Tag Archives: trà đàm

Những cái nhìn của chúng ta

Chào các bạn,

Tất cả chúng ta đều đã có kinh nghiệm về những cái nhìn của chúng ta. Khi nóng giận, ta muốn bẻ cổ hắn, khi nguội lại ta thấy hắn cũng dễ thương. Khi đang mừng vui chiến thắng, ta hứa sẽ cưới nàng, lúc bình thường trở lại mới thấy đó là lời hứa chưa chính chắn. Lúc đang buồn, ta thấy đề nghị làm ăn của bạn thật đáng chán, khi thoải mái trở lại ta thấy đó là một kế hoạch rất có nhiều khả năng thành công…

Continue reading Những cái nhìn của chúng ta

Giỏi teamwork

Chào các bạn,

Dân Việt ta thời chiến thì rất giỏi teamwork, đánh đâu thắng đó. Thời bình thì teamwork tồi có hạng trên thế giới. Cho nên khi nói đến teamwork, chúng ta không cần phải học đâu xa, chỉ cần học teamwork thời chiến của ta là đủ.

Trong thời chiến, giả sử ta có một đại đội muốn tấn công chiếm một đồn của địch quân, thì:

1. Mọi người từ đại đội trưởng đến các trung đội trưởng, tiểu đội trưởng và tất cả mọi chiến sĩ đều biết và nhất tâm với mục đích cuả đại đội: “Chiếm đồn của địch”.

Không ai có một mục đích khác, như là “đánh để thị uy mà thôi, chứ không để chiếm đồn.”

Continue reading Giỏi teamwork

Nói mà không cần thuyết phục ?

Chào các bạn,

Dĩ nhiên là chúng ta muốn thuyết phục người khác hàng ngày—hoặc là mời một người bạn đi uống cà phê , đề nghị một hợp đồng thương mãi, thuyết phục bố mẹ mua một món quà… Thuyêt phục lẫn nhau có lẽ là công việc thường xuyên nhất của nhân loại. Rất nhiều sách về thương mãi, quản lý, và giao tiếp dạy chúng ta cách ăn nói thế nào để thuyết phục đối tượng. Hơn thế nữa, khi không thuyết phục nhau được chỉ bằng lời, con người chúng ta thường mang theo súng ống và giết chóc để thuyết phục nhau. 😦

Nhưng chẳng mấy ai dạy “không thuyết phục nhau” cả.

Continue reading Nói mà không cần thuyết phục ?

Bên Trên Đúng và Sai

Chào các bạn,

Chúng ta sống trong thế giới hai chiều—đúng và sai. Hầu như là trong mọi công việc hàng ngày, chúng ta phải phân biệt đúng sai để hành xử. Nhưng ở mức tư duy tich cực cấp cao, ta lại nghe nói tâm không phân biệt, vượt lên trên sai đúng, yêu người vô điều kiện. Vậy là sao? Làm sao ta hóa giải hai điều có vẻ như mâu thuẫn này.

1. Giản dị nhất, trong hành xử hàng ngày ta có những quy luật đúng sai rất rõ ràng—không trôm cắp, không giết người, không hiếp đáp người, không dối trá, không kiêu căng… Dù rằng khi áp dụng vào các điều kiện thực tế, đôi khi cũng khó phán đoán thế nào là đúng thế nào là sai, ai lỗi ai quấy, nhưng tự chính nó, những quy luật này đúng sai rất rõ ràng,

Continue reading Bên Trên Đúng và Sai

Chiến tranh và hòa bình

Chào các bạn,

Chúng ta luôn nói đến tĩnh lặng, tình yêu và hòa bình như là cách sống tốt cho người tư duy tích cực. Nhưng sự thật là chúng ta gây gổ và chiến tranh thường xuyên với bạn bè, đồng nghiệp, thân chủ, khách hàng, đối tác, đối thủ… Nếu không như thế thì các tờ báo khánh tận hết rồi, vì chẳng mấy ai đọc báo làm gì khi chẳng có các vụ án tình tiền tù tội.

Vấn đề của con người chúng ta là thế–luôn luôn có chiến tranh với những người mà ta nên không bao giờ có chiến tranh, đôi khi chính ta khởi động, đôi khi ta chỉ bị tấn công trước và phải phòng thủ, đôi khi ta bị cuốn hút vào vị thế ta cho là “đúng”… Dù l‎ý do là gì, hậu quả vẫn là ta sa vào chiến tranh thường xuyên.

