Category Archives: Văn Hóa

Hướng về miền Trung hoạn nạn

Cơn bão số 9 Ketsana đổ vào miến Trung nước Việt đang để lại thiệt hại nặng nề và ảnh hưởng nghiêm trọng lên cuộc sống và sinh hoạt của người dân địa phương. Mặc dù đây là cơn bão mạnh số 2 sau cơn bão hung dữ Xangxane năm 2006, thiệt hại của nó còn nặng nề hơn nhiều.

storm 2

Trước khi tàn phá Đà Nẵng, cơn bão nhiệt đới này đã tràn vào Philippines và đã làm chết 240 người ở vùng phía Bắc của nước này. Nó cũng gây ra hàng loạt sóng thần và cuồng phong dường như nuốt chửng những vùng đất nghèo khó hiền hòa của miền Trung vào buổi sáng. Độ 170.000 người được sơ tán từ 6 tỉnh miền Trung khi cơn bão đi vào đất liền Việt Nam. Đây quả là một trong những cơn bão nặng nề nhất trong lịch sử, nhưng toàn bộ thiệt hại của nó chưa thấy hết được.
Con số nạn nhân và thương vong do nó gây ra vẫn còn tăng lên và các phương tiện truyền thông đại chúng vẫn tiếp tục đưa tin từng giờ từng phút.

Miền Trung và Tây nguyên là những nơi bị thiệt hại nghiêm trọng nhất bởi cơn bão Ketsana. Cho đến giờ, một số những thôn xóm xa xôi hẻo lánh ở tỉnh vùng cao nguyên KonTum vẫn còn bị chia cắt vì những cơn lũ lớn và các phi công lái máy bay trực thăng phải làm việc hết sức để cứu những người không may và đưa họ về nơi an toàn. Chẳng ai ngờ được chỉ sau một đêm kinh hoàng, nhiều buôn làng của đồng bào dân tộc đã bị tàn phá và không khí tang thương đã trùm lên những nơi này.

Cùng với sự thiệt hại về người, hàng ngàn người đã mất nhà cửa, mùa màng và giờ đây họ thực sự thiếu cái ăn, thuốc men và quần áo. Với truyền thống tốt đẹp: “Lá lành đùm lá rách”, những ngày qua nhiều tổ chức từ thiện, cá nhân, quỹ cứu trợ , nghệ sĩ, người tặng, và kiều bào nước ngoài đã tổ chức nhiều hoạt động cứu trợ và từ thiện giúp nạn nhân của bão Ketsana.

tangtoc

Miền Trung xưa nay vốn nghèo, nhưng giờ lại càng nghèo hơn sau cơn bão lịch sử này. Còn rất lâu để người dân địa phương có thể đứng dậy và ổn định cuộc sống của mình.
Giờ là lúc thích hợp để thể hiện lòng nhân ái và hướng lòng mình về miền Trung đang hoạn nạn
Chúng ta hãy để trái tim nhân ái của mình lên tiếng .

Huỳnh Huệ

HEARTS TOWARDS THE TENDER CENTRAL VIETNAM

do nat

The number 9 Ketsana that dropped by Vietnam’s Central regions has been leaving heavy results and having serious influence upon the lives and activities of the locals. In spite of the second strongest typhoon just after the fierce Xangxane of 2006, its devastation is much more terrible.
cuu trò
Before attacking the sea-port city Danang, this tropical typhoon ran into Philippines and left about 240 people dead across the northern areas in this country. It also caused a series of high waves and roaring winds that seemed to swallow poor but peaceful lands in Vietnam’s Central regions in the morning. Some 170,000 people were evacuated from six Central provinces when the storm approached inland to Vietnam. Though this is undoubtedly one of the worst floods in living history, the full extent of the damage is still unclear. The number of victims and casualties by that deadly moonsoon is inceasingly increasing and it is always reported to the mass media every hour and every minute.

Central and Central Highland regions are the places that have been worst damaged by typhoon Ketsana. Up to now, some remote hamlets in the northern higland province of Kontum are still separated from the center because of the big floods and the helicopters have to work to the fullest to rescue the unlucky people and carry them to safer places. Noone can expect that just after a terrible night, many ethnic villages become devastated and the mournful atmosphere has been covering throughout these areas.
bão 3

Together with loss of life, thousands of people have lost homes and crops, and now they really lack vital foods, medicines and clothes. With our good tradition: “When the head aches, all the body hurts”, over past days, quite a lot of donors, individuals, companies, funds, artists and overseas Vietnamese people have celebrated many helpful activities and done charity to raise money for the Ketsana’s victims. The Central areas is supposedly poor, but now they seem to be much poorer after the historical typhoon. It may take a long time for the locals to stand up and settle down their lives.
It’s right time for each of Vietnamese people to show our compassion and turn our hearts towards the tender Central Vietnam.
Let our hearts raise the voices!

Quan Jun

Bão Miền Trung

MỘT GÓC TƯỜNG THUẬT

du bao bao
Chương trình thời sự đưa tin: Ngày…bão…cấp…
Chống bão, cơ quan lên kế hoạch, công ty lên kế hoạch, nhà nhà lên kế hoạch.
Mọi việc diễn ra y như bài diễn tập ở thao trường, tưởng có thể dễ dàng giăng bẫy đánh sập nhốt gọn loài thủy quái hung hiểm kiêu ngạo kia.
Vậy mà cơn bão vẫn ập đến với đầy đủ sự bất ngờ táo tợn như bất thần, như không hề được báo trước.
Suốt từ nửa đêm về sáng gió thốc và gầm rít, quần quật và quằn quại, như núi đổ, như thác réo, như biển trào.
Những căn nhà nhỏ nép vào nhau. Những linh hồn nhỏ nép vào nhau. Mọi sức mạnh là ở lời cầu nguyện.

Bừng sáng là những cảnh tượng kinh hoàng. Nhà trơ nóc, đại thụ trơ gốc, đường ngập lụt.
Vừa sáng tôi đã có mặt ở cơ quan tham gia tình nguyện vào đội phòng chống bão, lôi từ phòng học nhà trường từng nhúm người nhàu nhò hớt hải ra khỏi nơi trú ẩn.
Bão tạm yên, những người đàn ông hò hét hối thúc nhau gom nhặt phần rách nát còn lại để đắp điếm chắp vá giữa nhịp nghỉ của hai cơn bão. Cái kinh nghiệm miền Trung cho biết trong chốc lát một cơn khác lại đến, khủng khiếp hơn: “Bão đi té đái, bão lại té …”.
Liên tiếp những bao cát,những súc cây, những dây chằng được đưa lên những mái nhà.
Những dãy nhà giờ đây trông như những khu gia binh với những ụ súng thời ấp chiến lược.

chong bao

Giữa những đợt nghỉ tay là tới tấp những tin nhắn.
Từ Quảng Trị: “ Nhà anh sao rồi? Nhà em đang bị bao vây, toàn gia cố thủ trên gác thượng”
Từ Huế: “Nước sông Hương dâng cao, Đông Ba bị ngập, Đập Đá hoàn toàn bị cô lập”
Từ thành phố Tam Kì: “Gia đình có sao không anh? Tội nghiệp anh quá, nơi đây chỉ duy nhất đường chính Hùng Vương còn đi lại được”
10 giờ thì mọi liên lạc cá nhân cũng bị cắt nốt, mọi cuộc gọi đều nhận được phản hồi: Chỉ được gọi những số s.o.s.

Chợt nhớ một thằng bạn đang thi công ở núi chưa về được, ngôi nhà chênh vênh giữa đồng với một vợ và hai con nhỏ, tôi bươn bả tìm đến. Hai đứa nhỏ đã được sơ tán kịp thời. Nền nhà ngập gần thước nước, tivi, tủ lạnh được đưa lên mắt phản gỗ, nơi ấy bà vợ ngồi ngự như thần giữ của, tái xanh tái xám. Cầm tay cô ấy lôi tuột đi hai cây số đường ngập lụt, gửi tạm vào một nhà đổ kiên cố, tôi tức tốc trở về.

11 giờ cơn bão lại đến.
Kinh nghiệm chống bão cho biết bây giờ cách chống hữu hiệu nhất là… ẩn nấp và… nhìn bão.
Bất thần, một mái nhà cất mình bay lên như một con diều quái đản khổng lồ.
Cây xà cừ hơn mười năm tuổi vốn đã nằm bẹp dúm từ khuya bất thần dựng thẳng dậy như có phép màu rồi bất thần đổ ập về phía bên kia.
Nhà kho của trường bỗng dưng biến mất.
Và rất nhiều những đồng dạng như thế.
cay do

SAU CƠN BÃO

Hai ngày sau khi cơn bão đi qua nhịp điệu cuộc sống mới kịp trở lại bình thường.
Tối thứ sáu, những người dân vùng tâm bão mới có cơ hội chính thức nhìn tổng quan cơn báo qua sóng truyền hình.
Lũ lụt.
Thiên tai.
Của mất.
Người mất.
Những thùng hàng cứu trợ.
Những nhà hảo tâm.
Những chính khách.
Những bài diễn văn.

VÀ NHỮNG SUY NGẪM.

sau bão 2

Trong những ngày này, khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung” lại ra rả nhói lòng.
Nếu tôi không nhầm thì khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung’ lần đầu xuất hiện và được cả nước đón nhận là trong gian lao chống Mĩ.
Và bây giờ khẩu hiệu đó lại đến hàng năm trong gian lao chống bão.
Nhìn lên bản đồ đất nước, hình ảnh miền Trung cứ như sợi dây thừng ngoằn ngèo nối hai địa đầu Tổ Quốc. Cái sợi dây mềm oằn ấy có đốt sống là dãy Trường Sơn, giữa mình có điểm mỏng tang, từ Trường Sơn đến biển chưa đầy năm mươi cây số, nghĩa là kém hơn một giờ chạy với vận tốc trung bình của một xe máy.
Vậy mà cái sợi thừng mảnh mai ấy đã đương mình ra với bao nhiêu địch họa thiên tai.
bandotrung
Hẳn không phải ngẫu nhiên mà người Pháp chọn miền Trung làm điểm thử lửa đầu tiên vào năm 1958 tại cảng Đà Nẵng.
Và bằng một tính toán kĩ lưỡng, người Mĩ cũng chọn đúng đất Miền Trung làm điểm đổ lính viễn chinh vào năm 1965 ở đất Chu Lai.
Và mỗi năm có trên mười cơn bão từ biển Đông trườn vào cũng dải miền Trung.
Là sơn cao thủy thâm, là địa linh nhân kiệt nên hút nhiều cường địch?
Hay ỷ dãy Trường Sơn mà ngạo với biển Đông nên chịu trừng phạt của thủy thần?
Câu trả lời giành cho các nhà nghiên cứu lịch sử, địa lí.

