Category Archives: trà đàm

Nhẹ để đi xa

Chào các bạn,

Các bạn đã kinh nghiệm du lịch nhiều hẳn nhiên biết rất rõ luật “đi nhẹ” (travel light). Người càng nhẹ thì đi càng xa, càng khỏe. Nếu bạn du lịch với 5 vali đồ đạc 30 ký một vali thì hỏng. Kẹt cứng trong khách sạn, và đi xe hay đi máy bay cũng rất mệt, nhất là qua các cửa an ninh phi trường và các cửa khẩu. Nếu chỉ có một balô trên vai với các vật dụng cần thiết tối thiểu, thì tha hồ đi mọi chỗ bất kỳ lúc nào. Sướng ơi là sướng!

Du hành qua cuộc đời cũng vậy. Càng mang nhẹ trên người, ta càng du hành nhanh và xa, trèo đèo vượt suối, thám hiểm được mọi hang hốc dễ dàng. Thông thường thì ở đời, càng lớn tuổi ta càng khó đi. Nếu là sinh viên mới ra trường khố rách áo ôm, có công việc gọi bất kỳ đâu đó, từ Cà Mau đến ải Nam Quan, hay cả đến nước ngoài, thì trong vòng 24 tiếng là có thể khăn gói quả mướp lên đường. Nhưng người đã có gia đình, một căn nhà, một vợ và 3 đứa con chẳng hạn, thì công việc gọi cũng phải suy tính lại xem có thể di chuyển được không, bán nhà được không, con cái bỏ học chuyển trường tiện không, đồ đạc đưa đi được không… Cả một lô câu hỏi, nếu thấy không tiện thì không đi, tìm công việc khác ngay tại địa phương vậy.

Sở dĩ người lớn tuổi di chuyển khó khăn vì càng sống lâu ta càng “thu góp” (collect) nhiều. Con người là một con vật thu góp—thu góp kiến thức, bằng cấp, tiếng tăm, danh vọng, tài sản… Càng sống lâu càng thu góp nhiều, càng nặng nề, càng khó di chuyển.

Về phương diện tâm linh cũng thế, càng sống lâu ta càng đụng chạm nhiều người, càng làm mất lòng nhiều người, càng bị nhiều người xúc phạm, càng có nhiều điều để ghét, nhiều người để cay cú, nhiều thứ để hận… Con nít 3 tuổi thì chưa có ai làm gì để hận đời, 30 tuổi thì cả có hàng trăm người mạo phạm ta đủ điều trong 30 năm, đến 60 thì con số đó đã lên đến hàng nghìn.

Cho nên nếu ta không thông minh đủ đề vất bỏ rác rến trên người, đến 30 ta đã oằn oại dưới vài trăm ký‎ rác trên mình, lết không nổi. Đến 60 chỉ còn nằm dưới rác mà thoi thóp thở. Sống sao được!

Cho nên buông xả là nguyên lý sống thông thái.

1. Lỗi lầm người khác: Đây có thể là rác loại căn bản nhất. Bạn đã thực sự buông xả lỗi lầm cho bao nhiêu người? Người ta xúc phạm ta, ta không xúc phạm lại, không đạp cho vài đạp, đó là nhịn, nhưng không là buông xả, nếu trong bụng ta vẫn hận thù người đó, đôi khi kéo dài cả đời. Buông xả thực sự là nghĩ đến người đó cũng như nghĩ đến hàng trăm người khác ta biết mà không thù oán bực bội. Đó mới là buông xả. Nếu không buông xả, thì dù ta có nhịn, cái bực bội vẫn nằm đó với sức nặng nguyên thủy. 20kg thì vẫn là 20kg, mang theo mỗi ngày, cả đời. Chịu gì nổi!

2. Lỗi lầm của chính mình: Đây mới là cái khó buông xả. Nhiều người chúng ta tha thứ cho người khác thì được, nhưng đến tội của mình thì không bỏ qua được, cứ mang nó kè kè, cho nên lúc nào cũng thấy mình tồi, mình tội lỗi, mình không có năng lực… và mình mất tự tin và tự trọng. Đây mới là chết người. Một lỗi của người khác nặng 5kg, mình mà có cũng lầm lỗi đó, nhiều khi nặng tới 20kg trên vai mình, chỉ vì mình xử với mình quá nặng. Mình cũng chỉ là một người như triệu người khác. Nếu mình có thể buông xả cho người khác được thì cũng có thể buông xả cho người này được.

3. Kỷ niệm đớn đau: Những kỷ niệm quá đớn đau, không bỏ qua được. Ví dụ: Nhiều người đã từng phải đi cải tạo thời 1975, bị đối xử quá tàn tệ và đau đớn cho chính họ và gia đình họ, nên đến ngày nay không bỏ qua được. Chính họ xác nhận một cách khách quan và thành thật như thế. Họ cũng biết như thế là không nên, và trái với lời Chúa Phật, nhưng họ không đủ sức mạnh để vượt qua các cảm xúc quá mạnh bên trong.

4. Kỷ niệm đẹp: Đây là một trong những điều khó buông xả nhất, và chẳng ai nghĩ là nên buông xả. Kỷ niệm đẹp thì mắc mớ gì mà buông xả? Thưa, vì cái đẹp khi trước thường là cái đau bây giờ. Ngày xưa nơi đây là một vùng quê hẻo lánh nên thơ, ngày nay xe cộ inh ỏi, cướp bóc tràn lan, những ai đã gây ra điều này? Ngày xưa mới quen, em hiền như ma sơ, bây giờ ma sơ đâu? Ngày xưa bạn bè trung học dễ thương, bây giờ nhiều đứa là ma đầu tham nhũng, cuộc đời thật tồi tệ!

Cuộc đời vô thường, mọi thứ điều thay đổi, đó là qui luật. Sao lại cứ ôm khư khư vào quá khứ?

4. Kiến thức: Kiến thức là cái thường làm cho ta mù nhất. Ví dụ: Kiến thức về Thiên chúa giáo có khả năng cao sẽ làm bạn mù về Hồi giáo và Phật giáo, nếu bạn không biết buông xả kiến thức đó, ít ra là một lúc nào đó, để mà học thêm cái mới. Kiến thức cao về luận l‎ý học có thể làm bạn rất yếu trong lãnh vực am hiểu cảm xúc và trực giác. Bằng cấp cao có thể làm bạn quên cách thông cảm với người nghèo khổ.

5. Danh lợi: Bao nhiêu người làm quan kiểu gọi dạ bảo vâng, bưng mắt bưng tai, không cần biết sự thật, không muốn nghe sự thật, không muốn nói sự thật, chỉ vì muốn giữ tí lợi danh đang có?

6. Cái tôi: Cái làm chúa tất cả mọi thứ kể trên là “cái tôi.” Cái tôi dễ hiểu nhất là sự tự cao, nhưng đó là mức thấp, dễ thấy. Tại mức thâm sâu, cái tôi là “chấp vào tôi” – ngã chấp – bám vào “tôi” như một hiện hữu vĩnh viễn cho đời sống này. Không buông xả “cái tôi” thì buông xả mọi cái khác cũng chỉ là hời hợt bên ngoài. Công phu tu tập thực sự là buông xả cái tôi. Nếu buông xả tất cả thứ khác mà còn cái tôi, thì chỉ cái tôi thôi đủ là bao gạo 100 kg mang trên lưng rồi.

Dù là tôi quan trọng thế nào trong cuộc đời này, so với toàn cảnh, toàn vũ trụ của ta, tôi chỉ là một cái chớp mắt trong cõi vô cùng, chẳng nghĩa lý gì hơn vậy cả. Cho nên dù ta có đóng một vai quan trọng trong gia đình hay trong tổ quốc ta, thì đó cũng chỉ là sự quan trọng của cái chớp mắt trong cõi vô cùng. Không nên quên sự thật này.

Nếu ta có thể buông xả hết các điều này. Tức là, nếu cần thì dùng, nhưng đừng bám vào chúng, và khi nào xả được thì xả ngay, thì ta sẽ rất nhẹ nhàng để đi qua cuộc đời một cách thoải mái, khỏe khoắn, và đầy hiệu năng. Bằng không thì ta sẽ chỉ có thể bò lết ì ạch dưới gánh nặng từng giây đồng hồ.

Nếu bạn hay căng thẳng, buồn giận, bực bội…, thử xét lại xem bạn đang mang bao nhiều quả tạ đủ loại trên mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Các Mùa Trong Đời

Một người đàn ông nọ có bốn người con. Ông muốn con của mình học cách không phán xét mọi việc một cách vội vã. Vì vậy, ông yêu cầu bốn người con của mình lần lượt thay phiên nhau đi tìm một cây lê ở một miền đất xa xôi.

Đông
.

Người con cả bắt đầu cuộc hành trình vào mùa đông, người con thứ hai vào mùa xuân, người thứ ba vào mùa hạ, và người con út đi tìm cây lê đó vào mùa thu.

Sau khi tất cả đã trở về, người cha gọi các con mình lại để kể cho ông nghe họ đã thấy gì.

Người con cả nói rằng anh thấy một cái cây xấu xí, khô héo và rũ tàn, Người con thứ hai nói không, đó là một cái cây phủ đầy những chồi xanh mơn mởn và tràn đầy hứa hẹn.

Người con thứ ba không đồng ý; anh nói mình thấy một cây lê trổ đầy hoa với hương thơm ngọt ngào và trông rất đẹp, đó là loài cây đẹp nhất trên đời mà anh đã từng nhìn thấy.

Nhưng người con út thì bất đồng với tất cả; anh nói đó là một cái cây chín mọng với quả nặng trĩu cành, tràn đầy sức sống và sự toàn vẹn.

Thấy vậy, người cha bèn giải thích cho các con của mình rằng tất cả bọn họ đều đúng, bởi mỗi người trong số họ đều thấy nhưng chỉ thấy cây lê đó trong một mùa mà thôi.

Xuân
.

Ông nói với họ rằng: “Các con không thể phán đoán về một cái cây, hay một con người, chỉ bởi một mùa. Bản chất con người, niềm vui, và tình yêu đến từ cuộc sống này chỉ có thể đo lường được vào lúc cuối, khi bốn mùa trong năm đã trôi qua.

