Chống tiêu cực như thế nào ?

boxingrooster
Chào các bạn,

Chúng ta đối diện thường xuyên với những tình trạng tiêu cực, như xả rác ngoài đường, hay ù lì với đời sống—ai làm gì, chuyện gì xảy ra, thì cũng như là không nghe không thấy không biết. Đối diện với những tình trạng tiêu cực như vậy, ta phải làm gì?

Đây là câu hỏi ta đối diện hằng ngày, nhiều lần trong một ngày. Và dĩ nhiên là ta có những câu trả lời khác nhau, tùy theo từng trường hợp và tùy theo cá tính mỗi người. Tuy nhiên, đối với những người thực hành tư duy tích cực như chúng ta, chúng ta luôn luôn có một nguyên tắc suy tư căn bản trong mọi trường hợp—đó là suy tư cách tích cực nhất. Và trong những vấn đề liên hệ đến đời sống thực tại, “tích cực nhất” có nghĩa là có khả năng cao nhất để giải quyết vấn đề.

Dùng nguyên tắc này làm căn bản, chúng ta sẽ chọn lựa, trong những cách giải quyết vấn đề khác nhau, cách nào ta cho là tích cực nhất. Tức là chúng ta phải biết cách suy nghĩ có hệ thống, nhận ra được tư tưởng nào tiêu cực, tư tưởng nào tích cực hơn, tư tưởng nào tích cực nhất, để có thể lựa chọn giải pháp một cách hiệu quả.

Hãy dùng vấn đề “mọi người hay xả rác ngoài đường” làm thí dụ. Nếu trong thành phố của chúng ta có nhiều người xả rác, chúng ta có những cách giải quyết nào ?

1. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Và ta cứ xả rác.
2. Phê phán chỉ trích những người xả rác (là vô trách nhiệm, thiếu ý thức, vô giáo dục 🙂 v.v…), trong khi đó ta vẫn xả rác.
3. Phê phán chỉ trích những người xả rác, và ta không xả rác.
4. Ta không phê phán ai, nhưng chính ta không xả rác.
5. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp (nhưng không phê phán ai).
6. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp.

Tàm tạm là như vậy, để chúng ta có dịp phân tích. Danh sách trên đây là mình viết theo thứ tự từ tiêu cực nhất đến tích cực nhất. Chúng ta hãy nghiên cứu nó một tí:

Số 1, coi như không có chuyện gì xảy ra và ta cứ xả rác. Điều này thì quá tệ rồi, miễn bàn.

Số 2 thì cũng rất tệ, nhưng số 2 lại rất quan trọng. Tại sao? Tại vì rất nhiều người trong xã hội hành xử theo cách số 2—miệng thì phê phán người khác, tay thì cứ làm như người khác. “Bố bảo con không được hút thuốc. Bố hút. Nhưng hãy nghe những gì bố nói, đừng nhìn những gì bố làm.” Cách số 2 này so với số 1 thì cách nào tiêu cực hơn vậy? Chàng số 1 tồi thì có tồi, nhưng ít ra chàng không dối trá. Chàng thứ 2 thì vừa tồi vừa dối trá (đạo đức giả). Vậy thì ai tiêu cực hơn ai? Xem ra thứ tự 1, 2 của chúng ta có vấn đề rồi.

sinhvienangdong
Số 3, phê phán người xả rác và ta không xả rác. Cách này tiêu cực hay tích cực? Có lẽ nhiều người chúng ta sẽ cho là tích cực, vì mình phê phán những người tiêu cực tức là mình tích cực, hơn nữa mình không làm điều tiêu cực, tức là đã tích cực.

Tuy nhiên, các chuyên gia về tư duy tích cực có thể nói cách này tiêu cực. Tại sao?

“Không xả rác” thì tự nó trung tính. Không làm bậy thì không tiêu cực, nhưng nó không có năng lượng tích cực. Nếu ban chỉ ngồi đó, không nói gì, không làm gì, thì bạn chẳng tạo ra năng lượng gì cả. Không tiêu cực và không tích cực.

“Phê phán người xả rác” thì hành động phê phán này tạo ra năng lượng tiêu cực. Tại sao? Nếu các bạn còn nhớ, trong bài Luật Hấp Dẫn chúng ta đã nói:

Luật hấp dẫn là luật của tư tưởng, mà ngôn ngữ là một phần rất lớn của tư tưởng, cho nên ngôn ngữ rất quan trọng trong luật hấp dẫn. Chúng ta đã nói qua điều này trong bài “Sức mạnh của tư tưởng.” Trong ngôn ngữ của con người, thể phủ định có ảnh hưởng rất yếu trong tâm thức. Ví dụ: “Tôi không yêu ai” thì nhạt như nước ốc. Nó chẳng có nghĩa lý gì hết, nó chỉ có nghĩa là tôi không yêu ai, và không chắc là tôi có ghét ai không. Nghe chán phèo. Hay “tôi không chống anh,” chẳng nghĩa lý gì cả, vậy anh có ủng hộ tôi không?