Tôi nghĩ nhiều về khí chất miền Trung.
Lắm địch họa nên thành anh dũng.
Lắm thiên tai nên rất đỗi kiên cường.
Tôi nghĩ nhiều về hoàn cảnh miền Trung.

Phải chăng cũng từ lắm tai họa mà từ lâu đời miền Trung cũng là dải đất nghèo nhất nước? Mấy mươi năm đất nước hòa bình, hai đầu đất nước giàu sang, Tây Nguyên thay da đổi thịt, mà mảnh đất nổi tiếng trung dũng kiên cường này tự thẳm sâu lòng người vẫn một ao ước giản đơn: “ Ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Và trong những ngày này, miền Trung tự nhiên đón đợi những tấm lòng cả nước.

cứu trợ

Tôi kịp đi một vòng trăm cây số thăm bà con bè bạn, kì lạ là sáng nay, sau thiên tai chưa xa, lại tưng bừng những đám cưới. Tôi tự hỏi: Giá như hôn lễ diễn ra đúng hồi thiên tai thì sẽ ra sao? Chắc hẳn là không loa thùng loa phóng, không đưa rước cô dâu, và đôi tân hôn sẽ cố thủ trên một căn gác xếp, có thể nhà mình, có thể mượn tạm của người hàng xóm, nhưng chắc chằn không thể thiếu li rượu mời nhau ngày hỉ sự. Mặt thủy tai ghen tuông lồng lộn, đôi vợ chồng son trẻ cứ chạm li, cụng li.

Ừ, dẫu thế nào thì cũng cứ hãy cạn một li hạnh phúc. Rồi cứ cạn một hơi hạnh phúc.
Phải, nên làm thế, đó là cái chất miền Trung!

NGUYỄN TẤN ÁI

Ôm Trọn Cao Nguyên Lạnh

Đã từ lâu Đà Lạt là một trong những thành phố du lịch hấp dẫn của Việt Nam. Nằm ở độ cao 1.450 m so với mực nước biển nên khí hậu của Đà Lạt mát mẻ quanh năm như Sapa, Bà Nà, Mẫu Sơn hay Tam Đảo. Từng được xem là “Thủ Đô Mùa Hè”, Đà Lạt luôn gợi nhớ đến những cánh rừng thông bạt ngàn, hồ nước nép mình quanh đồi núi chập chùng, và những dòng thác nên thơ.

dalatthomomg
Từ Sài Gòn đi ô tô theo quốc lộ 20 chừng 300km là đến Đà Lạt, cung đường sẽ đưa du khách lên cao dần, cao dần, cao dần và cả một bức tranh thiên nhiên hùng vỹ hiện ra trước mắt. Lúc này cảm giác oi bức, huyên náo như không còn hiện hữu mà thay vào đấy là không gian yên bình ôm trọn bước chân du khách.

Sau khi được khám phá vào năm 1983, thành phố trên 100 tuổi này được chọn làm nơi nghiên cứu khoa học và nghỉ dưỡng của quân đội Pháp. Người Pháp đã gây dựng cho thành phố này nhiều biệt thự, giao lộ và nét đẹp Thụy Sĩ đến ngày nay vẫn còn lưu giữ. Trong thời Pháp thuộc, Đà Lạt có tên tiếng Latin là “Cho Những Người Này Niềm Vui, Cho Những Người Khác Sự Mát Mẻ” và chính quyền Pháp sử dụng như là tên gọi chính thức cho Đà Lạt lúc bấy giờ.
Nhưng thực ra, tên gọi của Đà Lạt có nguốn gốc từ tiếng đồng bào người Lạt, sống tập trung chủ yếu ở khu vực Cao Nguyên Lang Bian, có nghĩa là “Dòng Suối Lạt”. Có thể kể đến sự hiện hữu đầu tiên của những tộc người thiểu số ở Đà Lạt, họ là những người gắn bó lâu đời trên mảnh đất tuyệt vời này. Văn hóa của người đồng bào vùng cao vì thế cũng chính là nét văn hóa đặc trưng của xứ sở mộng mơ.
daltthung lung
Đà Lạt mang đậm bản sắc văn hóa Tây Nguyên với những người dân hiền lành sống bằng nghề làm rẫy, làm vườn, trồng cà phê, chè, chăn nuôi gia súc…Vào dịp lễ hội, du khách sẽ được xem người dân múa, hát, chơi nhạc bằng những nhạc cụ độc đáo mà âm thanh của nó nghe như tiếng gió hú, tiếng thác chảy trên ghềnh đá. Thiên nhiên tươi đẹp đã tạo nên những mẫu người Đà Lạt có phong cách đáng yêu, hiền hòa, thanh lịch và mến khách.

Được thiên nhiên ưu đãi nên cả thành phố Đà Lạt như một vườn hoa trăm hương, ngàn sắc suốt quanh năm. Phong cảnh ấn tượng của Đà Lạt có lẽ là rừng thông với những con đường uốn lượn, và lũng dốc ngập tràn hoa dã quỳ khi mùa đông đến. Có lẽ Đà Lạt là thành phố có kiểu khí hậu ôn đới độc đáo ở một đất nước nhiệt đới như Việt Nam. Còn gì tuyệt hơn là dạo quanh Đà Lạt mỗi sớm mai, ngắm sương mù giăng khắp thung lũng, xuýt xoa cơn gió lạnh, và chờ hừng đông trên cao nguyên ngàn hoa này. Chính vì lẽ đấy mà Đà Lạt được mệnh danh là “Thành Phố Của Mùa Xuân Vĩnh Cửu”. Với khí hậu tuyệt vời, Đà Lạt trở thành là nơi lý tưởng cho các đôi tình nhân hưởng tuần trăng mật, chôn dấu kỷ niệm chốn mộng mơ.
dalatmimosa2004_2
Du khách đến Đà Lạt không chỉ được chiêm ngưỡng phong cảnh trữ tình, kiến trúc đặc sắc, con người hiền hòa, món ăn bản địa mà còn những mặt hàng lưu niệm riêng của thành phố thượng sơn. Từ trên đỉnh Lang Bian cao chót vót, cao nguyên lạnh đẹp như một bức tranh muôn sắc màu sẽ làm du khách không nỡ cất bước quay về.

EMBRACING THE COLD PLATEAU

Dalat has long been one of the appealing tourist cities in Vietnam. Located at 1,450m above sea level, Dalat’s climate is as cool all year round as Sapa, Ba Na, Mau Son or Tam Dao. Once regarded as “The Summer Capital”, Dalat always wakes us of vast pine woods, charming lakes nestled in the rolling mountains, and poetic waterfalls.
A 300km drive from Saigon along the National Highway 20 leads to Dalat, and the stretch takes tourists to be little by little higher, higher and higher; and the whole spectacular natural picture appears before the eyes. Then, the feelings of heat and hustle no longer exist, but give way to a peaceful space embracing the travelers’ steps.
Dalat2_pilot_vn
After its discovery in 1893, this over-100-years-old town was appointed as a science-researching and resort place for the French army. The French offered it with a lot of villas and boulevards, and Swiss charms still remain. During the French colonial era, the name of Dalat was derived from a Latin phrase “Dat Aliis Laetitiam Aliis Temperiem” – Giving Pleasure to Some, Freshness to Others – and it was used as the offical emblem of Dalat during that time.

In fact, its name comes from the local language of Lat people, who gather around the LangBian Highland, meaning “Stream Of The Lat”. It may be mentioned to the first existence of Dalat’s ethnic groups, having identified themselves to this wonderful land for so long. Accordingly, the montagnards’s cultures are typical ones of this dreamy homeland.
Dalat deeply bears cultural characters of the Central Highlands with mild residents living on doing milpa, gardening, growing coffee and tea, and raising cattle… On the festivals, visitors will have a chance to witness local people dance, sing and play music with unique intruments whose sounds are like the blowing of winds and the flowing of falls on the cliffs. The beautiful nature has created a type of Dalat’s people with lovely, gentle, smart and hospitalble styles.
Dalat9_pilot_vn
Endowed with its nature, the whole Dalat city looks like a garden with hundreds of flowers and thousands of flavors all year round. Dalat’s impressive landscapes may be the pine woods with snaking roads, and wild sunflowers covering slopes in the winter. Perhaps Dalat is the town with a unique kind of temperate climate in such a tropical country as Vietnam. Nothing is more wonderful than strolling around Dalat in the mornings, seeing the mist spread over valleys, fluttering ourselves from the chill winds, waiting for the sunrise on this plateau of thousands of flowers. That’s why it’s dubbed “The City Of Eternal Spring”. With its amazing climate, Dalat becomes an ideal place for young newly-weds to honeymoon and keep their memories into the dreamy realm.

Travelers to Dalat not only gaze at romantic views, special architectures, mild people, local food but at this mountainous city’s own souvenirs as well. From the summit of the lofty LangBian peak, the cold higland which is as fascinating as a many-colored picture, will make them too attached to it to depart.

