Cưng, you sẽ không nói cho me biết tại sao có nỗi buồn trong mắt you? I không muốn tạm biệt you Tình yêu là một ảo ảnh lớn I nên cố quên Nhưng vẫn còn một chuyện trong đầu me
Ở Tokyo vào thời Minh Trị Thiên Hoàng, có hai vị thầy với tính cách hoàn toàn khác nhau. Unsho là vị thầy Chân Ngôn Tông, giữ mọi lề luật của nhà Phật rất kỹ lưỡng. Ông không bao giờ uống rượu, và không bao giờ ăn gì sau 11 giờ sáng. Vị thầy kia là Tanzan, một giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia, chẳng bao giờ giữ lề luật gì. Khi muốn ăn là ăn, khi muốn ngủ ngày là ngủ.
Ngày nọ Unsho đến thăm Tanzan lúc Tanzan đang uống rượu. Phật tử không được cho ngay cả một giọt rượu chạm lưỡi mình. Continue reading Một vị Phật – A Buddha→
Hôm qua mình đi biển với mẹ và con gái. Ba người đi xe máy. Đi một hồi thì phát hiện ra là mẹ chỉ đường đi bị nhầm, vì lâu rồi mẹ cũng chưa đi lại biển nên có hơi quên. Nhưng nhờ quên vậy nên mới đi tới một bãi biển khác.
Đây là bãi biển Phú Diên, còn ít người biết đến nên còn khá hoang sơ và thưa người. Biển ở đây rất đẹp và sạch. Bãi cát vàng, mịn, trải dài. Mặt nước biển xanh thẳm trải rộng hết tầm mắt. Mình và con gái vừa tắm biển vừa chơi đùa trên cát. Sóng biển cũng nhỏ nên bơi lội rất thoải mái. Đó là phép lạ của Chúa cho nhà mình trong chuyến đi chơi biển. Continue reading Phép lạ hằng ngày 145→
Ngày 1-7, là ngày đầu tiên vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Ghi nhận cho thấy có nhiều người dân đã đến làm thủ tục tại các phường, xã, đặc khu và tỏ ra rất hài lòng.
Chị Chu Uyên lấy hồ sơ trên robot hoạt động tại Trung tâm Phục vụ hành chính công phường Thủ Đức, TP.HCM để chứng thực hồ sơ xin việc làm chiều 1-7 – Ảnh: QUANG ĐỊNH
Trong khi đó, đi kiểm tra cụ thể, Tổng Bí thư Tô Lâm cũng ghi nhận sự hài lòng của người dân; Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Văn Được thì khẳng định phải làm cho bằng được việc triển khai thủ tục phi địa giới hành chính.
Cán bộ thấy người dân băn khoăn gì phải lao vào, lao đến để hỗ trợ, tiếp sức, hướng dẫn, động viên, gợi ý cho người dân. Dân người ta biết hết, xã hội có cái gì, cần cái gì. Cán bộ mà không biết người dân cần cái gì nữa thì rất dở, còn dở hơn nữa là biết mà không làm, thấy không có quyền lợi gì là lơ đi thì càng dở.Continue reading Ngày đầu vận hành chính quyền địa phương 2 cấp: Thủ tục nhanh, cán bộ nhiệt tình→
Ai đi trong các Phố Tàu ở Mỹ đều thấy ảnh tượng một ông mập mang một bao vải. Thương nhân Trung Hoa gọi ông ấy là Ông Tàu Vui Tính hay Ông Phật Cười.
Phật Di Lặc, Hotei
Ông Hotei này sống thời nhà Đường. Ông chẳng muốn ai gọi mình là thiền sư hoặc tụ tập học trò đông đúc quanh mình. Thay vì vậy, ông đi dọc đường phố với một bao lớn trong đó ông mang các món quà như kẹo, trái cây, bánh ngọt. Đây là quà ông cho các em bé thường chơi đùa với ông. Ông tạo ra lớp vườn trẻ trên đường phố. Continue reading Ông Tàu vui tính – Happy Chinaman→
Một hai hôm nay thời tiết ở Huế bắt đầu nắng và nóng lại, mà bé con nhà mình đang muốn đi biển. Tính hôm qua đi rồi mà bà nội bận việc nên chưa đi được. Hôm nay nhà mình sẽ đi biển chơi, vừa hay trời tự nhiên dịu lại, rất ít nắng, mát mẻ và thoải mái hẳn ra. Đó là phép lạ của Chúa cho gia đình mình. Continue reading Phép lạ hằng ngày 144→
Trẻ con lai ở miền Tây: Con không cha như nhà không nóc
Trẻ con lai ở miền Tây: Không khai sinh được cho con vì lỡ… lấy chồng ngoại
Trẻ con lai ở miền Tây: Cắt đứt máu mủ
Cần một chính sách cho trẻ con lai miền Tây
***
Trẻ con lai ở miền Tây: Con không cha như nhà không nóc
22/01/2018 12:12 GMT+7
TTO – Hôn nhân tan vỡ trên xứ người, nhiều cô dâu Việt mang theo hàng ngàn đứa con lai từ Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc… trở về. Phía trước những đứa trẻ ấy là hành trình gian nan về cuộc sống và pháp lý.
