Tag Archives: tích cực

Lặng Buồn Cao Nguyên

cao nguyên 3
Cao nguyên gió cuốn lưng đồi
Sương mai xa khuất bóng người tha hương
Non cao in dấu nghìn thương
Xa xăm nỗi nhớ vấn vương đợi chờ

Bước chân kiếp bạc mây mờ
Lặng buồn phố núi tiễn người quan san
Nẻo xưa heo hút nắng vàng
Mặc chiều nghiêng bóng gọi hồn cao nguyên.

Quan Jun

Thu

thu 2

Em đến rồi Thu em đó sao
Lắng nghe trong gió tiếng rì rào.
Heo may liễu rũ bên bờ nhớ
Biển hát, thì thầm mây vút cao.

Ta nhớ mùa thu tự thuở nào
Cúc vàng khoe sắc dạ xôn xao
Mắt hiền e ấp long lanh sáng
Tóc xõa bờ vai thắm ngọt ngào.

Em đi trong nắng chiều xưa ấy
Tà áo nhẹ lay dáng đợi chờ
Chung lối ta về mình sánh bước
Khao khát tình yêu trao ước mơ.

Ta kết vần thơ buổi xế chiều
Thu vàng hương ngát.Trăng huyền siêu
Dòng đời trôi dạt thuyền về bến
Bát ngát mênh mông đón thủy triều.

Hồng Phúc

Giá Trị Tình Bạn

GIÁ TRỊ CỦA BẠN HỮU

friends

Để nhận ra giá trị MỘT THÁNG,
Xin hỏi người mẹ sinh con thiếu tháng .

Để nhận ra giá trị MỘT TUẦN,
Xin hỏi chủ bút tờ tuần báo.

Để nhận ra giá trị MỘT GIỜ,
Xin hỏi đôi người yêu đang đợi gặp.

Để nhận ra giá trị MỘT GIẬY,
Xin hỏi người vừa tránh một tai nạn .

Để nhận ra giá trị PHẦN NGHÌN GIÂY
Xin hỏi người đoạt huy chương bạc Olympic

Để nhận ra giá trị BẠN BÈ,
Xin hỏi người không có tên ai để kể .

Hãy trân quý từng phút giây bạn có
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là bí ẩn
Hôm nay là tặng phẩm
Đó là lý do hôm nay được gọi là quà.

circle of friends

VALUE OF FRIENDS

To realize the value of ONE MONTH,
ask a mother who gave birth to a premature baby.

To realize the value of ONE WEEK,
ask an editor of a weekly newspaper.

To realize the value of ONE HOUR,
ask the couple who is waiting to meet.

To realize the value of ONE MINUTE,
ask a person who missed the train.

To realize the value of ONE SECOND,
ask a person who just avoided an accident.

To realize the value of ONE MILLISECOND,
ask the person who won a silver medal in the Olympics.

To realize the value of FRIENDS,
ask a person WHO cannot name one.

Treasure every moment that you have!
Yesterday is history.
Tomorrow is a mystery. Today is a gift.
That’s why it’s called the present!

friends 2
(Unknown author)

Mời các bạn xem một file video về Tình Bạn. Các bạn click vào Ban Huu để xem và download file.

Chúc các bạn luôn biết quý trọng Hôm Nay và sống cho hôm nay với những món quà cuộc đời dâng tặng bạn,
trong đó có những người bạn, một kho báu.

Cũng xin gửi cho em Leo_pretty lời muốn nói về những người bạn luôn ở bên em, mong em được bình an…

Teach Him

Teach him, if you can, the wonder of books… But also give him quiet time to ponder the eternal mystery of birds in the sky, bees in the sun and flowers on a green hillside.

(Xin dạy con trẻ, nếu có thể, điều kì diệu của sách… Nhưng cũng xin để trẻ có thời khắc lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn thiên thu của những cánh chim trên bầu trời, những lưng ong dưới ánh nắng và những bông hoa bên triền đồi xanh ngát .)

teach him
In the school, teach him it is far more honorable to fail than to cheat…

(Ở trường, xin hãy dạy trẻ thà thi rớt còn danh dự hơn gian lận…)
.

Teach him to have faith in his own ideas, even if everyone tells him he is wrong.

(Xin dạy trẻ tin vào ý kiến của chính mình, cho dù mọi người xung quanh nói rằng cháu đã sai .)
.

