Category Archives: Thơ

Nhà thơ Hoàng Cầm qua đời

Chào các bạn,

Nhà thơ Hoàng Cầm vừa tạ thế hồi 9:30 sáng ngày thứ năm, 6 tháng 5, 2010, tại Bệnh Viện Hữu Nghị, Hà Nội, thọ 89 tuổi.

Mình gặp bác Hoàng Cầm hơn 10 năm về trước ở Hà Nội. Lúc đó bác còn rất khỏe mạnh. Đó là một người rất dễ tính, vui vẻ, yêu đời và thoải mái với mọi sự. Mính vẫn mong gặp lại bác, nhưng rất tiếc là mấy lần sau nầy về Hà Nội đều không có dịp.  Rất tiếc, rất tiếc.  Thời gian không đợi ai.  Muốn làm gì cho người đó thì phải tìm cách làm ngay khi người còn sinh tiền.

Cầu mong bác yên nghĩ nơi cõi vĩnh hằng.

Hoành

VnExpress viết về Hoàng Cầm:

Hoàng Cầm sinh năm 1922. Ở tuổi xấp xỉ 90, vì một cú ngã dẫn đến bại chân, nhiều năm qua, ông hoàng thơ tình Việt Nam chỉ còn quanh quẩn nằm ngồi trong căn phòng nhỏ trên con phố Lý Quốc Sư. Tối 2/5, bệnh trở nặng, ông được đưa vào Bệnh viện Hữu Nghị (Hà Nội) cấp cứu. Hơn 3 ngày sau, tác giả Bên kia sông Đuống qua đời, hưởng thọ 89 tuổi.

Nhà thơ Hoàng Cầm. Ảnh: Nguyễn Đình Toán.
Nhà thơ Hoàng Cầm.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho biết, hôm 3/5, ông cùng Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh và một số bạn văn nữa vào viện thăm Hoàng Cầm. “Lúc này, nhà thơ không nói được nữa, tuy ánh mắt vẫn còn tỏ vẻ nhận ra mọi người. Tay ông dường như đã lạnh”.

“Tôi đã lường trước được chuyến đi cuối cùng của Hoàng Cầm. Nhưng khi nghe tin ông mất, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác bàng hoàng, đau xót. Đối với tôi, Hoàng Cầm là một nhà thơ lớn với những tác phẩm mang đậm dấu ấn truyền thống, nhưng lại có đóng góp rất quan trọng trong công cuộc cách tân thơ ca Việt Nam. Thơ ông ảnh hưởng đến nhiều thế hệ thi sĩ Việt Nam”, Nguyễn Trọng Tạo chia sẻ.

Hiện tại, thi hài nhà thơ đang được quàn tại phòng lạnh Bệnh viện 108. Nhà thơ Hữu Thỉnh cho biết: “Hội và gia đình nhà thơ đang bàn bạc về ngày giờ và địa điểm tổ chức tang lễ cho Hoàng Cầm. Tang lễ của ông sẽ được tổ chức với nghi thức cao nhất của Hội Nhà văn. Ông không chỉ là tác giả đoạt giải thưởng Nhà nước mà còn là một tên tuổi lớn trên văn đàn Việt Nam hiện đại”.

Nhà thơ Hoàng Cầm và nhà văn Kim Lân năm 2003. Cả hai giờ đều đã là “người của muôn năm cũ”. Ảnh: Nguyễn Đình Toán.

Nhà thơ Hoàng Cầm và nhà văn Kim Lân năm 2003.

Hoàng Cầm, tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ra tại làng Lạc Thổ, nay là xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh, trong một gia đình nhà Nho nghèo sống bằng nghề làm thuốc Đông y. Ông làm thơ từ năm lên tám, chín tuổi, bắt đầu được in từ những năm 1936 – 1937. Bút danh Hoàng Cầm xuất phát từ tên của một vị thuốc quý.

Những năm kháng chiến, Hoàng Cầm gia nhập quân đội, chuyên hoạt động trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật. Năm 1957, ông là một trong số những hội viên tham gia sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam. Sau đó, ông tham gia nhóm Nhân văn Giai phẩm và thôi công tác tại Hội Nhà văn.

