Tag Archives: tích cực

Thung Lũng Axan: Sắc Màu Vùng Biên

AXAN1Đoạn đường từ trung tâm huyện Tây Giang, giữa tỉnh Quảng Nam đến xã Axan mất khoảng 50 km đi xe ô tô, qua một khung cảnh đẹp như tranh hòa quyện cùng núi rừng. Những cánh đồng lúa xanh ngát thanh bình, nằm sát bên những đỉnh núi nép mình dưới nắng mai, đem đến sự thảnh thơi sau những bức bách của cuộc sống.

Đặc điểm văn hóa của đồng bào dân tộc K’tu chính là nét đặc sắc nhất của xã Axan. Những ngôi nhà Guol truyền thống trong bản giờ trở thành nơi tụ họp cho các hoạt động cộng đồng. Người đồng bào K’tu có lối hát đối đáp độc đáo – hát lý – một loại hình nghệ thuật thi thố của những người cao tuổi. Bản làng cũng thu hút du khách bởi những lễ hội đặc sắc, gồm cả Lễ Cúng Được Mùa và Lễ Hội Đâm Trâu, và những món ăn đủ loại như là cơm lam (gạo nếp trộn với nước dừa được nấu trong ống tre), cơm nắm và thịt nướng trong ống tre.
AXAN2
Cuộc sống dân bản K’tu êm đềm và yên bình. Khi ngày mới lên, thung lũng ngập chìm trong làn sương khói. Nằm ở độ cao 1260 m, nên tiết trời mát lạnh như Sapa và Đà Lạt. Tảng sáng, dân bản náo nức ra đồng và dắt trâu bò ăn cỏ. Phong cảnh tĩnh lặng lúc chiều tàn mang đến cho du khách những cảm giác thư thái tuyệt vời.

Quan Jun dịch

COLORS AT A FRONTIER
by AXAN VALLEY; Saigontimes

The 50-kilometer drive from the center of Tay Giang district in the central province of Quang Nam to Axan commune is through a picturesque landscape in harmony with forests. The quiet green paddy fields, framed in the sunlight by the mountain peaks, provide relief from life’s pressures.

AXAN3

The cultural features of the K’tu ethnic group are the highlights of the Axan commune. The traditional Guol gouses in the villages are now venues for community activities. The K’tu people have a unique style of extempore singing, an art of competition between senior villagers. The commune also attracts tourists with its distinctive traditional festivals, including the celebration of Bumper Crops and Buffalo Stabbing Festival, and diversified gastronomy such as bamboo rice (sticky rice mixed with coconut cooked in bamboo pipe), steamed rice roll and meat grilled in bamboo rice.
AXAN6
The village life of the K’tu people is cozy and peaceful. As day begins the valley is shrouded in patches of fogs. At 1260 m, the weather is as cool as it is Sapa and Dalat. When the sun rises, the villagers flock to fields or takes their herds of cattle to the grass fields. The calm scenery in sunset offers travelers pleasant dreams.

Vịnh Hạ Long, Kỳ Quan Mới Của Thế Giới!

Gần như ai trong chúng ta cũng nghe danh Hạ Long, dù có thể chưa có cơ hội đến thăm. Mới đây tổ chức New7Wonders đã công bố vịnh Hạ Long là một trong 28 đề cử lọt vào vòng chung kết của cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới. Chúng ta thật tự hào về điều này, vì sau bao nhiêu điểm du lịch được đánh giá cao, chúng ta lại có thêm một địa danh nữa được xếp vào loại “siêu sao’ như Hạ Long!

halong

Là một vùng biển rộng mênh mông với diện tích hơn 1500km2, bao gồm gần 2.000 đảo lớn nhỏ, vịnh Hạ Long đẹp như một bức tranh thuỷ mặc! Màu biển Hạ Long rất đặc biệt: không phải màu xanh ngăn ngắt vì trong thấu đáy như biển Nha Trang, không phải màu xanh lục vì nhiều vi thực vật như biển Phan Thiết, cũng không phải màu xanh lờ lợ do bãi bùn phù sa như biển Cà Mau, màu xanh ngọc lam của biển Hạ Long là sự phối hợp tuyệt vời giữa màu xanh nước biển và màu của những hòn núi đá vôi tạo thành. Ngay cả màu biển cũng không đồng nhất, vì núi đá vôi có nơi sừng sững từng phiến vách dựng đứng màu vôi trắng, có nơi triền núi lại thoai thoải phủ bởi màu xanh tươi của những cụm cây cỏ nhỏ.

Đi du thuyền tham quan vịnh Hạ Long, chúng ta như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh, nhất là khi du ngoạn trên Hạ Long buổi sáng sớm. Màn sương mỏng lãng đãng trên mặt biển làm các hòn đảo hiện ra mờ ảo, hết hòn đảo này đến hòn đảo khác, mỗi hòn đảo có một dáng vẻ rất riêng. Chính vì vậy mà có đến gần 1.000 hòn đảo ở Hạ Long đã được đặt tên, ví dụ như hòn Trống Mái, hòn Gà chọi, hòn Yên ngựa, hòn con Cóc, hòn Lã vọng, hòn Đầu người, hòn Cánh buồm…

Trống Mái

Phải đúng góc nhìn mới thấy tên của hòn đảo mô tả chính xác hình dáng của nó đến mức nào! Khi chung quanh mình là các hòn đảo bồng bềnh, biến đổi liên tục, phô bày toàn bộ vẻ đẹp mê hồn, tưởng như mình đang lạc vào một thế giới khác, lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ tích, với cảnh đẹp chỉ có được bởi sức sáng tạo và tưởng tượng của các nghệ sĩ bậc thầy! Được chiêm ngưỡng hàng ngàn hòn đảo nhấp nhô giữa một vùng biển lặng rộng mênh mông, cảm giác của mình thật khó tả! Không phải là sự choáng ngợp trước biển cả mênh mông và thấy mình quá nhỏ bé cùng một nỗi sợ mơ hồ. Đó là cảm giác thật thanh bình, thật an lành, thân thiết, và niềm hạnh phúc được đắm mình hoàn toàn vào thiên nhiên bao la!

