All posts by Hoa K. Hoang

Economic researcher, mom, reader, traveller, Vietnamese blogger.

Giới thiệu bài hát Cinderella

Người cha trở về nhà trong lòng đang đầy những lo lắng về công việc dở dang của một người nhạc sĩ.

Cô con gái nhỏ vẫn vô tư đùa nghịch với chiếc váy và quay khắp nhà trong tiếng nhạc.

Cô đâu biết ông đang còn có biết bao việc phải làm tối nay.

Đôi mắt ngây thơ ngước lên nhìn cha.

“Ba ơi, nhảy cùng con nhé. Chỉ còn một tuần nữa là đến buổi tiệc rồi. Con sẽ gặp một hoàng tử ở đó và con muốn mình thật ấn tượng. Con muốn tập nhảy. Ba dạy con nhé?”

Tất nhiên rồi, có người cha nào lại có thể từ chối một lời yêu cầu dễ thương như thế, dù con gái có biết là cha đang còn bao nhiều việc phải làm tối nay không?

Nhưng cha cũng không thể bỏ lỡ cơ hội để nhảy cùng với Lọ Lem bé nhỏ đang nằm trọn trong vòng tay cha.

Vì cha biết rằng, khi đồng hồ điểm 12 tiếng lúc nửa đêm, Lọ Lem của cha sẽ biến mất.

So I will dance with Cinderella
While she is here in my arms
‘Cause I know something the prince never knew
Oh, I will dance with Cinderella
I don’t want to miss even one song
‘Cause all too soon the clock will strike midnight
And she’ll be gone
She will be gone

Đây là câu chuyện của nhạc sĩ người Mỹ Steven Curtis Chapman với cô con gái Maria Sue Chapman, con nuôi người gốc Trung Quốc của ông. Tiếc rằng Lọ Lem Maria đã biến mất thực sự khỏi cuộc đời nhạc sĩ sau một tai nạn gia đình năm 2008.

Bài hát này hiện đang là một trong những bản nhạc gospel được yêu thích nhất ở Mỹ trong tháng 3 năm 2010.

Các bạn cùng lắng nghe bài hát và câu chuyện đáng thương của Maria Sue.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hoàng Khánh Hòa

.

Lời bài hát.

She spins and she sways
To whatever song plays
Without a care in the world
And I’m sitting here wearing
The weight of the world on my shoulders

It’s been a long day
And there’s still work to do
She’s pulling at me
Saying “Dad, I need you

There’s a ball at the castle
And I’ve been invited
And I need to practice my dancing
Oh, please, Daddy, please?”

So I will dance with Cinderella
While she is here in my arms
‘Cause I know something the prince never knew
Oh, I will dance with Cinderella
I don’t want to miss even one song
‘Cause all too soon the clock will strike midnight
And she’ll be gone…

She says he’s a nice guy and I’d be impressed
She wants to know if I approve of the dress
She says, “Dad, the prom is just one week away
And I need to practice my dancing
Oh, please, Daddy, please?”

So I will dance with Cinderella
While she is here in my arms
‘Cause I know something the prince never knew
Oh, I will dance with Cinderella
I don’t want to miss even one song
‘Cause all too soon the clock will strike midnight
And she’ll be gone

She will be gone

Well, she came home today with a ring on her hand
Just glowing and telling us all they had planned
She says, “Dad, the wedding’s still six months away
But I need to practice my dancing
Oh, please, Daddy, please?”

So I will dance with Cinderella
While she is here in my arms
‘Cause I know something the prince never knew
Oh, I will dance with Cinderella
I don’t want to miss even one song
‘Cause all too soon the clock will strike midnight
And she’ll be gone

Nhìn lại “Giấc mơ Mỹ”

Giấc mơ Mỹ là gì?

The American Dream – Giấc mơ Mỹ là khái niệm lần đầu tiên được sử dụng bởi James Truslow Adams trong cuốn sách The Epic of America của ông viết năm 1931.

Giấc mơ Mỹ là “giấc mơ về một mảnh đất trong đó cuộc sống nên tốt hơn và giàu có hơn và đầy đủ hơn với tất cả mọi người, với cơ hội cho mỗi người tùy theo khả năng hoặc thành tích. Nó là một giấc mơ khó khăn đối với tầng lớp thượng lưu châu Âu để hiểu được một cách tương đối, và cũng nhiều người trong chúng ta tự cảm thấy mệt mỏi và nghi ngờ nó. Nó là không chỉ là một giấc mơ về chiếc ô tô và mức lương cao, mà là một giấc mơ về trật tự xã hội trong đó mỗi người đàn ông và phụ nữ có thể giành được vị trí cao nhất tùy theo khả năng bẩm sinh của họ, và được công nhận bởi những người khác vì chính con người họ, mặc cho hoàn cảnh ngẫu nhiên về mặt sinh trưởng hay vị trí.

Cội rễ của tư tưởng này không đâu khác là từ bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, trong đó có câu:

…tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được Tạo hóa ban cho những quyền bất di bất dịch, trong số đó là Sinh sống, Tự do và mưu cầu Hạnh phúc.

Tuy vậy theo thời gian khái niệm Giấc mơ Mỹ cũng đã có nhiều biến đổi cùng với lịch sử của nước Mỹ. Trong giai đoạn công nghiệp hóa thế kỉ 19 và 20, từ những ý nghĩa lớn lao ban đầu, Giấc mơ Mỹ đã dần dần biến đổi thành một thứ triết lý “get rich quick”, làm giàu nhanh . Với đa số người dân Mỹ, Giấc mơ Mỹ một sự theo đuổi giàu có về vật chất: có nhà, có xe và có việc. Người Mỹ ngày càng bị cuốn vào vòng xoáy: làm việc nhiều giờ hơn để có những chiếc ô-tô lớn hơn, những ngôi nhà đẹp hơn, mua sắm nhiều hơn. Có điều là họ ngày có ít thời gian hơn để hưởng thụ chính sự thịnh vượng mà mình tạo ra.

Một Giấc mơ Mỹ ngày càng xa vời

Nếu hiểu Giấc mơ Mỹ theo nghĩa hẹp là sự theo đuổi vật chất như trên thì các con số thống kê gần đây cho thấy Giấc mơ Mỹ đang ngày càng kém lung linh và xa vời hơn trong mắt người dân Mỹ.

Một nghiên cứu cho thấy mức độ bất bình đẳng giữa mức lương của CEO và công nhân Mỹ đang ngày càng tăng theo cấp số nhân.

Mức lương của một CEO ở Mỹ trong năm 1980 gấp 40 lần mức lương trung bình của một nhân viên cùng công ty, trong khi ngày nay con số đó là 500 lần.

Trong suốt 20 năm từ năm 1979 đến năm 2000, mức lương trung bình của một công nhân Mỹ chỉ tăng có 11.5 cents một giờ mỗi năm (tính theo giá $ năm 2001). Số nhân công không có bằng cấp lên tới 100 triệu, chiếm 72.1% lực lượng lao động và mức lương trung bình của những công nhân này vào cuối năm 2000 còn thấp hơn cả so với năm 1979.

Trái lại, mức lương và thưởng của các CEO Mỹ đang không ngừng tăng nhanh chóng. Từ năm 1989 đến năm 2000, lương tăng 79%. Trong khi nếu tính cả thưởng bao gồm các khoản như thưởng quản lý, bán cổ phiếu, thưởng cổ phiếu mới, thưởng đặc biệt vv..thì con số này là 342%. Tính theo giá trị thực thì mức lương thưởng trả cho một CEO Mỹ trung bình là 2.4 triệu $ năm 1989 và 10.7 triệu $ năm 2000.

Một vấn đề nữa là lương cơ bản giảm, tức là khoảng 10 triệu người dân Mỹ đang phải chịu mức lương này và phần lớn trong số đó là những bà mẹ nuôi con một mình hoặc đàn ông là trụ cột gia đình. Năm 1979 mức lương cơ bản là 6.55$, và năm 2003 chỉ còn 4.94$ một giờ, giảm 21.4%.

Lương cơ bản giảm là nguyên nhân khiến cho nhiều người phải làm hai việc hay làm nhiều giờ hơn để đảm bảo nuôi sống gia đình. Trong khi số giờ làm việc ở các nước châu Âu như Đức giảm từ 1764 giờ xuống 1562 giờ từ năm 1979 đến năm 1998, thì ở Mỹ con số này tăng từ 1905 lên 1966. Nhiều gia đình người chồng phải đi làm hai việc còn vợ cũng phải đi làm thêm bán thời gian, thậm chí hai việc khác nhau, để có đủ tiền trang trải chi phí.

Một cuộc trưng cầu dân ý của đại học Xavier đã cho thấy rằng giấc mơ Mỹ dường như đang ngày càng vượt quá tầm tay của đại đa số dân chúng Mỹ, và họ ngày càng mất niềm tin đạt được nó.

– 68% cho rằng thế hệ con cái họ sẽ khó khăn hơn để đạt được giấc mơ Mỹ. Trừ những người dân Mỹ da đen thì lại cho rằng thế hệ họ và con cháu họ thấy dễ dàng hơn.
– 58% nghĩ rằng giấc mơ Mỹ đang trên đà đi xuống
– Những người hiểu giấc mơ Mỹ theo nghĩa là sự đảm bảo về tài chính có xu hướng tiêu cực hơn là những người nhìn nhận giấc mơ Mỹ là cơ hội, tự do và gia đình.

Nhiều người Mỹ đã nhận ra mặt trái của sự theo đuổi một Giấc mơ Mỹ về vật chất. Họ mệt mỏi vì làm việc quá nhiều, rồi mua sắm quá nhiều, rồi lại tiếp tục phải đi làm nhiều hơn để trả các hóa đơn đang ngày càng chồng chất. Rõ ràng là xét về mặt bảo đảm về vật chất, nhiều người dân Mỹ đã không có được giấc mơ của mình mà thậm chí còn là nạn nhân của chính sự theo đuổi Giấc mơ đó. Khi đặt những mục tiêu vật chất làm trọng, họ cũng đã không có được hạnh phúc hay tự do như những ý nghĩa cao đẹp nhất mà Adams đã khởi xướng.

