Category Archives: trà đàm

Tụng kinh – Reciting Sutras

Chào anh chị em,

Một nông dân nhờ một vị sư Thiên Thai tụng kinh cho vợ đã qua đời. Sau khi tụng xong, người nông dân hỏi: “Thầy nghĩ là vợ tôi có được phúc đức nhờ tụng kinh không?”

“Không những chỉ là vợ anh, mà tất cả sinh linh đều hưởng lợi nhờ tụng kinh,” sư trả lời.

“Nếu thầy nói tất cả mọi sinh linh đều có lợi,” người nông dân nói, “vợ tôi rất yếu và những người khác sẽ ăn hiếp cô ấy, lấy đi phước đức của cô ấy. Vậy thầy làm ơn tụng kinh chỉ cho cô ấy thôi.” Continue reading Tụng kinh – Reciting Sutras

Vượt đại dương – Crossing the ocean

Chào các bạn, mình mới viết bài Thiền Thi, chia sẻ với các bạn.

My friends, I have recently written a Zen poem, sharing with you.

Hoành

Vượt đại dương

Con thuyền nhỏ xíu vượt đại dương
Sóng to sóng nhỏ bão giông bất thường
Đi hoài đi riết tới bờ nớ
Mới hay ni nớ chỉ một bờ
Không biển để vượt, không vượt biển nào
Còn mê thì thấy hai bờ
Tỉnh ra chỉ thấy một bờ mà thôi

(TĐH July 12, 2025)
Crossing the ocean

The tiny boat crosses the ocean
Big waves, small waves, storms, typhoons, unpredictable
Constant going, going, I come to the other shore.
And realize the two shores are but one
No ocean to cross, no crossing over.
Still in slumber, two shores
Enlightened, one shore.

(TĐH July 12, 2025)

Nghệ An: Lũ ồ ạt đổ về, gần mức 5.000 năm xảy ra 1 lần. Phải chăng vì rừng nguyên sinh đã bị đốn quá nhiều?

Khánh Hoan,Thanh Niên

23/07/2025 07:38 GMT+7

Nghệ An: Lũ ồ ạt đổ về, gần mức 5.000 năm xảy ra 1 lần.

Lũ đổ về quá quá lớn khiến nhiều xã miền núi ở Nghệ An ngập sâu trong nước, người dân tất tả chạy lũ trong đêm. Lưu lượng nước về hồ thủy điện Bản Vẽ gần mức 5.000 năm xảy ra 1 lần.

Đêm 22.7, UBND tỉnh Nghệ An phát thông báo khẩn cho biết lúc 21 giờ cùng ngày, lưu lượng nước thượng lưu về hồ thủy điện Bản Vẽ đạt 9.543 m3/giây, gần đạt lưu lượng đỉnh lũ kiểm tra là 10.500 m3/giây (tần suất 0.02%, tức là 5.000 năm xảy ra 1 lần).

Các chuyên gia nhận định lưu lượng nước về hồ thủy điện Bản Vẽ gần mức tần xuất 5.000 năm xảy ra 1 lần. Trước tình hình trên, hồ thủy điện Bản Vẽ phải tiến hành cắt giảm lũ với lưu lượng xả xuống hạ du là 1.727 m3/giây, và sẽ tăng nhanh trong thời gian tới.

Continue reading Nghệ An: Lũ ồ ạt đổ về, gần mức 5.000 năm xảy ra 1 lần. Phải chăng vì rừng nguyên sinh đã bị đốn quá nhiều?

Eshun ra đi – Eshun’s departure

Chào anh chị em,

Khi Thiền cô Eshun đã quá 60 và sắp sửa rời khỏi thế giới này, cô bảo vài vị sư sắp một đống củi giữa sân.

Ngồi ngay ngắn giữa đài hỏa táng, cô bảo họ đốt lửa chung quanh.

“Cô ơi!” một vị sư la lớn, “nóng không cô?”

“Chuyện đó chỉ có mấy người ngu như cậu mới quan tâm,” Eshun trả lời.

