Mùa Đông

Ở bên này trời đã vào đông
Gió lạnh se se má thêm hồng
Tuyết nhẹ bay bay ngoài cửa sổ
Nơi quê nhà có thoáng lạnh không?

Con đường dài lạnh cóng bàn tay
Mùa đông băng giá nơi chốn này,
Bỗng thèm ánh nắng hanh nhè nhẹ
Cùng gió heo may lá bàng bay.

Mùa đông bên này cây chẳng xanh
Trên nền tuyết trắng trơ trụi cành
Bỗng nhớ quê hương mình nơi ấy
Bốn mùa đất nước ngát màu xanh.

Lại bước đến ngày lễ Giáng sinh
Tấp nập ấm cúng mỗi gia đình
Nhộn nhịp, quây quần vui đoàn tụ
Trào nhớ người thân chốn quê mình.

Tuyết vương mái tóc trắng lung linh
Nghẹn ngào nhịp đập trái tim mình,
Muốn nhắn gửi nơi quê xa ấy
Người con viễn xứ vẫn trọn tình.

Phan Bích Thiện
Hungary

Sợi Tóc


Mỗi lần anh về muôn
Em thường hay buồn phiền
Nghĩ thầm chắc anh chán
Căn phòng nhỏ thông thênh

Mỗi lần anh trầm ngâm
Em thường hay tức tối
Mỗi lần anh sôi nổi
Em tràn đầy nghi ngờ

Khi anh đi đâu xa
Aó giày như ngày hội
Giọng nghe chừng hát ca
Trái tim em nghẹn rối

Bên anh giữa ban mai
Cùng anh trong chiều tối
Luôn âm thầm câu hỏi
Muôn thuở của riêng mình

Bao nhiêu nỗi ghen hờn
Đốt em chừng khô héo
Bên anh em khác nào
Một tinh cầu xa ngái

Bỗng sáng nay em thấy
Trên mái đầu anh nghiêng
Những sợi trắng đan xen
Những sợi trắng ngời lên

Màu tóc như chớp lửa
Hóa thân em bất ngờ
Trong thoát thai đau đớn
Nhận ra mình dại khờ.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Quê Hương trường ca – Đoạn 2

Đêm xa quê hương đầu tiên đêm lạnh trắng phận người
Hơn cả đêm xa xưa em rời lòng mẹ
Đêm xám hoang tương lai, đục mờ quá khứ
Đêm phập phềnh trong nhịp đập con tim
Đêm bập bềnh giữa biên giới trắng – đen
Đêm xô bước người lạc miền hoang tưởng
Em như con ma hỏng chân – chập chờn, nhẹ bổng
Trôi dần khỏi quê hương như bước giữa đất mê
Rồi đi
rồi đi
rồi đi
Xa con mương xanh, bỏ cuộc tình xanh – đi biệt
Mất hút sau lưng ngả đường mòn quen thuộc
Mái tranh ngầu, cánh diều nắng, bụi ớt khan
Mẹ già coi như em đi hoang
Cha già coi như em đã chết
Bạn bè bên khung cửi hững hờ nhắc tên em rồi tiếp tục công việc
Lúc
Trên xa lạ bước đường
Em đi và đi mãi trong cô đơn
Không một lần ngoái nhìn lại xóm thôn
Riêng mang nỗi nhớ lớn lao nơi đáy mắt
Một miền đất giấu mình nơi thẳm sâu kí ức
Tự xưa.
Trong rừng già nhiệt đới Campuchia em gọi quê hương
Giữa xôn xao phố xá
Trên ngọn đồi xứ lạ
Dưới mưa tầm tã miền Pnông-Pênh hay tuyết trắng xứ Laval
Trong bao la dọa nạt của đại dương
Giữa đồng không bát ngát
Dưới mái tranh tồi tàn hay trên cao sang lầu các
Trong đám đông và trong cô đơn
Khi giữa cuộc đi mất hướng hay tìm lại con đường
Khi còn tiếng nói hay cả không còn tiếng nói
Em vẫn gọi
– Quê hương.
Ôi quê hương
Quê hương xa xôi nhưng quê hương rất gần
Quê hương mãi sống trong em dù đêm nay tối mò thời vận
Dù lạc lối giữa rừng hoang không còn hạt cơm, củ sắn
Dù đất phương Tây gió ôn đới lạnh lùng
Dù trong hất hủi chua xanh hay săn đón chín hồng
Dù khi cái chết lù lù trước mặt
Cái chết đến và đi, đứng nhìn trừng em rồi đi khuất
Ôi cái chết nhiệm mầu!
Cái chết đắng cay, cái chết ngọt ngào
Cái chết thoắt đánh mất em, cái chết chợt đưa em vào cuộc tình huyền diệu
Đưa em đến đỉnh cao tuyệt diệu
Của con đường
Đưa em về gần gũi quê hương.
Quê hương
Quê hương xa nhưng quê hương gần hơn bao giờ
Quê hương có mẹ, có cha, có hàng xóm, bạn bè
Quê hương có những vú đồi khô khốc
Quê hương không có cụm mây che mát trẻ em đầu húi trọc
Không có giọt mưa cho khát lũ trâu gầy
Quê hương ôm sầu to lớn khôn khuây
Quê hương đợi em về mang theo niềm vui nho nhỏ
Ôi ! Phải chăng chỉ kẻ bỏ xa quê hương quê hương mới ban cho nỗi nhớ
Nỗi nhớ quê hương?