Đồng cảm với ông, Marianne Williamson đã nhấn mạnh lại điều cốt lõi nhất của Giấc mơ Mỹ:

Giấc mơ Mỹ, khi được hiểu đúng nhất, không phải là một thứ vật chất. Hơn thế, đó là một thực tế rằng chúng ta có quyền để mơ mọi thứ. Đó là quyền để kì vọng rằng những tài năng và khả năng và sự tận tụy của chúng ta – chứ không phải là thành kiến của người khác – sẽ quyết định bản chất cuộc sống mà chúng ta sống.

Nhìn lại Giấc mơ Mỹ để thấy rằng những giá trị nhân bản sẽ luôn trường tồn với thời gian. Ngược lại sự theo đuổi vật chất không phải là con đường đi tới hạnh phúc như nhiều người trong chúng ta vẫn tưởng. Một đất nước mạnh và giàu có như nước Mỹ không có nghĩa là người dân nước đó hạnh phúc và xã hội đó phát triển bền vững.

Một giấc mơ quốc gia – Giấc mơ Việt Nam

Không chỉ có Mỹ mới có một Giấc mơ quốc gia, một giấc mơ của đại đa số dân chúng, mà còn có Giấc mơ Châu Âu, Giấc mơ Úc, Giấc mơ Canada… Mỗi một dân tộc, dựa trên hoàn cảnh lịch sử và văn hóa của mình, đều có thể có một giấc mơ chung.

Còn bạn, bạn nghĩ thế nào về một Giấc mơ Việt Nam?

Liệu rằng khi chúng ta cùng chia sẻ những suy nghĩ về giấc mơ của cá nhân mình, chúng ta có thể có được một giấc mơ chung cho toàn dân tộc?

Hoàng Khánh Hòa

Tham khảo:
http://memory.loc.gov/learn/lessons/97/dream/thedream.html
http://www.americansc.org.uk/Online/American_Dream.htm
http://www.kyklosproductions.com/articles/wages.html
http://swampland.blogs.time.com/2010/03/15/the-american-dream-not-doing-so-well/

You don’t have to say you love me

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một bài hát dễ thương ra đời những năm 1970, “You don’t have to say you love me”. Mình biết đến bài hát này là nhờ cô giáo dạy tiếng Anh ở lớp đại học. Cô đã dạy cho cả lớp mình hát bài hát này, có lẽ là vì đây là bài hát yêu thích của cô và giai điệu cũng khá nhẹ nhàng, lời hát dễ nhớ :).

You don’t have to say you love me có nguyên gốc tiếng Tây Ban Nha do hai nhạc sĩ Pino Donaggio và Vito Pallavicini sáng tác, sau đó được ca sĩ người Anh Dusty Springfield chuyển thể sang Anh ngữ . Bài hát này đã mang lại thành công vang dội cho Dusty khi đứng số 1 trong bảng xếp hạng của Anh, và sau này được tạp chí Rolling Stone bình chọn là một trong 500 bài hát của mọi thời đại.

Các bạn cùng lắng nghe giai điệu nhẹ nhàng của “You don’t have to say you love me” qua giọng ca của Dusty Springfield và một số giọng ca gạo cội nhé. Trong số đó đừng bỏ qua tiếng hát ngọt ngào của Elvis Presley :).

Lời bài hát:

When I said, I needed you
You said you would always stay
It wasn’t me who changed, but you
And now you’ve gone away

Don’t you know that now you’re gone
And I’m left here on my own
Now I have to follow you
And beg you to come home

You don’t have to say you love me
Just be close at hand
You don’t have to stay forever
I will understand
Believe me, believe me
I can’t help but love you
But believe me, I’ll never tie you down

Left alone with just a memory
Life seems dead and so unreal
All that’s left is loneliness
There’s nothing left to feel

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hoàng Khánh Hòa

.

Nadia Turner

Elvis Presley

The Floaters

Cher

Cầu nguyện buổi tối

Chúa ơi,
Cảm ơn Người vì ngày hôm nay.
Cảm ơn Người đã đem đến sự an toàn cho con và những người con yêu.
Khi con ngủ, mong cho những giờ này đem đến cho con an bình.
Mong chúng chữa lành trí óc và cơ thể con.
Khi con ngủ, thưa Chúa, hãy ban phước thế giới.
Khi có nỗi đau, khi có những người không có chỗ để ngủ, người chịu đựng và người chết, cầu cho những thiên thần của Người đến với họ và dẫn lối trái tim họ.

Thưa Chúa,
Hãy để ánh sáng rọi vào.
Hãy sử dụng những giờ ngủ của con.
Hãy chuẩn bị cho con, trong những giờ nghỉ ngơi này, cho sự phục vụ Chúa lớn hơn.
Mong cho ánh sáng xung quanh con, ngày mai tỏa sáng quanh con.
Làm mềm trái tim con.
Cảm ơn Chúa.
Amen.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

Evening Prayers

Dear God,
Thank You for this day.
Thank You for my safety and the safety of my loved ones.
As I enter sleep, may these hours give me peace.
May they bring healing to my mind and body.
While I sleep, dear Lord, please bless the world.
Where there is pain, where there are people who have no place to sleep, who suffer and who die, may Your angels come unto them and minister to their hearts.

Dear Lord,
Please let the light stream in.
Please use my hours of sleep.
Please prepare me, during these hours of rest, for greater service to You.
May the light that surrounds me, tomorrow shine through me.
Soften my heart.
Thank You, Lord.
Amen

Marrianne Williamson

Tình yêu là điều lớn nhất

Chào các bạn,

Corinthians 1 chương 13 nói rằng:

Love is patient, love is kind. It does not envy, it does not boast, it is not proud. It is not rude, it is not self-seeking, it is not easily angered, it keeps no record of wrongs. Love does not delight in evil but rejoices with the truth. 7It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres.
Love never fails.

Tình yêu là kiên nhẫn, tình yêu là dịu dàng.
Tình yêu không ghen ti, không khoe khoang, không kiêu hãnh.
Tình yêu không khiếm nhã, không vị kỷ, không nhạy giận, không chấp trước.
Tình yêu không vui sướng trong tội lỗi, nhưng hân hoan với sự thật.
Tình yêu luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hy vọng, luôn luôn kiên trì.
Tình yêu không bao giờ thất bại.

Trần Đình Hoành dịch

And now these three remain: faith, hope and love. But the greatest of these is love

Và có ba điều còn lại: niềm tin, hi vọng và tình yêu. Nhưng điều lớn nhất trong số này là tình yêu.

Tình yêu là gì nhỉ?

Tình yêu không hạn hẹp trong tình yêu đôi lứa hay tình yêu với những điều quen thuộc với mình. Tình yêu là tình yêu với cuộc sống, với vạn vật. Ví như hôm nay ai đó làm bạn phiền lòng, bạn cũng chẳng vì thế mà ghét họ, vì nếu như bạn yêu con người, bạn sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của họ. Và nếu như bạn gặp điều không may, bạn cũng chẳng vì thế mà khó chịu với ai đó, hay đâm ra ghét đám cỏ cây vô tội.

Trong tình yêu, bạn sẽ luôn cảm thấy mình khiêm nhường và dịu dàng. Bạn không thể ghét bỏ, không ghen tị, không phiền lòng, luôn sống hết mình với ngày hôm nay, và tin rằng ngày mai sẽ là một ngày mới.

Một ngày mới tức là khi thức dậy bạn sẽ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt trong trẻo và ngây thơ như đứa trẻ mới sinh. Những phiền muộn của ngày hôm qua đã không còn và bạn lại thấy mình tràn đầy năng lượng để cống hiến.

Vì sao tình yêu là điều lớn nhất?

Ví dụ khi lựa chọn một công việc, bạn có thể giải thích cho quyết định của mình rằng “Tôi muốn làm công việc này vì tôi thấy xét về mặt thăng tiến nghề nghiệp, lương bổng, vị trí trong xã hội thì đây là một cơ hội tốt. Tôi lại có năng lực (tiếng Anh giỏi, có kinh nghiệm) nên tôi rất tự tin vào khả năng của mình và hi vọng là tôi sẽ được nhận công việc này”. Thế rồi khi bắt tay vào làm, bạn lại thấy có bao nhiêu là vấn đề: sếp thì khó tính, đồng nghiệp không nhiệt tình, đi công tác nhiều, lương không tăng là mấy…Rất rất nhiều lí do nảy sinh rồi đến một ngày, bạn tự hỏi tại sao mình lại chọn công việc nhàm chán này? Mình đang tiêu phí thời gian và sức lực của mình vì cái gì? Bạn thấy mình vô nghĩa.

Và bạn chợt nhớ cái cảm giác hồi đi học bạn rất thích môn Anh văn. Bạn học trong lớp thì toàn kêu học ngoại ngữ khó quá và rất lười làm bài. Con bạn thì chỉ chờ được làm thêm nhiều bài tập để học thêm các từ mới và mong ngóng mỗi buổi đến lớp được gặp cô giáo. Bạn như bị hút hồn mỗi lần cô cho nghe các bài phát biểu của người bản xứ. Bạn đã thấy lúc nào cũng hứng khởi và đạt điểm cao nhất lớp rất dễ dàng. Tại sao bạn không có cảm giác đó trong công việc hiện tại?

Bạn nhận ra rằng mình thực sự không hề yêu thích công việc này chút nào. Vì không yêu, bạn rất dễ cảm thấy thực tế không như mình mong đợi và đòi hỏi nhiều hơn. Bạn luôn cảm thấy không hài lòng, rồi một ngày nào đó có thể là bạn quyết định xin nghỉ việc. Bạn sẽ có trăm ngàn lí do cho quyết định đó bạn quên mất rằng tất cả chỉ cần gói trong một câu ngắn gọn, “Tôi không yêu công việc này.”

Tương tự như vậy, nếu bạn yêu thích làm kinh doanh và yêu công việc của mình, bạn có thể trắng tay vì nó, nhưng đó không là thất bại. Vì bạn yêu nó và bạn hạnh phúc đã được sống hết lòng với nó. Vì yêu công việc đó, bạn lại tìm thấy động lực để tiếp tục gây dựng lại doanh nghiệp của mình. Tình yêu sẽ luôn dẫn chúng ta đến cái đích cuối cùng mà chúng ta mong muốn. Bạn có tin vậy không?

