All posts by dongvy

Thương trái mãng cầu bở

Vườn nhà ngoại có hai cây mãng cầu, một mãng cầu bở, một mãng cầu dai. Bà ngoại nói xưa nay chẳng ai thích mãng cầu bở, vì nó ít cơm, nhiều hạt. Chỉ trừ ông ngoại. Mà lạ, ông ngoại bị rụng gần hết răng từ hồi mới 40 tuổi, đến khi già chỉ còn hai hàm lợi, miệng móm mém, nhưng cứ khăng khăng đòi ăn mãng cầu bở. Cây mãng cầu bở mọc ngay bên cửa sổ. Mỗi mùa trái chín, bà lại ngồi chăm chú, cần mẫn bẻ quả mãng cầu làm đôi, dùng thìa xắn xắn, lấy từng cái hạt đen nhánh, để riêng phần cơm ít ỏi vào một cái đĩa nhỏ cho ông ăn.
CayMangCau
Ông mất đi rồi, chẳng còn ai ăn mãng cầu bở. Cả đến chim và dơi cũng không thèm ăn. Trong khi cây mãng cầu dai ở góc vườn thật đông khách viếng thăm, bà ngoại, cậu, rồi mẹ và các anh chị tôi thay phiên nhau ra thăm suốt ngày, để thấy có trái nào vừa già, gai vừa nở to là hái mang ngay vào nhà vì sợ để chín cây thì chim ăn mất, không đến lượt người. Bên cửa sổ, cây mãng cầu bở mọc chơ vơ, lá cứ nhỏ dần, cành cứ khẳng khiu dần, trái chín rồi rụng xuống. Họa hoằn lắm, mới có một buổi sáng thấy vỏ và hạt đen rơi đầy trên mặt đất, phía trên cao treo lủng lẳng một quả mãng cầu đã bị chim mổ gần một nửa. Cậu nói : “Chặt quách nó đi cho rồi”. Tôi nghe xót lòng, liền thì thầm với ngoại, “Đừng chặt, ngoại à. Con thích ăn mãng cầu bở thôi!” Bà ngoại cười, lắc đầu: “Cha mi , răng giống ông mi rứa, thích chi mà lạ lùng. Thôi, bà nỏ chặt mô!”

Từ đó tôi cần mẫn hết mấy mùa với mãng cầu bở, vừa ăn vừa nghịch hạt trong miệng, phải tập cả tính kiên nhẫn, giống như ăn hạt dưa mà không dùng tay, lừa lừa, cắn cắn, đôi khi vẫn không tách được lớp cơm mãng cầu mỏng tang bọc quanh cái hạt đen nhánh. Tôi nhớ lời con chồn trong Hoàng tử bé (Saint Exupéry): “Khi đã thuần dưỡng nó rồi, thì nó thuộc về ta, và ta phải có trách nhiệm với nó”. Cứ mỗi lần cầm trái mãng cầu dai ngon lành tôi lại thấy có lỗi với cây mãng cầu bở mọc buồn bên cửa sổ. Cây cũng như người, ra hoa kết trái có cầu chi đâu, chỉ mong dâng cho đời chút gì thơm thảo, cũng đâu phải tự nó muốn mình sinh ra làm giống mãng cầu ít cơm nhiều hạt, rời rạc lỏng bỏng như vậy, chẳng làm hại ai sao lại hất hủi nó đi. Chắc chắn trời phải có gì bất công, giống như sinh người xấu lại sinh người đẹp, sinh người thông minh lại sinh người ngờ nghệch, sinh người tài năng lại sinh người kém trí… Giống như một câu chuyện nào đó mà ông ngoại từng kể cho tôi nghe, trong đó nói rằng vạn đồng tiền bố thí của người giàu cũng không bằng mấy đồng lẻ chắt chiu chia sẻ của một bà goá. Tôi nghĩ có lẽ xưa ông cũng nghĩ vậy, khi ăn mãng cầu bở, vì thương.
mangcau
Tháng tư, đi trên đường Sài Gòn thấy người ta đẩy từng xe chất ngất ngưỡng những quả mãng cầu to đi bán. Tôi dừng lại hỏi theo thói quen: “Mãng cầu dai hay bở hả chị?”. Người bán hàng giở nón lên, quệt tay lau mồ hôi trán, nhìn tôi mà cười khoan dung như với một kẻ ngờ nghệch : “Làm gì có bở. Toàn mãng cầu dai!”. Cũng dễ hiểu thôi, cái giống mãng cầu bở ăn bắt mỏi miệng. Theo quan điểm “ưu sinh” làm sao không tiệt chủng cho được. Tôi cầm lên một trái mãng cầu, mềm mà chắc tay, bóp vào không thấy rời từng hạt, vỏ mỏng tươi, gai nở to. Chắc chắn là mãng cầu dai rồi. Tự nhiên thấy buồn, tự nhiên thấy nhớ cây mãng cầu bở của ông ngoại. Tuổi nhỏ tôi với tấm lòng trong trẻo cố ngồi ăn cho hết mấy mùa mãng cầu bở, để đến lớn, lại theo thuyết “ưu sinh” của người lớn chọn mãng cầu dai để ăn.

