Category Archives: Thơ

Hà Nội Nhớ

Ta đã qua những đêm hoang vu

đến bao giờ ngủ bù cho Hà nội

ngủ bù cho đêm

nằm tưởng tượng hương hoa sữa

tưởng tượng vị sấu ngâm

tưởng tượng em

đến sáng còn thèm

ta đã chui qua vòm ô Quan chưởng

vác chõng lều ngang ngõ Trường thi

hồ Tây tình nhân mà không em ở đó

Hà nội nóng ong ong nhắc nhớ điều gì

vẫn thèm yêu hơn là thèm gió

Hà nội ta đi tìm bức tường vôi lở

lề đường gạch vỡ

phủ rêu

gió ôi ta hiểu vì sao ngươi không thổi lên mái tóc em

sợ pha loãng đêm nay

đêm bay đi mất

đêm lênh đênh bên ngoài khung cửa

run lên như một chú mèo

thèm một mình leo lên gác nhỏ

nhìn theo

Lê Vĩnh Tài

Tạp Thi – Vương Duy

Thưa các anh chị và các bạn.

Ngọc Hoa đã giới thiệu Nguyễn Hữu Vinh qua bài viết “Nguyễn Hữu Vinh- Kẻ lưu đày trên đảo xanh” post ở dotchuoinon ngày 10-12-2009. Hôm nay Ngọc Hoa gởi đến các anh chị một bài Thơ Đường trong “50 bài thơ Đường chọn lọc” do Nguyễn Hữu Vinh dịch. Sẽ đăng các bài khác từ từ.

Chúc các anh chị và các bạn một ngày tươi sáng.

Ngọc Hoa


雜 詩

    王 維

君自故鄉來
應知故鄉事
來日綺窗前
寒梅著花未

Tạp thi

Quân tự cố hương lai
Ưng tri cố hương sự
Lai nhật ỷ song tiền
Hàn mai trước hoa vị

Vương Duy

Dịch nghĩa

Anh từ quê xưa của mình tới đây
Dĩ nhiên biết rõ chuyện ở quê nhà
(Không biết) ngày anh rời quê cất bước ra đi
Cây hoa mai trước nhà bên song cửa đã nở hoa chưa nhỉ ?

Dịch thơ

Bác từ quê mình tới
Hẳn rõ chuyện quê xưa
Ngày đi bên song cửa
Mai vàng đã nở chưa ?

Chú thích : Hàn mai: Mai gầy chưa nở hoa trong mùa đông lạnh

Nhẹ nhàng, từ từ, không ồn ào, không sáo ngữ nhưng để lộ nỗi nhớ quê tha thiết. Nhớ nhưng không nói là nhớ. Không nói là nhớ mà chỉ quan tâm tới một vài điều đơn giản và tầm thường ở quê nhà, đủ để nói lên một nỗi nhớ quê thiết tha, dào dạt

(Nguyễn Hữu Vinh dịch và bình)

Khúc Hoan Ca

Tôi đã hân hoan
Tri ân một tình bạn
Ấm áp một tình yêu
Ngợi ca tình tri kỉ
Tôi đã tìm lại
một bài ca
một nốt nhạc
một vần thơ
trong trái tim yêu
không mệt mỏi
Tôi là kẻ khù khờ
Yêu như ngày bé dại
Tôi muốn đi tìm lại
Lẽ sống vì mọi người
Tình yêu là nốt nhạc
Tình bạn là bài ca
Mỗi chúng ta tồn tại
Mỗi người là độc nhất
Trong thế giới đại đồng
Đây! Men nồng cay.
Đây! Men đời say
Đây! Tay trong tay
Hòa vang khúc hát
yêu người bạn ơi

Minh Tâm

Hoài Xuân

Mềm mại và tươi non
Dịu dàng và lá cỏ
Chẳng thể mượn mây trời xua đi dáng hình ai đó
Nên trong ta còn vần vũ một tình yêu.
Lãng đãng đâu đây một sắc mây chiều
Vào lặng lẽ giữa bồng bềnh mây khói
Hóa câm lặng trăm điều không thể nói
Thành cơn mơ vĩnh viễn nụ hôn nồng.
Em cứ là hư không
Ta cứ tìm ảo ảnh
Đem hoàng hôn vào giữa đêm trừ tịch
Nối dài nét ngày cô lẻ hoài xuân.

Nguyễn Tấn Ái

Đóa Muộn

Chào các bạn,

Các bạn trong nhóm từ thiện Lá Lành Đùm Lá Rách do anh Phạm Lưu Đạt quản lí, mới làm xong một bài thơ, mỗi người một đoạn. Mình mang ra post ở đây cho vui.