Không chỉ thế, trong lòng các hòn đảo ấy chứa rất nhiều hang động đẹp, như động Sửng Sốt, động Thiên Cung, động Đầu Gỗ…
Động Sửng Sốt là một trong những động rộng và đẹp vào bậc nhất trong cụm hang động của Hạ Long. Có lẽ tên Sửng Sốt bắt nguồn từ tên gọi “grotte des surprises” do người Pháp dành tặng cho động. Đường lên động rất đẹp. Trong động có một chú ngựa đá và một cây roi dài, tương truyền rằng Thánh Gióng đã để lại trấn an dân chúng trước khi về trời. Động có nhiều khu vực với cảnh trí thay đổi liên tục, đây là vườn thượng uyển, kia là cây đa cổ thụ, đây là chú voi to lớn, kia lại là gấu mẹ vĩ đại,..xoay chuyển biến hoá liên tục theo tưởng tượng của du khách.
Động Thiên Cung có vô vàn khối thạch nhũ với hình dáng biến hoá kỳ ảo. Cửa động nhỏ hẹp, nhưng bên trong động, không gian rộng lớn như một cung điện. Những bức vách cao đầy măng đá và trần trang điểm bởi thạch nhũ đa dạng tha hồ cho trí tưởng tượng của chúng ta bay bổng! Chỉ tiếc là hệ thống ánh sáng còn sơ sài và màu mè quá, làm giảm đi phần nào vẻ lộng lẫy nguyên sơ của động.

Hang_Sửng_Sốt_3

Hi vọng sau này với kỹ thuật tạo sáng rất nghệ thuật (như đã được sử dụng ở UBND thành phố HCM, hay cầu Trường Tiền- Huế), động sẽ mỹ lệ và hoành tráng hơn trong sự thán phục của du khách!
Động Đầu Gỗ (hay động Dấu Gỗ) ngoài vẻ đẹp mê hồn, còn là một di tích lịch sử. Các mẫu (đầu) gỗ tìm thấy trong động được cho là di tích của các cọc gỗ lim giúp Trần Hưng Đạo thắng quân Nguyên- Mông trong cuộc thuỷ chiến Bạch Đằng lẫy lừng của dân tộc. Chiếc cầu gỗ từ bãi đỗ của tàu, thuyền dẫn vào cửa động rất nên thơ. Các tay phó nhòm tha hồ lấy góc chụp đẹp!

So với cách đây 10 năm, du khách thăm Hạ Long bây giờ có cái thú được chèo thuyền kayak trên mặt biển yên ả. Do nhiều du thuyền neo lại nghỉ qua đêm, du khách có thêm cơ hội tuyệt vời được ngắm bình minh trên biển, ngắm hừng đông nhuộm đỏ cả vùng vịnh mênh mông. Nhưng, với tư cách cá nhân, mình thật sự không vui khi thấy có quá nhiều nhà bè trên biển. Làm xấu Hạ Long bao nhiêu mà kể với vẻ ngoài lôi thôi, luộm thuộm! Và quá đông du thuyền cũng như kayak! Hạ Long mất đi vẻ đẹp huyễn hoặc khi, trong tầm mắt của bạn, có quá nhiều thứ ngoài thiên nhiên kỳ ảo!

Hi vọng các bạn xếp ưu tiên Hạ Long vào danh mục du lịch của các bạn, vì mình không hình dung nỗi trong tương lai, với sự nổi tiếng khắp thế giới sau cuộc bầu chọn này, với sự đổ xô du ngoạn của khách du lịch trong và ngoài nước, với sự phát triển tăng tốc vượt bậc để phục vụ du lịch như hiện nay (thêm nhiều nhà bè và cái gì nữa đây..), Hạ Long có còn giữ được vẻ đẹp hoang sơ lộng lẫy vốn có nữa chăng?

Dưới đây là cảm nhận về Hạ Long của Macarena, một du khách từng gọi Việt Nam là Thiên đường (Quân đã giới thiệu trên ĐCN), và đã thăm rất nhiều thắng cảnh Việt Nam. Rất vui được trích dịch và chia sẻ cùng các bạn. Chúc các bạn ngày mới nắng đẹp!


HẠ LONG.

halong 5
Hai trong số bảy kỳ quan mới của thế giới ( như đã được cư dân toàn cầu bầu chọn) nằm ở Việt Nam. Chúng tôi may mắn quá! Chúng tôi đã có cơ hội thăm một trong hai kỳ quan này vào tháng năm, vì cha mẹ tôi cũng đến du ngoạn, và dĩ nhiên họ rất thú vị được ngắm tận mắt ít ra cũng là một trong số các kỳ quan này.

Giữa Sapa và vịnh Hạ Long, chúng tôi chọn tham quan vịnh Hạ Long. Chúng tôi thật sự là “thủy dân”, và dù thung lũng và đồng bằng xanh của Sapa rất mờ ảo, chúng tôi thích dành chút thời gian ở biển. Các bức ảnh sẽ đánh giá đúng hơn trải nghiệm của chúng tôi tại Hạ Long, nhưng mô tả ngắn gọn về chiếc tàu sang trọng chúng tôi đã nghỉ qua hai đêm cũng nhằm mục đích này. Chiếc “Bhaya” do một người Pháp làm chủ và điều hành là bản sao của loại tàu lưu hành tại châu Á, ngoại trừ bên trong có nội thất kiểu thuộc địa cực kỳ tinh xảo, với hai mươi phòng nhỏ rất lãng mạn, và một phòng ăn có cửa sổ từ sàn đến trần, cho phép du khách ngắm cảnh quan đầy cảm xúc của những ngọn núi đá vôi nhô lên từ mặt biển xanh màu ngọc lam. Dù biển đầy sứa lớn (cỡ bằng trái banh), tất cả chúng tôi đã có vài lần tắm biển đêm, trong lúc nhiều du khách, trong đó có cha tôi, câu cá bằng mồi mực từ boong dưới của tàu Bhaya.

Ngày thứ nhì của chuyến du ngoạn vịnh Hạ Long, chúng tôi được chuyển sang chiếc tàu ngày nhỏ hơn đưa chúng tôi tham quan chung quanh vùng vịnh bao la này. Trong lúc thuỷ thủ đoàn chuẩn bị bữa trưa với mực ống, cá và cua nhồi thịt, chúng tôi mạo hiểm xuống biển và neo chiếc thuyền kayak trên bãi cát trắng vắng vẻ. May mắn thay, sứa biển không gây quá nhiều phiền toái và chúng tôi có thể bơi trong làn nước xanh ngọc không hề lo ngại gì.