Junemo

Yêu không phân đúng sai, Yêu không có quy tắc…

love 4Nếu yêu vì có lý do, thì không nên yêu; nếu yêu vì mục đích nào đó thì cũng không nên yêu; nếu yêu mà có thể dùng lời nói để giải thích, yêu mà hợp tình hợp lý, vậy thì sự phức tạp của tình yêu cũng không còn tồn tại nữa.
Yêu không phải vì được yêu, mà chỉ vì yêu. Bạn không thể vì không được yêu mà đánh mất quyền yêu của mình, vì tình yêu nằm trong trái tim của người đang yêu , chứ không nằm trong mắt của người được yêu.
Tình yêu không có một khuôn mẫu nhất định nào cả. Nhiều người khác nhau vì bạn mà cùng làm một việc, nhưng bạn sẽ cảm thấy sự khác biệt rất lớn. Vì những điều mà chúng ta thường để ý đến là ai làm việc đó cho mình chứ  ít khi để ý đến người đó làm việc gì cho mình.
Yêu là phải để trong lòng, chứ không phải để trên miệng. Càng tránh nhắc đến câu “Tôi yêu bạn rất nhiều” càng tốt, như thế không có nghĩa là bạn không yêu người ta, mà vì bạn yêu quá nhiều, yêu thật lòng nên mới vậy.
Yêu nhiều, nên sợ làm tổn thương đến người mình yêu. Yêu nhiều, nên tự nguyện chịu đựng bị tổn thương. Yêu nhiều, nên mới dễ mắc sai lầm trong khi yêu.
Yêu là không có mục đích. Trong khi yêu , chúng ta thường không nhìn thấy khuyết điểm của đối phương, ưu điểm là ưu điểm và khuyết điểm cũng biến thành ưu điểm. Nhưng khi muốn vứt bỏ, thì tất cả mọi thứ đều biến đổi, sai là sai và đúng cũng biến thành sai 😀
love 8Tình yêu không bị kìm hãm bởi nước mắt, nhưng có thể bị kìm hãm bởi sự cảm động và thương xót.
Nền móng của tình yêu là sự tin tưởng lẫn nhau, yêu mà ghen ghét đố kị tức là bản thân đang nghi ngờ và không hài lòng .
Tình yêu không thể giảng giải bởi sự công bằng, nếu có thể tìm được sự công bằng thì đó không còn là tình yêu nữa. Bạn có thể tình nguyện vì người đó mà làm tất cả mọi điều, nhưng ngược lại bạn không thể yêu cầu người đó vì bạn mà làm bất kì điều gì. Bạn có thể không lỡ lòng rời bỏ người đó, nhưng khi bạn bị người đó bỏ rơi, bạn lại không thể trách rằng tình yêu không có tình.
Tình yêu không phải là một sự ép buộc, không phải là sự sở hữu, tình yêu thật ra rất mềm mại và nhẹ nhàng. Nếu bạn muốn có được người đó, vậy thì bạn nên để cho người đó được tự do: Nếu người đó quay trở lại bên bạn thì người đó là của bạn; Nếu người đó không muốn quay trở lại, thì bạn cũng nên vì tình yêu mà chúc phúc cho người đó được hạnh phúc.
Cuộc tình nào vụt đi một cách vội vàng cũng là cuộc tình đẹp nhưng cuộc tình nào làm cho bạn bị tổn thương càng nhiều thì đó lại là cuộc tình mà bạn đã gửi gắm những tình cảm sâu đậm và thật nhất vào trong đó.
Chúng ta có thể vượt qua được trăm nghìn nỗi đau, có thể chấp nhận sự đổ vỡ, sứt mẻ trong tình cảm nhưng không can tâm quên đi người mà mình đã từng yêu.
love 10Cãi lộn và làm phiền lẫn nhau không phải là cách để duy trì tình yêu. Có những lúc, sự nhẫn nại, âm thầm chịu đựng, giả như không còn yêu nữa…lại là cách tốt để giải quyết vấn đề.
Tình yêu là sự kết nối giữa yêu với yêu và sự phối hợp chặt chẽ giữa tình với tình, không cần lúc nào cũng như hình với bóng bên nhau.

Tình yêu không có nhân quả, tình yêu không có quy tắc, tình yêu không có đúng sai, tình yêu không bao giờ nhạt màu…..:D

Chúc các bạn một ngày nắng đẹp nhá.
Kiều Tố Uyên

Hit The Road Jack

Chào các bạn,

Anh Jack trở về nhà sau khi vui vẻ với các chiến hữu sau một buổi tối ở khu phố da đen.

Hit the road, Jack!
Hit the road, Jack!

Chị vợ ở nhà đang mong. Cái anh này, đi chơi sao mãi giờ này mới về tới nhà? Tiền đâu? Lo cho vợ con đi chứ? Tôi soạn sẵn một list dài những công việc mà sao anh mãi vẫn chưa làm!

Lại còn đi chơi bù khú! Ồ, vậy anh biến đi cho khuất mắt. “Hit the road Jack”, anh biến ra ngoài đường đi, và đừng trở lại nữa. 🙂

Lục đục là chuyện bình thường ở nhiều gia đình, nhưng rõ ràng hơn trong cộng đồng người da đen, nơi có nhiều khó khăn về kinh tế. Người phụ nữ có tính cách mạnh mẽ, và anh chồng đáng thương mải chơi và thiếu trách nhiệm.

“Hit the Road Jack” hát về cảnh đời thường đó bằng giai điệu rhythm and blues hài hước và phấn khích. Cười vui trên vấn đề để các ông chồng có trách nhiệm hơn, và các bà vợ đỡ nhe răng 🙂

“Hit the Road Jack” được sáng tác bởi nhạc sĩ Percy Mayfield và thu âm bởi ca sĩ, nghệ sĩ piano Ray Charles. Bài hát đứng ở vị trí số 1 trong hai tuần liền trên Billboard Hot 100 năm 1961, và xếp hạng thứ 377 trong danh sách 500 bài hát vĩ đại nhất của mọi thời đại của tạp chí Rolling Stone.

Bài hát chạy ra ngoài đường và vào các sân chơi. Trên nhiều sân hockey và bóng bầu dục của Mỹ, vài câu đầu của bài hát “Hit the road, Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more” được chơi mỗi khi một cầu thủ phạm luật và phải đứng ra ngoài. 🙂

Trong những cuộc chạy việt dã, chuyến đi du lịch, bắt đầu làm một cái gì mới, thuật ngữ “Hit the road Jack” hay được dùng rộng rãi. Bảo đi chứ gì? Đi đây 🙂

Dưới đây, sau lời nhạc Hit the Road Jack, là các video trình diễn của Ray Charles và Eric Clapton.

Chúc các bạn khỏe và vui,

Hiển.

.

Hit the road Jack

(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)
What you say?
(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)

Woah Woman, oh woman, don’t treat me so mean,
You’re the meanest old woman that I’ve ever seen.
I guess if you say so
I have to pack ma things and go. (That’s right)

(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)
What you say?
(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)

well baby, listen baby, don’t ya treat me this-a way
Cause I’ll be back on my feet some day.
(Don’t care if you do ’cause it’s understood)
(you ain’t got no money you just ain’t no good.)
Well, I guess if you say so
I’d have to pack my things and go. (That’s right)

(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)
What you say?
(Hit the road Jack and don’t you come back no more, no more, no more, no more.)
(Hit the road Jack and don’t you come back no more.)

well!!
(don’t you come back no more.)
you must be joking?
(don’t you come back no more.)
what you trying to do to me?
(don’t you come back no more.)
i came to talk it over
(don’t you come back no more.)
i thaught we had a better understanding
(don’t you come back no more.)
oh baby dont be so chicken
(don’t you come back no more.)
you dont want to see me cry x2
(don’t you come back no more.)
oh baby it isnt fair
ooh yeahh

.

Ray Charles – Hit The Road Jack (Live 1981)

.

Eric Clapton – Hit the road Jack (1989)

hittheroadjack

Trung Thu Và Tôi

Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình
Có con sư tử nó múa quanh vòng quanh
Trung thu liên hoan trăng sáng ngập đường làng
Dưới ánh trăng vàng đàn em cất tiếng hát vang…

trung thu hanoi

Một mùa Trung thu nữa lại về. Tôi sinh ra vào lúc thu vừa chớm trên những tán lá bàng cổ thụ. Sinh nhật vào mùa thu, cái mùa đẹp nhất trong năm, thi vị nhất trong năm. Cái mùa có một ngày trăng thật đẹp, trăng tròn vành vạnh, sáng lung linh trên đầu. Ngày rực rỡ những sắc màu của đèn lồng. Đó là Tết Trung thu.

Chiều nay ngồi trong quán nước gần cổng trường, chợt nghe đâu đó vẳng đến một bài hát về Trung thu, lòng tôi nôn nao quá đổi. Tuổi thơ của tôi trôi qua với những mơ ước về một chiếc đèn ông sao thật đẹp vào mỗi dịp Trung thu. Lớn dần lên, ước mơ đó vẫn cháy bỏng trong tim. Dù bây giờ tôi đã có đủ điều kiện để sắm cho mình bất kỳ món đồ chơi đắt tiền nào, nhưng hình ảnh về chiếc đèn ông sao mộc mạc, giản dị vẫn in đậm trong tâm trí. Cuộc sống ngày càng hiện đại, những món đồ chơi cho con trẻ cũng ngày càng hiện đại để phù hợp với sở thích của chúng. Nhưng không phải vì thế mà nét đẹp của đồ chơi truyền thống bị phai nhạt. Vẫn còn đó những chùm đèn lồng giấy, còn đó những chiếc mặt nạ được làm bằng tay mang đậm hồn dân tộc.
to he
Vẫn còn đó những con Tò he được làm từ bột gạo với đủ sắc màu của các cụ già. Bột được làm từ gạo nếp và gạo tẻ nghiền nhỏ rồi trộn lẫn với nhau. Nhào bột với nước cho đến khi bột nhuyễn, quyện dính vào nhau, sau đó vê thành cục. Cho cục bột vào nồi nước đang sôi, để khoảng một giờ, đến khi bột nổi, chìm rồi lại nổi thì vớt ra, để nguội. Cuối cùng là nhuộm màu cho bột. Màu sắc để nhuộm bột cũng được lấy từ cây nhà là vườn. Qua bàn tay tài ba của người nghệ nhân, hình thành nên những con vật ngỗ nghĩnh thân thuộc với nhà nông tới những nhân vật trong chuyện cổ tích từ cục bột màu đó.