Vì vậy khi ta nói một câu phủ định “tôi không muốn béo,” tiềm thức của ta không “thấm” cái yếu ớt của chữ “không” phủ định, mà lại thấm cái mạnh mẽ của chữ “béo” xác định. Cho nên tiềm thức cứ hướng ta sống theo hướng “béo.” Vì vậy, các chuyên gia về tư duy tích cực (cũng như các luật sư chuyên về tranh tụng trước tòa) luôn luôn dạy người ta nói và viết ở thể xác định: “Tôi muốn gầy” (không phải là “tôi không muốn béo”), hay “tôi muốn giàu” (không phải là “tôi không muốn nghèo”).

Một số các chuyên gia còn có cách trình bày thế này: Luật hấp dẫn không biết văn phạm , chỉ biết các từ mà thôi. Nếu câu bạn nói mà có chữ “yêu,” không cần biết đó là phủ định hay xác định, thì luật hấp dẫn cứ dẫn ta đi theo hướng “yêu.” Các bạn có nghe các phụ nữ lớn tuổi kể chuyện đời của họ không: “Hồi đó tui ghét ổng gần chết, thấy mặt là wẹo đường khác. Nhất định là không thèm thương. Rốt cuộc cũng lấy ổng.” Tóm lại “tôi yêu anh Tín” hay “tôi không yêu anh Tín,” đối với luật hấp dẫn thì như nhau, và cả hai chỉ có nghĩa là “yêu” và “anh Tín.” Tương tự như vậy, “tôi không thích béo” và “tôi thích béo” đều chỉ có nghĩa là “tôi” và “béo.” Vì vậy, ta luôn luôn phải suy nghĩ (và nói chuyện cũng như viết lách) theo thể xác định. Và dĩ nhiên là chỉ nên dùng các từ tích cực. (Từ tích cực là từ nói đến cái ta muốn, ta thích. Nếu bạn thích gầy, thì “gầy” là từ tích cực và “béo” là từ tiêu cực. Ngược lại nếu bạn thích béo, thì “gầy” lại là từ tiêu cực và “béo” là từ tích cực).”

Nếu ta cứ mạnh miệng phê phán người xả rác, tức là ta cứ lập đi lập lại hai chữ “xả rác, xả rác, xả rác…” thì mọi người sẽ nhập tâm hai chữ này và cứ thế mà xả rác. Theo các chuyên gia tư duy tích cực chủ trương Luật Hấp Dẫn (và mình ở trong trường phái đó), thì phê phán tiêu cực có hậu quả trong tâm thức mọi người cũng như là ủng hộ tiêu cực. Tức là,mắng con “Mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” thì có cùng hậu quả như “Mày dối trá, cứ dối trá, nên dối trá.”

Số 4, ta không phê phán ai, nhưng ta không xả rác. Nhiều người trong chúng ta có thể nói đây là tích cực rồi, nhưng thông thường thì “không hành động” tự nó không có năng lực gì cả. Nó không tiêu cực, rõ rồi. Nhưng không tiêu cực chưa có nghĩa là tích cực. Không thiếu tiền chưa có nghĩa là có tiền.

candlelight
Số 5, đây là cách tích cực đầu tiên trong danh sách của ta: Ta không phê phán xả rác, nhưng ta nói đến điều tích cực ngược lại—giữ một thành phố đẹp đẽ sạch sẽ. Đây cũng giống như là dạy con—ta không nói “mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” tức là nhồi vào đầu hai chữ “dối trá,” mà nói “Con nên thành thật, cần phải thành thật với chính mình, thành thật với mọi người, và thành thật với trời đất”, tức là nhồi vào đầu hai chữ “thành thật.” Nếu ta cứ nói “sạch sẽ đẹp đẽ” thì các từ này sẽ thấm vào tâm thức mọi người và hướng người ta đi đến cung cách “sạch sẽ đẹp đẽ” cho thành phố.

Ngoài việc giáo dục trẻ em, nguyên lý này cũng thể hiện rất rõ trong hệ thống luật pháp và chính trị. Các hệ thống luật pháp và chính trị chú trọng đến khen thưởng thường thành công hơn các hệ thống chú trọng vào trừng phạt.

Số 6, ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp, và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp. Đây rất rõ là một phương cách rất tích cực, vì ta (1) nói điều tích cực và (2) làm điều tích cực. Điều đáng lưu tâm ở đây là, một hành động nhỏ có năng lực tích cực mạnh bằng cả nghìn lời nói lớn.

Ta có thể viết hàng nghìn bài báo và tung ra hàng triệu truyền đơn về giữ thành phố sạch sẽ, hậu quả cũng không bằng một dự án giữ được một khu phố chỉ 500 m thật sạch thật đẹp. Một toán sinh viên nhỏ có thể thực hiên dự án này rất dễ–chỉ cần bỏ thì giờ đến nói chuyện với các chủ doanh nghiệp trong khu phố và khuyến khích họ làm một dự án cho chính họ. Sự thành công của khu phố này đương nhiên sẽ được nhiều người nói đến, trên báo chí, radio, TV, Internet. Mọi nơi khác thấy khu phố đẹp, thấy việc làm ăn của khu phố tăng lợi tức, sẽ từ từ học theo. Đó là kết quả của năng lượng tích cực của các sinh viên và chủ doanh nghiệp trong dự án.

