Tag Archives: Chuyện phố

Sinh viên Việt ở Mỹ ăn Tết

Chào các bạn,

Tết có một ý nghĩa đặc biệt vì đây là ngày của sum họp gia đình, ngày để những đứa con dù đi xa đến đâu cũng cố trở về để thăm cha mẹ, cùng những người thân trong gia đình nhớ về tổ tiên, về những người đã khuất, những người đã có công nuôi dưỡng sinh thành nên chúng ta. Và là dịp để nhìn lại một năm đã qua đi, cùng mơ ước những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Cảm xúc Tết có trong mỗi người con Việt Nam, dù ở bất cứ nơi đâu, ở phương trời nào, làm gì, bao nhiêu tuổi. Sinh viên Việt Nam du học cũng vậy, mỗi nhóm sinh viên có cách đón Tết của riêng mình nhưng cũng cố gắng có được những “món” cơ bản như bánh chưng hay bánh tét, thịt gà, xôi, hoa quả, cành mai hay cành đào…. Ở những trường có đông sinh viên thì họ có thể tập trung thành nhóm tự gói bánh chưng, bánh tét không khí cũng rộn ràng không kém gì ở nhà. Hội sinh viên trường hoặc thành phố thì thường hay tổ chức một buổi tiệc chính thức để đón Tết. Ở những trường không có đông sinh viên Việt Nam lắm thì các bạn thường đi tới các thành phố lân cận để tham gia cùng với các nhóm sinh viên khác, hoặc tự tổ chức ở nhà.

Continue reading Sinh viên Việt ở Mỹ ăn Tết

Hàng triệu người đón giao thừa Tân Mão

Trước thời khắc giao thừa, hàng triệu người ở các tỉnh thành trên cả nước đã đổ ra đường đón chào xuân Tân Mão và gửi cho nhau những lời chúc an lành. Các điểm bắn hoa ở hồ Hoàn Kiếm và trung tâm Sài Gòn đông nghẹt người.

Giao thừa năm nay, người dân Hà Nội cảm thấy phấn chấn hơn nhiều khi thời tiết khá chiều lòng người. Mới 20h, các trục tuyến phố chính ở Thủ đô người đông như mắc cửi. Các tụ điểm bán hoa cây cảnh, đồ trang trí nhà trên Hàng Lược, Hàng Mã, Lương Văn Can… vẫn tấp nập người qua lại mua sắm.

Thủ đô Hà Nội những ngày Tết đến, Xuân về như được thay da đổi thịt bởi những những ánh đèn trang hoàng khắp nơi. Nhiều người đổ ra đường dạo bộ để cảm nhận nét riêng ở thành phố nghìn năm tuổi.

“Vài năm nay rồi tôi mới có dịp ra để tận hưởng không khí Xuân nơi đây. Không giống Sài Gòn thời tiết ở Hà Nội khá lạnh, tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp khi đặt về nơi chôn rau cắt rốn của mình…” – bác Huệ (60 tuổi) vừa thong dong dọc phố Đinh Tiên Hoàng vừa nói.

Hai bố con cười tươi khi mua được những chùm bóng bay khi giao thừa đến. Ảnh: Hà Anh.

Continue reading Hàng triệu người đón giao thừa Tân Mão

PHONG CHÂU MỞ HỘI 2010 Và Nga Mi Trần Lãng Minh

Chào các bạn,

Nga Mi và Trần Lãng Minh là bạn âm nhạc của mình và Linh Phượng (tên cúng cơm Túy Phượng). Ở California thì chơi nhạc với người Cali, về Washington DC thì chơi nhạc với bọn mình, cả 20 năm rồi. Nhưng Nga Mi và Trần Lãng Minh là chim đầu đàn và hy sinh thường xuyên cho nghệ thuật, nhất là nghệ thuật truyền thống việt Nam. Nghiên cứu, học hỏi và trình diễn trong những điều kiện rất khó khăn, không có người hỗ trợ.

Hôm trước mình đã giới thiệu cặp nghệ sĩ tài hoa này. Hôm nay nhân dịp Nga Mi và Trần Lãng Minh làm chương trình Phong Châu Mở Hội II, mình thông tin chương trình đến các bạn. Dưới đây là:

1. Bài viết về chương trình của anh Phan Tấn Hải, tổng biên tập Việt Báo online ở California. Hải là bạn cùng học triết với mình ngày xưa ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, và đã viết một số sách Thiền, có trên Thư Viện Hoa Sen (dù là đã có một thời làm thơ tình rất tuyệt).

