Theo truyền thuyết, thời nhà Tùy, Tùy Dạng Đế hôn quân vô đạo, trác táng, xa hoa, phung phí, đêm nọ nằm mơ thấy một cây trổ hoa đẹp. Đúng lúc đó, ở chùa Dương Ly thành Dương Châu đang đêm bỗng có ánh sáng như sao sa và hương thơm sực nức lạ lùng khiến dân chúng đổ xô đến xem.
Cạnh giếng nước trong sân chùa mọc lên một cây lạ, nở một đóa hoa ngũ sắc với 18 cánh to ở trên, 24 cánh nhỏ ở dưới, hương ngào ngạt bay tỏa khắp nơi nơi. Dân chúng đặt tên là hoa Quỳnh. Thấy trùng với điềm báo mộng, vua yết bảng bố cáo: “Ai vẽ được loại hoa Quỳnh đem dâng lên, sẽ được trọng thưởng”. Khi một họa sĩ dâng lên bức tranh vẽ đóa hoa vô cùng đẹp, vua liền quyết định tuần du để thưởng ngoạn hoa Quỳnh.




Trong một ngày giao mùa từ xuân sang hè, cố nhà văn Băng Sơn- người chuyên viết về Hà Nội đã có những dòng nói hộ tâm tư nhiều người như sau: ” Ta cảm nhận được thiên nhiên cũng như thời gian đang chầm chậm lướt qua bên ta như cánh buồm bình thản dong về chân trời, mang theo bí mật mà suốt đời ta tìm hiểu cũng không thể nào thấu được…Hà nội mến yêu ơi, đất nước kỳ vĩ ơi, ta muốn chắp tay cảm tạ, bởi lòng ta cũng đang dào dạt sang mùa…”
Yakovlevich Igor Krutoy (sinh 1954) chỉ sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường, nhưng sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc từ nhỏ. Năm học lớp 6, ông đã có một nhóm nhạc của riêng mình. 15 tuổi ông học chơi dương cầm và đàn phong cầm của Nga. Igor thi vào trung cấp nhạc viện năm 1970. Sau khi tốt nghiệp, ông tham gia dạy đàn phong cầm Nga. Một năm sau, Igor thi vào khoa chỉ huy dàn nhạc của ĐH âm nhạc Nicolaev. 11 năm sau, ông tiếp tục học tập tại khoa sáng tác của Nhạc viện Saratov.
Đối với rất nhiều người Việt Nam ở khắp đất nước và ở khắp các phương trời xa xôi, Hà Nội là nỗi niềm đau đáu nhớ thương…Và Hà Nội cũng đã trở nên gần gũi thân quen một cách lạ lùng đối với nhiều thế hệ người VN cũng như đối với không ít vị khách nước ngoài… Điều đó có thể lý giải bằng nhiều nguyên cớ- mà nguyên cớ trực tiếp nhất, và cũng sâu xa nhất, chính là bởi Hà Nội có bốn mùa thật rõ rệt và đặc sắc, mà người ta có thể cảm nhận được qua da thịt từng sự thay đổi nhỏ bé của hoa lá, mặt sông gương hồ, con đường lối ngõ, những gương mặt người…Và chúng góp phần tạo nên cái được gọi là Hồn sâu thẳm của Hà Nội.
Mường Lò (Yên Bái) – vùng đất tổ của người Thái Đen, nơi có câu chuyện về Ải Lậc Cậc (tức Bố khổng lồ – một dị bản khác của Thần trụ trời), sự tích Nàng Han – người lãnh đạo dân bản chống quân xâm lược, sử thi Cầm Hánh đánh giặc Cờ Vàng, nhất là có thiên truyện thơ Sống chụ son sao (Tiễn dặn người yêu) nổi tiếng với những đêm xòe nồng say, điệu “khắp” trữ tình, rượu cần ngọt lựng, bếp lửa bập bùng gọi dậy cả ngàn năm huyền thoại. Đất ấy mênh mông núi rừng, những nếp nhà sàn thấp thoáng trong sương; đâu đó tiếng chim lảnh lót mang bình yên về; nơi em vừa kịp lớn, ta vừa kịp yêu, chiếc khăn piêu dịu dàng như một lời hò hẹn. Vùng đất với những phong tục tập quán độc đáo, đậm đà bản sắc dân tộc ấy được thể hiện một cách sinh động trong cuốn sách “Nhân sinh dưới bóng đại ngàn” của nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Trần Vân Hạc.
Xã hội Mỹ vào khoảng thập niên 60-70 rất xáo trộn và xung đột bởi sự xung đột giữa những tư tưởng xã hội cũ và mới. Các phong trào nhân quyền liên tục nổ ra, như phong trào đòi bình đẳng cho người da đen, phong trào đòi quyền bình đẳng cho phụ nữ, phong trào người đồng tính (sự kiện Stonewall), ngoài ra còn có các cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam !
Bạn giờ xanh cỏ nghìn năm

Bản Sonata cho Violin Số 1 cung Sol trưởng, Op. 78 của Brahms còn được gọi là bản Sonata “Mưa” vì trong chương đầu và chương cuối bản Sonata này ông sử dụng giai điệu bài hát Regenlied (“Bài hát mưa”) cũng do chính ông sáng tác. Ngoài ra, nhịp điệu đều đặn và âu yếm của chương giữa cũng làm người nghe liên tưởng đến mưa.
Trong những ngày bão lũ miền trung vừa qua, cứ đêm đêm, tôi ngồi trên mạng để tìm tim tức-hình ảnh về thảm cảnh của lũ cùng tấm lòng của cả nước hướng về miền trung…Đêm càng sâu, vài vùng quê Hà Tĩnh mà tôi từng được biết và thậm chí biết rõ vì nhiệm vụ công tác, lại càng hiển hiện mồn một trong tâm tưởng, giờ lại như thêm xoáy sâu bởi dòng lũ cuốn, bởi mặt nước đục ngầu mênh mông mấp mé nóc bao ngôi nhà ọp ẹp- trên đó là những thân hình co ro bám víu chờ cứu trợ, những ánh mắt người già tuyệt vọng, những bàn tay con trẻ hoảng loạn giơ ra từ các viên ngói dỡ… Giữa lúc miên man và nhức nhối với bao hình ảnh, ấn tượng, nghĩ ngợi, cảm xúc hỗn độn khó tả, đột nhiên, tôi dường như được nghe thấy một tiếng nói thâm trầm âm u từ một chốn nào xa xôi lắm… Những lời thốt ra từ gan ruột của một người đàn ông đứng tuổi, giọng vùng Nghi Xuân thuộc phủ Đức Quang, trấn Nghệ An xưa- lúc mơ hồ tựa sương khói giữa không trung, lúc như dao sắt nung đỏ đặt trong hồn… Tôi thảng thốt, không hiểu mình mơ hay tỉnh…