Tag Archives: Văn

Udon

Dear brothers and sisters,

Udon is a female dog – the brown and white bulldog. My neighbour has been raising her for 7 years. Udon means Japanese noodle, but she is no noodle – she is a bulldog!

My neighbour sells juice and breakfast. The first time I went into her shop to buy coconut, Udon ran out of her house and barked loudly. She grimaced. Because was she a bulldog or was she truly unhappy? I didn’t know but I felt funny when I looked at her face. Continue reading Udon

Pigeons

Dear brothers and sisters,

My neighbour has been raising a flock of pigeons, about 20 white and grey ones.

In the early morning, they eat and drink something on the ground although they have already had their food in their little huts on the balcony of their house. At noon, they like to lie on the grass and under the shade of Bombax ceiba. In the afternoon, they fly back and forth in the sky. And in the early evening, they play with children.

Looking at them, I feel peace and perhaps most of people do too.

Have a peace day.

Phạm Thu Hương

Magic

Dear brothers and sisters,

A year and a half ago, I moved to a new place. The place has been good so I have been satisfied.

The side of the place is a road. The road has no houses, many tall trees and wild plants, many ducks and dogs, many potholes and a lot of trash. The mountains of trash were taller than a person’s head. Most of the trash wasn’t household trash but tables and chairs. However, they also generated stink and dust. Continue reading Magic

Dreaming

Dear brothers and sisters,

Because since birth, I have been having dyslexia – a condition affecting the brain that makes it difficult for me to read and write, I care about how to keep my body, especially my brain, healthy.

Since I knew about the science of detoxification, or the science of health, I have followed fruits-based diet. The diet is good for me. My body, especially my brain, is stronger. So I can learn, work and live better. I am happy. Continue reading Dreaming

Công tử ‘bột’ ra ngủ ngoài đồng

Tản văn PHẠM NGA

1.

Linh, 17 tuổi, học lớp 11, sức khỏe rất tốt, hơi béo phì, nước da trắng trẻo như con gái. Là con trai thứ của một doanh nhân phát đạt, cậu ‘công tử bột’ này chỉ quen sinh hoạt trong căn biệt thự của bố mẹ, vừa rộng lớn vừa dư dả tiện nghi. Hằng ngày, ngoài giờ đến trường hay đi chơi, cậu thường tự nhốt mình trong căn phòng riêng có gắn máy điều hòa không khí. Được bố mẹ nuông chiều gần như muốn-gì-được-nấy, Linh được sắm riêng laptop, Epad… cùng bộ thiết bị chơi game trọn gói mạnh nhất cho tật mê chơi game của thiếu gia nhà mình. Continue reading Công tử ‘bột’ ra ngủ ngoài đồng

Khúc vong tình Valentine


Truyện ngắn Phạm Nga

Cơn mưa đột ngột buổi chiều vào ngay giờ cao điểm đông xe, đông người trên phố. Trở lại công việc ngay mùng 3 Tết, bữa nay thì phải chạy giao hàng từ sáng sớm, tôi mệt mỏi tách chiếc ‘cánh én’ cà tàng của mình ra khỏi luồng xe, tấp đại vô một mái hiên. Một chiếc hai bánh khác cũng tấp theo và một cặp trai gái hối hả bỏ xe chạy vô đứng cạnh tôi. Đã đỡ ướt át khó chịu, tôi nhìn quanh nhìn quẩn một chút… Thì ra bên cạnh tôi chỉ là hai đứa thiếu niên. Cô bé tuổi khoảng 15 hay 16, mặc váy ca-rô, áo sơ-mi trắng, toàn may bằng hàng mắc tiền trông rất sang trọng, trên tay cầm một cánh hoa hồng bọc giấy kính. Cậu con trai trắng trẻo, bảnh bao, cử chỉ đầy âu yếm khi bảo cô bé đưa cho cậu xem cành hoa hồng có bị ướt nước mưa không.

Continue reading Khúc vong tình Valentine

Backpacker – thích nghi với thay đổi

Chào các bạn,

Khi mình nhìn lại về những khó khăn và thử thách mình phải đối diện khi tham gia vào hành trình của một Backpacker. Dù là mình đã có một năm gap year tại Đan Mạch bằng tham gia một chương trình thực tập sinh về nông nghiệp, đã sống ở nước ngoài, đã có kinh nghiệm đi du lịch qua Pháp, Đức, Áo, Cộng Hòa Séc và trong Đan Mạch. Nhưng Backpacker là một trải nghiệm mới và khác hơn rất nhiều.

