Giêsu ơi,
Hôm nay là thứ Bảy,
ngày Sabát,
ngày của Giêsu.
Giêsu muốn làm gì?
Đi Bảo tàng Chăm*?
[* là Bảo tàng Điêu khắc Chăm Đà Nẵng.]
Được.
Lâu rồi em chưa đến nơi này.
Giêsu ơi,
Hôm nay là thứ Bảy,
ngày Sabát,
ngày của Giêsu.
Giêsu muốn làm gì?
Đi Bảo tàng Chăm*?
[* là Bảo tàng Điêu khắc Chăm Đà Nẵng.]
Được.
Lâu rồi em chưa đến nơi này.
Chào anh chị em,
Yamaoka Tesshu, lúc còn là một thiền sinh trẻ, thăm hết thiền sư này đến thiền sư nọ. Chàng đến thăm Dokuon ở chùa Shokoku.

Muốn chứng tỏ là mình đã ngộ, Yamaoka nói: “Tâm, Phật, và mọi sinh linh, rốt cuộc, đều không hiện hữu. Bản chất thật của mọi hiện tượng là không. Không có đạt đạo, không có ảo ảnh, không có thánh nhân, không có phàm phu. Không có bố thí, không có nhận bố thí.”
Dokuon, đang hồi hút thuốc yên lặng, chẳng nói gì. Đột nhiên Dokuon lấy ống píp tre đánh Yamaoka. Chàng thiền sinh tức giận.
“Nếu không có gì hiện hữu,” Dokuon thắc mắc, “vậy thì cơn giận này đến từ đâu?” Continue reading Chẳng có gì hiện hữu – Nothing exists
Giêsu ơi,
Dọn tủ quần áo của em nào.
Bắt đầu từ ngăn kéo thứ hai.
Cái váy này đẹp ghê.
Cuộn lại và đặt vào túi nhỏ. Continue reading Lời cầu nguyện 522 – Prayer 522
Chào anh chị em,
Gasan đang ngồi bên giường thầy của mình, Tekisui, ba ngày trước khi thầy qua đời. Tekisui đã chọn Gasan làm truyền nhân.
Một ngôi chùa đã bị cháy gần đây và Gasan đang bận rộn xây chùa lại. Tekisui hỏi Gasan: “Khi xây xong chùa rồi con sẽ làm gì?”
“Khi thầy khỏe lại, tụi con muốn thầy giảng ở đó,” Gasan nói.
“Nếu như thầy không sống đến lúc đó thì sao?”
“Thì con sẽ tìm một người khác,” Gasan trả lời. Continue reading Ngủ đi – Go to sleep

Giêsu ơi,
Tóc em vẫn còn ướt.
Em nên sấy tóc trước khi ngủ.
Bật quạt nào.
Giêsu đang làm khô tóc cho em? Continue reading Lời cầu nguyện 518 – Prayer 518

