in peace, some day.

Oh, deep in my heart,

We shall all be free,
We shall all be free,
We shall all be free, some day.

Oh, deep in my heart,

We are not afraid,
We are not afraid,
We are not afraid, TODAY

Oh, deep in my heart,

We shall overcome,
We shall overcome,
We shall overcome, some day.

Oh, deep in my heart,
I do believe
We shall overcome, some day.

Việc chung của mọi người

Chào các bạn,

Hôm nay, mình chia sẻ với các bạn một quan sát nhỏ, nhưng có thể là một cách tư duy lớn trong cuộc sống, từ một tập thể nho nhỏ nhé 🙂

Về vấn đề: (1) việc chung của cả nhóm (2) cách thông tin cho mỗi người và (3) thái độ và hành động của cá nhân cho cộng đồng.

Ở các nơi công cộng bên Mỹ như trường học, thư viện địa phương, khu chợ trung tâm, có các bảng tin công cộng. Đó là nơi thông báo các hoạt động, sự kiện của địa phương cho cả thị trấn đều biết.
board1

Những thông báo công cộng đó rất hay, giúp quảng bá thông tin công cộng đến với mọi người.

Một đại hội âm nhạc jazz về chủ đề giữ gìn đường phố sạch đẹp sắp diễn ra ở công viên trung tâm. Một nghệ sĩ piano chưa tên tuổi loan tin về buổi trình diễn đầu tiên miễn phí ra mắt công chúng của mình ở hiệu sách Borders. Về một vấn đề chung như một số người bị mất xe đạp gần đây.

Tất cả đều được đưa ra bảng tin công cộng dưới ảnh sáng mặt trời.

Lớp Aikido ở Burlington Vermont hồi trước mình học có nhu cầu quảng bá thông tin về lớp học đến với mọi người ở thị trấn. Thầy giảo rất giỏi nhưng lớp học lúc đó chưa đông. Kế hoạch là mời các bạn quan tâm đến xem và học thử miễn phí đã, nếu các bạn thích thì tham gia lâu dài.
board2
Cách thầy và bạn giúp việc thông tin về nhu cầu chung của lớp đó rất đơn giản. Chúng ta cần đăng tin về lớp học ở một số nơi công cộng trong thị trấn. Có một tờ giấy tình nguyện giúp đỡ gồm 2 cột:

Cột đầu gồm danh sách tất cả những nơi cần dán truyền đơn.
Cột hai gồm chữ ký. Ai tình nguyện đăng ký ở đâu thì ký tên vào đó.

Các bạn đến đăng ký tự nguyện và mọi người có thể chọn điểm truyền đơn phù hợp nhất với mình vì các học viên là thường dân sinh hoạt ở khắp các nẻo của thị trần.

Trong khoảng một tuần tất cả việc truyền đơn được hoàn tất. Và nhiều bạn mới tới lớp học xem thử, một số quyết định học lâu dài.

Mình thật sự ấn tượng bởi cách quản lý hiệu quả cũng như tư duy và ý thức cộng đồng đằng sau công việc của nhóm đó.

+ Công việc truyền tin của nhóm là của chung.
+ Việc chung của nhóm được đưa ra cộng cộng cho tất cả mọi người có thể tham gia.
+ Cách thông báo ngắn gọn.
+ Việc được thực hiện dựa trên tinh thần tình nguyện. Không có sự bắt ép ai cả.
+ Ký tên để thể hiện cam kết công cộng trước cộng đồng.
+ Không có sự chồng chéo công việc của mỗi cá nhân.

Và công việc đó cũng mang tính chất “dân chủ” rất cao 🙂
board3
Đó thật là một cách quản lý tốt trong một công việc tình nguyện xã hội, được nghĩ ra bởi một tư duy hướng về mỗi thành viên của nhóm và tinh thần tình nguyện rất hay.

Phải chăng, cách suy nghĩ như vậy là tiền thân của bộ từ điển bách khoa lớn nhất thế giới Wikipedia bây giờ?