……….
Ha Long

halong 6
Two of the world’s new seven world wonders (as voted by the global population) are in Viet Nam. Lucky us! We had the opportunity to visit one of those two world wonders in May, with the excuse that my parents were coming to visit and of course, they would be interested in at least witnessing one of these great wonders. Out of the two, Sapa and Ha Long Bay, we chose to visit the latter. We really are “water” people, and although Sapa’s green valleys and terraces are misty, we were yearning to spend some time on the sea. The photographs will do much justice to our experience in Ha Long Bay, but a brief description of the luxurious junk we slept on for two nights is in order. The French owned and operated “Bhaya” Cruise is a replica of an Asian junk, except that inside you find exquisite colonial furniture, twenty small yet very romantic cabins, and a dining room with floor to ceiling windows, allowing the guests to take in the inspiring view composed of limestone mounds that jet out of the turquoise blue colored sea. Although the sea was full of very large (the size of a soccer ball) jellyfish, all of us did some night swimming while many guests, my dad included, fished for squid from the lower deck of the Bhaya.

On the second day of our lovely cruise in Ha Long Bay, we were transferred to a smaller day junk that toured us around the immense bay. While the crew prepared our lunch of fresh calamari, fish, and stuffed crab, we ventured out in the sea and parked our kayaks on the deserted white-sand beaches. Fortunately, the jellyfish were not much of a nuisance and we were able to swim through the turquoise water without any worries.

June 29, 2008 by Macarena

Posted in Asia-Pacific, Travel Journal

Thiên Đàng ở Việt Nam

Mai Chau Village
Thị trấn Mai Châu thuộc địa phận tỉnh Hòa Bình, cách Hà Nội 135 km theo hướng Tây Bắc, tiếp giáp với tỉnh Sơn La ở phía Tây, tỉnh Phú Thọ và Hà Tây (nay thuộc về Hà Nội) ở phía Bắc, tỉnh Hà Nam và Ninh Bình ở phiá Đông, và tỉnh Thanh Hóa ở phía Nam.

Mai Châu có khoảng 47.500 người sinh sống, chủ yếu là người đồng bào dân tộc thiểu số như Thái Trắng, H’mông, Dao, Mường, Tày, Hoa và Việt (Kinh). Người dân tộc Mai Châu rất thân thiên và nồng hậu, họ còn nổi tiếng với những mặt hàng thủ công mỹ nghệ, đặc biệt là tài thêu dệt thổ cẩm. Thị trấn Mai Châu còn ban tặng cho người dân một khung cảnh Thung lũng đẹp mê hồn, bao quanh bởi tán cây xanh rì và những ngôi nhà sàn mà cư ngụ ở đó phần lớn là người Thái Trắng. Chợ phiên ngày Chủ nhật kéo biết bao nhiêu dân bản về thị trấn, nơi người ta nấu các món ăn Thái, và chè chén trong những điệu múa cổ truyền.

Chợ Phiên Mai Châu
Chúng tôi không chỉ được chiêm ngưỡng khung cảnh Thung lũng đẹp tuyệt vời, mà còn cảm thấy như là mình đang ở chốn thiên thai. Mai Châu chắc chắn là một trong những thung lũng đẹp nhất Việt Nam mà chúng tôi được viếng thăm. Mặc dù trong chuyến đi, chiếc máy ảnh vẫn có thể ghi lại vài bức ảnh đầy sắc xanh kỳ vĩ trên những thửa ruộng, nhưng cảnh đẹp mê hồn đến nỗi không ống kính máy ảnh nào có thể tái tạo được vẻ đẹp làm say đắm lòng người trong mắt chúng tôi. Khi thả bộ dọc theo con đường đất men cánh đồng, tất cả chúng tôi buộc phải dừng lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp ngoạn mục quanh mình. Đoàn chúng tôi gồm 10 người bạn từ Hà Nội đều sửng sờ trước phong cảnh thiên nhiên chung quanh.

Chúng tôi đặc biệt ấn tượng bởi cuộc sống đậm đà màu sắc sinh thái của cộng đồng người thiểu số nơi đây và bởi sự lâu đời của nghề nông và chăn nuôi trâu bò của dân bản. Chúng tôi gặp một người phụ nữ mảnh mai rất đáng yêu, e dè trước ống kính, đang thảnh thơi ngồi bên bờ ruộng rộng thênh thang chờ trâu gặm cỏ về. Hướng dẫn viên địa phương dịch lại những câu hỏi của chúng tôi cho người phụ nữ ấy nghe, có câu này : “Nhỡ trâu của bác không về thì sao ạ?” Người phụ nữ ấy chỉ nhoẻn cười hồn hậu khoe cái miệng đậm màu trầu và mấy chiếc răng còn lại. “Tất nhiên là về chứ, lúc nào mà nó chả về.” Câu hỏi thứ hai của chúng tôi có vẻ đời tư hơn nhưng người phụ nữ vẫn vui vẻ trả lời, “Tôi 76 tuổi rồi,” bà thản nhiên nói.
Đoàn chúng tôi hết sức ngỡ ngàng trước nét đẹp và vẻ tươi tắn của bà ấy. Cả đoàn đều cho rằng người phụ nữ ấy chẳng giống gì một người 70 tuổi cả !
Mai Chau

Để ngắm Việt Nam theo cách hẳn vốn có trước chiến tranh “chống Mỹ”, bạn phải đi đến những bản làng đẹp chưa bị ảnh hưởng bởi những kiểu cách tư bản”. Để thoát khỏi ô nhiễm không khí và ùn tắc giao thông ở các thành phố lớn (nhất là Hải Phòng, thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội), bạn phải lang thang trong những chốn quê, ngõ làng của Việt Nam (và có nhiều nơi như thế!) để ngắm nhìn người dân làm ruộng, chăn trâu bò, chăm đồng và tán chuyện với nhau… tất cả đều diễn ra trong khung cảnh đẹp đẽ yên bình! Chúng tôi, những công dân thành phố cảm thấy chút luyến tiếc khi đuổi theo những mục tiêu hơi hướm màu thực dụng, sống cuộc sống gấp gáp, bận rộn; trong khi những người dân tộc ở Mai Châu dường như có tất cả!

Quan Jun dịch

VIETNAMESE HEAVEN!

Mai Chau is located 135 km south-west of Hanoi in the Northern province of Hoa Binh which is bordered by Son La in the West, Phu Tho and Ha Tay in the North, Ha Nam and Ninh Binh in the East, and Thanh Hoa in the South. Mai Chau has a population of about 47,500 inhabitants that belong to different ethnic minority groups such as the White Thai, H’mong, Zao, Muong, Tay, Hoa and Viet. The Mai Chau hill tribes are warm and welcoming, and famous for their handicrafts – in particular for their skills in embroidering clothes. Món ăn MCMai Chau offers a most splendid vista of the Valley which is surrounded by lush greens and stilt houses inhabited mainly by the White Thai ethnic group. The Sunday market brings a lot of people into town where traditional Thai dishes are made and revel in traditional dances.

