Category Archives: Thơ

Thảo thơm đâu cần phải nhiều lời

(Về bài thơ IM LẶNG của Nguyễn Hữu Quý)

IM LẶNG

Sinh ra kề mắt bão
mẹ bọc tôi trong vạt phù sa
cái cuống rốn người vùi nơi gốc rạ
im lặng rễ đồng nhập vía hồn tôi

Tôi lớn lên với cây lúa ít lời
sau giông gió chỉ nói bằng hạt chín
hạt lép tập bay, hạt đầy học nhịn
lúa dạy tôi ngôn ngữ chiêm mùa

Tôi học ướt từ mưa
học khô từ nắng
học lội từ bùn
học hát từ trăng
học chắt chiu từ chua mặn đồng làng
và, sau nữa tôi học về im lặng

Im lặng rễ, im lặng cành, im lặng…
ừ nhỉ, thảo thơm đâu cần phải nhiều lời
sau vỏ trấu là trắng ngà hạt ngọc
chứa những điều ân nghĩa chẳng xa xôi

Biết im lặng khó hơn mười lần nói
lặng lẽ đi cũng chẳng phải dễ dàng
tôi nín lại tiếng reo mùa ló rạng
để ra đồng cúi mặt cấy mạ non!

(Nguyễn Hữu Quý)

Cảm nhận về tập thơ Im lặng trên cao của Nguyễn Hữu Quý, Nguyễn Đào Nguyên đã viết Đó là cái im lặng hướng thiện, siêu việt thế gian. Đó cũng là một cách tồn tại của con người. Một cách thế nghiêng nhiều hơn về minh triết Á đông. Bởi lên cao là nối với đại không, với vũ trụ, nơi hóa giải vui buôn đắc thất của đời người
Nếu Im lặng trên cao là im lặng của con người đã có nhiều trải nghiệm, của hồn thơ đang chín, là hệ quả của những gì làm nên người thơ Nguyễn Hữu Quý thì Im lặng là một tự sự chân thành nhưng không kém phần sâu lắng khiến người đọc dễ cảm. Nói cách khác để có được im lặng, ngoài sự vượt lên những va đập của sóng đời trước hết anh có hạnh phúc được hưởng nâng niu từ những nguồn thương vô hạn , đã học với những bậc thầy gần gũi nhưng thông tuệ và các bài học mà anh tích góp ấy được nhà thơ thổ lộ trong tác phẩm này.

Hãy nghe anh khai báo: Sinh ra kề mắt bão / mẹ bọc tôi trong vạt phù sa / cái cuống rốn người vùi nơi gốc rạ / im lặng rễ đồng nhập vía hồn tôi .

Là vậy. Người mẹ sinh ra anh đã nhận từ quê hương quà tặng quí báu là vạt phù sa để bọc anh giờ sinh nở và gốc rạ để vùi cuống rốn. Bọc – Vùi – Mẹ – Gốc rạ. Gần gũi quá, thân thiết quá. Có nâng niu nào hơn, thương mến nào bằng. Chính trong khoảnh khắc chào đời ấy im lặng đã trở thành thuộc tính của anh.

Kề mắt bão là miền Trung, nơi lũ tràn qua mặt, bão giật ngang đầu nơi nhạy cảm đến từng tấc non nước ( Miền Trung- NHQ), nơi thử thách sức chịu đựng của con người cũng như cây cỏ đến nỗi ít lời trở thành phẩm chất sở hữu không chỉ riêng của người mà của luôn cỏ cây vùng đất này. Đại diện đặc trưng là cây lúa và anh đã lớn lên với lúa, học từ lúa bài học về sự khiêm tốn thanh cao: Tôi lớn lên với cây lúa ít lời / sau giông gió chỉ nói bằng hạt chín / hạt lép tập bay, hạt đầy học nhịn / lúa dạy tôi ngôn ngữ chiêm mùa