Nếu từ bỏ mọi thứ khi mùa đông ập về, con sẽ bỏ lỡ những hứa hẹn của mùa xuân, vẻ đẹp của mùa hè, và sự trọn vẹn của mùa thu.

Đừng để nỗi đau của một mùa phá hỏng niềm vui của những mùa còn lại.
Đừng phán xét cuộc sống chỉ bởi một trải nghiệm khó khăn.
Hãy bền chí với những lúc gian khó trong đời,
Sớm muộn gì rồi, ngày tốt đẹp chắc chắn sẽ đến.

.

Lê Phan Viên Hy dịch

.

LIFE’S SEASONS

Hạ ..
.

There was a man who had four sons. He wanted his sons to learn not to judge things too quickly. So he sent them each on a quest, in turn, to go and look at a pear tree that was a great distance away.

The first son went in the winter, the second in the spring, the third in summer, and the youngest son in the fall.

When they had all gone and come back, he called them together to describe what they had seen.

The first son said that the tree was ugly, bent, and twisted. The second son said no it was covered with green buds and full of promise.

The third son disagreed; he said it was laden with blossoms that smelled so sweet and looked so beautiful, it was the most graceful thing he had ever seen.

The last son disagreed with all of them; he said it was ripe and drooping with fruit, full of life and fulfillment.

The man then explained to his sons that they were all right, because they had each seen but only one season in the tree’s life.

He told them that you cannot judge a tree, or a person, by only one season, and that the essence of who they are and the pleasure, joy, and love that come from that life can only be measured at the end, when all the seasons are up.

Thu
.

If you give up when it’s winter, you will miss the promise of your spring, the beauty of your summer, fulfillment of your fall.

Don’t let the pain of one season destroy the joy of all the rest.
Don’t judge life by one difficult season.
Persevere through the difficult patches,
and better times are sure to come some time or later.


Unknown

Ngữ Pháp Sống Đẹp

Có một bài thơ ngữ pháp vui của tác giả William de Witt Hyde, dạy chúng ta cách sống đẹp. Mời các bạn đọc bài song ngữ dưới đây và suy nghĩ về những khái niệm ngữ pháp và phong cách sống ta có thể học:

Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động.
Nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì đang xảy đến cho bạn.

Hãy sống cách khách quan hơn là ở giả định
Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như bạn mơ ước.

Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trực diện đối đầu với công việc ngày hôm nay.
Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng đến tương lai.

Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi soi mói những sai sót, lỗi lầm của thiên hạ.

Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình hơn là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông.

Hôm Qua là Lịch Sử,
Ngày Mai còn Bí Mật
Hôm Nay là một Tặng Vật.
Đó là lí do hôm nay được gọi là Quà.
.

Và nếu như phải chọn một động từ thì không gì hơn động từ yêu thương.
.

THE GRAMMAR OF RIGHT LIVING
.

Live in the active voice, rather than passive.
Think more about what you happen than what is happening to you.

Live in the indicative mood, rather than in the subjunctive.
Be concerned with things as they are, rather than as they might be

Live in the present tense, facing the duty at hand
without regret for the past or worry over the future.

Live in the first person, criticizing yourself rather than finding fault with others.

Live in the singular number, caring more for the approval of your own
conscience than for the applause of the crowd.

Yesterday is History,
Tomorrow is Mystery,
Today is a Gift,
That’s why it’s called Present.

If you want a verb to conjugate, you can do nothing better than ” love”.


Huỳnh Huệ dịch

Hối cải thực sự

Ryokan tận hiến cả đời mình để tu học Thiền. Ngày nọ thiền sư nghe là người cháu trai đang tiêu tiền cho một cô ca kỹ. Vì người cháu đã thay thế Ryokan để quản lý tài sản gia đình và gia tài này đang có nguy cơ bị tiêu tán, người nhà phải nhờ Ryoken nhúng tay vào.

Ryokan phải đi một quãng đường rất xa để thăm người cháu thiền sư đã nhiều năm không gặp. Người cháu có vẻ rất vui được gặp lại chú và mời chú ở lại qua đêm.

Cả đêm Ryokan ngồi thiền định. Vào lúc ra đi buổi sáng, thiền sư nói với người cháu: “Chú chắc là già rồi, tay chú run lắm. Cháu có thể giúp chú buộc dây giày của chú được không?”

Người cháu hăng hái giúp. “Cám ơn cháu,” Ryokan kết thúc, “cháu thấy không, người ta mỗi ngày mỗi già và yếu đi. Hãy tự chăm sóc cháu tử tế.” Rồi Ryokan ra đi, chẳng hề nói một lời đến các phàn nàn của người nhà. Nhưng, từ buổi sáng hôm đó, sự hoang phí của người cháu chấm dứt.
.

Bình:

• Việc chú của mình phải đi rất xa để gặp mình sau nhiều năm không gặp, đủ để nói với người cháu sự nghiêm trọng của vấn đề.

Cho nên, câu nhắn nhủ ngắn của chú trước lúc ra đi, mang trọn tính cách nghiêm trọng đó.

Người cháu đương nhiên là biết chú về để giáo huấn mình, mà có lẽ đã phập phồng cả đêm không biết mình sẽ bị sỉ vả cách nào đây.

Nhưng rốt cuộc cậu ta nhận một giáo huấn rất nghiêm trọng, một cách rất nhẹ nhàng. Cho nên ảnh hưởng rất mạnh.

• Nhưng cũng có thể vì một lý do khác nữa. Đó là việc Ryokan nhúng tay vào vấn đề. Người cháu có thể nghĩ: “Chú mình sẵn sàng nhúng tay vào chuyện thì không ổn rồi. Giả sử chú rút lại quyền của mình, tự tay quản lý tài sản gia đình, hay giao quyền cho ai đó khác thì sao?”

Câu hỏi: Ngưởi tu trì có nên cho “người đời” biết là mình sẵn sàng nhúng tay vào các việc sai trái ở đời khi cần không?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

True Reformation

Ryokan devoted his life to the study of Zen. One day he heard that his nephew, despite the admonitions of relatives, was spending his money on a courtesan. Inasmuch as the nephew had taken Ryokan’s place in managing the family estate and the property was in danger of being dissipated, the relatives asked Ryoken to do something about it.

Ryokan had to travel a long way to visit his nephew, whom he had not seen for many years. The nephew seemed pleased to meet his uncle again and invited him to remain overnight.

All night Ryokan sat in meditation. As he was departing in the morning he said to the young man: “I must be getting old, my hand shakes so. Will you help me tie the string of my straw sandal?”

The nephew helped him willingly. “Thank you,” finished Ryokan, “you see, a man becomes older and feebler day by day. Take good care of yourself.” Then Ryokan left, never mentioning a word about the courtesan or the complaints of the relatives. But, from that morning on, the dissipations of the nephew ended.

# 74

Trách nhiệm cá nhân – bao nhiêu là đủ?

Chúng ta hay nói về trách nhiệm của cá nhân khi sống trong nhiều cộng đồng nhỏ khác nhau và tự hào là khi nói rằng “Tôi là người sống có trách nhiệm”. Nhưng có thực sự bạn đã đủ trách nhiệm với cuộc sống chưa?

Cộng đồng nhỏ mà bạn sinh sống có thể là gia đình trong đó có bố mẹ, anh chị, họ hàng, hay trong một công ty có đồng nghiệp, giám đốc, trưởng phòng, nhân viên học việc. Mỗi cộng đồng có những nguyên tắc riêng mà mỗi cá nhân thường phải tôn trọng và có trách nhiệm trước mỗi hành động của mình để tạo một môi trường sống lành mạnh trong cộng đồng đó. Ví dụ trẻ em thì được dạy phải có trách nhiệm giúp đỡ ông bà bố mẹ khi ở nhà, làm bài tập đầy đủ khi đến lớp. Nhân viên có trách nhiệm hoàn thành tốt công việc, luôn niềm nở với khách hàng để tạo ấn tượng tốt về công ty.

Theo cách hiểu này bạn có thể cho rằng thời đi học thì mình luôn là con ngoan, trò giỏi, khi đi làm là nhân viên rất được việc và được nhiều người quý mến, như vậy thì mình là người rất có trách nhiệm và chẳng có gì phải cảm thấy “nợ” một điều gì đó.

Nhưng có bao giờ bạn nghĩ khi đi xe máy và thải khí độc vào không trung là bạn đã “nợ” cuộc sống một chút rồi và cần có trách nhiệm với đám khí độc kia? Hay khi bạn dùng nước hàng ngày là nước từ dưới lòng đất mẹ thân thương đã dành cho, dù đã trả tiền cho nhà máy nước nhưng bạn vẫn có trách nhiệm với nguồn nước mà mình đang uống?

Từ khi sinh ra, dường như chúng ta đã quá quen khi cho rằng không khí là miễn phí cho tất cả mọi người, cây cối, nguồn nước, sông, núi, phong cảnh… và những gì thiên nhiên ban tặng cũng là dành cho hết con người, vì thế con người mặc nhiên có quyền sử dụng chúng.

Chúng ta có một mỏ than tự nhiên lớn, vậy là chỉ mất công đào đất lên để lấy than, và giá trị của mỗi tấn than là chi phí để lấy chúng lên khỏi mặt đất. Trong khi chúng ta không hề nghĩ rằng hành động đào đất lấy than kia đang làm mất đi cân bằng sinh thái và sẽ gây ra rất nhiều những tác hại môi trường sống về sau. Nếu như tính cả những chi phí này vào thì một tấn than xuất khẩu có còn giá 50USD như bây giờ?

Bạn có thể lập luận vì nước ta còn quá nghèo nên không đào đất lên lấy than để bán thì làm sao mà giàu có được?. Nhưng hãy nhìn lại cách mà chúng ta khai thác tài nguyên thiên nhiên kiệt quệ đến thế nào, cách mà chúng ta làm ô nhiễm môi trường sống và sử dụng miễn phí tài nguyên thiên nhiên, hậu quả là những tác hại rất rõ ràng như hiệu ứng nhà kính, nước biển dâng cao mỗi năm và Sài Gòn ngập lụt mỗi mùa mưa… liệu rằng đó không phải một phần là do lỗi của chúng ta? Và liệu bạn có thể nói những tác động đó không có chút ảnh hưởng gì đến bạn?

