Category Archives: Thơ

Thánh thi Hafiz: Một Thế Giới Mới – Những Tia Nắng

Chào các bạn,

Hafiz (đôi khi còn viết là Hafez) (1320-1389), với tên thật là Shams-ud-din Muhammad, là thi sĩ được yêu chuộng nhất của đế quốc Persia (Iran cũ), và là một cây đại thụ trong nền văn hóa Persia.

Ông sinh ra ở Shiraz và sống gần cả đời ở Shiraz, nơi ông trở thành một vị thầy Sufi nổi tiếng. Sufism là một truyền thống Hồi giáo chú trọng đến hướng vào nội tâm, suy tưởng, khổ hạnh, và trực nghiệm tâm linh.

Cho đến khi Hafiz qua đời, người ta nghĩ là ông đã viết khoảng 5 ngàn bài thơ, nhưng chỉ có từ 500 đến 700 bài còn sót lại ngày nay. Divan (tập thơ) của ông là một tác phẩm kinh điển trong văn học Sufism.

Tác phẩm của Hafiz được Tây phương biết đến qua Geothe, và sự nồng nhiệt của Goethe kích thích Ralph Waldo Emerson dịch Hafiz vào thế kỷ 19.

Thơ của Hafiz được nhiều tác giả khác nhau ưa chuộng, như Nietzsche, Pushkin, Turgenev, Carlyle, và Garcia Lorka. Ngay cả Sherlock Holmes, viết tiểu thuyết trinh thám, cũng trích thơ Hafiz trong một câu chuyện về Arthur Conan Doyle.

Năm 1923, Hazrat Inayat Khan, người thầy Ấn Độ có công giới thiệu Sufism đến Tây phương, đã nói: “Các lời thơ của Hafiz đã chiến thắng từng con tim nghe chúng.”

Sau đây mời các bạn đọc hai bài thơ của Hafiz: Một Thế Giới Mới, và Những Tia Nắng.

Hafiz là thi sĩ của Sufism, truyền thống tâm suy tưởng sâu sắc nhất của Hồi giáo, nên chúng ta cần để ý ‎ đến các biểu tượng trong thơ. Xin xem chú thích cuối bài.
.

Một thế giới mới

Hãy dâng hoa, rót rượu thánh, (*)
Chẻ trời và bắt đầu tái tạo thế giới.

Nếu các lực đớn đau xâm nhập mạch máu của những kẻ đang yêu,
người bưng chén thánh và tôi sẽ tạt trôi cám dỗ đó. (**)

Với nước hoa hồng, chúng ta sẽ làm dịu ly rượu thẩm đắng;
Chúng ta sẽ thêm đường vào lửa để làm ngọt những đợt khói bay.

Nào nhạc sĩ, cầm đàn lên, chơi một bản nhạc tình;
hãy vũ, hãy ca hát cả đêm, hãy lễ hội điên cuồng.

Là cát bụi, ơi Gió Tây, hãy đưa chúng tôi lên các Thiên Đàng,
bay tự do trong ánh sáng sướng vui của Tạo Hóa.

Nếu trí óc muốn trở về nhưng con tim khóc lóc xin ở lại,
đó là cuộc tranh cãi cho tình yêu suy gẫm.

Than ôi, những bài ca và những ngôn từ này chẳng nghĩ lý gì trên mảnh đất này;
đến đây, Hafez, hãy cùng tạo lập một thế hệ mới.

Chú thích:

(*) Trong truyền thống Tây phương và Trung Đông, rượu nho là của lễ hiến dâng trong các dịp lễ hội, thờ tự. Ngày nay vẫn thế trong như ta thường thấy trong các nhà thờ Thiên chúa giáo.

Rượu tượng trưng cho sức sống, cho mạch máu. Trước khi bị tử hình, chúa Giêsu nâng chén rượu trong tay, chia cho các môn đệ, và nói: “Này là máu ta…”

(**) Người bưng chén (cupbearer): Ngày xưa mỗi vua có một người mang chén uống rượu của mình, để tránh bị đầu độc. Vua chỉ uống rượu trong chén của vua, do cupbearer mang theo mình. Đây là người trung thành nhất của vua, có thể chết vì vua. Thường khi, cupbearer uống thử trước khi vua uống, để tránh vua bị đầu độc.