Ngọn lửa bốc cao, và ni cô qua đời. Continue reading Eshun ra đi – Eshun’s departure

Trái tim tôi cháy như lửa – My heart burns like fire

Chào anh chị em,

Soyen Shaku, thiền sư đầu tiên đến Mỹ, nói: “Tim tôi cháy như lửa nhưng mắt tôi lạnh như tro chết.” Thiền sư có những quy luật thực hành mỗi ngày trong đời, như sau:

• Mỗi buổi sáng trước khi thay áo quần, đốt nhang và ngồi thiền. Continue reading Trái tim tôi cháy như lửa – My heart burns like fire

Tiếng vỗ của một bàn tay – The sound of one hand clapping

Chào anh chị em,

Mokurai, Tiếng Sấm Tĩnh Lặng, là thiền sư trụ trì chùa Kennin. Sư có một đệ tử nhỏ tên Toyo mới 12 tuổi. Toyo thấy các đệ tử đàn anh vào phòng thầy mỗi sáng và tối để nhận giáo huấn trong lớp riêng một thầy một trò và được hướng dẫn cá nhân về cách dùng công án để chận tâm trí không đi lang thang.

Toyo cũng muốn được vào lớp riêng.

Mokurai nói, “Đợi một thời gian đã. Con còn nhỏ.”

Nhưng Toyo nằng nặc xin, vì vậy cuối cùng thầy cũng đồng ý.

Chiều tối, cậu bé Toyo đến đúng giờ, trước cửa phòng thầy Mokurai dùng làm lớp riêng. Cậu đánh một tiếng cồng báo hiệu đã có mặt, gập mình chào lễ phép ba lần ngoài cửa, và bước vào ngồi yên lặng một cách lễ độ trước mặt thầy,

“Con có thể nghe âm thanh của hai bàn tay khi hai tay vỗ vào nhau,” Mokurai nói. “Bây giờ chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay.” Continue reading Tiếng vỗ của một bàn tay – The sound of one hand clapping

Prayer of Service – Lời nguyện phụng sự

La Priere (Cầu nguyện)
William-Adolphe Bouguereau
Năm 1878

Chào các bạn,

Lời nguyện phụng sự là bài cầu nguyện mình viết 9 năm trước (năm 2016). Hôm nay mình dịch sang tiếng Anh để chia sẻ lần nữa với các bạn.

Chúc các bạn sướng vui trong Chúa từng phút từng giây.

PTH

***
Continue reading Prayer of Service – Lời nguyện phụng sự

Lời khuyên của mẹ- A mother’s advice

Chào anh chị em,

Jiun, một thiền sư thời Sứ Quân, là một học giả tiếng Phạn Sanskrit nổi tiếng đời Tokugawa. Khi còn trẻ, Jiun thường thuyết giảng cho các thiền sư khác.

Mẹ Jiun nghe điều này và viết cho chàng một lá thơ: Continue reading Lời khuyên của mẹ- A mother’s advice

Nguyên lý đầu tiên – The first principle

Chào anh chị em,

Nếu đến chùa Obaku ở Kyoto ta sẽ thấy một dòng chữ khắc “Nguyên Lý Đầu Tiên”. Các chữ này lớn lạ thường, và những người rành thư pháp luôn luôn thán phục chúng như là những tác phẩm hàng đầu. Các chữ này do Kosen viết hai trăm năm về trước.

Lúc viết, thiền sư viết trên giấy, sau đó các nghệ nhân làm bản khắc lớn hơn bằng gỗ. Trong khi thiền sư viết, có một người đệ tử bạo gan ở bên cạnh, vị này đã hòa nhiều lít mực cho thiền sư để viết mấy chữ này và luôn luôn phê bình thư pháp của thiền sư. Continue reading Nguyên lý đầu tiên – The first principle

Một dụ ngôn – A parable

Chào anh chị em,

Phật nói một dụ ngôn trong kinh:

Một người đàn ông đi ngang cánh đồng và gặp con cọp. Anh ta chạy, cọp đuổi theo. Chạy đến một vực sâu, anh nắm rễ của một dây leo và nhảy xuống vực. Con cọp đứng trên vực đợi anh. Run rẩy, anh ta nhìn xuống đáy vực, một con cọp khác đang đợi dưới đáy để ăn anh. Chỉ có sợi dây leo đang giữ anh lại.