Cám ơn Đạt đã chuyển tiếp.

Hoành

Đóa Muộn

Nở lặng lẽ trong hồn anh đóa muộn
Xuân ồ xuân! Nền nả quá đi thôi.
Ngày đang tết cứ rộn ràng tháng chạp
Lòng muốn về bên người quá người ơi! (N.T.Ái )

Ngày đến ngày đi anh xa vời qúa khứ
Lượm từng trang bó chặt đón tương lai
Lả tả mây Xuân, dập dìu áo lụa
Người đi mang nhớ, người ở giăng sầu (PLĐạt)

Xuân yên ả? trong bồn chồn gío lạnh
Đông chưa tàn sao rộn rả gấm hoa
Nơi xa đó mây mù đan khắp ngả
Phương trời này chơm chớm những mầm xanh (MDloit)

Lòng hỏi lòng người xưa giờ sao nhỉ
Đôi mắt huyền có còn những giọt trong
Xuân năm ấy đã là xuân vĩnh biệt
Để hoa vàng chẳng còn nở trong tôi (thuanUSC)

Trông tin nhạn mưa trôi về ải Bắc
Chờ bóng ai, chim én khóc đêm dài
Xuân lại đến, mai vàng khoe hương sắc
Để mình ai, lặng lẽ xót xa lòng ( MaiNguyệt)

Chưa nguôi hết năm dài ai cô độc
Ngôi sao nào chưa sáng những đêm đông
Ôi bến vắng chơ vơ trời mây nước
Gío xuân về, bớ thuyền! Thuyền vẩn bặt tăm (qn4526)

Chí bốn phương, bạn rồi xa trăm ngả
Nhưng quê hương vẫn là chốn thâm tình
Người về đây ta đón xuân thân ái
Nâng ly mừng đón tết cả Giêng, Hai… (NĐHòa -Quy Nhơn)

Xuân sớm choán Đông, Xuân nắng ấm
Xuân tiễn ưu phiền, một nhánh mai
Đâu đây chồi mới trong sương sớm
À một tiếng vang với núi sông. (PLĐạt – Los Angeles)

Gió se lạnh sớm nay, trời trong vắt!
Phố rộn ràng sắc đỏ, sắc xanh
Đã thấy niềm vui sáng từng gương mặt
Xuân ngập ngừng, đôi lá nõn trên cành… (PKYến, Sài Gòn)

Xuân trong mắt, trên môi người yêu đấu (ĐLan,  BMT)
Xuân trong tim, trong dáng núi quê xa
Xuân từ những ly rượu mừng men thắm
Xuân trong nhau, trong khúc hát chan hoà.

Em là kẻ nơi rừng thưa núi trọc (ĐLan, BMT)
Đón xuân xa xin tiếp nối vài vần
Xuân quê hương nghe man mác lặng thầm
Niềm thương nhớ của người nơi đất khách

Cánh mai xuân có vàng trên xứ lạnh (ĐLan, BMT)
Cho hồn người phút chốc hoá xuân ca
Ngày chưa đến đã mang lời thi tứ
Giọt nắng vàng thêm ấm chút lòng nhau

Xuân biếc lá trầu, tròn những buồng cau (MTâm, BMT)
Xuân e ấp nét nhìn nghiêng mai thắm
Xuân nhẹ nhàng thơm ngát cánh đào tươi
Xuân men say rộn rã mắt ai cười

Xuân yêu mến mở lòng vui buông xả (MTâm, BMT)
Xuân yêu thương trao tặng những an hòa
Xuân ấm nồng tình bạn khắp gần xa
Xuân hạnh phúc nở hồng trên đóa muộn

Xuân không tuổi. Xuân muôn đời tươi thắm
Hương không xưa. Hương tỏa khắp đất trời
Người dệt mến yêu thành thơ bất tận
Nối vòng tay nồng ấm đến muôn nơi (TNNHoa, BMT)

Nắng ấm lại về đưa tiễn đông
Trời se se lạnh má em hồng
Ngàn hoa ướm nụ chờ hơi ấm
Xuân đến lộc vươn đón nắng hồng .  (HP, BMT)

Thân chúc mọi nhà đa phúc lộc
an khang thịnh vượng ,chúc thành công
Tân niên đầm ấm tình nhân thế
Đất nước vinh quang chí Lạc hồng . (HP, BMT)

Xuân luôn trẻ, nơi nơi xuân thắm
Xuân của tôi, xuân của muôn người
Xuân tươi, rạo rực đất trời
Xuân vui hi vọng, sáng đời yêu thương (Huỳnh Huệ – BMT)