Teach him to be gentle with gentle people and tough with the tough.

(Xin dạy cháu dịu dàng với những người hòa nhã, và cứng rắn với những ai thô bạo.)
.

Try to give my son the strength not to follow the crowd when everyone getting on the band wagon…

(Xin gắng dạy con tôi sức mạnh không hùa theo đám đông khi những người xung quanh kéo bè kết phái…)
.

Teach him always to have sublime faith in himself, because then he will have sublime faith in humankind.

(Hãy dạy cho cháu luôn tin tưởng mạnh mẽ vào bản thân, bởi nhờ đó cháu mới có được niềm tin mãnh liệt vào nhân loại.)

Unknown author

Xây Nhịp Cầu Cuộc Sống

Ngày xửa ngày xưa có hai anh em ở hai trang trại liền kề. Một hôm họ gây gổ. Đó là vết rạn nứt nghiêm trọng đầu tiên trong suốt 40 năm cùng làm ruộng, cùng chia sẻ máy móc, cùng trao đổi công lao động và hàng hóa cần thiết trong yên bình.

farm1

Thế rồi, sự hợp tác lâu dài sụp đổ. Nó bắt đầu từ một hiểu lầm nhỏ và phát triển thành sự xa cách lớn, và cuối cùng bùng nổ thành những lời sỉ vả nặng nề, tiếp theo sau là nhiều tuần im lặng.

Một buổi sáng, có ai đó gõ cửa nhà John. Anh ta mở cửa và thấy một người đàn ông với hộp đồ nghề thợ mộc.
“Tôi đang tìm việc làm trong vài ngày”, ông ta nói, “Có lẽ anh có vài việc vặt đâu đó mà tôi có thể làm chứ?”

“Vâng, ” người anh nói, “Tôi có việc cho anh đây.”

“Hãy nhìn cái trang trại bên kia con lạch. Hàng xóm của tôi đấy, thực ra, đó là em trai tôi. Tuần trước, giữa chúng tôi là một đồng cỏ và nó đã cho ủi đến đê sông và giờ đây có một con lạch giữa chúng tôi. Ồ, nó có lẽ làm thế để chọc tức tôi, nhưng tôi đã có cách cho nó biết tay. ”

“Anh nhìn thấy đống gỗ cạnh kho thóc chứ? Tôi muốn anh đóng một hàng rào – cao chừng 2 m 7 – che đi để tôi khỏi phải thấy mặt nó lẫn đất của nó nữa.”

fence_

Người thợ mộc nói: “Tôi hiểu ý anh rồi. Đưa tôi đinh và cuốc thuổng, tôi sẽ làm anh hài lòng. ”

Người anh có việc phải ra thị trấn cả ngày, nên anh ta giúp người thợ mộc chuẩn bị những vật liệu cần thiết. Cả ngày, người thợ mộc miệt mài đo đạc, cưa xẻ, đóng đinh. Khi người anh trở về lúc mặt trời lặn, người thợ mộc đã hoàn thành công việc.
Người anh mở tròn mắt, há hốc miệng. Ở đó chẳng có hàng rào nào cả. Đó là một cây cầu – một cây cầu nối liền hai bờ của con lạch. Một cây cầu có tay vịn đẹp tuyệt – và người hàng xóm, người em trai, đang giang rộng tay tiến về phía họ :

“Anh ơi, anh thật tuyệt vời khi xây chiếc cầu này sau những gì em đã nói và làm.”
Hai anh em đứng ở mỗi đầu cầu, rồi họ gặp nhau ở giữa cầu, tay nắm chặt tay.

Họ quay lại nhìn người thợ mộc nhấc hộp đồ nghề lên vai.
Người anh nói, “Không, chờ đã! Hãy ở đây thêm vài ngày. Tôi có nhiều việc khác để anh làm”.

“Tôi rất muốn ở lại,” người thợ mộc trả lời, “nhưng tôi còn nhiều cây cầu khác phải xây nữa”.

CAU_GO

Hoàn cảnh bên ngoài của chúng ta như thế nào không quan trọng, bởi vì Thiên đàng ở bên trong tâm hồn mỗi chúng ta. Vì thế đừng phung phí phần đời còn lại tìm kiếm hạnh phúc trên thế giới.