Dạo một lượt qua phố Hàng Mã, Lương Văn Can, Chả Cá, chợ Đồng Xuân những ngày này, bạn dễ bị cái không khí náo nhiệt và đầy màu sắc níu giữ bước chân. Bạn cũng sẽ thấy mình như trẻ lại, như quay về ký ức tuổi thơ khi bắt gặp những nụ cười hồn nhiên, trong sáng của con trẻ. Phố Hàng Mã như được nhuộm đỏ bởi sắc đỏ của đèn lồng. Vui tươi hơn với những chiếc mặt nạ mang đủ hình dáng. Đêm về, con phố mang một vẻ lung linh huyền ảo, vẻ huyền ảo làm phiêu diêu lòng người. Lương Văn Can, Chả Cá, Đồng Xuân…cũng rực rỡ và náo nhiệt không kém. Vào dịp này, muốn dạo chơi qua những con phố đó, bạn phải gửi xe, rồi đi bộ qua Hàng Ngang, Hàng Đào, Cầu Gỗ…mới vào được, mới có thể rảnh rang mà nhìn ngắm, mà chọn cho mình, cho người thân món quà ý nghĩa.
Mọi năm vào những ngày này, tôi cùng bọn trẻ của mình háo hức chuẩn bị mâm cỗ để tối hôm rằm đón chị Hằng xuống chơi. Năm ngoái tôi còn dắt bọn trẻ lên phố để chúng lựa chọn cho mình món đồ chơi ưa thích.
trung thu 2

Trung thu năm nay có quá nhiều việc xảy ra nên tôi gần như quên mất là bọn trẻ đang chờ đợi. Chặp tối nay, tôi cũng chỉ kịp ghé qua, vội vã trao cho chúng những món quà. Mà năm nay, tôi cũng không được đón Trung thu ở Hà Nội cùng với bọn trẻ nữa. Sáng mai tôi sẽ đi công tác tới miền Trung mưa bão. Ở đó chắc cũng sẽ có những đứa trẻ đang ngóng chờ quà Trung thu trong làn nước mênh mông. Ở đó sẽ có những đôi mắt trong veo nhìn tôi. Ở đó sẽ có những nụ cười thiên thần dành cho tôi. Ở đó tôi sẽ nhận được nhiều tình cảm mến yêu của đồng bào miền Trung ruột thịt. Bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi tạm xa một mùa Trung thu Hà Nội rực rỡ sắc màu, tạm xa những đôi bàn tay nhỏ xinh, tạm xa những tiếng cười khúc khích, đi theo hướng trái tim gọi, đóng góp chút sức lực nhỏ bé, cùng mọi người mang Trung thu tới vùng lũ.

Tôi sẽ đón một đêm rằm vô cùng ý nghĩa.

Tạm biệt Hà Nội.

Nguyễn Thanh Mai

Người dân làng và người đàn ông hạnh phúc

bài hoà 3Trong một ngôi làng nhỏ trên một quả đồi, có một người đàn ông lúc nào cũng vui vẻ, tốt bụng và đối xử tốt với tất cả mọi người mà anh gặp. Anh luôn mỉm cười và khi cần nói những lời khích lệ . Tất cả mọi người khi gặp anh đều cảm thấy tốt hơn, vui hơn và phấn chấn hơn. Những người biết anh đều tin tưởng anh và xem anh là bạn tốt.

Một trong số những người làng tò mò muốn biết bí quyết của anh là gì, tại sao anh lúc nào cũng có thể tốt bụng như vậy được? Tại sao anh không bao giờ tỏ ra thù hận ai và luôn hạnh phúc?

Một lần nọ, trong một lần gặp anh trên đường, người này hỏi: “Hầu hết mọi người đều ích kỷ và không hài lòng. Họ không hay cười như anh, họ cũng không tốt bụng như anh. Anh có thể giải thích tại sao không?”

“Khi anh cảm thấy an bình với chính mình, anh sẽ an bình với cả thế giới. Nếu anh có thể nhận ra phần hồn trong bản thân mình, anh có thể nhìn thấy tâm hồn đẹp ở mọi người, và khi đó anh thấy sự tử tế và đối xử tốt với mọi người trở nên rất tự nhiên. Nếu anh kiểm soát được suy nghĩ của mình, anh sẽ trở nên mạnh mẽ và vững vàng. Cái vẻ bên ngoài của tính cách con người giống như một chú robot được lập trình để làm những công việc định sẵn. Các thói quen và suy nghĩ của anh là các chương trình. Hãy vứt chúng đi và khi đó những điều tốt đẹp bên trong anh sẽ lộ ra”.

“Nhưng sẽ cần rất nhiều nỗ lực. Các thói quen tốt cần được phát triển. Khả năng để tập trung và kiểm soát các suy nghĩ cần phải được củng cố. Công việc này khó khăn và bất tận. Có rất nhiều bức tường cần phải vượt qua. Đây là công việc chẳng dễ dàng gì” – người dân làng nọ than phiền.

“Hãy đừng nghĩ đến những khó khăn, nếu không đó sẽ là những cái mà anh sẽ thấy và gặp phải. Hãy làm các cảm xúc và ý nghĩ lắng dịu và cố gắng bình tâm. Tất cả các khả năng và sức mạnh sẽ thức tỉnh cùng lúc. Anh sẽ không tác động lên những khả năng ấy một cách trực tiếp. Đó là những sản phẩm kế thừa từ sự bình an trong tâm tưởng. Hãy cố gắng trở nên bình thản và chớ để các ý nghĩ làm mình hoảng loạn. ”

“Liệu như thế đã đủ hết chưa?” – người dân làng lại hỏi.

bài hoà 2“Hãy kiểm soát suy nghĩ và xem chúng đến và đi như thế nào. Suy nghĩ trong tĩnh lặng. Khoảnh khắc yên bình ban đầu sẽ ngắn, nhưng dần dần sẽ dài hơn. Sự bình yên này cũng là sức mạnh, quyền năng, lòng tốt, và tình yêu. Khi anh nhận ra rằng anh là người có Quyền Năng Chung, anh sẽ bắt đầu hành động từ một góc độ khác không phải là cái tôi ích kỉ, nhỏ nhen, hạn chế”.

“Tôi sẽ cố gắng nhớ những lời của anh” – người này nói và tiếp tục – “Có một điều nữa tôi tò mò. Dường như anh không bị ảnh hưởng bởi môi trường. Anh nói lời hay với tất cả mọi người và tốt bụng. Tuy vậy mọi người không lạm dụng lòng tốt của anh, họ đối xử tốt với anh”.

“Lòng tốt và sự tốt bụng không phải là điểm yếu. Khi anh tốt, anh cũng trở nên mạnh mẽ. Mọi người cảm nhận được sức mạnh của anh và không lợi dụng anh. Khi anh mạnh mẽ và an bình nội tâm, anh giúp mọi người vì anh có thể và anh muốn làm vậy. Vì thế mà anh hành động xuất phát từ sức mạnh chứ không phải từ yếu điểm của mình. Lòng tốt cũng có thể đi đôi với quyền năng và là điểm mạnh, đó không phải là dấu hiệu của sự yếu kém như nhiều người đã nghĩ sai”.

“Cảm ơn anh rất nhiều vì những lời khuyên” – người dân làng nói và bước đi với vẻ vui mừng và hài lòng.

Hoàng Khánh Hoà dịch

The Villager and the Happy Man

In a small village in the valley, there lived a man who was always happy, kind, and well disposed to everyone he met. He always smiled and had a kind and encouraging word to say whenever necessary. Everyone who met him left feeling, better, happier and elated. People knew they could count on him, and regarded him as a great friend.

One of the village dwellers was curious to know what his secret was, how could he be always so kind and helpful? How is it that he held no grudge towards anyone and was always happy?

bài hoà 5Once, upon meeting him in the street he asked him: “Most people are selfish and unsatisfied. They do not smile as often as you do; neither are they as helpful or kind as you are. How do you explain it?”

“When you make peace with yourself, then you can be in peace with the rest of the world. If you can recognize the spirit in yourself, you can recognize the spirit in everyone, and then you find it natural to be kind and well disposed to all. If your thoughts are under your control you become strong and firm. The outer mask of the personality is like a robot programmed to do certain tasks. Your habits and thoughts are the programs. Be free from these programming and then the inner good that resides in you will be revealed.”

“But a lot of work is necessary. Good habits have to be developed. The ability to concentrate and to control the thoughts has to be strengthened. The work is difficult and endless. There are many walls that need to be to climbed. It is not an easy task.” Lamented the villager.
“Do not think about the difficulties, otherwise that what you will see and experience. Just quieten your feelings and thoughts and try to stay in this peace. All the abilities and powers awaken spontaneously. You do not work on them directly. They are by-products of your peace of mind. Just try to be calm and do not let yourself be carried away by your thoughts.”

“Is that all?” Asked the villager.

bài hoa 8“Try to watch your thoughts and see how they come and go. Stay in the quietness that arises. The moments of peace will be brief at first, but in time they will get longer. This peace is also strength, power, kindness, and love. When you realize that you are one with the Universal Power, you begin to act from a different dimension, not from the selfish, small, limited ego.”

“I will try to remember your words,” said the villager and continued, “there is another thing that I am curious about. You do not seem to be influenced by the environment. You have a kind word to everyone and are helpful. Yet people do not exploit your goodness, and they treat you well.”

“Goodness and being kind do not necessarily point to weakness. When you are good you can also be strong. People sense your strength and do not impose on you. When you are strong and calm inside, you help people because you can and you want to. You then act from strength and not from weakness. Goodness can also go with power and strength, it is not a sign of weakness as some people erroneously think.”

“Thank you very much for your advice”, said the villager and went away happy and satisfied.