Inrasara

Hãy Nhảy Múa Như Thể Không Ai Nhìn

Chúng ta thường tự nhủ rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn sau khi chúng ta kết hôn, sinh con
Sau đó chúng ta vỡ mộng vì con cái chúng ta còn quá nhỏ, và cho rằng chúng ta sẽ đẹp lòng hơn một khi chúng lớn khôn.
Và chúng ta lại thất vọng khi con cái của mình đến tuổi niên thiếu vì chúng ta lại phải chăm sóc và lo lắng cho chúng. Ta thầm nghĩ chắc chắn chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi các con trưởng thành.

Chúng ta lại tự nhủ rằng cuộc sống rồi sẽ hoàn hảo một khi người bạn đời ta ổn định cuộc sống, khi chúng ta tậu được một chiếc xe đẹp hơn, khi chúng ta có thể đi nghỉ hè thoải mái, và là khi chúng ta được về hưu.
Sự thật là không có một thời điểm nào tốt đẹp và hạnh phúc bằng hiện tại cả. Nếu không đúng, vậy thì thời điểm nào là hạnh phúc nhất?
Cuộc sống của bạn luôn bị quay cuồng bởi các thách đố, các đòi hỏi và yêu cầu.
Tốt nhất là bạn nên nhận thấy điều này và quyết định rằng mình phải được hạnh phúc dù cuộc sống có như thế nào.

Một trong những câu danh ngôn của Alfred D. Souza mà tôi ưa thích nhất là :
“Một thời gian rất lâu, tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời của tôi sắp bắt đầu – một cuộc đời thật sự.
Nhưng lúc nào cũng có một vài thử thách phải vượt qua, một việc còn phải hoàn tất ngay, vài việc khác dang dở , thời gian còn phải phân chia, còn một món nợ phải thanh toán. Sau đó, thì cuộc sống của ta sẽ bắt đầu.. ”

Cuối cùng tôi mới khám phá ra rằng, chính những trở ngại này là một phần của đời sống của tôi..
Từ cái nhìn này đã giúp tôi thấy được rằng không có con đường nào đi đến hạnh phúc cả.
Hạnh phúc chính LÀ con đường chúng ta đang đi..

Do đó hãy trân quý và tận hưởng mọi phút giây bạn có và trân quý nhiều hơn vì bạn đã chia sẻ nó với một người đặc biệt, rất đặc biệt để bạn có thể dành thời gian với người đó và nhớ rằng thời gian chẳng đợi ai

Vì vậy, không nên chờ đợi nữa, chờ đợi tốt nghiệp ra trường, chờ đợi ngày trở lại trường, chờ đợi xuống thêm vài ký, lên thêm vài ký, chờ đợi ngày có con, chờ đợi các con ra khỏi nhà, chờ đợi kết hôn, chờ nghỉ hưu, chờ đợi li dị, mong đợi đến tối thứ sáu, sáng chủ nhật, đợi sắm một chiếc xe mới, hay ngôi nhà mới, đợi trả nợ xe hay nhà xong, trông chờ xuân đến, hạ về, đợi đến thu đông, đầu tháng, cuối tháng, đợi nghe bản nhạc hay trên đài phát, đợi khi uống say, chờ ngày từ giã cỏi đời, ngày tái sinh …… trước khi quyết định rằng hiện tại là thời gian hạnh phúc nhất của mình.

Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải là điểm đến.
Không có một giờ phút nào quý giá cho bằng… HIỆN TẠI!
Hãy sống và tận hưởng từng giây phút.

Huỳnh Huệ dịch

DANCE LIKE NO ONE’S WATCHING

We convince ourselves that life will be better after we get married, have a baby, then another. Then we’re frustrated that the kids aren’t old enough and we’ll be more content when they are. After that, we’re frustrated that we have teenagers to deal with. We think we’ll certainly be happy when they’re out of that stage.
We tell ourselves that our life will be complete when our spouse gets his or her act together, when we get a nicer car, are able to go on a nice vacation, when we retire.
The truth is, there’s no better time to be happy than right now. If not now, when?
Your life will always be filled with challenges. It’s best to admit this to yourself and decide to be happy anyway.

