Category Archives: Thơ

Huế Đô


Biển vang tiếng sóng.
Cây cối đâm chồi.
Mùa xuân. Ôi mùa xuân. Xuân đến
Nội Khoa Một. Những ngày đầu năm.
Anh cô đơn. Em cô đơn
Anh gặp em. Anh yêu. Em yêu
Ôi tình yêu của chúng ta.

Vĩ Dạ. Chiều gió mát. Có mây. Rừng ngô. Vũ khúc
Anh cùng em. Chè ngọt. Nhưng em ơi, thua, thua, tình yêu của chúng ta.
Từ Hiếu. Mưa bụi. Lạnh. Hồ Bán Nguyệt. Nước lặng lờ. Nụ hoa hồng, hé nở.
Anh hôn hoa . Em hôn hoa. Thương ơi là thương. Thương !
Thiên An. Ngàn thông. reo. reo. Anh dắt em . lên đồi . chim ca hát . cỏ dại . trải lối đi
Rặng dương liễu. ngập ngừng. che. che .Tình yêu. Ôi tình yêu. đầu đời.
Trường Đồng Khánh. Những chiều hẹn hò.
Sông Hương. Những chiều hoàng hôn.
Cầu Tràng Tiền. Những chiều. Anh và em. Qua cầu.

Huế đô ơi ! Những chiều. Anh và em. Có nhau.
Anh thấy. Em thấy. Anh trở lại. Em trở lại. Ngày ấu thơ.
Thiên thần.


Nguyễn Quý Ninh

Viết năm một chín bảy sáu : tập “ Thơ Tỏ Tình”

Chuyện Với Dòng Sông


Ai hát câu à ơi
Để giữa lòng ta mênh mang chiều xuống
Chiều Trung Phước, chao ôi! Chiều quá muộn
Bắt tội dòng Thu tương tư.
Đã đôi lần xuôi ngược bến sông Thu
Ta mới hiểu Đại Bình đa mang đến thế
Em xõa tóc quấn đời dâu bể
Ta ngây ngô say trọn đêm rằm.
Đã lỗi với người vạn cuộc trăm năm
Sá gì không say cốc nữa

Chếnh choáng li tràn cụng ráng chiều rực lửa
Tân hôn chi, cuộc tình đầu.
Đã đọc nát nhiều nghĩa lí bể dâu
Lại ngu ngơ chi lời hẹn ước
Bạc tóc còn vương câu hò đò ngược
Ta lội về uống ngụm nước nguồn xanh
Trăm năm thôi đã… thôi đành!


Nguyễn Tấn Ái

Thư U Sương

Thơ Jacques Prévert
Inrasara chuyển sang Việt ngữ.

Nhớ không em Thư U Sương
Tầm tã mưa rơi cảng Nha Trang ngày ấy
Em bước đi môi cười diệu vợi
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa.
Thư U Sương nhớ không
Mưa xuống không ngừng phố biển Nha Trang
Đường Trưng Vương
Anh gặp em ngày ấy
Và em cười diệu vợi
Và anh cũng cười
Nhớ không em Thư U Sương
Em người anh chưa hề quen
Anh người em chưa hề quen
Nhớ lại một thoáng đời đã mất
Đừng quên
Người con trai sau mái hiên mưa bạt
Đã gọi to tên em
Thư U Sương
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa
Và em chạy ngã vào vòng tay người phiêu giạt
Nhớ lại chuyện ấy đi em Thư U Sương
Đừng bao giờ dỗi anh
Vì anh đã nói mày tao với em
Anh nói mầy tao những kẻ anh yêu
Dù anh chỉ một lần gặp gỡ
Anh nói mầy tao với tất cả những kẻ yêu nhau
Dù anh chưa một lần gặp gỡ
Nhớ nhé em Thư U Sương
Đừng quên
Cơn mưa sung sướng và hiền minh
Mưa trên khuôn mặt em hạnh phúc
Trên thành phố này đang tràn hạnh phúc
Mưa rơi trên biển Nha Trang
Trên xưởng máy.

Thôi rồi Thư U Sương
Từ chiến cuộc ngu ngốc lan tràn
Em sao rồi giữa bầu trời ngục ngầu lịch sử
Dưới mưa sắt mưa đồng mưa máu người mưa lửa
Em còn không
Và chàng còn không
Kẻ đã ôm em trong vòng tay đắm đuối cháy nồng
Chàng còn không hay đã biệt vô tăm tích?