Mục đích của bài này không phải là đưa ra đề nghị cụ thể cho vấn đề nào hay dự án nào, nhưng là để giúp chúng ta nắm vững được phương cách tư duy tích cực trong cách suy nghĩ và hành động của chính mình, trong giáo dục, trong sinh hoạt xã hội, và trong việc hoạch định chính sách quốc gia. Nhan đề của bài này là “Chống tiêu cực như thể nào ?” Qua phân tích trên, các bạn thấy, ta “chống tiêu cực” bằng cách “không chống tiêu cực” nhưng “làm điều tích cực.” Điều này nghe có vẻ hơi lạ, nhưng thật ra nó là luật tự nhiên của đời sống. Ta chống bóng tối cách nào? Thưa, ta chống bóng tối bằng cách không chống bóng tối (vì chẳng có cách nào để chống bóng tối–nguyền rủa bóng tối chẳng có ích gì), mà bằng cách đưa ánh sáng vào nơi tối tăm.

Tư duy tích cực không phải chỉ nằm trong đầu chúng ta đâu. Nếu ta dạy học, nó trở thành phương cách giáo dục của ta đối với học trò. Nếu ta quản lý quốc gia, nó trở thành chính sách quốc gia mà ta dự phần quyết định.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Thứ bảy, 18 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Đọt Chuối Non vượt mốc 1.400 bạn đọc một ngày, Thông Tin, anh Trần Đình Hoành.

Trang Thông Tin Cộng Đồng, Thông Tin, anh Trần Đình Hoành.

Mười một cách để hạnh phúc, Video, anh Trần Đình Hoành nối link.

Vietnam Veterans Memorial – Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam, Văn Hóa, Video, ở Washington DC, anh Trần Đình Hoành.

Học biết ơn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Huỳnh Huệ dịch.

Nụ cười, Danh Ngôn, song ngữ, chị Loan Subaru dịch.

Sức mạnh của ý tưởng, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Thành tố của hạnh phúc, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Tha lỗi chính mình, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.


“Romeo và Juliet” đến Việt Nam
– Vở kịch Romeo và Juliet của Shakespeare sẽ được công diễn tại Việt Nam từ ngày 3 – 17.5 trong chương trình giao lưu văn hóa phối hợp giữa nhà hát TNT từ Vương quốc Anh, Hiệp hội sân khấu Mỹ tại châu Âu (ADG) và công ty Lê Quý Dương.


Chuyện kể ở Sủng Là
– Nỗi nhớ về chốn biên cương nơi địa đầu Tổ quốc. Sủng Là đã bước ra ngoài bờ rào đá, bay cao hơn những con đường mòn vắt vẻo lưng chừng trời, đã trở thành một cái tên quen thuộc với bao nghệ sĩ và công chúng yêu nghệ thuật, đặc biệt là với các lữ khách lang thang.

Việt Nam hoàn toàn có thể vượt qua suy thoái – Định giá của Bộ trưởng Cố vấn Singapore Lý Quang Diệu.

Đề án thành lập vùng kinh tế trọng điểm ĐBSCL được TT phê duyệt – Cần Thơ, An Giang, Kiên Giang và Cà Mau.

Những buổi học ngoài giảng đường – Các sinh viên khoa Xã hội học trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội lại có cơ hội làm quen với hoạt động nghiệp vụ điều tra dân số và nhà ở.

“Tri thức – Đồng hành cùng sinh viên” – Nhân Ngày Sách và Tác quyền thế giới (23.4), NXB Tri Thức sẽ tổ chức buổi tọa đàm với chủ đề Tri thức – Đồng hành cùng sinh viên tại trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM.

Điện Biên Phủ và những câu chuyện bây giờ mới kể – 55 năm sau ngày chiến thắng “chấn động địa cầu”, nhiều câu chuyện sinh động, cụ thể, cảm động của những nhân chứng lịch sử được tổng hợp trong cuốn sách Chuyện những người làm nên lịch sử – Hồi ức Điện Biên Phủ (1954 – 2009) do Nhà xuất bản Chính trị quốc gia phát hành.

Cho nông dân vay tiền mua máy móc nội địa – Thủ tướng Chính phủ ký Quyết định số 497/QĐ-TTg hỗ trợ lãi suất vốn vay mua máy móc thiết bị, vật tư phục vụ sản xuất nông nghiệp và vật liệu xây dựng nhà ở khu vực nông thôn như máy kéo, máy cày, máy vi tính để bàn…

Nghe dân để chống tham nhũng – Các thành viên khối trí thức thuộc Câu lạc bộ Truyền thống kháng chiến TP.HCM cho rằng muốn phòng chống tham nhũng, trước tiên phải dựa vào dân. Trong Ban phòng chống tham nhũng phải có cán bộ hưu trí, đại diện Ủy ban Mặt trận Tổ quốc.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày cuối tuần vui vẻ thoải mái !!

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non vượt mốc

rising-up
Chào các bạn,

Hôm nay (17 tháng 4) Đọt Chuối Non vượt ngưỡng cửa 1400 bạn đọc một ngày, chấm dứt cuối ngày tại mức 1482 bạn đọc.

Ngày 7 tháng 2 năm 2009, Đọt Chuối Non ra đời với ba bài đầu tiên: Nửa ly nước (Trà Đàm), Cái gì làm ra mình (Danh Ngôn), và Đứng dậy đi tiếp (Tin Sáng). Đến hôm nay, 17 tháng 4 năm 2009, đúng hai tháng mười ngày, Đọt Chuối Non đã đi từ 0 đến 1482 bạn đọc một ngày.