Not only did we find that the vista of the Valley splendid, we felt like we were in a ecological heaven. Mai Chau is certainly one of the most beautiful valleys I’ve visited in Vietnam. Although the camera was able to capture some of the impressive green tones in the rice fields during our trip, our eyes were captivated by scenes that just could not be replicated by the lens of a camera. As we walked along the dirt paths along the rice paddies all of us were compelled to stop in our tracks because the beauty around us was spectacular.

Our gang of 10 friends from Hanoi was equally amazed at the shear sense of raw nature all around us. We were particularly impressed by how ecologically sound the livelihoods of the ethnic communities were and by how long the community members work their fields and rear their animals. We met one woman who was tender and dear, and who shied away from our camera, who was sitting peacefully at the edge of one of the large rice fields waiting for her buffalo to return from grazing. Our local guide translated our questions to her, one of which was, “what if your buffalo doesn’t return?” The woman just laughed unassumingly, showing off her betel-stained mouth and few remaining teeth, “of course he’ll come back, he always comes back.” Our second question was more intrusive, but she was still happy to answer, “I’m 76 years old,” she said casually. Our group was astounded at her beauty and radiance. We all agreed that she did not look like a 76 year-old woman!
Múa sạp Mai Châu
To see Vietnam the way it must have been before the “American” War, one must travel to the beautiful villages that are left untouched by the new “capitalist ways”. So get away from the air pollution and traffic congestion of the big cities (mainly Hai Phong, Ho Chi Minh City and Hanoi), one must wander out into the rural corners of Vietnam (and there are many!) to see people working their fields, tending to their animals, raising their fields, and chatting away with each other…all of these things carried out in beautifully peaceful environments! Us city folks felt a tinge of regret for pursuing the achievement of some-what materialist goals, living fast-paced, busy lives; while the ethnic minorities in Mai Chau seemed to have it all!

April 8, 2009 by Macarena

Sao Chẳng Về Đồng Cỏ Ơi

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
tamtanthoi
Tấm ngoi lên từ chiếc ao làng, đầu tóc áo quần lấm lem buồn đất, quà tặng cho Tấm là chị Bống tâm tình.
Ừ thì ta tắm ao ta
Ừ thì trong đục ao nhà vui lắm Tấm ơi!
Đồng quê sẵn rồi con rô con rạch, đồng quê sẵn rồi rau má rau sam. Tấm ngồi hóng mát bờ tre, Tấm đi bờ ruộng Tấm về bờ kênh, gió nồm ru Tấm ngủ quên…
Hây hây má thắm đồng tiền tặng anh, anh cho Tấm giấc mộng lành.

Rồi làng mở hội. Rồi Tấm đua chen. Rồi đời phù du cám dỗ, rồi Tấm giữ mộng phù hoa.
Tấm đánh rơi giày đôi chân khập khiễng. Rồi nòi con ghẻ đánh ghen. Té lên té xuống mệt nhoài. Tấm chết giữa ngày, chết giữa chiêm bao. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
Nhà quê mặc áo nhà quê, mang chi áo thắm xun xoe với đời, sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
Tấm bước ra từ quả thị. Thơm!
Quà tặng cho Tấm là bát nước bà hàng phúc đức. quảthị
Bà có nồi cơm tám. Bà có cơi trầu đầy. Lòng bà hạt gạo làng ta. Lòng bà lòng trầu thắm đỏ. Bà kể chuyện cổ tích Tấm nghe. Bà vắt sữa ca dao nuôi Tấm lớn .
Bà mừng tóc Tấm dài mượt mà hương bưởi. Bà vui răng Tấm nhưng nhức hạt na.
Tấm chăm tưới cải trồng cà, tay chai da sạm mới là Tấm ngoan.

Rồi vướng bùa yêu. Rồi võng tía lọng vàng.
Tấm ngồi chỗ cao, Tấm ngồi chỗ sang.
Bà mừng cô Tấm trổ hoa, bà lo cô Tấm bôn ba xứ người, bà kêu ơi Tấm về thôi!

Mà Tấm không về.
Chuyện xưa cô Tấm một ngày rủ áo lên ngôi hoàng hậu.
Sao chẳng giữ yêu thương, sao chỉ có hận thù.
Tấm giết Cám rồi. Cái ác Cám trả nợ đời. Nợ đời cái ác còn nơi cô Tấm.
Sao chỉ vừa thay bậc đổi ngôi đã vội bạc lòng đến thế.
Bà hoàng soi gương.
Gương kia ngự ở trên tường, nữ lưu ai độc ví dường như ta.
Bà hoàng sưởi nắng ngả chiếc bóng đen. Bà hoàng hóng mát ao sen, ngả chiếc bóng hồng diêm dúa.
tấm cám

Tấm bỏ Tấm rồi. Tấm đem cái ác Tấm trả nợ đời. Cái Tấm – Bà hoàng sinh đôi khác mặt.
Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm, thề chẳng gặp Tấm nữa đâu!
Anh về nhà quê qua chiếc ao làng, ao làng rưng rưng.
Anh về nhà quê qua lối bờ tre, bờ tre thút thít.
Anh về nhà quê anh ngắm bóng trăng, bóng trăng mây che.

Anh về nhà quê vục mặt vào rượu, rượu đắng.
Anh về nhà quê anh hát câu ca, thơ buồn:
Đói từ bờ rơm gốc rạ
Mẹ đâu hay
Chắt chiu gửi ác cho đời.
Sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Chuyện xưa cô Tấm nhắc người, yêu thương nghìn lần chưa đủ, cái oán uất kết một lần cái oán khó tan.
Tấm nhớ giữ mình lòng lành như nước, lắng đục thành trong.
Tấm gắng giữ mình hồn thơm cỏ hoa, đẹp đời một chốc.
Mùa hè Tấm về giỗ bà, anh còn Tấm hiếu thảo.
Mùa xuân Tấm về thăm họ hàng, anh còn Tấm trong veo.
Sự người chín bỏ làm mười, đừng giận đừng hờn.
Mà Tấm chưa về. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
hoilang

Chuyện xưa cô Tấm một lần bỏ quê trẩy hội. Anh lo cho Tấm giữa đời phù du.
Anh ngồi anh ru:
Ru hời ru hỡi là ru
Tấm đi có hứa thiên thu Tấm về?
Tấm mau trở về đồng cỏ Tấm