Chỉ nhìn vào gương và mỉm cười. Hãy để dòng chảy hạnh phúc tuôn trào từ trái tim, từ trí tuệ, và tâm hồn cho đến khi nó tràn ngập cuộc sống của bạn và mọi người xung quanh.

Quang Nguyễn – Thảo Uyên

BUILDING BRIDGES OF LIFE

Once upon a time two brothers, who lived on adjoining farms, fell into conflict. It was the first serious rift in 40 years of farming side by side, sharing machinery, and trading labor and goods as needed without a conflict.

Then the long collaboration fell apart. It began with a small misunderstanding and it grew into a major difference, and finally it exploded into an exchange of bitter words followed by weeks of silence.

One morning there was a knock on John’s door. He opened it to find a man with a carpenter’s tool box. “I’m looking for a few days’ work” he said. “Perhaps you would have a few small jobs here and there I could help with? Could I help you?” “Yes,” said the older brother. “I do have a job for you.”

“Look across the creek at that farm. That’s my neighbor; in fact, it’s my younger brother. Last week there was a meadow between us and he took his bulldozer to the river levee and now there is a creek between us. Well, he may have done this to spite me, but I’ll do him one better.”

wooden fence_

“See that pile of lumber by the barn? I want you to build me a fence –an 8-foot fence — so I won’t need to see his place or his face anymore.”

The carpenter said, “I think I understand the situation. Show me the nails and the post-hole digger and I’ll be able to do a job that pleases you.”

The older brother had to go to town, so he helped the carpenter get the materials ready and then he was off for the day. The carpenter worked hard all that day measuring, sawing, nailing. About sunset when the farmer returned, the carpenter had just finished his job.

The farmer’s eyes opened wide, his jaw dropped. There was no fence there at all. It was a bridge — a bridge stretching from one side of the creek to the other! A fine piece of work, handrails and all — and the neighbor, his younger brother, was coming toward them, his hand outstretched.

“My brother! You are quite a fellow to build this bridge after all I’ve said and done.” The two brothers stood at each end of the bridge, and then they met in the middle, taking each other’s hand.

holding-hands-

They turned to see the carpenter hoist his toolbox onto his shoulder.

“No, wait! Stay a few days. I’ve a lot of other projects for you,” said the older brother.

“I’d love to stay on,” the carpenter said, but I have many more bridges to build.

It doesn’t matter what our outer circumstances are either, because the Kingdom of Heaven is within us. Don’t spend the rest of your life searching the world for happiness then.

Just look in the mirror and laugh. Just let the happiness flow from your heart, mind, and soul until it fills your life and the lives of all those around you.

(Unknown Author)

Yêu Thương và Tha Thứ

Nếu ai đó hỏi tôi rằng theo bạn điều gì cần nhất trong thế giới tình cảm của con người, tôi sẽ trả lời rằng YÊU THƯƠNG.
Và điều gì không thể thiếu để cuộc sống trở thành thân ái, câu trả lời của tôi là THA THỨ.

yeuthuong1

Vâng, yêu thương và tha thứ.
Yêu thương và tha thứ quan hệ mật thiết như thế nào? Ta hãy cùng nghe một đoạn kinh văn:

Tình yêu thương hay nhịn nhục, tình yêu thương hay nhân từ.
Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín nhịn mọi sự.

(Cô- rinh- tô I đoạn 13)

Như vậy, đã yêu thương thì phải biết tha thứ.
Và tha thứ là bằng chứng thật của yêu thương, như là vàng ròng làm mệnh giá cho đồng đô la vậy.
Ai cũng biết đời sống cần yêu thương, bởi cuộc sống còn nhiều người cơ nhỡ, bởi xã hội còn lắm đói nghèo, bởi con người rất sợ sự cô đơn…và bởi con tim sợ ngày ghẻ lạnh!
Ai cũng biết yêu thương là hồng cầu nuôi dưỡng sự sống xã hội.
Nhưng có điều không phải ai cũng can đảm biết:

Cuộc sống còn nhiều lầm lạc, còn lắm cơ cầu, con người còn nhiều phần trăm bản năng động vật… còn lần tìm những khúc quanh kín đáo để đắp điếm cho cái phần tư kỉ của mình! Và còn nhiều tội lỗi.