Xuân đã về trên cành lộc biếc
Xuân muôn phương trên Đọt Chuối Non
Xuân cho già trẻ sắt son
Xuân đi, vạn vật mãi còn mùa xuân (Huỳnh Huệ – BMT)

Xuân ơi ta hớn hở đón mời
Sắc hương Xuân phủ ngợp đất trời
Đông về ngủ lại miền băng giá
Mai Đào Oanh Yến phúc nơi nơi (Túy-Phượng, Wash. DC)

Mùng Hai, thơ tặng muôn người
Tặng tia nắng mới rạng ngời cúc mai
Tặng Đọt Chuối Non
những âm giai
Điệu xuân trẩy khúc hòa hài thế nhân
Tặng nhau
lời nói ân cần
Tặng thêm câu chúc thắm nồng ý vui
Tặng màu lúa nõn xanh đời
Soi cho mắt biếc,viền môi ngọt ngào
Để tình trong trẻo
dạt dào
Đất trời luân chuyển hoan trào chúc xuân (Giọt Sương Tím)

Xuân đi Xuân đến bao lần
Xuân trong ta vẫn muôn phần thắm tươi
Tạ ơn đất nước, con người
Cho ta mãi những nụ cười mùa Xuân… (Trần Can)

Thấy Trong Chiều

Chàng trai bồn chồn trên xe

Mắt không rời người con gái

Đang tựa cây bàng nhỏ

Vẻ xa xôi như không có ai bên

Giữa hai người là một vực lặng im

Chỉ tiếng gió xạc xào qua vòm lá

Và ánh mắt người con trai như nắng hạ

Ánh lên lời dành dỗ van lơn

Như bao cô gái trên đời lúc giận hờn

Cô quay lưng giấu nụ cười khó giấu

Khi thoáng thấy gương mặt người thương mến

Bất lực dại khờ tựa trẻ thơ

Chờ đợi gì hơn

Người con trai bất ngờ

Lao nhanh xe xuống con đường đổ dốc

Rồi tài tình như người làm xiếc

Quay dừng bên cô ghé tai thì thầm

Nụ cười cô tươi trái chín trên cành

Xui đôi môi chàng trai tìm đến

Phá vỡ lặng im là khẽ khàng hơi thở

Rực cháy tình yêu là mắt họ nhìn nhau

Ngồi sau xe cô gái giấu nụ cười

Sáng hạnh phúc không dễ gì giấu được

Theo bóng chiều họ xuôi về phố

Không quên vẫy cây bàng non vừa đổ lá sáng đường

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Chùm thơ Đà Lạt – 1

Chùm Thơ Đà Lạt thời sinh viên Văn khoa,
thân tặng Dalatmongmo cùng những người yêu và nhớ Đà Lạt

Hoàng Thiên Nga


FRENN 1

Ta đã chào em
Frenn
ngày mới đến
Xốn xang lòng, xanh ngát ước mơ
Thành phố sương mù, kỷ niệm xưa yêu mến
Phấn thông vàng êm phủ ấu thơ
Chào Đà Lạt, hồ Xuân Hương lờ lững
Đồi Cù thơm ươm nắng vắng chiều chiều
Mỗi pho tượng sáng đỉnh xa sừng sững
Tán dù nghiêng che đôi bóng xiêu xiêu
Nhưng đâu phải đời chỉ là mùa hội
Trái cấm ngon đắng từ thuở Eva
Gai hồng nhọn xuyên lá vàng mỗi lối
Nét hồn nhiên dần vỡ nát trong ta
Cay đắng ngấm, cười thêm sâu, có phải ?
Tầng cao nhìn xuống móng rạn dần
Đắp lại lớp gạch đầu dầm dãi
Càng bền gan càng gian khó bội phần
Tạm biệt em
Frenn
Quay bước
Vắng xa người thương tích sẽ nguôi ngoai
Thông trầm mặc soi hồ xanh mây nước
Tiễn ta về
Thầm hẹn
Ngày mai …

FRENN 2

Mây giăng ngang lũng thấp
Biển sương dâng trắng đèo
Một thoáng đào hồng bừng đỉnh dốc
Nhói vào hồn cả nỗi nhớ mang theo …

****

FRENN 3

Trăm năm gió thoảng phận người
Thông xanh vẫn đứng ngang trời hát ca

Hoàng Thiên Nga

Thôi Em

Thôi em
đừng nói yêu thơ
lời ca đã cũ
mộng mơ đã tàn
thôi em
đừng thích nghe đàn
khúc Trương Chi
lỡ đa mang thuở nào

Thôi em
đừng hỏi vì sao
nhịp chèo xưa
mãi vọng vào yêu thương.
thôi em
đừng mộng Thiên Đường
động tiên đã khép
sông Tương vắng đò

Thôi em
đã lỡ hẹn hò
kiếp sau
thôi
chỉ mơ hồ kiếp sau
mai em thuyền mộng về đâu
mười hai bến nước
nông -sâu
tạ từ…

Ai người lấp bể tương tư
Đốt giùm ta những tờ thư một thời?