Ngôn ngữ của lúa là âm thanh lao xao, mượt mà khi gió ngang qua cánh đồng thì con gái, là tiếng rì rào trĩu nặng ân tình khi phù sa và mặt trời đã lặn đủ vào hạt. Ngôn ngữ của lúa là màu vàng tươi vui khi được mùa, cũng có thể là màu ủ ê thuở thất bát. Ngôn ngữ bình dị đó chỉ được nói lên bằng hạt chín, cũng là bằng thành quả của những ngày gom nhặt. Lúa học bay, học nhịn. Còn nhà thơ, ta hãy nghe anh tâm sự: Tôi học ướt từ mưa / học khô từ nắng / học lội từ bùn / học hát từ trăng / học chắt chiu từ chua mặn đồng làng

Phải chăng anh đã học thích nghi; rèn giũa kỷ năng sống; kết tinh vẻ đẹp tâm hồn mình từ thiên nhiên của chính quê hương anh để rồi:Và, sau nữa tôi học về im lặng / im lặng rễ, im lặng cành, im lặng…

Dù im lặng rễ đồng nhập vía hồn tôi hay nói cách khác dù im lặng là bẩm tính, anh vẫn chưa bằng lòng bởi cái tự nhiên nhi nhiên đó chưa phải là tinh hoa, chưa làm nên con người đích thực. Vì anh nghiệm ra: ừ nhỉ, thảo thơm đâu cần phải nhiều lời / sau vỏ trấu là trắng ngà hạt ngọc / chứa những điều ân nghĩa chẳng xa xôi

Đọc đến đây có lẽ không ai không thốt lên “Ồ! Giản dị quá. Tinh tế quá. Như ca dao, tục ngữ”. Thật vậy, nhà thơ nói lên điều rất thực sau vỏ trấu là trắng ngà hạt ngọc nhưng tầng tầng ý nghĩa sau cái rất thực đó mới hàm súc, thuyết phục làm sao thảo thơm đâu cần phải nhiều lời”.

Lưu Đại Khôi (đời Thanh) đã kết luận “ giản dị là cảnh giới tận cùng của văn chương”, phải chăng trong khổ thơ này Nguyễn Hữu Qúy đã chạm đến cảnh giới rồi? Người đọc cũng đồng ý rằng một lần nữa lúa lại là người thầy gần gũi, uyên bác nhưng hết sức thầm lặng của anh, giúp anh nhận chân được giá trị của một phẩm chất phải có của kẻ làm người đúng nghĩa nhất mà không cần sách vở hay triết thuyết: Biết im lặng khó hơn mười lần nói / lặng lẽ đi cũng chẳng phải dễ dàng

Người xưa dạy “ uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”. Điều đó cho hay NÓI khó biết nhường nào. Vậy mà ở khổ thơ cuối này, anh đã đưa ra kết quả bài toán so sánh độ khó của BIẾT IM LẶNG và NÓI khiến ta thảng thốt: mười lần. Không dễ gì biết im lặng khi quanh ta chất ngất những thứ đầu độc tâm hồn tình cảm trí tuệ khiến ta phải nói dù là hằn học nanh nọc hay bông lơn giễu nhại. Không dễ gì biết im lặng khi ta còn mải mê bơi lặn trong bể si ái. Biết im lặng là chuẩn mực của sự NGỘ, mà mấy ai…?

Có lẽ nhiều người không đồng ý với con số chính xác trong câu thơ này. Sao không phải là năm , bảy, thậm chí một trăm mà lại là mười. Theo tôi số mười ở đây chỉ là cách nói chứ không phải là con số thực. Số mười chỉ sự vẹn toàn; sự khó đạt tới ( !). Điều đó có nghĩa là “ cực kỳ khó, vô cùng khó”.

