Category Archives: Thơ

Ngày đẹp nhất


Có buổi chiều không muốn làm gì cả/ nghĩ/ nói gì cả
cho
trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình
chảy đầy trí nhớ

cho
ngàn câu thơ thuộc lòng thuở chưa làm thơ
tràn vào hồn bỏ ngõ

công việc đùn về
truyện ngắn đọc dở, trang thư viết dở
đời thúc bách ngoài kia

cô gái đội nước xuống đồi, dừng lại, nấn ná hồi lâu rồi chậm rãi bước về làng
bây giờ làm gì, ở đâu – ai biết?

chiều ngoài kia đang tắt

đừng đợi khuôn mặt nào bất chợt
lấp đầy khoảng rỗng anh

vạn cánh chuồn chuồn tuổi thơ bay sáng căn phòng.

Inrasara

Rừng đã mất

(Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm – đoạn 8  )

em mới về em có nhận ra không
những cánh rừng đã thành huyền sử
quê hương còn món nợ với trò chơi mất rừng vô tăm tích
quá khứ hết nhiệm kỳ
tiếng cưa máy
về đâu…

ai đã đổi cánh rừng Kàte lấy vài bông lúa rẫy(*)
những hạt lúa như bào thai của mẹ
rưng rưng nước mắt của cha
rừng ngưng trên gương mặt kẻ tha phương
vẽ lên bằng gió nhàu nát nỗi buồn
nỗi buồn tro than nỗi buồn của lửa
nỗi buồn di dân chật cả giấc mơ

giấc mơ không êm đềm cơm áo
không êm đềm màu xanh của gió
gió chiều nay phẫn nộ
khói làm sao che được mặt trời
hạt lúa không có lỗi
hạt lúa khóc ngày còn con gái
rừng có còn để khóc mỗi lần đau

hay nước mắt của em, người con gái mang
trên tay nỗi buồn cổ thụ
xanh lá tan đi không để lại điều gì
hạt lúa mồ côi với trăng sao ánh sáng
vệt sáng ngang trời
bơ vơ tiếng hót của loài chim hoang đã mất
loài chim hoang quay về phía đầy mưa

quê hương ôi em còn hơi thở
tình yêu anh em cất ở đâu
mà em nhớ làm gì nhọc nhằn nhọn buốt
những cánh tay vươn lên trơ trụi lá
chỉ lòng anh ngập giữa rừng dày
kẻ áo vải khăn thưa mỗi ngày qua đó
lòng vẫn còn lá bay…

Lê Vĩnh Tài

Tình Biển Núi

Biển tự tình với Núi
Ai đắp Núi non cao
Lòng Núi lại xôn xao
Ai đào sâu Biển thế.
****

Suốt một đời dương thế
Biển luôn luôn dạt dào
Hòa cùng Núi tâm giao
Ân tình trao và nhận.
****
Tháng năm dài vô tận
Biển gợn sóng dâng trào
Núi quyện với trăng sao
Thì thầm mây gửi gió.
****
Khao khát lời yêu ngỏ
Núi Biển vẫn đợi chờ
Khiến con sóng xô bờ
Vỗ về cùng năm tháng.
****
Trời thu trăng trong sáng
Biển in Núi vào lòng
Tỏa hơi thở ấm nồng
Núi say tình Biển mặn.

HỒNG PHÚC

Lời ru bên nôi

I
Búp bê ơi ngủ với em
Trong vòng tay mẹ dịu hiền đan nôi
Lời ru lấp lánh nắng trời
Lời ru mát rượi xanh ngời cỏ non
Cò gầy rỉa cánh chon von
Ngón gầy mẹ đậu trên làn tóc tơ
Em cười hồng cả giấc mơ
Sữa thơm mẹ chảy vào thơ êm đềm
Búp bê ơi ngủ cùng em
Lời ru mẹ đã giăng mềm quanh nôi

II
Mùa xuân trở lại
khi con mới là giọt sương
Niềm vui cháy mãi
Vì con thắp lửa yêu thương

Thương ngời xanh mắt ban mai
Tràn trề ánh nhìn tin cậy
Thương hồng má lúm tròn xoay
Thơm nồng nàn như sữa vậy

Con choàng cánh tay bé xíu
Mẹ nghe ấm cả thân mình
Con cười trong veo nắng vỡ
Đêm dài cũng vội bình minh

Riêng con thật là của mẹ
Đôi bóng nhỏ nhoi giữa đời
Đường xa lỡ mềm chân ngã
Có con níu dậy, lại vui.

