Tag Archives: Song ngữ

Ba ngày nữa

Suiwo, đệ tử của Hakuin, là một vị thầy rất giỏi. Vào một kỳ mở lớp riêng một thầy một trò (zazen) trong mùa hè, một đệ tử từ một hải đảo miền nam nước Nhật đến gặp thầy.

Hotei - tranh Hakuin

Suiwo cho cậu một công án: “Nghe tiếng vỗ của một bàn tay.”

Người đệ tử ở đó 3 năm nhưng không giải được. Một đêm nọ, nước mắt dàn dụa, cậu vào gặp Suiwo. “Con phải về nam, nhục nhã và xấu hổ” cậu nói, “Con không giải được công án này.”

“Đợi một tuần nữa và thiền liên tục,” Suiwo khuyên. Nhưng giác ngộ vẫn không đến được với cậu đệ tử. “Thử thêm một tuần nữa,” Suiwo nói. Người đệ tử vâng lời, nhưng cũng chỉ hoài công.

“Thêm một tuần nữa.” Nhưng lại cũng vô ích. Tuyệt vọng, người đệ tử năn nỉ xin về, nhưng Suiwo yêu cầu cậu thiền năm ngày nữa. Cũng chẳng có kết quả gì. Rồi Suiwo nói: “Thiền thêm 3 ngày nữa, nếu con không đạt được giác ngộ, thì con nên tự tử là hơn.”

Vào ngày thứ hai, cậu đệ tử giác ngộ.

Bình:

• Hakuin Ekaku (1686-1769 hay 1685-1768) là một trong những vì thiền sư có ảnh hưởng lớn nhất trên thiền tông Nhật Bản. Hakuin cải tiến và phát huy thiền Lâm Tế từ thời trì trệ và đốn mạt, chú tâm vào cách dạy dỗ khó khăn cổ truyền, và trộn lẫn thiền quán và công án thành cách luyện tập thường xuyên. Ảnh hưởng của Hakuin lớn đến mức tất cả các thiền sư Lâm Tế ngày nay đều là hậu nhân của Hakuin và dùng những phương cách luyện tập mà Hakuin đã dạy.

Cái bao của Hotei - tranh Hakuin

Hakuin chính là thiền sư “Vậy à” ta đã nói trước đây.

Suiwo vị thầy trong bài này là học trò của Hakuin.

• Bài này nói đến nỗ lực dữ dội để đạt giác ngộ. Không đạt giác ngộ được nếu ta không cực lực cố gắng để hiểu biết.

• Thường thì thầy biết khi nào trò sắp nắm được chân lý. Nên những lúc đó nếu trò muốn bỏ cuộc, thầy sẽ ép trò đi tiếp một tí nữa để đến thành công.‎

• Tại sao “giác ngộ” có vẻ gì thật là bí ẩn như thế? Cả bao năm người học trò cứ cảm thấy mình vẫn bế tắc ngu si trơ trơ như đá, đến mức cứ đòi bỏ cuộc. Rồi đùng một cái thì “hốt nhiên đại ngộ” như là trong tối tự nhiên có một công tắc bật đèn sáng choang, chứ không phải như học toán mỗi ngày hiểu thêm một tí, từ toán cộng, lên trừ, lên nhân, lên chia, lên phân số…?

Thưa, vì chúng ta có thói quen suy nghĩ với luận lý‎ con người: Có cái bàn, thì có ông thợ mộc. Có vũ trụ thì có người làm ra, gọi là Thượng đế. Vậy thì ai sinh ra Thượng đế? Bố TĐ. Lên đến ông nội TĐ, ông cố TĐ… không bao giờ ngưng, dù có suy nghĩ 100 năm.

Con gà có trước hay cái trứng có trước? Suy nghĩ 100 năm.

Trước khi tôi sinh ra, tôi đã từ đâu đến? Chết rồi tôi đi đâu? Suy nghĩ 100 năm.

Cho nên tư tưởng của người suy tư có thể chạy vòng tròn như kiến bò miệng đĩa, bế tắc hoài, không đi đâu được cả, muôn năm.

