Thâm nhập giới “đồng bóng” sinh viên

 

(LĐĐS) – Hiện có không ít thân phận ông đồng-sinh viên đang theo học tại các trường đại học lớn ở Hà Nội, nhưng đã ra trình đồng mở phủ bởi nặng căn với cửa nhà Thánh, theo tín ngưỡng “đạo Mẫu” (tên gọi theo GS Ngô Đức Thịnh – PV) – một hình thức tín ngưỡng mang những giá trị văn hóa tâm linh của dân gian. Nhưng hầu đồng cũng tồn tại không ít những vấn đề nhạy cảm, đặc biệt là với một bộ phận giới trẻ đang theo “nghiệp” này.
N.T.H hầu đồng từ năm 2011.


Kỳ 1: 
Con đường đến với hầu đồng

Có căn thì phải ra hầu Thánh – đấy là điều mà các ông đồng, bà cốt trong tín ngưỡng thờ Mẫu luôn tâm niệm. Đã có nhiều trường hợp Thánh bắt đồng khiến ốm liệt giường không rõ nguyên nhân, mắc bệnh về thần kinh, hành động không kiểm soát… Khi những sinh viên ra hầu đồng, mỗi người đều có một “hành trình” đi đến “nghiệp” của cả đời mình khác nhau, nhưng tất cả đều gói gọn trong một chữ “duyên”.

Theo các ông đồng, bà đồng trong tín ngưỡng thờ Mẫu, đã mang căn mệnh trong mình, đã có duyên với cửa Tứ Phủ là con của Thánh, dù có là ai thì trước sau gì cũng phải ra hầu đồng. Đây là một điều gần như bắt buộc trong tín ngưỡng thờ Mẫu.

Từ cơ duyên với cửa Thánh…N.Đ.T – sinh năm 1991, đang là sinh viên năm cuối Trường Đại học KHXHNV Hà Nội – ra trình đồng mở phủ từ năm 17 tuổi. Ông đồng trẻ tuổi đời già tuổi đồng này cho biết, việc ra hầu đồng là cái duyên với cửa nhà Thánh mà không phải ai cũng có, mà khi đã hợp duyên thì phải ra hầu đồng.

T chia sẻ: “Từ khi mới sinh ra tôi đã được các thượng tọa, đại đức chùa Mai Hoa ở quê – thị trấn Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh – nhìn tướng soi quẻ và cho là nặng căn đồng, nhất định phải ra hầu đồng mới có lộc, thoát khỏi cảnh cơ đầy do nặng nghiệp đồng”.

Theo các ông đồng, bà đồng trong tín ngưỡng thờ Mẫu, đã mang căn mệnh trong mình, đã có duyên với cửa Tứ phủ là con của Thánh, dù có là ai thì trước sau gì cũng phải ra hầu đồng. Đây là một điều gần như bắt buộc trong tín ngưỡng thờ Mẫu.

Bởi một lẽ, nếu có căn mà không ra hầu Thánh tức là vẫn còn mắc nợ, không làm tròn bổn phận của một người mang căn mệnh, như vậy là có tội với thánh thần. Những người có căn mà không ra hầu đồng sẽ không có được một cuộc sống bình an, gặp nhiều điều không may mắn trong cuộc sống, tình duyên lận đận, làm ăn thất bát, ốm đau bệnh tật, bị hành về thể xác (hiện tượng ốp đồng), gia đình lục đục, ảnh hưởng đến đời con cái sau này…

T cho biết: “Căn thường được xác định qua việc xem bói. Bên cạnh đó là các giấc mơ xuất hiện những vị Thánh mà mình mang căn hiện về. Ngoài ra còn là do việc đối tượng bị ốp đồng tại cửa đền, cửa phủ mà từ đó xác định được căn mệnh”. T là ông đồng mang căn Cô Chín Sòng, sở dĩ biết được căn mệnh của mình là do được đồng thầy soi qua xem bói và giấc mơ của T.

