Số lượng các giải chạy Marathon tại VN ngày một tăng nhưng lại đi kèm với nhiều giải kém chất lượng và mang tính thương mại hóa. Không ít giải chạy tổ chức thiếu chuyên nghiệp gây ảnh hưởng tới giao thông, đời sống của người dân và nghiêm trọng hơn là đến tính mạng của người tham gia chạy bộ.
Đã đến lúc cơ quan chức năng cần tăng cường quản lý và nâng chuẩn mực tổ chức giải chạy để các giải Marathon thực sự là sân chơi vui khỏe và an toàn cho mọi người.
An An
***
Đừng để các giải chạy bộ bát nháo16
K.XUÂN, Đ.KHUÊ, H.TÙNG, L.DÂN, P.TUẤN
TT – 18/04/2024 15:13
Phong trào chạy bộ đang phát triển như vũ bão tại Việt Nam. Hàng vạn người tham dự, hàng trăm giải đấu được tổ chức khắp cả nước.

Nhưng làm sao để nâng chất lượng giải chạy, chống lại xu hướng thương mại hóa, đảm bảo an toàn cho người chạy… là câu chuyện phải nhìn nhận nghiêm túc.
Phong trào chạy bộ mới phát triển tại Việt Nam trong khoảng 10 năm trở lại đây. Việc chạy bộ phát triển rất nhanh trong thời gian qua là tín hiệu tốt của thể thao phong trào và ý thức giữ gìn sức khỏe của người dân. Tuy nhiên, phong trào chạy bộ ở Việt Nam gần đây đặt ra nhiều vấn đề phải xem lại.

Nơi nơi tổ chức giải
Cho đến thời điểm này chưa có số liệu thống kê chính xác về số lượng các giải chạy bộ (bao gồm các giải dưới 21km, bán marathon – 21km, marathon – 42,195km, siêu marathon – trên 42km) được tổ chức tại Việt Nam. Nhưng ước tính có đến vài trăm giải chạy ở quy mô này được tổ chức trên khắp cả nước từ đồng bằng đến núi cao, từ Nam đến Bắc. Số lượng người tham gia phong trào chạy bộ lên tới hàng trăm ngàn người. Chỉ tính riêng TP.HCM – thành phố lớn nhất cả nước với những giải chạy quy mô, một năm tổ chức trung bình 50 – 60 giải đấu ở các cấp độ khác nhau.
Theo thống kê của Liên đoàn Điền kinh Việt Nam (VAF), năm 2023 chỉ tính riêng các giải bán marathon, marathon, siêu marathon được tổ chức trên toàn quốc đã lên tới hơn 60 giải. Thế nhưng chỉ trong ba tháng đầu năm 2024 đã có trên 20 giải thế này được diễn ra.
Các giải chạy diễn ra với số lượng tràn ngập ở các nơi, do nhiều đơn vị tổ chức. Có những giải chạy rất chuyên nghiệp, uy tín, huy động được số lượng lớn người tham gia và việc tổ chức rất bài bản, nhưng cũng có nhiều giải chạy tổ chức sơ sài. Phong trào chạy bộ phát triển mạnh nên không ít giải chạy bị thương mại hóa. Đặc biệt, việc tổ chức nhiều giải diễn ra luộm thuộm, tai nạn xảy ra.
Ngày 13-4, Giải chạy bộ đêm âm nhạc tại Cần Thơ gây bức xúc khi hơn 7.000 VĐV tham dự giải phải chạy len lỏi giữa dòng xe cộ trong khung giờ tan tầm 18h-19h. Sự việc gây mất an ninh an toàn cho người thi đấu, cản trở việc tham gia giao thông của người dân địa phương – nơi diễn ra giải đấu.
Ngày 14-4, tại Giải bán marathon Tây Hồ (Hà Nội), người dân thủ đô cũng không khỏi phiền lòng vì giao thông bị cản trở trên một số tuyến phố, trong đó có con đường huyết mạch Thanh Niên. Một người đàn ông bị ngưng tim khi tham dự giải chạy Tây Hồ, đang trong cơn nguy kịch và hiện được điều trị tích cực tại Bệnh viện Bạch Mai.

