Tag Archives: Văn Hóa

Cá hồi ngược về nguồn để đẻ trứng

 

Chào các bạn,

Dưới đây là video về cảnh đàn cá hồi đỏ đang chạy ngược dòng để đẻ trứng.

Cá hồi là loại cá sinh ra ở các suối nước ngọt, sau đó sẽ di cư theo sông ra sống ở biển. Sau khoảng từ 1 tới 5 năm trưởng thành ở biển, salmon sẽ quay lại vùng suối nơi chúng được sinh ra để đẻ trứng.

Đây là một cuộc trở về gai góc vì phải lội ngược nước đi lên vùng cao. Nhiều cá hồi sẽ chết trên chuyến đi ngược dòng vì kiệt sức, và vì bị người hay gấu bắt. Và những con cá mẹ đến được đầu nguồn, sẽ đẻ trứng, và chết sau khi đẻ.

Một chuyến đi về nguồn như thế có thể dài đến 1400 km và lên cao tới 2,100 m đẻ trứng.

Nhà thơ Trần Mộng Tú đã viết “Mùa Thu, Tình Yêu và Cá Hồi” dưới đây.

Chúc các bạn một ngày về nguồn 🙂

Hiển

Mùa Thu, Tình Yêu và Cá Hồi

Mùa thu đã đến đây
con suối đẹp nhất làng đang ngập đầy thuyền lá.

Sao anh không về cùng cá Hồi
để em được làm những chiếc vẩy lấp lánh
em sẽ mang thai
em sẽ sanh những chiếc trứng màu hồng ở trong dòng suối cũ
như con cá hồi chết sau những lần sanh nở
những chiếc vẩy sẽ không còn nữa
trên lưng anh
em sẽ chết cùng với mùa thu.

Continue reading Cá hồi ngược về nguồn để đẻ trứng

Chào mừng lễ phục sinh 2011

 
Chào các bạn,
easteraroundtheworld
Chúa nhật này, 4.24.2011, là lễ Phục Sinh (Easter), ngày lễ quan trọng nhất trong Ki Tô Giáo (Công giáo—Catholicism, Chính thống giáo–Orthodox, và các giáo phái Tin lành—Protestantism).

Dù là người ta không mừng lễ Phục Sinh lớn và vui như Lễ Giáng Sinh (Christmas, 25 tháng 12), trên phương diện thần học, lễ Phục Sinh quan trọng hơn lễ Giáng Sinh, vì Ki Tô Giáo được xây dựng nên một điểm cực kỳ quan trọng—Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và chết, và ba ngày sau người sống lại. Phục sinh là sống lại. Lễ Phục sinh là lễ kỷ niệm sự sống lại của chúa Giêsu. Nếu không có sự sống lại, không có lễ Phục Sinh, không có Ki Tô Giáo.

Continue reading Chào mừng lễ phục sinh 2011

Bí mật của cây đàn vĩ cầm Stradivarius

 
Tại sao một cây Strad nặng khoảng 1kg lại có giá cao hơn các loại đàn bậc thầy khác như Amati, Bergonzi, Ceruti, Guadagnini và Rogeri? Các chuyên gia cho rằng giá trị của nó là từ âm thanh của loại gỗ tạo nên thùng đàn. Theo các nhạc sĩ lừng danh, Strad tạo nên những âm thanh mềm mại nhưng vang vọng đến từng góc khán phòng biểu diễn.

Theo một truyền thuyết, vào một đêm trăng tròn, Stradivari từ Cremona (nơi ông lập xưởng đóng đàn năm 1666, gần 100 năm sau khi những cây đàn violon đầu tiên xuất hiện tại Ý, Anh, Ba Lan) lên núi Alpes để chọn cây vân sam làm thùng đàn. Ông áp tai vào cây, dùng búa gõ để nghe tiếng ngân, nếu hài lòng thì ông chặt cây ấy. Có lẽ ông đã “trúng vụ” trong mùa đông khắc nghiệt kéo dài từ giữa thế kỷ 17 đến năm 1715: cây mọc chậm hơn bình thường, thớ gỗ mịn hơn và chắc hơn, truyền sóng âm tốt hơn gỗ mọc trong thời tiết ấm áp.

Continue reading Bí mật của cây đàn vĩ cầm Stradivarius

Ôi, hai tiếng Đồng Bào

1- Có lẽ không người Việt Nam nào không biết và không tự hào với huyền thoại cội nguồn về cuộc hôn phối giữa Cha Rồng Lạc Long Quân, Mẹ Tiên Âu Cơ, để sinh ra chiếc bọc một trăm trứng, nở thành một trăm người con. 50 con theo Cha lên rừng, 50 con theo Mẹ xuống biển .

