Category Archives: Song ngữ

Đó là tại sao (you đi) – That’s why (you go away)

Đó là tại sao (you đi)

Cưng, you sẽ không nói cho me biết tại sao có nỗi buồn trong mắt you?
I không muốn tạm biệt you
Tình yêu là một ảo ảnh lớn I nên cố quên
Nhưng vẫn còn một chuyện trong đầu me

You là người tạo ra chuyện đó
Giờ you là người khiến chuyện đó dừng
I là người cảm thấy lạc lõng ngay lúc này
Giờ you muốn me quên đi từng lời you nói
Nhưng vẫn còn một chuyện trong đầu me Continue reading Đó là tại sao (you đi) – That’s why (you go away)

Một vị Phật – A Buddha

Chào anh chị em,

Ở Tokyo vào thời Minh Trị Thiên Hoàng, có hai vị thầy với tính cách hoàn toàn khác nhau. Unsho là vị thầy Chân Ngôn Tông, giữ mọi lề luật của nhà Phật rất kỹ lưỡng. Ông không bao giờ uống rượu, và không bao giờ ăn gì sau 11 giờ sáng. Vị thầy kia là Tanzan, một giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia, chẳng bao giờ giữ lề luật gì. Khi muốn ăn là ăn, khi muốn ngủ ngày là ngủ.

Ngày nọ Unsho đến thăm Tanzan lúc Tanzan đang uống rượu. Phật tử không được cho ngay cả một giọt rượu chạm lưỡi mình. Continue reading Một vị Phật – A Buddha

Ông Tàu vui tính – Happy Chinaman

Chào anh chị em,

Ai đi trong các Phố Tàu ở Mỹ đều thấy ảnh tượng một ông mập mang một bao vải. Thương nhân Trung Hoa gọi ông ấy là Ông Tàu Vui Tính hay Ông Phật Cười.

Phật Di Lặc, Hotei

Ông Hotei này sống thời nhà Đường. Ông chẳng muốn ai gọi mình là thiền sư hoặc tụ tập học trò đông đúc quanh mình. Thay vì vậy, ông đi dọc đường phố với một bao lớn trong đó ông mang các món quà như kẹo, trái cây, bánh ngọt. Đây là quà ông cho các em bé thường chơi đùa với ông. Ông tạo ra lớp vườn trẻ trên đường phố. Continue reading Ông Tàu vui tính – Happy Chinaman

Mình đã thấy tình yêu – We found love

Chào các bạn,

Lindsey Stirling (sinh ngày 21/9/1986) là nghệ sĩ violon, nghệ sĩ trình diễn và nhà soạn nhạc người Mỹ.

Clip được thực hiện ở Kenya, châu Phi năm 2012. Hầu hết những người dân ở đây đều chưa từng được nghe hoặc xem biểu diễn viôlông.

Enjoy and have a nice day.

PTH

*** Continue reading Mình đã thấy tình yêu – We found love

Truyện đời Shunkai – The Story of Shunkai

Chào anh chị em,

Giai nhân tuyệt sắc Shunkai, còn có tên là Suzu, bị bắt phải lấy chồng khi còn rất trẻ. Sau đó, khi cuộc hôn nhân chấm dứt, nàng đi học đại học, và học triết.

Thấy Shunkai là phải yêu nàng. Hơn nữa, đi đâu nàng cũng yêu. Tình yêu đến với nàng ở đại học, sau đó, khi triết lý không thỏa mãn nàng, nàng vào thăm một ngôi chùa để học Thiền, và thiền sinh si mê nàng. Cả đời nàng thấm ướt tình yêu. Continue reading Truyện đời Shunkai – The Story of Shunkai

Ngày tệ – Bad day

Dear brothers and sisters,

“Bad Day” is a pop song by Canadian singer-songwriter Daniel Powter. The song was first used in a French Coca-Cola television advertisement in Christmas 2004 before its official release in 2005.

Enjoy and have a nice day.

PTH

*** Continue reading Ngày tệ – Bad day

Bài thơ cuối cùng của Hoshin – The Last Poem of Hoshin

Chào anh chị em,

Thiền sư Hoshin sống ở Trung quốc nhiều năm. Sau đó thiền sư trở về vùng tây bắc Nhật, dạy học trò. Khi thiền sư đã rất già, ông kể một câu chuyện ông đã nghe ở Trung Quốc. Câu chuyện thế này:

Vào ngày 25 tháng 12 năm nọ, Tokufu, rất già, nói với đệ tử:“Thầy không sống tới sang năm, vậy các con nên tử tế với thầy năm nay.”

Các đệ tử nghĩ là thiền sư nói đùa, nhưng vì thiền sư là vị thầy tốt bụng nên các đệ tử luân phiên chăm sóc cho thầy mỗi ngày như ngày lễ.