Tôi gọi điện thoại về nhà. Hỏi mẹ cây mãng cầu ra sao. Mẹ nói , nhớ con nên không chặt. Nhớ ngày xưa ngày nào con cũng leo lên đó. Tới mùa thì ngày nào cũng ra thăm, gặp trái chín thì rút ngay cùi vứt đi, rồi vắt vẻo ăn ngay trên cành, cả chim cũng không giành được…Bây giờ nó không ra trái nữa, nếu có thì chỉ còi cọc, chẳng ai buồn ăn. Ba cứ tỉa bớt cành, chỉ còn gốc và những cành nhỏ, nhưng được cái mỗi mùa mưa, nấm mèo mọc nhiều lắm. Cũng lạ, những cây khác chẳng thấy mọc nấm mèo, chỉ có nó, sau mỗi ngày mưa, sáng ra nấm mèo nở đầy gốc. Tôi cười, ứa nước mắt. Ôi cây mãng cầu của tôi, cảm ơn mày vẫn cố sống, cám ơn những hoa quả từ giọt nhựa chắt chiu mày vẫn cố mang đến cho cuộc đời này, dù phải vay mượn từ những cơn mưa.

Đông Vy

Vô hạn tình yêu

“Làm sao em có thể yêu anh hơn thế này nữa! Em không thể” Đó là lời thoại trong một bộ phim Hàn Quốc nào đó mà tôi đã quên mất tựa đề từ lâu. Nhưng tôi nhớ rất rõ cảm giác của mình khi nghe câu thoại này. Tôi đã tưởng đó là câu tỏ tình tuyệt nhất (của người khác dành cho người khác) mà tôi từng nghe!

Love Square -- Square Love
Love Square -- Square Love

“Không thể yêu anh nhiều hơn”, tôi chợt nhớ lại câu thoại đó khi vừa lật qua một trang sách (của cuốn sách nào thì bây giờ tôi cũng quên mất rồi) và bắt gặp một câu tương tự. “Không thể yêu anh nhiều hơn”, nghĩa là em chỉ có thể yêu đến thế thôi, bởi vì tình yêu của em dành cho anh lớn đến giới hạn tuyệt đối rồi, đến …lim rồi!

Nhưng, kỳ diệu thay tình yêu, sự thật không phải như vậy, không thể như vậy! Bạn không thể yêu ai và yêu cái gì đến mức tận cùng hạn độ!

Có lẽ sự thật này làm thất vọng nhiều người, những người có trái tim đa cảm. Bạn tin rằng (và muốn rằng) tình yêu mình dành cho người con gái này, chàng trai này là cùng đích, là sâu đậm tuyệt đối, là duy nhất, là vĩnh viễn.

Bạn tin rằng mình chỉ có thể yêu một người, hoặc hai người, hoặc ba bốn người… gì đó trong đời!

Nhưng, kỳ diệu thay, không phải vậy!

Circula Love
Circula Love

Khi tôi còn nhỏ, tôi đã viết trong nhật ký của mình, rằng tình yêu trong tôi là một hình vuông mà bốn góc của nó là ba, mẹ, và hai đứa em trai của tôi. Hình vuông có bốn góc, và chỉ cần bốn điểm để tạo thành. Tôi đã có rồi! Tôi không cần yêu thêm ai nữa, tôi không thể yêu thêm ai nữa trong đời…

Buồn cười phải không! Bởi vì sau đó tôi đã yêu một người hoàn toàn xa lạ. Yêu nhiều đến nỗi phải…kết hôn, rồi sinh con. Hình vuông của tôi hoá ra …đố bạn biết là hình gì!

Lúc đó tôi nghĩ rằng tình yêu trong tôi, trong bạn, và trong bất cứ ai trên cõi đời này …là một hình cầu. Đó mới là một hình hoàn hảo. Cần có …vô số điểm để tạo thành nó.

Những người mẹ khi sinh đứa con đầu lòng thường tưởng rằng mình đã đạt đến hạn độ. Đôi khi, họ thậm chí không dám sinh thêm đứa thứ hai vì sợ rằng mình phải san sẻ, phải yêu mỗi đứa ít đi…

Những người tan vỡ trái tim sau một cuộc tình sâu đậm thường nghĩ rằng mình không thể yêu ai hơn cô ấy hay anh ấy. Đôi khi, họ không dám mở lòng thêm lần nữa vì sợ rằng nó chỉ là thứ tình bù đắp nhạt nhẽo…

Nhưng, đó không phải là sự thật! Đừng tự đóng gói tình yêu của mình! (Ý nghĩ này khiến hình cầu của tôi hoá ra…đố bạn biết là hình gì?)

Bạn có thể sinh vài chục đứa con và vẫn yêu mỗi đứa nhiều như vậy. Bạn có thể trải qua nhiều cuộc tình mà không cuộc tình nào kém say đắm hơn. Và, đây là điều quan trọng, bạn có thể yêu một người càng ngày càng nhiều, khiến cho cái khoảnh khắc để bạn có thể nói “Không thể yêu anh nhiều hơn thế này nữa’…sẽ không bao giờ đến.

Big Bang
Big Bang

Hình cầu của tôi nổ tung, như một Big Bang, và hóa thành …vũ trụ. Ngạc nhiên chưa? Tình yêu hẳn có liên quan đến toán học và không gian, (và…mọi thứ khác mà bạn có thể nghĩ ra) vì giới hạn bao la của nó.

Đó là tất cả những thứ lan man mà tôi đã nghĩ chiều hôm qua, trong khi chạy xe từ hiệu sách Xuân Thu về nhà mình, giữa cơn mưa thất thường và dòng xe đông đúc của đường phố Sài Gòn. Vừa nghĩ đến đây thì về tới nhà.

Nhưng tôi cũng cố gắng kết một câu cho entry này đỡ lan man. Rằng nếu bạn khám phá tình yêu bằng cả trái tim, chắc chắn bạn sẽ còn ngạc nhiên về…năng lực yêu của chính mình!

Đông Vy