Hoàng Cầm được biết đến trong nhiều lĩnh vực, nhưng nổi tiếng nhất là thơ ca. Những tác phẩm chính trong sự nghiệp sáng tác của ông gồm: Trương Chi (xuất bản năm 1993), Bên kia sông Đuống (thơ, 1948), Kinh Bắc (thơ, 1959), Men đá vàng (truyện thơ, 1973), Mưa Thuận Thành (thơ, 1959), Lá Diêu Bông (thơ, 1993), Đến từ hư không (thơ, 2000)…

Năm 2007, Hoàng Cầm được trao Giải thưởng Nhà nước về văn học Nghệ thuật.

Hà Linh – VnExpress

Mời các bạn đọc ba bài thơ của Hoàng Cầm để tưởng niệm một thi sĩ tài hoa:

Lá Diêu Bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời…
ới Diêu Bông!

(Hoàng Cầm)

Mong mỏi

Em về chia hết trầu cau
Anh đi chia nửa câu đầu cho ai
Là câu thưa với đất trời
Nhờ ơn bác mẹ thành đôi từ ngày

Em về bác mẹ vui ngay
Anh đi làng xóm nhớ ngây dạ buồn

Em về trải rạ êm đường
Anh đi manh áo phố phường bụi pha
Em về én thức canh ba
Anh đi lưới nhện nhập nhoà theo đi

Em về chữ phận yên vì
Chữ duyên anh xé chữ nghì em vương
Ước sao dàu nát đoạn đường
Anh đi bão táp phải nhường heo may

Thoảng hơi sương lạnh má gầy
Duyên em quyết tái sinh ngày… còn không…

(Hoàng Cầm)

Bên kia sông Đuống

Em ơi! Buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông sao nhớ tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay

Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm đồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn

Ruộng ta khô
Nhà ta cháy
Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu

Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa đôi ngả
Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu ?

Ai về bên kia sông Đuống
Cho ta gửi tấm the đen
Mấy trăm năm thấp thoáng
mộng bình yên
Những hội hè đình đám
Trên núi Thiên Thai
Trong chùa Bút Tháp
Giữa huyện Lang Tài
Gửi về may áo cho ai
Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu
Những nàng môi cắn chỉ quết trầu
Những cụ già phơ phơ tóc trắng
Những em xột xoạt quần nâu
Bây giờ đi đâu ? Về đâu ?

Ai về bên kia sông Đuống
Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
Những cô hàng xén răng đen
Cười như mùa thu tỏa nắng
Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
Bãi Tràm chỉ người dăng tơ nghẽn lối
Những nàng dệt sợi
Đi bán lụa mầu
Những người thợ nhuộm
Đồng Tỉnh, Huê Cầu
Bây giờ đi đâu ? Về đâu ?

Bên kia sông Đuống
Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
Dăm miếng cau khô
Mấy lọ phẩm hồng
Vài thếp giấy dầm hoen sương sớm
Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
Khua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teo
Xì xồ cướp bóc
Tan phiên chợ nghèo
Lá đa lác đác trước lều
Vài ba vết máu loang chiều mùa đông

Chưa bán được một đồng
Mẹ già lại quẩy gánh hàng rong
Bước cao thấp trên bờ tre hun hút
Có con cò trắng bay vùn vụt
Lướt ngang dòng sông Đuống về đâu ?
Mẹ ta lòng đói dạ sầu
Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ

Bên kia sông Đuống
Ta có đàn con thơ
Ngày tranh nhau một bát cháo ngô
Đêm líu díu chui gầm giường tránh đạn
Lấy mẹt quây tròn
Tưởng làm tổ ấm
Trong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm
Ú ớ cơn mê
Thon thót giật mình
Bóng giặc dày vò những nét môi xinh

Đã có đất này chép tội
Chúng ta không biết nguôi hờn

Đêm buông xuống dòng sông Đuống
Con là ai ? Con ở đâu về ?

Hé một cánh liếp
– Con vào đây bốn phía tường che
Lửa đèn leo lét soi tình mẹ
Khuôn mặt bừng lên như dựng giăng
Ngậm ngùi tóc trắng đang thầm kể
Những chuyện muôn đời không nói năng
Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống
Bộ đội bên sông đã trở về
Con bắt đầu xuất kích
Trại giặc bắt đầu run trong sương
Dao loé giữa chợ
Gậy lùa cuối thôn
Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
Ăn không ngon
Ngủ không yên
Đứng không vững
Chúng mày phát điên
Quay cuồng như xéo trên đống lửa
Mà cánh đồng ta còn chan chứa
Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
Gió đưa tiếng hát về gần
Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
Tiếng bà ru cháu buổi trưa
Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
‘À ơi… cha con chết trận từ lâu
Con càng khôn lớn càng sâu mối thù’
Tiếng em cắt cỏ hôm xưa
Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay
‘Thân ta hoen ố vì mày
Hờn ta cùng với đất này dài lâu…’

Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau
Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầu
Cánh đồng im phăng phắc
Để con đi giết giặc
Lấy máu nó rửa thù này
Lấy súng nó cầm chắc tay
Mỗi đêm một lần mở hội
Trong lòng con chim múa hoa cười
Vì nắng sắp lên rồi
Chân trời đã tỏ
Sông Đuống cuồn cuộn trôi
Để nó cuốn phăng ra bể
Bao nhiêu đồn giặc tơi bời
Bao nhiêu nước mắt
Bao nhiêu mồ hôi
Bao nhiêu bóng tối
Bao nhiêu nỗi đời

Bao giờ về bên kia sông Đuống
Anh lại tìm em
Em mặc yếm thắm
Em thắt lụa hồng
Em đi trảy hội non sông
Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh

(Hoàng Cầm)

Việt Nam yêu dấu

Việt Nam xanh mát bóng dừa,
Ngoài kia sóng biển vỗ bờ ngàn năm.
Việt Nam mít ngọt xoài thơm,
Bốn mùa hoa trái sơm hôm ngát lừng
Việt nam đồi núi trập trùng,
Ngàn năm tiên cảnh, một vùng giang sơn
Việt Nam, kìa dãy Trường Sơn,
Miền đất huyền thoại tri ân muôn đời.
Việt Nam sáng mãi nụ cười
Trong cơn bão tố,tình người đẹp thay !
Mai về đất Việt có hay,
Hình cong chữ S giang tay đón mừng ?
Ai ơi chua ngọt đã từng
Non xanh nước biếc xin đừng quên nhau .
Xa nhau xin nhớ về nhau
Non sông một dải biết bao ân tình
Quê ta sơn thuỷ hữu tình
Nước non ngàn dặm chung tình sắt son…

(Thịnh Hoa)

Ngày Ấy Quê Hương


.

Tôi về tìm lại ấu thơ
Một thời vụng dại, ngu ngơ đâu rồi.
Quê hương yêu dấu trong tôi
Bao niềm thương nhớ bồi hồi tim rung.

Ngày vui hội ngộ tương phùng
Trào dâng kỷ niệm,cùng chung tiếng đồng .
Mắt nhìn no thỏa hoài mong
Đâu rồi ngày ấy ấm nồng yêu thương.

Ngày mai từ tạ quê hương
Tình người viễn xứ vấn vương miên trường .
Gửi người nửa trái tim thương
Riêng ta một nửa nẻo đường ..Tha hương .
.

Hồng Phúc

Nước

Anh về với non cao nhìn thác đổ
Nghe đâu xa muôn thú khóc trên ngàn
Chim mỏi cánh khi lìa cành nhớ tổ
Trong tay em, anh tiếc thuở xa đàn.

Anh về với đầu ghềnh nhìn suối chảy
Hứng nước xuôi nguồn gội mái tóc em
Ngón yêu thương anh lược mềm gỡ chải
Bên gương tình soi bóng một chiều êm

Anh về với dòng sông nhìn nhánh cạn
Chia nỗi niềm ra từng bến trăm năm
Em nhón gót chân trần nghe cát sỏi
Thì thầm nhau đợi con nước trăng rằm

Anh về với ngày mưa nhìn bão dậy
Buồn hai tay chống đỡ mãi cơn giông
Trong tia mắt bỗng dưng hồn rực cháy
Em cười lên môi nở một cánh hồng.

Anh cắm cánh hồng vào ly nước lọc
Thấy tình em trong vắt ánh bình minh.

Qphan .VA 4/18/10.

Đi tìm lại bàn chân

Những con đường nhựa của thành phố này
Không biết có bao người đi qua
Có ai nhìn thấy vết bàn chân
Đôi bàn chân son
Dịu dàng chim sẻ
In trong giấc mơ nỗi nhớ
Vẫn con đường này
Nhận ân sũng từ nụ hôn của nắng
Vì ích kỷ tình yêu
Đảo điên trong thẳm sâu cô độc
Đi tìm lại bàn chân em
Đi tìm bóng thời gian đã mất
Trên những con đường nhựa của thành phố này
Hơn những giá trị đích thực mà tôi đang giữ.