Phải chăng cách đóng góp “dân chủ” từ mỗi thành viên là cội nguồn thành công của những phong trào tình nguyện lớn như giúp đồng bảo bị lũ lụt? Quyên góp sách vở giúp các trẻ em nghèo?

Trên tinh thần chia sẻ những vấn đề chung ra nơi công cộng, đặt ra câu hỏi, đưa ra các gợi ý về giải pháp, đặt ra câu hỏi mỗi người làm được gì?

Thể hiện cam kết của mình nơi công cộng.

Chỉ cần một số người ký tên vào tờ giấy, tự nhiên sẽ thành một ý thức tâp thể về công việc chung. Và những người khác cũng tham gia.

Phải chăng, chúng ta cũng có thể mang tư duy tích cực tới mọi lớp học, đường phố, khu chợ?

Bạn  làm được gì?

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

Kể với mình nhiều hơn đi — Về nghệ thuật nghe tinh diệu

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một bài viết dài lắm, bốn trang in A4 về nghệ thuật nghe của chị Brenda Ueland, tác giả của cuốn sách nổi tiếng – “If You Want to Write: A Book about Art, Independence and Spirit” về viết và sáng tạo.

Cuốn sách mà nhà văn Mỹ Carl Sandburg gọi là “the best book ever written on how to write.”

Viết, sáng tạo, theo cách chị Brenda gọi là “Try to discover your true, honest, untheoretical self”.

Viết thoải mái, viết thư giãn, viết thả lỏng, viết vui vẻ. Không có gì phải nghiêm trọng. Viết, đơn giản là thấy có gì hay, có gì đẹp, có gì có ích thì viết để chia sẻ với các anh chị em thôi.

Viết không có ai đọc cũng được, không có ai khen cũng được, không có ai trả tiền cũng được, đơn giản là vì ưa thích. Có khi, 20 năm sau người ta thấy ở tác phẩm, lạc thị hiếu tạm thời của 20 năm trước, những giá trị sống mãi với thời gian sau đó.

Sau khi đọc hết mấy chương của cuốn sách, mình rất thích nên lên mạng tìm kiếm thêm thông tin về chị Brenda. Khi đọc trang wikipedia về chị, mình tim thấy bài viết về nghệ thuật nghe rất hay này.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.

Kể với mình nhiều hơn đi
Về nghệ thuật nghe tinh diệu

    Brenda Ueland

ListeningToTheBird

Tôi muốn viết về điều vĩ đại và mạnh mẽ của lắng nghe thực sự. Và chúng ta lãng quên chuyện đó như thế nào. Và chúng ta không nghe thấy con cái chúng ta, hay những người ta yêu thương như thế nào. Và điều ít nói đến nhất – điều cũng thật là quan trọng – lắng nghe những người ta không yêu thích. Nhưng chúng ta nên lắng nghe. Bởi lắng nghe là một điều kỳ lạ và đầy hấp lực, một lực sáng tạo. Nghĩ thế nào, nhưng những người bạn thực sự lắng nghe chúng ta là những người chúng ta đến gần, và chúng ta muốn ngồi trong bán kính của họ, như thể như vậy là tốt cho ta, như những tia cực tím.

Đây là lý do: khi chúng ta được lắng nghe, sự lắng nghe sáng tạo ra chúng ta, khiến ta hé mở và trải rộng ra. Những ý tưởng bắt đầu lớn lên trong lòng chúng ta và đi đến sự sống. Bạn biết thế nào mà khi một người cười với câu đùa của bạn, bạn trở nên hài hước và hài hước thêm, và nếu anh ý không cười, mọi chút đùa vui bé tí trong bạn yếu đi và chết. À, đấy là nguyên lý của vấn đề. Mọi người hạnh phúc và tự do khi được lắng nghe. Và nếu bạn là một người lắng nghe, đó là bí mật để có một thời gian hạnh phúc trong xã hội (bởi mọi người quanh bạn trở nên sống động và thú vị), làm người khác yên ổn, làm người khác tốt đẹp.