Bài thơ kết thúc bằng một sự kìm nén : kìm nén niềm vui của người thấy được thành quả nhưng không phải để tự mãn, phỉnh nịnh mình mà để gieo mùa vui mới: Tôi nín lại tiếng reo mùa ló rạng / để ra đồng cúi mặt cấy mạ non

Đọc bài thơ Im lặng cùng lúc ta có thể nhất quán thơ với tính cách, tâm hồn nhà thơ và cảm nhận được sự lớn lao trong từng hoạt động nhỏ của con người miền Trung nói riêng -Việt Nam nói chung – mà cây lúa là biểu tượng gần gũi – là ẩn dụ chủ ý, đồng thời ta vừa tận hưởng cái thú nhẩn nha với câu chữ giản dị vừa thấm thía ý nghĩa sâu xa của sự khiêm tốn thấm đậm triết lý – một phẩm chất ngày càng trở nên thiếu từ trong cả ý nghĩ và cách hành xử của nhiều người giữa cuộc sống đang nhiều thêm bao bộn bề lo toan nhưng ít dần những giờ khắc lắng đọng để mỗi người có thể nhìn lại mình nhằm tự rèn giũa phần NGƯỜI.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Ban Mê Thuột em

Ban Mê Thuột em
Mưa trôi dấu chân mềm
Anh ngồi ngoài Ngả Sáu
Đợi em buồn đêm đêm
Ban Mê Thuột em
Thêm một ngôi sao nữa
Như một đôi mắt lửa
Mông mênh cháy một mình
Em có còn
Mái tóc dài bồ kết
Mùa đông
Lếch lê tìm về ngày xưa
Ban Mê Thuột ơi
Nhạt rượu cần rồi
Môi mềm môi rủ rượi
Ngậm giọt cà phê buồn chát đắng xa xôi
Ơi em có khi nào
Thao thức như ngàn sao
Đợi trái tim khô máu
Hát khúc hát ngày nào
Ban Mê Thuột em
Đợi em buồn đêm đêm.

Bùiminhvũ 10-2009

You leave and you will be back – Anh đi rồi anh lại về

YOU LEAVE
AND YOU WILL BE BACK

You leave
And you will be back

Yes. I do believe so

Because you live any where
or you do any thing
You always see the same sky,
the same sun,
the same moon,
and enough the stars.
And all above are me.

You know that
So quiet and delicate is my room
I keep my mood silent and pure
Let I can do what I promise
with my best friend Anne

Also let I can write to you
Even though you read or not

I do not ask why
Just thinking and thinking of you
You have your own reason
to show your weird behaviors like this

This is not a big deal
You completely know that
I do not change my mind

As I take my oath to be your intimate soul
Neither contract nor request like this or like that,
I, silently, stay in your life by my generous heart

And I do believe the only thing
You leave
And you will be back

For I know that
Any where you live
Any thing you do
You always see the same sky,
the same sun,
the same moon,
and enough the stars.

And the most special and important thing is:
All above are me

Vivian


(Bản dịch Việt ngữ)

ANH ĐI
RỒI ANH LẠI VỀ

Anh đi
Rồi anh lại về

Vâng. Em thật tin như vậy

Vì anh sống ở nơi đâu
hay làm bất cứ điều gì
Anh luôn nhìn thấy cũng một không gian
cũng một mặt trời
cũng một ánh trăng
cũng bấy nhiêu tinh tú
Và tất cả những điều ấy chính là em

Anh đã biết
Thư phòng của em tĩnh lặng và tao nhã
Em giữ tâm thái an tịnh, trong sáng
Để em có thể làm những điều đã hứa
với Anne, bạn thân của em

Cũng là để em viết cho anh
Dù anh đọc hay không đọc cũng vậy

Em không hỏi tại sao
Chỉ thinh lặng nghĩ và nghĩ đến anh
Anh có lý do riêng
Để tỏ thái độ khác thường như vậy

Chuyện cũng không có gì trầm trọng
Anh tất nhiên rất hiểu
Lòng em không thay đổi

Một khi em tuyên hứa là bạn lòng của anh
Không khế ước cũng không đòi hỏi bất cứ điều gì
Rất lặng thầm, em đi bên cạnh cuộc đời anh bằng trái tim độ lượng

Em xác tín một điều duy nhất
Anh đi
Rồi anh lại về

Vì em biết
Sống ở đâu
Làm việc gì
Anh luôn nhìn thấy cũng một không gian
cũng một mặt trời
cũng một ánh trăng
cũng bấy nhiêu tinh tú

Và điều đặc biệt thiết thực nhất:
Tất cả những điều ấy chính là em

Vivian
8:19am Sunday 27 December, 2009

Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ

Chào các bạn,

“Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ”. Đây là một trong những bài hát rất nổi tiếng được viết dành tặng cho những em bé của trường tiểu học Xinjiang tại Tứ Xuyên trong vụ động đất 12-5-2008, với con số người thiệt mạng lên trên 70 ngàn và 18 ngàn người mất tích.