Nếu như bạn cảm thấy có một phần trách nhiệm nằm ngoài những trách nhiệm trong cộng đồng nhỏ mà bạn đang sống, thì chắc chắn là bạn sẽ thấy các chương trình cổ động hạn chế dùng túi nilon, hay tiết kiệm nước, hay tăng cường tái chế ý nghĩa đến thế nào với đời sống của bạn và những người xung quanh bạn.

Và vì thế, không chỉ là chúng ta làm tròn những trách nhiệm “được giao”, mà chúng ta cần hiểu rằng mỗi hành động nhỏ dù là hít thở hay đi lại trên đường phố, nói chuyện với mọi người đều có những tác động nhất định tới rất nhiều người khác và môi trường sống khác, cả xa lẫn gần, vi mô lẫn vĩ mô.

Nếu bạn thuộc về cuộc sống này, hãy sống có trách nhiệm với cuộc sống bạn nhé :).

Chúc các bạn một ngày tươi hồng

Hoàng Khánh Hòa

Mười Truyền Nhân

Thiền sinh có lời tuyên thệ là nếu họ bị chết dưới tay thầy họ vẫn qu‎yết tâm học Thiền. Thường là họ cắt ngón tay và dùng máu để thề. Theo thời gian, lời thề này trở thành hình thức mà thôi, và chính vì l‎ý do đó mà người học trò chết dưới tay Ekido đã được xem như là tử vì đạo.

Ekido đã trở thành một người thầy nghiêm khắc. Học trò rất sợ. Một học trò đang làm nhiệm vụ đánh chiêng để báo giờ, bị trật nhịp khi mắt của anh ta bị lôi cuốn theo một cô gái đẹp đang đi qua trước cổng chùa.

Vào ngay lúc đó Ekido đang đứng sau lưng người học trò, dùng roi đánh người học trò và sự chấn động bất ngờ giết chết anh học trò.

Người giám hộ của người học trò, nghe tin, đến gặp Ekido. Biết là thiền sư không có lỗi, người giám hộ ca ngợi thiền sư về giáo dục nghiêm khắc. Ekido vẫn giữ thái độ như là người học trò vẫn còn sống.

Sau khi chuyện này xảy ra, Ekido đã đào tạo được hơn 10 truyền nhân giác ngộ, một con số bất thường.
.

Bình:

• Ngày xưa thầy lỡ tay đánh chết học trò thì không sao, ngày nay như vậy là có thể vi phạm luật pháp quốc gia.

• Điểm chính là giáo dục nghiêm khắc. Hầu như tất cả các truyện thiền đều nhấn mạnh đến giáo dục nghiêm khắc của thầy, và quyết tâm tăng tiến mạnh mẽ của trò. Đó đương nhiên là yếu tố thành công cho những môn học và nghệ thuật khó khăn.

• Ngày nay thì chúng ta đi ngược lại, mang Thiền đến cho mọi người. Dĩ nhiên là nhiều người được một chút lợi ích, nhưng Thiền cũng bị hiểu sai rất nhiều…

Thế thì làm thế nào để có hệ thống giáo dục Thiền để thiền sinh vẫn có thể đi đúng đường, hiểu đúng đường, đến được điểm đến đúng, nếu thiền sinh đó tiếp tục học lên?

Hay, hỏi một cách khác: Làm thế nào để đào tạo các thiền sư không lạc đường?

Làm thế nào để phổ thông hóa Thiền ở cấp thấp, nhưng vẫn giữ được tinh túy Thiền ở đỉnh cao?

Trần Đình Hoành dịch và bình
.

Ten Successors

Zen pupils take a vow that even if they are killed by their teacher, they intend to learn Zen. Usually they cut a finger and seal their resolution with blood. In time the vow has become a mere formality, and for this reason the pupil who died by the hand of Ekido was made to appear a martyr.

Ekido had become a severe teacher. His pupils feared him. One of them on duty, striking the gong to tell the time of day, missed his beats when his eye was attracted by a beautiful girl passing the temple gate.

At that moment Ekido, who was directly behind him, hit him with a stick and the shock happened to kill him.

The pupil’s guardian, hearing of the accident, went directly to Ekido. Knowing that he was not to blame he praised the master for his severe teaching. Ekido’s attitude was just the same as if the pupil were still alive.

After this took place, he was able to produce under his guidance more than ten enlightened successors, a very unusual number.

# 73

Những vết chân chim

… một năm, một tháng, thậm chí chỉ một ngày đi qua.

Thời gian đi qua làm nguôi ngoai những nổi đau, xoa dịu những điều đáng tiếc, hạ nhiệt những suy nghĩ, hành động xốc nổi.

Thời gian dạy ta biết chờ đợi, biết chịu đựng.

Thời gian giúp ta nhận ra chân giá trị con người, sự việc.

Thời gian nhiều hơn giúp ta đến được với nhiều người hơn, yêu nhiều hơn.

Thời gian đem cho ta món quà của ngày mai nếu hôm nay ta xứng đáng được nhận.

Thế nên, xin cảm ơn thời gian và trân trọng những vết chân chim quanh đôi mắt.

Cứ thế, không cần mỹ phẩm xóa nếp nhăn đâu. Không cần. 😛
.

Phương Thảo

Sợ thành công – Bạn có đang thực sự nói “Ừ”?

Mọi người thường nhắc đến “sợ thất bại” nhưng ít ai nói đến “sợ thành công”. Có thể các bạn thấy lạ khi nghe điều này vì ai chẳng muốn thành công nhưng đây thực sự là một khía cạnh khác của vấn đề “nỗi sợ”. Chúng ta cần hiểu cả hai mặt của vấn đề thì mới có thể giải quyết được một cách rõ ràng.

Hôm nay, mình sẽ giới thiệu với các bạn một bài viết về vấn đề này của Lorraine Cohen – một chuyên gia giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực truyền cảm hứng.

Tu sĩ – giáo sư Lorraine Cohen là người sáng lập Powerfull-Living, đồng thời là một nhà tư vấn về lĩnh vực tinh thần, một nhà văn đã xuất bản nhiều cuốn sách, một nhà diễn thuyết truyền cảm hứng. Bà được công nhận là chuyên gia hiện đại trong lĩnh vực của mình. Với tư cách là một chuyên gia trong việc thay đổi hoàn toàn nỗi sợ hãi và niềm tin bị giới hạn, những điều có thể tạo ra rào cản đến với thành công, bà chỉ cho mọi người biết cách thoát khỏi sự bế tắc, cách phá bỏ sự mơ hồ và những chướng ngại để tiến bước trong tất cả lĩnh vực của đời sống.

Chúc mọi người một ngày vui vẻ!

Nguyễn Hồng Hải
.

Sợ thành công – Bạn có đang thực sự nói “có”?

“Tâm trí cho chúng ta hàng nghìn cách để nói từ “không”, nhưng chỉ duy nhất một cách nói từ “có” và điều đó đến từ trái tim bạn.” – Suze Orman.

Định nghĩa thành công của bạn là gì? Đã bao giờ bạn tự hỏi mình điều đó? Nếu đã từng hỏi, chắc hẳn bạn đã nhận ra rằng có rất nhiều câu trả lời cho câu hỏi này.

Đó có phải là một công việc kinh doanh thành công tạo ra hàng nghìn hay hàng triệu đô la Mĩ? Có phải là gặp một ai đó đặc biệt và một tình yêu bạn hằng khao khát? Có phải là buông những đồng bảng Anh kiếm thêm mà bạn đã từng nắm chặt trong tay xuống và tạo nên phong cách sống khỏe hơn, để bạn cảm xúc và trông tốt hơn? Có phải là thức dậy một cách tỉnh táo và nhớ ra bạn là ai hay để tạo nên một điều khác biệt trên thế giới này bằng cách giúp những người khác có cuộc sống hạnh phúc hơn?

Đối với mỗi người trong chúng ta, thành công mang một nghĩa khác. Mong muốn có một cảm giác đạt được hay hoàn thành những việc chúng ta đã làm là điều hết sức tự nhiên. Thế mà đến bây giờ vẫn còn nhiều người tự kìm hãm, không nhận ra sự lớn lao của mình bởi vì họ sợ. Trong hơn 20 năm làm việc với hàng nghìn người, tôi đã nhận thấy rằng một trong những rào cản mạnh nhất, giữ nhiều người không tạo ra những thay đổi trong cuộc đời họ chính là NỖI SỢ HÃI. Với nhiều người, sợ thành công là một trở ngại lớn, thậm chí còn lớn hơn cả thất bại. Ai lại không muốn sống hạnh phúc hơn, có nhiều tiền hơn, thoải mái hơn, được yêu thương hơn, nhiều hơn nữa… đúng không?

Nhiều lần chúng ta nhắm vào thành công trong tương lai, một điều vẫn chưa trở thành hiện thực và hi vọng là điều đó nằm trong tầm với của chúng ta. Và điều đó sẽ là như vậy, nếu chúng ta thực sự mong muốn nó.

Phải chăng có những lần bạn đã bỏ lỡ cơ hội? Có thể là có quá nhiều thành công quá sớm? Hoặc, có những điều tốt đẹp xảy ra với bạn mà bạn cảm thấy mình không xứng đáng, vì thế một cách vô thức, bạn tạo ra những cách tự hủy hoại chính mình? Đôi khi nỗi lo sợ của việc thực sự có những điều mà bạn hằng mơ ước còn mạnh hơn cả khát khao thực hiện giấc mơ của bạn. Một bên là muốn một thứ gì đó có vẻ như nằm ngoài tầm tay của bạn. Bên kia là có một thứ nằm trong khả năng của bạn.

Những niềm tin chung về thành công

* Mọi người mong đợi rất nhiều từ tôi và tôi luôn phải đứng trên đỉnh cao
* Nếu tôi thành công, mọi người sẽ mong đợi tôi thành công trong mọi việc tôi làm
* Thành công phải rất vất vả
* Điều này sẽ tốn quá nhiều thời gian
* Điều này quá khó
* Nếu tôi thành công, tôi sẽ không có chút thời gian nào cho mình
* Nếu tôi thành công, tối sẽ đánh mất gia đình của mình
* Thành công đến với những người khác, không phải với tôi
* Tôi không đủ thông mình, không đủ tài giỏi
* Mọi người sẽ phán xét tôi
* Mọi người sẽ ghen tị với tôi
* Tôi sẽ làm hỏng sự thành công của mình

Bạn sợ điều gì khi bạn thực sự nói “CÓ” với thành công?