2. Bích chương về chương trình.

Mong các bạn ở California và các vùng phụ cận phổ biến thông tin để giúp Nga Mi Trần Lãng Minh một tay vì, khác với các chương trình nghệ thuật thương mãi khiêu vũ đại trà, các chương trình nghệ thuật cổ điển thường rất tốn kém, tổ chức tốn rất nhiều công phu, và người tổ chức hay bị lỗ. Rất khó đi đường dài. Chúng ta cần hỗ trợ các bạn đang cố gắng phổ biến văn hóa truyền thống Việt Nam ở nước ngoài như thế này.

Cám ơn các bạn rất nhiều. Chúc cả nhà một ngày mở hội.

Mến,
Hoành

Continue reading PHONG CHÂU MỞ HỘI 2010 Và Nga Mi Trần Lãng Minh

Thông xanh phố núi

Mấy năm gần đây, thông được trồng lại nhiều trên đường phố Pleiku. Dù có muộn nhưng là việc làm cần thiết.

Thông là loại cây đặc trưng của vùng đồi núi. Trước đây, Pleiku rất nhiều thông. Thông hồn nhiên trỗi mình vươn lên vững chãi chân chất giữa đất trời khoáng đạt như tâm tính mộc mạc, quảng đại của con người nơi đây. Thông đứng tư lự trên các con đường, rợp bóng công sở, trường học… Thông thổi vào phố thị cái hồn của cây lá. Mỗi sớm mai về thông kéo sương giăng khắp nẻo. Chiều đến lắng trong tiếng chuông nhà thờ xao xác lá thông rơi. Đông sang, thông mang theo ngọn gió heo may se thắt lòng người trong cái lạnh buốt giá. Dưới tán thông xanh, thấp thoáng những mái nhà phủ đầy lá khô trên nóc, trên các giàn hoa, sân vườn… vừa như hiện hữu trước mắt mà cũng lắng đọng biết bao hoài niệm xa xăm. Bóng thông vương vất trong tà áo dài trắng nữ sinh đến trường trở thành nguồn cảm hứng bất tận quyến luyến bước chân lãng du.

Continue reading Thông xanh phố núi

Chỉ còn là một giấc mơ thôi

Cuối cùng thì sau hơn một tháng chờ đợi, qua cả ngày Quốc khánh , ngày lễ trọng của đất nước, lẫn sinh nhật lần thứ 53 của Moan ngày 6-9; sáng 16/9/2010 Y Moan Enuôl đã chính thức được cầm trong tay quyết định phong tặng danh hiệu Nghệ sỹ Nhân dân, có chữ ký của Chủ tịch nước.

Về việc muộn màng thế nghe ra thì có nhiều nguyên nhân, khi chưa có kinh phí, lúc thì vì Chủ tịch tỉnh đang đi công tác ngoài tỉnh, khi lại bảo chờ nhạc sỹ Nguyễn Cường ( mẹ anh vừa mất mấy ngày trước đó)…

Continue reading Chỉ còn là một giấc mơ thôi

Việt Khoa và Việt Nga


Đỗ Việt Nga

Entry này dành riêng cho các bạn Viện Công nghệ Thông tin, Trung tâm Khoa học và Công nghệ Quốc gia, Hà nôi và thân quyến gia đình Đỗ Việt Nga. Viết về bạn Việt Nga vừa mất.

Nếu ai đọc lịch sử chiến tranh vệ quốc của Liên Xô đều nhớ đến Yuriy Levitan. Ngày phát xít Đức (1941) tấn công Liên Xô, chính ông đã đọc bản thông báo quan trọng về cuộc chiến. Trong suốt thời gian chiến tranh bốn năm, Levitan là người đọc tin cho cả nước về tình hình chiến sự trên các mặt trận.

Nguyên soái Rokossovskiy từng coi giọng nói của Levitan có sức mạnh bằng cả một sư đoàn. Hitler coi ông là kẻ thù số 1, Stalin là kẻ thù số 2 và đã treo giải 250.000 mác cho ai lấy được đầu của phát thanh viên này.

Nhiều người thuộc thế hệ HM đã từng nghe “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” từ thời chiến tranh chống Mỹ. Đó là giọng hùng hồn của bác Việt Khoa, được phong là Levitan của Việt Nam. Sau mỗi trận ném bom của Mỹ là một bài bình luận nẩy lửa với giọng đọc mà người Mỹ cũng muốn “diệt khẩu”.