Đây là một thành quả nhanh chóng và một khích lệ rất lớn cho các admins, đặc biệt là cho mình. Trước khi mở Đọt Chuối Non, mình có brainstorm với một số bạn về việc làm một trang web chuyên về tư duy tích cực. Tất cả đều trả lời đại khái là “Ôi, dân Việt mình thì tư duy tích cực cái gì. Nói đánh nhau thì hăng hái. Đì nhau và đạp nhau thì nhanh. Đời là bể khổ. Nói chuyện tích cực ai nghe?” Thái độ của mình thì lại khác: “Nếu dân ta không có mầm tích cực nằm rất sâu trong lòng, thì không thể nào ta luôn luôn đánh thắng các đại cường số một của thế giới trong suốt chiều dài lịch sử. Chỉ cần làm việc siêng năng để mang mầm tích cực đó ra sống hằng ngày, tích cực mỗi ngày cả trong thời bình.”

Người đầu tiên nói “Yes” với mình ngay lập tức mà chẳng cần thắc mắc gì cả là admin Nguyễn Minh Hiển. Thế là Đọt Chuối Non ra đời. (Sau đó chúng ta có thêm các admins Thùy Dương, Loan Subaru và Huỳnh Huệ).

riseup
Mức trưởng thành nhanh chóng của Đọt Chuối Non là bằng chứng rất hùng hồn rằng anh chị em chúng ta đã có sẵn máu tích cực trong người, chỉ cần nói ra thường xuyên mà thôi. Mình vẫn tin rằng người tích cực là người thành công, nếu chưa hôm nay thì ngày mai. Một quốc gia tích cực là một quốc gia thượng đẳng, nếu chưa bây giờ thì mai mốt.

Chúng ta hãy cùng chung vai sát cánh thổi luồng gió tư duy tích cực trên khắp nẻo đường quê hương. Khi tư duy tích cực thấm sâu vào lòng một người, nó cho người ấy sức mạnh để tự giải thoát khỏi nghèo đói nếu người ấy bần hàn, khỏi u tối nếu người ấy thiếu cơ hội giáo dục, khỏi buồn thảm nếu người ấy vô hy vọng. Giúp nhau phát triển tư duy tích cực không những là giúp nhau thành công trong cuộc sống mà còn là xây dựng đất nước ở mức độ căn bản nhất—ở trong quả tim nồng nhiệt của con người.

Mốc mục tiêu kế tiếp của chúng ta là 10 nghìn bạn đọc một ngày.
Đây là mốc cao, nhưng không phải là rất cao. Vì nó vẫn còn rất thấp so với các trang web tiếng Việt nói chuyện sex, chuyện chửi bới, và các chuyện nhảm nhí khác. Chúng ta hãy chứng minh rằng chúng ta chỉ nói về những gì tốt đẹp nhất cho con người và vẫn có thể phát triển mạnh hơn tất cả những trang web nhảm nhí.

Chúng tôi mong các bạn giúp Đọt Chuối Non chứng minh luận đề đó bằng các con số cụ thể. Trước mắt là mốc 10 nghìn bạn đọc một ngày. Sau mức đó, chúng ta sẽ có các mốc mục tiêu mới.

Các bạn có thể giúp một tay bằng cách:

Nội dung: (1) Viết bài đăng trên Đọt Chuối Non—tất cả mọi thể loại và đề tài đều tốt, miễn là tích cực và yêu đời. (2) Thông báo cho các admin về các “Tin Sáng” trên các nguồn tin hay tin riêng của tổ chức/nhóm của các bạn, cũng như video tốt, nhạc hay, và những gì đẹp đẻ và dễ thương mà bạn thích.

Quảng Bá: Gởi đến các bạn khác các bài bạn thấy hữu ích, từ Đọt Chuối Non.

Mind over matter. Tư tưởng chuyển hóa thế giới. Hãy chuyển hóa thế giới của riêng ta cũng như thế giới của quê hương ta.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

TB: Để theo dõi các mốc mới, xin xem các phản hồi dưới đây.

Trang Thông Tin Cộng Đồng

satellitedish
Chào các bạn,

Xã hội dân sự (các đoàn thể thiện nguyện) chính là tư duy tích cực biến thành hành động xã hội.

Nhằm mục đích hỗ trợ sự phát triển của xã hội dân sự, Đọt Chuối Non sẽ có trang Thông Tin Cộng Đồng để giúp các tổ chức thiện nguyện, và các đoàn thể, và các nhóm sinh hoạt cộng đồng quảng bá thông tin rộng rãi.

Các tổ chức phi chính phủ (non-government organizations), các nhóm sinh hoạt cộng đồng, các tổ chức tình nguyện, các nhà thờ, các giáo hội, chùa, đền thờ … nếu muốn đăng thông tin hay quảng cáo thường xuyên rộng rãi đến độc giả, Đọt Chuối Non sẽ đăng thông tin miễn phí giúp các bạn.

Các bạn chỉ cẩn gửi thông tin, tài liệu và hình ảnh về dotchuoinon.com, kèm theo thông tin chi tiết về người liên hệ. Đọt Chuối Non sẽ thiết kế bản tin và loan tin cho các bạn.