Cho nên lúc ta đã suy luận hết cách, biết là vô ích, và dẹp bỏ mọi suy luận đó đi, và bắt đầu cảm nhận bằng xúc cảm và trực nghiệm, tức là cảm nhận trực tiếp trong lòng mà không cần suy nghĩ, một điều gì đó sâu xa hơn là suy‎ luận, như là: “Thượng đế là tình yêu—trong ta, trong mọi người, và nối kết mọi người lại với nhau”, hay “tất cả mọi thứ chỉ đều là những lọn sóng của một đại dương Sự Thật mà ta gọi là Không”.

Những điều này ta có thể hiểu tí ti bằng suy luận, nhưng thực ra ta chỉ thực sự hiểu được bằng cảm nhận rất rõ trong lòng. Cũng như là tình yêu. Chỉ có yêu là hiểu được tình yêu; không thể diễn tả bằng ngôn ngữ hay l‎ý luận.

Tranh Hakuin Ekaku

Khi ta dẹp bỏ suy luận và bắt đầu cảm xúc và kinh nghiệm trực tiếp các điều này, tư nhiên ta bừng sáng trong đầu: “hốt nhiên đại ngộ”, như người mới khám phá được tình yêu: “Ồ, đây là tình yêu, vậy mà trước nay đọc sách hoài mà chẳng biết nó thế nào.”

• Ta đã nói về “Tiếng vỗ của một bàn tay” trước đây.

• Từ “giác ngộ” (enlightened, Satori trong tiếng Nhật) không có cùng nghĩ với từ giác ngộ nguyên thủy dùng trong Phật gia. Theo truyền thống, giác ngộ có nghĩa là đạt được tĩnh lặng và hiểu biết đến mức thành Bồ tát, thành Phật. Satori trong thiền tông Nhật Bản là một mức độ hiểu biết và trực nghiệm về “tĩnh thức” đủ để được thầy xác nhận là mình có thể làm thầy (Roshi). Đây là bước đầu tiên, trong nhiều bước giác ngộ, với bước cuối cùng là Niết Bàn.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Three Days More

Suiwo, the disciple of Hakuin, was a good teacher. During one summer seclusion period, a pupil came to him from a southern island of Japan.

Suiwo gave him the problem: “Hear the sound of one hand.”

The pupil remained three years but could not pass the test. One night he came in tears to Suiwo. “I must return south in shame and embarrassment,” he said, “for I cannot solve my problem.”

“Wait one week more and meditate constantly,” advised Suiwo. Still no enlightenment came to the pupil. “Try for another week,” said Suiwo. The pupil obeyed, but in vain.

“Still another week.” Yet this was of no avail. In despair the student begged to be released, but Suiwo requested another meditation of five days. They were without result. Then he said: “Meditate for three days longer, then if you fail to attain enlightenment, you had better kill yourself.”

On the second day the pupil was enlightened.

# 25

Giải phóng


“Làm thế nào để con được giải phóng?”
“Tìm ra ai đã trói buộc con”, người Thầy nói.
Người học trò trở lại sau một tuần và nói, “Không có ai trói buộc con cả.”
“Vậy tại sao con hỏi làm sao để được giải phóng?”

Đó là giây phút giác ngộ cho câu học trò, đột nhiên trở nên tự do.

Lê Dung dịch

.

Liberation

“How shall I get liberation?”
“Find out who has bound you,” said the Master.
The disciple returned after a week and said, “No one has bound me.”
“Then why ask to be liberated?”

That was a moment of Enlightenment for the disciple, who suddenly became free.

Anthony de Mello

Thay Đổi Đến Từ Mình

Sẽ không có thay đổi nếu chúng ta trông chờ người khác hay một thời điểm khác. Chúng ta chính là người ta đang chờ đợi. Chúng ta chính là thay đổi mà chúng ta đang tìm kiếm.


Zen & Nắng dịch

.

Change will not come if we wait for some other person or some other time. We are the ones we’ve been waiting for. We are the change that we seek.