2- Ở các tỉnh Tây Nguyên, không biết tự bao giờ, trong mọi giao tiếp với bà con các dân tộc, hoặc nội dung trao đổi về công tác dân tộc ( kể cả chính thức và không chính thức, thậm chí đôi khi ngay trong cả các văn bản, cụm từ  “ người đồng bào ”, luôn được dùng để nói đến các đối tượng là người dân tộc thiểu số.

Continue reading Ôi, hai tiếng Đồng Bào

Sound of Music Train Station Video: Antwerp Station Belgium

 
Chào các bạn,

Hẳn hầu hết chúng ta đều biết bộ phim và nhạc của “The Sound of Music” về gia đình gánh hát Maria von Trapps 🙂 Hôm nay xem bộ phim ngắn này chắc sẽ khiến bạn mỉm cười hàng giờ cho xem 🙂

Một đám đông 200 người ngẫu nhiên cùng nhảy theo nhạc của bài hát Đô Rê Mi phát ra từ  Radio của xe tầu điện Antwerp ở Bỉ!

Thật tuyệt, con người thật có thể tự do và hài hòa đến vậy 🙂

Chúc bạn một ngày vui,

Hiển
 
Sound of Music Train Station Video: Antwerp Station Belgium

Đường xưa Thầy đi


(Sự có mặt của Thượng tọa Thái Hòa tại đất Sài Thành, phía Nam)

Những năm tháng làm học Tăng tại miền đất Sài thành, nơi có nhiều bậc học giả và thấy đạo. Thầy đã được nuôi dưỡng từ chiếc nôi của thập niên 80, với nhiều tôn túc ở Tu viện Quảng Hương Già Lam, Viện Nghiên Cứu Phật Học Vạn Hạnh. Hai vị thầy chuyên về giáo dục đã dẫn dắt Thầy vào con đường đào tạo, đó là Hòa thượng Thích Trí Thủ và Hòa thượng Thích Minh Châu. Hòa Thượng Thích Trí Thủ là vị Giám viện các Phật học viện Trung Phần từ Phật học viện Báo Quốc Huế, đến Tu viện Quảng Hương Già Lam Sài gòn. Và Hòa Thượng Thích Minh Châu là Viện Trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh và Viện Cứu Phật Học Vạn Hạnh.

Thầy đã được giáo dục bởi các Ngài, nên luôn ấp ủ riêng cho mình một phương pháp truyền trao khế hợp với thời đại và lối sống chân phương thiền vị cho các thế hệ tiếp nối. Sau nhiều năm, vì những sự biến Già Lam, Vạn Hạnh, thế cuộc đổi thay, nên Thầy dừng lại các chuyến thăm viếng, trao đổi và xây dựng với các thế hệ đồng học của mình tại thành Sàigòn.

Nếu tính cho đến hôm nay, các lớp bạn của Thầy đã có tuổi, và đang hành đạo khắp nơi kể cả trong nước và ngoài nước. Có những pháp hữu đồng học, đồng tu đã trải qua ba mươi năm chưa hề gặp lại và có những pháp hữu đã đi xa hay đã rẽ thành hai lối, có những bậc Thầy của Thầy đã nằm yên bất động, nhưng cũng có những vị ngày nay đang ẩn mình trong viện sách, tàng kinh. Tuy vậy, nhưng Thầy không bao giờ quên dấu chân xưa của những vị ân sư tiền bối và của chính Thầy. Đất Sài Thành không phải Thầy chỉ đến đó một lần để học, mà còn đến đó nhiều lần để học lịch sử, học cách làm lịch sử và để rồi trở thành một trong những nạn nhân và chứng nhân của lịch sử một thời!

Continue reading Đường xưa Thầy đi

Joe Dassin, chàng ca sĩ Mỹ hát nhạc Pháp



 

Sau này chúng ta mới nghe khái niệm ”công dân toàn cầu” chứ với Joe Dassin, điều này đã xảy ra từ rất lâu.Sinh tại New York năm 1938, Joe Dassin (tên thật là Joseph Ira Dassin) xuất thân từ một gia đình khá giả có dòng máu nghệ sĩ. Thân phụ của anh là đạo diễn Jules Dassin, người Nga gốc Do Thái.

Trở lại Pháp giữa thập niên 60, Joe Dassin tiếp tục đi làm để kiếm sống, nhưng không tìm thấy một nghề nào thích hợp với mình (nấu ăn, chạy bàn, viết báo lấy tiền nhuận bút, kỹ thuật viên cho đài phát thanh).