Nhờ các bạn chuyển message này đến các tổ chức thiện nguyện cộng đồng.

Cám ơn các bạn rất nhiều. Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến
Hoành
__________________
Ls. Trần Đình Hoành
tdhoanh@gmail.com

Vietnam Veterans Memorial — Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam

Vietnam Veterans Memorial chụp từ vệ tinh
Vietnam Veterans Memorial chụp từ vệ tinh

Một trong những nơi thu hút khách du lịch nhiều nhất ở Washington DC là Vietnam Veterans Memorial–Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam, tưởng niệm các chiến binh Mỹ đã hy sinh trong trận chiến tại Việt Nam. Đây là chứng tích cho cuộc chiến lâu nhất trong lịch sử nước Mỹ. Mỗi năm trung bình có khoảng 3 triệu người thăm viếng.

VVM với Đài Tưởng Niệm Washington (Tháp bút chì) phía cuối ảnh
Vietnam Veterans Memorial với Đài Tưởng Niệm Washington (Tháp bút chì, trắng) phía cuối ảnh

Vietnam Veterans Memorial là một đài tưởng niệm đầy ấn tượng, bởi vì khác với những đài tưởng niệm khác thường đứng hùng dũng trên mặt đất và màu trắng, Vietnam Veterans Memorial là một hình chữ V dài bằng đá hoa cương đen, đứng thấp dưới mặt đất, trên đó khắc tên của 58.256 chiến binh Mỹ tử trận và mất tích tại Việt Nam, khoảng 1.200 người trong số này được ghi là mất tích.

Nếu từ ngoài công viên nhìn vào người ta không thể thấy Đài tưởng niệm này vì nó ở dưới lòng đất. Các cựu chiến binh Mỹ chỉ gọi Đài tưởng niệm này là “The Wall” (Bức Tường).
vietnammemorialwall

Đồ án chữ V này do May Ying Lin, một nữ sinh viên kiến trúc năm thứ 3 tại Đại Học Yale vẽ, thắng cuộc thi vẽ mẫu gồm 1.421 đồ án dự thi năm 1981. Vào lúc đó đồ án thắng cuộc của May Ying Lin gây rất nhiều tranh cãi vì đó là bài cô làm cho một bài tập trong lớp học về vẽ một kiến trúc tang chế (funerary design).

The Three Soldiers
The Three Soldiers

Bức Tường gồm có hai cánh của chữ V, dài tổng công 75 m. Hai cánh đều nằm dưới mặt đất, phía sau lưng là đất, vùng đất phía trước được vạt xuống để tạo khoảng trống cho Bức Tường. Hai đầu cánh của Bức Tường bắt đầu chiều cao khoảng 20 cm, cao từ từ đến điểm cao nhất là đỉnh chữ V — 3 m.

Bức Tường được khánh thành ngày 13 tháng 11 năm 1982, sau một cuộc diễn hành của các cựu chiến binh. Đến tháng 1 năm 1982, bức tượng The Three Soldiers (Ba Chiến Sĩ) được mang vào đặt gần Bức Tường, đề làm giảm bớt vẻ tang chế cùa đồ án nguyên thủy.

Vietnam Women's Memorial
Vietnam Women's Memorial

Các kỹ vật tại Bức Tường
Các kỹ vật tại Bức Tường

Ngày 11 tháng 11 năm 1983, Đài Tưởng Niệm Phụ Nữ (Phục Vụ Tại) Việt Nam — Vietnam Women’s Memorial — được khánh thành. Đài tưởng niệm này là môt bức tường các nữ y tá đang làm việc cứu thương, đặt gần Bức Tường.

Ngày nay Bức Tường được xem là “nơi chữa lành vết thương của những người bị ảnh hưởng bởi một trong những cuộc chiến gây chia rẽ nhiều nhất trong lịch sử nước Mỹ.” Hầu như ngày nào ta cũng thấy có người đặt dưới chân Bức Tường một lá thơ, một bó hoa, một lá cờ, hay một kỹ vật nào đó. Cơ quan quản lý Bức Tường có cả kho các thơ từ và kỹ vật này.

Đây là nơi người Việt cũng nên thăm viếng, vì Bức Tường vừa giúp ta hiểu thêm một tí về tâm thức người Mỹ vừa có thể giúp ta chữa lành một phần vết thương trong tâm thức của chính ta.

Dưới đây là video lễ khánh thành Bức Tường năm 1982, và video kỹ niệm 25 năm ngày thành lập Bức Tường–26 tháng 3 năm 2007.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành
.

.

Học biết ơn

Tự giáo dục về lòng biết ơn có nghĩa là không xem bất cứ cái gì là hiển nhiên, có sẵn để phục vụ mình, mà là luôn tìm hiểu và trân trọng những gì đằng sau hành động ấy. Không có gì người khác làm cho bạn là chuyện đương nhiên.

Mọi cái phát sinh từ một thiện ý nhằm vào bạn. Hãy rèn luyện mình đừng bao giờ khất lại một lời hay một hành động bày tỏ lòng biết ơn

Đôi khi ánh sáng của chúng ta tắt ngúm rồi được nhen nhóm lại bởi một tia lửa từ một người khác. Mỗi chúng ta có nguyên cớ để suy nghĩ với lòng biết ơn sâu sắc về những người đã thắp sáng ngọn lửa trong ta.

