Dân phiêu lưu miền núi thích ví Si Ma Cai, một huyện nằm ở phía bắc tỉnh miền núi Lào Cai, như một thiếu nữ e ấp với nét đẹp riêng nép mình trong dãy núi do vẻ đẹp của bản làng ít được biết này chính ở cái yên lặng và cuộc sống bình dị hàng ngày của những đồng bào dân tộc thiểu số.
Si Ma Cai không có nhiều du khách ghé thăm như Bắc Hà hay Sa Pa, cũng là hai thị trấn nằm ở miền núi, bởi vì bản này nằm khuất xa phía cuối con đường gần biên giới Trung Quốc. Du khách lên trên đấy phải giữ chặt mũ và ghế khi ngồi trên ô tô hay xe máy do cung đường từ Bắc Hà lên dài gần 40 km hết sức quanh co và gập ghềnh.
Những năm gần đây, vẻ đẹp của Si Ma Cai đã được đánh thức và ngày càng thu hút nhiều khách du lịch bởi những bộ trang phục đầy màu sắc hoa văn của đồng bào dân tộc thiểu số người Mông và Dao Đỏ, bởi rừng cây xanh thẳm của núi đồi và bởi những câu truyện truyền thuyết.
Người dân bản địa giải thích rằng Si Ma Cai có nghĩa là Chợ Ngựa hay là nơi để buộc ngựa. Tuy nhiên, người Mông lại thích nói về Si Ma Cai như là nơi có những chú ngựa huyền thoại với tiếng vó vang vọng khắp núi rừng trong vùng.
Tất nhiên bây giờ chẳng còn những chú ngựa huyền thoại ở Si Ma Cai nữa, nhưng du khách vẫn có thể nghe thấy tiếng vó ngựa bước khoan thai, hòa cùng tiếng bước chân của người đồng bào trên chặng đường từ miền đồi núi về khu chợ trung tâm bản, đặc biệt là ngày Chủ nhật.
Si Ma Cai tĩnh lặng trở nên nhộn nhịp vào ngày Chủ nhật bởi vì người Mông, Dao và những đồng bào thiểu số từ những nơi khác đến tụ tập ở khu chợ phiên của người dân tộc. Ở đấy, họ bán và mua thịt, rau quả, quần áo và những nhu yếu phẩm khác cũng như kể nhau nghe những câu chuyện vui sau một tuần làm việc vất vả.
Chợ phiên Si Ma Cai vẫn còn giữ được nét riêng biệt của ngày trước bởi vì người dân bản địa bán những gì họ thu được từ núi rừng, và buôn bán chỉ là việc của người bản địa, chẳng có dân buôn mang hàng hóa từ Hà Nội hay nơi khác lên cả.
Vào thời gian này, người dân tộc đang gieo trồng vụ mùa chính trong năm.
SI MA CAI HEAVEN GATE
Mountain adventurers like to compare Si Ma Cai, a district in the northern mountainous province of Lao Cai, to a shy lass with discrete charms sleeping in the mountain as the beauty of the little-known village lies in the quiet and simple daily lives of different peoples.
Si Ma Cai is not as frequented as Bac Ha or Sa Pa, also located in the mountainous province, since it is nestled at the far end of a road near the border with China. Travelling there, visitors have to hold onto their hats and their seats either in a car or on a motorcycle for nearly 40 kilometres of bumpy, winding road from Bac Ha.
In recent years, the charms of Si Ma Cai have been awakened and have become attractive to travellers due to the flower-coloured clothes of the Mong and Red Dao ethnic peoples, by the greenery of mountains and hills, and by the legends.
The local people explain that Si Ma Cai means horse market or a place where horses are tied. However, Mong people like to talk about Si Ma Cai as a place for legendary horses whose steps resound on the hills and mountains of the region.
Of course, there are no legendary horses in Si Ma Cai now, but visitors can hear the steps of horses pleasantly mingling with the footsteps of ethnic peoples on a long trip from the hills and mountains to the village’s central market, particularly on Sundays.
The quiet Si Ma Cai bustles on Sundays as Mong, Dao and other ethnic peoples arrive from different directions for a hill-tribe market. There, they buy and sell meat, vegetables, fruit, clothes and other necessities of life as well as swap fun stories after a week of hard work.
The Si Ma Cai market remains distinct to its origins since the locals sell what they harvest from the forest and business is just a matter for locals, no traders bring items from Hanoi or elsewhere.
At this moment, ethnic people are planting the major crop of the year.
Bắt đầu cho loạt bài Nước Việt mến yêu, giới thiệu về những nét hay, cái đẹp và điểm lạ ở các vùng đất trên khắp đất nước Việt Nam, hôm trước chúng ta đã biết đến thành phô Buôn Ma Thuột đáng yêu qua bài Phố Núi Ban Mê của Quan Jun (Văn Quân).
Hôm nay xin mời các bạn đến với hồ Lak, một điểm đến ưa thích của rất nhiều du khách trong và ngoài nước khi đến thăm Daklak. Hồ Lak là hồ nước ngọt lớn nhất Daklak. Hồ rộng trên 5 km², thông với con sông Krông Ana. Hồ Lak là một thắng cảnh nên thơ với mặt hồ uốn khúc như một dải lụa thiên thanh, mềm mại và quyến rũ phản chiếu hàng cây in bóng, có thuyền độc mộc và voi lội trên sông, với không khí trong lành, thoáng mát, và hoa sen, hoa súng nở rực cả mặt hồ. Mặt nước hồ xanh thẳm như một chiếc gương khổng lồ. Vào mùa mưa, nước hồ lên cao và trong vắt tạo ra một khoảng không gian rộng lớn, đem lại cảm giác ngất ngây trước cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời và an bình giữa đất trời mây nước.
Bên Hồ Lắk có buôn Jun và buôn M’Liêng, những buôn làng tiêu biểu của dân tộc M’Nông. Hai buôn này trở thành một điểm du lịch quan trọng ở Đăk Lăk như những buôn bảo tồn, giới thiệu văn hóa dân tộc bản địa Tây nguyên. Ở đây còn lưu giữ được rất nhiều những ngôi nhà dài truyền thống với mái lợp cỏ tranh vách thưng liếp nứa và một đàn voi 15 con. Du khách đến đây không chỉ thăm quan hồ Lắk mà còn thưởng thức những nét văn hóa Tây Nguyên như điệu múa lửa, múa ngày mùa, diễn xướng cồng chiêng, t’rưng, k’lông pút, đàn đá,cưỡi voi hoặc dùng thuyền độc mộc đi dạo trên hồ hoặc vượt qua hồ. đàn t’rưng
Các bạn sẽ thú vị khi biết tên gọi của tỉnh Daklak bắt nguồn từ một truyền thuyết gắn liền với hồ Lak. Cũng giống như Buôn Ma Thuột, gốc tiếng Ê đê ( tiếng của đồng bào dân tộc lâu đời nhất bản địa), có nghĩa là bản hay làng của cha Thuột (A Ma Thuột, một vị tù trưởng tài ba có công sáng lập, và bảo vệ buôn làng). Theo truyền thuyết, tỉnh Daklak, tỉnh lớn nhất của Tây Nguyên đã được cứu nguy bởi một vị anh hùng dân tộc tên gọi là Lak. Người anh hùng này đã tìm ra và bảo vệ nguồn nước thoát khỏi một con rồng hung dữ chiếm cứ, vì thế đã cứu cả làng khỏi bị chết khát. Kể từ đó, tỉnh này có tên Lak.
“Dak Lak”, theo thổ ngữ của sắc tộc M’nông. “Dak” có nghĩa là nước, “Lak” là “hồ nước.
Bài viết này được bạn Văn Quân dịch ra Tiếng Anh từ nguồn daktra.com.vn.
Hồ Lắc không chỉ trước mắt bạn, mà còn hiện ra trong những câu chuyện huyền thoại truyền miệng từ đời này sang đời khác. Nằm cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 52km về phía Nam, dọc theo quốc lộ 27 đi Đà Lạt, hồ Lắc là một trong những hồ nước tự nhiên rộng và đẹp nhất Việt Nam.
Hồ Lắc được bao bọc bởi những dãy núi và cánh rừng nguyên sinh, tạo nên cảnh quan rất ngoạn mục. Nước hồ thăm thẳm in bóng thông trên các ngọn đồi. Mặt hồ được phủ kín bởi sen, mùa sen nở sắc trắng xen lẫn sắc hồng đẹp tựa chốn bồng lai. Trên đỉnh đồi cao, con đường xoắn ốc men theo sườn đồi dẫn lên Biệt Điện Bảo Đại rợp bóng cây cổ thụ, cùng cỏ xanh và hoa dại.
Về hồ Lắc để nghe chuyện kể ngày xưa, để du thuyền độc mộc, hay đủng đỉnh cưỡi voi đi dạo. Rồi đêm về, nhấp chút rượu cần, nghe những chàng trai cô gái Tây Nguyên múa hát bên ánh lửa hòa cùng tiếng cồng chiêng, lắng nghe người già kể khan, ăn chén cơm dẻo thơm mùi lúa mới, và thưởng thức món chả cá thác lác đặc sản nơi này.
Nguồn: daktra.com.vn
Về đây với chúng tôi bạn nhé. Dalklak hân hoan chào đón bạn. Và Hồ Lak vẫn mơ màng trong làn gió nhẹ chờ bước chân khách lãng du.
LEGENDARY LAK LAKE
Lak Lake appears not only in front of your eyes but also in legends orally transmitted from many generations. Located about 52 km South of Buon Ma Thuot City, along National Highway 27 up to Dalat, Lak Lake is one of the most beautiful and largest natural lakes in Vietnam.
The lake is surrounded by many mountain ranges and primitive forests, creating spectacular landscapes. The water is very deep green, reflecting pine-trees in the hills. The surface is fully covered with lotus flowers and it’s as beautiful as the elysium when these flowers, white and pink, are in full bloom. From the summit of the high hill, the twisty path along hillsides leads to Bao Dai Palace, framed with old trees, green grass and wild flowers.
Back to Lak Lake to hear stories in the past, take dug-out canoes or have elephant rides. Then when night falls, try some jar wine, hear central highlands’ boys and girls sing and dance by the firelight together with gong sounds, listen to the old people tell khan, eat mountainous rice of fragrant newly-harvested seasons and enjoy fried fish thac lac, one of this area’s specialties.
Come here with us, my friends. Elated is Daklak to welcome you. And dreamy is Lak Lake in the gentle breeze to wait for the travellers’ steps.
Chớ nhìn đến rượu khi nó đỏ hồng
Lúc nó chiếu sao trong li
Và tuôn chảy dễ dàng.
Rốt lại, nó cắn như rắn,
Và chít như rắn lục.
Sa- lô-môn ( Salomon), ông vua nổi tiếng thông minh của tuyển dân Y-sơ- ra- en, ( Israel) đã để lại lời khuyên như thế.
Ở phương diện tri thức chính thống, rượu bị lên án.
Với tri thức bình dân, rượu bị mắng mỏ:
Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa
Sang đâu đến kẻ say sưa tối ngày.
Song cũng trong giới bình dân đã từng có lời thách thức cũng rất nghênh ngang thi sĩ:
Còn trời, còn nước, còn non
Còn cô bán rượu, anh còn say sưa.
Mà chính thống thì xưa mấy khi anh hùng, tài tử, kì nữ, văn nhân mà lại không gá nghĩa với rượu.
Lọc riêng làng văn mà kể thì cũng đã bao giai thoại, giai phẩm về rượu đủ để nhâm nhi suốt một chiều.
Ngay giữa lâu đài Đường thi đạo mạo thì thi đề RƯỢU cũng đã khá giàu có.
Lí Bạch đại tửu gia uống rượu đề thơ ngợi Dương Qúi Phi, ngạo Cao lực sĩ, đã để lại “Tương Tiến Tửu”, “ Nguyệt Hạ Độc Chước”… Đỗ Phủ với “Túy Thì Ca”, Đỗ Mục với “ Khiển Hoài”, Vương Hàn với “Lương Châu Từ”…
Có lẽ phải kể đến Lưu Vũ Tích với “ Ấm Tửu Khán Mẫu Đơn”tuy ít người biết đến song cũng đủ nồng độ để chếnh choáng ngàn năm:
Kim nhật hoa tiền ẩm
Cam tâm túy sổ bôi
Đãn sầu hoa hữu ngữ
Bất vị lão nhân khai
(Hôm nay uống rượu bên hoa
Vui lòng ta say mấy chén
Chỉ e rằng hoa sẽ nói:
“ Không nở cho người già đâu đấy nhé”)
Xuân Diệu, theo chỗ tôi biết, trộm vía ông, là người sành ăn kém rượu, song lại có lời thơ như dịch tứ thơ say của người xưa:
Ta thấy em xinh khẽ lắc đầu
Bởi vì ta có được em đâu
Tay kia sẽ ấp nhiều tay khác
Môi ấy vì ai sẽ đậm màu.
Thơ hay, tiếc là thiếu men.
Làng thơ cổ điển Việt Nam cũng đọng lại vài danh tửu.
Hồ Xuân Hương, đáng mặt bà chúa với cái khí rượu đáng hổ mặt nam nhi lắm:
Bầu giốc giang sơn say chấp rượu.
Tú Xương nổi tiếng phong nguyệt tình hoài ấy thế mà cốt cách tửu thi chừng kém lắm. Cả túi thơ của vị tú tài ấy không có lấy một tứ rượu cho đáng mặt trượng phu.
Nguyễn Khuyến thâm sâu với rượu, thật đáng ngưỡng mộ.
Trăm chén hình tặng ảnh
Nghìn năm ta là ai ?
Thi nhân hiện đại phong Tản Đà làm thống soái của làng thi tửu, song vị đô đốc này có lẽ bất phùng thời nên cái khí vị kẻ say đã nhiều phần kém đi cốt cách, đã luộm thuộm đi nhiều:
Đất say đất cũng lăn quay
Trời say mặt cũng đỏ gay ai cười.