Chính vì vậy mà trong tín ngưỡng thờ Mẫu, Thánh không phân biệt bất cứ đối tượng nào để giáng đồng. Nhiều người do vướng bận việc gia đình, việc xã hội hoặc chưa đủ điều kiện kinh tế thường làm lễ xin khất đồng, hoãn đồng. Tuy nhiên, những trường hợp quá nặng căn, tức là bị Thánh ốp đồng khiến người có những biểu hiện khác thường làm cho cuộc sống không yên ổn, thì nhất định phải ra hầu đồng để được bình an sinh hoạt, học tập, làm việc.

Trường hợp của T – dù là sinh viên đang đi học, tuổi đời vẫn còn trẻ, nhưng ngay từ năm 13 tuổi đã bị Thánh “bắt” đồng, nên đến năm 17 tuổi phải ra hầu đồng. Chính vì vậy mà ông đồng này đã có tuổi đồng lên đến 5 năm khi vẫn đang là một sinh viên.

N.Đ.T ra trình đồng mở phủ từ năm 17 tuổi.

…đến những căn bệnh “đường âm”

Người ta vẫn thường nói “có bệnh thì vái tứ phương”. Nhưng theo những ông đồng, bà đồng trong “Đạo Mẫu”, căn bệnh “đường âm” thì chỉ có ra… hầu Thánh mới chữa được. Những người bị Thánh chấm đồng thường có những biểu hiện khác thường,  những căn bệnh được cho là do “đường âm” vận vào mà phát, khiến họ  – dù đang là sinh viên cũng phải ra bắc ghế hầu đồng – để được yên ổn học tập và cũng là làm trọn đạo hầu cửa Thánh. Và sự thật, đã có những căn bệnh chẳng biết từ đâu tới, do nguyên nhân gì của những ông đồng sinh viên chẳng bệnh viện, thuốc nào chữa khỏi lại được trị tận gốc sau lễ khai đàn mở phủ.

N.T.H – sinh năm 1993, quê Ninh Bình, đang là sinh viên Trường Đại học Văn hóa Hà Nội, mang căn Cô Bơ ra hầu đồng từ năm 2011. Trước đó, khi là học sinh lớp 11, H cho biết có khả năng nói chuyện, giao tiếp với người âm. Bên cạnh đó H có cả khả năng xem bói cho tất cả mọi người, hễ ai hỏi là H phán.

Một học sinh phổ thông bỗng nhiên thành thầy bói, có cả tiếng đồn, thậm chí  có những câu phán của H gây… chết người, khiến gia đình và những người xung quanh càng chú ý nhiều hơn đến cậu học sinh tuổi teen này. Đó là sự việc xảy ra vào cuối năm 2011. Trong một lần nói chuyện với mẹ, H đột nhiên buông ra khẩu ngôn một cách rất tự nhiên, rằng người hàng xóm bên cạnh nhà sẽ qua đời trong ngày, mặc dù người này vẫn đang hoàn toàn bình thường.

Mẹ H thấy con mình nói điều chẳng hay, sợ hàng xóm nghe được nên đã không tiếc lời mắng con. Nhưng quả như lời “độc miệng” của H, đến buổi chiều, bên hàng xóm xôn xao về cái chết bất ngờ của người cha họ. Mẹ H là người chứng kiến cũng không thể tin vào sự trùng hợp đến kỳ lạ đó. Điều đó càng khiến người trong gia đình H thêm sợ hãi. Gia đình H đã không để con mình tiếp tục xem bói cho bất kỳ ai, phần vì sợ người ta trách oán, phần vì e ngại việc tâm linh vận vào cả nhà.

Trong suốt thời gian hai năm cuối cấp 3, H bị ốm đau liên miên, đi khắp các bệnh viện trong và ngoài tỉnh khám đều không rõ nguyên nhân và không thể chữa khỏi. H trở thành một cậu bé ốm yếu, nhưng có điều kỳ lạ là cứ xem bói cho người khác thì H khỏe lại. Gia đình dù không muốn con tiếp tục hành nghề bị coi là mê tín dị đoan nhưng vẫn đành chấp nhận như một giải pháp “giảm đau” tạm thời cho con mình.