Bé Lee Chaewon và những ký ức Hàn Quốc còn lại – Ảnh: VIỄN SỰ
Hồi mẹ nó ẵm về nước, bà nội nó nói mua cho cái vé khứ hồi, tới hồi ra sân bay về lại Hàn Quốc thì mới hay cái vé đi có một chiều
Chị TỪ THỊ XUYÊN (dì ruột bé Hong Deajun)
Chúng tôi trở lại cù lao Tân Lộc, Q.Thốt Nốt, TP Cần Thơ, nơi hơn mười năm trước được gọi là “đảo Đài Loan” khi cả cù lao có hơn 1.000 cô gái đi lấy chồng ngoại, chủ yếu là Đài Loan, Hàn Quốc, Trung Quốc.
Mấy năm gần đây, các cô gái Tân Lộc rời cù lao lấy chồng ngoại giảm dần, nhưng người Tân Lộc lại đón dòng hồi hương của các đứa trẻ con lai trở về quê mẹ.
“Con không cha như nhà không nóc” – câu chuyện hồi hương của những đứa trẻ con lai không có cha bên cạnh còn buồn hơn cả câu chuyện ly hương của những người mẹ năm nào.
Giai nhân tuyệt sắc Shunkai, còn có tên là Suzu, bị bắt phải lấy chồng khi còn rất trẻ. Sau đó, khi cuộc hôn nhân chấm dứt, nàng đi học đại học, và học triết.
Thấy Shunkai là phải yêu nàng. Hơn nữa, đi đâu nàng cũng yêu. Tình yêu đến với nàng ở đại học, sau đó, khi triết lý không thỏa mãn nàng, nàng vào thăm một ngôi chùa để học Thiền, và thiền sinh si mê nàng. Cả đời nàng thấm ướt tình yêu. Continue reading Truyện đời Shunkai – The Story of Shunkai→
Mấy buổi sáng nay mình đi chạy bộ ở một đoạn đường gần nhà mình. Đoạn đường ở đây rất vắng và nhiều cây xanh. Khung cảnh yên bình và không khí trong lành giúp mình chạy rất thoải mái và thư thái. Đó là phép lạ của Chúa cho mình. Continue reading Phép lạ hằng ngày 143→
HUẾ – Mặt đường bong tróc, đất đá lổm chổm, bụi mù mịt, xe tải chạy rầm rập khiến Tỉnh lộ 9 ở Huế hư hỏng nặng, đe dọa an toàn người dân.
Tuyến Tỉnh lộ 9, có chiều dài khoảng 8km, nối từ Quốc lộ 1 đến nút giao cao tốc Cam Lộ – La Sơn (thuộc địa phận xã Phong Xuân, thị xã Phong Điền cũ, sau sáp nhập là phường Phong Điền, TP Huế), đang trong tình trạng hư hỏng nghiêm trọng.
“Bad Day” is a pop song by Canadian singer-songwriter Daniel Powter. The song was first used in a French Coca-Cola television advertisement in Christmas 2004 before its official release in 2005.
Thiền sư Hoshin sống ở Trung quốc nhiều năm. Sau đó thiền sư trở về vùng tây bắc Nhật, dạy học trò. Khi thiền sư đã rất già, ông kể một câu chuyện ông đã nghe ở Trung Quốc. Câu chuyện thế này:
Vào ngày 25 tháng 12 năm nọ, Tokufu, rất già, nói với đệ tử:“Thầy không sống tới sang năm, vậy các con nên tử tế với thầy năm nay.”
Các đệ tử nghĩ là thiền sư nói đùa, nhưng vì thiền sư là vị thầy tốt bụng nên các đệ tử luân phiên chăm sóc cho thầy mỗi ngày như ngày lễ.
Đến ngày cuối năm, Tokufu nói: “Các con đã tốt với thầy. Thầy sẽ rời các con chiều mai, khi tuyết đã ngừng.”