Nguyển Tấn Ái

Phạm Thiên Thư Của Tôi

Cha mẹ chỉ cho tôi yêu một lần.
Trời đất chỉ se duyên cho tôi một lần.
Ủy ban cũng chỉ cấp cho một tờ đăng kí kết hôn.
Bằng chẳng thế, bằng nhiều lần, hẳn tôi chẳng còn, hoặc chẳng chịu là người của hôn nhân nữa.
Có thể là hoang tàn. Có thể là vô vị. Cũng có thể vì chẳng còn đúng mùi vị tình yêu nữa.PhamThienThu

Tình yêu của tôi với thơ Phạm Thiên Thư cũng vậy.
Ngày xưa học trò, những trang thơ nằm lòng chỉ có đàn kiến, quả dừa, con cua, hạt gạo…được chế ra từ một thần đồng thơ.
Ngày xưa học trò, những trang thơ nằm lòng của tôi nghênh ngang đao kiếm, lại vang lừng đến hai mươi phát đại bác.
Tôi đã được rèn giũa để sẵn thành một anh hùng.
Và tự nguyện lắm.

Rồi một ngày, năm lớp tám, một cô giáo của tôi ôm đàn gõ nhịp:

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ…

Điệu valse và giọng cô mênh mang cõi nhớ mang những bước chân se sẽ của trang thơ tình vào trong tôi từ đó.

Cô giáo thị thành ngày ấy chắc tiếc chút tuổi học trò, chắc luyến chút tình kín dấu mà tâm tư đầu độc đứa học trò miền quê bằng Cung Tiến, bằng Lê Hựu Hà, bằng Phạm Duy… bằng Phạm Thiên Thư, bằng Nguyễn Tất Nhiên, bằng Hoàng Trúc Ly, bằng Nguyễn Nho Sa Mạc nữa. ôm dan

Và bây giờ tôi biết cảm ơn cô.

Giáo án của cô ngay hàng thẳng nếp. Này là Tố Hữu với “ củ sắn lùi” và cánh đồng hợp tác dập dìu mùi no ấm.

Giáo án cô còn những trang thơm hương, thằng nhỏ tò mò. Này trái táo thơm, này xin làm cây thánh giá, này môi thâm khô từ thuở định hôn người

Giờ thì thơ ca nhiều hàng xịn. Thời đại mới cho ta đôi cánh. Tôi thỉnh thoảng lại mở trang vở cũ nhấm nháp thứ “hàng hiếm”, “hàng độc” quà tặng ngày xưa.

Này là Ngày xưa Hoàng thị. Cái cô Ngọ đời thường đã ý tứ dấu tên để chỉ còn cái họ như lời dẫn vào cõi động hoa vàng.

Nhịp thơ như những bước chân học trò se sẽ, nhẹ khẽ như đếm từng bước một, như sợ mưa gió cõi trần, như sợ chạm ngày biển động

Cuối đường mây đỏ
Anh nhìn theo Ngọ
Dáng lau lách buồn…

Này là Guốc Tía:

Con đường hoàng hoa
Em đi hài lục
Con đường bạch cúc
Em đi hài hồng
Con đường sầu đông
Em đi guốc tía

Khởi từ mạch kể, nhịp tĩnh đến lạ thường. Thằng này chỉ điểm, rình chộp từng bước chân.
Rồi cái tĩnh giả vờ qua đi, để cái thật lộ nhẹ, nhẹ thôi, mà lây lan mãi:

ngay xua 2
Anh ngồi thấm thía
Cội sầu trổ bông!

Đúng điệu, đúng tông, đúng cái bâng quơ chết người của…học trò!

Này là Em Học Bài:

Em ngồi học bài
Dưới cành mận trắng
Tóc xõa ngang vai
Mi trầm xa vắng
Trời hoe hoe nắng
Nhuốm dải mây sầu
Nhìn em thật lâu
Đố người vì đâu?

Như có sự gặp gỡ của vần và ý, tình cờ mà hữu duyên.
Khởi là vần gián cách:

………………………..bài
………………………..trắng
………………………….vai
………………………….vắng

Biểu đồ biểu diễn đôi mắt học trò trộm nhìn, xấu hổ, ngó lơ, mà chẳng đành, lại trộm.
Mà tình yêu và khói thuốc thì làm sao mà giấu được ( Duyên Anh bảo thế).Thì kệ, hết biết xấu, nhìn, cứ nhìn.
Vậy nên cái vần e lệ kia lại trơ tráo vần nhau liên tiếp:

………………………..vắng
………………………….nắng
………………………….sầu
………………………….lâu
………………………….đâu

Cái thơ thật duyên, thật đúng nết trẻ thơ.
Và tôi yêu cái duyên này lăm lắm.
Này là,
ngayxuahoangthi
Mà thôi. Tôi cảm ơn cô Tôn Thất Hoàng Linh trước khi bỏ trường về xuôi vui với thị thành đã kịp tặng lại cho tôi tập NGÀY XƯA HOÀNG THỊ chép tay. Và từ đó tôi mơ mộng làm thơ, bấp bênh ngoại đạo.

Sau này tôi lớn lên, học giả hơn (nghĩa là học chơi, không học thật) khi lăn lội vào trường đại học, giàu có hơn khi nhập vào thế giới mạng, gặp nhà thơ xưa, giờ là cụ Phạm, và mọi góc đời riêng đã hơ hớ quá rồi, lại tiếc hoài một Phạm xưa.
Và tôi biết là cái tình đầu.
Lại là cái tình ngày xưa Hoàng thị.

Nguyễn Tấn Ái

Old Town

Old Town

It may be said that Thanh Thi has been one of the best songs of the Bai Hat Viet program as yet. A title seems to remind us of far-away memories that flow along the time. The guy’s memories came to mind so beautifully, after being absent from his hometown for so long. A town of poor childhood and peddling wares gone with his mum’s steps on each close street was bound to him, in the current of time and space. hang rong

On his way back, the old images were still evident in his mind, the space seemed to stand still, the time seemed to stop, and his source of feelings seemed to be in pieces when he found out memories of the past…

Although it was the place that hid difficult and needy years, his town still retained nice, simple and sweet memories. Frosty mizzling nights, peddling wares on each old poor street, or a foggy town at sunrise. The town crouched when the winter whispered, cold and frosty; but he was still warm in the large and long pullover in which his mum had placed all her love. His town emerged in little but simple joys, such as the rice pot by the fire, or his mum’s expectation for his dad back from the far battlefield: for a day of reunion.