Lê Tấn Hiền

Em tin

Anh chùi vệt son môi trên áo
Rồi đi
Em vẫn chờ
Như bến chờ thuyền mây chờ gió
Chờ vòng tay
Em tin không phải là dây xích
Và nếu là dây xích
Em sẽ bứt nó ra để anh được trở về
Em sẽ quét mây cho trời xanh hơn
Ghì cơn lốc xoáy cho hoa tim tím
Cho ánh mắt bắt nhau
Không phân biệt
Anh chùi vệt son môi trên áo
Có chùi nỗi buồn trên trang thơ
Có chùi được nước mắt
Những đêm dài
Em tin mãi mãi
Anh trở lại
Sau những lần say và buồn
Cũng có thể… em tin.

Bùi Minh Vũ
5-2005

Vẫn Trở Mình Mỗi Giấc Mơ Khuya

Trong giấc mơ có một nỗi buồn
ta gọi tên em
một âm thanh giản dị
dịu dàng
không mơ hồ như gió
không vỡ nát như mây
sự dịu dàng trong veo
như rượu trắng
mỗi khi nâng lên
long lanh
mỗi khi uống
dịu ngọt
và khi say
em là ảo ảnh
một ảo ảnh dịu dàng
không bí mật
vẫn trở mình mỗi giấc mơ khuya


Lê Vĩnh Tài

Xin Chớ Quên

Sự hiện diện của bạn là món quà cho cả thế gian.
Bạn là duy nhất và không ai giống bạn cả.
Cuộc sống của bạn hoàn toàn tùy thuộc vào mong muốn của bạn.
Hãy biết tận hưởng từng giây phút trọn vẹn một ngày.
Hãy đếm những niềm hạnh phúc, đừng đếm những muộn phiền .
Bạn sẽ vượt qua tất cả, dù khó khăn dường nào.
Có vô vàn câu trả lời trong chính bản thân bạn.
Hãy hiểu biết, can đảm và mạnh mẽ.
Đừng tự đặt giới hạn cho chính bản thân mình.
Những ước mơ đang chờ bạn thực hiện.
Đừng phó mặc những quyết định quan trọng cho số phận .
Hãy vươn đến đỉnh cao của chính bạn, vươn tới ước mơ và khát vọng.
Không gì lãng phí năng lượng của bạn hơn là ngồi một chỗ lo lắng
Một vấn đề càng kéo dài, càng trở thành nặng nề
Đừng nhìn sự việc thành ra trầm trọng.
Hãy sống đời thanh bình, đừng sống đời tiếc nuối.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ có thể đi cả một quãng đường dài.
Cũng nhớ rằng nhiều thứ sẽ ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại.
Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan.
Cuộc sống thật quý giá khi người ta cùng nhau.
Giữ sức khỏe, hi vọng và hạnh phúc
Đừng bao giơ quên dù chỉ một ngày
Bạn độc đáo dường nào
Thượng đế đã tạo ra bạn vì một mục đích
Bạn không có nguồn gốc từ loài vượn
Bạn được tạo ra tuyệt vời và đẹp đẽ
Hãy đảm bảo bạn tạo ra sự khác biệt nơi bạn có mặt và
Bạn hãy làm điều đó hôm nay.

Huỳnh Huệ dịch

Don’t Ever Forget

Your presence is a gift to the world,
You’re unique and one of a kind.
Your life can be what you want it to be.
Take it one day at a time.
Count your blessings, not your troubles,
And you’ll make it through what comes along.
Within you are so many answers.
Understand, have courage, be strong.
Don’t put limits on yourself.
Your dreams are waiting to be realized.
Don’t leave your important decisions to chance.
Reach for your peak, your goal, and your prize.
Nothing wastes more energy than worrying.
The longer a problem is carried, the heavier it gets.
Don’t take things too seriously.
Live a life of serenity, not a life of regrets.
Remember that a little love goes a long way.
Remember that a lot goes forever.
Remember that friendship is a wise investment,
Life’s treasures are people… together.
Have health and hope and happiness.
And don’t ever forget for even a day…
How very special YOU are!
God has created you for a purpose.
You did not come from apes.
You are wonderfully and beautifully made.
Make sure you make a difference where you are and you do it today.

