
Tôi đọc bài thơ “Nỗi niềm” của Nguyễn Thị Thúy Ngoan, một nhà thơ của thành phố hoa phượng đỏ trong một chiều Hà Nội mưa rét căm căm. Song tôi như quên đi những cơn gió mùa đông bắc rít ngoài hiên vắng, bởi cái lạnh trong bài thơ tỏa ra thấm vào lòng cái “lạnh” của một con người, một cuộc đời ba chìm bẩy nổi, đã từng: “Đời em lạnh giá mùa đông/ Cây trơ trụi lá, ngô đồng gió bay/ Bao năm, bao tháng, bao ngày/ Bồ hòn làm ngọt – đắng cay thì cười”! – (Nguyễn Thị Thúy Ngoan).
NỖI NIỀM
Mưa đông đâu phải lạnh trời
Em đi ướt áo vì người nhớ mong
Tình yêu trắc trở long đong
Đón nhau bến lẻ – lối vòng chia tay.
Chia tay… vẫn quãng đường này
Quãng đường này với những ngày buồn vui
Nhớ thương, hạnh phúc, ngậm ngùi
Sông Hồng mặt sóng nói lời đáy sâu.
Em về trời đổ mưa mau
Gió mưa sấp ngửa, buồn đau nổi chìm
Em như hoa dậu bìm bìm
Thương mình phận mỏng im lìm vậy thôi!
Anh gần mà quá xa xôi…
Câu thơ xiêu vẹo đầy vơi nỗi niềm!…
Nguyễn Thị Thúy Ngoan
Continue reading Nỗi niềm mùa đông →