Chúng ta vẫn thường than phiền về ngày hôm nay, buồn nản với hiện tại và chỉ cảm thấy được vỗ về hơn mỗi khi tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng đang chờ phía trước. Điều đó tốt, nhưng sẽ không thể giúp bạn điều gì nếu như quyết định của bạn cho ngày mai mà không có tình yêu. Không có nó, ngày mai của bạn sẽ lại tiếp tục là một ngày than phiền và bạn tiếp tục sống trong sự mong chờ một ngày mai tươi sáng.

Niềm tin và hi vọng có thể giúp bạn đạt được mục tiêu tương lai, nhưng tình yêu mới là cái giúp bạn sống thực sự ngày hôm nay và giây phút này.

Chúc các bạn một ngày của tình yêu 🙂

Hoàng Khánh Hòa

Xem thêm:

Tình yêu

Tình yêu: một diễn giải của Corinthians 1, chương 13

Viết mỗi ngày

Viết là một hình thức cơ bản của giao tiếp. Trong 4 kĩ năng Nghe – Nói – Đọc – Viết, ai cũng phải thừa nhận kĩ năng viết là khó nhất. Thực ra viết có khó đến thế không nhỉ?

Có lẽ khi chúng ta nói viết khó là muốn ám chỉ tới lối viết chuyên nghiệp hoặc có tính học thuật nhưng không phải ai khi mới bắt đầu cầm cây bút viết cũng đều nhằm mục đích đó. Bạn có thể viết vì nhiều lí do: viết nhật kí để tự nói chuyện với mình, viết thư để chia sẻ với người thân, viết văn để biểu lộ cảm xúc, viết bình luận trên forum vv…

Có người cho rằng viết lách dù chỉ là viết một đoạn văn ngắn chia sẻ cảm xúc thôi là một kĩ năng trời phú, ví như nhà thơ thì sinh ra đã làm được thơ, nhà văn sinh ra đã có thể tả một bông hoa dài cả chục trang giấy. Còn tôi? Văn chương là thứ tôi dốt nhất. Cả đời chưa bao giờ viết nổi một bài văn lấy điểm 8, nửa câu thơ bẻ đôi không có, làm sao mà viết được cái gì cho gọn gẽ trừ mấy dòng chat chit và bình luận ngắn trên các forum?

Viết thực ra chẳng là cái gì cao siêu. Cũng giống như mọi kĩ năng khác, bạn hoàn toàn có thể viết cho nhiều mục đích, và cùng rèn luyện kĩ năng này để ngày càng hoàn thiện hơn.

1. Viết là một cách để xả stress

Đó là lí do vì sao nhiều người hay viết nhật ký. Viết là một cách để chúng ta bày tỏ cảm xúc mà không làm ảnh hưởng đến những người khác. Hôm nay có điều gì khiến bạn tức giận, hay thấy âu lo, nhưng bạn không muốn nói ra để làm tổn thương ai vì thế bạn tìm đến trang giấy và nguệch ngoạc ra những lời tâm sự. Nỗi tức giận hay lo lắng bỗng chốc tan biến, và bạn sẽ thấy hiểu rõ hơn nguyên nhân của chúng trước khi bạn thực sự nói ra với ai đó.

Quá trình viết đã giúp bạn có thêm thời gian để bình tâm và suy nghĩ mọi việc chín chắn hơn.

2. Viết là để nhìn lại mình

Khi tranh luận một chủ đề nào đó việc viết trả lời thay vì chỉ nghĩ trong đầu sẽ giúp bạn nhìn nhận lại vấn đề rõ ràng hơn rất nhiều. Trước hết là trong quá trình viết não của bạn buộc phải tư duy nhiều hơn để lựa chọn những từ ngữ cho thích hợp và diễn đạt sao cho đúng ý bạn muốn nói. Có khi bạn phải viết đi viết lại vài lần mới xong. “Bút sa ga chết” :), nếu bạn không muốn mình bị “ném đá” nhiều thì lại càng phải cẩn trọng trong câu chữ để tránh hiểu lầm. Và quá trình viết đi viết lại là quá trình bạn lật đi lật lại một vấn đề rất nhiều lần. Khi bạn có một câu trả lời tốt nghĩa là bạn đã rất hiểu vấn đề đó rồi.

Các bạn sinh viên khi nộp hồ sơ du học thường hay phải viết một bài luận khoảng 500-1500 chữ nói về mục đích học tập của mình. Đây là phần khó nhất trong bộ hồ sơ xin học và khiến ai cũng cảm thấy nản. Nhưng có một điều là sau khi viết xong bài luận này, các bạn cũng phải công nhận là dù mất nhiều thời gian và chật vật với nó, họ đã học được nhiều thứ, nhất là thấy hiểu bản thân mình hơn, xác định các mục tiêu trong cuộc sống rõ ràng hơn, và vì thế mà thấy tự tin hơn với lựa chọn học tập của mình.

3. Viết là để nhận

Ngoài những mục đích trên, viết còn là cách tốt nhất để “giải phóng” kiến thức của mình và tiếp nhận thêm những kiến thức mới.

Mỗi khi có một câu hỏi trong đầu mà chưa trả lời được, bạn sẽ luôn suy nghĩ về nó. Nếu không chia sẻ với ai bạn sẽ cảm thấy đầu óc thật bức bối khó chịu. Quá trình tiếp thu kiến thức cũng tương tự như thế. Khi bạn càng biết nhiều thì lượng kiến thức trong đầu sẽ ngày càng dày lên và có hàng loạt những câu hỏi cần phải trả lời. Chia sẻ với mọi người thông qua viết là cách để bạn khơi thông chúng tốt nhất. Và vì thế không chờ cho đến khi bạn muốn chia sẻ hay bạn có cảm xúc thì mới viết, hãy coi viết là một thói quen hằng ngày để bạn làm “trong” bộ não của mình và luôn sẵn sàng để tiếp nhận các kiến thức và ý tưởng mới mỗi ngày.

Làm thế nào để viết tốt?

Câu trả lời thật đơn giản: “Hãy thực hành mỗi ngày”.

Đừng bao giờ chờ cho cảm xúc đến, vì viết không phải là làm thơ, viết là chia sẻ. Hãy tưởng tượng như có một người bạn đang ngồi trước mặt và bạn kể chuyện cho họ nghe. Bạn có thể bắt đầu như thế này, “Buổi sáng hôm nay trên đường đi làm mình gặp một cụ già trông tội nghiệp lắm…”. Để dòng suy nghĩ chảy tự do và tay bạn chỉ làm nhiệm vụ chép lại chúng xuống giấy. Đừng bao giờ lo lắng về trình độ viết của mình và đặt mục tiêu phải hoàn hảo ngay ngay từ những câu chữ ban đầu. Cách đặt câu ngắt đoạn là kĩ thuật giúp bài viết hay hơn nhưng sự chân thành của người viết mới là yếu tố quyết định bài viết đó có hấp dẫn hay không.

Biên tập là công đoạn cuối cùng trước khi bạn đưa bài viết ra công chúng. Bạn đọc lại toàn bộ bài viết, bỏ đi những từ thừa, sắp xếp ý cho rõ ràng và có thể nhờ một người có kinh nghiệm cho nhận xét lần cuối.

Nếu như bạn thực hành viết mỗi ngày thì quá trình biên tập này sẽ ngày càng rút ngắn và bạn hoàn toàn có thể viết ra chính xác và rõ ràng những gì mình suy nghĩ.

Chúc bạn một ngày viết thành công nhé :).

Hoàng Khánh Hòa

Trách nhiệm cá nhân – bao nhiêu là đủ?

Chúng ta hay nói về trách nhiệm của cá nhân khi sống trong nhiều cộng đồng nhỏ khác nhau và tự hào là khi nói rằng “Tôi là người sống có trách nhiệm”. Nhưng có thực sự bạn đã đủ trách nhiệm với cuộc sống chưa?

Cộng đồng nhỏ mà bạn sinh sống có thể là gia đình trong đó có bố mẹ, anh chị, họ hàng, hay trong một công ty có đồng nghiệp, giám đốc, trưởng phòng, nhân viên học việc. Mỗi cộng đồng có những nguyên tắc riêng mà mỗi cá nhân thường phải tôn trọng và có trách nhiệm trước mỗi hành động của mình để tạo một môi trường sống lành mạnh trong cộng đồng đó. Ví dụ trẻ em thì được dạy phải có trách nhiệm giúp đỡ ông bà bố mẹ khi ở nhà, làm bài tập đầy đủ khi đến lớp. Nhân viên có trách nhiệm hoàn thành tốt công việc, luôn niềm nở với khách hàng để tạo ấn tượng tốt về công ty.

Theo cách hiểu này bạn có thể cho rằng thời đi học thì mình luôn là con ngoan, trò giỏi, khi đi làm là nhân viên rất được việc và được nhiều người quý mến, như vậy thì mình là người rất có trách nhiệm và chẳng có gì phải cảm thấy “nợ” một điều gì đó.

Nhưng có bao giờ bạn nghĩ khi đi xe máy và thải khí độc vào không trung là bạn đã “nợ” cuộc sống một chút rồi và cần có trách nhiệm với đám khí độc kia? Hay khi bạn dùng nước hàng ngày là nước từ dưới lòng đất mẹ thân thương đã dành cho, dù đã trả tiền cho nhà máy nước nhưng bạn vẫn có trách nhiệm với nguồn nước mà mình đang uống?

Từ khi sinh ra, dường như chúng ta đã quá quen khi cho rằng không khí là miễn phí cho tất cả mọi người, cây cối, nguồn nước, sông, núi, phong cảnh… và những gì thiên nhiên ban tặng cũng là dành cho hết con người, vì thế con người mặc nhiên có quyền sử dụng chúng.

Chúng ta có một mỏ than tự nhiên lớn, vậy là chỉ mất công đào đất lên để lấy than, và giá trị của mỗi tấn than là chi phí để lấy chúng lên khỏi mặt đất. Trong khi chúng ta không hề nghĩ rằng hành động đào đất lấy than kia đang làm mất đi cân bằng sinh thái và sẽ gây ra rất nhiều những tác hại môi trường sống về sau. Nếu như tính cả những chi phí này vào thì một tấn than xuất khẩu có còn giá 50USD như bây giờ?