1. Sợ sức mạnh riêng của bạn. Nếu bạn thực sự bắt đầu bước vào bên trong tiềm năng của mình, bạn sẽ trở thành ai? Bạn có lạm dụng năng lực của mình? Bạn có thể thực sự đạt được điều gì? Khi bạn đi đến những ngày cuối đời và quay đầu nhìn lại cả cuộc đời mình, bạn muốn để lại điều gì?

Bạn có còn nhớ lời nói của Marianne Williams, trích từ cuốn sách A Return To Love? “Nỗi sợ sâu thẳm nhất của chúng ta không phải là ta không có đủ khả năng. Nỗi sợ sâu thẳm nhất của chúng ta là ta quá mạnh mẽ, vượt xa những thước đo đánh giá. Chính ánh sáng của chúng ta, không phải bóng tối, là điều làm chúng ta sợ hãi nhất. Chúng ta tự hỏi mình tôi là ai để trở thành một người thông minh, cuốn hút, tài năng, vĩ đại? Thật ra bạn chằng là ai. Bạn chỉ là một đứa con của Vũ trụ. Không có điều gì giải thích cho việc thu nhỏ mình lại để người khác không cảm thấy mất an toàn khi bên bạn. Tất cả chúng ta đều có xu hướng tỏa sáng giống như những đứa trẻ. Chúng ta được sinh ra để tỏa sáng vầng hào quang của Chúa, một điều nằm ngay trong chính chúng ta. Điều đó không chỉ tồn tại ở một số người trong chúng ta mà có ở tất cả mọi người. Và khi chúng ta để ngọn đèn của mình tỏa sáng, một cách vô thức, chúng ta cho phép những người khác làm điều tương tự. Nếu chúng ta được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi của chính mình, sự hiện diện của chúng ta sẽ tự động giải phóng những người khác.”

2. Nhiều lời hứa và nhiều trách nhiệm hơn. Vài năm trước, tôi đã tham gia một khóa học về tiền bạc và thành công dựa trên nền tảng tinh thần. Ở một trong số các bài tập, chúng tôi được yêu cầu tưởng tượng chúng tôi đang đứng với hai cánh tay mở ra để đón nhận toàn bộ số tiền mà chúng tôi đã từng muốn hay cần. Khi tiền đã chảy vào trong, chúng tôi được yêu cầu chú ý vào những gì chúng tôi đang nghĩ, đang cảm thấy và đang trải nghiệm. Tôi hoàn toàn mong đợi mình cảm thấy vui mừng với hai cánh tay mở rộng, với hạnh phúc cho chính tôi và tất cả những điều tốt đẹp tôi có thể làm trên thế giới này. Nhưng thay vì xảy ra tất cả những điều đó, hai cánh tay tôi lại nâng lên để chặn các dòng chảy lại. Thật đáng ngạc nhiên!

Tôi nhận ra thành công và tiền bạc nghĩa là nhiều trách nhiệm và lời hứa hơn và tôi đã có quá nhiều việc để phải làm rồi! Làm việc sâu sắc hơn với những niềm tin về tiền bạc và thành công của mình đã giúp tôi thay đổi suy nghĩ của mình để có thể thu hút nhiều sự giàu có hơn vào cuộc đời mình với ít căng thẳng hơn bằng cách thuê thêm người giúp đỡ.

3. Thành công là thay đổi cuộc sống, cả về mặt riêng tư lẫn nghề nghiệp. Thành công mang đến những mất mát và thành quả, giống như việc chào tạm biết những người bạn để rồi lại có những người bạn mới, thay đổi cách sống của bạn, trở nên nổi bật và nổi tiếng hơn. Thành công lớn khiến bạn lầm tưởng về mình và có một tác động tiêu cực. Chúng ta hãy xem những cuộc chiến đấu của người nổi tiếng với thành công của họ. Thành công cũng có nghĩa là cô lập và đơn độc khi mọi người cảm thấy họ cần tỏ vẻ và phô bày với người khác theo một cách nhất định, bởi vai trò họ đảm nhận cả trong đời sống riêng tư lẫn đời sống nghề nghiệp, như vai trò bố mẹ, người cha, người vợ, người mẹ, ông chủ, CEO… Bạn có biết một câu ngạn ngữ cổ: “Trên đỉnh cao luôn thấy cô đơn”.

Thành công buộc chúng ta lớn lên. “Trở thành một người trưởng thành” có thể ngầm chỉ rằng nếu chúng ta không sẵn sàng từ bỏ phần đứa trẻ trong chính chúng ta, chúng ta cũng phải hy sinh linh hồn và sự hoạt náo của đứa trẻ bên trong chúng ta – những điều được xem là không đúng.

Nỗi sợ thành công có thể làm nhiều người hoảng sợ thậm chí còn hơn cả sợ thất bại. Phải duy trì đỉnh cao thành công có thể làm mọi người nản chí. Và một khi bạn đã đứng trên đỉnh cao, những gì bạn tin có thể là nơi duy nhất để đến tiếp. Chúng ta có thể dễ dàng quên rằng chúng ta luôn có quyền lựa chọn và thành công có thể ám chỉ những gì chúng ta muốn.

4. Cảm giác trở thành một người không được mong đợi. Ái chà! Đó là một nỗi sợ thông thường của việc “bị tìm thấy” hay bị vạch trần không phải là một người mà mọi người muốn, mong đợi và hình dung về bạn. Lo sợ mọi người sẽ tìm ra sự thật, sẽ phán xét bạn, từ bỏ bạn, ngừng yêu thương bạn, quẳng bạn ra xa…

“Bị khám phá” có thể là một mối đe dọa kinh khúng và đến bây giờ, tôi vẫn tin rằng tất cả chúng ta chỉ muốn được yêu thương và chấp nhận vô điều kiện. Sự thật là khi chúng ta dám phơi bày những gì thuộc về chúng ta mà chúng ta cảm thấy người khác không thể thích, họ vẫn cứ yêu thương chúng ta và muốn dành thời gian ở bên chúng ta. Chúng ta trải qua cảm giác thân thiết, tin tưởng và an toàn sâu sắc hơn trong các mối quan hệ.

5. Bạn sẽ không có một cuộc sống. Hầu hết mọi người cảm thấy rằng nếu họ vươn lên đến đỉnh cao thành công, họ sẽ đánh mất chính mình trong công việc. Họ sẽ bận rộn với công việc kinh doanh và sự nghiệp thành công đến mức họ phải hy sinh cuộc sống gia đình và đời sống bản thân hạnh phúc.

Chìa khóa chính là hãy rõ ràng về giá trị của bạn, những ưu tiên, những ranh giới, tầm nhìn cuộc sống để bạn có thể ra quyết định ưu tiên những điều quan trọng nhất với bạn. Với một số cơ hội hạn hẹp mà cuộc sống ban tặng, liên tục kiểm tra chính mình sẽ giúp bạn đưa ra những lựa chọn đúng đắn để tận hưởng cuộc sống.

Gail có một công việc kinh doanh trang trí nội thất nhà của mọi người để bán trên thị trường cực kì thành công. Là một người đầy quyết tâm, cô đã xây dựng một sự nghiệp kinh doanh thành công từ con số không trong vòng hai năm ngắn ngủi. Cô ấy làm việc nhiều giờ trong ngày và thường làm việc cả cuối tuần. Khi cô ấy đến với tôi, cô ấy kiệt sức và căng thẳng, phàn nàn với tôi cô ấy không có cuộc sống và đã đánh mất lòng nhiệt tình cho công việc mà cô ấy yêu quý. Khi cô ấy rõ ràng về giá trị bản thân, tạo nên những ranh giới mạnh hơn, thuê một số sự giúp đỡ, thu hẹp các dịch vụ, cô ấy bắt đầu cảm thấy thoải mái. Trong vòng một năm, cô ấy đã tạo ra những thay đổi lớn với công việc kinh doanh, kết hôn, thiết lập một chương trình đào tạo cho người trang trí nội thất bắt chước và bắt đầu tận hưởng cả công việc kinh doanh thành công và cuộc sống cá nhân.

Điều này nghe có vẻ giống với bạn?

Cho dù định nghĩa thành công của bạn là gì đi nữa thì bạn vẫn luôn có thể lựa chọn nói có với điều gì và nói không với điều gì.

Nhiều người cảm thấy thành công phụ thuộc vào một kết quả tốt. Kết quả sẽ là một thất bại nếu nó không theo cách họ muốn. Tôi thách thức niềm tin đó vơi câu nói: “Chúng ta có thể tán dương thành công cho bất cứ hành động nào mà chúng ta đã thực hiện bất kể kết quả thế nào bởi chúng ta sẵn sàng thử những điều mới mẻ. Mỗi trải nghiệm đều là cơ hội chữa lành vết thương của chúng ta và là cơ hội để phát triển. Hãy rộng mở để nhận ra những món quà và những lời chúc phúc, thậm chí nếu chúng không được ưa thích lắm, thì cũng có thể giúp bạn chuyển từ nạn nhân của hoàn cảnh thành người hùng trong câu chuyện cuộc đời của chính bạn.”

.

Fear of Success – Are You Really Saying Yes?

By Lorraine Cohen

“The mind gives us thousands of ways to say no, but there’s only one way to say yes, and that’s from the heart.”- Suze Orman

What’s your definition of success? Have you ever asked yourself that question? If you have, you might have realized that your definition of success has multiple answers.

Is it to have a thriving business that generates thousands or millions of dollars? Meeting that special someone and having the loving relationship you yearn for? Losing those extra pounds you’ve been holding on to and establishing a healthier lifestyle so you feel and look better? Becoming more consciously awake and remembering who you are or to make a difference in the world by helping others to have happier lives?

Success means different things to each of us. It is natural to want to feel a sense of achievement; accomplishment for something we have done. And yet many people hold themselves back from actualizing their greatness because they are afraid.

In working with thousands of people over the last 20+ years, I have found the one of the most powerfull blocks that keeps people from making changes in their life is FEAR. For many, fear of success has been a big hurdle, even more than failure.