Hai con chuột, một trắng một đen, đang gặm sợi dây leo. Anh thấy một quả dâu chín mọng gần anh. Một tay nắm sợi dây leo, tay kia anh hái trái dâu. Ngọt ơi là ngọt! Continue reading Một dụ ngôn – A parable

Dạy kiểu hà tiện – Stingy in teaching

Chào anh chị em,

Một bác sĩ trẻ ở Tokyo tên Kusuda gặp một người bạn học chung ở đại học đang học thiền. Chàng bác sĩ trẻ hỏi thiền là gì.

“Tôi không thể nói với anh nó là gì,” người bạn trả lời, “nhưng tôi chắc một điều là, nếu anh hiểu thiền, anh sẽ không sợ chết.”

“Được,” Kusuda nói. “Tôi sẽ thử. Làm sao tôi tìm được một vị thầy?” Continue reading Dạy kiểu hà tiện – Stingy in teaching

Không xa Phật vị – Not far from Buddhahood

Chào anh chị em,

Một sinh viên đại học thăm thiền sư Gasan và hỏi ông: “Đã bao giờ thầy đọc Thánh Kinh Thiên chúa giáo chưa?”

“Chưa, đọc cho tôi nghe đi,” Gasan nói.

Người sinh viên mở Thánh Kinh và đọc phúc âm Thánh Matthew: “Và tại sao lại lo áo quần? Hãy xem các bông huệ ngoài đồng mọc thế nào. Chúng không làm việc, không dệt vải, nhưng tôi nói thật với các bạn ngay cả vua Solomon trong tất cả vinh quang của mình cũng không mặc đẹp như các bông hoa đó… Đừng lo đến ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo cho nó.” Continue reading Không xa Phật vị – Not far from Buddhahood

Shoun và Mẹ – Shoun and His Mother

Chào anh chị em,

Shoun là một vị thầy Thiền Tào Động. Khi còn là học trò, bố của Shoun qua đời, Shoun phải chăm sóc mẹ.

Mỗi khi vào sảnh thiền, Shoun luôn luôn mang mẹ đi theo. Vì có mẹ đi theo, mỗi khi Shoun viếng một tu viện, ông không thể sống chung với các vị sư khác. Vì vậy Shoun xây một nhà nhỏ để lo cho mẹ. Shoun chép lại kinh sách, và thi ca nhà Phật, và nhờ đó nhận được ít tiền mua thực phẩm.

Khi Shoun mua cá cho mẹ, người ta chế giễu ông, vì người tu hành không được ăn cá. Nhưng Shoun không màng. Tuy nhiên, mẹ của Shoun thì buồn, thấy con mình bị cười chê. Cuối cùng bà nói với Shoun: “Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thành ni cô. Mẹ cũng có thể ăn chay được.” Bà thành ni cô, và mẹ con nghiên cứu chung với nhau. Continue reading Shoun và Mẹ – Shoun and His Mother

Đường bùn – Muddy road

Chào anh chị em,

Tanzan và Ekido đi chung với nhau trên con đường bùn lầy. Mưa đang rơi nặng hạt.

Đến một khúc quanh, họ gặp một cô gái xinh xắn mặc Kimono và mang đai lưng, không vượt qua ngã tư được.

“Đi, cô em,” Tanzan nói ngay. Bế cô gái trên đôi tay, thiền sư mang cô qua vũng bùn. Continue reading Đường bùn – Muddy road

Một vị Phật – A Buddha

Chào anh chị em,

Ở Tokyo vào thời Minh Trị Thiên Hoàng, có hai vị thầy với tính cách hoàn toàn khác nhau. Unsho là vị thầy Chân Ngôn Tông, giữ mọi lề luật của nhà Phật rất kỹ lưỡng. Ông không bao giờ uống rượu, và không bao giờ ăn gì sau 11 giờ sáng. Vị thầy kia là Tanzan, một giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia, chẳng bao giờ giữ lề luật gì. Khi muốn ăn là ăn, khi muốn ngủ ngày là ngủ.

Ngày nọ Unsho đến thăm Tanzan lúc Tanzan đang uống rượu. Phật tử không được cho ngay cả một giọt rượu chạm lưỡi mình. Continue reading Một vị Phật – A Buddha