Đi nhiều chùa chiền cúng lễ, H được các thầy đồng trong “Đạo Mẫu” soi là có căn, phải ra hầu đồng mới mong giải thoát bệnh tật. Nhưng gia đình vẫn bán tín bán nghi, hơn nữa thấy H còn trẻ, phải thi đại học nên nhất định không để H ra hầu đồng sớm. Lúc này cậu học sinh lớp 12 đã gần như bị hoảng loạn, việc học không được tốt và quá yếu, không đảm bảo sức khỏe để đi thi. Nhưng H vẫn quyết tâm đi thi để rồi kết thúc môn cuối cùng phải truyền nước trên giường bệnh do suy nhược cơ thể.

Bước ngoặt đưa H đến với cửa Thánh là trong một lần nửa tỉnh nửa mê, không thể kiểm soát được bản thân, H đã một mình vừa đi bộ vừa khóc lóc thảm thiết trên quãng đường dài hơn 30km vào đền Thánh Mẫu Đông Cuông (Vọng Từ, Ninh Bình). Tại đây, H đã gặp được đồng thầy của mình, cái duyên với cửa nhà Thánh đã đến và H quyết định xin gia đình cho ra trình đồng mở phủ. Trước tình thế như duyên số đã định, gia đình H buộc phải đồng ý, mong đem lại sự bình yên cho con trai duy nhất trong nhà. Cuộc đời “đồng cốt” của H bắt đầu từ đây.

Có nhiều trường hợp bị Thánh “bắt” đồng (ốp đồng) tại cửa đền, cửa phủ, cửa điện nếu các con nhang quá nặng căn, nặng nghiệp. Ốp đồng là hiện tượng các vị Thánh nhập hồn vào người bình thường khiến cho người đó có những biểu hiện kỳ lạ khác bình thường. Người bị ốp đồng thường tự nhiên mê mệt, dở điên, dở dại, làm những hành động mà người bình thường không bao giờ làm, thậm chí ăn thịt sống, trứng sống… Đã có một trường hợp bị ốp đồng như thế này được chứng kiến ngay tại đền Lảnh Giang (Hà Nam) hơn 3 tiếng đồng hồ mới trở lại bình thường.

N.Q.L – sinh năm 1992, sinh viên Đại học KHXHNV Hà Nội, quê Văn Giang, Hưng Yên, căn Cô Chín là một trường hợp bị ốp đồng đến ngất xỉu. L sinh ra trong một gia đình cũng có các bác, các chú đã từng ra hầu đồng và làm việc liên quan đến tâm linh. Ngay từ nhỏ L đã yêu thích hát văn và xem hầu đồng. L có quan hệ nhiều với giới hầu đồng và thường được mời đi dự các vấn hầu. Chàng sinh viên này  được các thầy đồng soi là có căn và phải ra hầu đồng. Qua những giấc mơ, L thường “gặp” vị Thánh mà mình mang căn.

N.Q.L từng bị ốp đồng đến ngất xỉu.

Mặc dù hiểu về tín ngưỡng và tự ý thức được việc trước sau gì cũng phải ra đồng, tuy nhiên L chưa có đủ điều kiện ra hầu Thánh. Trong một lần lao động cùng gia đình L bị Ông Bảy bắt đồng, thời điểm đó là tháng tiệc của ông. L khiến cả gia đình có phen hú vía khi nôn nao trong người, chân tay co quắp, bọt mép sùi ra, người giật như động kinh, múa may điên dại, nói năng nhảm nhí, không thể tự kiểm soát được mình và ngất xỉu.