Ai là những người bạn đến để xin lời khuyên? Không phải đến những người cứng rắn, thực tế, người có thể nói với bạn chính xác điều cần làm, mà đến những người lắng nghe; đó là, những người tử tế nhất, ít chỉ trích nhất, ít ông chủ nhất mà bạn biết. Đó bởi vì khi rót vấn đề của bạn ra cho họ, tự chính bạn sẽ biết làm gì với vấn đề đó.

Khi chúng ta lắng nghe người khác, có một dòng điện xoay chiều, và dòng điện này sạc điện chúng ta, và chúng ta không bao giờ cảm thấy mệt vì nhau. Chúng ta luôn luôn được tái tạo. Bây giờ, có những người xuất chúng, nhưng không thể lắng nghe được nhiều. Họ không có đường dây chạy vào trên cỗ máy của họ. Họ rất vui thú, nhưng cũng làm kiệt sức. Tôi nghĩ đến những người giảng bài, những người trình diễn thật xuất sắc, bằng cách không cho chúng ta một cơ hội để nói, không để cho chúng ta diễn tả ý nghĩ và lớn lên. Chính dòng suối sáng tạo nhỏ bé trong chúng ta bắt đầu lớn lên và cân nhắc những ý tưởng mới, với những nụ cười và trí tuệ bất ngờ.
art-conversation
Dòng suối sáng tạo nhỏ bé này ở trong mỗi chúng ta. Đó là linh hồn, hay trí thông minh, hay trí tưởng tượng – dù bạn gọi nó với tên nào. Nếu bạn rất mệt mỏi, căng thẳng, không có thời gian một mình, làm nhiều việc vặt quá, nói với quá nhiều người, uống quá nhiều rượu, dòng suối nhỏ bé này bị vẩn đục và bị che phủ bởi rác rưởi. Kết quả là bạn dừng lại không sống từ trong tâm, tức là dòng suối sáng tạo, và bạn sống trên vùng chu vi, từ những thứ bên ngoài. Đó là, bạn tiếp tục chỉ dựa thuần túy trên lực của ý trí mà không có trí tưởng tượng.

Khi người khác lắng nghe chúng ta, với sự chú ý yên lặng và cuốn hút, dòng suối nhỏ bé đó mới bắt đầu làm việc lại, tăng tốc lên theo một cách bất ngờ.

Tôi khám phá ra điều này khoảng ba năm về trước, và thực sự nó tạo ra một thay đổi mang tính cách mạng trong cuộc sống của tôi. Trước đó, khi tôi đi đến một bữa tiệc, tôi nghĩ một cách bồn chồn, “Bây giờ cố gắng thật nhiều. Sống động lên. Nói những điều thật sáng. Nói. Không nghỉ.” Và khi mệt rồi, tôi phải uống thật nhiều café để giữ phong độ.

Bây giờ trước khi đi đến một bữa tiệc, tôi đơn giản bảo với chính mình là lắng nghe với sự yêu mến tới bất kỳ ai nói chuyện với tôi, đứng trong đôi giầy của họ khi họ nói, cố biết về họ mà không để trí óc tôi áp đặt trí óc họ, hay tranh luận, hay đổi chủ đề. Không, thái độ của tôi là “Kể với mình nhiểu hơn đi. Người này đang cho tôi thấy tâm hồn của anh ấy. Cuộc nói chuyện có một chút khô khan, và nhàm và trệu trạo bây giờ, nhưng hiện thời anh ấy bắt đầu nghĩ, không chỉ tự động nói. Anh ấy sẽ trình bày con người thật của chính anh ấy. Rồi anh ấy sẽ sống động một cách tuyệt vời”.

