Tag Archives: trà đàm

Tha lỗi chính mình

mistake

Chào các bạn,

Có lẽ là người mà ta cư xử nghiêm khắc và khó khăn nhất trên thế giới không phải là con cái hay học trò hay kẻ thù, mà là chính ta. Đôi khi ta làm một lỗi lầm nào đó, ta ân hận, đau đớn, và mang cảm giác tội lỗi rất nhiều năm. Và mặc dù là ta có thể tha lỗi cho ai đó dễ dàng, hình như ta vẫn không thể nào tha lỗi cho chính mình được.

Đôi khi đó là một lỗi lầm lớn, nhưng thường khi đó là chuyện rất nhỏ. Dù vậy ta vẫn không bỏ qua cho ta được. Và những khi như thế chúng ta thường ân hận, đôi khi xỉ vả chính mình, và thường khi mất cả tự tin vào mình.

Trong những biến cố lớn trong đời, ví dụ một tai nạn nào đó mà người thân cùng đi với mình bị chết nhưng mình thoát chết, ta có thể có những câu hỏi quy lỗi về mình như “Bữa đó nếu mình không rủ chị đi chơi thì chị đâu có chết” hoặc “Nếu hôm đó mình phản ứng nhanh một tí thì chị đâu có chết.” Cảm giác phạm tội có thể theo ta suốt đời, và hành động như một mũi gai thường xuyên châm chích trong tim. Rất khó mà vui vẻ và tích cực với một cảm giác như thế trong tâm. Continue reading Tha lỗi chính mình

Đạo Đức Kinh – Chương 10 – Huyền Đức

Chương 10

Tải doanh phách bão nhất,
Năng vô li h ồ?

Chuyên khí trí nhu
Năng anh nhi hồ?

Địch trừ huyền lãm,
Năng vô tì hồ?

Ái dân trị qu ốc,
Năng vô vi hồ?

Thiên môn khai hạp,
Năng vô thư hồ?

Minh bạch tứ đạt,
Năng vô tri hồ?

Sanh chi súc chi,
Sanh nhi bất hữu,
Vi nhi bất thị,
Trưởng nhi bất tể,

Thị vị Huyền đức.

Chương 10

Làm cho hồn phách hiệp một,
Không thể chia lìa, đặng không?

Làm cho hơi thở tụ lại,
Như trẻ sơ sinh, đặng không?

Gột rửa lòng ham huyền diệu,
Đừng còn chút bợn, đặng không?

Thương dân trị nước,
Mà làm như không làm, đặng không?

Cửa trời khép mở,
Mà làm như con mái, đặng không?

Hiểu biết tất cả,
Mà làm như không biết gì cả, đặng không?

Sinh đó, nuôi đó,
Sinh mà không chiếm cho mình,
Làm mà không cậy công,
Làm việc lớn mà không làm chủ,
Đó gọi là Huyền đức

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 10 – Huyền Đức

Khen vợ

ninh
Chào các bạn,

Bài này viết cho các bạn phái nam. Trước đây mình đã viết bài Khen. Và nếu thực tập thì cách thực tập của Khổng tử luôn luôn là hay nhất: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Tập từ trong tâm mình trước, rồi ngay trong nhà, rồi từ từ bước ra đường.

Rất tiếc là chúng ta thường hay xem bụt nhà không thiêng. Và mọi phép xử thế tốt ta thường tưởng là để sử dụng với mấy công ty ngoài đường, mà không mang về dùng với người nhà, nhất là với bà đầm của mình ở nhà. Không làm được với người trong nhà thì cái làm với người ngoài chắc là không được thành thật lắm rồi. Vậy thì quan tâm đến bà đầm ở nhà một tí, và đừng tiếc lời khen. Văn hóa Việt nói chung là chống khen. Nhưng sự thật là khi ta khen thành thật, ta có thể khen ai đó 100 lần một ngày người đó cũng không thấy chán, và càng nghe thì càng cảm động. Lời khen thành thật có giá trị như nước, uống cả ngày, ngày nào cũng phải uống, càng làm việc nhiều càng cần uống. Continue reading Khen vợ

Đạo Đức Kinh – Chương 9 – Đạo Trời

Chương 9

Tri nhi doanh chi
Bất như kì dĩ.
Suỷ nhi chuyết chi,
Bất khả trường bảo.
Kim ngọc mãn đường,
Mạc chi năng thủ.
Phú quí nhi kiêu,
Tự di kì cữu.
Công toại thân thối,
Thiên chi đạo.

Chương 9

Ôm giữ chậu đầy,
Chẳng bằng thôi đi.
Dùng dao sắc bén,
Không bén được lâu.
Vàng ngọc đầy nhà,
Khó mà giữ lâu.
Giầu sang mà kiêu,
Tự vời hoạ ưu.
Nên việc, lui thân,
Đó là đạo Trời.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 9 – Đạo Trời

Làm việc

ruonglua
Rồi một người cày nói, “Giảng cho chúng tôi về Làm Việc.”
Và Tiên Tri trả lời, nói rằng:

Bạn làm việc để có thể đi cùng nhịp độ với trái đất và linh hồn của trái đất.

Vì ngồi yên tức là trở thành người xa lạ với mọi mùa, và bước ra khỏi dòng đời đang dấn bước, trong uy nghi và lòng thần phục kiêu hãnh, hướng về vô tận.