Hoàng Thiên Nga

Độc Ẩm

Tôi nhìn trong đáy cốc
Ẩn hiện con đường xưa
Gót chân son ríu rít
Bên bước ai ngẫn ngơ

Lặng nhìn trong đáy cốc
Giật mình ánh mắt xưa
Thoảng như là trách móc
Thoáng như là thẩn thờ

Tôi nhìn sâu lần nữa
Vào đáy cốc lung linh
Tôi cố tìm lần nữa
Mong gặp lại chính mình

Bất ngờ ly rơi vỡ
Tràn một dòng mông mênh

Chi Lan

Còn Nốt Nhạc Tháng Giêng


Dòng nhựa trắng thẳm sâu đất
Giọt sương trắng mông lung trời
Gốc rễ hàm ơn nôn nao lộc mới
Non tơ lá biếc
Non tơ niềm yêu

Không tìm sự bình yên
Mùa xuân tìm náo động
Tìm ký ức ngờ nghệch tuổi dại
Vang vang

Tháng mười hai long lanh bụi cát
Tháng mười hai cuồng nộ gió hoang
Thoắt lặng ngừng

Ngõ phố
Thức dậy rưng rưng không gian mưa bụi
Xòe tay đón nhận
Ẩm buồn nốt nhạc tháng giêng

Đinh Thị Như-Thúy

Phan Rang màu trắng

Lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
thăm xứ xương rồng
miền cát trắng
Po Klong Garai
Tháp đền lấp lánh
đẹp diệu kì như cổ tích xưa
Lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
những palei Chăm
có còn quạnh quẽ?
kí ức tôi xưa- lối mòn lặng lẽ
bóng ai đi về không gian xa mờ…

Phan Rang ơi!
trời xanh mây trắng
những người Chăm hiền hoà
chân chất
đẹp và buồn
như một giấc mơ…
Phan Rang ơi!
từ lâu chưa hạnh ngộ
sóng vỗ bờ tôi, dào dạt nhớ
ai ngồi trên bến xưa
mong ngóng con thuyền trắng
đã trôi xa mãi mãi
không trở lại bao giờ…
lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
palei Caklaing
ơn nuôi nấng nhà thơ thời bé dại
Phan Rang ơi! vẫn còn chưa gặp lại
mãi trong tôi
chùm hoa trắng
thơm tho…

Trần Can

Thả lỏng

Krong Ana mùa hạn

Thả Lỏng

gác cẳng lên bàn

không chê ai không khen ai không ca ngợi ai không định hướng ai không lưu ý ai không tuyên truyền ai không sáng tối tác

không website, không yahoo, không google

thùng rác không đầy lên hộc bàn không chật thêm

không send không save

những đứa bé mời chào bình thản quay lưng sau cú lắc đầu từ chối
xấp báo vơi sau cả ngày tắm bụi phố phường

Saddam Hussein muốn được xử bắn hơn treo cổ. Xung đột dải Gaza. Bão tuyết Nam Mỹ. Đói khát Đông Phi . Kim cương nạm gót giày siêu sao Hollywood. Bán độ từ Nam ra Bắc. Cỏ sân golf mọc tràn lên đất ruộng. Voi già không đẻ ở Buôn Đôn…

chất chồng nhớ nhớ quên quên

thơ trơ đáy như lòng sông mùa hạn

gác cẳng
nghoẹo cổ
khò khò …

Hoàng Thiên Nga

Đinh Thị Như Thúy – Nhà thơ Dã Quỳ

Đọt Chuối Non hân hạnh giới thiệu với các bạn một gương mặt thơ mới: chị Đinh thị Như Thúy.

Người con gái Huế có bút danh Như Thúy và Như Dã Quỳ là một tác giả thơ quen thuộc. Nhiều bạn yêu thơ đã rất thích thú với giọng thơ của chị qua các tập thơ đã được xuất bản như Cùng đi qua mùa hạ (thơ), NXB Văn Nghệ, 2005; Phía bên kia cây cầu (thơ), NXB Phụ Nữ, 2007. Ngoài ra chị còn có không ít những bài thơ đăng trên Website Tiền Vệ …, báo Văn Nghệ, Văn Nghệ Trẻ, Văn Nghệ TP Hồ Chí Minh…, Tạp chí Thơ, Sông Hương…

Trong quá trình sáng tác Như Thúy đã được tặng một số giải thưởng về thơ như
Tặng thưởng thơ năm 2008 của Tạp chí Sông Hương.
Tặng thưởng thơ năm 2008 của Tạp chí Non Nước.
Giải C Giải thưởng văn học nghệ thuật năm 2008 của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cho tập Phía bên kia cây cầu.
Một điều thú vị nữa cho tất cả chúng ta là chị là một cô giáo dạy Văn, hiện công tác tại một trường Phổ thông Trung học thuộc Huyện Krông Pắc, Tỉnh Đắc Lắc.