Continue reading Việt Khoa và Việt Nga

Chè “Hai không”, “Năm cực” Suối Giàng

Anh Tùng đang khảo sát chè
Ai đã từng có dịp lên thăm xã Suối Giàng, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, đều không khỏi ngỡ ngàng trước bạt ngàn những cây chè cổ thụ. Ngay từ những năm 60, đã có cuộc thống kê có tới gần 40.000 cây chè Shan cổ thụ có từ 200 tuổi, đến 300 tuổi, còn những cây hàng trăm tuổi trở xuống thì nhiều không kể xiết. Chè cổ thụ nhiều đến nỗi viện sĩ K. M. Djemmukhatze thuộc viện sinh hóa A. Ba Cu, Viện hàn lâm khoa học Liên Xô, khi đến Suối Giàng nghiên cứu vào những năm 60 của thế kỷ 20 này phải thốt lên: “Tôi đã đi qua 120 nước có chè trên thế giới, nhưng chưa thấy ở đâu có cây chè lâu năm như ở Suối Giàng, phải chăng đây là Tổ Quốc của cây chè? Chè ở đây độc đáo, trong bát nước chè xanh có đủ 18 vị đầu đẳng của chè trên thế giới” (lời ghi trong sổ lưu niệm của xã Suối Giàng).

Continue reading Chè “Hai không”, “Năm cực” Suối Giàng

Lại chuyện nhỏ mà giá trị to

Mấy tháng nay ông Ninô và bà Nina ( theo tiếng Êđê có nghĩa là đực & cái đấy nhé ) hoành hành khắp nơi, Hà Nội lại còn bị “ nhà điên nặng dằn mặt” khi hứng chí lên, giữa nắng nóng hè nhau mang đồ lề ra sửa chữa, bảo trì các công trình điện công cộng, nên không chỉ nông thôn mà mấy thành phố lớn cũng bị cắt điện vô tội vạ. Hôm tham dự đại hội cơ sở các nhạc sỹ Tây Nguyên ở một khách sạn lớn nhất thành phố Plei Ku và hội thảo số hoá ở Đà Nẵng, tại một khách sạn giữa trung tâm thành phố, chúng tôi cũng bị một ngày cắt điện từ 6h sáng đến 6h tối. Nóng tới nỗi người lớn trẻ con phát ban lên ấy chứ.

Continue reading Lại chuyện nhỏ mà giá trị to

“Hà Nội em yêu anh”

Có một dự án do những bạn trẻ yêu môn nghệ thuật thứ 7 nói riêng cũng như có tình cảm sâu nặng với Hà Nội nói chung thành lập và đang đưa vào triển khai nhân dịp kỉ niệm đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội, với cái tên khá thơ mộng “ Hà Nội em yêu anh”.

“Hà Nội Em Yêu Anh” là dự án phim ngắn của những người yêu Hà Nội. Ở đó, các bạn có thể chia sẻ những câu chuyện về tình yêu dành cho Hà Nội, hay riêng tư hơn, là những chuyện tình giữa lòng Hà Nội. Continue reading “Hà Nội em yêu anh”

Em và tôi

Thanh niên các tộc người thiểu số Tây Nguyên lớn lên trong “ không gian văn hóa cồng chiêng”, nên thường có năng khiếu nghệ thuật nổi trội. Lên lớp, tôi hay chú ý tới những sinh viên người dân tộc thiểu số, tìm hiểu xem sức tiếp thu của các em đến đâu, để điều chỉnh sao đó cho cân bằng được với các học sinh khác. Ngày đầu tiên nhận lớp, tôi đã chú ý đến em. Cao, gày, mắt kiếng cận. Có vẻ nhút nhát nhưng ánh mắt thông minh.
Continue reading Em và tôi

Hãy giúp Y Moan

Cuối năm con chuột, trong lần đến Đăk lăk dự Trại sáng tác văn học nghệ thuật “ Gặp gỡ cao nguyên” do cà phê Trung Nguyên tổ chức, nhạc sỹ Nguyễn Cường gặp tôi đã rơm rớm  “ Moan nó bệnh lắm ”. Lúc ấy Moan chưa hiểu mình bị bệnh gì, nhưng hai bàn chân phù nề đến nỗi không đi lọt được trong giày. Phải mang dép biểu diễn. Sau đó Nguyễn Cường đưa Moan đi lấy thuốc của bà lang nào đó tận Hòa Bình, bệnh có thuyên giảm.