Đôi khi, tôi không thể lắng nghe cũng như những người khác. Nhưng khi tôi có năng lực lắng nghe này, người ta quây lấy tôi và đầu họ hướng về phía tôi như thế bị kéo không thể cưỡng lại nổi. Không phải bởi mọi người tự cao và họ muốn khoe khoang mà họ bị kéo về phía tôi. Đó bởi vì bằng cách lắng nghe, tôi đã kích hoạt dòng suối sáng tạo của họ. Tôi làm họ hạnh phúc.
listening
Bây giờ, tại sao lắng nghe làm họ hạnh phúc? Tôi có một khái niệm huyền bí về chuyện này. Tôi nghĩ chỉ bằng cách biểu cảm ra ngoài tất cả những gì ở trong mà những dòng suối trong trẻo hơn và trong trẻo hơn chảy đến. Cũng như vậy với viết lách. Bạn được dạy ở nhà trường là viết xuống giấy những điều tươi sáng. Sai. Đổ xuống giấy những thứ tẻ nhạt nữa – bạn sau đó có thể xé chúng đi – bởi chỉ khi đó những điều tươi sáng mới tới. Nếu bạn giữ lại những điều tẻ nhạt, bạn cũng chắc chắn giữ lại những điều trong trẻo, đẹp đẽ và chân thật và sống động. Cũng như vậy với những người không được lắng nghe theo cách đúng – với sự yêu mến và một chút hứng khởi vui vẻ. Dòng suối sáng tạo của họ đã bị đóng kín. Chỉ những câu nói hời hợt đi ra ngoài – nhưng cái khách sáo hay tuôn trào hay thuần túy bồn chồn. Chẳng ai đã kêu chúng ra ngoài, bằng lắng nghe tuyệt vời, những cái chân thật và sống động.

Tôi nghĩ phụ nữ có năng lực lắng nghe tốt hơn nam giới. Đấy không phải là lỗi của nam giới. Họ thua về lắng nghe bởi thói quen lâu dài của họ trong nỗ lực kinh doanh, xác định bản thân. Và những người đàn ông càng mạnh mẽ, càng ít hơn khả năng lắng nghe khi họ lớn tuổi. Và đó là tại sao phụ nữ nói chung vui vẻ hơn nam giới, thư thái hơn và hứng khởi hơn.

Bây giờ, khả năng không lắng nghe được của những người đàn ông có năng lực là nguyên nhân của những điều buồn rầu nhất trên thế giới – sự cô đơn của những người cha, của những người đàn ông trầm lặng buồn, người di chuyển quanh những đứa con đã trưởng thành như những bóng ma xa xôi. Khi cha tôi hơn 70 tuổi, ông là một người đàn ông rực lửa, hài hước và đáng ngưỡng mộ, một học giả, một người đàn ông đầy uy lực. Nhưng ông nằm sâu thẳm trong nỗi cô đơn của tuổi giả và của một thế hệ khác. Ông ấy rất thích tôi. Nhưng ông ấy không thê nghe thấy tôi – không từ nào tôi nói ra, thật đấy. Tôi chỉ là một khán giả. Tôi có thể quanh hồ với ông vào một buổi chiều đẹp và ông có thể nói với tôi về Đác uyn và Huxley và những phê phán cấp cao về Kinh Thánh.

“Vâng, con thấy rồi, con thấy rồi” tôi liên tục nói vậy và cố giữ cho trí óc níu chặt vào điều đó, nhưng tôi bồn chồn và chán. Có một cảm giác không thể làm gì khác được bởi vì ông không thể nghe thấy cái tôi có để nói về chủ đề nói chuyện. Khi tôi nói tôi thấy chính tôi la to, như một người nói với một người nước ngoài, và trong một trạng thái kiểu tuyệt vọng rằng ông không thể nghe thấy tôi. Sau chuyến đi dạo, tôi cảm thấy rằng tôi đã rũ xong trách nhiệm và tôi háo hức muốn để ông ổn định và ngồi tựa trên chiếc ghế kiểu Morris của ông, để tôi có thể đi ra ngoài và có một thời gian sống động hơn với những người khác. Và ông thở dài và nhìn theo tôi lơ đãng với sự cô đơn không hiểu rõ được.
listening1
Gần đây, một người đàn ông tôi không gặp tới 20 năm nay viết thư cho tôi: “Chú có một gia đình với những đứa con trưởng thành cả. Cũng như cha cháu đã có. Những đứa con chẳng bao giờ gặp ông ấy. Không phải trong những ngày ông còn sống. Không phải trong những ngày ông là người đàn ông sâu sắc và đáng ngưỡng mộ và chúng ta đều biết. Đó là cuộc đời của đàn ông. Lần sau cháu gặp chú, cháu sẽ biết mọi chuyện. Đơn giản là đến với cha cháu lần nữa, cố với tới, trở lại với thế giới của những người ông yêu.”