One of my favorite quotes comes from Alfred D. Souza. He said, “For a long time it had seemed to me that life was about to begin – real life. But there was always some obstacle in the way, something to be gotten through first, some unfinished business, time still to be served, or a debt to be paid. Then life would begin. At last it dawned on me that these obstacles were my life.”
This perspective has helped me to see that there is no way to happiness. Happiness IS the way. So, treasure every moment that you have and treasure it more because you shared it with someone special, special enough to spend your time with…and remember that time waits for no one.

So, stop waiting until you finish school, until you go back to school, until you lose ten pounds, until you gain ten pounds, until you have kids, until your kids leave the house, until you start work, until you retire, until you get married, until you get divorced, until Friday night, until Sunday morning, until you get a new car or home, until your car or home is paid off, until spring, until summer, until fall, until winter, until you’re off welfare, until the first or fifteenth, until your song comes on, until you’ve had a drink, until you’ve sobered up, until you die, until you’re born again to decide that there is no better time than right now to be happy.
Happiness is a journey, not a destination.

Crystal Boyd

Đường bùn

Tanzan và Ekido đi chung với nhau trên con đường bùn lầy. Mưa đang rơi nặng hạt.

Đến một khúc quanh, họ gặp một cô gái xinh xắn mặc Kimono và mang đai lưng, không vượt qua ngã tư được.

“Đi, cô em,” Tanzan nói ngay. Bế cô gái trên đôi tay, thiền sư mang cô qua vũng bùn.

Ekido chẳng hề nói một lời nào nữa, cho đến tối khi họ sắp đến chùa tạm nghỉ. Ekido không còn nhịn được. “Người tu hành chúng ta không kề cận phụ nữ,” Ekido nói với Tanzan, “nhất là các cô gái trẻ và đẹp. Nguy hiểm. Sao thầy làm vậy?”

“Thầy bỏ cô ấy xuống đằng đó rồi,” Tanzan nói. “Con còn bế cô ấy sao?”
.

Bình:

• Tanzan là vị giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia (Nhật), mà ta vừa biết đến trong truyện Một Vị Phật.

• Tâm tỉnh thức, tâm Phật, là tâm không vướng mắc, tâm vô chấp.
Không vướng mắc với lề luật “nam nữ thọ thọ bất thân.”
Không vướng mắc với hình ảnh người đẹp và ái dục trong lòng.
Việc phải làm thì làm. Nên giúp cô ấy qua đường là giúp. Lề luật không quan trọng bằng giúp người.
Làm xong là quên, chẳng còn vướng gì trong tâm—không vướng bận về người đẹp, không vướng bận về chuyện phá luật, không vướng bận về chuyện người đó có nhớ ơn mình không…
Không gì cả. Tâm “Không.”

• Đằng khác, tâm chưa giác ngộ, như Ekido, dễ bị hoảng loạn và vướng bận đủ điều—lề luật, hình ảnh người đẹp, sợ hãi nguy hiểm, nghi ngờ thầy của mình…

• Sống là hành động giúp người khi người cần giúp. Tâm không vướng mắc thì hành động dễ. Tâm vướng mắc thì trói tư tưởng và trói cả tay chân, chẳng làm gì được, chẳng giúp ai được.

• Đầu đề của bài này là “Đường bùn.” Con đường có gì là quan trọng mà phải lấy nó làm đầu đề?

Chúng ta là những khách lữ hành trên con đường bùn của cõi ta bà. Nếu chúng ta tự mình lấm bùn, để bế những người khác qua đường cho khỏi lấm bùn, mà không nệ hà vướng bận gì cả, thì đó là Tâm Bồ Tát.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Muddy Road

Tanzan and Ekido were once travelling together down a muddy road. A heavy rain was still falling.

Coming around a bend, they met a lovely girl in a silk kimono and sash, unable to cross the intersection.

“Come on, girl,” said Tanzan at once. Lifting her in his arms, he carried her over the mud.

Ekido did not speak again until that night when they reached a lodging temple. Then he no longer could restrain himself. “We monks don’t do near females,” he told Tanzan, “especially not young and lovely ones. It is dangerous. Why did you do that?”

“I left the girl there,” said Tanzan. “Are you still carrying her?”

