Tag Archives: trà đàm

Dưỡng liêm

Chào các bạn,

Dưỡng liêm là giữ cho mình liêm chính, không gian dối, không nhũng lạm. Mỗi khi nói đến dưỡng liêm, nhất là trong guồng máy công quyền, câu đầu tiên chúng ta nghe là “Cần phải tăng lương để dưỡng liêm. Đói thi không liêm chính được.”

Câu này cũng hợp lý trong nhiều trường hợp. Nhưng chúng ta cần phân tích dưỡng liêm trong hai khía cạnh khác nhau. Continue reading Dưỡng liêm

Quan trọng là hoàn thành cuộc hành trình

Chào các bạn,

Chúng ta ở đời có những xuất phát điểm khác nhau: Người thì con nhà nghèo, người con nhà giàu, người đầu óc nhạy bén, người đầu óc chậm chạp, người to người nhỏ, người đẹp người không đẹp… Và chúng ta có thể thấy những xuất phát điểm khác nhau đó, đôi khi ta phân bì, và đôi khi ta tiêu cực rằng tôi xuất phát nghèo thì cả đời phải đứng dưới mấy đứa xuất phát là con đại gia. Continue reading Quan trọng là hoàn thành cuộc hành trình

Nguyên nhân và hậu quả

Chào các bạn,

Có nguyên nhân thì sinh ra hậu quả. Nhưng cái gì là nguyên nhân và cái gì là hậu quả, thì cả thế giới đi lạc. Điều mà các triết gia lớn của thế giới than vãn là con người chẳng biết cái gì là nguyên nhân, cái gì là hậu quả, cho nên thường hiểu sai ngược lại, gọi nguyên nhân là hậu quả và gọi hậu quả là nguyên nhân. Ví dụ: Bà vợ ngu nên ông chồng hay mắng, hay vì bà vợ hay bị mắng nên thành ngu? Cái gì là nguyên nhân cái gì là hậu quả? Hay, người ta vì nghèo đói nên thường trộm cắp và dối trá, hay vì người ta thường trộm cắp dối trá nên người ta nghèo?

Nguyên nhân và hậu quả thường ảnh hưởng đến nhau trong một vòng tròn kín: vì chồng mắng vợ nên vợ thành ngu, và vợ ngu nên lại bị chồng mắng thêm, và càng bị chồng mắng vợ càng ngu thêm. A và B ảnh hưởng lên nhau trong một vòng tròn kín như thế, cho nên người ta thường chẳng biết cái nào là nguyên nhân chính và cái nào là hậu quả chính để mà giải quyết vấn đề. Rốt cuộc là càng ngày càng lún sâu vào vấn đề, ra không được. Đó là điều mà Bát Nhã Tâm Kinh gọi là “điên đảo mộng tưởng” – vì điên nên đảo ngược mọi thứ. Continue reading Nguyên nhân và hậu quả

Team communication

Chào các bạn,

Các bạn biết bóng đá rồi, đó là môn thể tháo đòi hỏi teamwork rất cao. Cả team phải hoạt động nhịp nhàng với nhau, phải hiểu nhau, phải communication tốt với nhau.

Team có nhiều cách để communication, bằng tiếng nói, bằng cử chỉ, đôi khi chỉ bằng hướng di chuyển của mình. Mọi chuyển động của một người trên sân bóng đều là communication. Team nào communicate với nhau tốt thì dễ thắng hơn là team communicate yếu. Continue reading Team communication

Charismatic leader – lãnh đạo nhiều hấp lực

Chào các bạn,

Làm thế nào để thành lãnh đạo giỏi? Hồi xưa từ lúc mình học thạc sĩ ở Quốc Gia Hành Chánh, rồi qua Mỹ làm luật sư, mình luôn tìm hiểu về thuật lãnh đạo, và đọc rất nhiều sách lãnh đạo, và mình chẳng bao giờ hiểu được làm sao để lãnh đạo giỏi.

Các chương trình và sách dạy lãnh đạo không dạy lãnh đạo mà chỉ dạy quản lý – tầm nhìn, kế hoạch, quản lý nhân viên, tài chính… Học các môn này xong bạn có thể làm quản lý, nhưng không phải là lãnh đạo. Continue reading Charismatic leader – lãnh đạo nhiều hấp lực

Thành thật

Chào các bạn,

Hôm nay ĐCN đăng lại bài Đừng ảo tưởng “Đạo một sào, Ma một trượng” của báo Kinh Tế Sài Gòn, có đoạn mở đầu: “Trong tháng qua, có hai thông tin không vui cho giới công nghệ nước nhà: Việt Nam đứng thứ 2 thế giới về số lượng ứng dụng (app) gian lận bị Apple gỡ bỏ và đứng đầu thế giới về lạm dụng không gian mạng để gian lận.” Continue reading Thành thật

Tam tỉnh

Chào các bạn,

Tăng tử, học trò của Khổng tử, nói rằng:

“Tôi mỗi ngày phản tỉnh ba điều: Lo việc cho người đã làm hết mình chưa? Làm bạn với người có thành khẩn, giữ được chữ tín chưa? Lời thầy dạy dỗ đã luyện tập chưa?” (Luận Ngữ I.4)

1. Lo việc cho người đã làm hết mình chưa

Đây là nói về công việc ta làm kiếm cơm mỗi ngày – kỹ sư, luật sư, giáo sư… Việc gì thì cũng là “việc cho người”, để phục vụ người. Công việc đã làm hết mình chưa? Continue reading Tam tỉnh