Uyên đã dịch bài này sang tiếng Việt.

Hai links video sau đây, một link là lời thơ nguyên thuỷ, một link bài nhạc.

1. http://v.youku.com/v_show/id_XNTE1NjIzNDA=.html

2. http://v.youku.com/v_show/id_XMzA4NDk5OTY=.html

Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ

Con gái bé bỏng
Con hãy nắm lấy bàn tay của mẹ
Đường lên thiên đường tối lắm phải không con.
Mẹ sợ con của mẹ bị vấp
Hãy nhanh nắm lấy tay mẹ
Hãy để mẹ được đi cùng với con.
  
Mẹ ơi,
Đường lên thiên đường sao tối vậy mẹ.
Con không thể nào nhìn thấy tay của mẹ.
Từ khi bức tường đó đổ xuống.
Ánh sáng đã không còn ở nơi đây.
Và con không thể nào nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của mẹ.
 
Ôi, con yêu bé bỏng của mẹ.
Mẹ mong con được yên lòng.
Mong cho đoạn đường trước mặt con sẽ không còn ưu sầu.
Xin con hãy ngoắc tay cùng bố mẹ.
Hãy nhớ đến hình dáng của bố mẹ.
Để kiếp sau ba chúng ta được đoàn tụ bên nhau.
  
Mẹ ơi,
Con xin mẹ đừng quá đau lòng.
Đường lên thiên đường tuy tối.
Nhưng có rất nhiều bạn học cùng đi với con.
Chúng con đã dặn nhau là không được khóc.
Mẹ của một người cũng là mẹ của tất cả chúng con.
Và Mẹ ơi, mối chúng con cũng đều là con của các mẹ.
Những ngày không có chúng con bên cạnh.
Mẹ hãy giành tình thương yêu đó tặng lại cho các bạn còn được sống.
  
Mẹ ơi,
Con xin mẹ đừng khóc.
Vì nước mắt không làm sáng con đường chúng con đang đi.
Mẹ hãy để cho con được từ từ bước đi.
 
Mẹ ơi,
Con sẽ mãi ghi nhớ hình ảnh của gia đình mình.
Sẽ ghi nhớ đến lời hẹn của chúng ta,
Kiếp sau nguyện được tụ họp bên nhau.

  
(Kiều Tố Uyên dịch từ Trung văn)

Youtube cũng có các video về bài thơ/hát này. Sau đây là 3 videos trên youtube. Video đầu tiên là bài hát và video thứ hai là bài thơ “Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ.” Video thứ ba là bài You Raise Me Up, tưởng niệm trận động đất.
.

Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ – Nhạc

.

Con yêu, hãy nắm lấy bàn tay của mẹ – Thơ

.

“You Raise Me Up” Tribute to China Quake Victims

Một Thoáng

Có lần đi hái lá dâu
Cuối xuân trời ấm một màu nắng hanh
Ngỡ như đang độ mùa xanh
Em vin cành. Anh đứng nhìn. Ngẩn ngơ…

Con chim trong lá bất ngờ
Vút lên .
Chơt nhớ ngây thơ qua rồi

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Người đàn bà bé nhỏ

Người đàn bà bé nhỏ
Băng mình ngang cơn giông
Lời thị phi ruồng rẫy
Mưa xóa nhòa sau lưng

Giữa rã rời thân thể
Quẫy từng đợt sóng thiêng
Dường như con gọi : Mẹ …
Từ sâu kín vô biên