Vậy khi tôi gặp lại người đàn ông này, điều gì đã xảy ra với ông sau 20 năm? Ông là một người đàn ông mạnh mẽ một cách không bình thường và đã kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng ông đã mất khả năng lắng nghe. Ông nói nhanh và kể những câu chuyện tuyệt vời và thật tuyệt làm sao khi được nghe chúng. Nhưng khi tôi nói – vì không thể ngồi yên được, “Cháu truyền tay cho chú cái đó chứ?… Cái tẩu của chú đâu?” Đó chỉ là một thói quen. Ông đọc nhiều sách không kể xiết và hào hứng đón nhận những ý tưởng mới, nhưng ông đơn giản không thể lắng nghe ai.

Vậy đây là điều tôi làm. Tôi đã kiên nhẫn hơn – tôi không kháng cự bài nói chuyện một chiều của ông như tôi làm với bố tôi. Tôi lắng nghe và lắng nghe ông, không khi nào ấn ngược lại ông, ngay cả trong ý nghĩ, với sự xác nhận của tôi, tôi nói với chính mình “Ông ấy đã ở dưới áp lực đẩy lái hàng năm ròng. Gia đình ông đã chống lại cách nói của ông. Nhưng bây giờ, bằng cách lắng nghe. Mình sẽ kéo tất cả ra khỏi ông. Ông phải nói tự do liên tục và liên tục. Khi ông đã được thực sự lắng nghe đủ đầy, ông sẽ trở nên thanh tĩnh hơn. Ông sẽ bắt đầu muốn nghe thấy tôi.”

Và ông đã, sau vài ngày. Ông bắt đầu đặt câu hỏi cho tôi. Và chỉ ngay sau đó tôi nói nhẹ nhàng, ‘Chú thấy đấy, đã trở nên khó để chú lắng nghe”.

Ông ngừng lại chết cứng và trừng mắt nhìn tôi. Và bởi vì tôi đã lắng nghe với sự thông cảm hoàn toàn, bị thu hút hoàn toàn, không chỉ trích, không có chút dấu vết nào của sự chán hay thiếu kiên nhẫn, mà ông bây giờ tin tưởng và tin cậy tôi, mặc dù ông không biết điều này.

“Nói đi”, ông nói. “Kể với chú về điều đó. Nói với chú về điều đó”.

À, chúng tôi đi dạo tới dạo lui qua bãi cỏ và tôi nói với ông ý kiển của tôi về chuyện này.

“Chú yêu các con chú, nhưng có lẽ chú không để chúng vào lòng. Trừ khi chú lắng nghe, mọi người bị khô héo đi trong sự hiện diện của chú; họ trở nên một phần ba của chính họ. Trừ khi chú lắng nghe, chú không thể biết ai cả. Ồ chú sẽ biết về những dữ kiện và những gì trên báo và tất cả lịch sử, có lẽ, nhưng chú sẽ không biết một con người nào cả. Chú biết đấy, cháu đã đi đến chỗ nghĩ rằng lắng nghe là tình yêu, đó là điều lắng nghe thực sự là.”
artoflistening
À, tôi không nghĩ tôi đã viết bài viết này nếu những ý kiến của tôi không có một tác động khủng khiếp với người đàn ông này. Bởi ông nói những ý kiển của tôi đã thay đổi toàn bộ cuộc đời của ông. Ông viết cho tôi rằng đám con của ông ngay lập tức đến gần với ông hơn; ông kinh ngạc thấy chúng ra sao, độc đáo làm sao, độc lập và can đảm làm sao. Vợ của ông có vẻ thực sự quan tâm tới ông trở lại, và họ thực sự nói với nhau về đủ loại chuyện và làm nhau cười ồ.