So với cái kiểu “ Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu”( say lăn chiến địa cười khà) của người xưa thì thật kém thế quá!
Và sau Tản Đà, có lẽ rượu với làng thơ đã có phần nhạt nhẽo, nhiều bị say ít biết say! Rượu rơi vào cái thế luông tuồng, cái thế hạ phong, không đáng kể.
Riêng có một người trụ được, tuy thuộc hàng “kẻ tân”, song đủ cái nội lực để góp mặt với “cựu trào”, ấy là Nguyễn Tuân, tác giả của “ Vang Bóng Một Thời”
Trước hết, ông Nguyễn là người biết rượu khi kể lại thú nhấm sang trọng của người xưa, truyện Hương cuội;
Chiều ba mươi tết, cụ cử, cụ tú, cụ kép cùng thưởng tiệc rượu Thạch lan hương, người bõ già kính cẩn chắp tay đứng sau lưng chủ, có vẽ cũng chừng thèm say lắm.
Rồi mỗi một chén rượu ngừng là một lời thơ trong trẻo cất lên, cứ thế cho tàn hết một buổi chiều.
Người kể Hương Cuội cũng là người giỏi rượu và hay rượu. Vũ Bằng kể rằng Tuân quái khách có khi “ngưu ẩm”, cũng có khi khệnh khạng một mình, một chiều bên hồ Tây và một li Mai quế lộ.
Người viết bài này không thích kiểu say của Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, càng không thích kiểu rượu của Nguyên Hồng.
Và có lời bàn:
Rượu là thế, nhiều phần dở, nhiều phần phiền nhiễu, nhưng có lẽ không tại rượu mà tại người đời kém rượu. Không đủ nội lực thì đừng lạm dự, kẻo “tu tận hoan” rồi lại “tù tận mạng”
Rủi ro sao mình lại rơi đúng vào hàng kém rượu, đọc một đôi câu rượu hay mà tiếc khéo nòi rượu chính thống rồi đến ngày tuyệt tự.
Suy cho cùng, mình chỉ uống rượu theo thú thanh nhàn như của người xưa, cảm nhận một nét đẹp văn hóa thời nay nâng ly rượu vang của văn hóa Pháp, hoặc nhâm nhi rượu Bầu Đá nét văn hóa đặc trưng của miền đất võ Tây Sơn, Bình Định.
Tôi sinh đúng quê xứ biết chiều, biết quí cái nhã thú cầm chén nâng chung:
Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu Hồng Đào chưa nhấm đã say.
Vậy nên cũng nặng lòng với tửu thú, và băn khoăn hoài với cái tư thế của người biết rượu.
May ra cuối đời sẽ tu luyện được cái đẹp của người biết cầm chén.
Mà khéo cũng vừa chiều theo ý mấy bà vợ khó tính, khỏi phải chiều chiều ca cẩm: Chè với rượu..
Simon & Garfunkel là đôi song ca – nhạc sĩ người Mỹ lừng danh của ban nhạc Paul Simon và Art Garfunkel. Simon and Garfunkel, thành danh vào thập niên 60 như những người tiên phong trong việc khiến folk rock được vinh danh và trở thành loại hình âm nhạc được yêu mến qua những bản nhạc rock đậm đà chất dân ca của họ.
Paul Frederic Simon sinh 13 tháng 10, 1941 tại Newark, New Jersey. Art Garfunke sinh ngày 5 – 11- 194 tại Forest Hills, thành phố New York. Paul Simon & Art Garfunke đều lớn lên tại Kew Gardens, Queens, New York. Là bạn học thời trung học, ngay từ lớp 6, họ đã khám phá rằng họ có thể hát chung rất hay. cả hai bắt đầu đi hát từ năm 1955 cho các ban nhạc; đến năm 1957 họ đã thành các ngôi sao ca hát địa phương. Bản nhạc thành công đầu tiên do họ sáng tác là “Hey, Schoolgirl” và sau đó họ được mời thu âm cho Big Records. Tốt nghiệp trung học họ chia tay nhau.
Thời gian sau đó, Paul viết nhạc, trong khi Art vào đại học ngành Toán và trong thời kỳ học đại học có thu âm cho Octavia Records. Art Garfunkel có một bằng Thạc sĩ Toán học. Năm 1963, Paul and Art cùng thu âm cho CBS Records ở New York dưới tên Simon & Garfunkel. Những bản nhạc nổi tiếng của họ phần lớn do Simon viết bao gồm những ca khúc top hits như The Sound of Silence, The Boxer, Mrs. Robinson và Bridge Over Troubled Water. Bài hát “Mrs. Robinson’” nhạc chính trong bộ phim thành công vang dội The Graduate (1967) đã đem đến danh vọng cho họ như những ngôi sao quốc tế.
Bộ đôi nổi tiếng về nghệ thuật hòa âm và biểu diễn rất hợp ý với nhau. Chất giọng vocal thiên phú của Art trong những bài “Scarborough Fair/Canticle” and “For Emily, Wherever I May Find Her” hòa quyện với các giai điệu và lời ca đầy cảm xúc, tha thiết và mượt mà, cùng với nghệ thuật đối âm của Simon đã lôi cuốn bao nhiêu fan hâm mộ.
Tuy nhiên đến năm 1969, cùng với những chuyến lưu diễn liên miên, trở về mệt mỏi và căng thẳng, mối quan hệ của bộ đôi đã không còn đẹp như xưa vì những bất đồng nghệ thuật. Art bắt đầu say mê điện ảnh.
Năm 1970, khi đang ở đỉnh cao của sự nổi tiếng, nhóm nhạc tan rã. Art tiếp tục làm phim trong khi Paul theo đổi sự nghiệp âm nhạc sô lô hết sức kiên trì. Cả hai gặt hái thành công riêng ở những mức độ khác nhau. Simon bắt đầu một sự nghiệp sô lô thành công sau đó, đỉnh cao là album Graceland ra đời năm 1986 với những thử nghiệm về âm nhạc châu Phi. Nhưng rồi tình yêu nghệ thuật lại gắn kết họ lại. Họ đã tái kết hợp nhiều lần từ sau cuộc chia tay năm 1970 , đáng kể nhất là Cuộc Biểu Diễn Live ngoài trời ở công viên trung tâm của New York năm 1981 thu hút đến 750.000 khán giả.
Hai người không biểu diễn lại cùng nhau cho tới năm 1993, khi họ kết hợp với nhau trong một loạt các chương trình hòa nhạc ở New York. Họ tái hợp tại Lễ trao giải Grammy năm 2003 – Cả hai song ca bài The Sound of Silence , đó là màn trình diễn trước công chúng đầu tiên của họ sau 10 năm. Năm 2003 họ lại có chương trình hòa nhạc lưu diễn Mỹ đầu tiên đến 28 thành phố sau hơn 20 năm lấy tên là Bạn Cũ (Old Friends) . Kết quả là họ ra được album 2004 live cùng tên Old Friends
Bộ đôi nghệ sĩ này đã đạt được nhiều giải Grammy, và được ghi tên vào Đại sảnh Danh Vọng Rock & Rock năm 1990, đại sảnh Danh Vọng của Long Island năm 2007 và nhiều giải thưởng lớn khác. Năm 2004, Rolling Stone xếp bộ đôi này hạng 40 trong danh sách 100 nghệ sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại.
Những nhạc phẩm đầy chất thơ với ca từ trữ tình mà mộc mạc dân dã của Simon đã được dư luận và các nhà phê bình khen ngợi và dành được những thành công thương mại rất đáng kể trong bốn thập kỉ.
Cũng sẽ là một thiếu sót lớn mất đi rất nhiều sức truyền cảm và rung động và của những bản nhạc ấy nếu không có chất giọng thiên thần cao vút của Garfunkel. Do đó mà bộ đôi này được giới trẻ chấp nhận như những nghệ sĩ được mến mộ nhất , trong khi những người lớn tuổi hơn lại yêu thích sự sâu sắc và kinh lịch của họ trên sân khấu. Như thế sự nghiệp âm nhạc của bộ đôi nghệ sĩ này chắc chắn sống mãi với thời gian trong lòng những người yêu nhạc folk rock.
Sau đây mời các bạn nghe 7 bản nhạc nổi tiếng qua các thời kỳ của Simon & Garfunkel :
Are You Going To Scarborough Fair? ; The Sound of Silence ; Bridge Over Troubled Water; Old Friends; April Come She Will; El Condor Pasa (If I Could) và For Emily Whenever I May Find Her
Thân chúc các bạn có được nhiều niềm vui, ngoài niềm vui âm nhạc cho mỗi ngày trong đời bạn 🙂
I. Simon and Garfunkel – Are You Going To Scarborough Fair?
Are you going to Scarborough Fair?
Parsley, sage, rosemary & thyme
Remember me to one who lives there
She once was a true love of mine
Tell her to make me a cambric shirt
(On the side of a hill in the deep forest green)
Parsely, sage, rosemary & thyme
(Tracing a sparrow on snow-crested ground)
Without no seams nor needlework
(Blankets and bedclothes a child of the mountains)
Then she’ll be a true love of mine
(Sleeps unaware of the clarion call)
Tell her to find me an acre of land
(On the side of a hill, a sprinkling of leaves)
Parsely, sage, rosemary, & thyme
(Washed is the ground with so many tears)
Between the salt water and the sea strand
(A soldier cleans and polishes a gun)
Then she’ll be a true love of mine
Tell her to reap it in a sickle of leather
(War bellows, blazing in scarlet battalions)
Parsely, sage, rosemary & thyme
(Generals order their soldiers to kill)
And to gather it all in a bunch of heather
(And to fight for a cause they’ve long ago forgotten)
Then she’ll be a true love of mine
Are you going to Scarborough Fair?
Parsley, sage, rosemary & thyme
Remember me to one who lives there
She once was a true love of mine.
2. The Sound of Silence (Live 2003)
Hello darkness, my old friend,
I’ve come to talk with you again,
Because a vision softly creeping,
Left its seeds while I was sleeping,
And the vision that was planted in my brain
Still remains
Within the sound of silence.
In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone,
‘Neath the halo of a street lamp,
I turned my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed by the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence.
And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more.
People talking without speaking,
People hearing without listening,
People writing songs that voices never share
And no one dared
Disturb the sound of silence.
“Fools” said I, “You do not know
Silence like a cancer grows.
Hear my words that I might teach you,
Take my arms that I might reach you.”
But my words like silent raindrops fell,
And echoed
In the wells of silence.
And the people bowed and prayed
To the neon god they made.
And the sign flashed out its warning,
In the words that it was forming.
And the sign said, the words of the prophets are written on the subway walls
And tenement halls.
And whisper’d in the sounds of silence.”
3. Bridge Over Troubled Water (Live 1969)
When you’re weary; feeling small,
When tears are in your eyes, I will dry them all;
I’m on your side oh when times get rough
And friends just can’t be found.
Like a bridge over troubled water
I will lay me down.
Like a bridge over troubled water
I will lay me down.
When you’re down and out;
when you’re on the street;
when evening falls so hard
I will comfort you.
I’ll take your part
oh when darkness comes.
And pain is all around.
Like a bridge over troubled water
I will lay me down
Like a bridge over troubled water
I will lay me down
Sail on silvergirl;
sail on by.
Your time has come to shine.
All your dreams are on their way.
See how they shine.
Oh if you need a friend
I’m sailing right behind.
Like a bridge over troubled water
I will ease your mind
Like a bridge over troubled water
I will ease your mind.
4. Old Friends
Old friends, old friends,
Sat on their parkbench like bookends
A newspaper blown through the grass
Falls on the round toes
of the high shoes of the old friends
Old friends, winter companions, the old men
Lost in their overcoats, waiting for the sunset
The sounds of the city sifting through trees
Settle like dust on the shoulders of the old friends
Can you imagine us years from today,
Sharing a parkbench quietly
How terribly strange to be seventy
Old friends, memory brushes the same years,
Silently sharing the same fears
5. April Come She Will
April come she will
When streams are ripe and swelled with rain;
May, she will stay,
Resting in my arms again.
June, she’ll change her tune,
In restless walks she’ll prowl the night;
July, she will fly
And give no warning to her flight.
August, die she must,
The autumn winds blow chilly and cold;
September I’ll remember
A love once new has now grown old.
6. El Condor Pasa (If I Could) (Live At Acer Arena, Sydney, 2009)
I’d rather be a sparrow than a snail
Yes I would, if I could, I surely would
I’d rather be a hammer than a nail
Yes I would, if I only could, I surely would
Away, I’d rather sail away
Like a swan that’s here and gone
A man gets tied up to the ground
He gives the world its saddest sound
Its saddest sound
I’d rather be a forest than a street
Yes I would, if I could, I surely would
I’d rather feel the earth beneath my feet
Yes I would, if I only could, I surely would
7. For Emily Whenever I May Find Her
What I dream I had:
Pressed in organdy;
Clothed in crinoline of smoky Burgundy;
Softer than the rain.
I wandered empty streets
Down past the shop displays.
I heard cathedral bells
Tripping down the alley ways,
As I walked on.
And when you ran to me
Your cheeks flushed with the night.
We walked on frosted fields of juniper and lamplight,
I held your hand.
And when I awoke and felt you warm and near,
I kissed your honey hair with my grateful tears.
Oh I love you, girl.
Oh, I love you.
Nếu chúng ta không có an bình, ấy là vì chúng ta quên rằng ta thuộc về nhau.
Mẹ Teresa
Là người ai trong chúng ta đều muốn hạnh phúc thoát khỏi khổ đau, chúng ta biết rằng bí quyết của hạnh phúc là an bình nội tâm. Trở ngại lớn nhất cho an bình nội tâm là những cảm xúc tiêu cực như sân hận, chắp dính, sợ hãi, và nghi ngờ, trong khi đó tình yêu, tâm từ và ý thức trách nhiệm chung về cộng đồng là cội nguồn của an bình và hạnh phúc.