#14

Làm việc nhóm: Bách chiến bách thắng

Chào các bạn,

Có lẽ đến giờ này các bạn đã nghe nhiều lần, không cách này thì cách khác, rằng người Việt chúng ta rất yếu về làm việc nhóm (teamwork). Hồi nhỏ mình học nhu đạo tại trường Nhu Đạo Quang Trung, khu Đa Kao, Sài Gòn, do thượng tọa Thích Tâm Giác sáng lập. Thượng tọa đã học nhu đạo từ bên Nhật về. Có một lần thượng tọa nói với các võ sinh: “Một người Việt thì thông minh hơn một người Nhật, nhưng ba người Việt thì không bằng ba người Nhật.” Theo mình nhận xét, câu nói này đúng khi so sánh chúng ta với nhiều dân tộc khác trên thế giới.

Hôm nay chúng ta sẽ bàn về làm việc nhóm vậy.

1. Thái độ tư duy

Điều nền tảng nhất trong làm việc nhóm là tư duy của mỗi người về nhóm. Tư duy đúng, ta làm việc tốt; tư duy sai, ta làm việc tồi.

“Nhóm” không phải chỉ là vài người tụ lại. Đặt bốn người đứng sát nhau, họ không thể thành nhóm, cho đến khi họ quyết định là “chúng ta là một nhóm.” Ngay khi phút giây quyết định đó được làm, một người thứ năm ra đời, đó là “nhóm.”

Nhóm là một thực thể, một con người biệt lập, và mỗi thành viên chỉ là một bộ phận—một cánh tay, một cái chân—của nhóm.

Và tay với chân thì không cãi nhau, không tranh công nhau, không ghen tị nhau, không tranh dành chức vị nhau… Ngược lại tay chân luôn luôn gần gũi và làm việc nhịp nhàng với nhau. Đây chính là thái độ tư duy về làm việc nhóm.

Nghĩa là, khi nghĩ đến nhóm, “cái tôi”, “cái cá nhân” của mỗi chúng ta phải biến mất. Ta không nói chuyện với nhau như những cái tôi biệt lập, mà chỉ như là những cơ phận của nhóm. Điều này nói thì dễ, làm thì khó. Và cũng chính điều này quyết định ta có được một nhóm tốt hay không.

Đây là vấn đề lập trình cái đầu của mình—đến cửa nhóm là “cái tôi” bị tắt và “bộ phận nhóm” được mở. Nếu chúng ta không được lập trình tốt trong đầu như thế, ta có vấn đề lớn.

Chúng ta hãy quan sát một đội bóng trên sân bóng: Mỗi vận động viên không nghĩ đến mình, chỉ nghĩ đến đội, mục đích chiến thắng của đội, chiến lược của đội, và làm thế nào để phối hợp với các vận động viên khác để đưa đến chiến thắng. “Cái tôi” không có chỗ đứng trên sân cỏ.

Tóm lại, khả năng triệt tiêu “cái tôi” khi làm việc nhóm là khả năng nền tảng nhất để một người có thể có được thái độ tư duy đúng về làm việc nhóm và có thể làm việc nhóm giỏi.

II. Phối hợp và trật tự nhóm

Sau khi có được tư duy đúng về làm việc nhóm, chúng ta có thể nói đến một số kỹ năng căn bản đề nhóm có thể hoạt động tốt. Ở đây chúng ta nói đến “phối hợp và trật tự” vì hai ý‎ niệm này không thể tách rời nhau.

Hãy quan sát một nghệ sĩ piano, tay trái đi dòng bass và một hai dòng nhạc thấp, tay phải đi một hai dòng nhạc cao, chân thì đạp pedal. Tay, chân, tai, và mắt phải phối hợp rất nhịp nhàng. Để phối hợp được thế ta phải có một trật tự làm việc—tay nào làm gì trước, tay nào làm gì sau… không thể tự động muốn làm gì thì làm.

Để phối hợp và trật tự tốt, chúng ta cần tuân thủ các quy tắc sau:

1. Lãnh đạo nhóm: Mỗi người phải có một cái đầu, và chỉ một cái đầu. Mỗi nhóm phải có một người lãnh đạo, và chỉ một người lãnh đạo. Người lãnh đạo có thể trở thành lãnh đạo bằng nhiều cách: Các thành viên bầu lên, được cấp trên bổ nhiệm, hay tự động làm lãnh đạo (thường thấy trong các tổ chức thiện nguyện khi một người khởi xướng và các người khác ủng hộ giúp một tay). Dù là thành lãnh đạo qua cách nào, người lãnh đạo phải:

Có trách nhiệm và quyền hành để làm các quyết định cho nhóm: Tức là, không được “bán cái”. Nếu người lãnh đạo gọi các thành viên biểu quyết về một vấn đề để làm quyết định theo số đông, thì đó vẫn là quyết định của người lãnh đạo và anh ta phải chịu trách nhiệm về quyết định đó, và không thể nói “Ê, đây là quyết định của mọi người, sao lại phàn nàn với tôi?”