Có qua có lại với Trời

Chào các bạn,

Đa số người Việt chúng ta dù có tôn giáo nào hay không đều tin vào Trời. Ông Trời. Cha Trời, Mẹ Đất. “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày…”

Tuy nhiên, chúng ta hình dung Ông Trời của chúng ta rất giống người, có vui có buồn, có mừng có giận, có thưởng có phạt, Trời thương, Trời đày… rất giống như một người cha già bình thường. Thế cho nên người ta có khuynh hướng ứng xử với Trời kiểu “đối đãi, có qua có lại” như ứng xử với người. Trời nắng thì tôi thương Trời, Trời mưa thì tôi bực Trời. Trời cho tôi tiền, tôi thương Trời, Trời làm tôi mất tiền, tôi bực Trời. Trời cho tôi giàu, tôi tin Trời, Trời bắt tôi nghèo, tôi chẳng tin Trời… Continue reading Có qua có lại với Trời

Khẩu nghiệp

Chào các bạn,

Khẩu nghiệp là một trong những từ của nhà Phật ngày nay được giới trẻ dùng nhiều. “Khẩu” là miệng, cửa biên giới, như là “xuất khẩu thành thơ” (miệng) hay xuất nhập khẩu (cửa biên giới). Nghiệp đây không phải là nghề nghiệp, mà là karma, như trong tội nghiệp, nghiệp dữ, nghiệp lành – hạt của một hành động của ta, để sinh ra hậu quả sau này. Khi ta làm một hành động, ta tạo ra nghiệp, hành động xấu tạo nghiệp dữ, hành động tốt tạo nghiệp lành. Nghiệp đó một lúc nào đó sẽ tạo ra hậu quả cụ thể của hành động của ta. Như ta đánh một người, tạo ra nghiệp xấu, một lúc nào đó nghiệp xấu đó sinh ra hậu quả cụ thể, như là bị người ta đánh trả thù. Vậy, trong luật nhân quả – gieo nhân thì gặt quả – thì nghiệp có thể xem là gạch nối giữa “nhân” và “quả”. Continue reading Khẩu nghiệp

Phục nhau

Chào các bạn,

Khi chúng ta nhìn bạn của mình, dù là mới gặp nhau lần đầu hay đã quen nhau nhiều năm rồi, chúng ta có thói quen tìm điểm tốt để phục hay tìm điểm xấu để phê phán?

Thường thì những lần đầu tiên chúng ta có lễ nghĩa và tôn trọng nhau, nhưng khi đã quen thân rồi, thì chúng ta không còn giữ lễ nghĩa và thường phê phán nhau, rất ít khi khen nhau, phục nhau.

Thế thì đất nước khá sao được? Continue reading Phục nhau

Làm sao để nhìn rõ một vấn đề?

Chào các bạn,

Nhìn rõ một vấn đề là một vấn đề lớn. Phần lớn, “rõ” đến đâu là do trình độ của ta đến đâu. Bạn có thể rất rõ tâm tính của con bạn, nhưng một bác sĩ phân tâm học thì rất có thể hiểu tâm tính con bạn sâu sắc bằng 5, 7 lần bạn.

“Trình độ” của ta về một loại vấn đề cho ta nhìn “rõ” ở những mức độ khác nhau. Cái “rõ” của người này vẫn có thể là cái “dốt” đối với người kia. Continue reading Làm sao để nhìn rõ một vấn đề?

Làm sao để không thành zombie?

Chào các bạn,

Zombie là xác sống, dùng để chỉ người không có động lực gì trong công việc của họ, dù đó là công việc trong một văn phòng công ty hay ngồi học trong một giảng đường đại học.

Người ta phân tích vấn đề này cũng nhiều, và phần lớn tập trung vào môi trường (lớp học, văn phòng), cách quản lý (cách làm việc, cách dạy học, cách chấm điểm, cách trả lương), hoặc cách làm việc (sinh viên/nhân viên có được sáng tạo không, hay chỉ thụ động ngồi đó?) Continue reading Làm sao để không thành zombie?

Trời sinh voi sinh cỏ

Chào các bạn,

Trời sinh voi sinh cỏ. Trời đã sinh ra chúng ta thì Trời cũng sinh ra thực phẩm để nuôi dưỡng chúng ta. Chẳng việc gì phải quá lo, quá stressed.

Trời sinh, trời dưỡng.

Trời ban thức ăn cho mọi sinh vật. Tình yêu của Trời kéo dài mãi mãi (He gives food to every creature. His love endures forever. Psalm 136:25) Continue reading Trời sinh voi sinh cỏ

Con người quan trọng nhất, chiến lược đứng thứ hai

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen tin vào chiến lược (kế hoạch, thiết kế) như là điều quan trọng số 1 trong một dự án – chiến lược là một sản phẩm của thiên tài. Nhưng đó thật là điều số 2. Điều quan trọng số một cho một dự án là con người.

Trong một dự án luôn có ít nhất là ba nhóm người:

– Nhóm người vẽ/viết ra dự án
– Nhóm người thi hành dự án
– Nhóm người được lợi từ (hay bị ảnh hưởng bởi) dự án. Continue reading Con người quan trọng nhất, chiến lược đứng thứ hai