Tu sĩ cấp cao thường được xem là cupbearer của Thượng đế.

Trong bài này, cupbearer nên được hiểu là người trung thành với Thượng đế và chỉ dạy của Ngài (không hẳn là tu sĩ).

(Trần Đình Hoành dịch từ Anh ngữ và chú giải)

.

A New World

Let’s offer flowers, pour a cup of libation,
split open the skies and start anew on creation.

If the forces of grief invade our lovers’ veins,
cupbearer and I will wash away this temptation.

With rose water we’ll mellow crimson wine’s bitter cup;
we’ll sugar the fire to sweeten smoke’s emanation.

Take this fine lyre, musician, strike up a love song;
let’s dance, sing all night, go wild in celebration.

As dust, O West Wind, let us rise to the Heavens,
floating free in Creator’s glow of elation.

If mind desires to return while heart cries to stay,
here’s a quarrel for love’s deliberation.

Alas, these words and songs go for naught in this land;
come, Hafez, let’s create a new generation.

Hafiz (1320-1389) (Orinial language: Persian/Farsi)
English translation: Haleh Pourafzal and Roger Montgomery

Những tia nắng

Ơi, Người Chủ Rượu, mặt trời đã lên. Hãy rót rượu đầy ly tôi. (***)
Nhanh lên, vì đêm sẽ đến, và ta sẽ phải ngủ.

Ngoài kia, những kẻ tiên tri chết chóc đang tuyên bố ngày tận thế.
Nhanh lên! cho chúng tôi thêm rượu ngọt của Ngài!

Nếu bạn tìm danh tiếng và vinh quang từ mặt trời,
Thì ngủ tiếp đi; chỉ có trí tuệ thánh hóa trong những tia nắng.

Khi Ngày Phán Xét đến và bầu trời biến thành bình sành, (****)
Hãy biến xương sọ của bạn thành ly sành, và đổ vào đó rượu trong bình này.

Bây giờ không phải là thời nói chuyện vặt vảnh với bạn bè;
Chỉ nên nói về ly và rượu. (*****)

Hafiz, đứng dậy! Ra khỏi gường. Cậu có việc làm,
Và thờ kính rượu là việc duy nhất đáng làm. (******)

Chú thích:

(***) Người Chủ Rượu (Người Mang Rượu, Winebringer), nên được hiểu là Thượng đế.

Rượu là sức sống từ Thượng đế.

(****) Ngày Phán Xét: Theo một số tôn giáo, Ngày Tận Thế là Ngày Phán Xét, Thượng đế sẽ đến để phán xét con người. Con người sẽ được sống lại từ sự chết để chịu phán xét.

Hafiz xem ra không xem ngày này như là các tiên tri tận thế đang nói. Khi ngày này đến, Hafiz nói như giễu nhưng đồng thời cũng rất nghiêm chỉnh: Bầu trời sẽ thành bình rượu lớn, và ta hãy biến xương sọ (của hài cốt được tái sinh của ta) thành ly rượu nhỏ, tiếp tục uống, tiếp tục ca tụng và thụ hưởng sự sống từ Thượng đế.

(*****) Ly là chính ta, rượu là sức sống từ Thượng đế.

(******) Chỉ trân quý và thờ phụng sức sống Thượng đế cho ta mới là điều duy nhất quan trọng, tận thế hay không tận thế.

(Trần Đình Hoành dịch từ Anh ngữ và chú giải)

.

Sun Rays

O Winebringer, the sun is up. Fill my goblet full of wine.
Hurry, for night will come, and then we’ll have to sleep.

Outside, the doomsayers are announcing the end of the world.
Quick! give us some of Your delicious wine!

If it is fame and glory that you are looking for from the sun,
Then go back to sleep; there is only divine knowledge to its rays.