Chịu trách nhiệm về hậu quả của các quyết định cho nhóm.

2. Quyền hạn và trách nhiệm đóng góp ‎ý kiến sáng tạo của mọi nhóm viên: Mỗi nhóm viên có nhiệm vụ đóng góp ý kiến sáng tạo vào nhóm, dù có được hỏi hay không. Trách nhiệm đóng góp là trách nhiệm tự nhiên, không cần phải đợi hỏi. Cho nên nếu một nhóm viên thấy vấn đế gì đó cần giải quyết, hoặc một phương thức làm việc có thể tốt hơn… thì phải cho các nhóm viên khác, nhất là lãnh đạo nhóm, biết.

Nhưng, đóng góp ‎ý kiến là quyền và nhiệm vụ của nhóm viên, còn quyết định là quyền và nhiệm vụ của trưởng nhóm. Mình cứ làm việc đóng góp của mình, và để trưởng nhóm làm nhiệm vụ quyết định của anh ta. Nếu anh ta quyết định không sử dụng ‎ý kiến của mình thì đừng tự ái vặt và chê bai anh ta là người dốt—“cái tôi” không có chỗ đứng trong nhóm.

3. Tuân thủ hết lòng mục tiêu và quyết định của nhóm. Khi trưởng nhóm đã quyết định, dù đó là quyết định ngược với ý‎ kiến của mình, thì vẫn hăng hái vui vẻ thi hành các quyết định đó như là quyết định của chính mình vậy—“cái tôi” không có chỗ đứng trong nhóm.

Nếu bạn khuyến cáo là nhà sẽ cháy, nhưng trưởng nhóm không nghe lời bạn, thì đừng về nhà cầu nguyện hàng đêm để điều mình tiên đoán thành sự thật. 🙂 Và cũng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu nhà có cháy thật thì bạn sẽ tiếp cứu. Đừng hành động lổ mãng theo kiểu “Tui đã nói trước rồi, không nghe tui, bây giờ cháy nhà tui ngồi xem cho sướng mắt”—“cái tôi” không có chỗ đứng trong nhóm.

4. Thông tin tốt: Tiếng Anh có từ “communication” rất hay. Communicate là nói chuyện, trao đổi, thư từ, họp hành…. nói chung là tất cả mọi cách để mọi người đều có nhiều thông tin, đều am hiểu mọi vấn đề, và đều hiểu nhau.

Căn bản của thông tin là hai chiều: Nói cho mọi người nghe, và nghe mọi người nói.

Về thực hành thì điều này có nghĩa là, người trong nhóm nên nói chuyện thường xuyên với nhau, qua họp hành, email chung gởi đến mọi người, uống cà phê, tán gẫu ngoài hành lang… Thông tin đa chiều càng nhiều, nhóm càng làm việc giỏi…

Đừng làm việc gì gây ra “ngạc nhiên”, tức là làm xong rồi, trưởng nhóm hay các người khác trong nhóm phải hỏi, “Ủa, sao anh làm vậy?”

Đừng bắt nhóm đứng trước việc đã rồi, tức là cứ lẳng lặng quyết định làm một mình, làm trước báo cáo sau. Chúng ta không ở trên chiến trường sống chết trong giây phút để phải quyết định tức thì. Nếu có thời gian thì bàn qua với mọi người, nhất là lãnh đạo nhóm, một tí.—Không có ngạc nhiên.

5. Làm việc nhóm luôn luôn chậm hơn làm một mình: Vì ta không thể quyết định một mình và cần bàn lại với mọi người. Con voi thì nhất định phải chậm hơn con khỉ. Nhưng voi thì mạnh hơn. Kiên nhẫn một tí cho sức mạnh.

6. Trung thành: Nếu cả nhóm bị phàn nàn và chống đối, đừng nói: “Tui đã nói trước rồi. Mấy người đó, không ai thèm nghe.”

Kẻ sĩ đứng cùng chiến hữu trong chiến thắng lẫn trong thất bại.

Bây giờ, suy lại câu nói lúc đầu, “Một người Việt thì hay hơn một người Nhật, nhưng ba người Việt thì không bằng ba người Nhật.” Câu này chỉ đúng trong thời bình. Trong thời chiến tranh, người Việt rất giỏi teamwork, đánh đâu thắng đó.

Tại sao?

Tại vì trong chiến tranh ta cận kề cái chết, chỉ phải lo sống hoặc chết, và quốc gia thắng hay thua, “cái tôi” chẳng hiện diện một tí nào trong suy tư của ta cả.