By Remez Sasson

Cảm xúc Nhớ rừng

Nghe tên ông Thế Lữ đã lâu
Đọc thơ ông mới thấy hồn Thế Lữ
Mượn chú hổ trong giam cầm bách thú
Để ngỏ lời thay non nước ngàn xưa

caged tiger

Thân tù ngục hỡi kiếp đời nô lệ
Xích xiềng kia -Hổ bỗng hóa thân người
Bừng khí phách muốn tung hoành cho thỏa
Chốn giang san non nước hóa tâm hồn

Cây cỏ, trời mây cùng sông núi
Vẫn âm vang hơi thở của muôn loài
Hồn sông núi đã hóa thành bất tử
Chốn giam cầm như xiềng xích đã phá tan

Trả lại cho đời hỡi tự do muôn thưở
Nỗi nhớ rừng đã thỏa chí dọc ngang
Niềm mơ ước lại trở về nguyên vẹn…
Hỡi ông Thế Lữ có còn chăng?!
Lời thơ khí phách như hóa thành lửa đốt
Rực trong lòng khi cháy bỏng những khát khao

tropical foret 1
Như chú hổ chốn giam cầm bách thú
Là nỗi niềm sâu thẳm của lòng ta
Mong cũng có “tự do” trong hi vọng
Như chim sổ lồng tung cánh giữa trời xanh
Chớ ai hiểu ta ngông cuồng như hổ dữ
Không! đơn giản như khí trời ta đang thở
Là sự thanh thản của tâm hồn
Là dịu êm trong hạnh phúc
Là sự vươn lên trong hạnh phúc tràn đầy
Là niềm tin cao cả mênh mông
Vào chân lý cả biển trời như một
Không dối lừa, thủ đoạn xấu xa

Để mãi mãi người với người là bạn
Không buồn phiền như giấc mộng chúa sơn lâm
Chào Thế Lữ hỡi nhà thơ có lửa
Ông là người đốt lửa của lòng ta!

Mùa thu 1996

Lã Thị Thu Hà

Phật thuyết giảng về tình yêu

uyên 1Đá hỏi: Con đang nghĩ xem nên lấy người con yêu làm vợ hay tìm một ai đó yêu con làm vợ?
-Phật cười:Ta nghĩ câu trả lời thực ra nằm trong lòng của con. Con hãy thử nghĩ mà xem, trong những năm gần đây, người làm con vì tình yêu mà chết đi sống lại bao nhiêu lần, người làm con cảm nhận được sự phong phú của cuộc sống, người làm con không ngừng tiến lên phía trước là ai? Là người mà con yêu hay đó là người yêu con?
-Đá cũng cười: Nhưng các bạn của con đều khuyên con nên lấy người con gái nào đó yêu con làm vợ.
-Phật đáp: Nếu đúng thật là như vậy, thì cuộc đời của con có vất vả cũng không vì một mục đích nào hết. Ta biết thói quen của con là không ngừng hoàn thiện bản thân trong quá trình theo đuổi tình yêu. Giờ nếu con không theo đuổi người mình yêu nữa, thì con cũng không có cơ hội để hoàn thiện bản thân nữa đâu.
-Đá đáp lại lờit: Nếu như con đã chinh phục được người mà con yêu rồi thì sao? liệu có thể….
-Phật nói: Vì đó là người mà con yêu nhất, nên nếu làm người đó được hạnh phúc và vui vẻ thì đó là điều mà con sẽ cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời của mình. Cho nên, để người mà con yêu được hạnh phúc và đầy đủ hơn con sẽ càng ngày càng chăm chỉ hơn. Hạnh phúc và niềm vui là không có giới hạn, do đó sự chăm chỉ của con cũng là không có giới hạn, không bao giờ bị chặn lại cả.
-Đá đáp lời: Vậy thì con sẽ sống rất khổ?
-Phật nói: Đã bao nhiêu năm rồi, con có thấy con khổ không?
-Đá lắc lắc đầu và cười…

.
uyên 5-Đá hỏi: Nếu đã vậy, thì con có nên đối xử tốt một chút với người con gái yêu con không?
-Phật lắc đầu và trả lời: Liệu con có cần sự thương hại từ người con gái mà con yêu không?
-Đá cười tủm: Con nghĩ là con không cần.
-Phật nói: Con hãy nói lý do của con đi.
-Đá trả lời: Về tình yêu con có những yêu cầu hơi nghiêm khắc, con không muốn trong tình yêu của mình tồn tại sự đồng tình và thương hại, con muốn tình yêu mà cô ấy giành cho con xuất phát từ trái tim cô ấy. Mặc dù đồng tình, thương xót, khoan dung và nhường nhịn cũng là một hình thức yêu, những thứ tình cảm đó cũng đem lại cảm giác hạnh phúc, nhưng đối với con đó lại là điều mà con rất kỵ. Nếu trong tình yêu của cô ấy có tồn tại những tình cảm như vậy thì con thà chấp nhận việc cô ấy bỏ mặc con hoặc trực tiếp từ trối con hơn. Vì tình cảm thường theo vết chân thời gian sẽ càng ngày càng sâu đậm, và tuyệt vọng thường đến với ta một cách thực tế hơn là hy vọng, đau vì tuyệt vọng thường chỉ trong một thời gian nhất định còn đau vì hy vọng thì thường là vô hạn.
-Phật cười và nói: Tốt lắm, vậy là con đã nói đúng đáp án của ta rồi đấy.

.

uyên 9 -Đá hỏi: Tại sao trước đây khi yêu người con gái đầu tiên con luôn cảm thấy cô ấy là đẹp nhất trong mắt mình, vậy mà bây giờ khi yêu người con gái thứ hai này con lại thường xuyên phát hiện có rất nhiều người con gái khác còn đẹp hơn cả cô ấy?
-Phật hỏi: Con có chắc rằng con yêu cô ấy không? Và trên thế gian này con là người yêu cô ấy nhiều nhất không?
-Đá không chút ngần ngại gì liền đáp: Tất nhiên rồi ạ.
Phật nói: Ta chúc mừng con. Tình yêu của con dành cho cô ấy là tình yêu đã trưởng thành, lý trí, chân thành và sâu sắc rồi.
-Đá có vẻ kinh ngạc: Dạ?
-Phật liền nói: Con có thể yêu cô ấy nhiều đến vậy ngay cả khi con biết sự thực cô ấy không phải là người đẹp nhất trên thế gian này. Vậy là tình yêu của con đã vượt qua những bề mặt vật chất và cũng vượt qua cả năm tháng…Con đã yêu cả con người của cô ấy, chủ yếu là yêu tấm lòng có một không hai mà cô ấy giành cho con.
-Đá liền đáp lại: Thật vậy, con yêu sự thuần khiết và lương thiện của cô ấy, thương cái tính trẻ con của cô ấy..
-Phật và Đá cùng cười

Kiều Tố Uyên dịch từ Trung Văn

Lễ hội Ka Doong của người Jẻ – Kon Tum

Khi những cơn gió rừng ào ạt đổ về cợt ghẹo đung đưa những vạt cúc quỳ vàng rực màu nắng, ấy là khi việc thu hoạch mùa màng của người Tây Nguyên đã hoàn tất. Mọi nhà, mọi buôn, bon, kon, plei đều chuẩn bị cho mùa nghỉ ngơi.Một vòng đời của người Tây Nguyên có biết bao nhiêu lễ hội. Mỗi dân tộc lại có riêng những lễ thức của mình.Bắt đầu từ lễ thổi tai cho đứa trẻ mới ra đời. Rồi lễ cắt việc khi con trai tới tuổi thành niên, trao vòng đính hôn cho nữhng gái trai yêu nhau, bó củi dành cho đám cưới….Nhiều hơn cả là những lễ hội diễn ra theo nông lịch. Như cầu mưa, dọn cỏ, phát rẫy,xuống giống, lúa lên chòi, ăn trâu mừng lúa mới….lễ hội ka Doong của hai nhóm tộc người Jẻ và Triêng ở Kon Tum cũng nằm trong hệ thống những lễ hội đó. lễ thường bắt đầu từ cuối tháng 6, đầu tháng 7 âm lịch, khi mà lúa trên rẫy đã làm xong cỏ đượt đầu.
ruoucan
Ka Doong là lễ lớn nhất trong năm của người Jẻ, Triêng.Tiếng Jẻ Ka Doong có nghĩa là ăn hết. Sau khi đã hoàn tất việc trỉa hạt xuống tòan bộ đất rẫy, cây lúa, cây bắp đã bén rễ lên xanh, người ta tổ chức ăn hết những hạt giống cũ còn lại , không để thừa.Theo quan niệm của người Jẻ, Triêng, nếu không “ ăn hết” mà để thừa lại hạt giốnglà lãng phí, là không tôn trọng của cải , có thể sẽ bị các Yang giận mà bắt phạt, không cho mùa tới no đủ nữa.Chính vì thế mà nhà nhà đua nhau mang tất cả những hạt giống không gieo trồng hết ra mời mọc bà con ăn cho bằng, no cho hết sạch. Thế mới trọn vẹn tình nghĩa buôn làng, mới mong có được một vụ mùa khác tươi tốt, no đủ.Nếu lễ “ ăn hết” được tổ chức vui vẻ, hết một tuÇn hay nhiều ngày hơn, cũng đồng nghĩa năm đó được mùa, nên giống má còn lại nhiều, nên gieo trồng không hết. Còn nếu lễ hội chỉ kéo dài có vài ba ngày, cũng có nghĩa là năm đó mất mùa, không có của ăn của để dành.

Người Jẻ, TRiêng chuẩn bị cho lễ hội Ka Doong từ vài ba tháng trước đó. từ việc khẩn trương gieo trỉa cho kịp mùa vụ, đến làm rượu cần, dệt mau cho xong tấm váy kalay, khố Sơlaisúk, hay tấm dồ kalelai đẹp để chồng con và bản thân có trang phục mới tham gia ngày hội. Cả việc lựa chọn sẵn những cây đẹp, có trái ngon chuẩn bị mang đi trồng.Đến ngày đã định, già làng sai đánh chiêng tụ tập bà con về nhà Rông . Buổi sáng đầu tiên của lễ hội Ka Doong, sau khi làm lễ khấn khứa các vị thần linh, già làng đại diện cho toàn thể các thành viên trong làng trồng một cây gì đó thuộc loại cây ăn trái ( như cam, chuối, đu đủ…), với ý nghĩa giữ gìn và gây dựng một môi trường sống xanh tươi, sinh sôi, phát triển.Sau đó, tất cả mọi gia đình đều cử người đại diện của nhà mình trồng một cây gì đó mà mình thích, đã chuẩn bị sẵn.
le_hoi_cong_chieng
Công việc trồng cây đã xong, già làng phân công việc tiến hành lễ hội. đàn ông tụ tập nhau đi săn kiếm con thịt. Đàn bà giã gạo nấu cơm canh, bằng lương thực và hoa màu của vụ trước còn lại sau khi gieo hạt.Trong lễ hội này, các con vật dùng cho việc hiến sinh phải được săn bắt từ trong rừng đưa về. Không được giết gia súc nuôi trong nhà. Luật lệ này mang ý nghĩa sâu xa rằng : con người phải tự tạo, tự kiếm tìm lấy miếng ăn, không được lãng phí.Đồng thời phải bảo vệ môi trường xanh mà các yang đã ban cho.