Dalai Lama
Tốc độ cuộc sống hiện đại ngày càng nhanh, và trong cuộc suy thoái kinh tế chung, chúng ta càng bị cuốn theo những lo toan, dường như ta thấy ngày càng nhiều áp lực hơn trong cuộc sống, công việc, ưu tư hơn với những vấn đề tăng lên trong gia đình và xã hội. Một số trong chúng ta dường như thấy mình ít nhiều hao hụt niềm vui sống, với số ngày không vui tăng lên trong tháng, và những giờ vui thoải mái trong ngày ít hơn so với những giờ căng thẳng lo âu.
Trong đời bạn, có phải bạn đã hơn một lần chứng kiến một người thân quen vò đầu, bóp trán, tức tối, hay nặng nề hơn: đấm ngực, xô bàn, la lên: “Trời đất ơi, sao tôi khổ thế này? Tôi biết làm sao đây? ! ” Bạn cũng đã bao lần chứng kiến những cuộc cãi vã lớn tiếng mà kết quả là những người trong cuộc mặt mũi đỏ gay, hay xám xanh, và nhiều ngày sau đó còn nặng nề trong lòng, ăn không ngon, ngủ không an giấc, làm việc gì cũng thấy bực bội. Những cơn giận ấy có vẻ như tích tụ thành khí độc trong tâm trí khiến người đang tức giận không cảm nhận bình thường, không khỏe khoắn được. Tâm trí người đang tức giận giống như bầu trời nặng trĩu những đám mây đen chuẩn bị giáng sấm chớp phá tan sự yên bình của không gian. Có phải chính bản thân bạn không ít lần đã trải qua những cảm xúc tiêu cực đó?
Bạn nhận một tin không vui, chuyện làm ăn thất bại, tài chính thâm hụt, kinh doanh thua lỗ? Bạn đối mặt với một mất mát lớn về tình cảm? Bạn lo lắng, căng thẳng vì áp lực công việc quá lớn khiến bạn mất ăn mất ngủ? Bạn bực bội một đứa con không ngoan, không vâng lời bạn. Bạn giận một người cộng sự vì anh ta nặng lời với bạn vì một lỗi gì đó theo bạn không đáng kể. Bạn cãi lại bố mẹ, người thương vì bất đồng ý kiến. Hay bạn bị mắng oan vì một việc chẳng liên quan gì đến bạn? Và còn nhiều tình huống nữa khá giống nhau giữa bạn và tôi, những gì chúng ta nhìn thấy trong sinh hoạt thường ngày….
Tất cả những tình huống và cảm xúc đó không xa lạ với chúng ta, tức là chẳng của riêng ai. Vì những hạt giống xấu để phát khởi những cảm xúc tiêu cực ấy có sẵn trong mỗi chúng ta, trong tàng thức. Chúng chỉ chờ cơ hội thuận tiện giống như cỏ dại sẽ phát triển và chen vào ý thức chúng ta. Nhiều người trong chúng ta xem đó là bình thường nhưng không nghĩ rằng những xúc cảm như sân hận, âu lo, phiền muộn, đau khổ ấy có sức phá hủy ghê gớm sự an bình tâm hồn của chúng ta. Nếu không có sự an bình trong tâm hồn thì dù ta có ngồi trên đống vàng hay trước một bàn ăn đầy những cao lương mỹ vị, liệu ta có thấy dễ chịu, ăn ngon và ngủ yên? Không có sự an bình tâm hồn ta có cảm thấy trong lòng thanh thản và hạnh phúc không? Sự thực không ít người có tiền của vật chất sung túc, có sức khỏe thể lý tốt, nhưng họ vẫn cảm thấy ưu phiền, lo lắng, bất an, và không hạnh phúc. Sở dĩ như vậy là vì an bình nội tâm và hạnh phúc đến từ bên trong tâm thức của chúng ta, chứ không phụ thuộc vào những điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài. Tất nhiên không phải ta luôn có thể thay đổi và kiểm soát các điều kiện và hoàn cảnh của thế giới bên ngoài, nhưng ta có thể làm chuyển hóa những thay đổi tốt đẹp trong nội tâm và từ đó đưa chúng ra ngoài bằng các hoạt động tích cực sẽ tác động lên chính ta và những người xung quanh, thế giới quanh ta.
Theo đức Đạt Lai Đạt Ma, người được tặng giải Nobel Hòa Bình năm 1989, trong tác phẩm “ Bảy Bước Yêu Thương”, sân hận là kẻ thù lớn nhất mà ta phải chiến thắng vì nó hủy diệt tất cả những cảm xúc tốt đẹp của chúng ta. Ngoài ra với những cảm xúc tiêu cực khác nêu trên chính là những hạt giống tiêu cực đã đề cập trong bài Hạt Giống Tâm Hồn – Quyền Lực Đích Thực (ngày 23-3-2009 ) ta cũng cần phải ngăn ngừa không cho chúng trỗi dậy phá hoại sự an bình tâm thức của ta.
An bình nội tâm là một kho báu mỗi chúng ta đều ao ước. Và mỗi chúng ta đều có thể đạt đến ngay trong cuộc sống hàng ngày của ta, mà không cần phải đi vào rừng vắng, lên núi cao để tìm sự an bình.
Vâng “An Bình bắt đầu từ trong bạn và tôi. Nếu muốn có một thế giới hòa bình, chúng ta trước hết phải bắt đầu từ sự an bình nội tâm mỗi chúng ta”. Đó cũng chính là lời dạy của Đức Đạt Lai Đạt Ma. An bình quan trọng đến nỗi Obama đã kết thúc bài diễn văn về Trung đông ở Cairo ngày 4/6/2009 vừa rồi bằng câu : “Xin cho an bình của Thượng Đế ở cùng bạn”.
Trong bài An Bình Tâm Hồn (ngày 21/7/ 2009), Babauta đã nêu cho ta một phương pháp hay để có được an bình tâm hồn với “ chiếc ly đã vỡ”.
Trong bài viết dưới đây, Remez Sasson, một tác giả chuyên về tư duy tích cực, tâm lực, thành công, thiền định, phát triển tâm hồn, và an bình nội tâm sẽ cho ta 11 bí quyết và lời khuyên về giữ an bình nội tâm.
BÍ QUYẾT VÀ LỜI KHUYÊN VỀ AN BÌNH NỘI TÂM (Remez Sasson)
Hầu hết mọi người đều mong tìm được sự an bình tâm hồn trong đời. Ai cũng hạnh phúc khi quên đi những khó khăn, lo âu, cũng như phiền muộn, và tận hưởng những giây phút an lạc nội tâm được giải thoát khỏi ưu tư, phiền não.
An bình tâm hồn là gì? Đó là một trạng thái yên tĩnh và an bình của nội tâm cùng với một cảm giác tự do, khi ấy không còn những suy nghĩ và lo lắng, cũng không có căng thẳng hay sợ hãi. Những giây phút như thế không phải hiếm hoi với chúng ta. Có thể trải nghiệm những giây phút này khi ta đang chăm chú vào một hoạt động lôi cuốn hay thú vị nào đó. Chẳng hạn khi chúng ta xem một bộ phim hay hoặc một chương trình ti vi hấp dẫn, khi chúng ta kề bên một người ta yêu quí, khi đọc một quyển sách hay, hoặc khi nằm phơi mình trên cát biển.
Khi đi du lịch, bạn có trải qua một trạng thái tinh thần tĩnh tại không? Khi ấy, tâm hồn của bạn trở nên yên tĩnh hơn, với ít suy tư và lo lắng hơn. Thậm chí khi bạn ngủ say, không ý thức được những suy nghĩ của mình, bạn vẫn ở trong trạng thái an bình của nội tâm.
Những hoạt động như vậy hoặc tương tự có thể giúp tâm trí của bạn thoát khỏi những suy nghĩ và lo lắng cố hữu, và mang lại một vài giây phút ngắn ngủi cho sự an bình tâm hồn.
Vấn đề là làm thế nào có được nhiều an bình nội tâm hơn trong đời sống hằng ngày của ta và quan trọng hơn là làm thế nào để trải nghiệm được điều đó trong lúc gặp khó khăn. Bạn cũng có thể đặt câu hỏi là liệu mình có thể làm cho an bình nội tâm trở thành một thói quen và luôn tận hưởng nó ở mọi tình huống. Trước tiên, bạn cần phải học cách để có được nhiều giây phút an lạc nội tâm trong đời sống hằng ngày. Sau đó, bạn sẽ có thể trải nghiệm những giây phút này khi gặp khó khăn rắc rối – đây là lúc cần thiết nhất cho sự tĩnh lặng và an bình của nội tâm.
Bạn có thể chuyển hóa trạng thái an bình nội tâm thành một thói quen tự nhiên, nhưng để làm được điều này cần có sự rèn luyện đặc biệt bằng các bài tập về sự định tâm như thiền định và các phương pháp khác.
Sau đây là một vài điều đơn giản có thể giúp bạn:
• Giảm lượng thời gian mà bạn đọc báo hay xem tin tức trên tivi.
• Tránh những cuộc nói chuyện mang tính tiêu cực và những người bi quan.
• Đừng nuôi dưỡng hằn thù. Học cách quên và tha thứ. Nuôi dưỡng thù hận và bất bình sẽ làm hại chính bạn và gây ra
chứng mất ngủ.
• Chớ ghen tỵ với người khác. Ghen tỵ nghĩa là bạn hạ thấp lòng tự trọng và tự nhận mình thấp kém hơn người ta. Điều
này một lần nữa khiến bạn mất đi sự an bình nội tâm.
• Chấp nhận những gì không thay đổi được. Điều này giúp ta tiết kiệm được nhiều thời gian, năng lượng và tránh ưu phiền.
• Mỗi ngày ta phải đương đầu với biết bao điều bất mãn, bực bội và những tình huống vượt quá khả năng kiểm soát của ta. Nếu ta có thể thay đổi được những điều đó thực là tốt nhưng không phải luôn khả thi. Chúng ta phải học cách chịu đựng những điều này và vui vẻ chấp nhận chúng.
• Học cách kiên nhẫn và khoan dung hơn với mọi người và mọi tình huống.
• Đừng suy nghĩ quá cá nhân hay vị kỷ. Nên buông bỏ một chút về cảm xúc và tinh thần. Cố gắng nhìn cuộc đời mình và người với một chút viễn ly và ít chắp dính hơn. Viễn ly không phải là dửng dưng, thiếu quan tâm hay lạnh lùng. Viễn ly là một khả năng để tư duy và phán đoán một cách công bằng và lô-gíc. Đừng lo lắng nếu bạn thất bại mãi trong việc thể hiện sự viễn ly. Cứ tiếp tục cố gắng thực hành nó.
• Hãy để cho quá khứ qua đi. Hãy quên đi quá khứ và tập trung vào giây phút hiện tại. Không cần phải gợi lên những ký ức không vui và chìm đắm trong đó.
• Học và thực hành vài cách định tâm. Điều này sẽ giúp bạn loại bỏ những ý nghĩ không vui và những lo lắng thường cướp đi sự thanh tịnh trong tâm hồn bạn.
• Học cách tập thiền định. Thậm chí vài phút trong một ngày cũng có thể thay đổi cuộc đời bạn.
Cuối cùng, an bình nội tâm sẽ đưa đến an bình của thế giới bên ngoài. Bằng cách tạo ra an bình nội tâm, chúng ta mang sự an bình ra thế giới bên ngoài và điều đó ảnh hưởng đến nhiều người khác quanh ta!
( từ Peace of Mind Tips and Advice)
Như vậy chúng ta đã có những bài học lớn để có an bình nội tâm: buông xả và tha thứ; đừng chắp dính và quá vị kỷ, kiên nhẫn và khoan dung, thiền định. Và theo Đạt Lai Đạt Ma cần có yêu thương và từ tâm.
Chúc các bạn có được an bình nội tâm cho từng ngày trong đời sống.
Tháng trước đã có một bạn trẻ đề nghị Nhạc Xanh giới thiệu Richard Clayderman. Hôm nay, để thay đổi không khí chúng ta sẽ nghe nhạc sĩ Richard Clayderman với ngón đàn piano được rất nhiều fan của ông khen là tài hoa. Richard Clayderman tên khai sinh là Philippe Pagès, sinh ngày 28 tháng 12 năm 1953 tại Paris, Pháp. Ông là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiến, đã phát hành rất nhiều album nhạc, trong đó có các nhạc phẩm của Beethoven, Liszt, Chopin và Mozart. Richard Clayderman cũng được biết đến bởi khả năng diễn xuất tuyệt vời những bản nhạc pop được nhiều người ưa chuộng như Yesterday, The Sound of Silence và Memory.
Từ khi còn rất bé, Clayderman đã theo học đàn piano với cha vốn là một giáo viên dạy đàn piano. Năm 12 tuổi, Clayderman được nhận vào trường Âm nhạc Paris, tại đây ông trở thành nổi tiếng vào những năm trưởng thành.Gặp nhiều khó khăn về tài chính, ít nhất cũng bị thúc bách từ bệnh tật của người cha và cản trở sự nghiệp đầy hứa hẹn của một nghệ sĩ piano cổ điển.. Vì thế để kiếm sống , Clayderman vừa làm nhân viên ngân hàng vừa làm người đệm đàn trong các ban nhạc đương thời. Ông đệm đàn cho các ca sĩ nhạc Pop nổi tiếng của Pháp là Johnny Hallyday, Thierry Leluron, và Michael Sardou.