Bạn có thể lập luận vì nước ta còn quá nghèo nên không đào đất lên lấy than để bán thì làm sao mà giàu có được?. Nhưng hãy nhìn lại cách mà chúng ta khai thác tài nguyên thiên nhiên kiệt quệ đến thế nào, cách mà chúng ta làm ô nhiễm môi trường sống và sử dụng miễn phí tài nguyên thiên nhiên, hậu quả là những tác hại rất rõ ràng như hiệu ứng nhà kính, nước biển dâng cao mỗi năm và Sài Gòn ngập lụt mỗi mùa mưa… liệu rằng đó không phải một phần là do lỗi của chúng ta? Và liệu bạn có thể nói những tác động đó không có chút ảnh hưởng gì đến bạn?

Nếu như bạn cảm thấy có một phần trách nhiệm nằm ngoài những trách nhiệm trong cộng đồng nhỏ mà bạn đang sống, thì chắc chắn là bạn sẽ thấy các chương trình cổ động hạn chế dùng túi nilon, hay tiết kiệm nước, hay tăng cường tái chế ý nghĩa đến thế nào với đời sống của bạn và những người xung quanh bạn.

Và vì thế, không chỉ là chúng ta làm tròn những trách nhiệm “được giao”, mà chúng ta cần hiểu rằng mỗi hành động nhỏ dù là hít thở hay đi lại trên đường phố, nói chuyện với mọi người đều có những tác động nhất định tới rất nhiều người khác và môi trường sống khác, cả xa lẫn gần, vi mô lẫn vĩ mô.

Nếu bạn thuộc về cuộc sống này, hãy sống có trách nhiệm với cuộc sống bạn nhé :).

Chúc các bạn một ngày tươi hồng

Hoàng Khánh Hòa

Làm thế nào để không bị mất động lực?

Chào các bạn,

Làm thế nào để không bị mất động lực trong quá trình hoàn thành các dự án, công việc cá nhân lẫn tập thể? Và nếu như chúng ta hiểu rằng sau những cảm xúc hứng khởi ban đầu sẽ là những chuỗi đi xuống của cảm xúc như là sự nghi ngờ về khả năng thành công của dự án, chúng ta nên nhìn nhận quá trình như thế nào một cách tích cực nhất?

Anh Erin Falconer cũng đã gặp nhiều thăng trầm về cảm xúc khi thực hiện trang web pickthebrain.com, và anh chia sẻ với chúng ta trong bài viết dưới đây về làm thế nào để vượt qua quá trình mất đi động lực, và làm thế nào để biến chúng thành một cơ hội để thành công.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hoàng Khánh Hòa
.

Vượt qua tình trạng mất động lực

Đã bao nhiêu lần bạn bắt đầu một công việc mới (như là một dự án cá nhân hoặc một thời khóa biểu tập thể dục) tràn đầy hăng say, và cuối cùng thì thấy động lực ban đầu đó dần bốc hơi? Điều này thường dẫn đến trầm cảm và khiến bạn sớm bỏ cuộc. Tôi đã trải qua hàng tá những lần bị “xì hơi” như vậy. Nhưng thật may mắn, với một chút suy nghĩ và nhìn lại bản thân, bạn có thể làm tình trạng tiêu cực này biến mất.

Điểm mấu chốt để tăng cường các cảm xúc của bạn là hiểu được chúng. Kết cấu tự nhiên của cảm xúc con người bao gồm lúc bổng lúc trầm. Khi chúng ta bắt đầu một dự án mới, chúng ta tràn đầy sự lạc quan rất lớn. Chúng ta chỉ nghĩ về những lợi ích ta mong đợi, và vì chúng ta chưa bắt đầu, chúng ta không nhận thức được những khó khăn. Cảm xúc cao hứng này tạo xúc tác cho hoạt động thể chất lẫn tinh thần. Đỉnh điểm là một điều tốt, vì sự tăng cường năng lượng sẽ làm các dự án khởi động. Nếu bạn là kiểu người sáng tạo như tôi, bạn biết rằng giai đoạn này là cực kỳ hăng say. Bạn cảm thấy như không có gì có thể ngăn bạn được.

Mặt trái của việc tăng cường năng lượng này là những kết thúc không tránh được. Việc tiêu tốn nhiều năng lượng sẽ làm bạn mệt mỏi, và sau khi sự lạc quan ban đầu mất đi, bạn sẽ cảm thấy cực kì mệt mỏi. Mặc cho bạn bật lên cao đến đâu, bạn sẽ rơi bịch xuống đất. Điều này gây ra mất tự tin. Sự kết hợp giữa mệt mỏi, những kết quả không đáng kể, và sự nhận thức ra những khó khăn đang tới sẽ khiến bạn chỉ muốn bỏ cuộc. Từ kinh nghiệm cá nhân tôi đã đúc kết ra một số cách để luôn mạnh mẽ trước những điều tiêu cực.

Luôn sẵn sàng cho quá trình đi xuống

Các cảm xúc, về bản chất, mất đi sức manh khi chúng ta hiểu chúng. Hãy chứng minh điều này với bản thân bạn. Lần sau khi tức giận, hãy dành một giây lát để suy nghĩ về lí do bên cạnh cảm xúc. Khi tôi dừng lại và suy nghĩ, thật dễ để thấy rằng nỗi tức giận của tôi gây ra do sự mất an toàn/ích kỉ/ghen tị vv…Sau khi tôi hiểu được nguyên nhân thì nỗi tức giận biến mất.

Kĩ thuật này áp dụng tương tự cho quá trình mất đi động lực. Thay vì chìm vào tiêu cực, hãy lùi lại và phân tích. Nhìn vào các nguyên nhân. Bạn có đang mệt mỏi, kiệt sức, thất vọng do các kết quả công việc? Liệu các cảm xúc này có chính đáng hay chúng là sản phẩm phụ của một điểm xuống thấp trong chuỗi cảm xúc của bạn?

Để mô tả những ý tưởng này, tôi sẽ sử dụng dự án gần đây nhất của mình như là một ví dụ, đó là việc thiết kế website này. Khi tôi ra mắt Pick the Brain tôi đã mất rất nhiều công sức. Tôi hoàn toàn không biết gì về blogging, thiết kế web, và tăng số lượng người đọc vì thế có một đường cong kiến thức rất dốc. Viết các bài mới, sắp xếp trang web, và cố gắng thu hút nhiều lượt người đọc gần như lấy hết thời gian rảnh của tôi. Khoảng sau ba tuần thì tôi hoàn toàn kiệt sức. Tôi bị trầm cảm và bắt đầu đặt câu hỏi liệu trang web của mình có đáng làm hay không. Tôi không thấy bất cứ một kết quả nào đáp lại, và tôi bắt đầu thấy rất nhiều lỗi trong bài viết của mình và mục đích của trang web. Đây là những giây phút mà tôi đã chấp nhận thất bại.

Một lí do tôi đã vượt qua được sự mất động lực này đó là tôi đã sẵn sàng cho một quá trình đi xuống. Trước đó, tôi đã nghiên cứu về blogging và biết rằng thường thì mất khoảng 9 đến 12 tháng trước khi một website bắt đầu có được lượng độc giả tương đối. Biết được rằng tôi chưa thành công là hoàn toàn bình thường, tôi đã vượt qua giai đoạn đó. Điều này cũng đúng cho những nỗ lực khác. Nếu bạn hiểu là giảm 20 pounds trong vòng một tháng là không thực tế, bạn sẽ có thể chấp nhận việc chỉ giảm được 5 pound rất dễ dàng.

Tôi cũng biết rằng các cảm xúc của mình đã sẵn sàng cho quá trình đi xuống từ cao điểm cảm xúc ban đầu. Tôi đã rất hứng khởi khi ra mắt website, và các kì vọng cũng lên cao. Giấc mơ về thu nhập từ AdSense nhảy múa trong đầu tôi và tôi đã vẽ ra một đám các độc giả trung thành cứ như là họ cũng hứng thú như tôi. Nhưng vì tôi hiểu được quá trình cảm xúc của mình, tôi nhận ra sự lạc quan này sẽ dẫn tới trầm cảm. Trong suy nghĩ của mình, tôi đã nhìn thấy trước cuộc chiến động lực đang hiện dần, và khi nó đến tôi đã sẵn sàng.

Đánh giá lại chiến lược và động lực của bạn

Sự trôi qua của đỉnh cảm xúc là một điều không may mà lại hóa may vì nó cho phép chúng ta đánh giá lại các kế hoạch của mình từ một cái nhìn mới. Ban đầu chúng ta bị mờ mắt bởi sự lạc quan của bản thân. Sau khi mất đi động lực chúng ta có thể nhìn thấy những lỗ hổng trong các kế hoạch của chúng ta. Chúng ta có thể thấy thất vọng về bản thân và bỏ cuộc, hoặc chúng ta có thể sử dụng cảm xúc tiêu cực này để phát hiện ra các lỗi và sửa chúng. Sau khi tôi xốc mình lại khỏi sự tụt dốc cảm xúc, tôi quay trở lại những suy nghĩ tiêu cực và dùng chúng để phát triển trang web. Thái độ tiêu cực đã mở mắt tôi. Nó làm tôi thực tế hơn về các khả năng và kì vọng của mình. Quá trình đi xuống của cảm xúc đưa chúng ta quay trở lại với thực tế. Không có chúng chúng ta sẽ trở nên điên cuồng với sự tự tin không giới hạn.

Sử dụng quá trình mất động lực như là một cơ hội để xem lại động lực của bạn thực sự là gì. Một lí do khiến tôi mất động lực đó là tôi trở nên quá lo lắng với vấn đề tài chính của blog và mất đi cái nhìn về lí do thực sự đã khiến tôi làm trang web: chia sẻ niềm đam mê của tôi về quá trình phát triển bản thân và kiếm tìm hạnh phúc. Khi tôi xem xét lại động lực của tôi với đam mê của tôi, sự thiếu hụt các kết quả không còn là vấn đề. Động lực của tôi quay trở lại vì tôi nhận ra rằng việc kết nối mọi người qua bài viết của tôi chính là mục đích cuối cùng. Thậm chí nếu trang này không bao giờ đem đến cho tôi một xu nào, việc chia sẻ các ý tưởng và kinh nghiệm của tôi giúp mọi người thì cũng là một điều đáng nỗ lực.

