Category Archives: Thơ

Thu Về

Mắt nai vàng ngơ ngác
Gió hiu thổi vi vu
Em có hay mùa thu
Bầu trời xanh trong vắt.
HồThu
Thoáng buồn trong ánh mắt
Nổi mong nhớ đợi chờ
Tình yêu sóng xô bờ
Êm đềm cùng năm tháng.
Thu về lá mênh mang
Rụng rơi đầy mùa nhớ
Trái tim hòa nhịp thở
Thổn thức tự bao giờ.
Trời thu xanh ước mơ
Hồ thu yên gợn sóng
Trúc gầy rũ soi bóng
Khắc ghi mỗi thu về.


Hồng Phúc

Tình Thu

Bên hàng dương liễu bóng chiều
Lơ thơ quyến rũ một vầng mây xanh
Dòng sông trôi nhẹ yên lành
Lao xao làn gió mơn nhành tiếng thu

duonglieusong
*
* *
Dịu êm tình biển lời ru
Có bờ cát trắng nắng vàng nhẹ rơi
Có đoàn thuyền nhỏ ra khơi
Có hoa muống biển, tím màu thủy chung
*
* *
Yêu thương chờ đợi nhớ nhung
Họa thành nét vẽ, dệt thành lời thơ
Để người ngâm khúc giăng tơ
Dấu yêu tình nhỏ ngọt ngào vào thu.

Minh Tâm

Thơ Nói

Là phái nữ
Tôi mong mình luôn trẻ
Luôn đẹp xinh duyên dáng yêu đời
Vốn rất quí – nụ cười hoa nở
Tôi mơ sao đừng tắt trên môi
thieu nu 2
Xanh xanh sáng ánh mắt nhìn
Mãi mãi
Thấy hồng trong đen
Giữa bóng tối tia ngời
Là ao ước ngày ngày tôi lặp lại
Trước bao nhiêu buồn vui

Hờn với ghen thường tình
Tôi chỉ muốn
Như ớt cay thêm chút nồng nàn
Làm sao luôn dịu dàng độ lượng
Dù gian nan cay cực ưu phiền

Hơn hết thảy mọi khát khao mong mỏi
Tôi khẩn cầu đừng biết tị hiềm
Sẽ úa nhàu như hoa ngày hạn
Khi tâm hồn thiếu vắng thánh tiên

Vẻ đẹp làn da đôi môi mái tóc
Đâu bền lâu với sóng thời gian
Hẳn bạn gái cũng tin như vậy
Giữ nét trẻ xinh
Chỉ có
Yêu
Tin

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Ta-Mình

Ta em từ thắm cau trầu
Hai lăm năm với “ ruột bầu râu tôm”
Đông mưa đến lúc hạ nồm
Suối hòa sông chảy dưới vòm trời cao.
duyenque
Xa cùng ru giấc chiêm bao
Đắng cay san sẻ, ngọt ngào có nhau
Từ ta hạ thủy con tàu
Trái tim son chữa bạc màu thời gian
Hai tay tạc một đá vàng
Ánh chiều nhạt sắc phai nhan ta- mình.
Duyên thiên gắn kết nhựa tình
Quả yêu mọng ngọt dưới cành diêu bông.

LỐI VỀ
moon-
Hứng trăng vàng trẩy chén trần
Gửi ngàn phương gió ngâm vần tâm thi
Về trời một nẻo nôn chi
Gã già thư thái- vừa đi vừa thiền.

Đinh Đức Dược

Cây và Lá

Phần 1:

Hạnh phúc của Cây là có thể ôm trọn Lá vào trong lòng mình,
Hạnh phúc của Lá là có thể tô điểm cho vẻ đẹp của Cây.
Mà Lá thì sẽ có một ngày nào đó phải lìa cành,
Những chiếc lá mùa thu trải đầy mặt đất,
Lấp kín sự tang thương của mặt đất.
Cây không níu giữ được Lá,
Không nói được lời nào,
TREE AND LEAVE
Chỉ biết lặng lẽ buông Lá.
Nỗi đau của Lá,
Cây không nhìn thấy.
Nỗi buồn của Cây,
Lá không cảm nhận được.
Lá lìa Cây, Lá sẽ không còn hạnh phúc,
Cây rời Lá, Cây chẳng còn vẻ đẹp của mình.
Thời gian luôn dịch chuyển,
Mọi thứ đều thay đổi theo vòng xoắn của nó.
Rồi Cây sẽ có những chiếc Lá mới,
Sẽ không còn nhớ về sự tồn tại của những chiếc lá trước đây.
Lá theo gió cũng bay đến một nơi thật xa,
Sẽ không còn trở về bên Cây.
Kết cục của tình yêu có lẽ cũng như vậy,
Mặc dù đã từng yêu rất sâu đậm,
Nhưng khi một trong hai người không còn nhớ nhung gì về nhau nữa,
Hay khi người mình yêu không còn bên cạnh,
Thì cuối cùng cũng giống như Cây và Lá
Đau thương chỉ là một chút,
Đau đến mức không còn cảm giác thì sẽ có lúc không còn đau được nữa.