Bùi minh vũ. 1-2010

Em đi qua đời tôi

Em đi qua đời tôi
một giấc mộng vàng,
cuốn theo em
một nhành lan tôi thầm đuổi bắt.
Đuổi bắt bóng hình,
đuổi bắt mái tóc dài xâu chuỗi ngọc
áo thắt lưng ong.

Em đi qua đời tôi
gió đứng ngẫn ngơ giữa chiều không nắng
hàng cây thầm lặng
tôi ngồi đợi bóng trăng.

Em đi qua đời tôi dạo khúc hát mong manh
bằng trái tim thiếu nữ
tôi bỏ lại quanh mình
những nô nức, ồn ào …của ngày xanh.

Lê Thi
159 Trần Hưng Đạo, Thị xã Buôn hồ, Đăklăk

Thì Thầm Lời Yêu

Chị ơi! Bên thành trì của chị, em đã cảm nhận được niềm yêu! Bài thơ này em tặng riêng chị cái tựa đề! Hì… Hãy tìm cái nửa của nhau vì ngoài kia nắng ấm đã một vầng thật đẹp!!!
.


.

Nửa vầng trăng khuyết chơi vơi
In soi chiếc lá nhẹ rơi đêm buồn
Nửa tình xưa cũ vấn vương
Dật dờ sóng vỗ nhớ thương bạc đầu

.

Hoa kia khép cánh phai mầu
Lá kia in dấu nỗi sầu đa đoan
Nửa chiều nhạt nắng vườn hoang
Con tằm một kiếp trái ngang cuộn mình

.

Nửa thương, nửa nhớ, nửa tình
Nửa trong hoang vắng lặng nhìn thinh không
Nửa còn in dấu trong lòng
Nửa theo con gió phiêu bồng lãng du

.

Tặng người nửa bản tình thu
Tặng ta nửa đoạn nhạc ru cung trầm
Lặng yên nghe gió thì thầm
Tình cây và đất ngàn năm vẫn hoài

.

Dẫu cành lá ép nhạt phai
Dẫu dòng nhật ký gửi ai lợt mầu
Tin rằng cái nửa của nhau
Nắng hồng rải lối mai sau một vầng

.

.

Minh Tâm

Dừng chân bên đường

Trên đường hành hương
Dừng chân bên hồ vắng
Trời trong xanh
Nước trong xanh
Ném viên sỏi vào mặt hồ tĩnh lặng
Ô những vòng đồng tâm
Của lòng ta gợn sóng
Một cánh hồng hạc
Lao xuống lòng hồ rồi lại vút lên
Mất hút vào quãng trời không
Những vòng sóng lăn tăn
Lại biến tan vào tĩnh lặng
Mây trắng
Lững lờ đáy nước
Tựa gốc phong già
Lá tím gió nắng lao xao
Con đường hành hương đất đỏ
Hun hút dài, hun hút cao
Qua dải đồi chiều
Biến mất sau cánh đồng thông
Về hướng rừng phong chập chùng vách núi

TĐH
LOW, 4;09pm, Wednesday, April 14, 2010

Nguyện Cầu Ân Phúc Cho Em

Tặng các em Leo và Tortoise

… Kate Nowak đã nói như thế này trong quyển sách May You Be Blessed của bà:

“Trong tâm trí tôi, tôi thấy một ngọn nến đang được một người khác thắp sáng và rồi đến lượt, nó lại thắp sáng cho một ngọn nến khác. Cho đến khi ánh sáng của một triệu ngọn nến soi sáng thế gian. Một triêu người cảm thấy tốt đẹp hơn về bản thân. Cả triệu người được chúc phúc. Đó là một hình ảnh tuyệt vời và là hình ảnh thường có trong tâm trí tôi. Với sự giúp đỡ của những người khác, có lẽ nó sẽ sớm trở thành hiện thực.”

Và bà đã trích câu danh ngôn sau của Albert Schweitzer. Câu này đã được post trong bài Hãy Cho

Đôi khi ánh sáng của chúng ta lụi đi, nhưng lại được thổi bùng lên bởi một cuộc gặp gỡ với một người nào khác. Mỗi chúng ta biết ơn sâu sắc những ai đã nhen nhóm ngọn lửa nội tâm này.

Mời các bạn đọc bài thơ May You be Blessed dựa theo tác phẩm cùng tên của Kate Nowak
.