When Judgment Day arrives and the sky becomes a jug of poor clay,
Make your skull into a clay cup, and fill it with this pitcher’s wine.

Now is not the time to be making small talk with your friends;
Speak only of the cup and of the wine.

Hafiz, get up! Get out of bed. You’ve work to do,
And the worship of wine is all the worthwhile work there is!

Hafiz (1320-1389) (Original language: Persian/Farsi)
English translation: Thomas Rain Crowe

Tình Xuân

Mai vàng nở rộ rồi em
Đôi chim Én lượn. Gọi đem xuân về.
Làng em bên ấy gần kề
Đào, Hồng ướm nụ. Bốn bề tươi xanh.

Hôm sang anh vội qua nhanh
Chợt trông dáng bé. Thanh thanh gót hồng.
Nụ cười duyên dáng thắm nồng
Khơi tình xuân đến. Má hồng hây hây.

Tóc huyền ta ngỡ màu mây
Mắt đen, đen nhánh. Ngất ngây bến chiều.
Trời xuân ôi thật mỹ miều
Đắm say tình bé. Diễm kiều tơ vương.

Hồng Phúc

Nhớ Xuân


Tặng tuổi tím

Sắp xuân rồi đó nắng vàng hanh
Lá trở màu thương nhớ trên cành
Sắp xuân rồi đó ai có biết
Giữa lưng trời áo trắng trôi nhanh.

Sắp xuân rồi đó, cúc vàng tươi
Môi mím duyên duyên bé vẫn cười
Hiên trường ta vẫn thầm van vái
Xuân sắp về rồi đó bé ơi!

Nắng xuân rồi áo trắng vàng ươm
Lặng lẽ trôi theo tiếng trống trường
Hết mưa hạt nắng buồn như cát
Lặng lẽ gom tròn một chút thương.

Ta vẫn lang thang khắp sân trường
Để nghe buồn lẫn với yêu thương
Để nghe chiếc lá run nhè nhẹ
Rơi xuống lòng ta vương chút sương

Để mong bé bước đến hàng hiên
Cho ta cười mỉm rất vô duyên
Để nghe bé hỏi dù rất vội
Răng buồn, răng cứ thích đi riêng?

Anh đem tặng bé một bài thơ
Một chút yêu trong ánh mắt hờ
Mai mốt bé về bên gối mẹ
Còn rối trong lòng bao tiếng tơ?


Nguyễn Tấn Ái

35 Năm

Ngày mới quen
Tóc em demi-garçon
Bước em nhún nhẩy
Bà đầm hái nho
Như cô công chúa
Cười thơ trẻ
Nhưng mắt thiếu phụ
Thẳm thẳm buồn

H & P - 1975 Saigon


Đưa em đi lễ
Nhà thờ Ba Chuông
Tà muslin đen dài
Lộng gió
Nên nắng nao nao
Đầu cây ngọn cỏ

Em vào luật khoa
Nắng sáng sân trường
Quốc Tế Công Pháp
Thầy Châu Tiến Khương
Em nghe anh giảng

Qua Quốc Gia Hành Chánh
Hội quán vắng tanh
Gió lùa hàng cửa sổ
Chỉ em và anh
Ngồi nhìn nắng đổ
Nghiêng sân

Vào Nhà thờ Đức Bà
Dưới chân Đức Mẹ
Nguyện cầu cho những phong ba
Đang cuộn về trên Đất Mẹ

Thảo cầm viên
Những con đường đêm
Vắng lặng
Những quán cà phê
Những buổi xi nê
Những dãy phố trưa
Những chiều hè đổ lửa
Chiếc Rambler
Dọc ngang thành phố
Mondial
305

H & P - 2009 (Washington DC)


35 năm
Thăng trầm
Cơn mộng hoàng lương
Bóng câu vỗ cánh ngoài khung cửa
Trời rộng
Và xanh
Kê vàng chưa chín
Nắng vẫn mong manh
Và hai đứa
Vẫn còn đây
Chỉ chợp mắt vài giây
Trong buổi gặp đầu