Phần 2:

Vào một đêm mùa thu
Lá nói với Cây
Mình phải đi đây
Im lặng…
leave
Một lúc sau, Cây nói
Mình sẽ mãi nhớ về bạn
Gió đêm thổi đến
Cuốn Lá đi theo
Nhưng không cuốn nổi những nỗi niềm của Lá
Những chiếc lá khi rơi thường quên đi quá khứ
Theo gió bay đến thiên đường
Nhưng có những chiếc lá vẫn ngày đêm nhớ đến Cây
Không chịu quên đi
Do đó Lá không đến được thiên đường
Lại trở về bên cạnh Cây
Lá cảm thấy thật hạnh phúc
Lá hỏi Cây
Bạn có còn nhớ mình không
Cây giả bộ không nhớ
Trái tim Lá thấy nhói đau
Lại là một đêm mùa thu
Lá nói với Cây
Hình như đã đến lúc mình phải đi rồi
Lại là sự im lặng…
Rất lâu, Cây mới nói: tôi sẽ không ngăn cản bạn
Nghe Cây nói, trong tích tắc
Lá đã khóc
Gió đêm làm cây rung nhẹ
Cuốn theo lá
tree
Cây không nhìn thấy Lá đã khóc
Đây là lần đầu tiên Lá vì Cây mà khóc
Và cũng là lần cuối cùng
Theo gió Lá bay về thiên đường chọn lựa sự lãng quên
Không còn nhớ Cây là ai
Vì Lá hiểu rằng
Đối với Cây
Lá chỉ là một chiếc lá rất bình thường
Giờ Lá chỉ biết
Bản thân
Là một chiếc lá rơi rụng trong thiên đường
Nhưng
Cuối cùng ai là người sai
Là Cây sai
Sai ở chỗ không nên dễ dàng quên đi mọi thứ như vậy
Hay là Lá đã sai
Sai ở chỗ không nên quyến luyến đến vậy
Sự đau thương của tình yêu
Thường những người đang yêu không để tâm
Yêu càng sâu đậm
Đau càng rõ rệt
Lựa chọn lãng quên
Là cách gửi gắm duy nhất
Sẽ không còn nhớ nhung
Và sẽ không còn đau khổ.

Điều tôi muốn nói với các bạn rằng: Còn có một tình yêu được gọi là vứt bỏ!

Kiều Tố Uyên

(Dịch từ Trung văn)

Trao Anh

Con dốc cao
Và Ban Mê dịu nắng
Dã quỳ tươi tắn
Cười với em chiều nay.

Ai dịu dàng nắm khẽ bàn tay…
Em bối rối bên anh,
trao anh 10Chiều cao nguyên lộng gió.
Tim thiếu nữ như con chim nhỏ,
Hát vang lời yêu thương.

Ban Mê có phải thiên đường
Nở đầy hoa cổ tích?
Để em bên anh trong một chiều tĩnh mịch
Trao anh, bàn tay em…

Trao anh,
Nét tươi trên môi,
Nét cười trong mắt.
Trao anh,
Trái tim trong vắt
Ngọt ngào…

Phạm Kiêm Yến

Thương về Miền Trung

XIN NẮNG HỒNG LÊN

bão lũ

Dòng sông nhỏ hiền hoà trôi nhẹ
Nắng nhẹ nhàng hoạ khúc đồng quê
Lối vườn xưa dịu mát ta về
Ôi đẹp lắm miền Trung dịu ngọt
Bổng hôm nay chim ngừng vui hót
Thảng thốt nhìn dòng nước mênh mông
Cảnh hoang tàn gẫy đổ bão dông
Ôi đau lắm chìm trong trời biển
Mẹ rời rã thét gào khàn tiếng
Trẻ bàng hoàng vô vọng tìm cha
Lũ bủa vây cướp đoạt mái nhà
bão

Vành khăn trắng hay biển đời chìm trắng…
Xin trời hãy toả hồng ánh nắng
Xua tan đi bão tố thét gầm
Xin trả về đoàn tụ tình thâm
Nhân thế hỡi kết vòng tay nhân ái!!!