Về thơ chị đã có nhiều lời bình trên các báo như Thanh Niên, Việt báo, các trang web như Thi viện, PhongDiep.net, vanchuongviet.org; vannghesongcuulong.org.vn; Inrasara, ….

Ta hãy thử nghe một trích đoạn sau dưới tựa đề Đinh Thị Như Thúy Và Âm Bản Của Cuộc Đời của Võ Tấn Cường:

Từ lâu, mỗi ngày tôi đều đọc một vài bài thơ như một thói quen, đọc thơ để tỉnh thức thế giới nội tâm và để nạp thêm năng lượng sống cho đời sống tâm linh. Đọc tập thơ: “Phía bên kia cây cầu” của Đinh Thị Như Thúy, tôi cảm nhận được một giọng thơ giàu chất suy ngẫm thế sự và nhận ra âm bản cuộc sống và tâm hồn của nhà thơ thấp thoáng trong từng câu thơ, bài thơ. Thế giới thơ ca của Đinh Thị Như Thúy đuợc khắc họa thông qua những khoảnh khắc giao hòa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thực và ảo, giữa hạnh phúc và đau khổ, giữa ám ảnh và khát vọng…Nổi bật giữa hình tượng bài thơ thường là cái tôi trữ tình mang đậm chất nghĩ ngợi, suy ngẫm về sự giao hòa giữa tâm hồn nhà thơ và những sự vật bé nhỏ, về thân phận của con người và cái đẹp…

Toàn bộ thơ của Đinh Thị Như Thúy trong tập thơ: “Phía bên kia cây cầu” đều là thơ văn xuôi và tự do, câu thơ co duỗi linh hoạt, nhịp thơ buông lỏng, hướng về sự lắng đọng, âm vang của ngữ nghĩa giữa các từ ngữ. Thơ Đinh Thị Như Thúy ít biểu cảm trực tiếp, thơ nặng về ý hơn là hình tượng. Nhịp thơ cuộn chảy theo diễn biến của tâm trạng và sự suy ngẫm của chủ thể trữ tình. Sức gợi và sức ám ảnh của thơ chị nằm ở chiều sâu của ngữ nghĩa ngôn từ với sự chuyển động và va đập của hình tượng thơ:

“Tôi đã vẽ trên vân cát nỗi buồn vẽ niềm hân hoan vẽ bông hoa vẽ ước mơ và cả lời thề nguyện. Cát bình thản nhận về tôi một chấm nhỏ nhoi”

Giọng thơ của Đinh Thị Như Thúy tự nhiên tuôn chảy như tiếng vọng của tâm hồn nhà thơ. Nhiều câu thơ của chị như những suy nghĩ bật ra thành lời, giống như những câu danh ngôn:

“Không nhiều lời, những con dốc buộc người đi phải cúi đầu. Không chơi trò ú tim, sự tồn tại rồi tiêu biến của sương mù là bài học. Không đỏm dáng, cẩm tú cầu tự nhuộm sắc vàng xanh tím hồn nói lời đau đi qua hạnh phúc…” (Bài Ca Ngân Dài)

Còn nhiều những lời ngợi ca thơ Như Thúy, nhưng có lẽ không cần phải nói thêm về những ý tưởng phong phú và xúc cảm sâu lắng đa cung bậc trong thơ chị. Các bạn sẽ tự mình bước vào khám phá thế giới thơ ấy và bất chợt thấy mình hòa nhập với những rung cảm thẫm mỹ trong từng câu chữ thơ tự do rất riêng của chị.
Chào mừng Như Thúy đến với Đọt Chuối Non.

Mời các bạn đọc bài Ấn Tượng, về Hà Nội mùa hạ (trong tập thơ Cùng Đi Qua Mùa Hạ), và bài Viết Trong Mùa Tưới Rẫy, về Tây Nguyên mùa hoa cà phê.


Ấn Tượng

Hà Nội ùa vào em từ sông Hồng sóng đỏ
Từ vòng xe tìm về phố lao đao
hoàng lan, hoàng lan trước khung cửa mở
Rủ nhánh mềm tươi nét môi chào

Hà Nội – cuốn sách diệu kỳ bọc trang kim lấp lánh
Em – đứa trẻ học vần
Vụng về gõ lên từng con chữ
Háo hức chờ tiếng vọng ngàn xưa

Hà Nội – những con đường trong thơ
Những hàng cây trong thơ
Bước chân em ngơ ngơ …phố …phố…
Dọc ngang, dọc ngang rối rít tiếng người

