1. Hồi tưởng
Tôi bắt đầu viết lại những dòng này sau bữa ăn tối cùng những người bạn có ‘’duyên kỳ ngộ” mà tôi gặp trong chuyến du hành bụi bặm đến xứ Campuchia. 4 ngày rong ruổi trên những chiếc xe và những đoạn đường nối tiếp ở đất nước hiền lành, bé nhỏ này sẽ là những ngày đáng nhớ với tôi trong khoảng đời kế tiếp.
Số tôi không phải là số xuất ngoại nên dù đã rắp tâm “vượt biên’’ nhiều lần tôi vẫn chưa hề bước chân được ra khỏi quê nhà, mãi cho đến lần này. Cái nỗi sợ bên đó đang bắn nhau với Thái Lan và tôi đi đến nơi lạ người lạ cái mà không biết tiếng của họ, lại là đi bụi nó không lớn lắm bằng cái háo hức được nhìn thấy Angkor và biết người biết vật của quốc gia anh em sát bên hông nhà của tôi.
Cũng đã từ lâu, kể từ lúc đọc mấy cuốn du kí của hai chị Giáng Uyên và Dương Thụy, tôi cũng tập cho mình thói quen ghi chép lại những điều mình thấy khi đi đâu chơi, vừa để đọc lại cho vui và cũng là lưu những gì mình học được, thấy được. Tất nhiên còn lâu tôi mới viết hay bằng các chị, nhưng suy cho cùng, biết mình cũng chẳng phải là nhà văn và cũng chẳng ai đi đọc văn của mình nên tôi thấy rất thoải mái viết ra những dòng kí sự lung tung, và may ra, có đứa bạn nào đọc được và hiểu thêm, chia sẻ với tôi cái cảm giác được thấy, được nghe cũng đã là một niềm vui nho nhỏ.
Continue reading Đi bụi xứ cam – phần 1 →