Năm 1976, ông được Olivier Toussaint, một nhà sản xuất đĩa ghi âm người Pháp và đối tác là Paul de Senneville đề nghi thu âm một bản ballad chơi với piano thật êm dịu, để tặng cho cô con gái sơ sinh tên là Adeleine của Senneville. Và khi chơi thử cùng 20 chàng nghệ sĩ piano khác, chàng trai trẻ Clayderman 23 tuổi được chọn vì “ trông rất đẹp trai, một nghệ sĩ có tài bấm phím thật nhẹ nhàng với kỹ thuật cao”, theo lời của Toussaint. Bản Ballad Pour Adeline bán được 22 triệu bản ở 38 nước. Ông đổi sang tên Richard Claydeman, họ của bà cố để tránh phát âm sai tên ông ở ngoài Pháp.
Ông sống ở Normandy với vợ Christine, con trai Peter, và con gái Maud.
Mặc dù được đào tạo để trở thành nghệ sĩ piano cổ điển, song hầu hết các đĩa nhạc của ông tập trung vào âm nhạc phổ thông với những tình khúc đương thời.
Tuy Clayderman rất nổi tiếng ở các nước thế giới thứ ba, nhiều nhà phê bình cho rằng nhạc của ông là “nhạc thang máy”, bởi vì các tác phẩm của ông được chơi ở những nơi không gian rộng rãi, chuyển tiếp như thang máy, khu buôn bán… Ngoài ra những người yêu đàn piano đặc biệt là cổ điển cho rằng ông có kỹ thuật không cao, biểu diễn nhạc mang tính thương mại vì chơi các bản nhạc cổ điển ở dạng cách điệu
Clayderman đã ghi âm được hơn 1.200 giai điệu và đã tạo ra một phong cách lãng mạn mới qua việc kết hợp kỹ thuật biểu diễn riêng điêu luyện của ông giữa classic và nhạc Pop tiêu chuẩn. Ông đã dành phần lớn thời gian tổ chức hòa nhạc và làm hài lòng các fan như việc biểu diễn 200 sô trong 250 ngày. Đến nay ông đã đạt đến kỉ lục về doanh số bán được gần 90 triệu, và kỉ lục 267 đĩa Vàng và 70 đĩa Bạch kim. Ông rất thành công và nổi tiếng ở Châu Á.
Sách Guiiness về Kỹ Lục Thế Giới xem ông là Nghệ Sĩ piano Thành Công Nhất Thế Giới.
Nhạc Xanh mời các bạn nghe 6 bản nhạc piano gồm cả hòa tấu classic và pop trong số được ưa chuộng nhất của Clayderman sau đây:
1. Moonlight Sonata (Ludwig van Beethoven)
.
2. Jardin Secret (Paul De Senneville)
.
3. Balada para Adelina (1998) (Ballade pour Adeline, của Paul De Senneville)
.
4. Fur Elise (Ludwig van Beethoven)
.
5. Memory (Nhạc Andrew Lloyd Webber, lời T.S. Eliot, Trevor Nunn, nhạc kịch CATS)
Ta như nhân loại trước ngày tìm ra lửa
Cầm trên tay hòn đá xù xì rồi lại quăng đi
Vẫn biết có hồn tràm chờ ta trong ruột gió
Nhưng đợi gió thành hương không đủ sức kiên trì.
(Chế Lan Viên)
Có thứ cây mọc trên vùng đất đá vôi Nam Giang, cành lá xòe rộng đón nắng lửa gió Lào đủ niên hạng để cho ra đời chất nước trắng đục sủi tăm làm say lòng người, gọi là rượu cây tà vạt.
Có thứ cây mọc trên đồi núi Trà Mi, đủ trăm năm khô khốc, thân mình lụi đi, bay đi theo mưa gió còn lại cái lõi dầu thơm, gọi là trầm gió.
Là những mật những hương, những thơm thảo được tự nhiên tôi luyện mà thành, gọi là vàng của đất trời.
Còn lòng người, có đợi được trăm năm khô khốc, trăm năm lụt lội để đá biết tuổi vàng?
Chờ cho đá biết tuổi vàng là lòng ta chờ bạn.
Thân thương à, tụi mình đã kí cả một thời học trò cho mộng tưởng, đã huyễn cả một thời trai trẻ cho tình yêu, đã cùng đói cơm lạt muối, có đủ gọi là thân? Thôi đừng ngộ nhận. Cóp lại một thời kỉ niệm ngót mươi niên cũng chỉ một thập phân đời người nào có đáng là bao? Sợi tình liệu chừng chưa đủ bền qua mưa nắng, chừng mỏng chưa vừa khà một cơn say, chờ cho đá biết tuổi vàng lời chừng còn thẹn. Đâu rồi trong ta giấc mơ quan đại phu mà tặng bạn áo hồ cừu! Đâu rồi trong ai hoài bão đăng quang để vời kẻ ẩn sĩ núi rừng về trọn một đêm bè bạn, gác chân lên nhau mà ngủ, sáng mai lại thong dong rừng núi mà về!
Có bao giờ trên đường đời rong ruổi mình lại trách mình không đủ cái tình Trần Phồn Từ Trĩ, không kịp cái trí Thúc Nha cùng Quản Trọng, đầu dăm sợi bạc nhìn mà thẹn chữ tri âm! Không nỡ buông tay đành nhắc nhau câu chờ cho đá biết tuổi vàng.
Đá biết tuổi vàng cũng là lòng ta chờ người đó.
Thôi nguôi đi một thời yêu đương bồng bột, tình trung du cũng mưa nắng thất thường. Giọng người mềm mượt như tuổi đời mười bảy, ta thực lòng kí thác ở tình yêu đến chẳng kịp liệu lối về. Người đến như thiên thần, cũng như thiên thần vỗ cánh. Còn chấp chới quanh ta một trời hẹn ước, còn toang toác trong ta một cửa tình để ngỏ đến mai sau. Vẫn giàu một niềm tin rằng người đi rồi người sẽ trở về. Ta vẫn nhủ lòng ta chân thành như thế. Ta vẫn dỗ lòng ta như dỗ dành con trẻ, ừ người sẽ về, đừng buồn nhé, đừng trông!
Có thể rồi người mãi mãi không về, nhưng ta tin rằng trong con tim người với nhịp trăm năm sẽ có lúc mơ hồ tự hỏi: Ngày xưa giờ nơi đâu!
Và vô thức thời gian bông hồng nào còn thơm mãi!
Và đá biết tuổi vàng.
Đá rồi biết tuổi vàng là tình ta dành cho em đó, mẹ của các con ta.
Tiếc nuối một thời không là người tình đầu tiên người yêu cuối cùng, nhịp đời khéo so le, song cũng đã gom góp một đời những còn những mất mà trao tặng. Em rồi không mãi mãi là kiều nữ. Ta cũng chẳng còn buổi kiêu bạc hào hoa. Song quí giọt mồ hôi làm nên cơm áo, thôi cắt ngắn tuổi mình để giành tặng các con. Rồi không còn nhìn mắt em mà làm thơ nữa (thơ phú gì buổi cần viết văn xuôi!). Mà này em, mộng đời không mất, không lặn vào chiêm bao, chỉ mất đi những dấu hoa mĩ không cần thiết để thô mộc vẹn nguyên vững chãi một gia đình.
Có bao giờ tiếc nuối buổi yêu nhau?
Có bao giờ hờn trách buổi yêu nhau?
Tình yêu như phút giây con tằm hóa bướm.
Mà ta giành cho em là gỗ đã nên trầm!
Đá biết tuổi vàng đó em.
Thời gian, ôi thời gian!
Sợ khi người mang cho đời quả chín, quả chín rồi rời rã những cánh hoa.
Sợ khi người biến những gã ngốc thành khôn ngoan, mà khôn ngoan thì mất đi quyền khờ dại.
Sợ khi người biến những thi sĩ thành triết gia, mà triết gia thì hết đường thi phú.
Tôi ngại thời gian như ngại một thứ thuốc hiện hình.
Mà cũng cần lắm thời gian, để bạn là bạn, để người là người, để em là em, để ta là ta.
Để lặn đi những son phấn của diện mạo đời.
Để sắp xếp, để định giá những gì còn mất.
Và, để cho đá biết tuổi vàng!
Sẽ là một thiếu sót lớn trong chuyên mục âm nhạc đại chúng (pop ) của Nhạc Xanh nếu chưa giới thiệu cùng các bạn một nhân vật được xem là tượng đài, huyền thoại và biểu tượng văn hóa ảnh hưởng lớn đến nền âm nhạc đại chúng không chỉ của nước Mỹ trong 5 thập kỷ qua. Ấy là Bob Dylan.
Bob Dylan có tên khai sinh là Robert Allen Zimmerman, sinh ngày 24 tháng 5, 1941 tại Minesota, Mỹ. Các phương tiện truyền thông báo chí, các kênh truyền hình, và đài phát thanh đã dành không biết bao nhiêu bài báo, chương trình về nhân vật được mệnh danh là chàng hát rong huyền thoại. Với phong cách đặc biệt, ông đã vượt xa các tác giả cùng thời và xứng đáng được tôn vinh là nghệ sỹ xuất sắc thứ 2 mọi thời đại, một trong 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất trong thế kỉ X X.
Ông là một ca sĩ, tác giả, nhà soạn nhạc, nhà thơ và gần đây nhất là một DJ. Rất nhiều thành quả lao động của Dylan được thừa nhận từ thập niên 1960 đã gây nhiều xôn xao trong dư luận Mỹ. Các bài hát của ông như “Blowin’ in the Wind” và “The Times They Are a-Changin” trở thành những bài ca chống chiến tranh và ủng hộ phong trào nhân quyền.
Album Studio gần đây nhất của ông “Modern Times”, phát hành ngày 28 tháng 8, 2006, đã dành vị trí số 1 tại các bảng xếp hạng của Mỹ, giúp ông, ở tuổi 65, trở thành ca sĩ cao tuổi nhất còn sống dành vị trí cao nhất trong các bảng xếp hạng. Sau đó, album đã được tạp chí Rolling Stone bầu chọn là “Album của năm”.
Khi còn nhỏ, ông học chơi guitar và harmonica. Lên trung học, ông cùng bạn thành lập một ban nhạc rock & roll mang tên The Golden Chords. Tốt nghiệp đại học năm 1959, ông tiếp tục theo học nghệ thuật tại đại học Minnesota, Minneapolis. Tại đây, ông bắt đầu chơi nhạc folk ở các quán cà phê dưới tên Bob Dylan (lấy tên của nhà thơ Dylan Thomas ghép với biệt danh của ông là Bob). Ấn tượng với phong cách của Hank Williams và Woody Guthrie, Dylan tập nghe nhạc blues và kết hợp thể loại nhạc này vào trong các tác phẩm của mình.
Tháng 1/1961, Dylan đến New York và ngay lập tức tạo được ấn tượng với cộng đồng chơi nhạc folk ở Greenwich Village. Nhưng Dylan không từ bỏ việc chơi đàn ở các quán cà phê và sự mến mộ công chúng tại đây đã giúp đỡ ông rất nhiều trong những bước đi quan trọng sau này. Năm 1961, ông chơi trong một buổi hoà nhạc và được Robert Shelton (tờ New York Times) đánh giá rất cao. Cũng nhờ đánh giá này mà nhà sản xuất John Hammond (hãng đĩa Columbia Records) để ý và ký hợp đồng với ông. Tháng 3/1962, Bob Dylan cho ra mắt album đầu tay là tuyển tập những bản folk và blues chuẩn mực. Sau khoá học nhạc một năm, Dylan bắt đầu viết một lượng lớn các ca khúc (có cả những bài ca phản chiến nằm trong album thứ 2 – “The Free Wheelin’ Bob Dylan”) tiêu biểu là “Blowin’ the wind”, “A hard rain’ a – gonna fall”…Đến cuối năm 1965, Dylan đã tự khám phá cho mình một phong cách riêng và hoàn toàn mới lạ: đó là folk – rock.
Thời gian từ 1964 – 1966 là thời gian thành công nhất của Dylan trong cả vai trò nhạc sĩ và ca sĩ. “Highway 61 Revisited”, album đậm chất rock đầu tiên, nằm trong bảng xếp hạng của Top Ten (1965).
Những lời trong các bài hát đầu tiên của Dylan là sự kết hợp sâu sắc ảnh hưởng của chính trị, bình luận xã hội, triết học và văn chương, thách thức dòng nhạc Pop đương thời và tạo sức hút rộng rãi văn hóa đối lập thời đó. Trong khi tiếp tục phát triển và cá nhân hóa các phong cách âm nhạc, ông đã thể hiện sự tâm huyết với nhiều dòng nhạc truyền thống của Mỹ từ folk và country/blues đến rock and roll và rockabilly, tới nhạc folk Anh, Scotland, Ireland, thậm chí là jazz, swing, Broadway, rock nặng và gospel.
Dylan thường biểu diễn với guitar, keyboard and harmonica. Được sự giúp đỡ của nhiều nhà soạn nhạc, ông đã thực hiện các tour diễn đều đặn từ cuối thập niên 1980, chính vì vậy mà sau đó họ gọi đó là “Never Ending Tour” (tour diễn không bao giờ kết thúc). Dylan đã biểu diễn cùng nhiều danh ca lớn như The Band, Tom Petty, Joan Baez, George Harrison, The Grateful Dead, Johnny Cash, Willie Nelson, Paul Simon, Eric Clapton, Patti Smith, Emmylou Harris, Bruce Springsteen, U2, The Rolling Stones, Joni Mitchell, Jack White, Merle Haggard, Neil Young, Van Morrison, Ringo Starr và Stevie Nicks. Dù những thành quả với tư cách là ca sĩ và nghệ sĩ thu âm là dấu ấn lớn trung tâm trong sự nghiệp Dylan, nhưng việc sáng tác ca khúc được ghi nhận là đóng góp lớn nhất của ông cho âm nhạc đương đại.
Album Modern Times.năm 1976 là album cuối mà Bob Dylan được xếp hạng nhất trong năm tuần.
Gần đây năm 2006 lần đầu tiên sau 30 năm ca –nhạc sĩ huyền thoại này Bob có album bán chạy nhất ở Mỹ, nhờ đĩa Desire.