Đền Ngọc Sơn xanh thắm nắng ngời
Lời cầu chúc bình yên em thì thầm trong thanh tĩnh
Khói hương vẽ con đường vô định
Muôn trùng

Đinh Thị Như Thúy

Viết Trong Mùa Tưới Rẫy

(mấy hôm nữa quanh đây hoa café sẽ nở trắng
và thơm đến nhức đầu)

và nước đã thấm sâu
nước đã đẫm từng cọng non mềm của rễ
dâng lên đi dòng nhựa trắng
dâng lên đi mùa hoa trắng

dâng lên dâng lên bung từng chùm
trắng như áo lụa
trắng như mây trắng
trắng như nụ cười

không nói toả hương mà nói là mê hoặc
không nói đẹp mà nói là kỳ diệu
không nói ngắm nhìn mà nói là ngất ngây

suốt một ngày chạy đuổi
suốt một ngày hai tay dang rộng
chỉ cây tiếp cây hoa tiếp hoa đến tận chân trời

hoa không nói lời hoa
chỉ trắng như một niềm vui sướng
và gió và ong và bướm
mang hoa về muôn nơi
và trên hoa lộng lẫy nắng trời

Đinh Thị Như Thúy

Nhớ Xưa

Tóc em một thời che kín hoàng hôn
Trăng mờ ảo cho đường làng nghiêng ngả
Dáng em đi trên lối về sỏi đá
Nghe tim đau như lá trở mình!
Dáng em ngày xưa như kẻ phụ tình
Sau lần áo dấu bao nhiêu tội lỗi
Dáng tôi ngày xưa như hờn như dỗi
Xa lánh bạn bè tìm khoảng trời riêng!

Nguyễn Tấn Ái

Một


Một cho ta và một cho em
Ly nào cạn trước
Ngoắc lại hai ngón tay
Như một lời hẹn ước
Mùa xa

Một cho em và một cho ta
Nào, đáy cốc
Dấu môi mềm đọng giữa làn hơi
Ta đây
Em đấy
Chơi vơi

Này giọt mặn
Giữa chiều liêu xiêu bóng
Một trái tim
Cho cả chúng mình

ĐÀM LAN

Gẫm

Dẫu đi đã hết bến bờ
Ta bà mới biết bây giờ là đâu
Niết bàn ngồi oách lưng trâu
Thiên Đường sông vắng buông câu một mình
Di Đà độ gốc lưu linh
Thơ trào tụng niệm làm kinh vô thường.

Đinh Đức Dược

Từ Đó Vần Thơ

Từ dạo đó em tập làm thi sĩ
Viết cho mình và cả cho anh
Viết cuộc đời đẹp lắm màu xanh
Có ước vọng! đợi chờ và hy vọng

Trách anh xưa, lãng du trời rộng…
Vội đổ nghiêng câu chữ dại khờ
Để nỗi buồn che khuất vần thơ
Nào đâu phải em hững hờ nét bút

Từ dạo đó em nhuộm hồng giấy mực
Vẽ cánh buồm chở những yêu thương
Tô lá hoa điểm xuyến góc vườn
Bức tranh đẹp! từ đây anh nhé!

Em đã yêu và anh cũng thế!
Hãy trao vần kết chữ tri ân
Hãy ngợi ca tình đẹp thế nhân
Ta đón, tặng những niềm ấm áp

Anh dạo khúc vô thường
Em thi sĩ tập làm thơ…


Minh Tâm

Hoa Lưu Ly

.

Lưu ly xin nhớ đừng quên tôi
Tím nhạt màu hoa,tím cả đồi
Hừng sáng xôn xao cành lá biếc
Hoàng hôn thổn thức nhịp tim côi.

.

Chuyện xưa tình sử đôi trai gái
Chàng trượt theo dòng nước cuốn trôi
Người chết vì yêu …Lưu hậu thế..
Loài hoa xin nhớ đừng quên tôi.

Hồng Phúc

Đi giữa mùa thu

Tĩnh lặng dịu mát
Dâng đầy hồn tôi
Trời cao mây thắm
Đất trải vàng phơi

Levital run tay trên giá vẽ
Trang sách nồng nàn cảm xúc Pautopxki
Lưu Trọng Lư dệt vần lá khô quạnh quẽ
Dòng đời thăm thẳm trôi đi

Quên một thoáng vui buồn chen mảnh sống
Cuốn mình vào nhịp đập thế gian
Tôi say mèm cho văn chương xáo động
Trượt chân theo hương cúc dịu dàng

Xe lao nhanh đại lộ
Người đi lơ đãng tia nhìn
Khe khẽ
Ai ngập ngừng góc phố
Lời yêu đầu say đắm
Nguyên trinh

Hoàng Thiên Nga