Continue reading Chiến tranh và hòa bình

Một mình trong thế giới trắng

Chào các bạn,

Mùa Đông đến với mỗi chúng ta thường xuyên—giá băng và trắng. Và nếu bạn chưa ở vùng tuyết bao giờ, đã có lúc nào bạn cảm thấy thế giới chỉ là một khoảng trắng mênh mông, không một ngọn cây không một cọng cỏ, không phố không nhà, không núi không sông, chỉ là một khoảng trắng mênh mông, ở đó chỉ có bạn, đang lầm lũi một mình trong vũ trụ trắng toát lạnh lùng?

Đó là một nỗi cô đơn bao la như vũ trụ.

Continue reading Một mình trong thế giới trắng

Câu chuyện ba vua

 

Chào các bạn,

Mùa Giáng Sinh chúng ta thường nghe câu chuyện ba vua từ phương Đông theo một vì sao sáng đến thăm chúa hài đồng trong máng cỏ. Hôm nay chúng ta đọc lại câu chuyện đó, và phân tích câu chuyện với tinh thần tư duy tích cực để xem bên trong câu chuyện có gì.

Câu chuyện được viết trong Chương 2, phúc âm thánh Matthew.

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem,2 và hỏi: “Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người.”3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.5 Họ trả lời: “Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng:6 “Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời.”

Continue reading Câu chuyện ba vua

Cô đơn mùa lễ hội

Chào các bạn.

Mùa lễ hội, trong khi nhiều nguời nao nức liên hoan với gia đình và người thân, thì cũng có nhiều người rất đơn chiếc. Những người yêu trong những cuộc tình vừa mất, những người phòng the lẻ bóng, những nguời vừa mất mát hay đang mất mát—người thân, công việc, tài sản, danh dự… Đó là chưa kể đến những người lang thang cơ nhở, không gia đình, không một người thân. Dù lý do gì đi nữa, thì khi mọi người đầm ấm, luôn luôn có những nguời vì thế mà càng thấy mình đơn độc.

Mùa lễ hội là mùa có nhiều nguời bệnh và qua đời nhất—vì stress.

Cho nên chúng ta hãy dành vài phút cầu nguyện cho họ được ấm áp bình an.

Continue reading Cô đơn mùa lễ hội

Mọi mùa đều đẹp

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghĩ về mùa đông là mùa lạnh giá, ngủ yên, chết chóc. Mùa xuân là mùa phục sinh, của sự sống, màu sắc, và ánh sáng huy hoàng. Mùa hạ là mùa của nắng ấm, biển mát, và nước mắt chia tay cho tuổi học trò. Và mùa thu là mùa của những cuộc tình đẫm lệ và cô đơn.

Mỗi mùa có những buồn vui khác nhau và tâm tình khác nhau.

Nhưng đó là vấn đề. Văn hóa thơ văn tạo cho chúng ta những tình cảm ta “phải” có cho mỗi cái nhãn—mùa thu thì thất tình, mùa đông thì lạnh lẽo chết chóc, mùa xuân thì vui tươi, và mùa hạ thì vùa vui vừa chia ly.

Continue reading Mọi mùa đều đẹp

Kính Vạn Hoa

Chào các bạn,

Nếu nhìn ngược về quá khứ, chúng ta luôn luôn có những hình ảnh đẹp, nhưng giờ đây đã mất, và không thể tạo lại được. Thời tiểu học chẳng hạn, cô thầy và một đám bạn, học và vui chơi cùng nhau mỗi ngày, hồn nhiên, vô tư. Bây giờ trở lại trường xưa, ký ức tràn đầy, nhưng không làm sao lấy lại những được ngày thơ ngây đó. Ngay cả những đứa bạn thân thiết ấu thơ thì ngày nay cũng nhiều thay đổi, và may ra thì thỉnh thoảng còn liên lạc được một hai người, những người khác đã mỗi người một nẻo.

Thường khi cuộc đời còn éo le hơn—đôi khi một tình bạn, một tình yêu, một hôn nhân đẹp bị đổ vỡ, và mỗi lần nhìn đến những ngày xưa thân ái, ta hối tiếc, ăn năn, và thỉnh thoảng đau buốt tâm can.

Continue reading Kính Vạn Hoa

Bài Học Giáng Sinh

Chào các bạn,

Giáng Sinh thường được xem như là một ngày lễ của Ki tô giáo. Nhưng nếu chúng ta xem đó chỉ là một ngày lễ tôn giáo như thế, thì có lẽ chúng ta sẽ không thấy được bài học Giáng Sinh đối với các hành giả tư duy tích cực.

Bỏ qua các chuyện thần thánh phù phép và chú tâm vào các dữ kiện thuần thúy, Giáng Sinh là mở đầu của một bài học tư duy tích cực lớn nhất mà chúng ta có thể suy ngẫm để tìm ra bí quyết tư duy tích cực.