NGUYỆN CẦU ÂN PHÚC CHO EM
.

Nguyện cầu ân phúc cho em
Cầu cho niềm vui của em như sao trời không đếm được
Cầu cho thắng lợi của em nhiều hơn cát biển trên tất cả đại dương
Chỉ có thiếu thốn và đấu tranh làm em thêm mạnh mẽ

Và cầu cho cái đẹp, trật tự và sung túc luôn ở bên em
Cầu cho mọi con đường em chọn dẫn đến nơi trong sạch, tốt lành, và đẹp đẽ
Cầu cho mọi nghi ngờ, sợ hãi được thay thế bằng một niềm tin sâu xa, mãi mãi,
khi em thấy được bằng chứng về một SỨC MẠNH LỚN HƠN quanh em.
Và khi chỉ có bóng tối và giông bão cuộc đời bủa vây,
cầu cho trái tim em soi sáng thế gian.

Cầu cho em biết rằng mình luôn được nhiều yêu thương
Cầu cho em sẵn sàng đáp lại tình yêu vô điều kiện
Cầu cho em luôn thấy được che chở và ôm ấp trong tay Chúa như con trẻ dấu yêu
Và khi em muốn phê phán, cầu cho em nhớ rằng chúng ta ĐỀU LÀ MỘT.

Cầu cho mọi ý nghĩ của em vang vọng khắp vũ trụ làm xúc động mọi sinh linh
Và khi em muốn ngăn giữ tình yêu, cầu cho em nhớ rằng
tình yêu đẹp nhất là khi tuôn chảy tự nhiên
Và chính khi cho đi ta nhận được tặng vật lớn nhất của đời

Cầu cho em luôn có được âm nhạc và tiếng cười
Và cầu cho cầu vồng tiếp sau bão tố
Cầu cho niềm tự hào rửa trôi mọi chán nản
Cầu cho niềm vui hoà tan mọi nỗi buồn và tình yêu làm dịu mọi nỗi đau

Cầu cho mỗi vết thương mang lại hiểu biết và cầu cho mọi nỗ lực mang thắng lợi
và từng ngày mới em sống giàu có hơn hôm qua
Cầu cho em được ân phúc và cầu cho những người khác được chúc phúc từ em
Lời cầu chúc chân thành của các anh chị là đây:
Nguyện cầu ân phúc cho em
.

Huỳnh Huệ dịch
.
.

.

MAY YOU BE BLESSED

May you be blessed
with all things good.
May your joys, like the stars at night,
be too numerous to count.
May your victories be more abundant
than all the grains of sand
on all the beaches
on all the oceans
in all the world.
May lack and struggle be always
absent from your life
and may beauty order and abundance
be your constant companions.
May every pathway you choose
lead to that which is pure and good and lovely.
May every doubt and fear
be replaced by a deep abiding trust
as you behold evidence of a Higher Power
all around you.
And when there is only darkness
and the storms of life are closing in
May the light at the core of your being
illuminate the world.
May you always be aware you are loved beyond measure
and may you be willing to love unconditionally in return.
May you always feel protected and cradled
in the arms of God,
like the cherished child you are.
And when you are tempted to judge
may you be reminded that we are all ONE
and that every thought you think
reverberates across the universe,
touching everyone and everything.
And when you are tempted to hold back,
may you remember that love flows best when
it flows freely
and it is in giving that we receive
the greatest gift.
May you always have music and laughter
and may a rainbow follow every storm
May gladness wash away every disappointment
may joy dissolve every sorrow
and my love ease every pain.
May every wound bring wisdom
and every trial bring triumph
and with each passing day
may you live more abundantly than the day before.
May you be blessed
And may others be blessed by you.
This is my heartfelt wish for you.
May you be blessed.
.

May You Be Blessed by Kate Nowak

Cái giếng làng

Ta đánh rơi tuổi trẻ của mình
Trên cuốn sách bẹp dí
Ngày yêu thương chờ đợi
Những ngôi sao rơi không có trọng lực
Chẳng thích thú nữa em ơi năng lượng dư thừa
Ngôi sao bơi trên biển Đông
chiếc thuyền đánh cá trên bến cảng
Ta cất súng vào kho tuổi trẻ thừa
Trong nhà hàng ta uống nhừ
Chẳng biết nước dâng lên mặt biển
Sự thật như đôi mắt em mà ngỡ cái giếng làng.