L chia sẻ: “Sau lần bị ốp đồng tưởng như mất mạng ấy, gia đình tôi phần nào lo lắng hơn về nghiệp hầu Thánh. Vì vậy mà tôi thuyết phục gia đình mời đồng thầy, lo sửa lễ để tôi ra mở phủ, mong trả nợ cửa Tứ Phủ, mang lại cuộc sống yên ổn và thỏa ước nguyện làm con nhà Thánh”.

Hành trình đến cửa Thánh của mỗi ông đồng đều từ việc nặng căn nặng quả mà phải ra trình đồng mở phủ. Với những người đã có gia đình, có công việc ổn định, có điều kiện kinh tế, việc ra đồng không có nhiều rào cản. Nhưng trong giới “đồng bóng” sinh viên, nhiều vấn đề nhạy cảm bắt đầu từ những ông đồng trên giảng đường đại học.

(Còn nữa)

Thâm nhập giới “đồng bóng” sinh viên (kỳ cuối): “Hành nghề” bằng vốn tự cóMỗi buổi lễ hầu đồng có giá “bình dân” cũng lên đến 40 triệu đồng.

Thâm nhập giới “đồng bóng” sinh viên (kỳ cuối): “Hành nghề” bằng vốn tự có

(LĐĐS) – Số 24 – Chủ nhật 22/09/2013 18:14

Để đi theo “nghiệp” hầu đồng, kinh phí là một trong những yếu tố quan trọng. Là những sinh viên đang đi học, các ông đồng ngoài sự hỗ trợ của gia đình đều “hành nghề” tâm linh để có thu nhập cho những vấn hầu lớn và trang trải cuộc sống. Theo các ông đồng, đó là cái lộc mà Thánh ban cho.

“Lộc” xem bói

Qua tìm hiểu, thông thường mỗi vấn hầu của các ông đồng có giá “bình dân” dao động từ 30- 40 triệu đồng. Ở khóa lễ mà tôi vừa được may mắn dự hầu của ông đồng N.T.H có tổng kinh phí lên đến 37 triệu, đấy là còn chưa kể một số khoản phát sinh.

Đây là kinh phí không hề nhỏ đối với các ông đồng vẫn còn là sinh viên, hàng tháng vẫn sống nhờ trợ cấp của bố mẹ. 3 ông đồng mà tôi tiếp cận đều xuất thân từ gia đình ở nông thôn, việc lo liệu số tiền như trên cho con em mình ra hầu Thánh không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng khoản phí ban đầu lúc ra trình đồng mở phủ thì các ông đồng phải hoàn toàn được sự hậu thuẫn từ gia đình.

Theo các ông đồng, khi đã ra trình đồng mở phủ thì ít nhất mỗi năm phải thực hiện một vấn hầu. Đấy là chưa kể vào những dịp lễ như “tháng Tám giỗ cha, tháng Ba giỗ mẹ” hay những dịp tiệc quan, tiệc Thánh. Gia đình không thể tiếp tục hỗ trợ toàn phần cho mỗi vấn hầu, nên các ông đồng phải tự thân hành nghề bằng “vốn tự có” do lộc Thánh ban để có thêm thu nhập. Xem bói là “lộc” mà cả 3 ông đồng mà tôi tiếp cận đều có.

Như đã nói về trường hợp của ông đồng N.T.H ở kỳ 1 loạt phóng sự này, H có thể nói chuyện với người âm và cứ hễ không xem bói lại bị ốm đau, bệnh tật vật vã. Cái duyên với “nghiệp” bói bắt đầu từ đó. Khi đã ra đồng, H được nhiều người biết đến, và thậm chí các thầy cô và các bạn tại Trường Đại học Văn hóa mà H đang theo học cũng biết đến khả năng của cậu sinh viên này.

“Để trang trải cho những mỗi quan hệ trong giới “đồng bóng”, những nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống, và một chút gì đó gọi là “son phấn” cho bản thân (giới “đồng bóng” thường cầu kỳ trong ăn mặc và sành đồ sang) thì không thể đợi vào sự chu cấp từ gia đình, mình phải tự thân vận động thôi”, H chia sẻ. Ông đồng 20 tuổi này cho biết thêm, lộc bói không phải ai cũng được Thánh ban nên đây là một khả năng mà khi đi hành nghề không làm điều gì sai trái, những việc vô đạo đức, mà chỉ là hành thiện và cũng là mình đang thụ lộc của Thánh.