35 năm
Những giọt đắng vẫn rơi
Xuống ly đời dịu ngọt
Mặt trời vẫn ấm
Trên những đồng cỏ
Và hai nhỏ
Vẫn nắm tay nhau chạy
Trên những đồi hoang

TĐH
Tuesday, Jan. 5th, 2010
35th Anniversary of Hoành & Phượng
Lake of the Woods, Virginia, USA

say đắm


bên nhau

Bát canh tập tàng

Chỉ là một bát canh thôi
Mà anh đi tận cuối trời không quên
Vườn quê rau rệu rau rền
Tập tàng ngọt ánh mắt hiền em tôi
Mặn mòi đất mẹ em ơi
Nuôi lúa lúa tốt nuôi người người duyên
Mang theo một nắm đất hiền
Và đôi mắt ấy trao duyên thuở nào
Vợi đi nỗi nhớ nao nao
Vợi cơn nắng lửa xối vào lòng tôi

Ước ao một bát canh thôi
Xa quê nhớ đất nhớ người tôi yêu

Trần Vân Hạc

Điều em biết

Em biết chẳng bao giờ vì em
Anh chịu bỏ thói quen vẫn giữ
Em biết lời ngọt ngào tình tự
Anh nói thay nỗi khao khát của anh.

Em biết sau giây phút ngọt lành
Anh mãn nguyện chìm sâu giấc ngủ
Chẳng bận tâm vấn vương tư lự
Trằn trọc nơi em…

Em biết mình là bến bờ hiền
Anh dừng nghỉ rồi ra đi khát khao biển cả
Em biết chỉ lúc đối đầu giông tố
Anh chợt nhớ về em nơi bãi cát mềm.

Em vẫn đón anh với vòng tay dịu êm,
Nhẹ nhàng xoa nếp nhăn vầng trán
Nhẹ nhàng hôn nét quầng mi mắt
Bởi em biêt yêu-
Cả sự ích kỷ của anh!

Phan Bích Thiện
Hungary

The Sun – Mặt Trời

* To You, Danny


The Sun

I go to the west
And you say I am the sun

Why do you cry…?

To be the sun,
Of course I will appear
in the dawn from the east

I will be present, on time, my dear
How can I forget you and our country

But to come back home and you
I have to see and go straight the west

Vivian

.

Translation into VietNamese

MẶT TRỜI

Anh đi về phía tây
Và em gọi anh là mặt trời

Sao em khóc…?

Là mặt trời
tất nhiên anh sẽ đến trong bình minh
ở phương đông

Anh sẽ đến, đúng hẹn, em yêu
Sao có thể quên em và quê hương

Nhưng để trở về với quê hương và em
Anh phải nhắm phía tây thẳng bước

Vivian
12:02pm Saturday 27 December, 2009

Gỡ đêm

Từng đêm dài đối diện chính mình
Bóc gỡ vữa vôi
cả ngàn mảnh vỡ
đẫm màu mạnh mẽ
bản lĩnh
nghị lực phi thường
lả tả
rơi

Thịt da ấm mềm
Phát lộ
Đòi một vòng tay ôm xiết
Đắm đuối
Không lời

Nước mắt đâu cần định nghĩa
Yếu đuối không sợ ai cười
Thoả thích khóc
Cho mình
thôi nhé
mình ơi !

Dù sao cũng không hụt chân vào khoảng trống
Vô hồn
Nỗi buồn từ đáy rỗng
Phun trào hoả diệm sơn

Sáng mai rạng rỡ mặt trời
Lại sơn phết
Pha màu cẩn thận
Gói kín thịt da
Xiêm áo lượt là
Mủm mỉm trước gương mấy bận
Tươi tắn lên đường
Phi thường bản lĩnh nghị lực
Đời vui

Sâu thẳm đêm đêm
Ôi đêm khêu gợi
Tự tay gỡ
Lả tả
Mờ tỏ phận người

Hoàng Thiên Nga

Không Thấy

Đêm qua trong giấc mơ dài
Em thấy mình đi chơi biển
Sóng trắng dịu dàng quyện ôm
Sóng mềm mơn man mơn man