Ông đứng đầu bảng xếp hạng Top 200 album Billboard với “Modern Times”. Hãng đĩa Columbia đã bán hơn 192.000 bản đĩa này tại Mỹ trong tuần đầu tiên.
Together Through Life là album studio thứ 33 của Bob Dylan phát hành ngày 28-4-2009 Album này đã giúp huyền thoại âm nhạc này trở lại vị trí số 1 sau gần 40 năm, kể từ năm 1970 với album New Morning. Đây cũng là lần thứ bảy Bob Dylan leo lên vị trí số 1 trong bảng xếp hạng album tại Anh. Album đầu tiên mang về cho Bob Dylan vị trí số 1 tại bảng xếp hạng album ở Anh chính là Freewheelin’ Bob Dylan vào năm 1964. (theo Official Charts Company).
Gennaro Castaldo – phát ngôn viên của nhà bán lẻ khổng lồ ngành công nghiệp âm nhạc Anh – HMV đã ca ngợi về Bob Dylan: “Ông được xem là biểu tượng văn hóa của chúng ta, âm nhạc và ca từ của ông cho dù cách đây năm thập kỷ hay đến tận ngày hôm nay vẫn còn nguyên sức mạnh”
Những bản thu âm đã giúp ông dành giải Grammy, Quả Cầu Vàng và nhiều giải thưởng của viện Hàn Lâm. Ông cũng đã vài lần được đề cử giải Nobel văn học. Ông đã được ghi danh tại đại sảnh danh vọng về dòng nhạc Rock&Roll, đại sảnh danh vọng cho các nhà soạn nhạc tại Nashville, và đại sảnh danh vọng dành cho các nhà soạn nhạc. Dylan được tạp chí Time bầu là một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ 20.
Tháng 1 năm 1990, ông được trao huân chương nghệ thuật và văn học (Commandeur des Arts et des Lettres) bởi Bộ trưởng văn hóa Pháp Jack Lang. Năm 2000, ông được trao giải Polar Music bởi viện âm nhạc hoàng gia Thụy Điển. Năm 2004, Bob Dylan được xếp ở vị trí thứ 2 bên cạnh The Beatles trong danh sách 100 nghệ sĩ xuất sắc nhất mọi thời đại của tạp chí Rolling Stone. Năm 2004, người nghệ sĩ lớn này được trường đại học tổng hợp St Andrews trao tặng bằng Tiến sĩ âm nhạc danh dự.
Và năm 2007, Dylan được trao giải Prince of Asturias- được xem như giải Nobel của Tây Ban Nha trong lĩnh vực nghệ thuật. Dylan được Hội đồng giám khảo đánh giá như “một huyền thoại sống của lịch sử âm nhạc đại chúng, là ngọn đèn soi đường của một thế hệ muốn thay đổi thế giới” và “một trong những gương mặt lớn của âm nhạc đã kết hợp một cách mẫu mực vẻ đẹp của thi ca, và đạo đức”. Tháng 4-2008, người nhạc sĩ phản chiến này đoạt được giải thưởng Pulitzer.
Dylan được tôn vinh như tượng đài văn hóa “đã tác động sâu sắc đến nền âm nhạc và văn hóa Hoa Kỳ do những sáng tác giàu sức sống mãnh liệt với ca từ là lời thơ khác thường.” Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn của Việt Nam được cho là cùng chia sẻ tư tưởng phản chiến với Bob Dylan.
Nhạc Xanh mời các bạn thưỡng thức 5 bản nhạc sau đây của nhạc sĩ Bob Dylan : Blowing In The Wind, Forever Young, Knockin’ on Heaven’s Door, Tryin’ To Get To Heaven, Don’t Think Twice, It’s Alright, và bài Yesterday (nhạc và lời của The Beatles)
BLOWING IN THE WIND : một ca khúc phản chiến của Bob Dylan. Bài hát này đã vang lên ở Mỹ trong suốt những năm 1960 để phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam. ( cũng là bài hát ưa thích nhất của mình )
Phải bao nhiêu lằn tên mũi đạn trước khi vũ khí bị cấm đời đời?
Phải bao nhiêu tháng năm hiện hữu trước khi được làm người tự do?
Biết bao nhiêu lần ta ngoảnh mặt, giả vờ như là điếc là đui?
1. BLOWING IN THE WIND – BOB DYLAN (Madison Square Garden NY 1971)
How many roads must a man walk down
Before you call him a man?
Yes, n how many seas must a white dove sail
Before she sleeps in the sand?
Yes, n how many times must the cannon balls fly
Before they’re forever banned?
The answer, my friend, is blowin in the wind,
The answer is blowin in the wind.
How many times must a man look up
Before he can see the sky?
Yes, n how many ears must one man have
Before he can hear people cry?
Yes, n how many deaths will it take till he knows
That too many people have died?
The answer, my friend, is blowin in the wind,
The answer is blowin in the wind.
How many years can a mountain exist
Before it’s washed to the sea?
Yes, n how many years can some people exist
Before they’re allowed to be free?
Yes, n how many times can a man turn his head,
Pretending he just doesn’t see?
The answer, my friend, is blowin in the wind,
The answer is blowin in the wind.
2. FOREVER YOUNG (live)
May God bless and keep you always,
May your wishes all come true,
May you always do for others
And let others do for you.
May you build a ladder to the stars
And climb on every rung,
May you stay forever young,
Forever young, forever young,
May you stay forever young.
May you grow up to be righteous,
May you grow up to be true,
May you always know the truth
And see the lights surrounding you.
May you always be courageous,
Stand upright and be strong,
May you stay forever young,
Forever young, forever young,
May you stay forever young.
May your hands always be busy,
May your feet always be swift,
May you have a strong foundation
When the winds of changes shift.
May your heart always be joyful,
May your song always be sung,
May you stay forever young,
Forever young, forever young,
May you stay forever young.
3. KNOCKIN’ ON HEAVEN’S DOOR
“Mama, take this badge off of me
I can’t use it anymore.
It’s gettin’ dark, too dark for me to see
I feel like I’m knockin’ on heaven’s door.
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Mama, put my guns in the ground
I can’t shoot them anymore.
That long black cloud is comin’ down
I feel like I’m knockin’ on heaven’s door.
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door
Knock, knock, knockin’ on heaven’s door”
4. TRYIN’ TO GET TO HEAVEN
The air is getting hotter
There’s a rumbling in the skies
I’ve been wading through the high muddy water
With the heat rising in my eyes
Every day your memory grows dimmer
It doesn’t haunt me like it did before
I’ve been walking through the middle of nowhere
Trying to get to heaven before they close the door
When I was in Missouri
They would not let me be
I had to leave there in a hurry
I only saw what they let me see
You broke a heart that loved you
Now you can seal up the book and not write anymore
I’ve been walking that lonesome valley
Trying to get to heaven before they close the door
People on the platforms
Waiting for the trains
I can hear their hearts a-beatin’
Like pendulums swinging on chains
When you think that you lost everything
You find out you can always lose a little more
I’m just going down the road feeling bad
Trying to get to heaven before they close the door
I’m going down the river
Down to New Orleans
They tell me everything is gonna be all right
But I don’t know what “all right” even means
I was riding in a buggy with Miss Mary-Jane
Miss Mary-Jane got a house in Baltimore
I been all around the world, boys
Now I’m trying to get to heaven before they close the door
Gonna sleep down in the parlor
And relive my dreams
I’ll close my eyes and I wonder
If everything is as hollow as it seems
Some trains don’t pull no gamblers
No midnight ramblers, like they did before
I been to Sugar Town, I shook the sugar down
Now I’m trying to get to heaven before they close the door
4. SOMETHING’S BURNING
Something is burning, baby, are you aware?
Something is the matter, baby, there’s smoke in your hair
Are you still my friend, baby, show me a sign
Is the love in your heart for me turning blind?
You’ve been avoiding the main streets for a long, long while
The truth that I’m seeking is in your missing file
What’s your position, baby, what’s going on?
Why is the light in your eyes nearly gone?
I know everything about this place, or so it seems
Am I no longer a part of your plans or your dreams?
Well, it is so obvious that something has changed
What’s happening, baby, to make you act so strange?
Something is burning, baby, here’s what I say
Even the bloodhounds of London couldn’t find you today
I see the shadow of a man, baby, makin’ you blue
Who is he, baby, and what’s he to you?
Something is burning, baby, are you aware?
Something is the matter, baby, there’s smoke in your hair
Are you still my friend, baby, show me a sign
Is the love in your heart for me turning blind?
You’ve been avoiding the main streets for a long, long while
The truth that I’m seeking is in your missing file
What’s your position, baby, what’s going on?
Why is the light in your eyes nearly gone?
I know everything about this place, or so it seems
Am I no longer a part of your plans or your dreams?
Well, it is so obvious that something has changed
What’s happening, baby, to make you act so strange?
Something is burning, baby, here’s what I say
Even the bloodhounds of London couldn’t find you today
I see the shadow of a man, baby, makin’ you blue
Who is he, baby, and what’s he to you?
We’ve reached the edge of the road, baby, where the pasture begins
Where charity is supposed to cover up a multitude of sins
But where do you live, baby, and where is the light?
Why are your eyes just staring off in the night?
I can feel it in the night when I think of you
I can feel it in the light and it’s got to be true
You can’t live by bread alone, you won’t be satisfied
You can’t roll away the stone if your hands are tied
Got to start someplace, baby, can you explain?
Please don’t fade away on me, baby, like the midnight train
Answer me, baby, a casual look will do
Just what in the world has come over you?
I can feel it in the wind and it’s upside down
I can feel it in the dust as I get off the bus on the outskirts of town
I’ve had the Mexico City blues since the last hairpin curve
I don’t wanna see you bleed, I know what you need but it ain’t what you deserve
Something is burning, baby, something’s in flames
There’s a man going ’round calling names
Ring down when you’re ready, baby, I’m waiting for you
I believe in the impossible, you know that I do
5. DON’T THINK TWICE, IT’S ALRIGHT – Bob Dylan & Eric Clapton
It ain’t no use to sit and wonder why, babe
If’in you don’t know by now
An’ it ain’t no use to sit and wonder why, babe
It’ll never do some how.
When your rooster crows at the break of dawn
Look out your window and I’ll be gone
You’re the reason I’m trav’lin’ on
Don’t think twice, it’s all right
It ain’t no use in turnin’ on your light, babe
That light I never knowed
An’ it ain’t no use in turnin’ on your light, babe
I’m on the dark side of the road
but I wish there was somethin’ you would do or say
To try and make me change my mind and stay
We never did too much talkin’ anyway
So don’t think twice, it’s all right
It ain’t no use in callin’ out my name, gal
Like you never done before
It ain’t no use in callin’ out my name, gal
I can’t hear you any more
I’m a-thinkin’ and a-wond’rin’ walkin’ down the road
I once loved a woman, a child I’m told
I give her my heart but she wanted my soul
But don’t think twice, it’s all right
So long, Honey Babe
Where I’m bound, I can’t tell
But Goodbye’s too good a word, babe
So I’ll just say fare thee well
I ain’t sayin’ you treated me unkind
You could have done better but I don’t mind
You just kinda wasted my precious time
But don’t think twice, it’s all right
6. YESTERDAY – Bob Dylan with George Harrison – ( nhạc và lời của Paul McCartney)
Yesterday, all my troubles seemed so far away
Now it looks as though they’re here to stay
Oh, I believe in yesterday.
Suddenly, I’m not half the man I used to be,
There’s a shadow hanging over me.
Oh, yesterday came suddenly.
Why she had to go I don’t know she wouldn’t say.
I said something wrong, now I long for yesterday.
Yesterday, love was such an easy game to play.
Now I need a place to hide away.
Oh, I believe in yesterday.
Mm mm mm mm mm.
Thân ái chúc các bạn những ngày cuối tuần tươi vui và hạnh phúc. 🙂
Những lúc lắng lòng đối diện với mình, tôi thấy yêu lời tâm tư kia đến lạ. Mà nào phải là kia, mà chính là mình:
Cầm vàng mà lội xuống sông
Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Lời ca đúng phẩm chất ca dao, tải nặng một cái tình, thăm thẳm. Như mở một nẻo chạy hút về phía cõi mình, cuối con đường hun hút ấy là vườn địa đàng đã vắng cõi trần, đã xanh cõi tâm.
Nhà thơ bình dân nào đã lặng vào vô danh, lặng luôn cả cái sự, để qua một nhọc nhằn mất mát chỉ còn lại bền bỉ nhất một ánh nhìn, một chép miệng thở dài, một suy tư.
Thử hình dung, thử nổ lực ráp nối , gia dĩ cũng thỏa được cái mạch lạc của một sự đời.
Có mở đầu là một hành động: Lội
Có sự kiện diễn biến: Đánh rơi cái gì quí giá.
Có kết thúc: Nỗi niềm tiếc nuối.
Song cái mạch lạc đã lặng đi ở đúng cái chỗ cần lặng nhất. Mấy cái diễn biến luộm thuộm bờm xờm vốn thường thấy ở cái đời nhiêu sự thì tiếc nuối gì mà giữ, mà nên cắt bỏ cho nhẹ cái người, cho thanh thản lời ca.
Cắt bỏ khẳng khái.
Mà thái độ cũng khẳng khái: Vàng thời không tiếc.
Dừng ở đây, lời ca có phẩm chất của một triết lí.
Từ khi linh hồn kết cuộc chung thân với cái chữ người thì đã bỏ hai chân mà lội cõi nhân gian, cái tài, cái tình, cái danh cứ bắt con người ta phải lội. Lộ trình đời người ấy lắm lúc lại cứ phải đánh rơi.
Khi mệt mỏi mà rơi.
Khi bỏ cuộc mà rơi.
Khi yếu tài kém thế mà rơi.
Khi dập giàm giăng bẫy mà hỏng.
Mà mỗi cuộc đánh rơi là mỗi một trận bão lòng!