Unknown

Quá tửu gia – Vương Tích

Các bạn thân mến!

Các bạn của Đọt Chuối Non vốn đã quen biết anh Đinh Đức Dược với giọng lục bát trẻ quá đôi mươi. Anh cũng là người tinh thông Hán tự và thường lặn lội đi về với thơ văn cổ.
Hiện anh đã có một tập dich Thiên gia thi khá đầy đặn. Quí cái công phu và cái sở học của anh nên Tấn Ái xin lần lượt giới thiệu với bạn đọc, và chờ góp ý của người đọc tri âm để tập dịch thêm phần hoàn thiện.

QUÁ TỬU GIA
Vương Tích

Thử nhựt trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tánh linh
Nhãn khan nhân tận túy
Hà nhẫn độc vi tinh

Dich thơ:

QUA QUÁN RƯỢU

Thôi thì cứ uống cho say
Đã đành dưỡng tính cũng hay ở đời
Thế nhân say hết cả rồi
Lẽ nào ta vẫn đơn côi tỉnh hoài.

Đinh Đức Dược

Buôn Hồ ơi, ta nhớ đến trọn đời

Thịnh Hoa xin trân trọng gửi đến quý anh chị và các bạn bài thơ sau đây của thầy Phạm Đức Thông mang bút danh là Phạm Tư Hương, nguyên Trưởng phòng giáo dục Krông Buk (những năm đầu thập kỉ 80 của thế kỉ XX).

Chúc các anh chị và các bạn một ngày tươi sáng!



BUÔN HỒ ƠI TA NHỚ ĐẾN TRỌN ĐỜI

Ngày ta đến Buôn Hồ ơi, lạ lắm !

Nắng cao nguyên đâu phải nắng quê nhà.

Gió cao nguyên không như gió biển xa,

Đất cao nguyên đâu phải đất nuôi ta từ thuở nhỏ.

Đêm trăn trở gọi gió về nỗi nhớ,

Thái Bình ơi, con đường nhỏ ta đi,

Mái tranh nghèo mẹ đi sớm về khuya,

Em vẫn thế sớm chiều đến lớp,

Lại nhớ về những con đường quen thuộc,

Anh dắt em đi nắng tròn bóng trưa hè.

Cây sầu đông văng vẳng tếng ve,

Trưa thanh vắng trong hồn ta êm ả.

Đã quen rồi mùa mưa tầm tã,

Đất đỏ bazan níu lấy chân người.

Buôn Hồ, ơi ta nhớ  trọn đời,

Anh mắt em thơ, nụ cười rạng rỡ !

Tay em trồng những bông hoa đã nở,

Con đường này biết mấy công lao.

Chuyến xe đi cho mái ngói tươi màu,

Đêm văn nghệ em hát bài ” Người ơi người ở…”

Vui không em, hỡi cô giáo trẻ,

Giọng thanh thanh trên bục giảng bài?

Buôn Hồ ơi, thành nỗi nhớ một đời!

Mảnh đất cao nguyên đã là quê mẹ.

Phạm Tư Hương

Phụ Nữ

Nếu một lần nữa được sinh ra
Em vẫn xin sẽ làm con gái
Đàn ông các anh quá dạn dày từng trảI
Nên thèm nghe tiếng nhẹ nhàng dịu êm.

Một lần nữa em vẫn xin là em
Với nông nổi, vội vàng, hấp tấp
Đàn ông các anh nhìn xa trông rộng
Nên cần người đôi lúc biết lắng nghe.

Con gái chúng em tựa cánh đồng quê
Ngựa các anh phi mỏi chân dừng nghỉ
Đàn ông vẫn coi mình thông minh trong ý nghĩ
Không có chúng em, lấy ai để sánh so.

Các anh nghĩ mình khoẻ mạnh vô bờ
Chân yếu tay mềm chúng em đâu dám sánh
Không có chúng em, các anh đâu thành “phái mạnh”
Lấy ai để có thể chở che.

Chúng em biết nói những điều các anh thích nghe
Biết khiêm tốn, nhún nhường khi cần thiết.
Biết nhóm lên, giữ gìn ngọn lửa bếp
Vun trồng hạt giống các anh để lại cho đời.

Em vẫn xin được làm con gái thôi
Để bù vào những gì anh còn thiếu
Tuy suốt đời sẽ là “phái yếu”
Để yêu và mãi sẽ được yêu.

Phan Bích Thiện
Hungary