Barack Obama

Giọng nói của hạnh phúc


Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ.

“Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.”

Bình:

Bankei yōtaku (eitaku), Bàn Khuê Vĩnh Trác (盤珪永琢), 1622 – 1693, cũng được gọi là Bàn Khuê Quốc sư (zh. 盤珪國師, ja. bankei kokushi), là một Thiền sư Nhật Bản, thuộc tông Lâm Tế, hệ phái Diệu Tâm tự (妙心寺, ja. myōshin-ji). Sư là một trong những Thiền sư danh tiếng nhất trong lịch sử Phật giáo Nhật Bản với tư cách là người đã phổ biến thiền học đến lớp quần chúng.

Chúng ta đã có bài Vâng Lời về Bankei trước đây.

• Ý nghĩa của truyện này rất rõ. Không phải chỉ là người mù, nhưng người sáng mắt, dù tai không thính như vậy, cũng cảm nhận được suy tư của một người khi họ nói chuyện với mình. Cho nên quy luật số một của truyền thông hiệu quả là: Thành thật.

Nếu khen thì khen thành thật, đừng khen dối. Nếu một người bạn cho xem một bài văn rối ren đọc không hiểu gì, nhưng ít ra cũng là cố gắng lớn của bạn, thì đừng khen “Bài này hay quá.” Nói thế là “nói láo tận răng” (lying to the teeth). Thay vì vậy thì khen thật tình, “Chị bận thế mà cố gắng bỏ công sức viết bài này thật là quý.” Hoặc là thêm nếu cần, “Em cần đọc lại vài lần nữa để hiểu hết ý bài viết.”

Khen dối, người bị hại đầu tiên là mình. Nó làm mình coi thường chính nhân cách của mình. Sau đó là hại bạn, vì nó cho bạn ăn bánh vẽ.

• Ngày nay chúng ta cần để ý đến lời mình viết trên email và Internet. Rất nhiều khi đọc một câu khen trên Internet diễn đàn ta thấy rõ ràng là câu khen đó không thành thật. Kỹ thuật viết là một chuyện, nhưng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn hơn là tâm ta khi viết.

• Có lẽ vấn đề ta thấy thường xuyên nhất và tràn ngập nhất trong mỗi cá nhân chúng ta, trong gia đình, trong nhà nước, trong quốc gia… là thiếu thành thật.

Lời nói là bạc, im lặng là vàng, lời nói thành thật là kim cương xanh.

• Sống thế nào để lời nói ra ngoài và suy tư bên trong cùa mình là một–đó là thiền.

Dĩ nhiên là nếu tâm ta đang có suy tư tối tăm, thì không thể giả vờ sáng sủa bên ngoài để “trong ngoài là một” được. Cho nên, cốt yếu là tâm phải trong sáng như giọt thủy tinh.

• Không phải chỉ có người mù mới nghe được sự thành thật hay giả dối trong giọng nói của người khác. Ai trong chúng ta cũng có khả năng này, chỉ cao thấp khác nhau mà thôi. Thường thì chúng ta có thể biết được một người nói thật lòng không, hay chỉ nói cho có lệ, hay là nói dối. Cho nên người hời hợt hay dối trá trong đối thoại rất ít khi giấu được ai.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

The Voice of Happiness

After Bankei had passed away, a blind man who lived near the master’s temple told a friend: “Since I am blind, I cannot watch a person’s face, so I must judge his character by the sound of his voice. Ordinarily when I hear someone congratulate another upon his happiness or success, I also hear a secret tone of envy. When condolence is expressed for the misfortune of another, I hear pleasure and satisfaction, as if the one condoling was really glad there was something left to gain in his own world.

“In all my experience, however, Bankei’s voice was always sincere. Whenever he expressed happiness, I heard nothing but happiness, and whenever he expressed sorrow, sorrow was all I heard.”