Lúc ấy giá mà học được thái độ chấp nhận mà nhủ mình: Không tiếc.
Giá mà được làm thằng say một đời trong truyện của Nam Cao để mà khẳng khái: “ Chết cả đi rồi có ai gọi là cụ lớn mả”.
Giá mà nuốt trôi được, tiêu hóa được cái lời của một học giả: “ Không ai ăn một ngày quá ba bữa và ngủ một đêm trên hai cái giường”.
Chấp nhận được thế đời nhẹ lắm, thanh thản lắm. Mà cũng chẳng còn cái vị cái mùi gì nữa.
Vậy thì cứ buông đi phần xác, cứ giữ lại phần hồn:
Tiếc công cầm vàng.
Là tiếc cái vun đắp, tiếc cái hoài bão, tiếc cái thâm tình.
Cũng tại cõi đời vốn không nhẹ như nhiều nhà tư tưởng nghĩ.
Có cái qua đi rồi mà cứ níu lại phía sau.
Có cái đi dùng dằng chẳng đặng.
Nhất là những gì vốn thuộc về tâm hồn, thuộc về con tim.
Dòng xoáy nào cuốn trôi một bàn tay tình bạn.
Con sóng nào đánh bạt một tình yêu.
Ừ thì cho đến cái thân này còn có khi chẳng còn giữ nổi, hơi đâu mà tiếc cái vật vong thân, ai lại triết lí cuồng ngạo thế bao giờ. Lại cứ phải sụp xuống, chới với một bàn tay: Tiếc công cầm vàng.
Như người dân quê tôi những năm lửa đạn, cả quê di tản, từ khu định cư nhìn về chốn cũ chỉ thấy mờ mờ mịt mịt, thay cho những cánh cò chớp trắng là những cánh tàu bay với những chớp trắng là những cánh tàu bay với những chớp lửa đạn nhì nhằng, người dân thương hàng cau sau hè, cây thị trước ngõ, cánh đồng vụ tháng ba oằn oại ngoài đồng mà ngơ ngẩn vào ra.
Thương là thương cái giọt mồ hôi còn nằm lại.
Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Như cái bận sau ngày giải phóng, tháng mười hai năm bảy lăm, ba tôi tổ chức lễ mừng Chúa giáng sinh tại gia, chính quyền bắt phạt vì tổ chức hội kín mà không xin phép, tội nghiệp mấy chú du kích vốn là học trò cũ, nhìn ba dẫy cỏ trước sân ủy ban như đứa học trò dốt bị kỉ luật mà không dám một tiếng chào thầy.
Ba chép miệng: Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Tôi thương lời ca tình nghĩa ấy, không màu mè câu chữ mà nặng oằn gan ruột.
Tôi cũng đồ chừng rằng để có được lời ca vừa khẳng khái vừa rất đổi ân tình đó thì cái ý tưởng ban đầu cũng đã trôi nổi qua bao nhiêu cuộc riêng tư, rồi cứ như một thứ vàng luyện qua bao lửa đời để chắc tuổi mười đến thế.
Rồi cũng tự nhủ mình đâu phải lúc nào cũng lạnh băng ráo hoảnh mới là bản lĩnh, thôi thì cứ yên tâm mà bận bịu một chút tình.
Dòng sông cuộc đời chảy dọc, có mất mát mới là đời.
Dừng có té sấp té ngửa vì thiệt hơn mới là bản lĩnh.
Và, cần nhất, bận bịu một chút với ngày qua để thực là người, để xứng là người.
Chúng ta đều cảm thấy rằng những gì chúng ta đang làm chỉ là một giọt nước trong đại dương.
Nhưng đại dương sẽ ít đi một chút bởi vì thiếu giọt nước ấy.
“We ourselves feel that what we are doing is just a drop in the ocean.
But the ocean would be less because of that missing drop.” Mẹ Teresa
Trong cuộc sống hàng ngày nhiều áp lực và va đập, chúng ta thường khó tránh khỏi những bất đồng, va chạm trong công việc, sinh hoạt hàng ngày, và các mối quan hệ ở gia đình, nơi làm việc. Khi xảy ra tranh cãi, ta có thể không kiềm chế được và nổi nóng hay nặng lời, ta có thể thắng hay thua cuộc tranh cãi, thường không dễ giữ được hòa khí …
Kết quả là ta có thể làm tổn thương người khác, bị người khác làm tổn thương, hay chính mình cũng bị tổn thương, thấy đau đớn vì những mặc cảm thua cuộc, yếu thế, tự cho là mình kém cỏi, cay đắng vì thất bại. Thậm chí nhiều người trong chúng ta rồi sẽ cảm thấy ân hận trên chiến thắng, vì đàng sau cái gọi là chiến thắng ấy là những xa cách, mất mát và đổ vỡ nếu một trong hai bên đắm say với cái tôi ngã mạn, hay không biết cư xử đẹp.
Tất nhiên, chúng ta đều biết rằng điều hay nhất là chúng ta cố gắng trong ứng xử, giao tiếp và các mối quan hệ sao cho giữ được an bình trong tâm ta và an hòa với người: đối đãi với nhau bằng lòng biết ơn, tính chính trực, sự ôn nhu, nói những lời tử tế, …có nghĩa là tử tế với nhau. Làm được điều này không phải dễ! Vì thế chúng ta phải học cách sống an hòa với mình và với người gần như suốt đời, trong suốt quá trình hiện hữu của ta.
Có một câu nói rất hay của Abraham Joshua Heschel: “Ngày xưa còn trẻ, tôi thường khâm phục những người thông minh; giờ khi tôi lớn khôn hơn, tôi ngưỡng mộ những người tử tế.”
Albert Schweitzer cũng tin rằng: “Cứ luôn tử tế là có thể làm được rất nhiều. Như mặt trời làm băng tan, sự tử tế làm cho những ngộ nhận, bất tín, và thù địch tan biến “
Tuy nhiên tử tế với mọi người vẫn chưa đủ. Nếu chúng ta đôi lúc gặp những người chưa tử tế với mình, ta phải làm sao ? Chúng ta cần biết thương mình để có thể thương người. Và một trong những cách thương mình có thể dẫn đến an vui là biết buông xả và tha thứ. Bài viết sau đây của Leo Babauta trong Zenhabits sẽ cho ta một số ý tưởng về cách thực hành buông xả và tha thứ.
LÀM THẾ NÀO ĐỂ BUÔNG XẢ VÀ THA THỨ Leo Babauta
Một lúc nào đó trong đời, chúng ta đều đã từng bị một ai đó gây tổn thương-chúng ta bị đối xử tệ, niềm tin đổ vỡ, lòng ta đau đớn.
Và có khi nỗi đau này tuy không nặng nề lắm, nhưng nỗi đau kia lại hằn sâu và kéo dài quá lâu. Chúng ta lại khơi cho nỗi đau trở lại và rất khó khăn để nó qua đi.
Chính điều này gây ra những vấn đề. Thương tổn ấy không chỉ khiến ta đau khổ mà còn gây căng thẳng và hủy hoại các mối quan hệ, làm ta xao lãng công việc, xa rời gia đình và những điều quan trọng khác, khiến chúng ta miễn cưỡng không chịu mở lòng ra với những điều mới lạ và những người mới gặp. Chúng ta bị mắc kẹt trong chu trình của sân hận, đau khổ, và bỏ qua vẻ đẹp của cuộc sống diệu kỳ. Đối với một số người sẽ là thất vọng chán chường đến buông tay cay đắng.
Chúng ta cần phải học cách buông xả. Chúng ta cần phải tha thứ, để ta có thể tiếp tục bước tiếp và hạnh phúc. Tha thứ không chỉ với người mà còn với mình.
Đây là một điều mà tôi đã học một cách khó khăn- sau nhiều năm nuôi dưỡng sân hận với một người yêu thương phát sinh từ ấu thời và niên thiếu. Sau cùng tôi đã bỏ đi nỗi giận này ( khoảng 8 năm về trước). Tôi đã tha thứ, và điều này không chỉ cải thiện thật tốt mối quan hệ của tôi với người yêu thương ấy, mà còn giúp tôi hạnh phúc hơn.
Sự tha thứ không có nghĩa là bạn bôi xóa quá khứ, hay quên đi những gì đã xảy ra. Cũng không có nghĩa là người kia sẽ thay đổi hành vi- vì bạn không kiểm soát được điều đó. Tất cả chỉ có nghĩa là bạn đang buông xả cơn giận, hay cay đắng và nỗi đau, để chuyển sang một miền tốt đẹp an vui hơn.
Điều đó không dễ. Nhưng bạn có thể học làm điều đó.
Nếu bạn đang bám vào nỗi đau, làm nó sống lại, và không thể buông xả và tha thứ, xin hãy đọc một đôi điều tôi đã học
1/ Quyết tâm buông xả:
Bạn sẽ chẳng làm điều này trong một giây và có lẽ cũng không trong trong một ngày. Có thể cần thời gian để vượt qua một nỗi đau. Thế thì hãy toàn tâm ý với việc thay đổi, vì bạn thừa nhận rằng bạn đang bị tổn thương bởi nỗi đau.
2. Nghĩ về những thuận lợi và khó khăn:
Nỗi đau này gây ra cho bạn các vấn đề gì.? Nó có ảnh hưởng đến mối quan hệ của bạn với người này không? Với những người khác? Nó có ảnh hưởng đến công việc hay gia đình không? Nó có cản trở bạn theo đuổi những giấc mơ, hay trở nên một người tốt hơn chăng? Nó có làm cho bạn không hạnh phúc không? Hãy nghĩ về tất cả những vấn đề này và nhận ra bạn cần thay đổi. Rồi hãy nghĩ đến những lợi ích của sự tha thứ- tha thứ sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn, giải phóng bạn khỏi quá khứ và nỗi đau, cải thiện mọi điều về mối quan hệ và cuộc đời
3. Nhận thức rằng bạn có thể lựa chọn:
Bạn không thể kiểm soát hành động của người khác, và cũng không nên cố gắng. Nhưng bạn có thể kiểm soát không chỉ hành động của bạn, mà còn ý nghĩ của bạn. Bạn có thể ngừng làm sống lại nỗi đau, và chọn để đi tiếp. Bạn có năng lực này. Bạn chỉ cần học cách thực hiện.
4. Cảm thông
Thử điều này: hãy đặt mình vào địa vị người đó. Cố gắng hiểu tại sao người ấy làm như thế. Bắt đầu từ giả định rằng người đó không phải là người xấu, nhưng chỉ làm một việc sai. Điều gì người này đã từng nghĩ, điều gì đã xảy ra trong quá khứ khiến người ta làm thế. Khi làm thế người đó đã nghĩ gì, và làm gì sau đó? Bây giờ người đó cảm thấy ra sao? Bạn sẽ không nói rằng những gì người ấy làm là đúng, nhưng thay vào đó hãy cố gắng hiểu và cảm thông.
5. Hiểu trách nhiệm của mình.
Cố gắng để hiểu vì sao và bằng cách nào bạn phải chịu một phần trách nhiệm cho những gì đã xảy ra. Bạn đã có thể làm gì để ngăn điều đó, và bằng cách nào bạn có thể ngăn nó không xảy ra lần sau? Không phải là bạn chịu hết trách nhiệm, hay nhận trách nhiệm cho người kia, nhưng nhận biết rằng chúng ta không phải nạn nhân mà là những người trong cuộc và chịu trách nhiệm trong cuộc đời.
6. Tập trung vào hiện tại:
Vì bạn đã xem xét quá khứ, hãy biết nhận ra rằng quá khứ đã qua. Nó không diễn ra nữa , ngoại trừ trong tâm trí bạn.Và điều đó gây ra vấn đề – đau khổ và căng thẳng.Thay vì vậy, hãy tập trung trở về với giây phút hiện tại. Bạn đang làm gì? Bạn có thể tìm thấy niềm vui nào hiện tại? Hãy tìm ra niềm vui trong cuộc sống hiện tại, khi nó xảy ra, và đừng làm quá khứ sống lại. Tất nhiên bạn sẽ bắt đầu nghĩ về quá khứ, nhưng chỉ biết như thế, và nhẹ nhàng trở về với hiện tại.
7. Để an bình bước vào đời bạn
Vì bạn tập trung vào hiện tại, cố gắng tập trung vào việc thở. Tưởng tượng mỗi hơi thở ra là đớn đau và quá khứ, loại bỏ nó ra khỏi thân xác và tâm hồn bạn. và tưởng tương mỗi hơi thở vào là an bình đi vào và làm tràn đầy trong bạn. Loại bỏ nỗi đau và quá khứ. Để cho sự an bình đi vào đời bạn. Đi lên phía trước, không nghĩ về quá khứ nữa, chỉ nghĩ về an bình và hiện tại. 8. Cảm nhận tâm từ ái
Sau cùng, tha thứ cho người và nhận thức rằng khi tha thứ, bạn cho mình được hưởng hạnh phúc và bước tiếp. Làm điều này không dễ, nhất là khi ta nuôi dưỡng quá nhiều sân hận với một ai đó. Hãy chọn con đường đi đến hạnh phúc Hãy để tình yêu người và yêu đời lớn lên trong tim bạn. Có thể cần thời gian, nhưng nếu bạn kiên định điều này, tiếp tục thực hiện một số điều trên cho đến khi bạn có thể đạt đến lòng thương cảm. Babauta
Mong sao chúng ta đều có được niềm hạnh phúc của buông xả và tha thứ ít nhất một lần trong ngày hôm nay và nhiều hơn trong một tuần và một tháng ……
Hôm nay Nhạc Xanh xin giới thiệu với các bạn một ban nhạc được mệnh danh là ban nhạc của mọi thời đại. Thành công vượt bực của họ là minh chứng cho câu danh ngôn mới được nêu trên Đọt Chuối Non : “Thiên tài chỉ 1% là bẩm sinh còn 99% là do lao động”.