Continue reading Backpacker – thích nghi với thay đổi

Một năm làm Backpacker

Hi mọi người,

Một năm mới vừa tới, những ngày đầu năm mới luôn mang lại cho mình nhiều hứng khởi và xúc cảm. 

Mình ngồi lại viết xuống vài dòng, về một năm vừa qua trong hành trình của một Backpacker trên đất Úc, để mở lòng mình một chút và chia sẻ với mọi người. Với những bạn bè khắp chốn là những người đã, đang và sẽ là Backpacker, và cho những ai có quan tâm đến. Continue reading Một năm làm Backpacker

Làm báo xuân liên trường hồi xưa

*Ký PHẠM NGA

1.

Hồi học các năm đệ tam/nhị/nhứt trường PetrusKý (1964 -1967), tôi tập tành viết lách, sáng tác kiểu… học trò. Thời đó, trong giới làm thơ, viết lách trẻ ở Sài Gòn rộ lên phong trào lập thi văn đoàn, trong đó thi văn đoàn nhóm tôi có tên khá độc đáo: ‘Văn nghệ TIM’. Thời đó trong đám bạn trẻ chơi thi văn đoàn có đến 90% chỉ làm thơ, hiếm tay nào viết văn xuôi; còn bút hiệu thì đa số chọn những cái tên nghe sến não nùng – như: Đỗ Lệ, Hoài Mộng Thủy, Sa Chi Lệ, Trầm Mặc Nghệ Thế, Thường Tang Nhân, Bạch Chi Uyên Chi.v.v… Continue reading Làm báo xuân liên trường hồi xưa

Bài tản văn về cây khuynh diệp

 

Cây khuynh diệp trắng

Phạm Nga

1.

Hôm thứ sáu 8/12 vừa qua, dự báo thời tiết cho biết vùng Liverpool – nơi gia đình tôi cư ngụ – phải chịu đựng thêm một ngày nóng khủng khiếp, cỡ trên 40 độ C nữa. Con tôi bàn: “ Để trốn nóng thì nhà mình đã đi ra biển, bãi Manly hôm kia. Giờ lên rừng, lên núi đi bố!”. Tôi OK ngay vì thoáng nghĩ hồi còn ở VN, tránh cái nóng ở thành phố thì dân Sài Gòn hễ có điều kiện thì cũng có thể chọn, hoặc đi ra biển hoặc đi lên rừng núi. Đó là ra Vũng Tàu. Long Hải tắm biển, ăn hải săn – hoặc đi lên cao nguyên, rừng núi Đà Lạt, Lâm Đồng ngắm hoa, ăn trái cây…

Continue reading Bài tản văn về cây khuynh diệp

Dyslexia và hành trình để có đầu óc khỏe mạnh

Chào các bạn,

Những năm đầu tiểu học, mình luôn bị đau đầu khi học, chẳng hiểu tại sao, thế nên mẹ đưa mình đi khám bệnh.

Mẹ đạp xe đạp từ đầu này thành phố đến đầu kia thành phố (Đà Nẵng lúc đó là thành phố thuộc tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng). Dù phải cố gắng ngồi yên sau xe đạp (xe đạp lúc đó không có lắp ghế sau chở bé), không được ngọ nguậy làm mẹ té, phải luôn chú ý hai chân, không để hai chân lọt vào bánh xe làm đứt chân, với em bé 7 tuổi học lớp Hai, được ra ngoài đi chơi là vui rồi, nhằm nhò gì mấy chuyện đó. Continue reading Dyslexia và hành trình để có đầu óc khỏe mạnh

Tản mạn về cơn mưa coi như đầu mùa

Tản văn

*PHẠM NGA

1.

Trận gió lớn đột ngột thổi đến khua động mấy tấm tôn trên mái nhà, tiếng cây lá xào xạc hòa vào tiếng cửa sổ va đập. Cơn mưa ào ạt tuôn xuống đường phố như đã bị ai đó kềm giữ từ lâu lắm rồi. Mưa đấy, nhưng tiếc là chỉ kéo dài độ 15 phút, chỉ vừa đủ làm ướt mặt đường và trời cũng chỉ mát hơn chút đỉnh.