# 27

Tôi có một giấc mơ

Chào các bạn,

Ngày thứ 2 của tuần thứ 3 của tháng 1 ở Mỹ là ngày lễ tưởng niệm nhà hoạt động vì dân quyền người Mỹ gốc Phi Martin Luther King, người có bài phát biểu Tôi có một giấc mơ – I have a dream rất nổi tiếng.

Năm 1964,Martin Luther King là người trẻ nhất nhận giải thưởng Nobel vì hòa bình cho những cống hiến của ông nhằm chấm dứt nạn phân biệt và chia rẽ chủng tộc. Từ đó cho đến năm 1968 khi ông bị ám sát tại bang Tennesse, Martin Luther King tiếp tục các nỗ lực chống nghèo đói tại Mỹ và chống đối chiến tranh Việt Nam.

Dưới đây là một số câu quote của Martin Luther King mà mình rất thích, chia sẻ cùng các bạn.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng 🙂

~ Hoàng Khánh Hòa

.

Niềm tin là bước đi đầu tiên thậm chí khi bạn không nhìn thấy toàn bộ cầu thang.

Faith is taking the first step even when you don’t see the whole staircase.

.

Tự do không bao giờ được kẻ trấn áp đem đến một cách tự nguyện; nó phải được yêu sách bởi người bị trấn áp.

Freedom is never voluntarily given by the oppressor; it must be demanded by the oppressed.

.

Nếu một người chưa tìm ra rằng mình sẽ sẵn lòng chịu chết vì điều gì, anh ta không nên sống.

If a man hasn’t discovered something that he will die for, he isn’t fit to live.

.

Chức năng của giáo dục là dạy một người nghĩ một cách sâu sắc và có tư duy phê phán. Thông minh cộng với cá tính – đó là mục đích của giáo dục thực chất.

The function of education is to teach one to think intensively and to think critically. Intelligence plus character – that is the goal of true education.

Ánh sáng và hơi ấm gia đình

Thân chào các bạn,

Con người từ khi phát minh ra cách tạo ra lửa, hay nói rộng hơn là cách tạo ra ánh sáng, đã làm chủ được bóng đêm. Họ không còn phải sợ bóng tối nữa. Chính lửa là một công cụ rất quan trọng trong công cuộc chinh phục thiên nhiên của loài người.

Có lửa, một ngày của con người không phải là 12 giờ mà là 24 giờ.

Có lửa, con người biết tìm được đường về.

Có lửa, con người biết chế biến thức ăn, diệt được vi trùng gây bệnh.

Có lửa, con người có thể sưởi ấm trông thời tiết lạnh giá.

Có lửa, con người biết phát quang cả cánh rừng trong chốc lát…

Và cũng nhờ có lửa, con người mới tiến lên được thời ky đồ Đồng, đồ Sắt, tạo ra công cụ làm việc, săn bắn, đi lại. Sau này, khi con người ở một đẳng cấp cao hơn, thay thế lửa là điện, là khí đốt, dầu mỏ, năng lượng nguyên tử…

Vì tính quan trong của lửa hay ánh sáng, tôi muốn dịch một số câu danh ngôn về chủ đề này. Hôm nay xin giới thiệu với các bạn câu danh ngôn về hơi ấm gia đình và một vài suy nghĩ quanh câu này.

Ánh sáng là thứ dẫn bạn về nhà, hơi ấm là thứ giữ bạn ở lại.

“The light is what guides you home, the warmth is what keeps you there”
Ellie Rodriguez


Đây là câu danh ngôn đạt giải nhất cuộc thi viết danh ngôn trên trang www.quotegarden.com về chủ đề ánh sáng vào tháng 12 năm 2009 của Ellie. Tôi nghĩ, phải có ít nhất một câu tương tự thế này, nhưng không nhớ là câu nào, vì chủ đề về tình yêu và gia đinh luôn chiếm một lượng lớn trong các câu danh ngôn, tục ngữ.

Nếu các bạn để ý, trong mỗi gia đình chúng ta, ánh sáng chính là những người ở nhà, còn hơi ấm chính là tình cảm bên trong ngôi nhà mà chúng ta tạo ra.