TRẢ LẠI EM TÔI

Một đời cha chống chỏi gian nan
Một đời mạ tảo tần vất vả
Một đêm thôi bão cướp đi tất cả
Một đêm thôi con thành kẻ không nhà
bão 2
Trẻ thét gào đói lả tìm cha
Khô lệ đỏ hư vô tìm mạ
Chân bơ vơ đi qua mọi ngả
Thảng thốt tìm lại những ngày qua
Bão vô tình chẳng chịu buông tha
Vẫn vô tâm cướp đi tất cả
Vẫn nhấn chìm cuộn sóng trôi xa

Em về đâu trong cảnh không nhà?
Cầu trời sóng lặng bão im
Trả em tôi lại những gì ngày qua
Nào lời ngọt mạ, nào ấm tay cha
Ru em nối nhịp tấm lòng yêu thương

Minh Tâm

Đêm Nghe Bão Quê Ta

Đêm nằm lặng nghe bão giông bao luqueta
Từng cơn gió rít quặng lòng xót xa
Miền Trung khúc ruột quê ta
Chìm trong con nước, cửa nhà nát tan .

Nguy cơ đói rét lầm than
Màn trời chiếu đất cơ hàn người ơi .
Lá lành đùm lá tả tơi
Bạn tôi chung sức xua vơi nỗi sầu .

Yêu thương đoàn kết cùng nhau
Xin người rộng mở mau mau giúp đời

Quê hương tha thiết gọi mời

Hồng Phúc

Hoa Giấy

Tím rịm
Đỏ xôn xao
Ngời trắng
hoa giay

Hoa nở vô tư dưới nắng dòn
Trước sân nhà nhởn nhơ đàn bướm
Mỏng mai làm sao
Tươi tắn làm sao
Nắng mê man sắc càng tung thắm
Hồn nhiên
Kiêu hãnh
Hoa theo hoa ngời rạng ánh mặt trời
Em mỏng mai sao lạ lùng thế hoa ơi
Cả khi rơi cánh vẫn không rời cánh
Sắc màu không đổi
Khô trên lối gầy
Không mảy may thơm
Em gieo hương bằng bung tỏa
Tung tăng đón nắng
Cho đời thêm niềm vui
Trong oi ả nắng trưa
Gặp màu hoa em tôi quên nỗi đường dài

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Tạ Ơn

happy life

Hãy hát cùng ta hỡi thế nhân
Cuộc đời ôi! đẹp đến vô ngần
Nếu mai có về nơi vô tận
Xin được lời, lần nữa tri ân

Đời người chỉ được có một lần
Sống vui, sống đẹp tính nhân văn
Mai kia, đến lúc về vô tận
Hãy hát cùng ta hỡi thế nhân

Minh Tâm

.

Thanks
thanks
Sing with me, O humanity
So wondrous is life’s beauty
If I must die tomorrow
I’d say thanks before I go

We have just one life to live
Let’s live right, live happily
When it’s time for us to leave
Sing with me, O humanity

TĐH translated
Oct. 30, 2009
Lake of the Woods, VA USA

Áo Xanh

blue

Ngỡ gặp lại mình ngày xinh xắn hai mươi

Khi em mặc áo xanh anh chọn

Chỉ với gương mà em bẽn lẽn

Như đang soi ấm áp mắt anh.

Qua lâu lắm rồi

Thuở nao nức giảng đường

Chiều tan trường ngóng em góc phố

Người đẹp người xinh

Người quen người lạ

Anh dõi tìm áo xanh dáng nhỏ tóc dài

Qua lâu lắm rồi

Thuở hồi hộp hẹn hò

Chuyện bâng quơ mà vui như hội

Vòng xe chậm

Tưởng không thể nào chậm hơn được nữa

Vẫn thấy đường về ngắn quá dưới hoàng hôn

Qua lâu lắm rồi…

Màu tóc đã phai

Ngọt đắng vị đời

Bao lần nếm trải

em xanh

Con chúng mình tuổi nhiều hơn em, anh ngày ấy

Hẳn sẽ cười trêu áo mẹ thiên thanh

Nhưng lẽ nào có thể trách anh

Nỡ hờn anh chọn nhầm tuổi áo

Khi khúc khích sắc xanh mách nhỏ

Trong lòng anh

Em mãi thuở hai mươi.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Cảm Ơn Đời

Ơn đời cho những niềm đau

Để ta cảm nhận nổi sầu thế nhân.