Đến ngày cuối năm, Tokufu nói: “Các con đã tốt với thầy. Thầy sẽ rời các con chiều mai, khi tuyết đã ngừng.”

Continue reading Bài thơ cuối cùng của Hoshin – The Last Poem of Hoshin

Just the way you are – Billy Joel

Chỉ vì em là em

Đừng thay đổi để cố gắng và làm anh hài lòng
Em chưa bao giờ làm anh thất vọng
Đừng tưởng tượng. em rất quen thuộc
Và anh không gặp em nữa

Anh không xa rời em khi khốn khó
Bằng không ta đã chẳng đi xa được đến mức này
Anh nhận thời tốt, anh sẽ nhận thời xấu
Anh sẽ nhận em chỉ vì em là em

Continue reading Just the way you are – Billy Joel

Không trộm được mặt trăng – The moon can not be stolen

Chào anh chị em,

Thiền sư Ryokan sống cuộc đời đơn giản nhất trong một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Buổi tối nọ một tên trộm vào chòi chỉ để khám phá ra là chẳng có gì trong đó để trộm.

Ryokan trở về, bắt gặp tên trộm, “Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.” Continue reading Không trộm được mặt trăng – The moon can not be stolen

Sóng lớn – Great waves

Chào anh chị em,

Vào đầu thời Minh Trị Thiên Hoàng có một võ sĩ đánh vật tên là O-nami, tức là Sóng Lớn.

O-nami rất mạnh và giỏi về nghệ thuật đánh vật. Trong những trận đấu riêng, O-nami thắng cả thầy của mình, nhưng khi ra trước đám đông O-nami lại quá rụt rè đến nỗi chính học trò của anh cũng vật anh được.

O-name nghĩ là mình nên tìm một thiền sư giúp đỡ. Hakuju, một thiền sư lang thang, đang dừng chân tại một chùa gần đó, nên O-nami đến gặp và kể về khó khăn lớn của mình. Continue reading Sóng lớn – Great waves

Thông báo – Announcement

Chào anh chị em,

Vào ngày cuối cùng của đời mình, thiền sư Tanzan viết 60 bưu thiếp, nhờ một người trợ lý gởi đi. Rồi thiền sư qua đời.

Các tờ bưu thiếp viết:

Tôi đang rời xa thế giới này.
Đây là thông báo cuối cùng của tôi.

Tanzan
27 tháng 7 năm 1892

Bình:

Hara Tanzan (December 5, 1819 – July 27, 1892)

• Hara Tanzan (原坦山, 5 tháng 12 năm 1819 – 27 tháng 7 năm 1892) là giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia Nhật (ngày nay là Đại Học Tokyo) thời Minh Trị Thiên Hoàng. Tanzan là nhân vật chính trong một số truyện Thiền Nhật Bản nổi tiếng, như truyện Thiền này, Đường Bùn, và Một vị Phật. Thiền sư nổi tiếng về việc không theo một số giới luật Phật giáo, như luật ăn chay và luật cấm rượu. Continue reading Thông báo – Announcement

Không có từ tâm – No loving-kindness

Chào anh chị em,

Một người phụ nữ ở Trung Quốc đã cấp dưỡng một vị sư hơn 20 năm. Bà đã làm một chòi nhỏ cho sư và lo việc ăn uống khi sư thiền định. Cuối cùng bà thắc mắc là không biết vị sư đã tiến bộ được gì trong suốt bao nhiêu năm.

Để tìm câu trả lời, bà nhờ một cô gái đầy ham muốn giúp một tay. “Vào ôm ông,” bà bảo cô gái, “rồi hỏi đột ngột: ‘Làm gì bây giờ?'”

Cô gái vào gặp sư và, chẳng nề hà gì, đến vuốt ve sư, hỏi sư phải làm thế nào về việc đó. Continue reading Không có từ tâm – No loving-kindness

Take me home, country roads – Dẫn mình về nhà, đường quê ơi

Chào các bạn,

“Take me home, country roads – Dẫn mình về nhà, đường quê ơi” là bài hát về bang West Virginia, Mỹ, được Bill Danoff, Taffy Nivert và John Denver sáng tác năm 1971. Tháng 3-2014, bài hát trở thành 1 trong 4 bài bang ca chính thức của bang. (Bang ca là bài hát chính thức của tiểu bang được dùng khi có nghỉ lễ trọng thể.)

Vị trí bang West Virginia, Mỹ
Vị trí bang West Virginia (màu đỏ), Mỹ

Trong phần mở đầu, bài hát có nói đến Rặng Núi Xanh, và trong các đoạn điệp khúc, Rặng Núi Xanh này được gọi là “mẹ núi.” Continue reading Take me home, country roads – Dẫn mình về nhà, đường quê ơi