Buổi tối ngày lễ, đống lửa trước nhà Rông được đốt lên, những ghè rượu ngọt nhất được mang tới cột xung quanh. Những con thịt săn về, sau khi làm lễ dâng cho các yang , phần chia cho các bếp , phần nướng chung cùng ăn tập thể tại nhà Rông.Mùi thịt nướng thơm phức lan khắp làng trong gió đêm. Trong tiếng chiêng trầm bổng ngân nga như mời gọi trẻ già, trai gái với những bộ váy áo thổ cẩm đẹp nhất, nắm tay nhau bước vào vòng múa xoang. Nữ váy ống dài đến đến gót chân, nam đóng khố, choàng tấm dồ chéo ngang qua ngực. Không chỉ múa, người ta còn hát đố , hát đối đáp nam nữ. Những người già thổi đinh tút đi vòng quanh đống lửa, tiếng thủ thỉ như kể lể câu chuyện ngàn xưa. Trai gái ưng nhau rồi thì rủ bạn ra bờ suối hay lên chòi rẫy nhà mình tình tự.Bao nhiêu ché rượu hết vơi lại đầy, cho đến khi nhạt đi lại được thay ché khác. Cứ thế cho đến khi nào những hạt giống gìn giữ từ mùa trước trong gùi,từ sau khi gieo trỉa, được đem ra ăn hết, các ché rượu đã cạn, hội mới tan.
cau treo-konklor
Ka Doong là một lễ hội độc đáo, mang đầy tính nhân văn, tính cộng đồng một cách sâu sắc. Hội đã được duy trì từ hàng trăm năm nay trong bà con người Jẻ, Triêng, cho đến ngày nay vẫn không lạc hậu so với tinh thần của cuộc sống hiện tại.

Linh Nga Niê Kdăm

Yo-Yo Ma và Tiềm Long Phục Hổ

Chào các bạn,

Phim Crouching Tiger Hidden Dragon (Tiềm Long Phục Hổ), do Ang Lee đạo diễn, ra đời năm 2000, là một thành công lớn trên thế giới, với các tài tử Châu Nhuận Phát, Dương Tử Quỳnh, Chương Tử Di, hai cuộc tình buồn, và đặc biệt là âm thanh nền với nhạc của Tan Dun đã thắng Oscar về nhạc gốc.
yoyoma
Trong nhạc nền của Tiềm Long Phục Hổ thì tiếng đàn chính ta nghe từ đầu đến cuối là tiếng cello của Yo-Yo Ma, người nghệ sĩ cello vào hàng đầu thế giới.

Tiếng cello (có nghĩa là violon lớn) là tiếng đàn dây được xem là gần nhất với giọng người, cho nên nó có thể nói lên nỗi tức tưởi hoặc linh hoạt gần như giọng hát người khi buồn khi vui. Continue reading Yo-Yo Ma và Tiềm Long Phục Hổ

Where Have All The Flowers Gone?

Chào các bạn,

Tôi biết những năm 1960s trở lại” (I know the sixties is back), chị Judy Collins nói như vậy tại đại hội nhạc kỷ niệm 50 năm Newport Folk Festival cuối tháng 8 năm 2009 vừa rồi (1959-2009).

where-have-all-the-flowers

Những giai điệu như thế này” rồi chị ngẫu hứng hát:

Where Have All The Flowers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Flowers Gone, Long Time Ago?
where Have All The Flowers Gone?
gone To Young Girls, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

Những lời hát đó ở trong bài “Where have all the flowers gone?” nổi tiếng của nhạc sĩ Pete Seeger sáng tác vào năm 1961, một bài hát kêu gọi cho hòa bình, một bài hát của sự hoài niệm những vẻ đẹp trong tâm khảm.

girl with flowers

Pete Seeger tìm thấy cảm hứng cho bài hát từ quyển sổ ghi những chép tay của anh từ tác phẩm “Sông Đông êm đềm’ của Mikhail Sholokhov: “Đâu rồi những bông hoa? những cô gái đã nhặt chúng. Đâu rồi những cô gái? Họ lấy chồng hết rồi. Đâu rồi những chàng trai? Họ đều trong quân đội”.

Anh thiếp ngủ, rồi một lời nhạc bỗng hiện ra “long time passing” nói về một nỗi hoài niệm. Anh thêm câu hát “When will they ever learn?”, một câu hỏi thường trực của người trí thức trước thời cuộc, “Khi nào người ta mới tỉnh ngộ ra được?

graves

Bông hoa, cô gái, chàng trai trong lời bài hát lặp đi lặp lại theo chu kỳ nhắc nhở con người về hòa bình “cô gái nhặt bông hoa, chàng trai tìm cô gái, chàng trai ra trận và nằm lại trong ngôi mộ, phủ bởi những bông hoa”

Bài hát được thu âm đầu tiên bởi nhóm Peter, Paul and Mary; sau đó rất nhiều nhóm nhạc thu âm bài hát này như The Kingston Trio, Joan Baez và nhiều nghệ sĩ khác.

Cách đây khoảng 2 tuần, mình hỏi anh bạn Ken là nên chọn bài hát nào để giới thiệu cho ĐCN nhỉ, ann Ken nói sao không giới thiệu bài này nhỉ, anh nói thêm là ca sĩ nữ của nhóm Peter, Paul and Mary, chị Mary Travers mới mất thứ 7 tuần trước. R.I.P chị Mary.

Sau lời bài hát dưới đây là 3 video, video thứ nhất của nhóm Peter, Paul and Mary hát để tưởng niệm cho ca sĩ Mary Travers, video thứ hai do chị Joan Baez hát trong lễ trao giải thưởng cho nhạc sĩ Peter Seeger vào năm 1994, video thứ ba do Peter Seeger và Arlo Guthrie (con của nhạc sĩ Woodie Gurthie) biểu diễn.

Chúc các bạn một ngày đẹp,

Hiển.
.

Where Have All The Flowers Gone?
written by Pete Seeger

 

Where Have All The Flowers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Flowers Gone, Long Time Ago?
where Have All The Flowers Gone?
gone To Young Girls, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

where Have All The Young Girls Gone, Long Time Passing?
where Have All The Young Girls Gone, Long Time Ago?
where Have All The Young Girls Gone?
gone To Young Men, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

where Have All The Young Men Gone, Long Time Passing?
where Have All The Young Men Gone, Long Time Ago?
where Have All The Young Men Gone?
gone To Soldiers, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

and Where Have All The Soldiers Gone, Long Time Passing?
where Have All The Soldiers Gone, A Long Time Ago?
where Have All The Soldiers Gone?
gone To Graveyards, Every One!
when Will They Ever Learn, When Will They Ever Learn?

and Where Have All The Graveyards Gone, Long Time Passing?
where Have All The Graveyards Gone, Long Time Ago?
where Have All The Graveyards Gone?
gone To Flowers, Every One!
when Will They Ever Learn, Oh When Will They Ever Learn?

 

Mary Travers (1936-2009) RIP -Peter, Paul & Mary – Where Have All The Flowers Gone?

 

Joan Baez (1994)

 

Peter Seeger và Arlo Guthrie

Đôi Mắt

đôi mắt 4 Cả một trời mênh mang
U uẩn đến chao lòng
Mong manh lời ước hẹn
Nổi trôi một dòng sông…

Một ngày em không đến
Tôi lạc lối quẩn quanh
Chiếc lá vàng đưa tiễn
Có bao giờ lên xanh ?

Tôi chết trong mắt em
Long lanh màu đen nhánh
Một trời sao lấp lánh
Sao vẫn thua mắt em !

Nguyễn Quý Ninh

Dòng sông Tóc

Anh có cho phép em tới thắp nén nhang viếng ngoại?

– Cảm ơn em. Ngoại mất ở quê, vợ anh là con thứ, không lập bàn thờ ở đây

Em ước được chia xẻ đôi chút cùng anh.

Anh ấp nốt bàn tay kia lên tay chị mà anh vẫn giữ lâu hơn cái bắt tay xã giao từ khi nãy. Ánh mắt và bàn tay anh nồng ấm, nói nhiều hơn những gì không thành lời giữa họ. Mắt mờ đi, trái tim nhói đau, chị cố giữ bàn tay thoắt lạnh toát của mình trong tay anh đừng run rẩy.

Thành phố của họ không lớn, vài chục con phố nhỏ rợp bóng cây xanh. Một dãy phố cổ đẫm hương ngọc lan. Một con phố rực màu bằng lăng tím. Một đại lộ mát rượi rải đầy những cánh hoa phượng vàng. Tháng giêng, hai, gió từ rừng đại ngàn chở đầy hương hoa cà phê, len lỏi trong mọi ngõ phố. Tháng tư, hàng vạn cánh bướm vàng, bướm trắng như những vầng mây dập dìu trên đường. Những con phố ngắn dài đều đổ về một bùng binh ken dày những khóm hoa mặt trời vàng rực. Những tia nước từ chiếc hồ tròn lung linh trong ánh nắng mặt trời, tạo nên muôn màu hư ảo giữa trung tâm thành phố.Vậy mà có khi cả năm trời họ không gặp nhau. Thỉnh thoảng trên chiếc xe hơi đời mới bóng loáng, anh nhìn thấy chị với chiếc xe máy cà tàng trên đường. Một nụ cười âu yếm cùng bừng nở trên môi họ. Hai người, như hai con sông chảy cạnh nhau, không có điểm hội tụ. Sông Krông H’Năng chảy chậm hơn Krông Buk.