Em còn thấy mình lên đồi
Thông xanh xanh ngời lối sỏi
Vi vu vi vu ngân ru
Bài ca ngọt ngào xưa xa

Trong mơ em không thấy anh
Chỉ toàn những ai xa lạ
Tỉnh giấc lòng buồn tự hỏi
Em quên anh thật rồi sao.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Mơ Xưa

Mệt mỏi với những ngày áp thấp
Ta lãng quên ta trong bận bịu giả vờ
Thoảng hoặc tim mình lên tiếng gọi
Ta úp mặt vào chiều lơ ngơ, lơ ngơ…

Xa lăng lắc những buổi chiều dấu ái
Đôi môi nào hồng, mái tóc nào xanh
Để run rẩy một dòng tin ái ngại
“ Bé đây mà! Lạ hoắc phải không anh?”

Rạng vỡ một con đường, rụng vỡ một mùa trăng
Dòng suối nhỏ khóc lời xưa róc rách
Chạy trốn đến mệt nhoài những lời thóc mách
Hạnh phúc nào hao khuyết phía bên kia!

Con chim lìa nguồn mải miết ăn xa
Mùa trốn rét cánh tìm về chấp chới
Ta hát mãi lời cây đa mong đợi
À ơ ru người! À ơ ru ta!

À ơ!
Đêm qua ta nằm mơ
Ta theo ta về mùa trăng xưa con đường cũ
Con đường dài như chữ y… Qua rồi giấc ngủ
Hồn như ai vá khâu!

Nguyễn Tấn Ái

Khúc thánh ca tình yêu

Chiều đang mưa bỗng dưng nắng
Mùa xuân chỉ có hoa giấy
Thiếu một nơi cư ngụ
Nắng như lửa trên đầu
Chiếc xe bóng lộn bay
Thèm ăn một cây kem nhịp cầu qua
Quán cà phê tấp nập
Bên anh mà sợ anh đi mãi
Em đánh rơi niềm tin ngây dại
Mang theo tội lỗi của ngày không mặt trời
Của ngày không gặp gỡ
Của ngày phiên chợ tan
Tự do như con sóng
Như gió
Như mây
Lòng tin đây
Anh dâng này
Em có biết
Như ân huệ cuối cùng
Mẹ cha đã tướt bỏ
Anh em đã từ bỏ
Cây ớt vườn nhãn đám ruộng ao cá cũng tướt đi
Những con tôm đã chết còn nhảy
Mùa xuân không còn trên làn tóc rối
Lang thang ở chân trời hôm nay
Chân trời rộng như một chiếc bát trắng phau
Đêm nằm trên ghế
Mang đến cho em lòng tin hôm nay và chỉ hôm nay
Con đường phía trước
Vài con bướm những tà áo trắng những cô thôn nữ cánh đồng lúa chín
Nối đuôi về thành phố
Chắc là em sẽ thấy
Bày đặt
Những nhấp nháy
Những enter
Những delete
Và anh
Ctrl z đây.

Bùiminhvũ 1-10-2009

Quê Hương trường ca – Đoạn 3

Khi sầu ùn lên trong mắt em buồn
Khi đỉnh hồn em như đã tắt đi ngọn lửa
Khi hoài vọng sắp nói lời giã từ bên cánh cửa
Khi mi em khép lại với tiếng thở dài
Khi nửa người em chết đi cùng nỗi khổ chôn vùi
Khi cánh cổng tha phương nặng nề đóng lại
Là em về quê hương
Là em
về
quê hương.

Quê hương đêm em đi tưởng không nhìn thấy lại
Tưởng không còn nhìn thấy nữa bao giờ sau năm năm xa
Năm năm xa với lao lung nước mắt đợi chờ
Năm năm xa với hồn đau nung đỏ
Với trái tim loang lổ
Năm măm xa…

Hôm nay trở về
Em run lên với niềm vui thầm kín
Với buồn đỏ chín
Như đứa con trở về sau ngày tháng đi hoang
Lãng phí tuổi đời nay trở lại quê hương
Hai tay trắng với mảnh hồn rách nát
Đứng sững trước cửa nhà mình như người từ cõi chết
Em trở về quê hương.