H thường xem bói tại nơi ở của mình, đó là một ngôi nhà khá khang trang, đầy đủ tiện nghị H và những người bạn cùng học thuê được trong một ngõ khá sâu và ngoắt ngoéo trên phố Hào Nam (Hà Nội).

H giải thích, làm việc liên quan đến tâm linh thì không thể gặp gỡ nơi công cộng như quán café, ở trường học thì lại càng không thể, mà khách của H toàn người sang trọng nên H cần có chỗ tiếp khách cũng phải cho tương xứng và cũng từ đó mà tiện cho việc nói chuyện việc tâm linh vốn được cho là nhạy cảm. Khi được hỏi mỗi lần xem bói thì giá cả là thế nào?

H cho biết, việc này không có định giá cụ thể mà hầu hết là tùy tâm. Trong một lần đến gặp H, tôi phải ngồi đợi do H đang xem quẻ bằng bài Tây cho một phụ nữ chừng 40 tuổi quê Nam Định. Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, tôi thấy người phụ nữ rút tờ 500.000 đồng đặt lên chiếc đĩa có đựng bộ bài trên bàn rồi nói bằng giọng trịnh trọng “lạy cô, xin phép cô tôi về”.

H coi bói cho mọi người bằng rất nhiều hình thức: Quả cau lá trầu, que hương, tóc, tiền, chỉ tay và bài Tây. Trong đó bài Tây được H sử dụng nhiều hơn cả. Thường mỗi “thầy” đều có một bộ bài riêng chuyên dùng để xem, bộ bài này đã được thỉnh lên cửa Mẫu và được gieo quẻ xin phép đàng hoàng. Bên cạnh đó, cũng có thể sử dụng bộ bài mà khách mang đến, nhưng bộ bài này phải hoàn toàn mới, chưa chơi bao giờ và bộ bài này không dùng cho người thứ 2.

Hiện tại, thu nhập trung bình hàng tháng của ông đồng H vào khoảng 6-7 triệu đồng, chưa kể những khoản đi cúng. Từ việc xem bói đến việc đi lễ cho khách thường được kết hợp. Và những ông đồng được “ăn” lộc xem bói thường kiêm luôn cả nghề thầy cúng.

“Nghề” thầy cúng

Như cái “máu” tâm linh đã ngấm vào người, những nhân vật đã bắc ghế ra hầu Thánh đều làm việc liên quan đến tâm linh. Trong 3 ông đồng mà tôi tiếp xúc, cả N.T.H và N.Đ.T đều là những thầy cúng có tiếng trong giới “đồng bóng”.

Xem bói thường bao giờ cũng đi kèm với cúng lễ. Ông đồng N.Đ.T cho biết: khách đến xem bói thường quan tâm đến công danh, tiền bạc, tình cảm. Và khi những điều quan tâm của họ được thầy soi có “vấn đề” thì thường là phải cúng để cầu bình an, trừ tà, giải hạn. Bởi thế mà thấy bói được khách nhờ sửa soạn lễ và mời về đền về phủ nào có tiếng hoặc về tại gia để làm lễ.

Hầu hết khách của T đều được tạo dựng từ những mối quan hệ trong giới “đồng bóng”. Những người tìm đến T để xem bói và mời cúng đều là các vị khách dự hầu và từ đó phát triển thêm những mối quan hệ khác. Ngoài việc trong năm T ra hầu cho bản mệnh thì cậu còn “hầu” cho khách.