Thực sự là, đôi khi bỏ cuộc là một quyết định đúng đắn. Nếu bạn bắt đầu làm điều gì đó vì một lí do sai bạn sẽ mất đi động lực. Đây là điều tốt. Nó cho phép chúng ta nhìn thấy cái gì thực sự tạo động lực cho chúng ta. Trong những trường hợp này, lựa chọn tốt nhất là đi tiếp tới một nỗ lực mới. Đừng chiến đấu với sự nghi ngờ bản thân, hãy sử dụng nó như là một lợi ích của bạn.

(Hoàng Khánh Hòa dịch)
.

Overcome the Loss of Motivation

How many times have you started a new activity (such as a personal project or exercise routine) with a burst of enthusiasm, only to see that initial momentum evaporate? This often leads to depression and causes us to give up prematurely. I’ve experienced this letdown dozens of times myself. But fortunately, with a bit of thought and reflection you can turn this negative emotion around.

The key to harnessing your emotions is understanding them. The natural pattern of human emotion is peaks and valleys. When we start a new project we’re filled with tremendous optimism. All we can think about is the expected benefits, and since we haven’t started yet, we aren’t aware of the difficulties involved. This natural high causes a surge of mental and physical activity. The peak is a great thing because the energy boost gets projects off the ground. If you’re a creative type like me, you know that this period is euphoric. You feel like nothing can stop you.

The downside of this surge of energy is that it inevitably ends. Exerting large amounts of energy wears you down, and after the initial optimism wears off we feel extremely tired. However high you started off, you fall down just as low. This causes a loss of confidence. The combination of fatigue, scant results, and an awareness of impending adversity makes us want to give up. From personal experience I’ve learned a few ways to hold strong against negativity.

Be Prepared for a Letdown

Emotions, by nature, lose their power when we understand them. Prove this to yourself. Next time you get angry, take a moment to reflect on the reason behind the emotion. When I step back and reflect, it’s easy to see that my anger is caused by insecurity/selfishness/jealousy etc. After I understand the cause my anger fades away.

The same technique applies to a loss of motivation. Instead of giving into negativity, step back and analyze. Look at the causes. Are you tired, burned out, disappointed by the results? Are these feelings justified, or are they a by product of a low point in the emotional spectrum?

To illustrate these ideas, I’ll use my most recent project as an example, the creation of this site. When I launched Pick the Brain it took an enormous amount of effort. I was completely new to blogging, web design, and traffic building so there was a steep learning curve. Writing new posts, setting up the site, and trying to build traffic took up nearly all my free time. After about three weeks I was completely burned out. I got depressed and started to question if the site was worth the effort. I wasn’t seeing any returns and I started to find enormous faults in my writing and the purpose of the site. There were moments when I was resigned to failure.

One reason I was able to overcome this loss of motivation is that I prepared myself for a letdown. Beforehand, I researched blogging and learned that it generally takes 9-12 months before a site begins to see significant traffic. Knowing that my lack of success was perfectly normal helped me get over it. The same is true for other endeavors. If you know losing 20 pounds in a month is unrealistic, you’ll be able to accept losing only 5 more easily.

I also knew my own emotions and was prepared for the initial emotional peak to pass. When I was first inspired to launch a website, my expectations were through the roof. Dreams of AdSense revenue danced in my head and I pictured throngs of loyal readers as if they already existed. But because I understand my emotional pattern, I realized this optimism would give way to depression. In the back of my mind, I foresaw the impending motivational battle, and when it came I was ready.

Reevaluate Your Strategy and Motivation

The passing of the emotional peak is a blessing in disguise because it allows us to reevaluate our plans from a fresh perspective. At first we are blinded by our own optimism. When we lose our motivation we can see gaping holes our in plan. We can either get down on ourselves and give up, or we can use this negative emotion to discover our faults and correct them. After I pulled myself out of the motivational cellar, I went back to all the negatives thoughts I’d had and applied them to improving the site. Having a pessimistic attitude opened my eyes. It made me realistic about my abilities and expectations. Emotional valleys bring us back to reality. Without them we’d be raving lunatics with unlimited self-confidence.

Use a loss of motivation as an opportunity to reconsider what your motivation really is. One reason I lost motivation is that I became too concerned with the financial aspect of blogging and lost sight of the real reason I started: sharing my passion for self improvement and the pursuit of happiness. When I realigned my motivation with my passion, the lack of results didn’t matter. My motivation returned because I realized connecting with people through my writing is an end in itself. Even if this site never makes I dime, sharing my ideas and experiences to help other people is worth the effort.

In truth, sometimes giving up is the right decision. If you started doing something for the wrong reasons you’ll likely lose your motivation. This is a good thing. It allows us to see what really motivates us. In these cases, the best choice is to move on to a new endeavor. Don’t fight self doubt, use it for your benefit.

Erin Falconer

7 cách để phát triển thói quen hành động

Những người ở vị trí số một trong mọi nghề nghiệp đều có cùng một phẩm chất – hoàn thành công việc. Đây là khả năng quan trọng hơn trí thông minh, tài năng, và các mối liên hệ, trong việc xác định mức lương và tốc độ thăng tiến của bạn.

Dù là khái niệm này rất đơn giản, vẫn luôn luôn thiếu người vượt trội trong việc đạt được kết quả. Thói quen hành động – thói quen đưa ý tưởng thành hành động ngay bây giờ – rất quan trọng để hoàn thành công việc. Đây là bảy cách để bạn có thể phát triển thói quen hành động:

1. Đừng chờ cho đến khi các điều kiện hoàn hảo – Nếu bạn chờ để bắt đầu cho đến khi điều kiện hoàn hảo, bạn sẽ không bao giờ làm được. Luôn có một điều gì đó không thật sự tốt. Có thể là cho thời gian đã hết, hay thị trường đang đi xuống, hoặc có quá nhiều cạnh tranh. Trong thế giới thật, không có thời điểm nào là hoàn hảo để bắt đầu. Bạn phải hành động và giải quyết các vấn đề ngay khi chúng xuất hiện. Thời gian tốt nhất để bắt đầu là năm ngoái. Thời gian tốt thứ nhì là ngay bây giờ.

2. Là người hành động – Thực hành “làm việc” hơn là nghĩ về chúng. Bạn muốn bắt đầu tập thể dục? Bạn có một ý tưởng hay để tạo ấn tượng với sếp? Hãy làm ngay bây giờ. Ý tưởng để trong đầu bạn càng lâu mà không hành động, thì nó càng mất đi giá trị. Sau vài ngày các chi tiết sẽ không còn rõ nữa. Sau một tuần nó sẽ hoàn toàn bị lãng quên. Bằng cách trở thành một người hành động, bạn sẽ làm được nhiều thứ hơn và kích thích các ý tưởng mới trong quá trình đó.

3. Nhớ rằng các ý tưởng, tự chúng, không đem đến thành công – Các ý tưởng quan trọng, nhưng chúng chỉ có giá trị khi chúng được thực thi. Một ý tưởng trung bình mà được thực hiện thì giá trị hơn là một tá các ý tưởng sáng chói mà bạn để dành cho “một ngày nào khác” hoặc cho “cơ hội thích hợp”. Nếu bạn có một ý tưởng mà bạn thực sự tin vào nó, hãy làm cái gì đó với nó. Trừ khi bạn hành động, nếu không thì nó sẽ không đi đâu cả.

4. Sử dụng hành động để xóa bỏ sợ hãi – Bạn đã bao giờ để ý rằng phần khó nhất của phát biểu trước công chúng là chờ đến lượt bạn nói? Thậm chí các diễn giả chuyên nghiệp và các diễn viên cũng trải qua sự bồn chồn trước khi biểu diễn như vậy. Một khi họ đã bắt đầu thì nỗi sợ biến mất. Hành động là liều thuốc tốt nhất chống sợ hãi. Thời gian khó khăn nhất để hành động là lúc đầu tiên. Sau khi đã bắt đầu, bạn sẽ thấy tự tin và mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng. Loại bỏ sợ hãi bằng hành động và xây dựng sự tự tin.

5. Bắt đầu cỗ máy sáng tạo của bạn một cách máy móc – Một trong số những quan niệm sai lầm về tính sáng tạo đó là nó chỉ có làm được khi mà cảm hứng nổi lên. Nếu bạn chờ cho cảm hứng sờ lên khuôn mặt mình, các giai đoạn làm việc của bạn sẽ ít và sẽ cách xa nhau. Thay vì chờ đợi, hãy khởi động động cơ sáng tạo như một cái máy. Nếu bạn cần viết cái gì đó, hãy buộc mình phải ngồi xuống và viết. Đặt bút lên giấy. Động não. Viết nháp. Bằng cách di chuyển bàn tay bạn sẽ kích thích dòng ý tưởng và tạo cảm hứng cho chính mình.

6. Sống trong hiện tại – Tập trung vào cái mà bạn có thể làm được trong thời khắc hiện tại. Đừng lo lắng về cái mà bạn lẽ ra phải làm tuần trước, hay cái bạn có thể phải làm ngày mai. Thời điểm duy nhất bạn có thể tác động là hiện tại. Nếu bạn suy nghĩ quá nhiều về quá khứ hay tương lai bạn sẽ không thể làm xong bất cứ việc gì. Ngày mai hay tuần tới thường là không bao giờ.

7. Bắt tay vào công việc ngay lập tức – Điều khá thông thường là mọi người giao tiếp và nói chuyện trước khi buổi họp bắt đầu. Điều này cũng đúng với các nhân viên. Bạn thường kiểm tra mail hay liên kết thông tin websites trước khi làm việc thật, bao nhiêu lần một ngày? Chúng làm bạn mất tập trung và mất nhiều thời gian, nếu bạn không vượt qua chúng và tập trung vào công việc ngay lập tức. Bằng cách trở thành một người luôn đi thẳng vào vấn đề bạn sẽ ngày càng hiệu quả và mọi người sẽ xem bạn như là một lãnh đạo.