Bee Gees là một ban nhạc nổi tiếng gồm ba anh em nhà Gibb, người Úc gốc Anh, Barry, Robin và Maurice Gibb. Anh em nhà Gibbs được sinh ra trên đảo Man. Barry Alan Crompton Gibb sinh ngày 1 tháng 9 năm 1946, và hai anh em sinh đôi Robin Hugh Gibb and Maurice Ernest Gibb ra đời ngày 22 tháng 12 năm 1949. Tên của ban nhạc được cho là lấy từ hai chữ “B.G.”, viết tắt của Brothers Gibb (Anh em nhà Gibb).
Ban nhạc này với 40 năm cống hiến cho âm nhạc với 9 lần đoạt giải thưởng Grammy, trong đó có giải Thành Tựu Trọn đời năm 2000, khoảng 10 giải thưởng lớn khác của thế giới, về âm nhạc của nước Mỹ và các chương trình phát thanh và phát hình. Ngay trong những năm cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, họ được vinh danh là ban nhạc “soft rock” hòa âm, và là những ngôi sao hạng đầu của thời đại disco cuối thập niên 70. Sau những thành công sơ bộ ở Úc, nơi họ khởi nghiệp, họ trở về quê cha Manchester, nước Anh vào đầu thập niên 1950, và được ông bầu Robert Stigwood giúp bắt đầu ra mắt công chúng .
Với phong cách trình diễn mang bản sắc trẻ trung, Bee Gees rất được yêu mến bởi 3 giọng ca độc đáo hòa quyện vào nhau không lẫn vào đâu. Người anh Barry với chất giọng cao hát chính trong các ca khúc top hits đầu tay của họ. Robin phụ trợ bằng giọng rung; các nốt trung do Maurice hát. Cả 3 anh em cùng kết hợp không chỉ sáng tác phần lớn các ca khúc nổi tiếng của họ, mà còn viết khá nhiều bản nhạc cho các ca sĩ khác. Barry and Robin Gibb chấm dứt sự nghiệp của ban nhạc sau khi Maurice qua đời đột ngột ngày 12 tháng 1 năm 2003.
Năm 1960, Bee Gees được xuất hiện trên một số show truyền hình. Trong những năm từ 1963 đến 1966, họ đạt được một số thành tựu đáng kể với một số đĩa đơn hit đứng đầu các bảng xếp hạng tại Úc. Những đĩa đơn đầu tiên của họ là Spicks and Specks, bản ballad To Love Somebody và Holiday nhanh chóng lọt vào top 20 cả ở Anh và Mỹ. Album Bee Gees’1st của họ có những ca khúc này xếp thứ 7 ở Mỹ và thứ 8 ở Anh đã gây được ấn tượng tốt đẹp và nhận được sự ủng hộ của cả giới chuyên môn lẫn công chúng. Sau đó album thứ hai Horizontal mang nhiều chất rock cũng gặt hái nhiều thành công như Massachusette xếp hạng 1 ở Anh, World thứ 7, và The Sun Will Shine ….
Bee Gees được cho là “tài năng âm nhạc xuất chúng của năm 1967”. Họ bắt đầu lưu diễn ở Mỹ. Sau đó lt Odessa phát hành vào năm 1969, một album nhạc Rock phong cách mới pha trộn với dàn nhạc. Trong thời gian này, thường xuyên xảy ra những bất đồng quan điểm giữa Barry và Robin. Kết quả cuối cùng là Robin rời nhóm, còn Barry trở thành trưởng nhóm. Cuối năm 1970 ba anh em lại tái hợp với nhau, nhạc của họ giai đoạn này có sắc thái đau buồn và cô đơn nhưng vẫn ở top thứ 3 ở Mỹ như Lonely Days, và thứ nhất ở Mỹ như How Can You Mend A Broken Heart.
Album tiếp theo, Children of the World (1976), là sự kết hợp giữa Barry và Blue mà kết quả là một single mang tên “You Should Be Dancing” ra đời.
Bee Gees hợp tác xây dựng Saturday Night Fever – ca khúc trong bộ phim cùng tên, được xem là mốc quan trọng trong sự nghiệp âm nhạc của họ. Cả bộ phim lẫn ca khúc trong phim trở thành hiện tượng văn hóa không chỉ tại Mỹ mà còn trên toàn thế giới.
3 đĩa đơn của Bee Gees (“How Deep Is Your Love”, “Stayin’ Alive” và “Night Fever”) đạt vị trí thứ 1 tại Mỹ và ở hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, mở đầu một kỉ nguyên mới. Trong 8 tháng mùa Giáng Sinh năm 1977, Anh em nhà Gibb viết tổng cộng 6 ca khúc xếp thứ 1 tại các bảng xếp hạng nước Mỹ trong suốt 25 tuần. Album liên tiếp phá vỡ nhiều kỉ lục, trở thành album bán chạy nhất trong lịch sử ngành thu âm đến thời điểm này. Saturday Night Fever bán được 40 triệu bản trên toàn thế giới với 6 singles liên tục dẫn đầu tại Mỹ trong 18 tháng.
Too Much Heaven được chọn để trình bày trong sự kiện âm nhạc lớn của tổ chức UNICEF Music for UNICEF Concert tại phiên họp của Đại Hội Đồng Liên Hiệp quốc tháng 1 – 1979, khiến Bee Gees càng nổi tiếng.
Thành công của nhóm lên cao như diều gặp gió nhưng cũng tụt dốc nhanh vì thể loại disco thời đó đang thành mốt. Cuối năm 1979, sự nghiệp âm nhạc của Bee Gees tại Mỹ sụp đổ nhưng trên trường quốc tế vẫn còn danh tiếng.
Những năm 1980 Robin và Barry Gibb phát hành các đĩa đơn solo nhưng không mấy thành công. Album Living Eyes cũng không vào được top 40 ở Mỹ. Năm 1983 bản nhạc trong phim Staying Alive, trong Saturday Night Fever này giành giải đĩa đơn bạch kim tại Mỹ. Năm 1987 họ bán được hơn 3 triệu bản của album E.S.P.
Ngày 10/3 /1988, người em út của họ là Andy qua đời đột ngột ở tuổi 30 vì bệnh viêm cơ tim, hậu quả của rượu và ma túy. One, album tưởng niệm dành cho Andy, được xếp vào top 10 ở Mỹ trong 1 thập niên
Tiếp đó họ có chuyến lưu diễn đầu tiên trên toàn thế giới trong vòng 10 năm trở lại. Sau đó là High Civilization (1991) , một album có ca khúc hit “Secret Love”. Trở về từ chuyến lưu diễn mệt mỏi, Barry Gibb bước vào trận chiến của những cơn đau lưng đến mức phải phẫu thuật. Còn Maurice thì nghiện rượu.
Trong vòng từ 1993-1997, họ có 2 album Size Isn’t Everything có bài For whom The Bell Tolls xếp thứ 5 và album , Still Waters, bán được hơn 4 triệu bản, xếp thứ 11 tại Mỹ. Cuối năm 1997, Bee Gees trình diễn một buổi hòa nhạc trực tiếp tại Las Vegas có tên One Night Only. Đĩa CD của buổi hòa nhạc này bán được hơn 5 triệu bản. Đây là động lực để nhóm thực hiện một chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới . Tour diễn thu hút 56.000 người đến tham dự tại sân vận động Wembley của London. Ban nhạc khép lại thập kỉ 90 với buổi hòa nhạc cuối cùng dưới cái tên “BG2K” tổ chức vào ngày 31 tháng 12 năm 1999. Năm 2001, họ cho ra đời một album mới không ngờ lại là album cuối cùng của nhóm. This Is Where I Came In đem lại cho từng thành viên cơ hội tự sáng tác lẫn sáng tác chung. Buổi trình diễn live trước công chúng của ban nhạc là Live By Request thực hiện bởi mạng truyền hình cable và vệ tinh ở Mỹ.
Không may, Maurice, đạo diễn âm nhạc của Bee Gees, anh em song sinh của Robin, đột ngột ra đi vào ngày 2 tháng 1 năm 2003 vì bệnh tắc ruột.
Ngày 23/2/ 2003 Bee Gees được trao giải Grammy Huyền Thoại. Sau đó ít lâu Robin và Barry quyết định ngưng sự nghiệp chung của Bee Gees và không dùng tên Bee Gees nữa. Cả hai vẫn thu âm so lo hay với những nghệ sĩ khác. Cuối năm 2004, Robin thực hiện chuyến lưu diễn solo vòng quanh nước Đức, Nga và Châu Á.
Tháng 2/2006, Barry và Robin tái hợp trên sàn diễn trong một chương trình nhạc từ thiện ở Miami và tháng 5 cùng năm họ còn xuất hiện trong buổi hòa nhạc Prince’s Trust lần thứ 30 ở Anh. Tháng 10/ 2008, Robin đã biểu diễn một số bài hát ở Luân Đôn trong chương trình âm nhạc của BBC.
“How Deep Is Your Love” là bản nhạc thành công nhất của Bee Gees với hơn 400 phiên bản khác nhau đang tồn tại trong thế giới âm nhạc. Những ca khúc của họ thường được các nghệ sĩ khác cover lại trong đó có Elvis Presley, Janis Joplin, Al Green, Eric Clapton, Lulu, Elton John, Tom Jones, và Nina Simone.
Bee Gees đạt được thành công ngoài sức tưởng tượng. Ước tính có hơn 200 triệu album và đĩa đơn của ban nhạc này được bán ra trên toàn cầu khiến họ trở thành những nghệ sĩ có album bán chạy nhất và được vinh danh trong Bảo Tàng Danh Vọng Rock & Roll năm 1997với câu nói: “Chỉ có Elvis Presley, ban Beatles, Michael Jackson, Garth Brooks và Paul McCartney mới có thể bán được nhiều nhạc hơn Bee Gees”.
Sau đây mời các bạn thưởng thức 5 ca khúc của Bee Gees qua nhiều giai đoạn:
I Started A Joke, Word, Holiday, First of May, và How Deep Is Your Love
1. I STARTED A JOKE
I started a joke, which started the whole world crying,
But I didn’t see that the joke was on me, oh no.
I started to cry, which started the whole world laughing,
Oh, if I’d only seen that the joke was on me.
I looked at the skies, running my hands over my eyes,
And I fell out of bed, hurting my head from things that Id said.
Till I finally died, which started the whole world living,
Oh, if I’d only seen that the joke was on me.
I looked at the skies, running my hands over my eyes,
And I fell out of bed, hurting my head from things that I’d said.
Till I finally died, which started the whole world living,
Oh, if I’d only seen that the joke was one me.
2. WORDS
Smile an everlasting smile, a smile can bring you
Near to me.
Dont ever let me find you down, cause that would
Bring a tear to me.
This world has lost its glory, lets start a brand
New story now, my love.
Right now, therell be no other time and I can show
You how, my love.
Talk in everlasting words
and dedicate them all to
Me.
And I will give you all my life, Im here if you
Should call to me.
You think that I dont even mean a single word i
Say.
It’s only words, and words
are all I have, to take
Your heart away
3. HOLIDAY
Ooh you’re a holiday, such a holiday
Ooh you’re a holiday such a holiday
It’s something I think worthwhile
If the puppet makes you smile
If not then you’re throwing stones
Throwing stones, throwing stones
Ooh it’s a funny game
Don’t believe that it’s all the same
Can’t think what I’ve just said
Put the soft pillow on my head
Millions of eyes can see
Yet why am I so blind
When the someone else is me
It’s unkind, it’s unkind
De de de de de de de de de de de de de
De de de de de de de de de de de de de
Yet millions of eyes can see
Yet why am I so blind
When the someone else is me
It’s unkind, it’s unkind
Ooh you’re a holiday, ev’ry day such a holiday
Now it’s my turn to say, and I say you’re a holiday.
It’s something I think worthwhile
If the puppet makes you smile
If now then youre throwing stones
Throwing stones , throwing stones
4. FIRST OF MAY ( LIVE 2009)
When I was small, and Christmas trees were tall,
We used to love while others used to play.
Dont ask me why, but time has passed us by,
Some one else moved in from far away.
(chorus)
Now we are tall, and Christmas trees are small,
And you don’t ask the time of day.
But you and I, our love will never die,
But guess well cry come first of may.
The apple tree that grew for you and me,
I watched the apples falling one by one.
And I recall the moment of them all,
The day I kissed your cheek and you were mine.
(chorus…)
When I was small, and Christmas trees were tall,
Do do do do do do do do do…
Dont ask me why, but time has passed us by,
Some one else moved in from far away.
5. HOW DEEP IS YOUR LOVE
I know your eyes in the morning sun
I feel you touch me in the pouring rain
And the moment that you wander far from me
I wanna feel you in my arms again
And you come to me on a summer breeze
Keep me warm in your love and then softly leave
And its me you need to show
Chorus:
How deep is your love
I really need to learn
cause were living in a world of fools
Breaking us down
When they all should let us be
We belong to you and me
I believe in you
You know the door to my very soul
You’re the light in my deepest darkest hour
You’re my saviour when I fall
And you may not think
I care for you
When you know down inside
That I really do
And it’s me you need to show
Chorus
Repeat and fade
6. TOO MUCH HEAVEN
Chorus:
Nobody gets too much heaven no more
It’s much harder to come by
I’m waiting in line
Nobody gets too much love anymore
It’s as high as a mountain
And harder to climb
Oh you and me girl
Got a lot of love in store
And it flows through you
And it flows through me
And I love you so much more
Then my life..i can see beyond forever
Evrything we are will never die
Loving’s such a beautiful thing
Oh you make my world.. a summer day
Are you just a dream to fade away
Chorus..
You and me girl got a highway to the sky
We can turn away from the night and day
And the tears we had to pay(u had to cry)
You’re my life..
I can see a new tomorrow
Evrything we are will never die
Loving’s such a beautiful thing
When you are to me, the light above
Made for all to see our presious love
Chorus..