The town was the winter of coldness and remembrance, and the spring of glory and love. The images of the poor town gradually appeared in the guy away from home. Eyes with jubilation for his mum down from the late market with some small treats. Beautiful and peaceful childhood! Like the verses of a poem. Like the words of a song. Silently flowing in memory and softly chanting happy songs. The town was also the guy’s desire for a peaceful life with his relatives and family. Gentle dreams in the passing of the time.
hanoixua
The town was still there, how tender it was! Old streets were not only the names that reminded him of close people, but the places that filled vacancies in his heart. That was the lover in bygone days, out of sight but not out of mind! That was the flavor of young rice-flakes fragrance on his sister’ hands. The flavor still awaited for the guy to return…

I don’t know why I miss Hanoi to the full whenever hearing Thuy Chi sing Thanh Thi. Hanoi, the town in the heart of a person absent from home. A close and far-away town! Though my departure was not started yet, my town would have already expected my day of return. Return to look for a belt of memories fading into the years, for an affection left in every small alley, for my mum scurrying on the old roads to Mo Market and Lu Temple, and for my heart in remembrances that were left behind. Oh Hanoi, my town!

A foggy morning I returned…

Văn Quân

Nghe Thùy Chi hát Thành Thị ở đây

Nghe Hoàng Phương hát Thành Thị bằng tiếng Anh ở đây
.

Phố Thị Xưa ….

Có thể nói rằng “Thành Thị” là một trong những bài hát hay nhất chương trình Bài Hát Việt cho đến thời điểm này. Tên bài hát gợi lên trong ta một kí ức xa xôi đã phai nhạt theo thời gian. Những kỉ niệm của người con trai sau bao nhiêu năm xa cách phố thị giờ hiện về thật đẹp. Một thành thị của tuổi thơ nghèo với những gánh hàng rong theo từng bước chân mẹ trên những phố quen gắn bó với chàng trai đã theo dòng chảy của không gian và thời gian.Về lại phố xưa, những hình ảnh cũ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí anh, không gian như tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi, và cảm xúc dâng trào trong anh dường như vỡ òa khi anh tìm về với kỷ niệm xa xưa…. em xưa-4

Dẫu nơi đó chôn giấu một thời khốn khó, thành thị của anh vẫn cất giữ những kí ức đẹp, đơn sơ và trìu mến. Những đêm mưa phùn gió bấc rét mướt, những gánh hàng rong theo mẹ qua từng phố nghèo hay phố thị chìm trong làn sương sớm mai. Thành thị nép mình khi mùa đông đến, xao xác lạnh buốt; nhưng vẫn thật ấm áp trong chiếc áo len rộng dài mà mẹ đã đan trọn yêu thương. Thành thị hiện lên trong niềm vui nhỏ bé giản dị là nồi cơm bên bếp hồng, hay nỗi ngóng trông của mẹ mong tiếng chân cha từ chiến trường xa trở về: cho ngày đoàn tụ, xum họp.

Thành thị là mùa đông giá rét da diết nỗi nhớ, và mùa xuân rực rỡ thắm thiết yêu thương. Hình ảnh phố thị nghèo dần hiện lên trong tâm hồn người con xa xứ. Là ánh mắt hân hoan trông ngóng mẹ tan chợ phố mang theo chút quà nho nhỏ. Thật đẹp đẽ và bình dị ấu thơ! Như vần thơ. Như khúc hát. Lặng lẽ chảy trong miền kí ức và nhẹ nhàng cất khúc hoan ca. Thành thị cũng là khát vọng của chàng trai ấy về một cuộc sống bình yên với những người thân và gia đình. Ước mơ an bình theo năm tháng .
Cốm

Thành thị vẫn ở đó, nghe sao thân thươngquá! Con phố xưa không chỉ là cái tên gợi lại những người thân thuộc, mà còn là nơi lấp đầy khoảng trống trong tim anh. Đó là người yêu dấu một thời dĩ vãng, tuy xa mặt nhưng ko cách lòng. Là hương cốm xông xênh, thơm nức bàn tay người em gái, hương cốm mong từng bước chân người trai trở về…

Không hiểu tại sao tôi lại nhớ Hà Nội nao lòng mỗi khi nghe Thuỳ Chi hát “Thành Thị”. Hà Nội, phố thị trong trái tim người tha hương. Một thành phố gần gũi mà xa xôi.Chưa đi xa , mà thành phố của tôi đã ngóng đợi ngày về. Trở về để tìm lại miền kí ức đã nhạt nhoà theo năm tháng, tìm lại niềm yêu thương gởi gắm trong từng ngõ vắng nhỏ, tìm lại dáng mẹ tất tã trên những con đường xưa đến chợ Mơ và đền Lừ, và tìm lại hồn mình trong nỗi nhớ không mang theo. Ôi Hà Nội, phố thị của tôi!

Tôi đã về trong một sớm mờ sương…

Viên Hy dịch
.

Làm thế nào để thành thật

Chào các bạn,

Trong một phim xi-nê mình xem đã khá lâu, một nhóm khoa học gia tạo dựng một đứa bé, hình như là bằng cloning (tạo từ tế bào mẫu) thì phải. Đứa bé lớn lên khỏe mạnh và bắt đầu biết nói như bình thường. Rồi một hôm nọ, đứa bé nói dối một câu gì đó, đó là câu nói dối đầu tiên em nói, và cả nhóm khoa học gia nhảy lên vui mừng, “Ô, nó nói dối, nó nói dối. Nó đã biết nói dối rồi.” Và đó là bằng chứng trí óc em đã tiến triển tốt, đến mức thông thái hơn.
honest
Phải chăng đó là sự phát triển tự nhiên của tâm trí con người. Trẻ em thì không biết nói dối. Bắt đầu khoảng 3 tuổi là đã học được nói dối chút xíu, thông thường là vì làm gì đó, như là làm vỡ cái gì đó, và không dám nhận tội với bố mẹ. Và càng lớn, khả năng nói dối càng tăng lên cao độ, đến mức thành nghệ thuật trong mọi lãnh vực nghề nghiệp, như là PR, tiếp thị, biện hộ, “đào mỏ”, hay lãnh đạo chính trị. Và rất nhiều người trong chúng ta nói dối một ngày 24 tiếng mà không thấy ngượng miệng, mà cũng có thể là không biết mình nói dối, cũng như người chửi thề quen miệng, mở miệng là chửi thề mà không biết là mình đang chửi thề 3 câu trong một câu nói. Continue reading Làm thế nào để thành thật

Sức mạnh và tuổi trẻ

sức mạnh

Có những tiềm năng đáng khâm phục ở mỗi con người. Hãy tin vào sức mạnh và tuổi trẻ của bạn! Hãy học tự nhủ không ngừng, “Tất cả phụ thuộc vào tôi”.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

There are admirable potentialities in every human being. Believe in your strength and your youth. Learn to repeat endlessly to yourself, ‘It all depends on me.’

