
Xuân về, Tết đến, mình bỗng cảm thấy lẻ loi khi người thương không ở bên cạnh.
Khi mình nhớ người thương là mình nhớ ánh mắt, nụ cười, khuôn mặt, giọng nói.. Khi nhớ vậy, tự dưng mình thấy khổ, vì người thương ở đâu xa tít.
Khi mình tưởng tượng những gì cấu thành nên người thương, như là, để người thương được biểu hiện trong cõi này thì phải có sự kết hợp giữa 1 tế bào của bố và 1 tế bào của mẹ. Rồi nhờ các chất dinh dưỡng, không khí, ánh sáng Mặt trời.. mà người thương của mình lớn dần lên. Continue reading Nhớ người thương