Cho nên nói rằng người Việt chúng ta làm việc nhóm tồi, thì chỉ đúng một nửa. Hãy mang khả năng làm việc nhóm bách chiến bách thắng trong chiến tranh của ta vào thời bình—dẹp cái tôi, chỉ vì sự nghiệp của nhóm, của thành phố, của quốc gia, của dân tộc…

Dân Việt ta có khả năng bách chiến bách thắng—thời chiến cũng như thời bình. Ta đừng bao giờ quên điều đó.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ ba, 29 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Maurice André với tiếng trumpet cổ điển vinh quang, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Nuôi nấng tâm hồn , Danh Ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh .

Học khôn, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du.

Bạn bè tạo ra thế giới, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du .

Xương rồng trên cát, Thơ, anh Hồng Phúc.

To Anne – Gửi Anne , Thơ, song ngữ, chị Vivian.

Sao xuân đã về giữa mùa đông , Thơ, anh Trần Đình Hoành.

Câu chuyện nhỏ, Văn, chị Đàm Lan.

Thảo thơm đâu cần phải nhiều lời, Văn, Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Khởi sự một tổ chức phi lợi nhuận ở Mỹ, Trà Đàm, Kỹ Năng Quản Lý, chị Hoàng Khánh Hòa.

Bài thơ cuối cùng của Hoshin , Văn Hóa, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Những bước tiến mới của ngoại giao Việt Nam 2009 – (Dân trí) – Năm 2009 là năm bận rộn của ngành ngoại giao Việt Nam, cũng là năm đối ngoại thu được những thành công lớn – đặc biệt phải kể đến việc hoàn thành tốt “nhiệm vụ kép” tại Hội đồng Bảo an và những chuyến thăm giúp nâng tầm quan hệ Việt Nam với các nước.

“Gối bạn trai” cho phụ nữ độc thân ở Nhật – (Dân trí) – Những phụ nữ độc thân ở Nhật hiện đang được chào mời “bạn ngủ cùng”, biết ôm ấp, an ủi nhưng không hề ngáy một tiếng và đặc biệt là không có bất kỳ đòi hỏi nào.

8.500 người Đức di tản vì bom cũ hơn 60 năm trước – (Dân trí) – Cảnh sát nước Đức hôm qua đã phải di tản khoảng 8.500 người trong vòng nhiều giờ để tiến hành chuyển một quả bom chưa phát nổ của Mỹ có từ thời Thế chiến 2 tại thành phố miền bắc Bremen.

Đánh bom nhằm vào đoàn diễu hành, ít nhất 20 người chết – (Dân trí) – Một vụ đánh bom liều chết nhằm vào đoàn rước của người Hồi giáo dòng Shiitte tại thành phố lớn nhất Pakistan, Karachi, hôm nay đã làm ít nhất 20 người thiệt mạng và 60 người bị thương. Vụ việc xảy ra khi người Shiitte trên khắp Pakistan kỷ niệm ngày lễ lớn Ashoura.

Hơn 125 cá voi chết sau khi mắc kẹt ở New Zealand – (Dân trí) – Khoảng 125 con cá voi hoa tiêu đã chết sau khi mắc kẹt trên bờ biển New Zealand vào cuối tuần qua. Các nhân viên bảo tồn, khách du lịch cùng người dân đã cố gắng đưa được 43 con trở lại biển cả.

Thủ hiến 86 tuổi từ chức vì băng sex – (Dân trí) – Thủ hiến 86 tuổi bang Andhra Pradesh ở miền nam Ấn Độ đã từ chức sau khi một kênh tin tức phát sóng cuốn băng được cho là quay cảnh giường chiếu của ông với 3 phụ nữ.

Hành khách Nigeria thứ 2 bị bắt vì hành vi bất thường – (Dân trí) – Một người đàn ông Nigeria thứ 2 hôm qua đã bị bắt trên một chuyến bay của hãng hàng không Mỹ Northwest Airlines cất cánh từ Hà Lan tới Detroit, đúng đường bay vốn xảy ra vụ tấn công khủng bố bất thành 48 giờ trước đó.

Trung Quốc khánh thành tuyến đường sắt nhanh nhất thế giới – (Dân trí) – Trung Quốc hôm qua đã đưa vào hoạt động tuyến đường sắt được coi là nhanh nhất thế giới, với tốc độ lên tới 350km một giờ.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Đổi tên, đi tu vẫn không thoát tội giết người – (Dân trí) – Tham gia vào vụ án giết người, trong khi các đồng phạm đã tới cơ quan công an đầu thú, thì Trần Văn Hưng lẩn trốn vào Lâm Đồng, đổi tên xuống tóc đi tu trong một ngôi chùa trên núi.