Who wouldn’t want to have more happiness, more money, more ease, more love, more… right?

Many times our focus is on a future success, something that is not yet in our immediate reality and hopefully, within our grasp. That is, if we want it badly enough.

Have there been times when you have blown an opportunity? Perhaps it was too much success too soon? Or, you had some good things happen that you felt you didn’t deserve so you unconsciously created ways to sabotage yourself? Sometimes the fear of actually having the things you dream about is stronger than the desire to realize your dream. It’s one thing to want something that appears to be out of reach. It is another to have it within your grasp.

Common beliefs regarding success:

* People expect a lot from me and I must consistently deliver at a high level
* If I succeed, people will expect me to succeed at everything I do
* Success has to be hard
* This will take too long
* This is too hard
* If I am successful, I won’t have any time for me
* If I am successful I will lose my family (time, closeness, divorce)
* Success happens for others, not me
* I’m not smart enough, good enough…
* People will judge me
* People will be jealous of me
* I’ll sabotage my success

What is there to fear if you really say YES to success?

1. Fearing your own power. If you truly stepped into your potential, who would you become? Would you abuse your power? What might you actually accomplish? When you come to the end of your days on earth and look back over your life, what do you want to see as your legacy?

Remember the Marianne Williams quote from A Return To Love? “Our deepest fear is not that we are inadequate. Our deepest fear is that we are powerful beyond measure. It is our light, not our darkness, that most frightens us. We ask ourselves, who am I to be brilliant, gorgeous, talented, fabulous? Actually, who are you not to be? You are a child of the Universe. Your playing small doesn’t serve the world. There’s nothing enlightened about shrinking so that other people won’t feel insecure around you. We are all meant to shine, as children do. We were born to make manifest the glory of God that is within us. It’s not just in some of us; it’s in everyone. And as we let our own light shine, we unconsciously give other people permission to do the same. As we’re liberated from our own fear, our presence automatically liberates others.”

2. More commitments and responsibilities. A few years ago I was taking a spiritually-based class on money and success. In one of the exercises we were asked to imagine that we were standing with our arms open to receive all the money we could ever want or need. As the money came pouring in, we were then asked to notice what we were thinking, feeling, and experiencing. I fully expected to feel joyful with my arms open wide with excitement for myself and all the good I might do in the world. Instead, my arms went up to block some of the flow. What a surprise!

I realized that success and money meant more responsibilities and commitments and I already had plenty to do! Working more deeply with my beliefs around money and success helped me to shift my thinking so that I could attract more abundance into my life with having to add more stress by hiring people to help!

3. Success is life changing, personally and professionally. Success brings losses and gains such as saying goodbye to friends, making new ones, changing your lifestyle, becoming more visible and well known. Great success can go to your head and have a negative impact. Look at some of the struggles celebrities have had with their successes. Success can also be isolating and lonely when people feel they need to look and show up a certain way for others because of the roles we take on in our personal and professional life as parent, father, wife, mother, boss, CEO… You know the old saying, “It’s lonely at the top.”
Success calls us to grow up. Becoming a mature adult might suggest that we must also suppress the spirit and playfulness of our inner child which is untrue unless we willingly choose to abandon that part of ourselves. Fear of success can feel scarier to many people even more than fear of failure. Having to maintain a high level of success can be daunting. And once you’re at the top, the belief might be that the only place to go next is down. We can easily forget that we are always at choice and can success can mean whatever we want.

4. Feeling like a fraud. Ouch. That’s a common fear of “being found out” or exposed to NOT be the person people want, expect, or think you really are. The fear is that if people find out the truth, they will judge you, leave you, stop loving you, throw you away…

Being discovered can feel like a terrifying threat and yet, I believe that we all just want to be loved and accepted unconditionally. The truth is that when we dare to expose the things about us we feel are unlovable to others and they still love us and want to hang out with us, we experience deeper intimacy, trust, and safety in our relationships.

5. You won’t have a life. Many people feel that if they reach a high level of success they will lose themselves in their work. They will be so busy having a prosperous business or career that they will have to sacrifice a fulfilling personal and family life. The key is getting really clear on your values, priorities, boundaries, and life vision so that you are making decisions that honor what matters most to you. With the limitless opportunities life offers, continuing to check in with yourself regularly will help you to make the right choices to enjoy your life.

Gail has a highly successful business staging people’s homes to be sold on the market. A go-getter, she built a thriving business from scratch in two short years. She worked long hours during the day and often on weekends. When she came to me she was exhausted and stressed complaining she had no life and was losing her passion for the work she loved. Once she got clear on her values, established stronger boundaries, hired some help, and narrowed her services, she began to feel relief. Within a year she made radical changes to her business, got married, created a kick-butt training program for wannabe home stagers, and began enjoying having both a thriving business and personal life.

Does this sound like you?

Whatever definition you have for success, you are always at choice as to what you say yes or no to.

Many people feel success is dependent on a good result. It’s a failure if it doesn’t go the way they want. I challenge that belief saying, “We can celebrate success for any action we take regardless of the result because we are willing to try something new. Every experience offers a healing and growth opportunity. Being open to recognize the gifts and blessings, even if they feel undesired, can help you shift from a victim of circumstances to the hero of your own life story”.

Lãnh chúa đầu đặc

Hai thiền sư, Daigu và Gudo, được mời đến thăm một lãnh chúa. Đến nơi, Gudo nói với lãnh chúa: “Chúa quân bản tính rất thông thái và có một năng kiếu bẩm sinh để học Thiền.”

“Nhảm nhí,” Daigu nói. “Tại sao anh nịnh anh chàng đầu đặc này? Anh này có thể là lãnh chúa, nhưng chẳng biết tí gì về Thiền cả.”

Vậy, thay vì xây một ngôi chùa cho Gudo, vị lãnh chúa xây chùa cho Daigu và học Thiền với Daigu.
.

Bình:

• Xây chủa và làm đệ tử kẻ chê mình dốt, người có trí tuệ mới làm được thế. Vì vậy, lãnh chúa có thể xây chùa và làm đệ tử của Daigu, nhưng Gudo vẫn đúng là lãnh chúa rất thông thái và có năng khiếu bấm sinh để học Thiền.

• Có lẽ lãnh chúa này có máu nhà binh nên thích những người ăn nói bộc trực.

• Mỗi thiền sư thường có một cá tính rất mạnh, rất rõ, có thể rất khác xa các thiền sư khác. Tâm thì tĩnh lặng như sau, nhưng cách sống bên ngoài rất khác nhau.

Đừng nhầm tâm với tay, chân, hay miệng.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

The Blockhead Lord

Two Zen teachers, Daigu and Gudo, were invited to visit a lord. Upon arriving, Gudo said to the lord: “You are wise by nature and have an inborn ability to learn Zen.”

“Nonsense,” said Daigu. “Why do you flatter this blockhead? He may be a lord, but he doesn’t know anything of Zen.”

So, instead of building a temple for Gudo, the lord built it for Daigu and studied Zen with him.

# 72

Tĩnh lặng vô điều kiện

Chào các bạn,

Một trong những lầm lỗi mà một số các vị thầy về tư duy tích cực hay thầy về tĩnh lặng (ngay cả một vài thiền sư) gặp thường nhất là tĩnh lặng đúng, buồn đúng, nổi nóng đúng… Nói chung là làm gì đúng thì không sao, sai mới là vấn đề. Ví du, mình ăn nói hồ đồ, có người phê phán đúng, vậy mình không nên nổi giận với người phê phán đúng. Nhưng mình không ăn trộm, tự nhiên có người nói là mình dùng tiền của chùa đi mua xe hơi riêng, nếu mình nổi giận với người này và đưa họ ra tòa, thì đó là chuyện tự nhiên hợp lý.

Đúng là bạn có quyền nổi giận và đưa người đó ra tòa trong trường hợp đó, và đa số mọi người trên thế giới đều sẽ làm thế, và đồng ý ‎ rằng làm thế là đúng.

Dĩ nhiên là đúng.

Nhưng, đó không phải là công phu tu duy tích cực, đó không phải là nội lực tĩnh lặng.

Nếu đa số mọi người trên thế giới làm thế, và bạn cũng làm thế, thì quá dễ. Việc gì bạn phải đọc và thực tập tĩnh lặng hàng ngày để làm gì? Nếu ta “học” lâu năm mà vẫn làm việc như đa số người trên thế giới chẳng học tí nào, thì tại sao phải tốn công học làm gì?

“Công phu” là làm điều mà đa số không làm được, không làm nổi. Sư phụ là vậy đó.

Công phu tĩnh lặng là tĩnh lặng vô điều kiện.

Hắn chửi mình có lý, mình tĩnh lặng. Hắn chửi mình vô lý, mình tĩnh lặng. Hắn chửi mình công bình, mình tĩnh lặng. Hắn chửi mình bất công, mình tĩnh lặng.

Luôn luôn tĩnh lặng trong tất cả mọi trường hợp, mọi tình huống, đó mới là công phu tĩnh lặng.

Tĩnh lặng vô điều kiện.

Điều này chúng ta cần nắm thật vững, vì chỉ cần quan sát các vị thầy một tí–từ các vị thầy chuyên về tư duy tích cực đến các thầy tu của các tôn giáo—là ta có thể thấy ngay là nhiều vị thầy tập luyện nhiều năm vẫn có thể hiểu sai điểm này. Xin đọc lại Vậy À của Hakuin để ta hiểu tĩnh lặng vô điều kiện là gì.

Cho nên khi bạn có một người mạ lỵ bạn bất công, chẳng hạn, đừng nổi nóng và nghĩ cách đối phó ngay. Việc đầu tiên là nói với chính mình câu này: “Mạ lỵ đúng hay sai là việc của hắn. Việc của tôi là tĩnh lặng dù hắn mạ lỵ đúng hay sai.”

Sau khi bạn đã thật sự tĩnh lặng, tức là thấy trong lòng mình không buồn, không giận, không tức tối, và lại thấy thương anh chàng mạ lỵ mình vì “tội nghiệp, hắn còn ngập lặn trong bể u minh”, thì lúc đó bạn mới nên nghĩ đến việc phải làm gì với anh chàng. Có thể là chẳng phải làm gì cả, cứ lặng yên như chẳng gì xảy ra; nhưng cũng có thể vì công ích xã hội nên đưa hắn ra tòa, để mai mốt hắn không làm hại xã hội nữa.

