Chào các bạn,
Nhạc Xanh hôm nay giới thiệu với các bạn một bài hát rất quen thuộc và dễ thương “Ơi cuộc sống mến thương”.
Khi nghe bài hát này bạn có nhận ra bài hát dành cho lứa tuổi nào không? Có thể một số bạn rành về âm nhạc sẽ nói ngay đây là bài hát dành cho thiếu nhi, nhưng nếu như bạn không biết điều đó và cũng không nhận ra đây là bài hát dành cho thiếu nhi, thì có nghĩa bạn có một tâm hồn rất trẻ thơ rồi đấy 🙂
Chẳng phải những “người lớn” chúng ta, sau bao vật lộn của cuộc sống, lại chỉ mơ một giấc mơ nhỏ bé là trở lại với thời thơ ấu, khi cuộc sống trong mắt mình thật đẹp và tươi hồng biết bao. Nhưng chẳng phải là cuộc sống của chúng ta vẫn đẹp phải không các bạn? Hãy nhìn chú chim non bay lượn tự do trên bầu trời, hãy ngắm những bông hoa mới nở sớm mai, hãy dành cho mình một phút bình yên tĩnh lặng. Hẳn bạn sẽ thấy cuộc sống này “tuy vất vả, nhưng cuộc đời ta mến thương”.
Ơi cuộc sống mến thương
Sáng tác: Nguyễn Ngọc Thiện
Có chú chim non nho nhỏ
Cất tiếng líu lo như muốn ngỏ
Cuộc sống quanh ta tuy xao động
Như bầu trời xanh ươm ước mơ










Neville Chamberlain (1869-1940) là Thủ tướng của nước Anh từ năm 1937 đến 1940. Ông được biết đến vì chính sách nhượng bộ của ông qua Hiệp định Munich (1938) đồng ý để Đức chiếm vùng Sudetenland của Tiệp khắc hầu tránh chiến tranh. Nhưng khi Đức tiếp tục tham vọng thống lãnh, xâm lấn Ba Lan, Chamberlain liền bãi bỏ chính sách nhượng bộ và lãnh đạo Anh quốc cùng với Liên minh Pháp chống lại Đức. Và Thế chiến thứ hai bắt đầu (1939-1945). Tám tháng sau, khi khối Liên minh buộc phải rút lui ra khỏi Na Uy, Chamberlain từ chức.

Thời gian vừa qua, những bài thơ của NNB tựa một sự tổng kết, chiêm nghiệm những gì đã trải qua trên đường đời- như chùm thơ về Mẹ, và mới đây nhất là về Tình nghĩa trăm năm gói trong chùm “Lời chim câu”. Quen biết anh từ khi tôi còn ở tuổi thanh xuân, thuộc không ít thơ anh qua nhiều giai đoạn, song cứ mỗi lần tiếp nhận một bài thơ mới của anh, tôi đều thấy ngỡ ngàng bởi sự say mê không mệt mỏi của anh trong việc khám phá thế giới bản thân mình bằng thơ ca. Nhưng dường như, đối với người thi sĩ có phần lạ lùng bí hiểm này, Nghệ thuật chữ nghĩa càng ngày càng trở nên chỉ là thứ phương tiện sau rốt. Anh tối giản câu chữ bóng bẩy, phép tu từ, mỗi câu thơ chỉ giống như lời nói thô mộc hàng ngày, hoặc chắc nịch như tục ngữ, ngọt sắc như ca dao, thậm chí đưa cả lời chú thích nặng thông tin vào cấu trúc thơ, thế nhưng, hiệu quả thơ thực bất ngờ khiến người đọc không thể chỉ đọc một lần câu thơ, khổ thơ, bài thơ ấy, kích thích họ bằng chính trải nghiệm của mình để khám phá thêm ý nghĩa và sự lý thú của chúng… Đằng sau những câu thơ, hình tượng thơ đó là toàn bộ cuộc sống đầy trăn trở ngẫm ngợi, chất chứa niềm thương yêu của người viết, và chứa đựng một nội hàm văn hóa sâu xa.