Bởi lẽ, không phải ai nặng căn nặng quả cũng có thể ra trình đồng mở phủ do nhiều yếu tố cá nhân và xã hội chi phối, vì thế mà họ thường phải thỉnh đến những nhân vật có tuổi đồng như T để làm lễ xin khất đồng, hoãn đồng. Những buổi lễ như vậy, ngoài việc sắm lễ lạt, hương hoa cho buổi lễ, khách còn phải trả cho T những khoản thù lao riêng (dao động mỗi buổi lễ từ 1,5 – 2 triệu đồng).

Khi đi lễ cho khách, đến tại gia hay đi các đền to phủ lớn, T thường được đưa đón bởi xe ôtô riêng. Cứ theo đúng định kỳ hàng tháng thì hầu như tuần rằm, mùng 1 nào T cũng có rất nhiều lời mời, đấy là chưa kể những lịch hẹn từ những lần xem bói trước hay vào những tháng có nhiều tiệc quan, tiệc Thánh.

Do vậy mà thu nhập và tích lũy của T đủ để ông đồng này dồn vào vấn hầu định kỳ hàng năm của mình cùng chi phí cho bản thân. Mỗi vấn hầu mà ông đồng N.Đ.T thực hiện cho bản mệnh rơi vào ngót nghét 40 triệu đồng. Chính vì vậy mà việc “hành nghề” giúp ông đồng mang căn Cô Chín này có thêm kinh phí trang trải đáng kể cho mỗi lần ra hầu.

Làm “thầy” thì cũng phải ra dáng, các vị “Thánh” sống này cũng có đủ “đồ nghề” chuyên nghiệp. Khám phá chiếc túi vải nâu chuyên đi chùa của T, tôi được thấy đủ cả sách chữ Hán, vòng tay hạt gỗ, chuông đồng, mõ tụng kinh, đĩa và tiền gieo quẻ, áo nâu, khăn xếp… Những ông đồng này tay thường đeo nhẫn và để móng rất dài, ngón tay thon, bàn tay mảnh khảnh như con gái. Và khi hai bàn tay ấy chắp vào lễ Thánh cũng rất “có hồn”.

Đi cúng không giống như nhảy đồng là bẩm sinh mà có. Cúng cũng phải có bài, có lễ nghi đúng tuần tự. Những điều này đều phải có sự học hỏi và qua quá trình trải nghiệm mới đến độ thành thạo. T cho biết: “Phải xác định được tính chất của buổi lễ, là dâng sao giải hạn hay cất nóc xây nhà, là trừ tà sát quỷ hay cầu duyên, cầu phúc.

Có như vậy mới biết lối mà bảo khách sắm lễ cho phù hợp và có những bài văn khấn cho đúng lễ nghĩa và cầu đúng ông Thánh mà mình thỉnh cho phải phép. Nếu cầu duyên thì phải thỉnh đến các ghế hàng cô như: Cô Chín, Cô Bơ; cầu tài, học hành thì phải nhờ đến cửa Ông Hoàng Mười, cầu công danh thì Ông Hoàng Bảy…”.

Coi chừng “buôn thần bán thánh”

Trước những cái “lộc” mà con đường tâm linh mang lại, các ông đồng cũng đứng trước ranh giới giữa làm việc Thánh và buôn thần bán thánh. Đi lễ với khách và việc dùng Thánh để lừa khách là việc chỉ ở một cái tặc lưỡi.

Nói về cái “nghề” tâm linh không phải để cổ súy cho hình thức vốn bị coi là “mê tín dị đoan” này. Trên thực tế, việc cúng lễ linh đình làm hao tiền tốn của, vẽ ra lễ lạt to để lấy tiền của khách là chuyện không thiếu ở các đối tượng tự cho mình cái quyền của thầy cúng.

“Làm nghề nào cũng vậy, cốt là ở cái tâm. Nhưng nếu cái tâm không còn được giữ ở môi trường tâm linh thì thật đáng sợ. Ngay như bọn em, tiền thì cần thật đấy, nhất là sinh viên thì càng cần tiền, nhưng đánh mất cái tâm nơi cửa Thánh thì thật sự không dám, bởi thế mình vừa cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân, hơn nữa ông Thánh cũng chẳng tha cho đâu, nay tàu, mai xe, tương lai rồi sẽ rõ hết”, T tâm sự.