Một tàu cá suýt chìm vì bị 4 tàu không số tấn công – (Dân trí) – Một tàu cá xã Phú Hải, huyện Phú Vang đã bị 4 tàu không số hiệu tấn công ngay tại ngư trường Thừa Thiên – Huế. 10 ngư dân thoát chết nhờ sự ứng cứu kịp thời của Bộ đội Biên phòng và 4 tàu lạ đã bị bắt ngay sau đó.

29 ngư dân thoát nạn khi lốc xoáy bất ngờ ập tới – (Dân trí) – Một cơn lốc xoáy đã bất ngờ ập tới vùng biển xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà khiến ít nhất một chiếc thuyền bị chìm và 2 thuyền lật xuống biển.

Hành trình đến thiên đường ảo – Kỳ 3: Bẫy rập trên những cánh rừng – TT – Những người di cư lậu đúc kết rằng nếu chọn đi theo ngả Trung Quốc thì có đến 30% nguy cơ mất mạng.

Hành trình đến thiên đường ảo – Kỳ 4: Như là địa ngục… – TT – Ở một số tỉnh Bắc Trung bộ bây giờ đi đâu cũng nghe nói về phong trào đi lao động ở Anh, Đức và một số nước châu Âu. Nhiều người chưa bao giờ bước chân ra khỏi “ao làng” nhưng lại chấp nhận đánh cược mạng sống, vay nóng, vay nguội một số tiền lớn để đóng cho những tổ chức lén đưa người ra nước ngoài với hi vọng đổi đời.

Hành trình đến thiên đường ảo – Kỳ 5: Sống trong lòng giếng – TT – Thoát khỏi trại giam UKraine những tưởng cuộc hành trình sẽ thuận lợi hơn, đích đến đã cận kề như lời dụ dỗ của những kẻ tổ chức, nhưng cả nhóm lại rơi vào một hành trình bi kịch khác. “Trước khi đi, chúng tôi cũng mường tượng được rất khổ nhưng không thể ngờ vượt trên sự tưởng tượng của chúng tôi là một hành trình như đi vào địa ngục. Cả một năm trời chỉ biết đến vượt biên, ngồi tù và sống ở trại tị nạn” – anh Bình tiếp tục câu chuyện.

Vay vốn ODA kém ưu đãi hơn: Phải rót đúng chỗ – TT – Sau khi Ngân hàng Thế giới (WB) cho VN vay 500 triệu USD hỗ trợ cải cách đầu tư công từ nguồn vốn dành cho các nước thu nhập trung bình với điều kiện kém ưu đãi, Tuổi Trẻ đã trao đổi với ông Dương Đức Ưng, cố vấn chính sách cấp cao, Chương trình nâng cao năng lực toàn diện quản lý ODA (CCBP) của Bộ Kế hoạch – đầu tư.

.

Lịch sự kiện văn hóa

People in the City – 08 Jan 2010 – Solo Exhibition by Pham Ngoc Duong —– 08/01/2010 – Triển lãm cá nhân của Phạm Ngọc Dương

Translation for Artists – A new service for artists from the Hanoi Grapevine Team —– Dịch vụ mới – dịch thuật cho nghệ sĩ từ nhóm Hanoi Grapevine

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news: Sat. Dec. 26, 9:30-11:00 Book Club: “The Power of Positive Thinking”

10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại Ai len – Năm 2010, Ai Len sẽ dành 10 học bổng thạc sĩ toàn phần tại trường ĐH Tổng hợp Dublin (Ai Len)- ngành Kinh doanh Michael Smurfit cho các ứng cử viên phù hợp là công dân Việt Nam. Học bổng bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Hạn cuối nộp hồ sơ 31/3/2010.

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Maurice André với tiếng trumpet cổ điển vinh quang

Tiếng trumpet là tiếng kèn vinh quang. Tiếng kèn thúc trận.

Maurice André (sinh 21.5.1933) là một nghệ sĩ kèn trumpet của Pháp, trong lãnh vực nhạc cổ điển. Maurice sinh ở Alès, trên rặng Cévennes miền nam nước Pháp, trong một gia đình làm nghề thợ mỏ. Bố của Maurice là một nhạc sĩ nghiệp dư.

Maurice học nhạc từ một người bạn của bố, người này khuyên là Maurice nên được cho vào trường nhạc. Để có thể học nhạc miễn phí, Maurice gia nhập một đoàn quân nhạc. Chỉ sáu tháng sau khi vào trường nhạc, Maurice thắng giải nhất.

Tai trường nhạc, có một vị thầy bực mình, đánh đòn chàng và bảo chàng chỉ nên trở lại sau khi đã chơi khá. Vài tuần sau, chàng chơi cả 14 bài tập ở cuối quyển sách nhạc của Arban, không sai một nốt.

Maurice thắng Geneva International Competition năm 1955 và Internationalen Wettbewerb ở Munich năm 1963.