Trái tim bừng lửa ấm
Giọt giọt tràn lên môi
Vuốt tay dài xuống ngực
Xanh xao một nét cười

Gió mưa còn tê tái
Lối về thăm thẳm xa
Người Đàn Bà Bé Nhỏ
Sông núi nào chẳng qua …

Hoàng Thiên Nga

Lời Người Ngoại Đạo

Con ngoại đạo
Chưa lần quì trước Chúa
Xin được ban hồng phúc nhiệm mầu
Nhưng trong tim vững một niềm xác tín
Chúa lòng lành rạng tỏa ánh sao

Con vẫn tin
Dù chưa đến nhà thờ
Lời Người dạy quý muôn lần châu báu
Người xoa dịu nỗi đau nhân thế
Đem yêu thương hàn gắn mọi tàn hoang

Con vẫn hằng tin
Người dang rộng vòng tay
Che chở người hiền dắt dìu người lầm lạc
Đưa nhân loại đến an hòa xóa hận thù bạo lực
Người yêu người
Vườn thế giới ngát thơm

Con không hát thánh ca
Nhưng phút Chúa giáng trần
Trong lòng con ngân vang bao giai điệu
Theo tiếng chuông rộn vui êm ái
Cùng nhân gian hòa khúc tụng ca

Tạ ơn Người
Ân đức bao la
Con ngoại đạo chỉ nguyện cầu lặng lẽ
Xin Người ban phước lành cho toàn thế giới
Làm sạch linh hồn người tội lỗi
Xua tăm tối trong tim những ai nỡ đánh mất lương tri.
Tạ ơn Người
Tạ ơn.

Lễ giáng sinh

Chẳng biết tự khi nào Lễ Giáng sinh
Trở thành ngày hội của gia đình,
Cả nhà quây quần vui đoàn tụ
Quanh cây thông đèn sáng lung linh.

*

Suốt năm công việc bận bù đầu
Hiếm được mấy khi ngồi thật lâu
Bố mẹ con cái cùng trò chuyện
Vui vẻ trao quà tặng cho nhau.

*

Ngoài kia tuyết vẫn rơi, vẫn rơi,
Trong nhà ấm cúng ngập tình người
Muốn gửi lời chúc cho tất cả
Giáng sinh- thêm phút đẹp cuộc đời.

Phan Bích Thiện
Hungary

Giáng Sinh đầu

Giáng Sinh đầu trên đất lạ
Tay nách con tay xách giỏ
Phố nhỏ lạnh vắng
Tuyết trắng cả trời đêm
Em vượt nghìn dặm tìm
Về anh
Mùa thánh
Mắt em sao trời
Long lanh
Chuyến xe khuya lẻ loi
Mang nỗi mừng hội tụ
Đôi mái đầu xanh
Ngờ nghệch
Yêu nhau nồng nhiệt cả trời đông
Lạc lỏng
Giữa ngã tư đời mờ mịt

*

Hơn ba mươi năm đã trôi qua
Giáng sinh lại đã trở về
Ngồi ôn chuyện cũ
Mang mang tấc dạ
Thật là huyền diệu
Làm sao hai đứa khờ
Lại có thể vượt qua nghìn bão tố

*

Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời
Bình an dưới thế cho người yêu nhau

TĐH

Lake of the Woods, Virginia, USA
4:16 PM, Dec. 24, 2009
For my wife Túy-Phượng

Quyết Trở Về Với Ngài

Người ơi con quyết trở về
Giã từ quá khứ đam mê thế trần
Ngại ngùng con khẽ bước chân
Cầu mong tình Chúa đỡ nâng bội phần.

Chúa là nguồn mạch tinh thần
Cho con bền chí ..Vững tâm theo ngài.
Cha lành xóa hết bi ai
Hồn con vui thỏa bên ngài yêu thương.