Câu chuyện giản dị thế này: Ta có một gia đình thợ mộc, sinh ra một cậu bé mà chẳng biết cha là ai. Cậu bé lớn lên theo bố dượng làm nghề thợ mộc. Đến 30 tuổi cậu bé trở thành chàng thợ mộc với một vài tư tưởng triệt để về bình đẳng con người, về tình yêu con người, và về liên hệ giữa con người là thượng đế, và chàng bắt đầu đi lang thang khắp nơi rao giảng tư tưởng của mình. Có được một số môn đệ đi theo, đại đa số là người chài lưới thất học. Chỉ sau 3 năm chàng thanh niên này bị xử tử, vì các lời giảng của chàng làm chói tai các chức sắc và giáo sĩ Do Thái. Các đệ tử bỏ chạy tán loạn.

Continue reading Bài Học Giáng Sinh

Ngưng chiến Mùa Chờ Đợi

Chào các bạn,


Từ chúa nhật đầu tiên của tháng 12 (ngày 4.12.2011 vừa qua) đến ngày Giáng Sinh là Mùa Vọng (Advent) trong truyền thống Ki tô giáo. Vọng là chờ đợi, chờ đợi ngày Chúa Giêsu ra đời. Mùa Vọng là Mùa Chờ Đợi.

Mùa Vọng thường được biều tượng bởi “Vòng hoa Mùa Vọng” (Advent Wreath). Vòng hoa này gồm một vòng tròn bằng nhánh và lá thông, tiếng Anh gọi là evergreen (xanh vĩnh viễn)–vì cây thông không bao giờ vàng và rụng lá, kể cả mùa đông, luôn luôn xanh lá–biểu tượng cho sự sống vĩnh viễn ngay giữa mùa chết.

Advent Wreath có 4 cây nến quanh vòng–3 tím một hồng–tượng trung 4 chúa nhật của Mùa Vọng trước Giáng Sinh. Màu tím là màu của vua chúa vùng Trung Đông và Âu Châu thời trước (như là màu vàng ở nước ta và Trung quốc), và màu hồng là màu mừng vui.

Continue reading Ngưng chiến Mùa Chờ Đợi

Phật Di Lặc và Ông Già Noel

Chào các bạn,

Phật Di Lặc và Ông già Noel giống nhau ở chỗ là cả hai đều mập mạp tròn trịa và đều thích chơi với trẻ em.

Mập mạp tròn trịa là biểu tượng của người vui vẻ, dễ tính, thích ăn uống.

Vui vẻ, thích ăn uống, và yêu trẻ em. Đây là đặc tính chung của hai ông già nổi tiếng, một ở phương Đông một ở phương Tây.

Trong các đường tu có những đường tu khổ hạnh, ép xác, với những thiền sư ngồi trơ xương. Lại có những đường tu ăn uống thoải mái của các vị thiền sư bụng bự, bị gậy lang thang, vui chơi với trẻ em. Điều đó nói rằng tu tập có nhiều đường, và những đường thong thả vui vẻ thoải mái cũng là đường đạt đạo.

Continue reading Phật Di Lặc và Ông Già Noel

Không “chấp” vào lỗi của mình

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta nói thêm về “Bắt đầu lại với tấm bảng sạch” từ một góc cạnh khác của vấn đề mà hôm qua chúng ta chỉ nói thoáng qua. Đó là “vô chấp”.

Vô chấp của Phật gia là không chấp vào bất kỳ điều gì—không chấp vào Phật, vào Phật pháp, vào giác ngộ, vào Niết bàn…, vào bất kì điều gì.

Có mà là không, không mà là có—Phật thì vẫn có để ta noi gương, nhưng chấp vẫn là không chấp. Pháp vẫn có để học, ngộ vẫn có để nhắm, Niết Bàn vẫn có để đến, nhưng ta vẫn không chấp vào điều gì.

Continue reading Không “chấp” vào lỗi của mình

Bắt đầu lại với tấm bảng sạch

Chào các bạn,

“To start over with a clean state” là “bắt đầu lại với tấm bảng sạch”. Slate là tấm bảng, thường bằng đá, cho học trò tập viết. Chùi bảng cho sạch để bắt đầu viết bài tập mới lên bảng là “to start over with a clean slate”. Cụm từ này thường được sử dụng trong những trường hợp người ta làm lại mọi sự từ đầu, như là một người vừa ra tù và làm lại từ đầu.

Quan trọng hơn đời sống vật chất, “bắt đầu lại với tấm bảng sạch” rất quan trọng cho đời sống tâm linh và tâm l‎ý của chúng ta.

Continue reading Bắt đầu lại với tấm bảng sạch