Continue reading Hãy giúp Y Moan

“Xe bus vàng” ở Mỹ

Chào các bạn,

Ai đã từng đến Mỹ hoặc biết về nước Mỹ qua truyền hình hẳn một lần nhìn thấy hình ảnh những chiếc xe bus màu vàng đưa đón học sinh đi học hàng ngày. Thi thoảng mình cũng thắc mắc về những chiếc xe này vì chúng rất đặc trưng: khung xe thiết kế đơn giản để dành nhiều không gian bên trong, xe thường rất dài và có nhiều ô cửa kính, nhìn từ xa là nhận ra ngay mội khối màu vàng và chữ “School Bus” màu đen trên đỉnh.
Continue reading “Xe bus vàng” ở Mỹ

Hai nữ sinh mở thư viện sách miễn phí… giữa công viên

(Dân trí) – Chủ nhật hàng tuần, khu “nhà chòi” trong công viên Lê Văn Tám, Q.1, TPHCM lại nhộn nhịp người tìm đến đọc sách miễn phí. Thư viện mini giữa công viên này là ý tưởng của hai nữ sinh vốn rất mê sách.

Hai cô gái đều là sinh viên năm ba của Trường ĐH Kinh tế TPHCM: Nguyễn Thu Hiền, khoa Tài chính Doanh nghiệp và Nguyễn Thị Thảo, khoa Marketing.
Continue reading Hai nữ sinh mở thư viện sách miễn phí… giữa công viên

Mỗi ngày một việc thiện

Chào các bạn,

Tất cả mọi vị thầy của tất cả mọi môn học trên thế giới đều xác nhận với bạn là muốn nhuần nhuyễn môn học của họ, bạn phải luyện tập hàng ngày. “Thường xuyên” là yếu tố quan trọng nhất cho tinh tấn, dù đó là toán, hội họa, khiêu vũ, võ thuật, tư duy tích cực, thiền…

Một trong những cách giản dị và dễ nhất để luyện tập tư duy tích cực, thiền tâm, và tâm nhân ái là “Mỗi ngày một việc thiện.”

Thực ra chúng ta đã thường làm mỗi ngày hơn một việc thiện rồi. Ta chỉ không nghĩ đến mà thôi. “Mỗi ngày một việc thiện”, hoặc cho chính mình hoặc cho người khác, chẳng làm ta nặng gánh thêm tí nào, ngoại trừ nó nhắc ta ‎ý thức đến điều ta làm mỗi ngày mà thôi.

Có rất nhiều việc thiện lớn nhỏ ta có thể làm mỗi ngày trong cuộc sống thường nhật:

1. Việc thiện cho mình:

• Nhịn hút một điếu thuốc lúc đang lên cơn thèm.
• Đang muốn nằm nướng, nhưng đứng dậy đi bơi.
• Đang lừ nhừ, làm một ly cà phê, mở của đứng uống cà phê nhìn mặt trời lên trên ngọn cây.
• Đi bộ một quãng sau khi ăn tối.
• Đang tức giận việc gì đó, mở nhạc nhẹ nghe và ngủ một giấc cho quên giận.

2. Việc thiện cho người khác:

• Nhường chỗ cho một phụ nữ trên xe bus.
• Đưa một cụ già qua đường.
• Cho một người ăn xin một tí tiền.
• Cho người hàng xóm mượn một đồ vật cần dùng.
• Tính mắng ai đó một câu, nhưng nuốt nước bọt rồi mỉm cười.
• Tính làm gì đó để đì ai đó cho hả giận, nhưng niệm (phật hay chúa) một câu rồi quyết định không làm.
• Nhặt một mảnh rác và bỏ vào thùng rác gần đó.
• Ai đó sửa soạn đánh nhau, nói vài lời can ngăn.

Đại loại là như thế. Việc thiện đầy dẫy quanh ta, chỉ cần mở mắt một tí thì thấy bao nhiêu là cơ hội để làm, mà lại chẳng tốn tí công sức gì của ta cả.