Ôi Thư U Sương
Mưa xuống không ngừng phố cảng Nha Trang
Mưa như cơn mưa ngày đó
Nhưng tất cả đã sụp đổ
Trôi chìm vào vực thẳm đại dương
Mưa đã thành kinh hoàng chia xé tóc tang
Cũng chẳng như cơn dông bão
Của sắt của đồng và của máu
Mà giản đơn chỉ còn là của lũ mây trời
Như những con chó đi hoang phờ phạc
Chết đuối và biến tan
Theo dòng mưa bến cảng Nha Trang
Thối rã vào nơi xa xăm
Rất xa biển Nha Trang
Và không còn gì nữa cả.

(Phan Rang, mùa hè 1982)
___________________
* Nguyên tác: “Barbara”, trong Paroles, loại sách Le Livre de Poche, Gallimard, Paris, 1949, p. 199-200. Người dịch tạm dùng địa danh Việt để thay các tên người và địa danh được dùng trong nguyên tác.

Nguyên tác:

Barbara

Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là
Et tu marchais souriante
É panouie ravie ruisselante
Sous la pluie
Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest
Et je t’ai croisée rue de Siam
Tu souriais
Et moi je souriais de même
Rappelle-toi Barbara
Toi que je ne connaissais pas
Toi qui ne me connaissais pas
Rappelle-toi
Rappelle-toi quand même ce jour-là
N’oublie pas
Un homme sous un porche s’abritait
Et il a crié ton nom
Barbara
Et tu as couru vers lui sous la pluie
Ruisselante ravie épanouie
Et tu t’es jetée dans ses bras
Rappelle-toi cela Barbara
Et ne m’en veux pas si je te tutoie
Je dis tu à tous ceux que j’aime
Même si je ne les ai vus qu’une seule fois
Je dis tu à tous ceux qui s’aiment
Même si je ne les connais pas
Rappelle-toi Barbara
N’oublie pas
Cette pluie sage et heureuse
Sur ton visage heureux
Sur cette ville heureuse
Cette pluie sur la mer
Sur l’arsenal
Sur le bateau d’Ouessant
Oh Barbara
Quelle connerie la guerre
Qu’es-tu devenue maintenant
Sous cette pluie de fer
De feu d’acier de sang
Et celui qui te serrait dans ses bras
Amoureusement
Est-il mort disparu ou bien encore vivant
Oh Barbara
Il pleut sans cesse sur Brest
Comme il pleuvait avant
Mais ce n’est plus pareil et tout est abimé
C’est une pluie de deuil terrible et désolée
Ce n’est même plus l’orage
De fer d’acier de sang
Tout simplement des nuages
Qui crèvent comme des chiens
Des chiens qui disparaissent
Au fil de l’eau sur Brest
Et vont pourrir au loin
Au loin très loin de Brest
Dont il ne reste rien.

Jacques Prévert, Paroles

Mùa Đông Cao Nguyên

Khi cà phê đã vào kỳ đậm trái
Người cao nguyên chộn rộn những bạt bao
Nắng hanh vàng lơ lửng giữa từng cao
Là cũng lúc gió mùa đang trở giấc

Khi ven đường một sắc vàng ươm hé
Nét cao nguyên rờ rỡ mắt người qua
Hạt sương tròn mơn mởn những cánh hoa
Và đây đó trái cà phê đỏ ối

Hương cà phê miên man tràn khắp lối
Toả muôn người hơi ấm gió mùa đông
Mặt trời lên, ưng ửng má em hồng
Tay thoăn thoắt hái mùa xuân trên lá

Nghe trong gió mênh mang lời ai vọng
Và mắt nồng trong nắng mới lung linh
Những xôn xao nhạc khúc trái tim mình
Đồng dao với gió mùa thêm náo nức

Mùa đông gió, mùa cao nguyên vào vụ
Bao âu lo, chiu chắt những nắng mưa
Để từ chiếc cối xay tuôn giòn giã
Hạt cà phê nòn nõn hắt lên trời

Dẫu đông về mang nỗi nhớ chơi vơi
Vẫn dìu dịu nghe lòng nhen lửa ấm
Mỗi khi nhấp chất cà phê nồng đậm
Lại nghe mùa đông phố núi xôn xao