Cứ làm điều gi mình nghĩ là cần làm. Nhưng trước đó, phải biết chắc là tâm mình tĩnh lặng.

Nhưng làm sao ta biết tâm ta tĩnh lặng?

Thưa rất dễ. Nếu có người mạ lỵ mình, chẳng hạn, mà (1) mình không giận, không ghét… ngược lại (2) cảm thấy rất thương và tội nghiệp người đó đang đắm chìm trong u minh như vậy, hai điều này chính là dấu hiệu rõ ràng của một con tim tĩnh lặng.

Sự vắng bóng của hởn giận và sự có mặt của lòng nhân ái là bằng chứng duy nhất của tâm tĩnh lặng. Chưa cảm được lòng nhân ái đó trong tâm bạn (không phải trong miệng bạn) thì tâm bạn vẫn chưa tĩnh lặng.

Nhịn nhưng trong lòng ấm ức, giận dỗi, là im lặng, nhưng chưa tĩnh lặng. Nhịn mà ấm ức có thể có hại cho sức khỏe của bạn vì stress và trầm cảm. Nhưng tĩnh lặng là chẳng có xung động, tức tối, ấm ức gì cả. Con tim vẫn tỉnh thức, an lạc.

Kiêu căng, hờn giận, ghen ghét, dối trá, nghi kỵ… tất cả đều là xung động, không tĩnh lặng.

(Một lúc nào đó ta có thể mất tĩnh lặng, và phạm chính điều cấm kỵ của riêng mình. Đó là vì con người yếu đuối. Lâu lâu trượt chân. Nhưng ít ra là trong tiêu chuẩn sống, ta phải hiểu rõ chuẩn của ta là gì).

Tĩnh lặng vô điều kiện.

Từ đó ta có tình yêu vô điều kiện.

Nhưng tĩnh lặng vô điều kiện để làm gì? Yêu vô điều kiện để làm gì? Sao không sống như mọi người khác?

Ờ, vậy sao? Thế học võ để làm gì, sao không sống như mọi người khác?

Nếu bạn đọc ĐCN mà không thực tập, như người đọc sách võ mà không tập võ, thì sao lại phải tốn thì giờ đọc làm gì?

Vấn đề lớn của rất nhiều người trên thế giới là đọc rất nhiều, “kiến thức” một đầu, nhưng không thực tập gì cả. Như người đọc sách đánh tennis, rồi bàn chuyện tennis, mà chẳng tập tennis bao giờ!

Tại sao?

Đọt Chuối Non không phải là phòng đọc, mà là phòng tập đó. 🙂

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Làm thế nào để không bị mất động lực?

Chào các bạn,

Làm thế nào để không bị mất động lực trong quá trình hoàn thành các dự án, công việc cá nhân lẫn tập thể? Và nếu như chúng ta hiểu rằng sau những cảm xúc hứng khởi ban đầu sẽ là những chuỗi đi xuống của cảm xúc như là sự nghi ngờ về khả năng thành công của dự án, chúng ta nên nhìn nhận quá trình như thế nào một cách tích cực nhất?

Anh Erin Falconer cũng đã gặp nhiều thăng trầm về cảm xúc khi thực hiện trang web pickthebrain.com, và anh chia sẻ với chúng ta trong bài viết dưới đây về làm thế nào để vượt qua quá trình mất đi động lực, và làm thế nào để biến chúng thành một cơ hội để thành công.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hoàng Khánh Hòa
.

Vượt qua tình trạng mất động lực

Đã bao nhiêu lần bạn bắt đầu một công việc mới (như là một dự án cá nhân hoặc một thời khóa biểu tập thể dục) tràn đầy hăng say, và cuối cùng thì thấy động lực ban đầu đó dần bốc hơi? Điều này thường dẫn đến trầm cảm và khiến bạn sớm bỏ cuộc. Tôi đã trải qua hàng tá những lần bị “xì hơi” như vậy. Nhưng thật may mắn, với một chút suy nghĩ và nhìn lại bản thân, bạn có thể làm tình trạng tiêu cực này biến mất.

Điểm mấu chốt để tăng cường các cảm xúc của bạn là hiểu được chúng. Kết cấu tự nhiên của cảm xúc con người bao gồm lúc bổng lúc trầm. Khi chúng ta bắt đầu một dự án mới, chúng ta tràn đầy sự lạc quan rất lớn. Chúng ta chỉ nghĩ về những lợi ích ta mong đợi, và vì chúng ta chưa bắt đầu, chúng ta không nhận thức được những khó khăn. Cảm xúc cao hứng này tạo xúc tác cho hoạt động thể chất lẫn tinh thần. Đỉnh điểm là một điều tốt, vì sự tăng cường năng lượng sẽ làm các dự án khởi động. Nếu bạn là kiểu người sáng tạo như tôi, bạn biết rằng giai đoạn này là cực kỳ hăng say. Bạn cảm thấy như không có gì có thể ngăn bạn được.

Mặt trái của việc tăng cường năng lượng này là những kết thúc không tránh được. Việc tiêu tốn nhiều năng lượng sẽ làm bạn mệt mỏi, và sau khi sự lạc quan ban đầu mất đi, bạn sẽ cảm thấy cực kì mệt mỏi. Mặc cho bạn bật lên cao đến đâu, bạn sẽ rơi bịch xuống đất. Điều này gây ra mất tự tin. Sự kết hợp giữa mệt mỏi, những kết quả không đáng kể, và sự nhận thức ra những khó khăn đang tới sẽ khiến bạn chỉ muốn bỏ cuộc. Từ kinh nghiệm cá nhân tôi đã đúc kết ra một số cách để luôn mạnh mẽ trước những điều tiêu cực.

Luôn sẵn sàng cho quá trình đi xuống

Các cảm xúc, về bản chất, mất đi sức manh khi chúng ta hiểu chúng. Hãy chứng minh điều này với bản thân bạn. Lần sau khi tức giận, hãy dành một giây lát để suy nghĩ về lí do bên cạnh cảm xúc. Khi tôi dừng lại và suy nghĩ, thật dễ để thấy rằng nỗi tức giận của tôi gây ra do sự mất an toàn/ích kỉ/ghen tị vv…Sau khi tôi hiểu được nguyên nhân thì nỗi tức giận biến mất.

Kĩ thuật này áp dụng tương tự cho quá trình mất đi động lực. Thay vì chìm vào tiêu cực, hãy lùi lại và phân tích. Nhìn vào các nguyên nhân. Bạn có đang mệt mỏi, kiệt sức, thất vọng do các kết quả công việc? Liệu các cảm xúc này có chính đáng hay chúng là sản phẩm phụ của một điểm xuống thấp trong chuỗi cảm xúc của bạn?

Để mô tả những ý tưởng này, tôi sẽ sử dụng dự án gần đây nhất của mình như là một ví dụ, đó là việc thiết kế website này. Khi tôi ra mắt Pick the Brain tôi đã mất rất nhiều công sức. Tôi hoàn toàn không biết gì về blogging, thiết kế web, và tăng số lượng người đọc vì thế có một đường cong kiến thức rất dốc. Viết các bài mới, sắp xếp trang web, và cố gắng thu hút nhiều lượt người đọc gần như lấy hết thời gian rảnh của tôi. Khoảng sau ba tuần thì tôi hoàn toàn kiệt sức. Tôi bị trầm cảm và bắt đầu đặt câu hỏi liệu trang web của mình có đáng làm hay không. Tôi không thấy bất cứ một kết quả nào đáp lại, và tôi bắt đầu thấy rất nhiều lỗi trong bài viết của mình và mục đích của trang web. Đây là những giây phút mà tôi đã chấp nhận thất bại.

Một lí do tôi đã vượt qua được sự mất động lực này đó là tôi đã sẵn sàng cho một quá trình đi xuống. Trước đó, tôi đã nghiên cứu về blogging và biết rằng thường thì mất khoảng 9 đến 12 tháng trước khi một website bắt đầu có được lượng độc giả tương đối. Biết được rằng tôi chưa thành công là hoàn toàn bình thường, tôi đã vượt qua giai đoạn đó. Điều này cũng đúng cho những nỗ lực khác. Nếu bạn hiểu là giảm 20 pounds trong vòng một tháng là không thực tế, bạn sẽ có thể chấp nhận việc chỉ giảm được 5 pound rất dễ dàng.

Tôi cũng biết rằng các cảm xúc của mình đã sẵn sàng cho quá trình đi xuống từ cao điểm cảm xúc ban đầu. Tôi đã rất hứng khởi khi ra mắt website, và các kì vọng cũng lên cao. Giấc mơ về thu nhập từ AdSense nhảy múa trong đầu tôi và tôi đã vẽ ra một đám các độc giả trung thành cứ như là họ cũng hứng thú như tôi. Nhưng vì tôi hiểu được quá trình cảm xúc của mình, tôi nhận ra sự lạc quan này sẽ dẫn tới trầm cảm. Trong suy nghĩ của mình, tôi đã nhìn thấy trước cuộc chiến động lực đang hiện dần, và khi nó đến tôi đã sẵn sàng.

Đánh giá lại chiến lược và động lực của bạn

Sự trôi qua của đỉnh cảm xúc là một điều không may mà lại hóa may vì nó cho phép chúng ta đánh giá lại các kế hoạch của mình từ một cái nhìn mới. Ban đầu chúng ta bị mờ mắt bởi sự lạc quan của bản thân. Sau khi mất đi động lực chúng ta có thể nhìn thấy những lỗ hổng trong các kế hoạch của chúng ta. Chúng ta có thể thấy thất vọng về bản thân và bỏ cuộc, hoặc chúng ta có thể sử dụng cảm xúc tiêu cực này để phát hiện ra các lỗi và sửa chúng. Sau khi tôi xốc mình lại khỏi sự tụt dốc cảm xúc, tôi quay trở lại những suy nghĩ tiêu cực và dùng chúng để phát triển trang web. Thái độ tiêu cực đã mở mắt tôi. Nó làm tôi thực tế hơn về các khả năng và kì vọng của mình. Quá trình đi xuống của cảm xúc đưa chúng ta quay trở lại với thực tế. Không có chúng chúng ta sẽ trở nên điên cuồng với sự tự tin không giới hạn.