“Mỗi ngày một việc thiện” có ảnh hưởng rất lớn đối với chính ta và xã hội của ta. Việc thiện của ta có ảnh hưởng trực tiếp đến 3 nhóm người:

1. Người được ta giúp: Hoặc là họ nhận một điều thiện từ ta, hoặc là không nhận một điều ác từ ta, đó đều là điều tốt cho họ. Và họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế.” Suy nghĩ như vậy là một năng lượng tích cực trong tâm của một người. Có cơ hội nó sẽ được nhân lên thành nhiều người.

2. Chính ta: Ý thức và hành động của “Mỗi ngày một việc thiện” là cách luyện tư duy tích cực và thiền rất hiệu quả. Có lẽ là ít có gì hiệu quả bằng, vì đây là luyện tập bằng hành động sống.

3. Những người nghe/thấy được việc thiện của ta: Như những người qua đường, nhìn thấy ta giúp một lão bà, họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế”. Và năng lượng tích cực này trong họ sẽ được nhân lên khi có cơ hội.

Các bạn có thể thấy được sức mạnh của năng lượng tích cực này trên thế giới của ta nếu bạn chỉ làm một việc thiện một ngày, và cứ như thế cả đời không?

Mong các bạn nồng nhiệt tham dự vào “dự án cá nhân” này cho chính bạn, đồng thời chuyển message này đến bạn bè, mời gọi mọi người tham dự vào “dự án cá nhân” cho riêng họ; và như thế các “dự án cá nhân” của chúng ta đã là một “dự án xã hội”, cho thành phố, quốc gia, và thế giới chúng ta đang sống.

Chẳng có gì lớn lao. Nhưng ta chẳng nên quên là “Tiếng động của một cái khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới.”

Các bạn thỉnh thoảng hãy đến ghi vào phản hồi của bài này một việc thiện nhỏ bạn đã làm, để chia sẻ ‎ý tưởng với các bạn khác. Đây là sống. Đây không phải là phong trào kéo dài một vài tháng. Đây là dự án sống cả đời. Và bạn đã thường làm rồi, chẳng có gì mới, chỉ là suy nghĩ có hệ thống hơn. Thế thôi.

Chúc các bạn một ngày vui. Đừng quên chuyển message này đi. Chúng ta đã có một link thường trực trên ĐCN về “Mỗi Ngày Một Việc Thiện”.

Mến,

Hoành

Người khuyết tật cho chúng ta hạnh phúc

TT – Những người khuyết tật tự bước đến và đưa tay ra nắm lấy tay những người may mắn hơn mình, trao cho họ niềm hạnh phúc được nhìn, được nghe, được nói, được đi… Ðó là câu chuyện của Ngày bảo vệ và chăm sóc người khuyết tật VN 18-4 với nhiều hoạt động trong những ngày qua.

Không nhìn thấy gì, các em vẫn cống hiến những giai điệu và những bước nhảy ngộ nghĩnh cho những người may mắn hơn mình (chương trình “Ánh sáng và niềm tin” sáng 18-4)  – Ảnh: Gia Tiến

Những cặp mắt tròn xoe mở to khi lần đầu rờ ngón tay trên những dấu chấm nổi vừa được người bạn khiếm thị viết thành câu. Những tiếng “ồ” thích thú và tràng pháo tay thán phục khi tiếng sáo, tiếng đàn réo rắt vang vọng giữa sân trường kể câu chuyện về những sắc màu mà người thổi không thể nhìn thấy. Những giọt nước mắt lăn dài khi chứng kiến chị nhà văn trẻ phải vặn người khó nhọc để phát ra một âm thanh không tròn tiếng. Những ngạc nhiên khi nhìn một cô giáo mặc váy thật đẹp đứng ở một góc sân khấu múa bằng tay để dịch lời bài ca đang ngân dìu dặt. Những giật mình khi biết ánh đèn màu rực rỡ và những bộ váy áo đẹp trên sân khấu không dành cho chính người biểu diễn…

Ðó là cảm xúc hồn nhiên, ngây thơ của những em học sinh vốn chưa bao giờ biết mình may mắn là được sinh ra và lớn lên khỏe mạnh, lành lặn mà chúng tôi ghi lại được khi Thư viện sách nói dành cho người khiếm thị lần đầu tiên tự giới thiệu trên sân Trường THCS Lê Quý Ðôn, quận 3, TP.HCM vào sáng 19-4; là chương trình “Ánh sáng và niềm tin” lần 6 sáng 18-4 tưng bừng, nhộn nhịp hơn hẳn mọi năm; và bộ ảnh Họ đã sống như thế triển lãm một vòng qua vài chục trường học…

Lần đầu tiên các học sinh Trường THCS Lê Quý Đôn (TP.HCM) biết thế nào là chữ Braille (ảnh chụp sáng 19-4)   – Ảnh: Gia Tiến

Ngày bảo vệ và chăm sóc người khuyết tật VN 18-4 ra đời và được quy định trong pháp lệnh về người khuyết tật của Ủy ban Thường vụ Quốc hội tháng 11-1998.