Cũng như bi kịch của cha mẹ và con cái là không lắng nghe, cũng bi kịch đó với vợ và chồng. Nếu họ không đồng ý họ la hét ngày càng to hơn – nếu không ở bên ngoài, ít nhất ở trong lòng – níu chặt một cách dữ tợn và câm điếc vào ý kiến của chính họ, thay vì lắng nghe và trở nên lắng yên hơn và lắng yên hơn và chịu hiểu hơn. Nhưng kết quả nghiêm trọng nhất của không lắng nghe là điều tồi tệ nhất thế giới, buồn chán tẻ nhạt; bởi đó thực sự là cái chết của tình yêu. Nó ngăn cách con người xa nhau hơn bất kỳ điều gì khác. Tôi nghĩ đó là lý do những cặp lấy nhau cãi lộn. Cãi lộn cắt xuyên qua chuyện không giao tiếp và buồn chán. Bởi vì khi những cảm xúc bị tổn thương, họ bắt đầu thực sự lắng nghe. Cuối cùng, cuộc nói chuyện của họ là trao đổi qua lại thực sự. Nhưng tất nhiên, họ đang gây thương tích cho hôn nhân của họ mãi mãi.

Ngoài chuyện lắng nghe phê phán, có một loại lắng nghe nữa cũng chẳng tốt, lắng nghe thụ động, chỉ trích. Đôi khi những ông chồng có thể là loại người nghe này, một kiểu người nghe trộm keo kiệt, người mà trong đầu (hay nói ra ngoài) liên tục nói khi bạn nói “bùm chíu chát bùm”.

Bây giờ, lắng nghe như thế nào? Nó khó hơn bạn tưởng. Tôi không tin gì vào lắng nghe phê phán, bởi điều đó đặt một người vào chiếc áo khoác bệnh điên của sự do dự. Anh ấy bắt đầu chọn lựa từ ngữ nghiêm trọng hay chải chuốt. Dòng suối nhỏ của anh không thể tuôn trào. Những người lắng nghe phê phán làm khô héo bạn. Nhưng những người lắng nghe sáng tạo là những người muốn chính bạn mạo hiểm bất cần, ngay cả ở tình trạng xấu nhất của bạn, ngay cả chửi rủa phí báng, tâm trạng tồi tệ. Họ cười và chỉ vui vẻ với bất kỳ biểu lộ nào của chính bạn, xấu hay tốt. Bởi những người lắng nghe thực sự biết rằng nếu bạn ở tâm trạng xấu, điều đó không có nghĩa là bạn sẽ luôn như vậy. Họ không yêu bạn chỉ khi bạn dễ chịu; họ yêu tất cả của bạn.

Để học lắng nghe, đây là một số gợi ý: cố học sự thanh tĩnh, sống trong thực tại một phần thời gian mọi ngày. Đôi khi nói với chính mình, “Bây giờ, cái gì đang xẩy ra? Người bạn này đang nói. Tôi yên lặng. Có một khoảng thời gian bất tận. Tôi nghe thấy, từng câu chữ.” Và rồi bất chợt bạn bắt đầu nghe thấy không chỉ những gì người ta nói, mà những gì họ đang cố nói, và bạn cảm giác được sự thật toàn bộ về họ. Và bạn cảm giác được sự hiện hữu, không phải một mẩu, không phải đối tượng này và kia, mà như một tổng thể.

Và quan sát sự khẳng định chính mình. Và rũ bỏ nó đi. Cố đừng uống quá nhiều ly rượu cocktail đẻ bỏ đi cái năng lượng bồn chồn mà cứ cảm giác như náng lượng và trí khôn nhưng có lẽ chẳng là cái nào.Và nhớ rằng không đủ chỉ là ý chỉ muốn lắng nghe người khác. Người ta phải thực sự lắng nghe. Chỉ khi đó, phép lạ mới bắt đầu.