Ơn người gieo những si sân

Cho ta tìm bến tinh thần yêu thương.

cam on doi 2

Làm người, trong cõi vô thường

Mấy ai không vướng tai ương cuộc đời.

Hãy vui đón nhận người ơi.!

Vô tư đi hết cuộc chơi thế trần.

Hồng Phúc

Cảm xúc Nhớ rừng

Nghe tên ông Thế Lữ đã lâu
Đọc thơ ông mới thấy hồn Thế Lữ
Mượn chú hổ trong giam cầm bách thú
Để ngỏ lời thay non nước ngàn xưa

caged tiger

Thân tù ngục hỡi kiếp đời nô lệ
Xích xiềng kia -Hổ bỗng hóa thân người
Bừng khí phách muốn tung hoành cho thỏa
Chốn giang san non nước hóa tâm hồn

Cây cỏ, trời mây cùng sông núi
Vẫn âm vang hơi thở của muôn loài
Hồn sông núi đã hóa thành bất tử
Chốn giam cầm như xiềng xích đã phá tan

Trả lại cho đời hỡi tự do muôn thưở
Nỗi nhớ rừng đã thỏa chí dọc ngang
Niềm mơ ước lại trở về nguyên vẹn…
Hỡi ông Thế Lữ có còn chăng?!
Lời thơ khí phách như hóa thành lửa đốt
Rực trong lòng khi cháy bỏng những khát khao

tropical foret 1
Như chú hổ chốn giam cầm bách thú
Là nỗi niềm sâu thẳm của lòng ta
Mong cũng có “tự do” trong hi vọng
Như chim sổ lồng tung cánh giữa trời xanh
Chớ ai hiểu ta ngông cuồng như hổ dữ
Không! đơn giản như khí trời ta đang thở
Là sự thanh thản của tâm hồn
Là dịu êm trong hạnh phúc
Là sự vươn lên trong hạnh phúc tràn đầy
Là niềm tin cao cả mênh mông
Vào chân lý cả biển trời như một
Không dối lừa, thủ đoạn xấu xa

Để mãi mãi người với người là bạn
Không buồn phiền như giấc mộng chúa sơn lâm
Chào Thế Lữ hỡi nhà thơ có lửa
Ông là người đốt lửa của lòng ta!

Mùa thu 1996

Lã Thị Thu Hà

Thưởng Nguyệt

thuyentrang1

Thuyền trăng điểm khuyết trôi lả lơi
In nhẹ vòm mây một khoảng trời
Liễu biếc ngọn đùa gió mơn man
Vờn đón men nồng hương dạ lan

Cuội hái lá đa cầm khúc vọng
Nàng Nga soi bóng vũ khúc hồng
Thuyền trôi in nước vời tay tới
Cảnh đẹp mơ say cảm ơn đời…

Minh Tâm

Mười năm nhìn lại

bo me

Mười năm trước chúng ta là những người con,
Mười năm sau chúng ta là những người cha, người mẹ.
Mười năm trước tôi không hiểu thế nào là mái ấm gia đình,
Mười năm sau tôi mới nhận thức được thế nào là một gia đình hạnh phúc.
Mười năm trước tôi khao khát được rời nhà đến một nơi thật xa,
Mười năm sau tôi lại khao khát được từ nơi xa quay trở về nhà.
Mười năm trước tôi thường hay tranh cãi với ba mẹ,
Mười năm sau tôi lại thèm được nghe ba mẹ mắng một lần biết nhường nào.

bo me 1
Mười năm trước tôi cứ nghĩ mình là một cái cây lớn,
Mười năm sau tôi mới hiểu mình chỉ là một ngọn cỏ bé nhỏ.
Mười năm trước tôi chỉ có thể lãng phí duy nhất một thứ là thời gian,
Mười năm sau tôi có thể lãng phí bất cứ thứ gì trừ thời gian.
Mười năm trước chúng ta có thể nói tuổi thanh xuân là vô hối,
Mười năm sau chúng ta chỉ có thể nói tuổi thanh xuân đã không còn.
Mười năm trước chúng ta có thể đùa cợt với cuộc đời,
Mười năm sau chúng ta lại bị cuộc đời đùa cợt lại.

Kiều Tố Uyên dịch từ Trung Văn.