Theo số liệu của cuộc tổng điều tra dân số và nhà ở VN tháng 12-2009, tính từ mức độ khó khăn khi thực hiện việc nghe, nhìn, vận động và ghi nhớ thì cả nước có 12,1 triệu lượt người bị khuyết tật (một số bị hai khuyết tật trở lên), chiếm 15,5% dân số tính từ 5 tuổi. Khuyết tật về nhìn có 3,9 triệu lượt người (33%), về nghe có 2,5 triệu lượt người (20%), về vận động có 2,9 triệu lượt người (24%), về ghi nhớ có 2,8 triệu lượt người (23%).

Trường THCS Lê Quý Ðôn sáng 19-4. Ngần ngại mãi nhưng cuối cùng Hướng Dương, giám đốc dự án Thư viện sách nói dành cho người mù, cũng đồng ý đến đây, ngôi trường năm xưa chị một thời là một liên đội trưởng năng động.

Lần đầu tiên, sau 11 năm âm thầm đọc sách trong phòng thu, Hướng Dương chia sẻ câu chuyện của mình trước hàng ngàn học sinh. Câu chuyện ấy được minh chứng bằng bước chân giả hơi thập thõm của chị, bằng ánh sáng trên gương mặt những em học sinh Trường phổ thông đặc biệt Nguyễn Ðình Chiểu đang đêm ngày học tập và tìm hiểu thế giới thông qua sách nói của chị.

“Ai giúp chị thu âm sách nói? Chị làm ra bao nhiêu băng đĩa mỗi ngày, gửi đến cho người mù cách nào? Các bạn viết chữ Braille ra sao? Có phải khi mất một giác quan, những giác quan khác sẽ tinh nhạy hơn không?…”. Hàng loạt câu hỏi đã được các em học sinh đưa ra và đều được trả lời cặn kẽ, minh chứng sinh động.

Lần đầu tiên các em đã biết có những người bạn đồng trang lứa không được viết chữ, không được đọc sách, không được xem phim, không được nhìn ngắm cỏ cây, đường phố, gương mặt những người thân yêu như mình. Các em lại được biết các bạn ấy vẫn sống và sống vui vẻ, vẫn học và học giỏi, hơn nữa các bạn còn đàn, còn hát, còn thổi sáo và sẵn lòng chia sẻ sở trường của mình.

Lần đầu tiên các em biết đến sách nói, biết những băng đĩa với mình vốn chỉ là phương tiện giải trí thì với người khác lại là ánh sáng, là cả thế giới.

Lần đầu tiên các em biết có một người không còn đi được nhưng không khóc mà lại đi tìm nhân lên hạnh phúc bằng cách chia sẻ đôi mắt của mình với những người không được thấy ánh sáng.

“Em rất xúc động, chưa có bài học giáo dục công dân nào hay bằng. Em đang bận thi nhưng hè này em sẽ tìm đến Trường Nguyễn Ðình Chiểu. Cho em nắm tay chị để xin một chút may mắn” – Khánh Duy, lớp 9/8, chạy theo Hướng Dương.

Ngay trong buổi giao lưu, các em học sinh đã tự nguyện đóng góp gần 20 triệu đồng, tương đương 2.400 băng sách nói thành phẩm để gửi đến thư viện. Nhưng với Hướng Dương, câu nói và cái nắm tay của cậu bé mới là món quà lớn nhất.

Chương trình văn nghệ giao lưu “Ánh sáng và niềm tin” của nhóm tình nguyện Những ước mơ xanh lần 6 tổ chức tại Nhà hát kịch TP.HCM sáng 18-4. Sân khấu rực rỡ ánh đèn màu, từng nhóm biểu diễn mặc những bộ quần áo đẹp nhất, đi những đôi giày mới nhất. Dưới khán đài, các bạn tình nguyện viên chộn rộn dẫn người này vào, đưa người kia ra.