Không phải là tội lỗi của ý thức, mà là một thứ tội lỗi bản năng.
Tôi không phân ra thành nguyên tội hay kỉ tội.
Và chắc gì trên con đường tội lỗi ấy không in dấu chân của chính mình với cái tôi vọng ngã?

tha thu

Nếu là tôi, là em, là bạn…Chúng mình cầu mong điều gì?
Sẽ có những lúc tức tửi, thương thân xót phận, sẽ là những giọt nước mắt ăn năn.
Con đường tội lỗi dẫn cá nhân về phía cô đơn, phía hắt hủi, phía lạnh căm mắt nhìn, phía nụ cười rẻ rúng…

Cần biết bao nhiêu lòng tha thứ của con người?
Như bàn tay mẹ cha ân cần dắt đứa con hoang đàng về với chính ngôi nhà của mình, tha thứ cũng sẽ làm cho con người ấm lòng, hồi sinh, tìm lại ý nghĩa thật của sự sống.

Mỗi một lầm lạc được thứ tha, xã hội có thêm một con người có cơ hội làm lại đời mình.
Yêu thương sinh ra cái đẹp.
Thì tha thứ là sự hồi sinh cái đẹp.
Mà sinh thành và tái tạo, nào ai biết rằng trọng rằng khinh?
Và bạn, và tôi còn ngần ngại so đo gì với lòng tư kỉ?
Ta hãy nhủ nhau đãi người bằng yêu thương và tha thứ!

Nguyễn Tấn Ái

Điều Kỳ Diệu

Tôi chưa bao giờ viết về Mẹ, vì tôi nghĩ không có giấy viết nào đủ để viết về Mẹ được. Với tôi, Mẹ là những gì vĩ đại nhất và tuyệt vời nhất…

mecon_

Những năm tháng tôi sống cạnh Mẹ không được nhiều, nếu so với khoảng thời gian tôi sống tha phương cầu thực, lập gia đình và yên bề gia thất. Thỉnh thoảng tôi mới về thăm nhà, một năm đôi ba lần, nhưng lần nào cũng không ở được lâu, vì công việc của hai vợ chồng và cũng vì việc học của con cái nữa.

Chỉ những năm cuối của Mẹ, tôi mới được gần Mẹ nhiều nhất. Mẹ hay lên xuống thành phố khám chữa bệnh, và dù muốn dù không Mẹ cũng phải ở lại lâu. Vậy mà lần nào Mẹ cũng khăng khăng đòi về, viện lý do phải lo chuyện này chuyện nọ…Tôi biết là Mẹ tôi nhớ nhà, nhớ các con, nhớ mảnh vườn, sân trước, sân sau. Nhà tôi ở chung cư, Mẹ phải suốt ngày ở trong nhà, bảo sao không chán, không đòi về cho được. Suốt ngày Mẹ phải loay hoay trong mấy bức tường, hết xem TV lại vào phòng đọc kinh, thậm chí xem cả những cuốn truyện tranh của đứa cháu đưa nữa. Thế mà Mẹ cũng ráng ở với chúng tôi khá lâu một phần cũng vì vợ chồng tôi và các cháu nài nỉ.

Nhờ vậy, các con tôi mới được biết thêm nhiều về bà ngoại của chúng qua những câu chuyện bà kể. Mẹ chạy giặc Tây, trốn giặc Nhật ra sao, các con còn nhớ rõ hơn tôi. Bọn trẻ tâm phục khẩu phục nhất là khi nghe kể về thời niên thiếu của Mẹ. Mới hơn 10 tuổi đầu mà Mẹ đã biết đi bán thuốc lá cho bọn Nhật, chỉ biết lõm bõm vài câu tiếng Nhật để đối đáp nhưng cũng biết ứng xử thật nhanh nhẹn. Mẹ tôi vất vả khi còn nhỏ. Nhà nghèo, Mẹ phải bưng thức ăn đến bán ở trước cổng trường học chứ không được đến trường như những đứa trẻ khác, nhưng Mẹ thật hiếu học. Mẹ nói lúc nào cũng để sẵn cuốn tập học vần để tranh thủ mỗi khi học trò vào lớp là lấy ra ráp vần, tự học. Cũng vì vất vả trong việc học nên Mẹ từ đó luôn tâm niệm rằng, khi lớn lên, nếu lấy chồng có con, sẽ cố gắng cho con cái học đến nơi đến chốn, ít nhất cũng được hết lớp mười hai.

me

Các con tôi nghe chuyện phục bà lắm. Nhờ vậy, tôi mới được gần Mẹ hơn bao giờ hết. Công việc nhà có gì vui buồn, Mẹ đều thủ thỉ với tôi. Con cái đứa nào khiến Mẹ buồn, đứa nào làm Mẹ vui, Mẹ đều kể hết. Ngay cả ngôi nhà hư hao ở đâu, cần sửa chữa gì, giỗ chạp tháng nào, Mẹ đều nhớ rõ. Tôi cũng rù rì với Mẹ về những lo toan, tính toán trong cuộc sống và lần nào cũng nhận được những lời khuyên thật quý giá của Mẹ.