ĐÀM LAN

Rừng – trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm

rừng ơi
rừng ơi
những ô cửa nhà dài mở ra cõi màu xanh
bên kia sông Sêrêpốc màu xanh
hai bên con đường đất đỏ màu xanh
bữa cơm chiều mẹ dịu dàng lên khói
tiếng tù và mờ xanh

em mới về với mẹ với anh
tóc em xanh màu xanh mí mắt
một mí xanh ôi muôn nẻo đường rừng
bàn chân em dẫm ngang ngọn cỏ
tà áo xanh hun hút giấc mơ

xanh câu hát lá bay
ngày và đêm cứ chảy
một thế kỷ bụi mù nắng cháy
quê hương ôi ta còn tiếng hát
những nốt nhạc rơi trên nhà dài
thổi trên môi chiếc lá
cho cha hoang dã như rừng

rừng trên chiếc gùi
rừng trong quả bầu khô
mái tóc nàng rừng xõa ngang trước mặt
nàng rơi nước mắt
trước rìu và lửa
ngày cha xin hạ cây về làm K’pan
ngày cha đốt rẫy dắt lúa về nhà cho mẹ
ngày bếp lửa nhà em ấm thế
ngày ché rượu nhà em như thể
chảy vào máu vào mắt em rạo rực
tiếng T’langput luồn vào trong ngực
em có còn nhớ đến anh không

Trích Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm
Lê Vĩnh Tài

Thơ tặng Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Chị Hoàng Thiên Nga vừa chuyển ba bài thơ của anh Văn Thanh gởi ĐCN. Đây là bải đầu tiên, Thơ tặng Đọt Chuối Non. Ví anh Văn Thanh chưa có thư mục tại ĐCN, nên mình post bài này dưới account của chi Hoàng Thiên Nga để chị tiện chuyển tiếp các phản hồi đến anh Văn Thanh.

Cám ơn anh Văn Thanh nhiều. Rất vui có anh vào Vườn Chuối cùng các bạn. Đến giờ này thì chắc là anh Văn Thanh là người lớn tuổi nhất ĐCN rồi đó. Người nhỏ nhất thì còn học đâu lớp 8. Khúc giữa thì đầy đặc đủ chuối lớn chuối bé chuối sồn sồn.

Cám ơn Hoàng Thiên Nga đã rinh anh Văn Thanh vào đây 🙂

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành


Thơ tặng Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non
Xanh mầm hy vọng
Bài thơ tình anh viết tặng em
Nắn nót mở ra mời bạn cùng xem
Tình chung thủy
Lá xanh đùm lá rách

Đọt Chuối Non mới là trang sách
Mở vào đời
Xin gió chớ mạnh tay

Văn Thanh

Tình


Một thứ trọng lượng không vĩnh cửu
Có lúc như đá đeo
Có khi như lá rụng
Chênh vênh hồn người
Không miễn cưỡng

Còn duyên
Tình lấp lánh
Bừng nở vàn sắc hoa
Sớm chiều
Những bản tình ca réo rắt
Mắt môi
ủ lửa

Cạn duyên
Xám lạnh chiều tàn
Mùa đông tràn khắp lối
Những mảnh hình xưa ghép lại
Thành những đoá
Lông chông

Hết duyên
Ngày đi qua nhẹ bỗng
Chén rượu nồng…hết men
Thanh âm quen rơi vào tan loãng
Cái nhếch môi
Nhạt

Ném một tràng cười
Vào cõi mênh mang

ĐÀM LAN

Ẩn Ngữ Pauh Catwai


Ẩn Ngữ Pauh Catwai*

Con không thể chọn làm đứa con tổng thống Pháp hay cháu đích tôn quốc vương Brunei
con không thể chọn ra đời ở Thái Lan hay Mĩ quốc
con là Chăm ngay ban đầu vỡ ra tiếng khóc
(còn hơn thế: chín tháng mười ngày trước khi vỡ tiếng khóc)
khi con cắm rễ nơi đây
hay khi con lang bạt tận cùng trời
con cứ là Chăm cả lúc cháy lên cùng ngọn lửa cuối đời.


Vui sướng chúng ta bị lịch sử bỏ quên
vui sướng chúng ta sống sót
vui sướng chúng ta còn tay bắt, môi hôn cùng những chiều nâng cốc.


Thật may mắn – chúng ta có đủ đầu mình và tứ chi
càng may mắn – chúng ta còn cha mẹ anh em bè bạn
nếu rủi ro có thiếu đôi chút chúng ta vẫn may mắn hơn kẻ đã chết.