Mãi đến cuối năm 1965, anh mới gặp một nhà sản xuất làm việc cho hãng đĩa CBS. Vào lúc mà phong trào nhạc trẻ đang trở nên cực thịnh tại Pháp với những thần tượng như Sylvie Vartan, Françoise Hardy hay Christophe, Joe Dassin lại ghi âm một ca khúc country bằng tiếng Pháp (Je change un peu de vent), chuyển thể từ nhạc đồng quê của Hoa Kỳ. Ca khúc đầu tay này không có ai mua, chỉ bán được chưa tới hai ngàn bản, trong khi các ca sĩ ăn khách thời đó bán hơn cả triệu.

Continue reading Joe Dassin, chàng ca sĩ Mỹ hát nhạc Pháp

Hoàng Thiên Nga đi hát

 

Chào các bạn,

Chị Hoàng Thiên Nga, tác giả ĐCN, là một phóng viên rất dũng cảm, trưởng phòng đại diện báo Tiền Phong tại Tây Nguyên, Buôn Ma Thuôt, và là một nhà thơ tài ba, với nhiều bài đã post trên ĐCN, trong đó mình đã dịch vài bài sang tiếng Anh.

Lâu nay Hoàng Thiên Nga không viết gì cho ĐCN, tưởng là đi đâu mất, hóa ra ở nhà tập dợt để làm CD nhạc. Wow, đó là lý do vắng mặt chính đáng, tha thứ được.

Hôm nay CD đã xong, mình nghe được và hỏi Thiên Nga post lên đây chia sẻ tiếng hát ngọt ngào với cả nhà. Sau đây là hai CDs đã xong, mời các bạn nghe. Mong là sau này thỉnh thoảng chúng ta sẽ có thêm một CD nữa của HTN để làm cho Nhạc Xanh ĐCN thêm sinh khí.

Mời các bạn click vào các ảnh dưới đây để nghe. Cám ơn Thiên Nga đã chia sẻ với Vườn Chuối.

Mến,
Hoành
 
Continue reading Hoàng Thiên Nga đi hát

Thủng thẳng với thơ… (phần 12)

    Tình trạng thơ không có tứ hiện rất phổ biến và nhiều người mắc phải. Những bài thơ này thường kể lể dài dòng, miên man, vấn đề tung ra vung vãi, hình ảnh và hình tượng chạy xa chủ đề. Nói tóm lại là người đọc chẳng hiểu nhà thơ định nói gì…

    Muốn làm thơ có tứ, thì việc tập dượt ban đầu phải như người học sinh làm luận, cả trong tư duy và khi viết, luôn luôn tự hỏi mình: Câu này có phục vụ cho điều mình định nói không. Lúc đầu, phương pháp sáng tác này có thể hơi lố bịch, thêm cái khô khan, cứng ngắc và không có vẻ gì là công việc của một nghệ sĩ. Nhưng từ những lao động cơ bản này công việc làm thơ dần dà trở nên vững chắc con đường thành tựu. Ví như người diễn viên chèo vất vả khi học những làn điệu cổ trước khi cập nhật những làn điệu cách tân.

Xương Cốt Của Thơ

Thật thú vị khi nói về xương cốt của thơ. Xương cốt của thơ chính là cái tứ, bài thơ cần thiết phải có xương cốt, cần phải có tứ.

Nên định nghĩa thế nào là tứ thơ?

Trước hết hãy nói công việc mở đầu cho một bài thơ. Đối với một bài thơ tôi thường bắt đầu bằng hai phương pháp khác.

1. Đã thuộc rất mạch lạc vấn đề mình sẽ viết, thuộc đến nỗi – như tôi đã nói ở trên – chỉ việc đặt bút xuống và mặc cho dòng thơ cuốn mình đi, cuốn cho đến chữ cuối cùng dừng lại, là bài thơ đã kết thúc. Chẳng những tôi thuộc lòng nội dung mà còn thuộc lòng cả hình thức biểu hiện. Đối với phương pháp này tôi có thể trả lời một cách dũng cảm: Mình viết cái gì và đã viết như thế nào.

Continue reading Thủng thẳng với thơ… (phần 12)

Ngọc quý trước điểm tâm – Joshua Bell

 
Chào các bạn,

Đây là câu chuyện có thật năm 2007, do báo Washington Post dàn xếp, như bài báo Washington Post ở cuối bài này.

Tại một ga xe điện ngầm thủ đô Washington vào buổi sáng tháng Giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút. Ước chừng hơn 2.000 người qua lại cái nhà ga xe điện ngầm kể trên trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.

Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đã định sẵn.
Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.

Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.

Continue reading Ngọc quý trước điểm tâm – Joshua Bell

Sóng Lớn – 101 Truyện Thiền Slideshows

 
Chào các bạn,

“Tự tin như cơn sóng lớn đánh bạt mọi âu lo. Giác ngộ như cơn sóng lớn đánh bạt mọi chấp trước.” Đó là bài học gói ghém trong hình ảnh sóng thần uy dũng của slideshow số 8, series 101 Truyện Thiền Bình Giải.

Anh Hoành dịch (tiếng Việt) và bình (tiếng Việt lẫn tiếng Anh).

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn thân tâm an lạc.

Bình an & Sức khỏe,

Túy Phượng

Link đến series 101 Truyện Thiền Bình Giải

Links đến các slideshows trước:

Continue reading Sóng Lớn – 101 Truyện Thiền Slideshows

Còn Một Chút Xanh Ngời – Ns. Đỗ Thất Kinh

NS Đỗ Thất Kinh

    Từ một bài giới thiệu ca khúc “Nghìn tay ôm một nụ cười” của Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh trên Đọt chuối non ngày 8.3.2010. Bất ngờ khi tình cờ đọc trên Blog của bạn ThanhDalat một bài viết đầy cảm xúc với ca khúc này.

    Với anh Châu, (tức nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh) có lẽ là một niềm vui rất lớn. Hạnh phúc là khi viết nhạc mà có người hiểu, đồng cảm và yêu thích. Nhất là khi ca từ của anh có thể nói là khá trừu tượng và không dễ để cảm nhận.

    Xin gởi lời cảm ơn đến Thanhdalat, một người bạn chưa quen. Và, xin phép được giới thiệu bài viết rất hay của bạn như một hạnh- ngộ- duyên để chia sẻ niềm vui lạ này với riêng nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh và với mọi người…

Mọc tay dài…Mọc chân dài…

Mấy lời ca lạ lùng này trong ca khúc “Nghìn tay ôm một nụ cười” của nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh cứ đi theo tôi vào giấc ngủ, theo tôi đến những phút tĩnh lặng trong ngày. Bởi nó đi cùng với giai điệu ngọt ngào sâu lắng, da diết nên cứ tự nhiên mà thấm sâu vào tâm hồn tôi.
Nhưng mọc tay dài, mọc chân dài…để làm gì đây?

Mọc tay dài với mây cười nghiêng ngả
Kìa trăng lạnh bước ra hồn ngậm sương.

Continue reading Còn Một Chút Xanh Ngời – Ns. Đỗ Thất Kinh

Có Một Tô Hoàng tiểu thuyết

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa

Cuốn tiểu thuyết dày 374 trang, tôi đã đọc một mạch từ 8 giờ tối cho đến quá nửa đêm thì xong, chợp mắt một lúc là sáng, tỉnh dậy, tôi gọi điện thoại cho Hoàng. Câu hỏi: Sự thật là như thế nào? Hoàng đáp: Trăm phần trăm sự thật. Tôi cúp máy và trở lại với Ngửa Mặt Kêu Trời, đọc lướt chừng một giờ. Lại nối máy với Hoàng. Ông vẫn là chính ủy đấy chứ? Hoàng đáp: Ông mất lòng tin ở tôi từ bao giờ vậy? Tôi cúp máy. Ngay từ thời chúng tôi cùng thần tượng Paven, đám bạn cùng thời với Hoàng, tất nhiên cả tôi, chúng tôi đều coi Tô Hoàng là chính ủy, chính ủy từ tâm hồn đến lời ăn tiếng nói, đến chiếc sà cột luôn khoác vai đến cái vẫy tay, cái miệng mở câu chào, cái gì cũng chính ủy cả, chính ủy toàn phần. Tôi vừa lật dở cuốn sách của Hoàng, vừa lan man nghĩ về câu hỏi của Hoàng: Ông mất lòng tin với tôi từ bao giờ vậy? Vì không đáp thoát được câu hỏi của Hoàng, tôi nối lại điện thoại, lần này chúng tôi nói với nhau bằng tiếng Nga. Hoàng cười từng cười ngắn và nói câu phương ngữ Nga “ Rứbắc rứbắcka vídít idờ đalêka “, nôm na là “Người đánh cá nhìn thấy người đánh cá từ xa”, ứng với một câu tám trong Kiều “ Phải người cùng hội cùng thuyền đâu xa”, ý rằng phải nên là Hoàng mà đồng cảm với Hoàng. Tôi từ câu nói đó của Hoàng mà viết bài đò đưa này.

Continue reading Có Một Tô Hoàng tiểu thuyết