Hồng Phúc

Ngọn Đuốc Ki Tô


Từ khi biết Chúa soi đường sáng
Con sống an vui phúc làm người
Được làm con Chúa, là dân Chúa
Sức mạnh giúp con giữa trần đời

Trái tim Thiên Chúa bao nồng ấm
Người đã cho con góc nhỏ thôi
Mà con vượt cả ngàn sóng gió
Vững bước kiên tâm chốn tình đời

Tình yêu Thiên Chúa soi đường sáng
Sức mạnh giúp con vượt thác gềnh
Vượt bao nghiệt ngã chông gai bụi
Vượt cả gian nan cám dỗ đời

Tình yêu ánh sáng Ki Tô Giáo
Đã vẫy gọi con, đón nhận con
Niềm tin Chúa giữ lòng con ấm
Giữ trái tim con biết nguyện cầu

Nhậm lời con Chúa ban quà bình an!!!


Minh Tâm

Đêm Thánh


Noel về chẳng được bước bên em

Mùa thi đến, đắng lòng không cô bé?

Lời nhắn gửi còn bên anh nhỏ nhẻ

Đêm thánh về nhớ cầu nguyện cho em.

Đêm thánh, đêm buồn, ơi đêm Noel

Ta là con chiên lạc loài tội lỗi

Tìm bóng dáng người xin ơn cứu rỗi

Đêm thánh, đêm buồn, ơi đêm Noel!
.

Nguyễn Tấn Ái

Wichita

Tấm ảnh tựa nắng ngời, xuân thắm
Dịu hiền, rạng rỡ toả niềm vui
Để trước mặt, mỗi ngày anh ngắm
Lẩn thẩn anh bắt chước em cười

Anh bắt chước, soi gương, kinh dị
Vụng về, không phải vậy! Than ôi
Anh vô tình hay em vô lý
Khi môi cười mà đáy mắt xa xôi

Thư em đến ngày tuyết rơi kín đất
… Bởi vì em sẽ chỉ sống vui
Chắt cả nụ cười trong nước mắt
Mọi đau buồn em giũ bỏ, thế thôi !

Đây trắng xoá, nơi em ngồi xanh thắm
Nụ cười em thinh lặng ấm ngày đông
Vô lăng đánh vòng, đường tuyết băng trơn lắm
Quê hương bỗng gần nhờ em đó, biết không!

Sao có thể sẻ chia hết được
Xứ vai gầy nặng trĩu lo toan
Phía tối nửa nụ cười rạng rỡ
Bao mến thương xa xót dâng tràn

Noel này em có nghe chuông đổ
Thánh lễ khoan dung, tha thứ, yên bình
Anh cầu nguyện em sống vui hơn nữa
Cho mắt cười chan chứa yêu tin …

Hoàng Thiên Nga

25.12

Lời nguyện Giáng Sinh

Hỡi Chúa Hài Đồng,

Tạ ơn Người đã đến
và sống giữa chúng con
để sẻ chia với chúng con nhân tính của chúng con
và an bình của Người.
Hãy ban bình an cho chúng con.
Hãy làm sạch quả tim của chúng con.
Làm sạch trí óc của chúng con.
Làm sạch linh hồn của chúng con.
Làm sạch tâm linh của chúng con.
Hãy làm lành quả tim của chúng con.
Làm lành trí óc của chúng con.
Làm lành linh hồn của chúng con.
Làm lành tâm linh của chúng con.
Hãy xua khốn khổ đi khỏi thế giới này,
khỏi hành tinh của chúng con, khỏi quả tim của chúng con.
Hãy mang chúng con vào tình yêu vô biên của Người.
Hãy nắm các quả tim của chúng con trong tay Người
và ban phúc cho chúng với bình an vô tận của Người.
Amen

Trần Đình Hoành (nguyên tác Anh ngữ, và Việt dịch)


Dear little Jesus,

Thank you for coming
and living among us
to share with us our humanity
and your peace.
Grant us peace.
Cleanse our hearts.
Cleanse our minds.
Cleanse our souls.
Cleanse our spirits.
Heal our hearts.
Heal our minds.
Heal our souls.
Heal our spirits.
Drive miseries off this world,
off our planet, off our hearts.
Bring us all into your infinite love.
Hold our hearts in your hands
and bless them with your everlasting peace.
Amen