Andre Gide

Biết Lắng Nghe

Có ai trong chúng ta chưa từng một lần trải qua cảnh ngộ khó khăn: Chúng ta bế tắc, tuyệt vọng, cô đơn, rối trí, hay đau khổ…? Trong những lúc tưởng như trái đất ngừng quay, và mình như người “bốn phía mưa rơi” ấy, chúng ta cần gì?

Chúng ta cần nói, và cần một người lắng nghe ta nói. Chỉ cần nói ra được, chúng ta thường cảm thấy nhẹ lòng và bình tâm. Nhất là khi người nghe lại là một người biết nghe. Và trong trường hợp ấy nghệ thuật lắng nghe của ta chính là món quà quý giá ta trao tặng cho người, chưa nói đến những lời khuyên có giá trị theo sau.
Listeningi3
Ngoài ra các bạn thử nghĩ xem có bao nhiêu người khi phải quyết định những việc quan trọng cho cá nhân hay cho một tập thể mà không cần trao đổi, bàn bạc với ai đó? Không chỉ các nhà cố vấn, tư vấn, chuyên gia, bác sĩ, luật sư, và giáo viên … mới cần lắng nghe. Trong đời sống hàng ngày, chúng ta cũng thường đóng vai trò của các cố vấn, các nhà tư vấn, mà chúng ta không biết đấy thôi.

Ta đóng vai trò quan trọng ấy với ai? Với người thân, với bạn hữu, với đồng nghiệp, với những người ta gặp gỡ, những người có nhu cầu nói với ta và cần ta lắng nghe. Nhưng các cuộc nghiên cứu mới đây cho biết người ta chỉ có thể nhớ khoảng 25% đến 50% những gì họ đã nghe. Điều đó có nghĩa là khi chúng ta nói chuyện với sếp, đồng nghiệp, khách hàng hay thậm chí với người yêu, vợ chồng của chúng ta trong vòng 10 phút, thì họ chỉ thật sự nghe được từ 1 đến 5 phút là tối đa.

Ngược lại, điều đó cũng có nghĩa là khi bạn nói chuyện với người khác, bạn cũng không nghe hết những gì họ nói. Bạn chỉ có thể nắm bắt được khoảng 25-50% những điều quan trọng đó.

Ta hãy thử xem xét nhu cầu cần được nghe xếp vào thang bậc nào trong số những nhu cầu thiết yếu nhất của con người?

Theo thang bậc nhu cầu con người của Abraham Maslow, (1908-1970) nhà tâm lý thuộc trường phái Tâm lý học nhân văn (humanistic phsychology), 8 nhu cầu thiết yếu nhất của con người xếp theo thứ tự từ cơ bản nhất (sinh lý) đến cao nhất (tinh thần) như sau:
listening4
– Nhu cầu cơ bản (basic needs)
– Nhu cầu về an toàn (safety needs)
– Nhu cầu về xã hội (social needs)
– Nhu cầu được quý trọng (esteem needs)
– Nhu cầu về nhận thức (cognitive needs)
– Nhu cầu về thẩm mỹ (aesthetic needs)
– Nhu cầu được thể hiện mình (self-actualizing needs)
– Sự siêu nghiệm (transcendence).

Nghe và nói đều có mặt ở các bậc cao hơn: nhu cầu về xã hội, được quý trọng, nhận thức, thẩm mỹ, được thể hiện mình…

Trong thời đại ta đang sống, giáo dục hiện đại nhằm đến 4 mục tiêu trụ cột sau đây:
– Learning to know: Học để biết.
– Learning to do: Học để làm.
– Learning to live together: Học để chung sống.
– Learning to be: Học để tự khẳng định mình.
(Unesco Learning: the Treasure Within; The Four Pillars of Education):

Nghe cũng là một công cụ, một kỹ năng quan trọng nhất không thể thiếu vắng trong 4 mục tiêu lớn ấy.

Chúng ta thường lắng nghe vì những mục đích sau: thu thập thông tin, hiểu biết, giải trí và học hỏi. Nhưng có một mục đích sau mà ít người chú ý : nghe để cảm thông trong những mối quan hệ giữa người với người ( interpersonal relationship)

Như thế không ai trong chúng ta có thể phủ nhận vai trò của nói và nghe trong cuộc sống (học tập, làm việc, giao tiếp…) , nhưng thường chúng ta chỉ chú trọng đến cách nói năng sao cho hay, lưu loát, diễn cảm, và hiệu quả. Ta thường dễ dàng quên đi kỹ năng nghe, hay đúng hơn nghệ thuật nghe – cũng hết sức cần thiết.

Chẳng hạn, nghe chủ động và hiệu quả là một thói quen là kỹ năng quan trọng và nền tảng của việc giao tiếp. Nghe chủ động có nghĩa là tập trung vào người bạn đang lắng nghe, cho dù đó là cuộc nói chuyện trong nhóm hay chỉ có 2 người, để hiểu được họ đang nói điều gì. Là người nghe, bạn nên tự mình có thể nhắc lại bằng từ ngữ của mình những gì họ vừa nói. Điều đó không có nghĩa là bạn đồng ý với tất cả những gì họ nói, mà chỉ có nghĩa là bạn thực sự hiểu họ đang nói gì.
listen2

Sau đây ta hãy cùng nghe những ý tưởng của Chuck Gallozzi về nghệ thuật lắng nghe:

“Trước khi chúng ta có thể làm lãnh đạo,
chúng ta phải phụng sự
Trước khi ta có thể phụng sự,
ta phải sẵn sàng.
Trước khi ta sẵn sàng,
ta phải học
Trước khi ta có thể học,
ta phải lắng nghe.
Trước khi ta có thể lắng nghe,
ta phải im lặng”