Cần có can đảm để hành động mà không có chỉ dẫn từ người phụ trách. Có thể đó là lí do vì sao khả năng khởi xướng là một phẩm chất hiếm hoi mà các giám đốc và chuyên gia luôn khao khát khắp nơi. Theo đuổi sự khởi xướng. Khi bạn có một ý tưởng tốt, hãy bắt tay vào thực hiện nó mà không cần phải nói gì. Một khi mọi người nhìn thấy bạn thực sự nghiêm túc để hoàn thành việc, họ sẽ muốn tham gia. Những người ở vị trí cao không có bất cứ ai nói họ phải làm thế nào. Nếu bạn muốn tham gia với họ, bạn cần phải làm quen với việc hành động ngay lập tức.

Hoàng Khánh Hòa dịch

.

7 Ways to Grow the Action Habit

People at the top of every profession share one quality — they get things done. This ability supercedes intelligence, talent, and connections in determining the size of your salary and the speed of your advancement.

Despite the simplicity of this concept there is a perpetual shortage of people who excel at getting results. The action habit — the habit of putting ideas into action now — is essential to getting things done. Here are 7 ways you can grow the action habit:

1. Don’t wait until conditions are perfect – If you’re waiting to start until conditions are perfect, you probably never will. There will always be something that isn’t quite right. Either the timing is off, the market is down, or there’s too much competition. In the real world there is no perfect time to start. You have to take action and deal with problems as they arise. The best time to start was last year. The second best time is right now.

2. Be a doer – Practice doing things rather than thinking about them. Do you want to start exercising? Do you have a great idea to pitch your boss? Do it today. The longer an idea sits in your head without being acted on, the weaker it becomes. After a few days the details gets hazy. After a week it’s forgotten completely. By becoming a doer you’ll get more done and stimulate new ideas in the process.

3. Remember that ideas alone don’t bring success – Ideas are important, but they’re only valuable after they’ve been implemented. One average idea that’s been put into action is more valuable than a dozen brilliant ideas that you’re saving for “some other day” or the “right opportunity”. If you have an idea the you really believe in, do something about it. Unless you take action it will never go anywhere.

4. Use action to cure fear – Have you ever noticed that the most difficult part of public speaking is waiting for your turn to speak? Even professional speakers and actors experience pre-performance anxiety. Once they get started the fear disappears. Action is the best cure for fear. The most difficult time to take action is the very first time. After the ball is rolling, you’ll build confidence and things will keep getting easier. Kill fear by taking action and build on that confidence.

5. Start your creative engine mechanically – One of the biggest misconceptions about creative work is that it can only be done when inspiration strikes. If you wait for inspiration to slap you in the face, your work sessions will be few and far between. Instead of waiting, start your creative motor mechanically. If you need to write something, force yourself to sit down and write. Put pen to paper. Brainstorm. Doodle. By moving your hands you’ll stimulate the flow of ideas and inspire yourself.

6. Live in the present – Focus on what you can do in the present moment. Don’t worry about what you should have done last week or what you might be able to do tomorrow. The only time you can affect is the present. If you speculate too much about the past or the future you won’t get anything done. Tomorrow or next week frequently turns into never.

7. Get down to business immediately – It’s common practice for people to socialize and make small talk at the beginning of meetings. The same is true for individual workers. How often do you check email or RSS feeds before doing any real work? These distractions will cost you serious time if you don’t bypass them and get down to business immediately. By becoming someone who gets to the point you’ll be more productive and people will look to you as a leader.

It takes courage to take action without instructions from the person in charge. Perhaps that’s why initiative is a rare quality that’s coveted by managers and executives everywhere. Seize the initiative. When you have a good idea, start implementing it without being told. Once people see you’re serious about getting things done they’ll want to join in. The people at the top don’t have anyone telling them what to do. If you want to join them, you should get used to acting independently.

Unknown Author

Mưa xuân

Cuối tháng ba, nắng lên nhiều và tuyết đã tan gần hết. Những cành cây vẫn khô queo sau một cơn ủ đông dài, nhưng nhìn từ xa vẫn có thể thấy chúng không còn nhẵn nhụi nữa. Một vài chấm nhỏ đã xuất hiện, từ đó chồi non sẽ nhú lên.

Trời ấm và mưa nhiều hơn. Những tinh thể nước trong không trung đang len lỏi vào không khí, vào đất, vào da người, gắn lại những đường nứt nẻ của mùa đông.

Anh bỏ bớt đi một chiếc áo len dày và vươn vai một cái thật dài. Em nhẹ sờ lên má, khẽ một nụ cười hạnh phúc khi cảm nhận được sự mềm mại tự nhiên của làn da mình đã quay trở lại.

***

Đôi khi, một cơn mưa bất chợt làm em luống cuống vì quên mang theo ô. Hôm nay mưa cũng bất ngờ khiến em phải đội mưa đi trên phố. Lên xe bus, ai đó chợt kêu “Mưa to quá”. Em cười, “Mùa xuân đang đến mà. Những cây kia đang cần mưa lắm”.

Phải rồi. Cỏ cây đang khát những giọt nước kia đến bao nhiêu. Nếu chẳng có chúng, em hẳn sẽ chẳng có được một mùa xuân đầy màu xanh của lá và muôn sắc màu của hoa như trong những tấm ảnh năm ngoái mình đã chụp với nhau.

Yêu sao những cơn mưa đầu xuân. Em sẽ chẳng thể giận chúng được nếu một ngày phải đội mưa đi như hôm nay. Vì một sớm mai, nắng gõ cửa và em có thể thấy chồi non xanh đã vươn lên trên những cành cây khẳng khiu ngoài kia.

Hoàng Khánh Hòa

Một bài luận về Cuộc Sống

Cuộc sống thật tươi đẹp và tất nhiên cuộc sống không phải là chiếc giường trải đầy hoa hồng. Mặc dầu cuộc sống có đầy những lúc thăng trầm, nó vẫn có nhiều khía cạnh được ban phước và thành công.

Đối với một số người, cuộc sống là khó khăn, thô bạo và không có tha thứ. Những nhóm người này nhìn cuộc sống như là sự trừng phạt trong suốt cuộc đời họ. Vì thế họ để mặc mình cho số phận, tin rằng mọi thứ đã định xong. Với họ, chẳng có gì họ làm là có thể tốt cả. Họ thấy vui khi phạm tội ác và đâm chém người khác để trả thù cho số phận hẩm hiu của mình. Họ mất hết cảm giác về phương hướng và phần lớn thời gian, một số họ đi xa đến mức tự tử, chỉ để trốn thoát khỏi bất công mà cuộc đời đã gây ra cho họ.

Nhưng cũng có những người nhìn cuộc sống là một thử thách, một kênh khám phá và sáng tạo, một triển vọng thành công và một lối đi tới sự giàu có. Với họ cuộc sống thật ngọt ngào, đầy màu sắc, và tốt lành. Dù cho tình huống nào đi nữa những người này tìm thấy chính mình, họ luôn nỗ lực, tin vào một l‎ý tưởng, một lý tưởng để thành công và để lấy ra được những điều tốt đẹp nhất của cuộc đời. Chẳng ngạc nhiên gì khi người xưa đã nói, “Ở đâu có cuộc sống, ở đó có hi vọng”.

Ý chí để thành công hay thất bại nằm trong thẩm quyền của mỗi cá nhân. Bạn có thể sống một cuộc sống hết mức, với sự hài lòng và hoàn thiện nhất nếu bạn quyết tâm thành công, với tất cả trí óc, cơ thể và tâm hồn. Mặt khác, cuộc sống có thể là đau khổ với bạn nếu bạn lấy mọi thứ với hờ hững và chờ đợi số phận định đoạt cho bạn.

Đặt ra những mục tiêu và các kế hoạch chiến lược để cố gắng, dù cho điều gì bất lợi đến thế nào có thể xảy với bạn, là một trong những điều cơ bản nhất để có được những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Những mục tiêu này, cần phải định hướng vào kết quả, cần phải liên tục được theo dõi thậm chí nếu như mọi thứ ban đầu có vẻ như hơi u ám hoặc thiếu hiệu quả.

Hơn nữa, tư duy là trung tâm của mọi thứ. Nó kiểm soát suy nghĩ và niềm tin của bạn. Một tâm trí có sự tập trung sẽ không bao giờ thất bại. Một tư duy tích cực giúp con người phát hiện ra những tài năng và tiềm năng của anh ta. Những người đàn ông và phụ nữ vĩ đại, cả những người còn sống lẫn người đã chết, đều có một tâm trí tập trung vào một điều gì đó và không có gì làm họ chệch ra khỏi việc thực hiện những giấc mơ của mình. Mỗi người trong số họ đều có một lòng tin, tôi có thể nói là niềm tin, mà họ bám vào, họ nuôi dưỡng lòng tin đó, chỉ để tâm đến nó và sống dựa vào nó. Và ngày nay, chúng ta được hưởng lợi bằng cách này hay cách khác từ những phát minh và tư tưởng vĩ đại của họ.

Cuộc sống là một thách thức. Và đối với bất kì ai, để thành công trong cuộc sống, anh ta phải sẵn sàng để trưng bày những gì đã tạo thành anh ta. Anh ta phải sẵn sàng hi sinh thời gian và xây dựng một khung tư duy hướng tới thành công. Những gì đang xảy ra trong môi trường sống của chúng ta không nên có ảnh hưởng hay tác động gì tới chúng ta trong sự theo đuổi thành công mỗi ngày. Thay vào đó, chúng ta cần quản lý những gì đang xảy ra xung quanh ta.

Cuộc sống thật dễ dàng, tuy nhiên nhiều người vội vã và quên mất họ muốn đạt được gì trong cuộc sống. Đừng sống vội vã. Hãy bước từng bước một. Mỗi bước cần phải được lên kế hoạch đúng mực trước khi được tiến hành. Đều đặn, cân bằng, nhắm và bắn. Và trước cả khi bạn nhận ra, bầu trời đã trở thành điểm bắt đầu cho thành công của bạn.

Tất cả những người vĩ đại ngày nay, đã nếm được mặt trái của cuộc đời cách này hay cách khác, nhưng họ không run sợ. thay vào đó, họ được đổi mới để xác định lại các mục tiêu của mình; họ cưỡi con sóng niềm tin, tin vào khả năng của họ, tập trung tâm trí vào một điều gì đó, hiểu rất rõ rằng trong mỗi đám mây đen luôn có một tia sáng.