Hãy nâng cốc mừng chúng ta, đứa con của ánh sáng và bóng tối đồng loã
đứa con lớn dậy từ mảnh vụn văn minh tái chế
đứa con của hoàng hôn và của ban mai.


Văn hóa Champa là văn hoá đùa vui
chịu chơi cả trong đau khổ.


Sông Lu với cánh đồng quê tôi
như thần Shiva với thế giới
Shiva sáng tạo và hủy phá
sông Lu làm lũ lụt và bồi phù sa
khi sông Lu được vạch dòng quy hoạch
nó hết làm lũ lụt
cũng lúc thôi bồi phù sa.


Trăm con suối đổ xuôi
trăm dòng suối cao xa những tưởng hợp thành sông cả
mãi lo ưỡn ngực làm cao mỗi con suối xanh tự đi tiêu tán ở lưng đồi.


Đất đắng dưới chân không chịu xới
tôi mãi đợi mùa ngọt tự trời.


Phan Rang anh bốn mùa khô khát
bão đổ phương em quê anh mới trận mưa
vụ ngô đặng, vụ đậu đặng sao anh cứ nghe mất mát
về quê anh đi em, biết đâu theo gót em mưa nắng thuận hoà.


Sau Lễ Tẩy trần tháng Tư năm nay
cả con sẻ nhỏ yếu, cái kiến mọn hèn nhất
cũng có đất để sống, để chơi


Giữa thế giới giàu sang vô độ này, cả nền thơ không thể cứu chuộc chúng ta
trong thế giới nghèo túng cùng cực này, một câu thơ cũng có thể cứu vớt chúng ta


Tôi còn buồn là tôi còn sống
tôi còn viết là tôi còn yêu
tôi hết yêu là tôi đã chết.

Inrasara

* Pauh Catwai là một arya Chăm, lời thơ bí hiểm, mang tính ẩn ngữ…

The Riddle of Pauh Catwai

I could not choose to be a child of the President of France
or a grandchild in direct line of the King of Brunei
I could not choose my birthplace in Thailand or America
I am a Cham since the first cry in life
(more than that: nine months and ten days before the first cry)
Either when I am rooted here
Or when I wander to the last horizon
I am still a Cham, even when I burn up with the pyre at the end of life.

Be joyful when we are forgotten by history
Be joyful when we survive
Be joyful when we still could shake hands, kiss, and drink in the evening.

It’s fortunate that we have our heads, bodies, and four limbs intact
More fortunate that we still have parents, siblings, and friends
If by mishap something is lacking, we are still happier than the dead.

Raise your cups to congratulate us, the children of light and darkness in accomplice
The children grown up from the fragments of a recycled civilization
The children of sunset and of dawn.

The culture of Champa is a culture of play
Playful even in sufferings.

The Lu River with ricefields in my native land
Is like the god Shiva with the world
Shiva creates and destroys
The Lu River causes floods and nourishes alluvial soil
When the Lu River is rectified in a program
It ceases to cause floods
But gives alluvial soil no more.

Hundred springs flow down
Hundred haughty springs fancy about the formation of a great river
But each arrogant green spring spends itself in the middle of a hill.

The bitter soil under feet remains unturned
I has always been waiting for a sweet harvest from the sky.

My Panduranga is dry and thirsty in four seasons
A storm in your region means a rain in mine
Even with a good harvest of corn and beans I still feel at a loss
Please come to my land, maybe auspicious weather would follow your heels.

After the Purification Festival in April this year
Even the weak sparrow and the most humble ant
Will have room for living and playing
Either you have faith, or nothing.

In the middle of this rich, immoderate world, the whole of poetry could not save us
In this poor, miserable world, even a poetic line could save us
Either you have faith, or nothing.

I am sad hence I am living
I am still writing means I still love
When I stop loving I am dead.

Translated by Nguyễn Tiến Văn

Nốt Hoa Mỹ

Rơi
một cọng cỏ
Ngây ngô
bên bờ nhớ

Giấu
một nỗi buồn
Toả ấm
những vần thơ

Dạo
khúc giăng tơ
Cung thăng
giai điệu mới

Dệt
dãi lụa mềm
Hong nắng
ủ trời xanh

Này em!
lời gió ngọt lành
Này nốt hoa mỹ!
một vầng trăng mơ


Minh Tâm

Mưa Thu

Thu về thả gió heo may

Ta về nắm thả bàn tay võ vàng

Thôi rồi trót lỡ đa mang

Phấn hương chi để bẽ bàng bướm hoa

Men nồng hát bản tình ca

Ngoài kia tiếng nhạc mưa sa đệm cùng

Để tim ta bớt lạnh lùng

Xây em ngôi mộ bập bùng lửa yêu!