Bùi Minh Vũ

1-2010

Cảm nghĩ khi ở lầu sông

Lên lầu mình, ngắm trăng không,
Trời in đáy nước, trăng lồng bóng khơi.
Hỡi người cùng ngắm trăng ơi,
Cảnh xưa còn đó, người nơi nao rồi?

Đinh Đức Dược dịch

Nguyên văn:

Giang lâu hữu cảm

Độc thượng giang lâu tứ tiểu nhiên
Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
Đồng lai ngoạn nguyệt nhân hà tại
Phong cảnh y hi tự tích niên

Triệu Hổ

Dịch nghĩa:

Cảm nghĩ khi ở lầu sông

Một mình lên lầu trên sông lòng buồn man mác
Trăng sáng như nước, nước trong như trời
Người cùng ngắm trăng với ta nay đâu rồi?
Phong cảnh nầy vẫn y như năm trước

Tay Đan Tay

Thương tặng em Thanh Mai! Cô em nhỏ dễ thương của chị!
Chúc em mọi điều an lành. Những niềm yêu sẽ cùng em vượt qua giông bão.
Cố lên! Phía trước là bầu trời tươi hồng!!!.

.


.

Trời buồn giăng phủ mưa ngâu
Xót cành xuân thắm vì đâu lá vàng
Tiếc Mai, Đào những ngỡ ngàng
Đài thương lấy nhụy lỡ làng cánh rơi

Nỗi niềm trăn trở đầy vơi
Trào dâng gợn sóng trùng khơi chạnh lòng
Lục bình phận bạc má hồng
Thuyền con nửa mảnh bão giông nhấn chìm

Cầu trời ban lộc bình yên
Trả em tôi lại trái tim biết cười
Ngày mai nắng ấm hồng tươi
Xuân vui lại đến tặng người ước mơ

Họa vần thêu chữ dệt thơ
Nâng cung nắn phím tiếng tơ giao hòa
Này đây một khúc mơ hoa
Tay đan tay ấm vượt qua nẻo đời

Vầng dương mãi ấm sáng ngời
Vầng trăng mãi tỏa dịu vời đêm thanh
Non ngàn còn mãi màu xanh
Dòng đời tay ấm an lành trao tay
.

Minh Tâm

Chùm Thơ Điếu Hai Cây Lộc Vừng

1

Mười mấy năm nuôi tạo cặp vừng,
Uốn cành, vặt lá để chào xuân.
Song hình nghinh bái đôi phu phụ,
Độc thế tung hoành một tướng quân.
Rút ruột thổi hồn vì tác phẩm,
Kỳ công trau dáng bởi con cưng.
Ai ngờ! đạo chích cao tay quá
Phù phép – đêm vào bợ khỏe tưng.

2

Sáng bước ra nhìn đứng chửng hưng
Lấy gì tết đến đón chào xuân!
Phải nghiêng, trái ngửa trơ hai chậu,
Dưới có, trên không khuyết cặp vừng!
Cảnh thế tạo nhìn chưa thỏa mắt
Dấu gầy lui tới đã mòn chân.
Thôi rồi! như mất người yêu dấu.
Khoảng trống mơ màng… giọt lệ rưng

3

Lũ nhác- biếng làm lại giỏi bưng,
Nên chi ông mất cặp cây vừng!
Đôi vừng khách trả mười hai triệu,
Mấy triệu! Ông xin…mỗi một đừng.
Người tính của tiền đem tủ cất
Ông chơi hoa kiểng để sân chưng.
E hèm! Ông nghĩ phường dơi, chuột
Rồi cũng có ngày… bị nứt lưng.
.


.

Đinh Đức Dược

Chim sơn ca

Đôi khi anh
rơi bịch xuống đất
gầy dựng nụ cười trên môi héo của em
những cọng cỏ khô và đất làm căn nhà xinh xắn
Em có dám quay mặt với nền văn minh sôcôla
Quên những lời sấm truyền
Và trút bỏ thân xác để bay bổng như chim sơn ca
Có nhiều lý do phải làm như thế
Trước hết ta muốn thành người
đam mê và thăng hoa trong cuộc sống trần tục
trước khi bay loãng trong không khí vô tận
Nâng niu một bàn chân của chim sơn ca
Bàn chân của người họa sĩ vừa vẽ xong.

Bùi minh vũ. 1-2010