Nói về các thủ đoạn trong cái “nghề” này thì không thiếu. H cho biết: “Khách đến thì đủ thành phần, nhưng đa phần đều là thầy bảo gì nghe nấy, chỉ cần đánh trúng tâm lý thì sau đó bảo gia chủ về… dỡ nhà có khi cũng nghe. Chính vì vậy mà không ít người bị lợi dụng moi tiền moi của.

Thậm chí khi sửa lễ, có 1 thì bảo 10, cái gì không cần thiết cũng đưa vào danh sách cũng lễ. Các khách khi đã tin theo thì những chuyện đó cứ răm rắp nghe theo. Cũng là vừa sợ, vừa để giải quyết khâu tâm lý. Nên muốn để người ta tin theo thì phải tạo được điểm nhấn ban  đầu, phán câu nào phải chắc câu đó. Nhiều thầy đã thành công với các chiêu này.”

Cũng lại có nhiều ông thầy muốn tạo ra cái “thương hiệu” của mình như kiểu làm cao giá. Họ chỉ tiếp khách vào ngày rằm, mùng 1, hoặc vào những ngày lẻ, quy định giờ vào giữa trưa. Cứ quá giờ thì không tiếp khách hoặc đang phán cũng dừng lại đợi đến hôm sau. Rồi lại buông ra những lời phán kiểu thả câu, nửa vời để kích động khách bỏ thêm tiền vào lễ dâng lên ban thờ. Nói chung là đủ các chiêu trò để làm sao mà được thật nhiều tiền cũng như vẫn giữ được cái danh giá của mình”, T nói thêm.

Cái “nghề” mà luôn bị coi là ảnh hưởng nhiều đến hậu vận này cũng là nỗi ám ảnh đối với các ông đồng, nhưng vì là cái nghiệp nên theo. Và chỉ một cái tặc lưỡi khi đứng trước những cám dỗ về vật chất sẽ đánh mất mình.

H cho biết: “Khi gặp khách sang, nhiều tiền, nhiều của và không tiếc vật chất đem đến lễ lạt thầy rất dễ làm hư thầy. Có những thầy coi đó là cái mỏ và dùng rất nhiều chiêu để “đào” một cách hợp lý”. Cái ranh giới mong manh ấy luôn để người ta phải đặt cái tâm lên trên hết, nhất là với những người trẻ mới chập chững bước vào “thế giới tâm linh”.

Hải Đăng

One thought on “Thâm nhập giới “đồng bóng” sinh viên”

  1. T chia sẻ: “Từ khi mới sinh ra tôi đã được các thượng tọa, đại đức chùa Mai Hoa ở quê – thị trấn Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh – nhìn tướng soi quẻ và cho là nặng căn đồng, nhất định phải ra hầu đồng mới có lộc, thoát khỏi cảnh cơ đầy do nặng nghiệp đồng”.

    Chẳng có thượng tọa, đại đức chính tông nào dạy đồng bóng. Phật gia không có đồng bóng, không tin đồng bóng và không ủng hộ đồng bóng, vì Phật gia tập trung vào lấy tâm chính mình làm chủ, đồng bóng lấy các thánh làm chủ.

    Nếu có “căn đồng” thì phải ra hầu đồng mới hết bệnh. Đây là ép buộc. Tâm linh chính tông không bao giờ ép buộc.

    Nhưng đồng bóng có hiệu quả như người ta nghĩ không?

    Đương nhiên là có thường xuyên, nếu có lòng tin (trong mức khả thi) là có kết quả. Lòng tin con người làm nên phép lạ.

    Tuy nhiên việc đồng bóng thâm nhập giới trẻ là một điều không hay, vì giới trẻ nên được dạy để có sức mạnh tập trung vào tâm của mình, làm chính mình thành mạnh mẽ.

    Like

Leave a comment