Đinh Đức Dược

Đứa con của đất

Tôi,

đứa con của ngọn gió lang thang cánh đồng miền Trung nhỏ hẹp
đứa con của nắng lửa bốn mùa cát trắng hanh hao
đứa con của biển khơi trùng trùng bão thét
và của đôi mắt tháp Chàm mất ngủ xanh xao.

Mẹ nuôi tôi bằng bầu sữa ca dao buồn
cha nuôi tôi bằng cánh tay săn Glơng Anak
ông nuôi tôi bằng vầng trăng sương mù truyền thuyết
plây nuôi tôi bằng bóng diều, hồn dế, tiếng mõ trâu.

Lớn lên,
tôi đụng đầu với chiến tranh
tôi cụng đầu với cơm áo, hiện sinh, hiện tượng
tôi chới với giữa dòng ngữ ngôn hoang đãng
rồi cuộn chìm trong thung lũng tình yêu em.

Tôi đánh rơi thế giới và tôi lạc mất tôi
tôi lạc mất điệu đwa buk, câu ariya, bụi ớt
trái tim đui,
tôi như người bị vứt
rớt giữa cánh rừng hoang trụi lá mùa xanh.

Rồi tôi ngóc đầu dậy và tôi trườn lên
rồi tôi rướn mình khỏi hố hang quá khứ
như kẻ bị thương mò tìm lối ra khỏi đống tan hoang thành phố
tôi tìm lại tôi
tìm thấy nắng quê hương!

Lại xanh trong tôi – dù rừng đã cháy
lại chảy trong tôi – dù sông đã chết
chợt hanh lại cát – chợt buồn lại ru
chợt duyên lại em – chợt hoang lại tháp

Giọng mẹ xa vời dỗ giấc thiên thu…

Inrasara

Chuyện Nàng Thuý Vân

Nguyễn Du là một danh nhân văn hóa thế giới.
Bậc danh nhân sinh hạ được một cặp sinh đôi tuyệt thế: Thúy Kiều và Thúy Vân.
Cụ cũng gật gù đắc ý:

Mai cốt cách, tuyết tinh thần
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.


Ấy vậy mà số phận hai nàng lại quá khác nhau.

Kiều tiền hung hậu kiết. Kể từ độ bán mình chuộc cha, tính trung bình 20 lạng vàng định giá một năm son phấn kể cũng thua thiệt cho đời hoa ghen thua thắm. Tôi cũng tội thân Kiều. Mà qua cái tao đoạn ấy, đời Kiều kể lên hương. Hai thế kỉ rưỡi trôi qua, Kiều không thôi được các thi nhân xưng tụng, dẫu đôi lúc cũng bị đời mắng mỏ, song cái roi đe nẹt dẫu đau cũng chả bù những lúc được tôn vinh, nhất là khi một nhà thơ lạm quyền chủ tịch tôn Kiều là cái tiết trinh của đời dân tộc:

Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc
Chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường!

Chế Lan Viên
Ngẫm lại thấy tội nàng Vân.
Một đời thanh xuân hơ hớ, so cô chị dẫu có tủi phấn thẹn hương đôi chút , song cũng hàng quốc sắc thiên hương, mà chẳng được đời chiều. Từ cái đêm trao duyên chẳng đặng chối từ, Vân cứ mất hút vào cõi vô danh, đến cuối hồi soát sổ, Vân mới có cơ hội trình diện một lần nữa, cũng chỉ để làm xong cái phận sự: Mang khối tình cất dùm mà nguyên chủ phát hoàn!

Nguyễn Du kể cũng hay tâm nên giành cho Vân tàng tàng chén cúc dở say ý hẳn để nàng quên đi hờn tủi!