Thật ra, đã một vài lần trong tháng 4 nóng bức kéo dài này, bầu trời chợt tắt nắng và mây chuyển sang màu xám xịt cả buổi nhưng vẫn không mưa nổi. Cũng có lần, vào một sáng thứ bảy, vài hạt nước từ trên trời đã rơi xuống một cách chóng vánh, thưa thớt, y như một trò thao diễn tượng trưng của thời tiết. Dân Sài Gòn tiu nghỉu, thất vọng, tiếp tục tính chuyện nghỉ cuối tuần là phải chạy thẳng ra biển Vũng Tàu, Long Hải hay ít ra là kéo nhau về vùng ngoại ô còn cây xanh, vườn tược để tránh nóng…

Continue reading Tản mạn về cơn mưa coi như đầu mùa

Học đại học để làm gì? (phần 3)

Chào các bạn,

Rồi cũng có bạn hỏi mình: Em thấy có bạn đó công việc nhẹ nhàng chẳng có gì, tài năng thì cũng không, làm việc thì lộn xộn bừa bãi, mà chẳng hiểu sao lương còn cao hơn em?

Trường hợp này là hai người làm ở chuyên môn và vị trí khác nhau, nên dù trong hay khác một tổ chức rất khó có thể so sánh được, và mình cũng không biết cụ thể từng công ty tổ chức để mà nói thêm nhiều. Nhưng mình có thể nói rằng có thể thị trường đang rất cần chuyên môn của ngành của bạn đó, dù làm việc không tốt. Khi thị trường đang có nhu cầu lớn cho một ngành nào đó thì sinh viên ra trường bất kể bằng khá, giỏi ra sao thì khả năng có việc làm rất cao, và lương bổng cũng có xu thế cao hơn các ngành khác mà ít nhu cầu hơn. Thực tế chứng minh, có những giai đoạn nhu cầu việc làm của thị trường bùng nổ cực lớn cho ngành như IT, phân tích dữ liệu… hay gần đây nhu cầu về chăm sóc sức khoẻ, y tế… Cho nên khi nhìn thấy sự chênh lệch có vẻ “bất công”, bạn nên quay về logic kinh tế cơ bản luật cung – cầu trong thị trường việc làm. 

Continue reading Học đại học để làm gì? (phần 3)

Học đại học để làm gì? (phần 2)

Chào các bạn,

Rồi nhiều bạn hỏi tiếp: Lúc ở đại học, chị có bị lo lắng khi ra trường thì khó có việc làm vì ngành học của chị rất mới ở Việt Nam và cả trên thế giới? Vì em rất lo lắng việc ngành nghề mình học có đủ hot để kiếm việc tốt lương cao hay không? Em ra trường rồi mà không hiểu mình có chọn đúng ngành học để thành công. 

Trả lời: Mình không lo lắng nhiều việc không có việc làm. Khi nhìn lại mình thấy rằng, lúc nào mình cũng nhìn thấy có rất nhiều việc để làm, và làm không hết việc khi sắp tốt nghiệp và đã ra trường. Mình cũng không lo sợ cái gọi là phải làm “đúng  ngành”. 

Continue reading Học đại học để làm gì? (phần 2)

Học đại học để làm gì? (phần 1)

Chào các bạn,

Mình làm việc thường với sinh viên đại học, và cũng thường nhận được nhiều câu hỏi từ các bạn sinh viên liên quan đến vấn đề chọn ngành nghề học và việc làm, như là: Động lực gì khiến chị chọn ngành học này? Chị có bao giờ lo sợ rằng ra trường bị thất nghiệp? Em băn khoăn liệu em đã chọn đúng nghề?… Những câu hỏi tương tự vậy.

Các bạn, đây là những câu hỏi rất thực tế và thường xuyên của sinh viên, là những băn khoăn không chỉ có sinh viên Việt Nam mà sinh viên và bạn trẻ khắp thế giới. Trước hết, mình trích những câu hỏi thường gặp và trả lời ngắn gọn của mình. Continue reading Học đại học để làm gì? (phần 1)