Tôi sống đơn giản và bạn biết không? Cuộc đời là để được vui hưởng. Còn bạn thì sao?

Hoàng Khánh Hòa dịch

.

An Essay about Life

Life is beautiful and yet life is not a bed of roses. Though it is full of ups and downs it has many facets of blessings and successes.

To some people, life is hard, cruel and merciless. These set of people see life as punishment throughout their entire lives. They therefore resigned themselves to fate, believing all is finished. To them, nothing that they do can ever be good. They take delight in committing crimes and maiming others to avenge their ill-fortune. They lost every sense of direction and most times, some of them go as far as committing suicide, just to escape the injustice life has meted out to them.

But there are those who see life as a challenge, a channel of discovery and innovation, a prospect for success and a gateway to wealth. To them life is sweet, colourful and kind. No matter the situation these people find themselves, they keep pressing on, believing in a cause, a cause to succeed and get the most out of life. No wonder an adage says, “Where there is life, there is hope.”

The will to succeed or fail lies within an individual jurisdiction. You can live life to the fullest with utmost satisfaction and fulfillment if you determine with all your mind, body and soul to succeed. On the other hand, life can be miserable to you if you take everything for granted and wait on fate to play itself out.

Setting of goals and strategic plans that will strive no matter the odds which may move against you is one of the basic things needed to get the best out of life. These goals which must be result oriented, should be followed up consistently even if things seem blurred or unyielding at first.

Also, the mind is the centre of everything. It controls your thoughts and beliefs. A focused mind has never fail. A positive mind helps one to discover his talents and potentials. Great men and women, both living and dead, had their minds focused on something and nothing deterred them from achieving their dreams. Each of them had a belief, should I say faith, which they held onto, they nurture the belief, focused all their attention and live on it. And today, we have benefited in one way or the other from their inventions and great ideas.

Life is a challenge. And for anyone to succeed in life, he must be ready to show the stuff he is made of. He must be ready to sacrifice his time and build up his mind frame toward success. What is happening in our environment should not influence or affect us in our daily quest for success in life. Instead, we should control the happenings around us.

Life is so easy, yet many people rush and miss what they want to achieve in life. Don’t rush in life. Take one step at a time. Each step should be properly planned before being launched. Steady, balance, mark and shoot. And before you know it, the sky will become the beginning of your success.

All the great men of today, has one way or the other tasted the other side of life but they did not cower. Instead, they were renewed to redefine their goals; they ride on with faith, believing in their potentials, focusing their mind on something, knowing fully well that in every black cloud there is always a silver lining.

I take life to be very simple and do you know what? Life is to be enjoyed. What about you?

Unknown Author

Hội chợ nông dân ở Mỹ

Chào các bạn,

Mùa xuân đến cũng là mùa cây cỏ bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Nắng ấm cũng nhiều hơn và ngày dài hơn.

Bắt đầu từ tháng 3 ở những vùng lạnh trên nước Mỹ, các hội chợ nông dân (Farmer’s Market) bắt đầu rục rịch và kéo dài suốt từ đầu mùa xuân, mạnh nhất là mùa hè, và kết thúc vào mùa thu.

Hội chợ nông dân được tổ chức thường xuyên như vậy khoảng 2 tuần đến 1 tháng một lần. Mình tạm dịch là hội chợ, nhưng thực ra quy mô của chúng cũng không nhất thiết phải lớn cỡ vài trăm gian hàng. Ví dụ đầu tháng 3 vừa rồi mình có ghé qua một hội chợ nhỏ thì có khoảng 20 gian hàng thôi. Gian thì bán bánh mì, gian thì bán mật ong, gian thì bán rau, gian thì bán trứng gà và các loại bơ, pho-mát vv… Tất cả đều là do nông dân tự trồng hoặc sản xuất được và đem ra vừa bán kiếm lời và giới thiệu về nông trang của mình.

Theo Bộ Nông nghiệp Mỹ, việc tổ chức các hội chợ như thế này ở các vùng dân cư trên khắp nước Mỹ là nhằm một số mục đích:

– Đáp ứng nhu cầu tiếp cận các thực phẩm sạch, do nông dân tự trồng của người tiêu dùng

– Giúp cho người nông dân có cơ hội tiếp xúc với người tiêu dùng, tạo mối gắn kết giữa người tiêu dùng và việc tiêu thụ các sản phẩm địa phương

– Đưa các sản phẩm nông nghiệp của nông dân trên thị trường nhanh hơn

Hiện nay có khoảng 4,800 hội chợ nông dân hoạt động trên toàn nước Mỹ. Phần lớn các hội chợ này được tổ chức bởi một hiệp hội hay một tổ chức phi lợi nhuận.

Ví dụ Portland Farmers Market là một tổ chức phi lợi nhuận hoạt động tại thành phố Portland, tiểu bang Oregon (tìm hiểu thêm về cách thức hoạt động của các tổ chức phi lợi nhuận ở Mỹ trong bài Hoạt động của các NPOs ở Mỹ). Họ không nhận bất cứ một nguồn tài trợ nào từ chính quyền liên bang, bang, hay thành phố mà tiền hoạt động có được thông qua thu phí những hộ nông dân tham gia hội chợ, qua tài trợ của doanh nghiệp, qua hoạt động gây quỹ, và rất nhiều giờ làm miễn phí của các tình nguyện viên.

Một số chương trình khác đi cùng với các hội chợ do Portland Farmers Market tổ chức:

– Các đầu bếp hàng đầu được mời đến để giới thiệu về cách thức nấu ăn ngon từ các thực phẩm được trồng theo mùa

– Tổ chức lớp nấu ăn cho trẻ em. Trẻ em từ 7 đến 15 tuổi được tham gia các lớp dạy kĩ năng nấu ăn vào thứ 7 hàng tuần. Các lớp này do các đầu bếp chuyên nghiệp đảm nhiệm.

– Chương trình Hộp đựng thức ăn trưa địa phương: chương trình mời các gia đình đến thưởng thức các thực phẩm và tham gia các hoạt động khác nhau ở hội chợ ví dụ như nấu các món ăn cho trẻ em, làm thơ về rau củ quả, làm một hộp đồ ăn trưa bằng thực phẩm theo mùa của địa phương.

– Hướng dẫn người đi chợ cách thức bảo quản thực phẩm để giữa được chất dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe.

– Âm nhạc và giải trí, do nông dân tự tham gia biểu diễn.

– Vận động vì môi trường xanh: tăng cường ý thức của mọi người về việc giảm sử dụng túi nilon, tăng cường tái sử dụng vật liệu và giảm thiểu rác thải tại các hội chợ, xúc đẩy một lối sống yêu môi trường trong vùng.

Các hội chợ như thế này đã trở thành một phần không thể thiếu trong quá trình thúc đẩy nền sản xuất nông nghiệp và giúp cho người nông dân Mỹ tìm kiếm đầu ra cho sản phẩm của mình nhanh hơn.

Mặc dù nông nghiệp Việt Nam chúng ta chủ yếu là trồng lúa gạo và sản xuất quy mô nhỏ, nhưng ngày cũng càng có nhiều các nông trại trồng cây ăn trái, nuôi gia súc lấy thịt, trồng cây công nghiệp như chè, cafe vv…ở khắp mọi miền. Nếu có những hội chợ thường xuyên như vậy, chắc chắn là người tiêu dùng cũng có dịp được biết đến các sản phẩm này nhiều hơn, người nông dân thì quảng bá được sản phẩm của trang trại đến thị trường nhanh hơn và vì thế càng có động lực để nâng cao chất lượng sản phẩm nông nghiệp của mình.

Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ 🙂

Hoàng Khánh Hòa

Củ cà-rốt và cái gậy

Carrot and stick là một thành ngữ trong tiếng Anh chỉ đến một chính sách kết hợp giữa thưởng và phạt để tạo ra định hướng các hành vi sao cho đúng đắn. Ví dụ như hồi chúng ta đi học mẫu giáo nếu ngoan thì cuối tuần được thưởng phiếu bé ngoan, nếu làm sai và học không tốt thì sẽ bị cô giáo nhắc nhở.

Ở mức độ quản lý xã hội, cái gậy có thể hiểu như là những quy định về việc vi phạm, như là nếu như một người đi xe vượt đèn đỏ thì bị phạt 200 ngàn đồng, nếu doanh nghiệp trốn thuế thì theo quy định của bộ Tài chính có thể bị phạt gấp 5 lần số thuế bị trốn. Củ cà-rốt nôm na là sự công nhận các nỗ lực của cá nhân hoặc tập thể nào đó dưới dạng bằng khen, phần thưởng hoặc ưu đãi, nhằm khuyến khích các cá nhân và tập thể đã có những hoạt động tích cực, không chỉ tuân thủ pháp luật mà còn góp phần phát triển cộng đồng.

Vì vậy một chính sách tốt cần có sự cân bằng giữa cái gậy và củ cà-rốt. Ví dụ một doanh nghiệp đóng thuế đầy đủ mỗi năm, tạo ra hàng ngàn công ăn việc làm cho thành phố, đóng góp vào các hoạt động tài trợ cho giáo dục và bảo vệ môi trường. Vậy ngoài việc không bị cái gậy “rờ” tới, thành phố cũng nên có chính sách hoặc các chương trình cụ thể để tôn vinh doanh nghiệp.

Việc trao củ cà-rốt sẽ ít nhiều có tạo nên một hình ảnh tốt trong cộng đồng các doanh nghiệp của khu vực đó, và tạo nên một môi trường thi đua lành mạnh để ai cũng có được củ cà-rốt. Tuy vậy nhiều chương trình tôn vinh doanh nghiệp hay cá nhân ở Việt Nam hiện nay đang bị dùng làm công cụ PR theo nhiều nghĩa. Chắc chắn đó không phải là một củ cà-rốt mà chúng ta mong muốn. Việc xem xét trao củ cà-rốt phải thật khách quan và dân chủ, như vậy mới có thể khuyến khích cộng đồng tiếp tục có những cố gắng tuân thủ luật pháp và phát triển xã hội.