Quê hương
Quê hương đây rồi sao như là không phải quê hương
Sao mỗi khuôn mặt quen thân bỗng chốc hóa xa lạ
Tiếng nói câu cười quen thuộc quá
Sao lại xa như có cả không gian
Con mương nhỏ còn quen, mùi rạ cháy chưa quên
Gió và nắng vẫn còn trong niệm tưởng
Sáu đỉnh Chàbang chong mắt bên trời sừng sững
Cuộc sống lặng lẽ đi như tự thuở nào
Con đường cũ buổi trưa hè như mới hôm nao
Vẫn trần mình lũ trẻ con thả diều bay nắng
Hàng me cũ trường làng còn rũ buồn trong trưa lặng
Sao lại xa như có cả thời gian.

Hôm nay về với nước mắt chảy dài
Em nhìn quê hương – quê hương nhìn em, thầm lặng
Trên vầng trán chờ đợi đã hằn sâu. Im lặng
(Ngôn ngữ thành thừa nơi xứ cô đơn)

Ôi quê hương!
Ngày em về quê hương ôm em như chưa từng có em
Như quê hương có em lại rồi sau tháng ngày lưu lạc
Quê hương mãi dõi em đến tận cùng trái đất
Quê hương cho em sức mạnh bàn chân
Sức mạnh của con tim trong, cánh tay trần
Đứa con quê hương đi tìm quê hương – lang bạt
Đi tìm quê hương đứa con nay trở về trong nỗi khát
Cúi xuống ghì ôm quê hương như là chưa từng có quê hương

Inrasara

Lời khấn nguyện

Hỡi vị thần Mặt trời
hãy ban cho tôi
luồng ánh sáng chói ngời từ tâm thức
Hãy thắp cho tôi ngọn lửa
Từ trái tim u tối, cuồng mê
Cho tôi đủ sức xua tan
Những đố kỵ, tị hiềm
Những nhỏ nhen, toan tính
Những lạnh lẽo, thâm trầm
Để trái tim tôi thoát khỏi ngục tù
Bừng nở những tế bào cảm xúc

Hỡi vị thần Gió
Đã từng chu du suốt khắp toàn cầu
Xin hãy mang đến cho tôi
Những hương hoa thơm ngát của núi rừng
Những âm vang từ lớp lớp sóng ngoan cường giữa dòng biển cả
Cho buồng phổi tôi mạch sống căng tràn

Hỡi vị thần Mặt trăng
Hãy rót cho tôi những tia sáng dịu dàng, huyền nhiệm
Hãy kể cho tôi nghe
Những câu chuyện thần tiên của các vì tinh tú
Cho tôi thanh thản trải tấm lòng mình
Giữa lòng trời rộng mở
Không chút hồ nghi
Không chút ngại ngần

Hỡi những cơn mưa đầy khát vọng
Xin hãy tưới mát tôi
Cho mầm xanh trỗi dậy
Trên nước mắt – nụ cười

Hỡi những Đấng quyền linh tối thượng
Hãy cứu giúp tôi
Mở toang trái tim
Bật khóa tâm hồn
Giữa tình người rất thật

Đàm Lan

Nói với mình

Này quả gấc chín đỏ
Thắm tươi viên mãn không trung
Vô tình thế
Lá xanh một thuở
đã
vì ngươi
tàn úa
rưng rưng

Này đóa hồng tung cánh
Khéo bày kiêu hãnh sắc hương
Vô tình thế
thân gai đỏng đảnh
đền đáp chi
Rướm máu kẻ chăm vườn

Và Em
Tóc dài da trắng
Mắt đêm uẩn ức xa xôi
Vô tình thế
có nghe
thời gian điểm
từng
phút giây
lên
nhàu nát
đời
tôi

Hoàng Thiên Nga