Đôi khi người ta không thể lắng nghe bởi vì họ nghĩ nếu họ không nói, họ chẳng là gì về mặt xã hội. Có những phụ nữ với kiểu luyện khiêu vũ ballroom cổ điển mà luôn đòi hỏi rằng phải có sự hào hứng không nghỉ và cuộc nói quay tròn. Nhưng đây thực sự là sự căng thẳng với mọi người.

Không. Chúng ta tất cả nên biết điều này: rằng lắng nghe, không phải nói, là vai trò đầy năng khiếu và vĩ đại,và vai trò đầy tưởng tượng. Và người lắng nghe thực sự đáng tin hơn nhiều, cuốn hút nhiều hơn người nói, và anh ấy hiệu quả hơn, và học được nhiều hơn và làm người khác vui tốt đẹp hơn. Và do đó thử lắng nghe. Lắng nghe vợ bạn, chồng bạn, cha bạn, mẹ bạn, con cái bạn, bạn bè bạn, nghe những người yêu quý bạn và những người không như vậy, nghe những người làm bạn chán, nghe kẻ thù của bạn. Lắng nghe sẽ tạo ra sự kỳ diệu nhỏ. Và có lẽ một sự kỳ diệu vĩ đại.

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

Giải phóng khỏi nghèo đói

Chào các bạn,

Nếu tin nước Mỹ giàu có, mọi người có mức sống cao và điều kiện làm việc tốt, thì có lẽ phim ảnh chưa chiếu kỹ vào một góc trong mỗi thành phố lớn của Mỹ, vùng người nghèo và nhiều nguy hiểm về an ninh.

Những khu nhà ổ chuột và các tổ chức Mafia trong khu Harlem của New York, nơi cảnh sát không màng tới, đơn giản vì không có lợi ích đô la gì từ việc trông nom họ.
clintonandbryant
Nếu không có cơ hội khác, những người ở một góc thành phố New Haven, Connecticut tiếp tục sống bằng nghề điếu hút và kinh doanh điếu hút. Một chiếc xe ô tô đỗ rất nhanh trước cửa một căn nhà ở phố Lilac, một trao đổi ngắn chừng 3 phút và chiếc xe đó phóng đi.

Xóm liều ở Thanh Nhàn và những người trở về từ các nhà tù của Việt Nam?

Những người nghèo đó cần tiếp sức để đi vào dòng chảy chung của xã hội, họ cần lửa và ánh sáng của hy vọng để nhấc đi ám ảnh tinh thần què quặt, họ cần ai đó đưa họ ra phía ánh sáng, cho họ niềm tin.

Ánh sáng đó đến từ những tấm gương người thực việc thực, nhìn thấy được của người thân, của bạn bè, của bạn, của tôi.

Họ cần cơ hội để làm lại cuộc đời tù tội. Cần giáo dục. Cần vay tiền để mở mang làm ăn, cần việc làm, cần giới kinh doanh nhìn họ như một thị trường tốt và đầu tư vào họ. Cần ai giúp họ nhìn thấy những giấc mơ bên ngoài cửa sổ và đặt vào tay họ chiếc xẻng cuốc đất.

Sau một vụ ẩu đả dân sự ở Los Angeles năm 1992, nhà khởi nghiệp trẻ John Hope Bryant đã thành lập tổ chức Operations Hope để cung cấp các công cụ kinh tế và dịch vụ để tiếp năng lực cho những người nghèo, tạo ra dòng hy vọng chảy liên tục trong cộng đồng.

Liên tục cho đến nay, anh John và Operations Hope đã có tác động rất lớn vào xã hội Mỹ, và được cựu tống thống Bill Clinton đề cao trong cuốn sách “Giving, How each of us can change the world” của ông. Có lẽ chúng ta sẽ quay lại với Operations Hope vào một dịp khác.