Khi làm việc, bạn là một ống sáo, qua buồng tim của nó lời thầm thì của mỗi canh giờ trở thành âm nhạc.

Trong các bạn, ai sẽ là một cọng sậy câm lặng khi tất cả chung quanh đang đồng ca? Continue reading Làm việc

Đạo Đức Kinh – Chương 8 – Lãnh đạo như nước

Chương 8

Thượng thiện nhược thuỷ;
Thuỷ thiện lợi vạn vật nhi bất tranh,
Xử chúng nhân chi sở ố,
Cố cơ ư Đạo.

Cư thiện địa,
Tâm thiện uyên,
Dữ thiện nhân,
Ngôn thiện tín,
Chính thiện trị,
Sự thiện năng,
Động thiện thời.

Phù duy bất tranh, Cố vô vưu.

Chương 8

Bậc thượng thiện giống như nước;
Nước thì hay làm lợi cho vạn vật mà không tranh,
Ở chỗ mà người người đều ghét,
Nên gần với Đạo.

Ở thì hay lựa chỗ th ấp;
Lòng thì chịu chỗ thâm sâu;
Xử thế thì thích dùng đến lòng nhân;
Nói ra thì trung thành không sai chạy,
Sửa trị thì chịu làm cho được thái bình,
Làm việc thì hợp với tài năng,
Cử động thì hợp với thời buổi.

Ôi vì không tranh, Nên không sao lầm lỗi.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 8 – Lãnh đạo như nước

Đạo Đức Kinh- Chương 7 – Trời đất trường cửu

Chương 7

Thiên trường địa cửu.
Thiên địa sở dĩ năng trường thả cửu giả,
Dĩ kì bất tự sinh,
Cố năng trường sinh

Thị dĩ thánh nhân,
Hậu kì thân nhi thân tiên
Ngoại kì thân nhi thân tồn.
Phi dĩ kì vô tư da?
Cố n ăng thành kì tư

Chương 7

Trời dài đất lâu.
Trời đất sở dĩ dài lâu,
Là vì không sống cho mình,
Nên mới đặng trường sinh

Vì vậy thánh nhân,
Để thân ra sau, mà thân ở trước;
Để thân ra ngoài, mà thân đặng còn
Phải chăng vì không riêng tư,
Mà thành được việc riêng tư ?

Continue reading Đạo Đức Kinh- Chương 7 – Trời đất trường cửu

Đạo Đức Kinh – Chương 6 – Mẹ đầu tiên

Chương 6

Cốc thần bất tử,
Thị vị Huyền tẫn.
Huyền tẫn chi môn,
Thị vị thiên địa căn.
Miên miên nhược tồn,
Dụng chi bất cần.

Chương 6

Thần hang không chết,
Nên gọi Huyền tẫn.
Cửa của Huyền tẫn,
Gốc rễ của Đất Trời.
Dằng dặc như còn hoài,
Dùng hoài mà không hết.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 6 – Mẹ đầu tiên

Đạo Đức Kinh – Chương 5 – Bình đẳng, Tĩnh, và Động

Chương 5

Thiên địa bất nhân,
Dĩ vạn vật vi sô cẩu;
Thánh nhân bất nhân,
Dĩ bách tính vi sô cẩu.

Thiên địa chi gian,
Kì du thác thược hồ!
Hư nhi bất khuất,
Động nhi dũ xuất.

Đa ngôn sổ cùng,
Bất như thủ trung.

Chương 5

Trời đất không có nhân,
Coi vạn vật như loài chó rơm;
Thánh nhân không có nhân,
Coi trăm họ như loài chó rơm.

Có khoảng giữa Trời Đất,
Giống như ống bễ.
Tuy trống không mà vô tận,
Càng động lại càng hơi ra.

Càng nói nhiều, càng không sao nói hết được,
Thà là giữ lấy cái Trung.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 5 – Bình đẳng, Tĩnh, và Động

Đạo Đức Kinh – Chương 4 – Đạo trống không

Chương 4

Đạo xung nhi dụng chi hoặc bất doanh;
Uyên hề tự vạn vật chi tòng.

Toả kì nhuệ,
Giải kì phàn,
Hoà kì quang,
Đồng kì trần.

Trạm hề tự hoặc tồn.

Ngô bất tri thuỷ chi tử,
Tượng đế chi tiên.

Chương 4

Đạo thì trống không, nhưng đổ vô mãi là không đầy;
Đạo như vực thẳm, dường như tổ tông của vạn vật

Nó làm nhụt bén nhọn,
Tháo gỡ rối rắm,
Điều hoà ánh sáng,
Đồng cùng bụi bặm.

Nó trong trẻo thay! lại dường như trường tồn.

Ta không biết Nó là con ai,
Dường như có trước Thiên đế.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 4 – Đạo trống không

Substance v. Superfluity

Dear Brothers and Sisters,

The French has a phrase: “Suit l’amour, l’amour fuit. Fuit l’amour, l’amour suit”, it means “Following love, love flees. Fleeing love, love follows.” (Theo tình, tình phớt. Phớt tình, tình theo).

This phenomenon is correct not only in love affair, but also true in almost everything else. For example, you want to be famous and you do everything to be famous, but you don’t become famous. However, you only focus on working and don’t care about being famous, then you become famous. Continue reading Substance v. Superfluity