Chàng nổi tiếng thế giới trong thập niên 1960 và 1970 với một loạt đĩa thu nhạc Baroque với kèn trumpet piccolo—loại nhỏ nhất trong các trumpet. Ngoài nhạc Baroque, Maurice còn dùng trumpet cho các bản nhạc viết cho các loại nhạc cụ khác như oboe, sáo, giọng người, và các loại đàn dây.

Các bản nhạc của Maurice thổi một luồng sinh khí mới vào nhạc Baroque và các nhạc cổ điển khác, và làm nhiều người say mê kèn triumpet, cũng như tạo hứng khởi cho rất nhiều nhạc sĩ trumpet trẻ trên thế giới, như Wynton Masalis.

Maurrice đã ghi âm khỏang hơn 300 bản nhạc lớn nhỏ.

Sau đây mời các bạn nghe một số bài trình tấu của Maurice André:

1. Gloria in Excelsis Deo của Handel (trong tập the Messiah)
2. Ave Maria của Schubert
3. Ave Maria của Bach/Gounod
4. Brandenburg Concerto Nº 2, gam F trưởng, của Bach.
5. Trumpet Tune của Henry Purcell.
6. Carnival of Venice của Arban.

.

Maurice André – Händel: Gloria in Excelsis Deo

.

Maurice Andre – Ave Maria (Schubert)

.

Maurice André – Ave Maria của Bach/Gounod

.

Maurice André – J. S. Bach – Brandenburg Concerto Nº 2 em Fá M (3º Andamento) Budapester Frülingsfestival (1989)

.

Maurice André – Trumpet Tune, Henry Purcell

.

Maurice André – Carnaval of Venice (Arban)

Bạn bè tạo ra thế giới


Mỗi người bạn thể hiện một thế giới trong mỗi chúng ta, thế giới mà có lẽ không sinh ra cho đến khi họ đến, và chỉ có khi gặp bạn thì thế giới đó mới xuất hiện.

Nguyễn Văn Du dịch

.

Each friend represents a world in us, a world possibly not born until they arrive, and it is only by this meeting that a new world is born.

ANAÏS NIN

Xương Rồng Trên Cát

Sa mạc khô cỏ cháy
Chắt chiu giọt sương đêm
Xương rồng trên cát mềm
Nhè nhẹ lay theo gió.

Trổ ngàn hoa rực đỏ
Giữa bầu trời mênh mông
Tỏa hương thơm thắm nồng
Thân vương đầy gai chông.

Tỉnh hồn em biết không
Bình minh ánh nắng hồng
Xóa sương đêm mờ mịt
Tạo đời sáng xanh trong

Xương rồng trên cát nóng
Hiên ngang sống giữa trời
Mót từng giọt sương rơi
Thầm vươn mình vô tận.

Hồng Phúc

To Anne – Gửi Anne

Anne,

Some day
I will be ashes
And I wish
I can rest in peace
at Lido Marina Village with you

Yes. Why not?
I know you will say like this
We were best friends,
and shared what we could

So lonely I see the ocean right now
My tears move
But my heart feels peaceful and generous
Crying is not bad, if we need
You think so, don’t you?

Anne,
Please, don’t complain any thing
I am fine, really fine

This year nearly ends
The another will come

Life is short,
but it is precious
I do live and live happily
It does not matter
the risk is incident to life

Anne,
Please, don’t worry about me
I can handle my sadness
I see you in my prayers forever and ever

Vivian

Bản dịch Việt ngữ

GỬI ANNE

Một ngày nào đó
mình sẽ trở thành tro bụi
Và mình ước mơ
mình sẽ được an nghỉ
tại Lido Marina Village cùng với Anne

Vâng. Tại sao lại không như vậy, nhỉ?
Mình biết Anne sẽ nói thế
Chúng mình là bạn thiết,
đã chung chia những gì có thể chia xẻ với nhau

Thật đơn độc mình đang nhìn biển
Nước mắt tuôn chảy
Nhưng trái tim của mình thật bình an và sảng khoái
Khóc không tệ, khi chúng ta cần khóc
Anne có nghĩ như vậy không?

Anne,
Xin đừng trách bất cứ điều gì
Mình rất bình an, thật đấy

Năm sắp hết
Ngày tháng mới sẽ đến

Đời sống ngắn ngủi
nhưng quí giá
Mình sống và vui sống
Mặc kệ hiểm hoạ luôn gắn liền với cõi đời

Anne,
Xin đừng lo lắng cho mình
Mình chịu đựng được những nỗi buồn của tự thân
Mình mãi mãi nhớ đến bạn trong lời cầu nguyện

Vivian
11:05am Saturday 26 December, 2009

Tư duy tích cực mỗi ngày