
Bối rối xuân
Sáng nay ưng ửng xuân hồng
Khung cảnh ấy nỡ nhốt lòng được sao?
Tiếc mình qua mất tuổi đào
Chẳng dám nhận những ngọt ngào đêm qua
Cứ đổ tại chén la đà
Vòng tay ghì chặt ấy là rượu thôi
Nồng nàn tựa cửa say rồi
Cỏ non biêng biếc dụ môi tự tình
Lộc bung con mắt rất xinh
Đa tình nhún nhảy rập rình trêu ngươi
Đam mê nhoẻn một nụ cười
Làm mình bối rối như thời ngày xưa
Chung chiêng như thể giấc mơ
Bỗng dưng lòng thấy dại khờ giữa Xuân…
Tôi bất ngờ trước ý thơ: “ưng ửng xuân hồng”. Trời ơi, sao không hồng tươi, hay tươi rói… mà lại: “ưng ửng” thôi, xuân chưa chín hay lòng người thơ cảm nhận như vậy vì một lý do tế nhị. Cái chính là nhà thơ tự bạch, không hề dấu diếm:


“Dưới sắc cờ và trời thu Hà Nội” là tập thơ mới của Nguyễn Sĩ Đại ( Nhà xuất bản Hà Nội-2010) ra mắt đúng vào dịp Đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội. Cái tên của tập thơ đã nói lên cái cốt lõi của tập thơ và đó chính là nguồn cảm hứng sáng tạo khơi gợi những cảm xúc, thể hiện những cảm nhận tinh tế, đa chiều về Hà Nội nghìn năm lịch sử.