Love is such a beautiful thing
You make my world a summer day
Are you just a dream to fade away
Chorus..
Nobody gets too much love anymore
Its as wide as a river and harder to cross
Nắng đã cuối ngày em về chưa?
Mưa đã cuối mùa em về chưa ?
Cuối cuộc đường trần rồi em về đâu?
Cuối cuộc trăm năm hỏi em có còn nguyên vẹn nụ cười?
Em một đời nhan sắc, em một đời thiên tính hiền lành mà tuổi thanh xuân chừng quá ngắn, được bao ngày yêu thương, được bao ngày chiều chuộng, đóa hoa trên cành ấy anh mang về vụng về chưng cất hóa thành cầm tù trong cõi hạn hẹp chồng con.
Ngày xưa, ngày xưa yêu em như mây trắng, yêu em như hoàng hôn, yêu như một lãng du, yêu như một giã biệt…Em thấm thía nỗi niềm sau trước, sợ mất người, sợ mất mình, dư vị cay nồng của thuở hoa niên.
Rồi cũng đến cuộc chung thân. Thế rồi ta vẹn lời thề, thế rồi mẹ đón em về làm dâu, thế rồi mộng chẳng đến đâu, quẳng cái thanh xuân em âm thầm làm vợ tần tảo kiếm tìm hạnh phúc một nụ cười lấm mấy giọt mồ hôi.
Anh thì một đời không thực, một đời mộng ảo, một khát làm người, một khát làm vĩ nhân tỉnh lẻ, em thì thầm lặng như Chức Nữ dệt tấm gia đình con tằm rút ruột nhả đường tơ.
Thôi thì anh biết tạ ơn người, biết xin lỗi người, yêu em ta được nhiều mà như mất, li rượu cuộc đời chưa thôi say đắm, ruổi một cành hông, ruổi một câu thơ, có biết sau lưng thầm một tiếng thở dài.
Thôi thì biết tạ ơn người, ta xem cuộc đời như thơ mà em thì quí cuộc đời như thực. Ta ruổi theo niềm vui bè bạn tội nghiệp em mừng cho con từng con điểm chín mười.
Thôi thì lấy nhẫn nại làm vui, yêu ta em mất nhiều mà như được. Nợ em một đời nhan sắc chưa hoàn trả, nợ em một hẹn thề, nợ em một ngày mộng ảo… Ta liều lĩnh mà em cả tin, ta thế chấp mà không gia tài, em phá sản mà tưởng mình chủ nợ.
Mà thôi, lấy tình yêu và trách nhiệm làm vui. Giờ yêu người mới biết mình vô dụng, trăm câu kinh chưa làm được một câu tử tế, ta “ nhất sinh từ phú tri vô ích”, em nôm na giản dị mà hạnh phúc bình thường lại đến từ em.
Anh cảm ơn sách vở nào đã dạy cho em biết giản đơn xếp lại ngày thiếu nữ, biết làm con cò lặn lội bờ sông, biết thuận theo lẽ chồng là đầu của vợ, biết canh cánh bên lòng lời xưa mẹ dặn về nhà người chăm dậy sớm thức khuya.
Bao nhiêu năm rồi làm mẹ các con anh, tấm áo miếng cơm đã đành là nỗi niềm canh cánh. Có cơn mưa chiều nao cho đường quê lầy lội, cho người mẹ trẻ thắt lòng nghĩ nẻo về con nhỏ đường xa.
Có ngày hè nắng nôi, nhẫn nại bàn tay đưa gió mát, có đêm con trẻ ấm mình khó ngủ, anh người chồng tính đoản, nỗi khuya chăm ẳm chỉ vợ thôi.
Bao nhiêu năm rồi làm mẹ của các con anh để yên lòng người chồng cao đàm khoác luận. Thôi thì một chiều xếp bút nghiên sách vở, giản dị một điều: Anh biết cảm ơn em!
Thôi lấy an lạc làm vui, đất nước mình rồi giàu rồi mạnh, rồi văn minh âu hóa. Anh rất lạc quan tin rồi sẽ không còn những người vợ khổ, như tin vào lẽ công bằng dân chủ văn minh.
Riêng có một điều mong rằng đừng bao giờ thay đổi: Rằng vợ cứ ngoan cứ hiền, cứ cúc cung thầm lặng, cứ một đời phụ nữ Á đông, giữa thăng trầm cuộc đời với anh em cứ là bến đỗ bình yên.
Giờ thì đã cuối ngày rồi đó, nắng đã tắt và mưa núi sắp về giăng mắc, cánh cò của anh còn lặn lội nơi nào. Về đi thôi, về đi!
Mỗi ngày bạn nói và nghe bao nhiêu lần câu nói ” Cám ơn “?
Khi bạn nói lời “Cám ơn”, bạn có thốt ra bằng cả con tim mình?
Khi nghe ai đó nói lời cám ơn, bạn cảm thấy thế nào?
Thực sự lòng biết ơn có thể hiểu một cách giản đơn rằng ta không cô độc trên thế giới này, và ta thường đứng trên vai người khác, hay khi ta chìa tay ra có người nắm lấy…
Chắc chắn bạn đã nhiều lần tận hưởng niềm vui nhìn thấy ánh tươi vui trong mắt ai đó khi bạn tặng họ một món quà, hay giúp họ một việc.
Theo Kevin Eikenberry, có một liệu pháp kỳ diệu không mất tiền và rất ít công sức, nhưng lại giúp các bạn hạnh phúc hơn, khỏe mạnh hơn, lạc quan và sáng tạo hơn. Liệu pháp này là Lòng Tri Ân. Lòng Tri Ân hấp dẫn những thứ ta muốn, cải thiện các mối quan hệ, lảm giảm đi tính tiêu cực, làm tăng khả năng giải quyết vấn đề, và đặc biệt: giúp chúng ta học những điều mới.
Biết ơn không chỉ là nói lời cám ơn với một ai khác, mà còn là thừa nhận sự có mặt của vô vàn sinh linh đang hiện hữu cùng ta và biết tôn trọng quyền tự do sống hạnh phúc của các loài đó.
Biết ơn là thừa nhận chúng ta sống trong một mối quan hệ tương tác, và hợp tác.
Một người khách hàng biết ơn thường chung thủy với chủ cửa hàng hay người bán hàng dù có những mời chào của bao kẻ cạnh tranh. Một nhân viên biết tri ơn là không bỏ đi khi gặp thời điểm khó khăn….
Lòng biết ơn nếu thực hành đúng sẽ là sức mạnh vô biên tạo ra những điều tốt đẹp trong đời.
Sau đây mời các bạn xem một phim về chủ đề Biết Ơn
Trong quyển sách “ The Light Shall Let You Free “, hai Tiến sĩ Milanovich và McCune, giải thích rằng có 12 định luật phổ quát, diễn tả mối quan hệ giữa nguyên nhân và hậu quả. Hiểu những định luật này có thể giúp ta thêm kinh nghiệm sống và tăng trưởng đời sống tinh thần tốt đẹp hơn.
Các định luật này dựa trên sự nhận thức rằng mọi cái trong vũ trụ này đều là năng lượng, kể cả chúng ta, và rằng năng lượng chuyển động theo đường tròn. Nhìn qua kính hiển vi, ta thấy năng lượng gồm một khối lượng lớn các điện tử và nguyên tử năng quay với vận tốc rất nhanh; ta thấy các hành vi của ta có quan hệ mật thiết với năng lượng.
Mọi điều ta nghĩ, cảm nhận, và nói năng đều có chứa năng lượng. Năng lượng ta phát ra kiểu nào sẽ quay trở lại ta theo dạng ấy như chiếc boomerang, vì thế chúng ta có khả năng tạo ra an bình, hòa hợp, và sự thịnh vượng tốt đẹp hay ngược lại căm ghét, hỗn loạn, mất mát đau khổ….
Mười hai định luật phổ quát gồm:
1. Định luật Hòa Hợp;
Định luật Hòa hợp giúp con người nhận thức được mình đang sống trong một thế giới mà mọi cái đều gắn kết với nhau. Mọi việc ta làm, nói, nghĩ và tin đều tác động lên những người khác và thế giới quanh ta. Luật này được lý giải rõ ràng. Loài người là một sinh vật bậc cao trên trái đất nhưng còn có muôn loài động, thực vật cùng quyền sống trên trái đất này. Chúng ta phải chung sống hòa hợp với nhau và với các loài sống khác.
2. Định luật Chuyển Động:
Định luật này cho rằng vạn vật trong vũ trụ chuyển động, rung động và di chuyển theo các kiểu đường tròn. Cùng những nguyên tắc chuyển động trong thế giới vật lý áp dụng vào tư duy, cảm xúc, ước muốn, và ý chí của chúng ta trong thế giới tinh thần của ta. Mỗi âm thanh,. sự vật và ngay cả ý nghĩ cũng có tần số rung động riêng, độc đáo của nó.
3. Định luật Hành Động:
Áp dụng luật này để chúng ta biểu thị các sự vật trên trái đất, và khẳng định mình là ai.
Vì thế, ta phải tham gia hành động để đi đôi với suy nghĩ, ước mơ, xúc cảm, và ngôn từ.
Hành động để hiện thực hóa mọi suy nghĩ, kế hoạch và ước mơ….
4. Định luật Giao Tiếp:
Theo định luật này , các nguyên lý hay qui luật vật lý giải thích thế giới vật chất – năng lượng – Ánh sáng, Chuyển động và rung động. – đều có những nguyên tắc tương hợp với vũ trụ “Trên sao Dưới vậy”
5. Định luật Nhân Quả:
Luật này khẳng định rằng không có gì xảy ra tình cờ hay vượt ra khỏi nhân quả. Mỗi hành động đều mang lại sự đáp ứng, hay hậu quả, và chúng ta “ gieo gì gặt nấy”
6. Định luật Bù Trừ
Định luật phổ quát này là về Nhân và Quả ứng dụng vào các ân phúc và các lợi lộc ta được ban cho. Những kết quả về các hành động ta được đền đáp có thể trông thấy là quà tặng, tiền, thừa kế, tình bạn và ơn phúc
7. Định luật Hấp Dẫn
Định luật này minh chứng cách chúng ta tạo ra các sự việc, sự kiện, và những con người có mặt trong cuộc sống của ta. Ý nghĩ, cảm xúc, ngôn từ và hành động tạo ra năng lượng, mà năng lượng này hấp dẫn những thứ khác như năng lượng. Ta có thể thấy năng lượng tiêu cực thu hút năng lượng tiêu cực, và ngược lai
8. Định Luật Chuyển Hóa Năng Lượng Không Ngừng
Định Luật này khẳng định rằng tất cả mọi người đều có khả năng tự bản thân để thay đổi các điều kiện sống. Các xung động cao hơn phá hủy và chuyển hóa các xung động thấp hơn , vì thế, mỗi người có thể thay đổi năng lượng trong đời mình bằng sự hiểu biết các định luật phổ quát này và áp dụng chúng theo một cách nào đó để đem lại thay đổi tốt hơn
9. Định Luật Tương Đối:
Định Luật này cho rằng mỗi người sẽ nhận được một loạt các vấn đề ( Các kiểm tra sơ bộ) nhằm mục đích làm mạnh Ánh sáng nội tâm. Chúng ta phải xem mỗi kiểm tra này như một thách đố và vẫn gắn kết với trái tim mình khi tiến hành giải quyết các vấn đề. Luật này cũng dạy chúng ta so sánh vấn đề của mình với những người khác và đặt mọi cái vào đúng vị trí. Với định luật này ta được dạy rằng : Dẫu chúng ta có thể nhận thức tình thế của mình tệ đến đâu, luôn có một ai đó ở vào cảnh ngộ tệ hơn mình. Đó là luật tương đối
10. Định Luật Phân Cực:
Theo định luật này, mọi cái đều nằm trong một chỉnh thể và có mặt đối lập. Chúng ta có thể khống chế và chuyển hóa những tư tưởng tiêu cực bằng cách tập trung vào đối cực. Nó là định luật của các xung động tinh thần
11. Định Luật Nhịp Điệu:
Với định luật này, mọi cái đều rung và chuyển động theo các nhịp điệu nào đó. Các nhịp điệu này tạo ra mùa, chu kỳ, các giai đoạn phát triển, và khuôn mẩu. Mỗi chu kỳ phản ánh tính quy tắc trong vũ trụ của Thượng đế. Các bậc thầy biết cách vượt lên trên các phần tiêu cực của một chu trình bằng cách không bao giờ quá kích động hay để cho các thứ tiêu cực đi vào ý thức họ
12. Định Luật Giới Tính:
Định luật này mọi cái đều có nguyên tắc âm dương của nó, và đây là cơ sở của tất cả sự sáng tạo. Chúng ta phải cân bằng các năng lượng âm dương trong chúng ta để thành bậc thầy
Luật Phụ
• Ngoài 12 định luật ra , theo tiến sĩ Milanovich and McCune còn có 21 luật phụ của vũ trụ do Thuợng Ngã điều khiển. 21 luật phụ là các tính cách con người có liên quan đến các qui luật phổ quát. Các luật phụ bao gồm:
• Khát vọng vươn lên quyền lực cao hơn
• Nhân hậu, Từ tâm
• Dũng cảm, Đức tin dâng hiến
• Tha thứ
• Khoan dung
• Đức hạnh
• Trung thực
• Niềm vui
• Tử tế
• Khả năng lãnh đạo • Bất can thiệp
• Kiên nhẫn
• Biết ca ngợi
• Yêu mình
• Biết ơn
• Yêu vô vụ lợi
• Hi vọng
Bạn nghĩ sao về các qui luật phổ quát này? Chúng có chứa đựng chân lý? Bạn có nghĩ rằng còn nhiều hơn những gì đã liệt kê?
Nếu có xin các bạn giúp mình kể tiếp vào đây.
Thân ái chúc các bạn chuyển hóa được nhiều năng lượng tinh thần tích cực, trước hết niềm vui