Tương tự như vậy trong một nhóm nhỏ, khen thưởng cần rõ ràng và cụ thể. Chúng ta nên tạo ra nhiều giải thưởng khác nhau để công nhận những cố gắng của mỗi cá nhân, chứ không chỉ có 3 giải truyền thống Nhất, Nhì, Ba nữa. Ví dụ chúng ta có thể trao các giải sau sau khi các nhóm làm việc hoàn thành xong một dự án:

– Trưởng nhóm xuất sắc nhất
– Thành viên sáng tạo nhất
– Thành viên năng nổ nhất
– Thành viên thân thiện nhất
– Thành viên vui tính nhất
– Nhóm hiệu quả nhất
– Nhóm tiết kiệm nhất
vv…

Vì sao ư? Vì tất cả những yếu tố này đều quan trọng cả, sáng tạo, thân thiện, vui vẻ, tiết kiệm, hiệu quả….là những đức tính mà chúng ta hướng tới để tạo thành một nhóm hoàn hảo. Và chúng ta hiểu rằng mỗi cá nhân có một tài năng nhất định, mỗi một tài năng đó sẽ đóng góp tạo thành một khối vững chắc. Và điều quan trọng là, một sự công nhận nhỏ thôi cũng giúp cho các thành viên thấy hạnh phúc vì nỗ lực của mình, dù mang lại kết quả to hay nhỏ, đã được mọi người hiểu, vì thế mà họ càng cố gắng hơn những lần sau.

Vậy nếu muốn nhóm của mình ngày càng làm việc hiệu quả và tích cực, bạn hãy nhớ trao thêm nhiều củ cà-rốt nữa nhé.

Chúc các bạn một ngày nhiều cà-rốt 🙂

Hoàng Khánh Hòa

Ba đức tính để thành công

Chào các bạn,

Đây là những lời khuyên dành cho các ứng viên đi xin việc mà các nhà tư vấn nghề nghiệp ở Mỹ đã đúc kết lại và in trong cẩm nang dành cho người đi xin việc. Mình tình cờ có được bản in hai trang của tờ cẩm nang này nên dịch ra đây để chia sẻ với các bạn, nhất là các bạn trẻ.

Ba đức tính này không chỉ cần thiết để thành công trong quá trình tìm việc, mà còn áp dụng đối với tất cả những vấn đề khác trong cuộc sống. Nếu bạn muốn thành công ở bất cứ lĩnh vực nào, hãy luôn nhớ:

1. Người thành công khẳng định thành công của mình…dù là nhỏ

Người thành công biết rằng những thành công lớn thường là kết quả của việc đạt được những thành công nhỏ. Người thành công hiểu rằng những thành công nhỏ hay những hành động đã thực hiện xong rất quan trọng…và khẳng định điều đó.

Một thành công lớn là khi chúng ta đạt được mục tiêu hoặc vượt qua một vấn đề. Thành công nhỏ, mặt khác, là những hành động tích cực mà chúng ta thường chẳng mất gì để có chúng, khi chúng ta cố gắng đạt mục tiêu hoặc vượt qua các vấn đề.

Khẳng định những hành động của chúng ta hoặc những thành công nhỏ giúp chúng ta hiểu rằng thường thường sự khác biệt giữa thành công và thất bại là một hành động nhỏ.

Khi giải quyết một vấn đề hoặc thách thức, chúng ta thường không luôn làm đúng mọi thứ. Để ý vào tầm quan trọng của những hành động tích cực, chúng ta sẽ làm tăng khả năng thành công.

• Xem lại những thành công lớn nhỏ trong ngày của bạn.
• Viết chúng ra giấy mỗi ngày.
• Lưu chúng lại để bạn có thể xem lại sau những vấn đề mà bạn đã vượt qua và những mục tiêu mà bạn đã đạt.
• Giúp gia đình và bạn bè bằng cách khẳng định thành công của họ. Bằng cách giúp họ, bạn sẽ giúp chính mình trở nên ngày càng thành công hơn.

2. Người thành công nỗ lực hơn nếu họ thất bại lần đầu tiên.

Người thành công biết một sự thật đơn giản mà Ben Franklin đã nói rằng: “Nếu ban đầu bạn không thành công, hãy cố gắng, cố gắng, lần nữa”.

Nếu bỏ cuộc, những người không thành công đảm bảo rằng họ sẽ không thay đổi cuộc đời mình; bằng cách chẳng làm gì, họ mặc nhiên tạo ra một suy nghĩ sai rằng họ không có sức mạnh để thay đổi cuộc đời mình.

3. Khi người thành công thất bại lần nữa, họ sẽ xem lại mục tiêu, xem lại những lí do gây ra thất bại và cố gắng lần nữa.

• Đôi khi chúng ta đặt ra những mục tiêu, sử dụng các kế hoạch/hành động đúng nhưng lại không đủ nỗ lực.

Hãy nhớ rằng…những người thành công cố gắng hơn nữa nếu họ thất bại lần đầu tiên.

• Đôi khi chúng ta đặt ra mục tiêu đúng, sử dụng kế hoạch/hành động đúng, nhưng lại bị dừng lại bởi những điều không định trước.

Những người thành công cũng có ngày không tốt. những người thành công hiểu rằng bất kì ai cũng thất bại vì những lúc không ngờ tới hoặc không may mắn. Khi người thành công thất bại vì không gặp may hay những điều không ngờ trước, họ cố gắng lần nữa.

• Đôi khi chúng ta đặt ra các mục tiêu đúng nhưng lại có các kế hoach/hành động sai.

Cố gắng hơn chẳng giúp gì nếu chúng ta đang sai khi giải quyết các vấn đề của mình hay đạt được mục tiêu.

• Đôi khi chúng ta đặt ra mục tiêu nhưng lại không thực tế.

Cố gắng hơn không giúp ích gì nếu chúng ta đặt ra những mục tiêu thiếu thực tế hay không thể thực hiện được. Một mục tiêu là một cam kết nỗ lực mà bạn đặt ra cho mình. Người thành công lên kế hoạch để thành công bằng cách đặt ra những mục tiêu thực tế cho chính họ.

o Viết ra những mục tiêu của mình giúp bạn hiểu được bạn muốn hoàn thành cái gì
o Viết ra các bước để hoàn thành để đạt được mục tiêu của bạn
o Sử dụng từ “Tôi sẽ…” khi bạn viết ra các mục tiêu của mình và các bước để thực hiện chúng
o Luôn đặt ra cho mình những hạn định thời gian để thực hiện các bước đó.
o Thảo luận về các mục tiêu của bạn với một người bạn đáng tin cậy và hỏi ý kiến của họ.
o Xem lại các mục tiêu của bạn mỗi ngày và thay đổi chúng khi mà bạn càng rõ hơn các mục tiêu của mình.

Hoàng Khánh Hòa sưu tầm và dịch

Hướng tới giải pháp

Chào các bạn,

Mỗi sáng thức dậy, ai mà chẳng mong hôm nay là một ngày may mắn, làm gì cũng trơn tru, không có trục trặc. Nhưng thực tế trong cuộc sống chúng ta luôn gặp vô số các vấn đề không mong muốn. Nào là sáng đang có việc gấp thì lại tắc đường, đi chợ đánh rơi tiền, đến làm thủ tục thì để quên hồ sơ ở nhà vân vân và vân vân….

Một số trong chúng ta chỉ muốn mọi thứ phải hoàn hảo và không thích các rắc rối, nên hễ gặp phải vấn đề gì là rất dễ cáu bẳn, rồi đổ tội lên người này người kia, hay lại trách mình sáng nay bước nhầm chân ra khỏi cửa, hay gặp phải cô nào “nặng vía” nên xui suốt cả ngày :). Rồi họ đi tìm cách giải quyết vấn đề trong cơn tức tối, giận dữ.

Nhưng rõ ràng ai cũng hiểu là các vấn đề không mong đợi như tắc đường, quên giấy tờ…là chuyện rất bình thường trong cuộc sống hằng ngày. Nếu như chúng ta chấp nhận nó như là một phần của cuộc sống, thì cái mà chúng ta cần là một thái độ hướng-tới-giải-pháp chứ không phải là có thái độ tiêu cực với các vấn đề. Và trong khi tìm giải pháp, chúng ta cũng cần một thái độ rất tích cực thì mới có được sự hỗ trợ từ phía mọi người để vấn đề được giải quyết nhanh hơn.

Ví dụ bạn đi làm bị tắc đường. Hôm nay lại có buổi họp quan trọng lúc 9h. Đầu tiên là nhấc điện thoại lên gọi điện cho văn phòng thông báo là tình trạng của bạn, và xin lỗi sẽ đến muộn. Có nhiều người vì quá vội công việc gì đó khi bị tắc đường thì la lối, rồi tìm mọi cách đi trên vỉa hè, đi sang làn khác chỉ để cố thoát ra khỏi đám tắc đường mà không thèm quan tâm đến mọi người xung quanh, càng làm cho tình trạng tắc đường thêm tồi tệ. Còn bạn, hãy thật bình tĩnh cùng giúp các cảnh sát giao thông thông đường nhanh hơn bằng cách làm theo chỉ dẫn của họ, hoặc chí ít cũng không chen lấn xô đẩy. Thậm chí bạn có thể nhảy xuống xe làm tình nguyện viên giúp cảnh sát giao thông chỉ dẫn đường cho mọi người đi theo trật tự.

Khi gặp một vấn đề, dù ít nghiêm trọng hay nghiêm trọng, bạn phải thật bình tĩnh để phân tích cho kĩ, tìm hiểu nguyên nhân của nó và suy nghĩ các giải pháp khả thi rồi bắt tay ngay vào hành động. Nếu bình tĩnh thì bạn mới có thể sáng suốt để tìm giải pháp tốt nhất. Ngược lại, một cái đầu đang bừng bừng như núi lửa thì chắc chắn sẽ làm chân tay cũng “cuống” cả lên :), có khi lại dẫn tới một loạt các rắc rối khác trong khi rắc rối đầu tiên vẫn chưa giải quyết xong.

Chúc bạn luôn bình tĩnh và vui vẻ đón nhận các rắc rối mỗi ngày :).

Hoàng Khánh Hòa