Kể thì cũng tội, hồng nhan chẳng kịp đa truân, chẳng chịu đa tình, thành dở dang quá đỗi. Mười lăm mười sáu cập kê, chưa kịp biết yêu, đã phải vì chị mà mậu đường tình, khuân vác cái duyên hờ của chị. Mà mười lăm năm ấy, nào hạnh phúc cho cam, nuôi nấng cái đấng lang quân vừa kịp bảng vàng bia đá, ngài vội vứt ngang mà đăm đăm tìm kiếm tình xưa, thật đúng cái tình cái cảnh “ thân em bắt tép nuôi cò, cò ăn cò béo cò dò lên cây”. Nghĩ vậy mà khuyên thi nhân nay có mài bút khen cái chí tình của chàng Kim thì xin “ nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay” kẻo tội nàng Vân lăm lắm! Hãy ngẫm xem linh hồn Vân cười khóc thế nào khi nghe đời sau nhạo báng:

Thôi đừng nhắc khúc đàn xưa mờ tỏ
Mảnh vườn khuya em băng lối một mình
Ta không bẻ nhụy đào đêm xuân ấy
Để bây giờ buồn tiếc đến khôn nguôi!

Nguyễn Tiên Khôi

Thôi thì tập làm người nghĩa hiệp mà đi ngược lẽ đời, để chia sẻ cùng Vân đôi điều uẩn khúc.
Một lần đem nỗi băn khoăn này mà tỏ bày cùng một danh sĩ đất Hội An, danh sĩ cười ngạo mà phán bảo:
– Thương tiếc khéo là vô lí, lẽ đời đã dấn một nửa bước chân vào chốn tài hoa ai lại đi thương một cái giải nhì!
*
* *
Thôi đành vậy.

Người viết bài này chỉ là nhất thời cao hứng mà diễn xuôi ý tứ của một thi nhân, Trương Nam Hương, nên có lỗi nào trong bài luận văn vô phép rất mong quí bạn vui lòng tìm đến ông Trương Nam Hương mà cật vấn.

Sau đây là bằng chứng:

TÂM SỰ NÀNG THÚY VÂN

Trương Nam Hương

Lặng nghe lời chị dặn dò
Mười lăm năm đắm con đò xuân xanh
Chị thương lệ khóc đã đành
Chứ em nước mắt đâu dành chàng Kim.

Ơ kìa sao chị ngồi im
Máu còn biết chảy về tim để nồng
Lấy người yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt một vòng oan khiên
Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
Chị thương kẻ mất đừng quên người còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu!
Là em nghĩ vậy thôi Kiều
Sánh sao đời chị ba chiều bão giông
Con đò đời chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đường.

Em chưa được thế bao giờ
Tiết trinh thương chị đánh lừa trái tim.
Em làm vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
Đắp đầy đêm nỗi khát khao
Kiều ơi, em đợi kiếp nào để yêu?

Ý kiến các bạn thế nào?

Nguyễn Tấn Ái

Haiku


    Gió
    thổi

    quả
    thông
    rụng

    lăn
    vào
    thung
    lũng

    Mảnh
    nắng
    mỏng

    lọt
    qua
    khe
    cửa

    sáng
    cả
    phòng

    Tuyết
    đầu
    đông

    trĩu
    cành

    hạ
    trắng
    rừng
    thông

    Tuyết
    đổ

    Trùm
    đầu
    trùm
    cổ

    Nhìn
    sóc

    đùa

Thứ bảy, 5.12.2009, tuyết đầu đông. Chụp ảnh cây thông trước nhà, chia sẻ với các bạn 🙂 TĐH

Ngày Thanh Thỏa

    Thương Kính tặng Nhà Thơ Sơn Thuý
    Nhân ngày Mừng thọ


Đã rồi những tháng ngày mùa nênh nước nổi
Mẹ ru con bằng khúc rạ ngày vàng
Trong câu hát của một thời thiếu nữ
Có cánh cò lượn trắng một miền quê

Ngày trở dạ, gió lùa qua mái bếp
Mẹ oằn mình, thương lắm một giọng oe
Con lớn khôn trên nốt sần vai mẹ
Tất tả gánh gồng, chợ sớm chợ trưa

Như chỉ mới chiều qua, mẹ, con đò sông dọc
Vuợt sóng gập ghềnh chuyên chở bến bờ con
Nay nếp trán, mẹ hằn lời iu ấp
Và linh lang trong tiếng cháu gọi bà

Đã rồi bao gió bấc mùa qua
Mối duyên xưa, nghĩa tào khang đã vẹn
Nay man mác những câu thơ chiều muộn
Gọi xưa về trong một khúc dân ca

Này ven nhà lóng lánh những sắc hoa
Hương trà sớm lâng lâng hồn thanh thoả
Bõ xưa qua những tháng ngày vất vả
Nắng thu vàng thêm ấm những lòng tay.

ĐÀM LAN
(Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT
Email : damlanbanme@yahoo.com.vn
ĐT : 0985183225)