Từ hôm nay, Trường THCS Lê Quý Đôn sẽ phát sách nói trong chương trình phát thanh giữa giờ.

Trường cao đẳng nghề Việt Mỹ cũng đang phát động phong trào nuôi heo đất để chung tay với Thư viện sách nói dành cho người mù.

Biết mình hạnh phúc để tận hưởng và chia sẻ là cái lớn nhất mà các em sẽ nhận được qua những câu chuyện của Hướng Dương.

Chợt giật mình khi nhận ra ở đây không có những tiếng than phiền khi ai đó nhấp nhổm trên ghế, ai đó đứng lên che khuất ánh nhìn. Phần lớn khán giả đều xuất phát từ các mái ấm khiếm thị, khiếm thính. Thế ra buổi diễn văn nghệ hoành tráng nhất mà nhóm Những ước mơ xanh nỗ lực thực hiện lại chính là dành cho chúng tôi, những người may mắn được nghe, được thấy.

Thế nhưng các cô cậu bé ngồi bên cạnh tôi vẫn rạng rỡ nét mặt, hồ hởi vỗ tay từng tràng theo từng âm thanh trên sân khấu, từng động tác của cô giáo phiên dịch thủ ngữ. “Em vui lắm, hiếm khi em được đến nhà hát như thế này” – Duyên, cô bé đến từ mái ấm khiếm thị Thiên Ân, thì thầm, y như em đã nhận ra thoáng đắng lòng qua cái nắm tay của tôi.

Ðến với người khuyết tật khi nào cũng nhận được nhiều hơn cái mình cho là như vậy. Ðó cũng là một trong những động lực giúp nhóm tình nguyện Những ước mơ xanh duy trì được hoạt động đều đặn và ngày càng lớn mạnh suốt tám năm qua, dù đến hôm nay nhóm vẫn như ngày đầu: không địa điểm sinh hoạt, không ngân quỹ tích lũy. Chỉ có những nụ cười và hạnh phúc được chia sẻ là cứ nhân lên, nhân lên.

Vừa ra mắt lần đầu, bộ ảnh Họ đã sống như thế của nhiếp ảnh gia Nguyễn Á đã vang tiếng. Những tấm gương nghị lực của người khuyết tật không có gì xa lạ, phần lớn các nhân vật trong bộ ảnh đều đã xuất hiện trên báo chí, nhưng 90 câu chuyện bằng ảnh của gần 100 nhân vật cùng tập hợp lại trong một phòng triển lãm tạo nên sức mạnh cộng hưởng khó ngờ.

Trong sổ lưu niệm, không đếm hết những xuýt xoa, thán phục dành cho tác giả ảnh và nhân vật. Không đếm hết những người đã giật mình tự soi rọi lại bản thân khi xem ảnh như nhìn vào những tấm gương, như đọc những bài học. Và còn có rất nhiều ý tưởng được đề xuất: triển lãm trong trường học, mời nhân vật giao lưu, in sách…

Ba tháng nay, bộ ảnh đã triển lãm qua gần 30 trường học trong TP.HCM. Nhiều em học sinh đã rơi nước mắt ngay khi xem ảnh, càng rơi nước mắt nhiều hơn nữa khi được gặp các nhân vật: cô nhà văn Trần Trà My khó nhọc lê từng bước với công cụ phụ trợ, càng khó nhọc hơn để nói một tiếng không tròn vành; cô giáo Hạnh không nghe được nhưng lại có thể đối thoại bình thường bằng tiếng Anh rất chuẩn; thầy Phú khiếm thị nhưng rất vui vẻ và hát rất hay…

Ðã có một cái gì đó thức tỉnh khi các em được nhà trường yêu cầu viết bài thu hoạch. Nhiều em đã xin số điện thoại, địa chỉ để kết bạn với nhân vật. Nhiều em bắt đầu tham gia công tác xã hội. Nhiều em đã biết rũ bỏ những nỗi buồn đôi khi vụn vặt, vô cớ của mình.

“Ðến với người khuyết tật, bạn chưa kịp cho thì đã nhận được rất nhiều rồi”, Nguyễn Á chia sẻ niềm vui sau mấy năm đi tìm hết người khuyết tật này đến người khuyết tật khác. Niềm vui ấy cũng đang đến với những em học sinh sau khi xem bộ ảnh của anh.

PHẠM VŨ (Báo Tuổi Trẻ)