Rồi bất ngờ tai biến đổ ập xuống gia đình tôi. Nhà tôi ở quê bị cháy. Em trai tôi mất. Đau xé lòng…! Nỗi đau không bao giờ nguôi trong trí nhớ của tôi.
Bị cú shock quá lớn, hai năm sau Ba tôi mất. Liên tiếp chịu đựng những nỗi đau lớn trong đời, mất nhà, mất con và mất chồng, Mẹ tôi suy sụp. Nhưng rồi với ý chí và nghị lực phi thường, Mẹ đã vượt qua được. Mẹ chắt chiu dành dụm sau bao năm tháng buôn bán để xây lại ngôi nhà. Con cái gửi tiền về, mẹ cũng ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Mẹ giao hết tiền bạc cho tôi quản lý. Nhìn những đồng tiền thẳng băng không một nếp gấp, tôi ứa nước mắt. Suốt cuộc đời Mẹ tần tảo lo cho con, giờ cuối đời rồi Mẹ vẫn còn lo. Mẹ nói: “Khi nào xây lại được căn nhà, Mẹ mới yên tâm nhắm mắt. “Mẹ ơi! Lòng Mẹ cao cả quá. Mẹ hi sinh vĩ đại quá! Các con mang tiếng là lớn cả rồi mà có báo đền gì được đâu”.

Ba năm sau kể từ ngày Ba tôi mất, Mẹ tôi xây lại được căn nhà. Thật như một giấc mơ!

Những năm tháng cuối đời, Mẹ hay xuống ở với tôi để chữa bệnh. Những ngày cuối, Mẹ ở với chúng tôi được gần 2 tháng. Cả nhà vui mừng săn sóc Mẹ hết lòng cho đến khi thấy khoẻ hơn, Mẹ lại đòi về.

Rồi Mẹ yếu dần… Những ngày cuối, tôi về quê cùng chị và các em chăm sóc Mẹ. Nhưng Mẹ cũng không qua khỏi. Mẹ ra đi trong một đêm khuya sau khi chúng tôi đưa Mẹ về từ bệnh viện, để mẹ được nhắm mắt tại nhà như ý nguyện. Các em tôi ở xa không về được, khóc hết nước mắt…

me 3

Có một điều kỳ diệu xảy ra tôi không lý giải nổi. Giờ mỗi khi nhớ lại tôi vẫn còn cảm thấy lạ lùng: Trong đám tang Mẹ tôi, một ngày sau khi Mẹ mất và trước khi nắp quan tài được đóng lại. Tôi nhớ lời em gái tôi ở xa không về được, có dặn rằng: “Chị nhớ hôn Mẹ một cái cho em”. Tôi đã cúi xuống hôn Mẹ. Và ô kìa! Lạ chưa! Hai nếp nhăn trên sóng mũi, giữa hai hàng lông mày quen thuộc của Mẹ đâu rồi? Hai nếp nhăn hằn thật sâu theo năm tháng của Mẹ sao tự nhiên không còn nữa. Nó giãn ra thẳng cả vầng trán an bình của Mẹ. Khuôn mặt Mẹ tôi thanh thản lạ. Đẹp tuyệt vời! Lòng tôi lâng lâng buồn vui lẫn lộn. Tôi biết Mẹ tôi đã mãn nguyện khi từ giã cuộc đời vô thường này, mẹ đã rủ bỏ hết nợ trần. Kỳ diệu thay!

Bây giờ, mỗi khi thấy tôi buồn nhớ Mẹ, con trai tôi thường nói: “Mẹ đừng buồn nữa. Mẹ phải biết rằng bà Ngoại luôn hiện diện ở quanh đây. Và  Ngoại sẽ luôn ở trong tim của mỗi chúng ta”.

(Viết dâng tặng hương hồn Mẹ yêu dấu).

Dala