Sử dụng quá trình mất động lực như là một cơ hội để xem lại động lực của bạn thực sự là gì. Một lí do khiến tôi mất động lực đó là tôi trở nên quá lo lắng với vấn đề tài chính của blog và mất đi cái nhìn về lí do thực sự đã khiến tôi làm trang web: chia sẻ niềm đam mê của tôi về quá trình phát triển bản thân và kiếm tìm hạnh phúc. Khi tôi xem xét lại động lực của tôi với đam mê của tôi, sự thiếu hụt các kết quả không còn là vấn đề. Động lực của tôi quay trở lại vì tôi nhận ra rằng việc kết nối mọi người qua bài viết của tôi chính là mục đích cuối cùng. Thậm chí nếu trang này không bao giờ đem đến cho tôi một xu nào, việc chia sẻ các ý tưởng và kinh nghiệm của tôi giúp mọi người thì cũng là một điều đáng nỗ lực.

Thực sự là, đôi khi bỏ cuộc là một quyết định đúng đắn. Nếu bạn bắt đầu làm điều gì đó vì một lí do sai bạn sẽ mất đi động lực. Đây là điều tốt. Nó cho phép chúng ta nhìn thấy cái gì thực sự tạo động lực cho chúng ta. Trong những trường hợp này, lựa chọn tốt nhất là đi tiếp tới một nỗ lực mới. Đừng chiến đấu với sự nghi ngờ bản thân, hãy sử dụng nó như là một lợi ích của bạn.

(Hoàng Khánh Hòa dịch)
.

Overcome the Loss of Motivation

How many times have you started a new activity (such as a personal project or exercise routine) with a burst of enthusiasm, only to see that initial momentum evaporate? This often leads to depression and causes us to give up prematurely. I’ve experienced this letdown dozens of times myself. But fortunately, with a bit of thought and reflection you can turn this negative emotion around.

The key to harnessing your emotions is understanding them. The natural pattern of human emotion is peaks and valleys. When we start a new project we’re filled with tremendous optimism. All we can think about is the expected benefits, and since we haven’t started yet, we aren’t aware of the difficulties involved. This natural high causes a surge of mental and physical activity. The peak is a great thing because the energy boost gets projects off the ground. If you’re a creative type like me, you know that this period is euphoric. You feel like nothing can stop you.

The downside of this surge of energy is that it inevitably ends. Exerting large amounts of energy wears you down, and after the initial optimism wears off we feel extremely tired. However high you started off, you fall down just as low. This causes a loss of confidence. The combination of fatigue, scant results, and an awareness of impending adversity makes us want to give up. From personal experience I’ve learned a few ways to hold strong against negativity.

Be Prepared for a Letdown

Emotions, by nature, lose their power when we understand them. Prove this to yourself. Next time you get angry, take a moment to reflect on the reason behind the emotion. When I step back and reflect, it’s easy to see that my anger is caused by insecurity/selfishness/jealousy etc. After I understand the cause my anger fades away.

The same technique applies to a loss of motivation. Instead of giving into negativity, step back and analyze. Look at the causes. Are you tired, burned out, disappointed by the results? Are these feelings justified, or are they a by product of a low point in the emotional spectrum?

To illustrate these ideas, I’ll use my most recent project as an example, the creation of this site. When I launched Pick the Brain it took an enormous amount of effort. I was completely new to blogging, web design, and traffic building so there was a steep learning curve. Writing new posts, setting up the site, and trying to build traffic took up nearly all my free time. After about three weeks I was completely burned out. I got depressed and started to question if the site was worth the effort. I wasn’t seeing any returns and I started to find enormous faults in my writing and the purpose of the site. There were moments when I was resigned to failure.

One reason I was able to overcome this loss of motivation is that I prepared myself for a letdown. Beforehand, I researched blogging and learned that it generally takes 9-12 months before a site begins to see significant traffic. Knowing that my lack of success was perfectly normal helped me get over it. The same is true for other endeavors. If you know losing 20 pounds in a month is unrealistic, you’ll be able to accept losing only 5 more easily.

I also knew my own emotions and was prepared for the initial emotional peak to pass. When I was first inspired to launch a website, my expectations were through the roof. Dreams of AdSense revenue danced in my head and I pictured throngs of loyal readers as if they already existed. But because I understand my emotional pattern, I realized this optimism would give way to depression. In the back of my mind, I foresaw the impending motivational battle, and when it came I was ready.

Reevaluate Your Strategy and Motivation

The passing of the emotional peak is a blessing in disguise because it allows us to reevaluate our plans from a fresh perspective. At first we are blinded by our own optimism. When we lose our motivation we can see gaping holes our in plan. We can either get down on ourselves and give up, or we can use this negative emotion to discover our faults and correct them. After I pulled myself out of the motivational cellar, I went back to all the negatives thoughts I’d had and applied them to improving the site. Having a pessimistic attitude opened my eyes. It made me realistic about my abilities and expectations. Emotional valleys bring us back to reality. Without them we’d be raving lunatics with unlimited self-confidence.

Use a loss of motivation as an opportunity to reconsider what your motivation really is. One reason I lost motivation is that I became too concerned with the financial aspect of blogging and lost sight of the real reason I started: sharing my passion for self improvement and the pursuit of happiness. When I realigned my motivation with my passion, the lack of results didn’t matter. My motivation returned because I realized connecting with people through my writing is an end in itself. Even if this site never makes I dime, sharing my ideas and experiences to help other people is worth the effort.

In truth, sometimes giving up is the right decision. If you started doing something for the wrong reasons you’ll likely lose your motivation. This is a good thing. It allows us to see what really motivates us. In these cases, the best choice is to move on to a new endeavor. Don’t fight self doubt, use it for your benefit.

Erin Falconer

Học im lặng

Học trò tông Thiên Thai từng học tĩnh tâm trước khi Thiền du nhập vào Nhật. Bốn cậu học trò Thiên Thai, là bạn thân với nhau, cùng hứa là sẽ giữ bảy ngày lặng im.

Ngày đầu tiên mọi người đều im lặng. Cuộc tĩnh tâm khởi sự tốt, nhưng đến đêm các cây đèn dầu bắt đầu yếu dần, một cậu không chịu nổi bèn gọi người giúp việc: “Chỉnh mấy cây đèn lại.”

Cậu thứ nhì ngạc nhiên nghe cậu kia nói. “Chúng ta không được nói tiếng nào,” cậu ta nói.

“Hai cậu ngu quá đỗi. Tại sao các cậu nói?” câu thứ ba hỏi.

“Tớ là người duy nhất không nói,” cậu thứ tư kết luận.
.

Bình:

• Bình thường ta tưởng ta tĩnh lặng, nhưng giữ được tâm tĩnh lặng khi đụng chuyện mới là tĩnh lặng.

Tâm chưa tĩnh lặng thì khi có một tí tí chuyện là quên mất tĩnh lặng.

Cho nên lúc phải chú tâm giữ tĩnh lặng nhất là lúc có chuyện.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Learning to Be Silent

The pupils of the Tendai school used to study meditation before Zen entered Japan. Four of them who were intimate friends promised one another to observe seven days of silence.

On the first day all were silent. Their meditation had begun auspiciously, but when night came and the oil lamps were growing dim one of the pupils could not help exclaiming to a servant: “Fix those lamps.”

The second pupil was surprised to hear the first one talk. “We are not supposed to say a word,” he remarked.

“You two are stupid. Why did you talk?” asked the third.

“I am the only one who has not talked,” concluded the fourth pupil.

# 71

Chat với Tuổi 20

Chào các bạn,

20 là tuổi lưng chừng ở đại học. Hình như người ta hay dùng từ tuổi 20 như là một cách nói tắt để chỉ tuổi đại học.

Tuổi 20 thực sự là tuổi đẹp nhất trong đời người, có lẽ vì nó là tuổi bắt đầu khai phá cuộc đời với con mắt và trí óc của chính mình.

Trước đó thì cái nhìn của chúng ta là qua cách nhìn của cha mẹ thầy cô dạy lại. Nhưng tại đại học, chúng ta được khuyến khích có cái nhìn độc lập và khai phá hơn. Và cuộc đời như một thế giới mới trải dài trải rộng trước mắt ta, một bình nguyên vĩ đại mà hầu như chạy đường nào, rẽ ngã nào, khung cảnh cũng mới lạ và đẹp đẽ.

Và chúng ta có năng lực để chạy hoài mà không cần nghĩ.

Tuổi 20 không cần thầy như là thời tiểu học và trung học. Tuổi 20 cần bạn và anh chị. Nếu giáo sư đại học có thể xử với sinh viên như anh chị thì có lẽ là sinh viên sẽ tấn tới hơn. Tuổi 20 muốn tự mình khai phá, chỉ với một tí hướng dẫn chỗ này chỗ kia của các anh chị.

Tuổi 20 muốn trực nghiệm thế giới. Người ta không thể trao kinh nghiệm của họ lại cho tuôi 20 với huấn lệnh: “Cầm lấy mà dùng. Tôi đã tốn xương máu để mua kinh nghiệm đó.” Ồ, kinh nghiệm dù là mua bằng gì thì cũng chẳng giá trị bao nhiêu với người khác, nhất là với những người ở thế hệ khác, vì “thời đó nó vậy, thời này khác.” Làm sao em biết yêu là khổ cho đến khi chính em bị khổ vì yêu? Khổ này hơn nhức răng, cộng sốt rét ngã nước, cộng đau bao tử, cộng đạp phải đinh, cộng vài thứ nhức nhối khác nữa mà em đã biết xưa nay. Khổ này em đã nghe nói nhiều rồi, nhưng làm sao mường tượng được, cho đến khi em bị… chia tay. Cho nên em lao vào thế giới với tất cả đắm say của người phiêu lưu vào giữa rừng già, sẵn sàng gặp cọp beo rắn rít.

Tuổi 20 l‎ý tưởng, nhìn cuộc đời với con mắt của những người sẽ mang lại vinh quang cho quả đất. Tuổi 20 yêu mình, yêu người và yêu đời. Và cuộc đời là những vầng thái dương tỏa sáng trên những thảo nguyên lộng gió. Người 20 là những du mục sãi ngựa ngày đêm trên những thảo nguyên, đo địa cầu bằng những nhịp ngựa không bao giờ nghỉ.