Surealist painting – Salvador Dalí – 1931
Chào anh chị em,
Thiền sư Ikkyu rất thông minh lúc còn nhỏ. Thầy của Ikkyu có một tách trà quý, đồ cổ hiếm có. Ikkyu lỡ làm vỡ tách này và rất bối rối. Nghe tiếng chân thầy, Ikkyu giấu chiếc tách sau lưng. Khi thầy đến, Ikkyu hỏi: “Tại sao người ta phải chết?”
“Đó là tự nhiên,” vị thầy già giải thích. “Tất cả mọi thứ đều chết và chỉ có một thời gian để sống.”
Ikkyu, đưa cái tách vỡ ra, và thêm: “Giờ chết của cái tách của thầy đã đến.” Continue reading Giờ chết – Time to die
Giêsu ơi,
Những cái bát này là của Giêsu,
nên em đang rửa chúng thật cẩn thận.
Tay trái em đang cầm một cái bát,
trắng, dày, không có hoa văn.
Tay phải em đang cầm miếng bọt biển nhiều màu.
Em nhúng miếng bọt biển vào nước rửa chén.
Đầu tiên em rửa bên trong bát,
rồi rửa bên ngoài,
rồi đến đáy. Continue reading Lời cầu nguyện 23 – Prayer 23
Chào anh chị em,
Ngày xưa lâu lắm rồi ở Trung Quốc có hai người bạn, một người đàn hay và một người nghe hay.
Khi người đàn về núi cao, người nghe nói: “Tôi có thể thấy núi cao trước mặt ta.”
Khi người đàn về nước, người nghe nói: “Đây là dòng nước chảy!”
Nhưng người nghe gặp bạo bệnh mà chết. Người đàn cắt đứt dây đàn và không bao giờ đàn nữa. Từ đó trở đi, cắt đứt dây đàn là biểu tượng của tình bạn thắm thiết. Continue reading Bạn thật – True friends
Giêsu ơi,
Giêsu thích phim này hông?
Em thích phim này.
Em thích những phim kỳ ảo và lãng mạn như phim này.
Em cũng thích cách chị biên kịch người Hàn này xây dựng kịch bản.
Em nghĩ rất có ích cho kế hoạch chuyện cổ tích của mình,
Giêsu nghĩ vậy hông? Continue reading Lời cầu nguyện 45 – Prayer 45
Chào anh chị em,
Khi Bankei đang giảng thuyết tại chùa Ryumon, một sư Chân Tông, tin rằng có thể được cứu độ nhờ niệm phật Adiđà liên tục, ganh tị với Bankei vì đông người nghe Bankei và muốn cãi nhau với thiền sư.
Bankei đang giảng bài nửa chừng thì vị sư này xuất hiện, và làm rộn đến nỗi Bankei phải ngưng giảng và hỏi điều gì gây ồn ào.
“Tổ sư của tông chúng tôi,” vị sư nói, “có những quyền lực mầu nhiệm đến nỗi tổ cầm cây cọ đứng bên này sông, người phụ tá cầm tờ giấy đứng bên kia sông, và tổ viết thánh hiệu Adiđà trên tờ giấy, xuyên qua không gian. Ông có làm được phép lạ như thế không?
Bankei trả lời nhẹ nhàng: “Có lẽ con chồn của ông có thể làm xảo thuật đó, nhưng đó không phải cung cách của Thiền. Phép lạ của tôi là khi tôi đói tôi ăn, và khi tôi khát tôi uống.” Continue reading Phép lạ thật – The real miracle
Chào anh chị em,
Một phụ nữ ở Nagasaki tên Kame là một trong số rất ít nghệ nhân làm lư hương ở Nhật. Mỗi lư hương là một tác phẩm nghệ thuật, chỉ đặt trong phòng trà, trước bàn thờ gia đình.

Trước Kame, bố của chị đã là một nghệ nhân như vậy, và Kame rất mê uống rượu. Chị cũng hút thuốc và giao tiếp với đàn ông thường xuyên. Khi nào có được ít tiền, chị làm tiệc mời nghệ sĩ, thi sĩ, thợ mộc, lao động, đàn ông đủ mọi ngành nghề chính cũng như nghề tay trái. Nhờ giao thiệp với đàn ông, Kame triển khai các thiết kế nghệ thuật của chị. Continue reading Lư hương – Incense burner

Giêsu ơi,
Em yêu nghệ thuật thị giác.
Em ước tranh của chúng em sẽ được trong sáng và sâu sắc.
Thứ nhất, phải trong sáng.
Chào anh chị em,
Một người giàu nhờ Sengai viết vài chữ cho thịnh vượng của gia đình ông ta, để gia đình có thể xem đó như báu vật truyền từ đời này sang đời kia.
Sengai lấy một tờ giấy lớn là viết: “Cha chết, con chết, cháu chết.”
Ông nhà giàu nổi giận. “Tôi hỏi thầy viết vài chữ cho hạnh phúc gia đình tôi! Tại sao thầy làm chuyện giễu thế này?” Continue reading Thịnh vượng thật – Real prosperity
Giêsu ơi,
Giêsu và em,
đang sống đời đơn giản.
Đơn giản và chậm rãi.
Như ốc sên.
Ô, thật chậm rãi và đơn giản.
Sao mình lại sống đơn giản và chậm rãi như thế này? Continue reading Lời cầu nguyện 443 – Prayer 443