Một người thân đi xa, bao giờ cũng muốn quay về nhà. “Không đâu bằng nhà mình” là câu nói của cô gái hoạt hình trong bộ phim kể về một cô gái bỏ nhà ra đi rồi lạc vào thế giới người tí hon và sau đó là người khổng lồ. Cô ấy cuối cùng nhận ra rằng, ở đâu, cô ấy cũng không cảm thấy hạnh phúc, được quan tâm như ở nhà.

Chính vì những tình cảm tốt đẹp mà người thân mang lại, hầu như, ai cũng muốn trở về nhà, nhất là dịp Tết đến, Xuân sang.

Nhưng, cũng có những gia đình, những con người không có niềm vui tương tự. Họ không thấy ánh sáng nơi ngôi nhà của mình. Đó có thể là những cô bé, cậu bé hay bị bố mẹ đánh đập và mắng mỏ. Có thể là đứa trẻ phải bỏ nhà đi lang thang vì không chịu đựng được cảnh bố mẹ cãi nhau. Và cũng có thể là người chồng hay người vợ không còn muốn nhìn mặt người hôn phối . Vậy là, rất nhiều và rất nhiều cảnh đời, không còn nhìn thấy ánh sáng phía gia đình. Những người đọc câu này, hiểu được ý nghĩa, thì tôi nghĩ, luôn mong muốn tạo ra những thứ ánh sáng diệu kỳ trong căn nhà họ để dẫn đường cho người thân trở về. Thứ ánh sáng mà, nếu tồn tại, con người sẽ không còn nghĩ đến thiên đường – nơi có cuộc sống an nhàn và thanh thản. Thế nhưng, điều đáng buồn là, không ai chắc thiên đường có thật.

Bên cạnh đó, hơi ấm cũng có phần quan trọng như ngọn lửa vậy. Nếu có lửa, có ánh sáng mà không có hơi ấm, thì người ta có còn ngồi bên bếp lửa lúc đông về không?

Ngọn lửa muốn tồn tại thì phải được đốt cháy liên tục. Gỗ dùng để tạo ra lửa, có thể được hiểu là những cố gắng không mệt mỏi của mẹ, của bố, của chị, của anh… ngày ngày vun đắp. Gỗ có thể dùng để hàn gắn những vết thương nhỏ, có thể là những ngày lao động mệt nhọc để kiếm tiền lo cho những người khác. Có thể là những đêm không ngủ chăm người thân bị ốm, hay giọt nước mắt vui sướng khi có ai đó thành công…hay đôi khi chỉ là lời khuyên, lời an ủi, động viên dù nhỏ, nhưng củng đủ để nhen lên ngọn lửa trong ngôi nhà, truyền hơi ấm cho những người xung quanh.

Vì vậy, những gia đình luôn cố gắng tạo nên hơi ấm bằng cách nhen nhóm ngọn lửa tình yêu, sẽ có được hạnh phúc.

Tuy vậy, có nhiều người, dù vô tình hay cố ý, đã không biết cách tạo nên hơi ấm dưới mái nhà. Nguyên nhân thì nhiều. Có người, chưa có kinh nghiệm sống, nên không biết cách làm mọi người xung quanh thoải mái. Đó có thể là đứa trẻ không vâng lời, cậu bé cấp hai lười học, cậu sinh viên đại học ham chơi… và nhiều người không biết đến công ơn sinh thành của cha mẹ. Cũng có thể là, những người vợ, người chồng, đã biết là của nhau, nên lơ là duy trì ngọn lửa tình yêu, chỉ lo đến công ăn việc làm, chăm sóc con cái. Để rồi, một lúc nào đó, lại nghe những câu chuyện buồn trên mục tâm sự Vnexpress. “chị TT kính mến,..”.

Và vì, tình yêu không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, mà chỉ có thể chuyển từ người này sang người khác (phỏng theo định luật bảo toàn năng lượng). Nên các bạn đang yêu, đừng để tình yêu của người mình yêu chuyển sang cho người khác nhé.

Vài suy nghi mông lung,

Chúc các bạn vui

Dzu