Tuổi 20 muốn xây dựng một thế giới mới, trong sáng hơn, sạch sẽ hơn, công bằng hơn, yêu ái hơn.

Tuổi 20 yêu ánh sáng. Tuổi 20 là ánh sáng. Thế giới này thực là sẽ tối tăm hơn nhiều nếu không có những vầng sáng 20 đi lại ngày đêm.

Thế giới là một vườn hoa, và tuổi 20 là những ngưởi làm vườn đầy nhựa sống.

Trên mảnh đất này, em muốn xây dựng một quê hương ngời sáng, những xóm làng đầy ắp tiếng cười.

Em là đại dương. Em là những đợt sóng chập chùng trên những bờ đá quê hương, vuốt ve những bãi cát dài nam bắc trên bờ Thái Bình Dương.

Em là những cánh chim trời vượt Trường Sơn, qua bên kia núi.

Em là những cơn gió hy vọng thổi khắp quê hương.

Em là hôm nay. Em là ngày mai.

Em là ánh mắt vượt đại dương đến những chân trời mới.

Anh có gì chỉ cho em không?

Ồ, anh chỉ có ba điều thôi.

Thứ nhất, em là thế giới, thế giới là em. Hãy đi và khai phá thế giới, rồi em sẽ tìm được con người sâu thẳm của em.

Thứ hai, trên đường khai phá, các từ đánh vần khác nhau thường có nghĩa khác nhau, đừng lầm lộn. Vi dụ: “Yêu” đánh vần khác “sở hữu”, “công lý” đánh vần khác “áp bức”. Đừng nhầm chữ này qua chữ nọ.

Và thứ ba, quả tim em trong sáng. Hãy giữ nó vậy. Làm bẩn thì dễ, giữ sạch thì khó.

Chỉ có vậy thôi.

Hãy đi, khai phá, và dựng xây thế giới.

A. Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Cái quí giá nhất trên thế giới

Sozan, một thiền sư Trung quốc, được một người học trò hỏi: “Cái gì qu‎í giá nhất trên thế giới?”

Thiền sư trả lời: “Đầu của con mèo chết.”

“Tại sao đầu của con mèo chết là cái quí giá nhất trên thế giới?” người học trò thắc mắc.

Sozen trả lời: “Bởi vì chẳng ai có thể định giá nó được.”

Bình

• Thiền sư Sozan là Sozan Honjaku, tức Tào Sơn Bản Tịch, người đã cùng thầy là Động Sơn Lương Giới lập ra dòng thiền Tào Động tại Trung quốc vào thế kỷ thứ 9. “Tào Động” là ghép hai họ của hai vị tổ sư này.

Vào thế kỷ 13, thiền sư Nhật là Đạo Nguyên Hi Huyền (dōgen kigen) đưa tông này qua Nhật và Tào Động trở thành môn phái Thiền quan trọng, ngày nay vẫn còn. Thiền Tào Động khác với thiền Lâm Tế (Nhật) ở chỗ Tào Động chú trọng đến thiền chỉ, chỉ an nhiên tọa thiền là đủ. Lâm Tế chú trọng đến thiền quán, nhất là quán công án.

• Đầu mèo chết chẳng có giá trị gì hết. Người ta ăn đủ loại đầu—đầu heo, đầu bò, đầu cá, đầu gà…—nhưng làm thịt mèo thì vất đầu mèo.

Nếu “cái quí giá nhất thế giới” (đầu mèo chết) chỉ là rác chẳng có giá trị gì cả, thì không phải là tất cả mọi thứ khác trên thế giới cũng đều là rác chẳng có giá trị gì hết hay sao?

Tại sao?

Tại vì đời là mộng, huyễn, bào, ảnh (mộng, ảo, bọt, bóng – Kinh Kim Cang).

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

The Most Valuable Thing in the World

Sozan, a Chinese Zen master, was asked by a student: “What is the most valuable thing in the world?”

The master replied: “The head of a dead cat.”

“Why is the head of a dead cat the most valuable thing in the world?” inquired the student.

Sozan replied: “Because no one can name its price.”

#70

“Tiếng gọi” của bạn là gì?

Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta sinh ra là để làm việc gì đó trong đời. Người ta nói việc đó đã được tiền định, hoặc do nhân duyên kiếp trước hoặc là ‎ ‎ý chúa hoặc là cái gì đó trong gin của ta. Điều đó gọi là “tiếng gọi” (calling), tiếng kêu đưa ta vào con đường đặc biệt của riêng ta.

Nhiều người đang say mê điều họ làm từng giây đồng hồ sẽ xác nhận với bạn là họ đang làm điều họ được sinh ra để làm, vì họ cảm thấy thật sự say mê và hạnh phúc, dù điều đó đôi khi có thể mang đến biết bao là gian nan khổ ải.

Khi đã tìm ra được tiếng gọi trong lòng, tìm ra được sứ mệnh của mình rồi, mọi sự thành dễ dãi—tiền bạc, danh tiếng, thành công, thất bại… không thành vấn đề. Cứ mỗi ngày làm theo tiếng gọi, phục vụ sứ mệnh của mình, thì chuyện gì khác cũng đều trở thành không quan trọng. Chính vì thế mà có những người đã sẵn lòng mất tất cả, kể cả sinh mạng mình, chiến đấu cho tổ quốc, hay vào những khu rừng hẻo lánh để truyền đạo cho thổ dân ăn thịt người, hay hy sinh vượt mọi gian khổ để trở thành ca sĩ… Liếc mắt điểm nhanh qua chuyên mục Chứng Nhân của Đọt Chuối Non ta có thể nhận ra sự tập trung dữ dội vào sứ mệnh của mình của những người đã tìm ra tiếng gọi— Cô giáo Thùy Trâm, chị Nguyễn Thị Tiến tìm xác đồng đội, Robert Poduna trầm lặng trên đồi Buông, nhà cách mạng Y Ngông Niê Kdăm, Cô giáo Huỳnh Huệ, ca sĩ Thủy Tiên, Nguyễn Hữu Vinh lưu đày trên đảo xanh, Bùi Văn Toản ghi dấu tù nhân Côn Đảo.

Bí mật thành công là tìm được tiếng gọi trong lòng mình.

Nhưng, ngoại trừ một thiểu số may mắn nghe được tiếng gọi, đối với đa số người trên thế giới, tiếng gọi đó luôn luôn là một bí mật.

Tức là, bí mật thành công là tìm được tiếng gọi luôn luôn bí mật đó 🙂 Nhưng đã là bí mật thì không thể bật mí được. 🙂 Đó là vấn đề của đại đa số người, và vì thế mà đa số chúng ta thường cảm thấy đi qua cuộc đời như bèo dạt mây trôi, đời đẩy đến đâu trôi đến đó, chứ cũng chẳng biết sứ mệnh mình là gì.

Nếu bạn là một trong những người như thế thì, chào mừng bạn bước lên thuyền (cho cùng hội cùng thuyền)!

Những người đã nghe tiếng gọi đều xác nhận một điều là họ luôn luôn có thôi thúc trong lòng về một chuyện nào đó, không bỏ qua được. Thôi thúc có nhiều hình thức—khi thì ồ ại như đại dương, khi thì nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng điều giống nhau là thôi thúc luôn có mặt ở đó, luôn rỉ rả ngày này qua tháng nọ trong lòng, không trả lời nó thì không xong.

Để mình chia sẻ với các bạn kinh nghiệm riêng của mình. Từ năm 17 tuổi, mình đã có một câu hỏi trong đầu: “Làm thế nào để Việt Nam ra khỏi chiến tranh đói nghèo và thành cường thịnh?” Câu hỏi này chẳng có gì ồ ạt cả, nhưng nó cứ ở đó trong đầu ngày đêm, không chịu tắt công-tắc, rất phiền toái. Vì vậy mình nghiên cứu đủ thứ môn trên trời dưới đất để tìm câu trả lời—luật, tâm lý học, kinh tế học, chính trị học, triết học, thánh kinh…. hằng mấy chục năm không nghĩ. Rất nhiều khi rất bực mình vì chẳng tập trung tâm trí vào việc gì khác được… Và trong bao nhiêu năm mình chẳng hề nghĩ đến tiếng gọi của mình là gì, luôn luôn cảm thấy như mình chẳng có tiếng gọi gì ráo, vì làm nghề gì thấy cũng trống trải. Mãi cho đến những năm về sau này mình mới “ngộ” ra là mình đã có một tiếng gọi cả mấy mươi năm mà không thấy… tức là làm gì mà giúp được quê mẹ một tí thì mình vui, còn không thì làm bất kì việc gì trên đời cũng thấy trống trải.

Có lẽ là nhiều người chúng ta có những thôi thúc tương tự, nhưng ta không biết rằng đó là tiếng gọi của mình, có lẽ vì ta không để ‎ý đến nó, hoặc là bị những cái ồn ào khác trong đời sống bận rộn hàng ngày lấn át, làm ta không nghe được nó. Nhưng có lẽ cách dễ nhận ra nhất là ta không vui với việc ta đang làm. Cảm thấy trống trải và vô nghĩa. Đó rất có thể là dấu hiệu ta đang có một tiếng gọi bên trong mà chưa nghe được, và chưa bắt tay với nó được.

Thường ta hay chạy theo những tiếng nói bên ngoài—bố mẹ nói học cái này tốt cái kia xấu, bạn bè nói làm việc này việc kia kiếm ra tiền lẹ—cho nên ta không nghe được tiếng gọi bên trong. Hoặc đôi khi ta nghe, nhưng chẳng buồn làm gì với nó vì ta không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại.

Mình nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đã sống rất trọn vẹn, cho đến khi ta đã đi theo tiếng gọi trong lòng.

Trong thời gian chờ đợi, chúng ta nên làm hai điều: (1) Học và thực tập những kỹ năng tốt để xây vốn liếng, và để luôn luôn sẵn sàng cho tiếng gọi, dù tiếng gọi đó là gì. Và (2) tĩnh lặng thường xuyên để có thể nghe những tiếng nói của quả tim mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com