Huỳnh Huệ dịch

.

“To educate yourself for the feeling of gratitude means to take nothing for granted, but to always seek out and value the kind that will stand behind the action. Nothing that is done for you is a matter of course.

Everything originates in a will for the good, which is directed at you. Train yourself never to put off the word or action for the expression of gratitude.

At times our own light goes out and is rekindled by a spark from another person. Each of us has cause to think with deep gratitude of those who have lighted the flame within us.”

Albert Schweitzer

Tha lỗi chính mình

mistake

Chào các bạn,

Có lẽ là người mà ta cư xử nghiêm khắc và khó khăn nhất trên thế giới không phải là con cái hay học trò hay kẻ thù, mà là chính ta. Đôi khi ta làm một lỗi lầm nào đó, ta ân hận, đau đớn, và mang cảm giác tội lỗi rất nhiều năm. Và mặc dù là ta có thể tha lỗi cho ai đó dễ dàng, hình như ta vẫn không thể nào tha lỗi cho chính mình được.

Đôi khi đó là một lỗi lầm lớn, nhưng thường khi đó là chuyện rất nhỏ. Dù vậy ta vẫn không bỏ qua cho ta được. Và những khi như thế chúng ta thường ân hận, đôi khi xỉ vả chính mình, và thường khi mất cả tự tin vào mình.

Trong những biến cố lớn trong đời, ví dụ một tai nạn nào đó mà người thân cùng đi với mình bị chết nhưng mình thoát chết, ta có thể có những câu hỏi quy lỗi về mình như “Bữa đó nếu mình không rủ chị đi chơi thì chị đâu có chết” hoặc “Nếu hôm đó mình phản ứng nhanh một tí thì chị đâu có chết.” Cảm giác phạm tội có thể theo ta suốt đời, và hành động như một mũi gai thường xuyên châm chích trong tim. Rất khó mà vui vẻ và tích cực với một cảm giác như thế trong tâm. Continue reading Tha lỗi chính mình

Thứ sáu, 17 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Vương quốc Bhutan, Văn hóa, Video, chị Loan Subaru.

Ra đi cho sự sống mới, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Cành cây xanh trong tim, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Tình nguyện viên, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Chủ nghĩa nhãn hiệu, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Ngày hội của họa sĩ “nhí” – Cả ngàn họa sĩ “nhí” đến từ nhiều trường học ở các quận nội thành cùng với thầy cô và phụ huynh ngồi chật cả khoảng sân rộng của trường tiểu học Nguyễn Thái Sơn, Q.3, TP.HCM vào sáng 12.4, chuẩn bị bước vào vòng chung khảo cuộc thi Nét vẽ xanh lần thứ 12.

Ông mổ tim – Ông là tiến sĩ Nguyễn Viết Nhân, phụ trách văn phòng tư vấn di truyền và hỗ trợ trẻ khuyết tật (OGCDC) của Trường ĐH Y dược Huế – chuyên đi quyên tiền cho trẻ em phẫu thuật tim, giúp đỡ trẻ nghèo khuyết tật suốt hơn mười năm nay.

Chợ việc làm cho người khuyết tật – Lần đầu tiên tại TP Đà Nẵng, phiên chợ việc làm định kỳ của Trung tâm giới thiệu việc làm (tổ chức hôm nay 15.4) có khu vực dành riêng để tuyển dụng những lao động khuyết tật.

Tưng bừng giải bóng đá sinh viên Việt Nam tại Pháp – Giải bóng đá truyền thống của sinh viên Việt Nam tại Pháp NNB lần thứ 10 đã diễn ra trong tinh thần thể thao cao độ và tạo ra sân chơi thể thao lành mạnh, nơi giao lưu kết nối những bạn sinh viên Việt Nam đến từ mọi miền nước Pháp.

Hoàn thành bức phù điêu đại cảnh lớn nhất Đông Nam Á – Chiều 15/4, tấm đá cuối cùng trên bức phù điêu đại cảnh lớn nhất Đông Nam Á thuộc Dự án Xây dựng Tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ giai đoạn II đã được lắp ghép xong.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Vương Quốc Bhutan

Quốc kỳ Bhutan
Quốc kỳ Bhutan

Bhutan có thể xuất phát từ từ ‘Bhu-Utthan’ trong tiếng Phạn có nghĩa “cao nguyên”. Một giả thuyết khác cho rằng nó là sự Phạn hóa, từ Bhoṭa-anta có nghĩa “nơi chấm dứt của Tây Tạng” hay “phía nam Tây Tạng”. Tuy nhiên, một số người Bhutan gọi đất nước họ là Druk Yul, còn người dân là Drukpa. Cái tên Dzongkha (và Tây Tạng) cho đất nước này là Druk Yul (Vùng đất của Rồng Sấm). Vì sự thanh bình và thanh khiết của đất nước, cũng như những phong cảnh tại đó, Bhutan ngày nay thỉnh thoảng được gọi là Shangri-La cuối cùng.