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bản sứ mệnh của anh John Hope, người sáng lập và CEO của tổ chức Operations Hope. Anh John có tầm nhìn thật sáng và hiểu sâu sắc về người nghèo.

Dưới bối cảnh nhiều người thất nghiệp và kinh tế thế giới hiện nay, có lẽ chúng ta lại càng thấm thía thông điệp này của anh John hơn. 🙂

Nghèo khác với không có tiền. Và một cánh tay kéo người khác lên, chứ không chỉ một cánh tay cho cứu trợ xã hội.

Chúc các bạn một ngày tiếp lực,

Hiển.

.

Giải phóng khỏi nghèo đói
bryant
Có một sự khác biệt giữa không có tiền và nghèo. Không có tiền là một tình trạng kinh tế tạm thời, nhưng nghèo là một cái khung trí óc tê liệt hóa và một trạng thái kiệt quệ của tinh thần của bạn, và bạn phải thề không bao giờ bị nghèo nữa.

Tầm nhìn của tôi cho những người nghèo, thiếu phục vụ, và những người không có tiền của thế giới là giúp họ thấy chính họ — khác đi. Chúng ta có thể làm điều này bằng cách giúp đưa họ ra ánh sáng, giáo dục, truyền năng lực, và cuối cùng là khơi cảm hứng cho họ. Giúp họ trở thành “những người mơ ước, với xẻng trong chính đôi bàn tay của họ”, trích lời bạn tôi, tiến sĩ Dorothy Height.

Nhìn thấy chính họ như là con người thật của họ; giàu có về tinh thần. Như là tài sản, và không phải là những khoản nợ trên bản thanh toán toàn cầu của thế giới.

Bởi vì, tôi đã thấy, thấy đi thấy lại, rằng nếu cho một lựa chọn với đầy đủ thông tin, những người nghèo không muốn nhận bố thí, mà đơn giản là một bàn tay kéo lên. Họ muốn nhân phẩm đến từ việc tự lo lắng cho mình.

Giáo dục là công cụ xóa nghèo đói tối hậu, và khi bạn biết tốt hơn, bạn sẽ làm tốt hơn.
bryant2
Đi từ quyền dân sự tới quyền tiền bạc. Từ cùng hòa hợp (đen trắng) tại quầy ăn trưa, tới cùng hòa hợp với những đồng đô la.

Những cộng đồng nghèo, khắp thế giới, đại diện cho những thị trưởng đang lên của thế giới. Một người có thế tạo ra sự khác biệt, và chúng ta là người đó. Chúng ta có trách nhiệm với thế giới chúng ta đang sống, bởi vì thực sự đó là thế giới chúng ta tạo ra. Một chút hy vọng có thể tạo ra sự khác biệt.

.

John Hope Bryant Mission Statement

“There is a difference between broke and being poor. Being broke is a temporary economic condition, but being poor is a disabling frame of mind and a depressed condition of your spirit, and you must vow to never, ever be poor again.”
bryant1
My vision for the poor, the under-served, and the wealthless of the world is to help them see themselves — differently. We can do this by helping to expose, to educate, to empower, and ultimately to inspire them. To help them become “dreamers, with shovels in their own hands,” quoting my friend Dr. Dorothy Height.

To see themselves for what and who they truly already are; rich in spirit. Assets, and not liabilities on the world’s global balance sheet.

Because, I have seen, time and again, that given an informed choice, the poor do not want a hand out, but simply a hand up. They want the dignity that comes from doing for self.

That education is the ultimate poverty eradication tool, and when you know better, you tend to do better.

Moving from civil rights to silver rights. From integrating the lunch counter, to integrating the dollar too.

That low-wealth communities, the world over, represent future emerging markets waiting to be born. That one person can make a diference, and we are that one person. That we are all accountable and responsible for the world we live in, because it is literally the world we create. A little hope can make the difference.

John Hope Bryant
Chairman, Chief Executive Officer