Anh, với cương vị Tổng giám đốc một công ty lớn nhất miền Trung, ngập đầu trong công việc, trong những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc từ bàn làm việc tới bàn nhậu. Các con anh,có khi vài ngày ba không đi công tác xa mà chẳng được thấy mặt. Vốn là một kiến trúc sư yêu thơ, nhưng anh say mê và thực sự có tài trong hoạt động chính trị và kinh tế. Quyền lực và chất xám trong anh biến hoá thành những dòng đola chảy vào ngân quỹ, làm mọc lên như trong huyền thoại Alibaba những toà nhà kính màu lấp lánh, nở bừng những gian hàng sặc sỡ sắc màu, nảy mầm những hàng cây xanh rì rào gọi gió. Với anh, tưởng chừng chỉ có công việc. Nhưng không phải thế, trái tim nhạy cảm của một người yêu thơ trong anh, nhắc mọi điều nhỏ nhặt trong quan hệ với gia đình, xã hội. Và dường như trong một góc sâu thẳm nhất, là hình bóng chị.

Chị, với chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, tranh thủ được chuyến xe nào đến vùng đất chị cần là đi liền. Luôn đột xuất và không kỳ hạn, đôi khi chỉ kịp nhắn chồng một câu qua điện thoại, hoặc một mảnh giấy nhỏ đặt trên gối. Chị đam mê những câu hát, những lời nói vần, các chuyện cổ lung linh sắc màu huyền thoại. Vẻ đẹp tìm được trong ký ức của các nghệ nhân già không còn nhớ đã qua bao nhiêu mùa rẫy, dường như tiếp thêm sức lực cho chị.

Đêm đêm, bên một bếp lửa bập bùng mờ tỏ, ở một góc rừng nào xa lắc, chị đắm mình trong những điệu khan, những câu hát và quên hết. Lúc ấy, anh như ẩn hiện bên những Y Rít, Dam Phu, H’Nhi, H’Bia …quanh chị, ngồi xuống bên bếp lửa, kề vai…

*

dongsongtoc

Chàng trai luống cuống rẽ đám cỏ kmrâo. Chiều nào chàng cũng nấp ở đó, ngẩn ngơ ngó trộm hai cô gái lạ từ đâu đến tắm ở bến nước buôn chàng.Yàng ạ ! Con cái nhà ai ? Cha mẹ ăn gì mà sinh con đẹp thế ! Da ngăm ngăm hồng như bình minh mới rạng, hoa nở thua miệng xinh. Con mắt chim k’trâo cũng chỉ sáng đẹp như mắt hai nàng là cùng. Mái tóc thì…úi chao! Trôi trong nước cứ như có thêm một dòng suối xanh, chảy ở giữa làn nước trong vắt vậy. Đó, coi kìa! Chị đang khoát tay bơi sải, em vượt lên trước rồi quay lại tạt nước chị. Thoáng thấy mái đầu chị nhấp nhô, rồi biến mất trong nước. Tiếng cô em vụt ré lên, thân hình chợt sáng loáng trong làn nước trong suốt. Thì ra cô chị đã lặn xuống, túm lấy váy em kéo mạnh. Tiếng cười lanh lảnh như tiếng ching Kur pha bạc ngân khắp mặt sông vắng. Chàng trai cũng đờ đẫn ngẩn ngơ.

Sáng nào thức dậy, lúc mặt trời tươi cười chào đón mặt đất, chàng cũng tự nhủ :

– Hôm nay phải ra bắt quen, tỏ lời với hai nàng mới được.

Nhưng chiều xuống nắng rồi mà chàng lại bối rối, ngần ngừ. Càng ngẩn ngơ lại càng như say trầu, say thuốc. Mải nghĩ, lúc nhìn ra hai chị em đã mặc xong váy áo, đang khoác gùi lên vai. Chàng trai vụt đứng dậy H’Rinh, H’Rao sững sờ. Ơ Yang! Con trai bến nước nào mà đẹp như bắp chuối rừng mới ló vậy nè? Mắt sáng như sao, môi đỏ như con gái ăn trầu. Dải khăn đỏ chàng buộc ngang trán, cho thấy không phải con nhà nghèo khó. Khuôn mặt người trai lạ cứ hồng dần lên dưới mắt nhìn tò mò của hai nàng.

– Ơ hai cô! Cho hỏi thăm đường đi buôn Ea Nai, có được không vậy?

– Ơ này người trai bến nước lạ. Chúng tôi đâu có họ hàng mà anh kêu cô. Nhiều tuổi hơn sao anh không gọi bằng chị? Ít tuổi hơn anh xưng bằng em, thế mới dễ đường nói chuyện này chuyện kia chớ!

H’Rao láu lỉnh trêu chọc. Chàng trai lúng túng, nước da trắng càng đỏ lựng như đã uống mấy cữ rượu ché :

– Thế hai…em ở bến nước nào mà tới tắm ở đây?

– Anh này lạ quá! Rừng nhiều cây, suối nhiều nước. Con chim khôn muốn chọn đậu bến nước nào, làm sao ai cấm được?

Lời cứ tiếp lời, chuyện cứ nối tiếp chuyện. Tới lúc ông mặt trời gom hết ánh sáng, chỉ còn thả lửng lơ vài sợi mây hồng hồng đầu ngọn rừng, ba người mới lưu luyến chia tay.

Ba bốn lần trăng tròn treo đỉnh ngọn cây blang đầu bến nước nghe lóm chuyện của ba người hẹn hò gặp gỡ. Chàng trai đã biết hai nàng là gái đảm, bàn tay vuốt nhẹ trên khung dệt là hoa nở trên áo, trên chăn. Cầm cuốc lên rẫy, trái bắp đầy hạt, ngọn lúa nặng bông, cây bí cây dưa cũng đầy hoa, lớn trái. Vỗ tay vô gùi thóc, gà ríu rít đầy sân, heo bóng mượt ụt ịt đầy vườn. Ngày hồng, đêm đen, tiếng nói cười như chim buổi sớm của Ring Rao khiến amí ấm bụng, ama vui lòng, âe, aduôn (*) yên tuổi già bên bếp lửa.

Hai nàng cũng biết cha chàng là một mtao giàu có và hùng mạnh nhất của một vùng đất con chim bay mỏi cánh chưa ra khỏi. Nhà chàng có hàng trăm bộ ching Kur, ching Lao pha bạc; Ché Tuk, ché Tang đếm không xuể nhiều lần hai bàn tay. Nhưng buôn làng ở chỗ nào hai nàng còn chưa biết. Có sao đâu, họ chỉ cần gặp nhau trò chuyện là đủ rồi. Con mắt người nào cũng lóng lánh sáng rỡ như ngôi sao. Thân thể nào cũng bừng bừng như có lửa đốt bên trong.

*

sôngtâynguyên

Thi thoảng có tình cờ được ngồi bên nhau, câu chuyện của anh, chị vẫn chỉ là công việc.Nhiều nhất là luận bàn về một nền văn hóa đã bị lãng quên nào đó, về nhân cách con người, về những tác phẩm, tác giả họ cùng yêu thích hay vừa được đọc. Chưa bao giờ có một lời, dù là bóng gió, được thốt lên giữa họ. Chỉ có sự cảm nhận của đôi trái tim run rẩy. Nhịp tim họ đổ hồi giải mã những lời lặng câm của ánh mắt :

– Em có nhớ anh không?

– Dạ nhớ.

– Nhiều không?

– Nhiều như…………

Anh, cứ bận rộn với những vòng quay của chính trường và thị trường. Chị, vẫn lang thang dọc bờ những con sông chảy ngược về phía Tây bấm máy, ghi chép, lặng lẽ lắng nghe, ngắm nhìn.

*

Mặt trời hồng tròn xoe nhảy vụt lên đỉnh Cư Pông. Một cột lửa lớn sáng lòa rạng ngời trên mặt nước. Núi rừng, sông suối bừng tỉnh chan hòa trong ánh nắng vàng ấm áp hào phóng của mặt trời. Dân các buôn dọc hai bờ sông đổ ra xem chuyện lạ, xưa nay chưa từng có .

Con sông rộng đen đặc, lúc nhúc đầy những cá. Dẫn đầu là một con thuồng luồng khổng lồ, có chiếc mào đỏ chót. Theo sau là hàng trăm loài cá, mỗi loài bám theo một con đồi mồi lưng to như chiếc nong phơi lúa, cõng một chiếc hòm lớn khảm xà cừ lóng lánh. Cá bé bơi trong, cá lớn hộ tống dọc hai bên ngoài. Hàng ngàn cành san hô đỏ vàng và những nhánh tảo xanh, dương lên che rợp mặt nước. Muôn ngàn sắc màu lộng lẫy được ánh nắng mặt trời nâng niu tỏa thành vầng hào quang suốt dọc con sông lớn. Đàn cá ngược về đầu nguồn sông Srêpôk. Tiếng quẫy đuôi ầm ầm vang động cả rừng đại ngàn. Chim chóc nháo nhác chao cánh rợp trời.

Chiều ấy, Ring Rao chờ hoài nơi bến tắm không thấy người yêu. Hôm sau, rồi hôm sau nữa chàng cũng không đến. Ánh mắt hai nàng không còn long lanh, màu hồng trên má không còn chín đỏ. Đêm đêm họ nằm xuống, ngồi lên không biết mấy lần. Lửa bếp run rẩy sáng rồi lại tắt. Nhện đan áo chăng đầy xa quay, chỉ đứt cuối chiếc kpin (**) đỏ đen rực rỡ đang dệt dở trên khung cửi. Cha không nghe tiếng H’Rao cười. Mẹ chẳng nghe thấy lời H’Ring hát. Căn nhà dài im lặng buồn thiu như có ai mới đi về bến nước ông bà, chỉ có lửa đốt bừng bừng trong ngực và một con vật nào cắn xé trái tim hai người con gái xinh đẹp. Chuyện gì đã xảy đến với chàng vậy?

*

Có lúc chị muốn vứt bỏ tất cả, nhào đến với anh. Tới cơ quan, nhắc máy điện thoại lên quay số, rồi lại ngừng tay, bỏ máy. Chị sợ. Mà sợ cái gì nhỉ? Phá vỡ sự yên ấm của gia đình cả anh lẫn chị ư? Hay vì cái ghế Tổng giám đốc của anh? Không phải! Chị sợ cái ảo ảnh có một tình yêu trong sáng và đích thực tan biến. Mà có thực không chứ, một tình yêu giữa anh và chị? Hay đó chỉ là sự tưởng tượng của tâm hồn quá đa cảm trong chị mà thôi?