Bản đồ Bhutan
Bản đồ Bhutan

Vương quốc Bhutan là một quốc gia nằm kín trong lục địa tại Nam Á, nằm giữa Ấn Độ và Trung Quốc. Toàn bộ nước này đều là đồi núi ngoại trừ một dải đồng bằng cận nhiệt đới nhỏ ở vũng viễn nam bị phân cắt bởi các thung lũng được gọi là Duars. Độ cao tăng dần từ các đồng bằng cận nhiệt đới lên các đỉnh Himalaya băng tuyết vượt quá 7,000 m. Nền kinh tế truyền thống của Bhutan dựa trên lâm nghiệp, chăn nuôi, và nông nghiệp, nhưng chúng chưa chiếm tới 50% Tổng sản phẩm quốc nội hiện nay bởi Bhutan đã trở thành nước xuất khẩu thủy điện. Cây trồng, du lịch, và hỗ trợ phát triển (chủ yếu từ Ấn Độ) hiện cũng giữ vai trò quan trọng. Một cuộc điều tra dân số toàn quốc tiến hành tháng 4 năm 2006 cho thấy nước này có 672,425 người. Thimphu là thủ đô đồng thời là thành phố lớn nhất nước.

Bhutan là một trong những quốc gia cô lập nhất trên thế giới. Những ảnh hưởng nước ngoài và ngành du lịch bị nhà nước quản lý để bảo tồn nền văn hoá Phật giáo Tây Tạng truyền thống. Đa số người Bhutan hoặc học tại trường Phật giáo Tây Tạng Drukpa Kagyu hoặc trường Nyingmapa. Ngôn ngữ chính thức là Dzongkha (dịch nghĩa “ngôn ngữ của dzong”). Bhutan thường được miêu tả là nền văn hóa Phật giáo Himalaya truyền thống duy nhất còn sót lại.

Về lịch sử và văn hóa: Bhutan có liên hệ với vùng láng giềng Tây Tạng phía bắc, tuy nhiên về chính trị và kinh tế hiện vương quốc này có quan hệ gần gũi hơn với Ấn Độ.

taktshangBhutan đã trở thành một chế độ quân chủ từ năm 1907. Vua Jigme Singye Wangchuck, người từng có một số động thái hướng tới một chính phủ lập hiến, đã thông báo vào tháng 12 năm 2005 rằng ông sẽ thoái vị năm 2008 nhường chỗ cho người con trai lớn. Ngày 14 tháng 10 năm 2006, ông thông báo sẽ thoái vị ngay lập tức, và con trai ông – Jigme Khesar Namgyal Wangchuck, lên kế ngôi. Ngày 22 tháng 4 năm 2007, theo quyết định của hoàng gia, cuộc bầu cử nghị viện lần đầu tiên trong lịch sử đất nước được dự định tổ chức vào năm 2008.

Loan Subaru
.

Ra đi cho sự sống mới

reincarnation
Nếu chúng ta không nhận thức được tính tất yếu của cái chết, liệu chúng ta sẽ trân quý từng phút giây hiện hữu của mình? Loại bỏ sự chết, ta cũng loại bỏ sự lựa chọn – cơ hội để chọn lựa những gì tạo thành chính ta.

Trong suốt chiều dài lịch sử, con người đã luôn tìm kiếm một phương thuốc cho sự già và chết. Chúng ta chưa bao giờ đặt câu hỏi liệu khả năng trường sinh ấy sẽ tuyệt vời chăng. Tuy rằng các giá trị của chúng ta, ý nghĩa đích thực của cuộc đời, sẽ hoàn toàn khác biệt nếu không có những điều như cái chết. Nếu không có cái chết rập rình phía trước, liệu chúng ta sẽ trân quý bao nhiêu từng ngày và từng giây phút hiện hữu của mình? Tương tự như thế, làm sao chúng ta có cảm giác ngon miệng nếu chúng ta có thể ăn bất cứ lúc nào mình muốn?

Chúng ta xem khí trời ta thở, và nước ta uống là chuyện tự nhiên, không mấy bận tâm suy nghĩ xem chúng cần thiết cho sự sống đến dường nào. Chỉ khi ta có nguy cơ bị mất đi những yếu tố ấy, chúng ta mới nhận ra tầm quan trọng của chúng. Sự sống cũng vậy, cuộc sống bừng sáng với những hứa hẹn vì cái chết là một sự tất yếu.

Chúng ta sẽ không thể hối tiếc thời gian đã lãng phí nếu, với ta, thời gian là vô hạn. Nhưng sự sống có giới hạn, và vì thế thời gian quý giá trôi qua như ta đếm đầu ngón tay. Tiếc thay, đa số chúng ta không tận dụng tốt thời gian mình có và để khi chết đi không mãn nguyện…

Loại bỏ sự chết và loại bỏ sự chọn lựa – cơ hội để chọn những gì tạo nên chính mình. Chính vì chúng ta nhận thức được cái chết là tất yếu, nên chúng ta kịp dừng lại để tự hỏi, tại sao chúng ta có mặt trong cuộc đời này và nên sống như thế nào.

Khi chúng ta tìm được câu trả lời và gắng hết sức mình để sống theo suy nghĩ về cách ta nên sống, bấy giờ ta mới có thể chào đón cái chết mà không có nuối tiếc ân hận về những gì chưa hoàn tất. Chúng ta nên sống mỗi ngày với tâm niệm rằng đến một lúc nào đó cuộc sống của ta sẽ dừng lại. Chính khi ta thừa nhận tính tất yếu của sự chết là ta thấy được cái gì thực sự quan trọng và cái gì là không. Chỉ khi ấy ta mới có thể hiểu được ta nên sống như thế nào.