Sự thông thái là phần thưởng của một đời biết lắng nghe. Một tặng phẩm quý giá
Nghệ thuật tinh tế biết lắng nghe là một tặng phẩm tuyệt vời chúng ta có thể trao tặng cho người khác và cho chính mình. Khi ta lắng nghe những người khác, chúng ta cho họ thấy rằng những gì họ nói là quan trọng. Như thế, chúng ta đã khơi dậy lòng tự tin và tự trọng ở họ. Thậm chí nếu những lời họ nói không giúp được cho ta, nó sẽ rất có ích cho họ, vì giống như hoa kia hé nụ và nở rộ dưới ánh dương, người ta cũng bộc lộ và tăng trưởng khi mở lòng mình ra với một đôi tai biết lắng nghe. Lợi ích đối với bản thân ta cũng quan trọng không kém; xét cho cùng, làm thế nào chúng ta có thể học nếu chúng ta không nghe? Đây cũng là lý do tại sao Zeno ở Citium, Cyprus (334 BC – 262 BC, một triết gia Hy Lạp cổ nổi tiếng) cách đây hơn 2000 năm đã nói, “Lý do ta có 2 tai và một cái miệng là để ta có thể nghe nhiều hơn và nói ít hơn. ”

Khi lắng nghe bạn tốt, bạn hiền, ta được tắm mình trong sự hiểu biết, nguồn cảm hứng, và những lời khuyên giá trị. Vì thế, Henry J. Kaiser (một kỹ nghệ gia người Mỹ, được mệnh danh là cha đẻ của ngành đóng tàu hiện đại của nước Mỹ) nói rằng: “Tôi thành công vì có bên mình những người thông minh giỏi hơn tôi và tôi biết lắng nghe họ. Và tôi cho rằng mọi người đều giỏi về cái gì đó hơn tôi.” Bằng việc lắng nghe những người khác, ta biết phải làm gì và nên tránh làm gì. Đồng thời ta phát triển những mối quan hệ củng cố cho vị trí của chúng ta. Bạn hữu của chúng ta nói cho ta biết họ cảm nhận những điều giống như ta, vì thế ta biết rằng chúng ta không cô đơn. Lắng nghe là một cơ hội để an ủi, trấn an, và động viên những người khác.
listening
CÁCH NGHE

Làm người biết nghe không phải dễ. Thực vậy, chỉ có nghe đài phát thanh (radio) là dễ. Cái gì khiến cho lắng nghe khó đến thế? CÁI TÔI của ta. Rất thường khi ta giả vờ như đang lắng nghe trong khi tâm trí của ta đang chạy đua để tìm một lời nói ra. Ta bị thôi thúc cắt ngang người đang nói và thêm vào một từ. Chúng ta dường như muốn nghe thấy chính mình chỉ để khẳng định và tăng giá trị sự có mặt của ta. Và nếu người đang trò chuyện cùng ta để ta nói, ta cứ nói mãi tùy thích thay vì kết thúc sau khi đã nêu ý kiến. Không muốn từ bỏ hứng thú nói, ta tìm cách điều khiển cuộc đàm thoại bằng cách nói huyên thuyên, không dứt.

Vậy ta nên lắng nghe như thế nào? Trước hết, vất bỏ CÁI TÔI của bạn đi. Hãy để nó bên ngoài cửa. Nhìn người đối thoại và tập trung vào những gì người ấy đang nói. Tự hỏi xem mình có thể học được gì và cả hai người có được lợi ích gì từ cuộc nói chuyện. Tiếp đến, hãy nhận thức các ý tưởng, kinh nghiệm, và thái độ của bạn. Tức là thử xem bạn đang lắng nghe một cách khách quan, hay đang tô điểm lời của người nói bằng sự diễn giải của bạn. Để tránh bóp méo sự kiện và hiểu sai người đối thoại, có những lúc nên dừng cuộc nói chuyện và xác minh xem mình có hiểu đúng không. Để xác định, chỉ cần nói : Như vậy, điều bạn đang nói là …. ( nhắc lại những gì bạn nghe được) và ý bạn là (nói những điều bạn hiểu). Ngoài ra, để có được nhiều lợi ích nhất từ cuộc nói chuyện, hãy cố gắng đặt mình vào vị trí người nói. Hãy cố gắng để cảm nhận những cảm xúc của người nói và hiểu tại sao những gì đang nói ra lại quan trọng với người ấy. Như vậy, bạn sẽ có thể làm tăng thêm nhiều trải nghiệm và sự hiều biết của mình. Ngoài ra, điều này cũng sẽ làm cho người nói trải lòng ra. Vì thế, cả hai đều cảm thấy khả năng biểu đạt, hiểu biết luôn tăng tiến. Hãy nhớ rằng, bạn hãy đặt mình vào địa vị của người nói trước khi bạn thực sự mở lời, vì thế hãy để họ nói .Và nếu bạn muốn mình khôn ngoan, hãy luôn hỏi ý người đối thoại.

Còn những gì bạn không nên làm liên quan đến chuyện lắng nghe? Có đấy! Đừng lắng nghe những chuyện ngồi lê đôi mách và những chuyện tiêu cực, vì bạn có mặt là để lan truyền cái tốt đẹp, chứ không phải ác ý.

Chuck Gallozzi

ListenUp

Tóm lại nghệ thuật lắng nghe cũng đòi hỏi thái độ tích cực lắng nghe, nghe một cách chủ động, như Kenneth A. Wells nói: “Một người biết lắng nghe luôn có gắng hiểu thấu đáo những gì người khác đang nói. Dù sau đó, anh ta có thể phản đối người kia một cách kịch liệt, nhưng trước khi phản đối, anh ta sẽ lắng nghe để hiểu rõ ý kiến đó.” Ngoài ra một người biết lắng nghe sẽ có tâm thế thích hợp cho việc lắng nghe. Xin nhắc lại với bạn lời của Thiền sư Nhất Hạnh mà người viết bài này xem như lời dạy: “Hãy luôn cho đi bằng sự có mặt của chính mình”. Vậy bằng cách lắng nghe với cả tâm trí của bạn, với hiểu biết và cảm thông, yêu thương là bạn đã cho đi sự có mặt của mình trong mối quan hệ tốt đẹp nhất gữa người và người.

Khả năng lắng nghe của bạn có ảnh hưởng rất lớn đến công việc và mối quan hệ với những người chung quanh. Và với tôi, nghệ thuật lắng nghe còn là một nghệ thuật để nâng cao tâm hồn.
Trong lắng nghe, bạn sẽ cho đi sự có mặt của bạn và sẽ nhận lại rất nhiều trong chính sự cho đi ấy.
Cho phép tôi hỏi bạn câu này: Hôm nay bạn đã lắng nghe ai thế và bạn muốn ai lắng nghe mình đây?

Thân ái chúc các bạn một ngày cho đi và nhận lại nhiều hiểu biết và cảm thông