Con bạn thân nhất, phóng viên một tờ báo lớn thường trú ở thành phố, lên giọng khuyên bảo chị :

– Những người đàn bà dương nữ như tao với mi, số là tâm hồn phải cô đơn suốt đời.

– Thế nên mi mới định không lấy chồng chứ gì?

– Chứ sao nữa. Đang không đi rước cái của ở đâu xa lạ về hầu hạ, chăm bẵm. Được cái đứa nó giỏi giang, nuôi được mình với con còn đỡ. Vớ phải cái của vưà đụt vừa lười, vừa kiêu ngạo nữa thì hết hơi. Ta cứ tung tẩy đã, lúc nào về già kiếm lấy đứa con nuôi, con ngoài giá thú cũng được. mẹ con hú hí cần đến ai?

– Đừng có nói thánh tướng nhé! Phụ nữ dù có cương nghị, năng nổ đến đâu cũng vẫn có lúc yếu đuổi, cần một bờ vai nương tựa ngả đầu. Mà có người đàn bà nào lại không thích được yêu thương , chiều chuộng chứ?

– Nhưng mi có thấy không? Loại đàn ông èo uột như tàu chuối hơ lửa, hoặc sàm sỡ yêu đương bằng cả mồm mép lẫn chân tay, đâu phải gu tụi mình. Những người đàn ông mình ngưỡng mộ, hy sinh hết mình, thì cũng là những người đam mê công việc, dù chính trị, kinh doanh hay nghệ thuật. Trong đầu họ có chỗ nào dành cho mình không? Khi chỉ cần vẫy tay một cái là có cả chục em nõn nà nhào vô, để xả stree chỉ cần “ ăn bánh trả tiền” là xong? Thần tượng của mày cũng vậy thôi. Típ đàn ông đầy nam tính lẫn quyền lực và tiền tài ấy, có khi lại chỉ ưa loại đàn bà đẹp, dốt dốt một chút nhưng dịu dàng, dễ bảo. Làm sao hợp được với thứ ương ngạnh như mi mà dằn vặt , mơ tưởng.

– Biết thế! Nhưng có một đối tượng để trái tim mình đổi nhịp, vui buồn, hồi hộp…rồi tưởng tượng ai đó cũng nhớ về mình tương tự…có lý lắm chứ, phải không?

– Ôi giời! Ai dám bảo rằng mày đàn ông? Cũng lãng mạn lắm đấy chứ. Nhưng tin tao đi! Tình yêu đích thực chỉ có trong những câu chuyện cổ tích hoang đường mà mi đi sưu tầm đó thôi.

Mẹ chị, suốt đời quanh quẩn với khung dệt, rẫy nương, với chia bôi lương thực cho hàng chục bếp lửa trong căn nhà sàn dài của gia đình. Thương con cứ ngồi lặng khuya hàng đêm bên bếp lửa, ghi ghi, chép chép, mẹ thủ thỉ :

– Con gái ơi! Chim khôn lo giữ tổ cho mình. Nai khôn không lạc bước sang rừng lạ đâu con ạ.

Chị thở dài. Trong ngực như có vật gì lớn lắm, nặng lắm đè trĩu.

*

hoasentrensong

Trời đã tắt nắng từ lâu mà Ring rao vẫn ủ rũ ngồi bên bờ nước.

Chợt một làn gió dữ dội ào qua, mặt sông trào sóng. Một cột nước từ xa dồn tới, cuồn cuộn dâng cao, sầm sập như sắp đổ ập lên bờ. Từ trên đỉnh ngọn sóng cao ngất, người yêu của hai nàng như lướt tới. Con sóng tan, chàng đã đứng trước mặt họ :

– Ring Rao ơi! Mình không giữ vẹn được tiếng thề, không trọn được lời hẹn với hai em rồi. Con gái vua Hải Long ngoài biển nước muối lớn đã sai các loài thủy tộc đem lễ vật xin cưới mình làm chồng. Amí ưng chịu, ama bằng lòng. Anh sắp phải theo xe nước về hải cung xa xôi rồi.

Giọng nghẹn ngào, nắm chặt tay Ring Rao, nước mắt chàng trai như mưa tuôn trời mùa hạ. Ring Rao sững sờ đứng lặng, họ có ngờ đâu người yêu mình lại là con trai thần sông Srê pôk. Sao ông Gỗn chẳng thương trai ngoan gái đảm. Cho họ biết nhau làm gì, rồi bây giờ cắt chia đau đớn thế này. Ring Rao có xinh đẹp nhất vùng cũng chẳng bằng con gái vua biển, huống chi vua Hải Long còn giàu nhất mặt đất, ama, amí Ring rao làm sao so bì nổi. Ba người ôm nhau khóc nức nở. Gió lốc lại một lần nữa nổi lên ầm ầm. Một luồng gió xoáy đen ngòm, từ trên trời cao thăm thẳm thò xuống nhấc bổng con trai thần nước mang đi. Tiếng thét gọi của hai người con gái chìm trong gió gào, sấm nổ.

Trời quang, mây xanh trở lại nhởn nhơ trên bầu trời. Chẳng ai còn nhìn thấy Ring Rao ở đâu. Trên mặt sông từ từ nổi lên hai cây hoa lạ : thân thon dài mảnh mai, đầy những chấm gai nhỏ, nâng trên đầu hai búp hoa màu hồng và màu trắng. Những cánh hoa mỏng mảnh xếp lớp, chở che cho chiếc đài hoa vàng, tròn mịn màng như gương mặt của người con gái đẹp. Đôi ba chiếc lá xanh tròn to xoà ra trên mặt sông, rung rinh những giọt nước hệt như nước mắt. Chẳng đẹp rực rỡ như những loài hoa khác, nhưng hương thơm ấp ủ trong búp hoa, theo gió lan tỏa đi bốn phương, dịu dàng kiếm tìm, nhắn gọi. Buôn làng gọi đó là mnga krih ( hoa sen). Dòng sông từ ngày đó mang tên Krông Buk – sông Tóc. Con sông Tóc xanh đậm hơn thuở trước. Dòng nước màu lá rừng hối hả, bươn bả lao về phía biển, vượt qua bao nhiêu cánh rừng, ngọn núi. Vắng dần những con suối nhỏ. Bóng đại ngàn cứ xa dần, mờ dần rồi mất hẳn. Tiếng hú gọi của gió ngàn cố đuổi theo mãi rồi cũng yếu đi, mơ hồ, mờ nhạt. Bbăng qua những miền hoang vu, khô cằn, trơ đầy sỏi đá, dòng sông mỗi lúc một chạy chậm dần, hẹp lại. Con sông Tóc chỉ còn thoi thóp thở. Mặt trời ái ngại vén mây cúi xuống :

– Không thể giành giật lại những gì đã mất đâu. Về với nguồn thôi các con gái ạ.

– Làm sao mà trở về mặt trời ơi. Không còn rừng, không còn tình yêu chúng con ở với ai?

– Thì về với bầu trời ta vậy.

Ring Rao rùng mình bay lên, hòa cùng với các nàng mây áo trắng, áo xanh, tự do bay lượn trên vòm cao thăm thẳm. Dòng sông chỉ còn là một dải bùn hẹp, đen thẫm, như một mớ tóc dài khô đét, xơ xác. Những cây sen gục xuống chết khô trên vệt bùn nứt nẻ.

*

hoasen

Anh chị không bao giờ đủ cản đảm vứt bỏ tất cả để đến với nhau, dù chỉ một lần. Ngàn sợi dây vô hình ràng buộc, níu kéo họ. Sống trên đời này, làm người tốt cũng khổ lắm thay. Thi thoảng có tình cờ gặp nhau, vẫn chỉ những ánh mắt đằm thắm và những câu chuyện vu vơ. Câu thơ anh đọc chị nghe một lần nào đó, đè trĩu lên trái tim họ :

“ Em là bài thơ không chép được

Mà đành lòng anh phải thuộc từng câu” (***)

*

Những kẻ đang yêu bao giờ cũng mù quáng. Vài năm một lần, nhớ người yêu, con sông Tóc lại ào ạt chở theo bao nhiêu cây cối ầm ầm lao về phía biển. Biển ngạo nghễ nuốt chửng mọi vũ khí của Ring rao, đưa cây về xây những lâu đài nguy nga giam cầm con trai thần sông Srê Pôk. Chưa đủ, để vỗ về an ủi chồng, công chúa Hải Long còn dâng sóng cuốn đi bao nhiêu con người và của cải về đặt dưới chân chàng. Ring Rao lại tan tác, tả tơi, bay lên trở về với núi. Cha Rừng, mẹ Đất đốc kiệt cả tài sản cho những cuộc tranh giành tình yêu giữa sông và biển.

Có bao giờ hết không, những chuyện tình của mọi kiếp người ?

Linh Nga Niê Kdăm

(*) ama, ami, âe, aduôn : cha, mẹ, ông, bà

(**) kpin : khố

(***) : Thơ Chu Hoạch

Giao Thoa Lục Bát

Ngọt ngào vần lục ru em
Gập ghềnh điệu bát ta đem tặng mình.

giao thoa 4
Em từ hoa nở trắng trinh
Ta từ lữ khách vô tình dặm xa
Đêm đêm em ánh trăng ngà
Ngày ngày ta chắp …bài ca lỗi mùa
Chuông vàng em trái tim khua
Trống da rách mặt góc chùa ta nghe
Hội mùa em rộn tiếng ve
Giọng quyên ta gọi sương hè ngô nghê.
Tơ tình em khéo vân vê
Lương duyên ta cuốn vụng về sợi thương
Ngựa chùng em buộc dây cương
Mây thu ta mãi vấn vương hải hồ
Thuyền yêu em cập bến bờ
Ta còn con nước ngẩn ngơ cát lành

giao thoa 6
Em chưa lên thác xuống ghềnh
Ta từng xuôi ngược ngọn nguồn lạch sông
Em là ngọn lửa ngày đông
Ta chưa làm một ánh hồng chiều xuân

Em là máu của ta thân
Như đôi lục bát xuôi vần giao thoa.

Đinh Đức Dược