Hãy gắng sống đẹp và xứng đáng

Cuộc sống dường như vô nghĩa đối với những người đánh đồng sự hiện hữu của họ với sự tồn tại vật lý, thân xác của mình. Nhưng đối với người nhìn thấy sự chết đi của xác thân này chỉ là sự tái sinh trong một hiện hữu khác, thì cuộc đời mình luôn có ý nghĩa và mỗi phút giây (mỗi sát na) trong chính sự hiện hữu của ta bây giờ sẽ trở thành quý báu.

Chúng ta sống cho đến hết đời mình một cách trọn vẹn nhất để bước vào cuộc sống vĩnh hằng. Mỗi chúng ta giống một vận động viên chạy đua trong cuộc chạy tiếp sức đường trường – chúng ta nỗ lực chạy nhanh nhất để chuyển giao cây gậy (trong cuộc chạy tiếp sức) cho người chạy tiếp. Có một câu ngạn ngữ Trung Hoa về mỗi thời khắc và mỗi nơi chốn cho từng mùa thế này. Xuân đi cho hè đến, hạ tàn để thu sang, rồi đông lại, cứ như thế mỗi mùa lại hoàn tất nhiệm vụ riêng của nó. Những người đã thành công nhưng cứ tiếp tục lao theo cuộc tìm kiếm ấy càng lúc càng xa có thể là đang đi ngược với tiếng gọi của tự nhiên.

Sinh, lão, bệnh, tử là những trải nghiệm ta có. Cuộc sống của ta viên mãn khi ta làm việc hết mình siêng năng cho mỗi sự vụ trên. Mỗi cá nhân là một mắt xích trong sợi dây đời vĩnh cửu. Đừng xem những năm cuối của cuộc đời mình như đang đi trên một chuyến xe tuột dốc. Thay vào đó hãy nghĩ đến những giây phút cuối trong đời như một hành khúc đi lên về với cái chết và vĩnh cửu.

Hãy làm những gì có thể làm được hôm nay

Mẹ Teresa ở Calcutta (1910-1997), người nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1979, lúc sinh thời đã hiến tặng cả cuộc đời mình cho việc chăm sóc những người bệnh bất hạnh, tuyệt vọng, nghèo khổ không nhà. Theo lời ông Shigeki Chiba, đạo diễn bộ phim về cuộc đời của Mẹ, “Khi tôi đạo diễn bộ phim này, tôi chợt nhận ra rằng tôi chưa từng thấy một con người nào đẹp đẽ như người phụ nữ bé nhỏ với những nếp nhăn vì tuổi già này.” Ông còn nói ông vô cùng ấn tượng vì ngưỡng mộ sức mạnh tinh thần của Mẹ thể hiện ngay cả khi quay phim mẹ từ phía sau.

Những người được Mẹ Teresa chăm sóc đều nói rằng Mẹ khiến họ thấy rằng mình được Thiên Chúa yêu thương và tin tưởng rằng Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của họ. Những lời cuối cùng của những người đã chết trong tay mẹ thường là “Con vui sướng đã được sinh ra trên thế gian này”.

Tác giả Shugoro Yamamoto đã nhân câu chuyện này để nói về cái chết: “Chết không phải là sự biến mất khỏi thế giới này, mà là bằng chứng về sự hiện hữu của một người. Cái chết kết thúc sự sống, nó là một sự viên thành. Nó không phải là sự tiêu vong, mà là viên mãn.

Khi chúng ta tự tin rằng cuộc sống của chúng ta sẽ chuyển tiếp vĩnh cửu, chúng ta có thể tạ từ thế giới này trong an bình, mà nói rằng: “Tôi sẽ tái sinh. Tôi sẽ trở về.”

Trong Kinh Trung Bộ, Đức Phật để lại cho ta những lời dạy này:

Đừng đuổi theo những cái đã qua
Đừng ao ước những gì chưa đến
Quá khứ đã bị loại trừ
Tương lai hãy còn chưa đến
Vì thế, hãy nhìn rõ hiện tại

Đừng hoang mang, và đừng run sợ
Hãy nhìn rõ những gì hiện có và làm theo đó
Tận tụy với những gì phải thực hiện hôm nay
Nào ai biết mình sẽ chết ngày mai
Sự thực, không có cách nào tránh khỏi
Sức mạnh lớn của cái chết.

Ai nhìn thấu rõ điều này
Miệt mài tận tụy đêm ngày
Vững chãi bằng tâm và ý
Ấy là người sáng suốt khôn ngoan
Ấy là người đạt được bình an.

Nikkyo Niwano, người sáng lập ra Tổ chức Phật giáo Rissho Kosei-kai, là chủ tịch danh dự của Ủy Ban Quốc tế Hội Thảo Thế Giới về Tôn Giáo và Hòa Bình (WCRF), và Tổ Chức Quốc Tế về Tự Do Tôn Giáo (IARF), và là chủ tịch danh dự của Shinshuren (Liên Đoàn Các Tổ Chức Tôn Giáo Mới của Nhật Bản).

Nikkyo Niwano

Huỳnh Huệ dịch
Từ “Dharma World Magazine, July/August 1998”

Tư duy tích cực mỗi ngày