Chào các bạn,

Mùa xuân đã đến và cỏ hoa lại trở về với vạn vật. Những cánh rừng nâu đã bắt đầu có nhiều sắc màu trên nền xanh non mới. Và những cánh đồng cũng đã đổi từ nâu vàng thành thảm xanh mơn mởn.
Chúng ta nói “cỏ hoa” về với vạn vật. Cỏ và hoa. Các bạn có một khoảng vườn nhỏ trước nhà để trồng hoa thì đều có kinh nghiệm cả rồi. Sức sống trở về, hoa lên và cỏ cũng lên. Bên cạnh những cụm hoa tươi—hồng, cúc, vạn thọ, lay-ơn—khoe sắc thì cỏ dại cũng lên ngùn nghụt. Trời đất nắng mưa trên nghìn hoa và trên cỏ gai hiểm hóc.
Và đó là vấn đề cho kẻ làm vườn. Các cây hoa quý ta chăm sóc phân bón nước nôi hàng ngày thì đôi khi lại cứ èo uột dẫy chết. Nhưng cỏ dại thì ta muốn cho chết cũng không chết, mỗi ngày một tràn lan. Thế nên, nếu ta không chăm sóc gì đến mảnh vườn trong hai tháng thì chắc chắn là mảnh vườn chỉ đầy cỏ và các cụm hoa sẽ bị cỏ làm ngợp chết hoặc sống èo uột trong những lùm cỏ dày đặc, không ai thấy.

Những năm tháng làm học Tăng tại miền đất Sài thành, nơi có nhiều bậc học giả và thấy đạo. Thầy đã được nuôi dưỡng từ chiếc nôi của thập niên 80, với nhiều tôn túc ở Tu viện Quảng Hương Già Lam, Viện Nghiên Cứu Phật Học Vạn Hạnh. Hai vị thầy chuyên về giáo dục đã dẫn dắt Thầy vào con đường đào tạo, đó là Hòa thượng Thích Trí Thủ và Hòa thượng Thích Minh Châu. Hòa Thượng Thích Trí Thủ là vị Giám viện các Phật học viện Trung Phần từ Phật học viện Báo Quốc Huế, đến Tu viện Quảng Hương Già Lam Sài gòn. Và Hòa Thượng Thích Minh Châu là Viện Trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh và Viện Cứu Phật Học Vạn Hạnh.




Chả là trên bức tường trắng tinh trên phòng khách nhà bé, có một vệt lõm do mẹ quay xe máy quệt vào. Bố đã quét vôi trắng lại như cũ, vậy mà đi học về bé lại thấy chỗ lõm có một cục bùn nhão to bằng ngón tay út của bé, rỗng ở giữa. Thấy bẩn tường, bé cậy vứt đi, nhưng chiều đi học về, bé lại thấy ở đó một cục bùn khác giống hệt hôm trước, bé lại cậy đi.