Vui khỏe, đừng bát nháo
Ở các thành phố lớn trên thế giới như New York, Berlin, Tokyo, Chicago, London, Paris… mỗi năm thường chỉ có 1-2 giải marathon và bán marathon mang tính biểu tượng. Việc tổ chức những giải đấu ở các quy mô khác nhau là thách thức cực lớn với các siêu đô thị, đặc biệt là công tác giao thông, y tế.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, VĐV nổi tiếng Lâm Túc Ngân – người đã tham dự nhiều giải chạy, ba môn phối hợp trên thế giới và cũng tham dự giải chạy tại Cần Thơ hôm 13-4 vừa qua – cho biết công tác tổ chức giải không tốt. Việc để VĐV chạy chung với dòng xe đang lưu thông là rất nguy hiểm. VĐV phong trào đi thi đấu, thành tích không phải là điều quan trọng nhất, cái quan trọng là sức khỏe và sự an toàn. Ở chiều ngược lại, người dân Cần Thơ cũng bị ảnh hưởng vì người chạy gây cản trở giao thông, xáo trộn cuộc sống của họ.
Lâm Túc Ngân nói: “Tại các giải chạy lớn trên thế giới tôi từng tham dự, ban tổ chức thường tuyên truyền rất sớm để người dân biết được về sự kiện, nắm được thông tin về những tuyến đường bị chặn. Ngoài ra, chính quyền còn có giải pháp dự phòng trong trường hợp công việc của người dân, công ty nằm trên tuyến đường bị ảnh hưởng”.
Anh Nguyễn Đạt – người tham dự New York Marathon 2023 – chia sẻ: “Cự ly 42km của New York Marathon là cung đường không lặp lại, trải dài qua năm quận của thành phố New York. Toàn bộ 42km đều được đóng hoàn toàn, không có bất kỳ xe cộ nào được xuất hiện, chỉ dành chỗ cho người chạy bộ. Ở những nút giao, ban tổ chức đưa ô tô tải chắn ngang nên không xe nào lách qua để uy hiếp an toàn của VĐV”.
Anh Nguyễn Nguyên – 45 tuổi, một người tham gia rất nhiều giải chạy marathon – nhận định sự nở rộ của phong trào chạy bộ là rất tốt, song gần đây không ít giải bị thương mại hóa do số lượng người tham gia quá đông, việc tổ chức sơ sài và có giải rơi vào cảnh bát nháo, làm mất đi mục tiêu tốt đẹp của phong trào chạy bộ là vui khỏe. “Chạy bộ là vui khỏe, đừng để nó thành bát nháo, vậy không còn là chạy bộ nữa”, anh Nguyên nói.
Hiện nay việc tổ chức giải ở các địa phương mang tính số lượng chứ chưa coi trọng chất lượng. Hầu hết người chạy chưa có kiến thức về thể thao, không coi việc tập luyện hằng ngày là gốc rễ mà chỉ chạy lấy huy chương, thể hiện bản thân. Điều này dẫn đến việc người chạy bị chấn thương, phải cấp cứu hay thậm chí tử vong khi chạy ngày càng tăng. Bên cạnh đó, chất lượng tổ chức các giải chạy chưa được nâng cao. Mỗi thành phố chỉ nên có một vài giải chạy quy mô lớn mỗi năm thay vì tổ chức ồ ạt như hiện nay.
Anh Hoàng Bảo (VĐV từng tham gia nhiều giải marathon trong và ngoài nước)

Mỗi thành phố tổ chức bao nhiêu giải chạy 1 năm là phù hợp?
TP.HCM là địa phương có phong trào, số lượng người tham gia và số giải chạy được tổ chức nhiều nhất cả nước. Theo số liệu của Sở Văn hóa – Thể thao thành phố, mỗi năm TP.HCM tổ chức 50 – 60 giải chạy với quy mô khác nhau. Có những giải chạy có sự tham dự của 10.000 – 15.000 VĐV, được tổ chức rất tốt.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Nam Nhân, phó giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao TP.HCM, cho biết với mật độ dân cư đông, việc tổ chức số lượng giải chạy nhiều đến vậy là thách thức không nhỏ. Do đó, các giải chạy cần ít nhất sáu tháng để chuẩn bị. Các đơn vị muốn tổ chức giải khi gửi đề nghị lên Sở Văn hóa – Thể thao cần phải làm rõ kế hoạch, lộ trình tổ chức. Sở sẽ đứng ra chủ trì làm việc với các sở, ban ngành liên quan và ban tổ chức giải để thống nhất về cung đường, giờ chạy, quy mô… liệu có đáp ứng được hay không.
“Không phải đơn vị nào đề nghị làm giải chạy Sở Văn hóa – Thể thao cũng duyệt. Lý do là để tổ chức các giải chạy cần sử dụng nguồn lực của TP.HCM. Chỉ khi nhận được sự đồng thuận của các sở, ban ngành liên quan, Sở Văn hóa – Thể thao mới trình lên UBND TP xin cấp phép tổ chức giải. TP.HCM có mật độ dân cư đông, tổ chức giải chạy có ảnh hưởng nhất định đến cộng đồng. Do đó chúng tôi cần đưa ra phương án hài hòa giữa việc chạy với sinh hoạt của người dân”, ông Nhân nói.
Mới đây, UBND quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) đã có văn bản kiến nghị Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội đề nghị không tổ chức các giải chạy bộ vào ban đêm ở khu vực xung quanh hồ Gươm, để không ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân xung quanh. Phó giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội Phạm Xuân Tài cho biết hiện nay Hà Nội có bảy giải marathon và bán marathon quy mô lớn, thu hút hàng trăm nghìn VĐV tham gia mỗi năm. Ông Tài cho biết quá trình cấp phép, giám sát giải diễn ra chặt chẽ.
Tổ chức bao nhiêu giải chạy mỗi năm là phù hợp với TP.HCM? Ông Nguyễn Nam Nhân cho biết TP.HCM có tham vọng nâng tầm hai giải marathon của TP.HCM về chất lượng, quy mô, đạt các yêu cầu cao nhất của các tổ chức marathon, điền kinh quốc tế. Cấp phép bao nhiêu giải chạy để hạn chế ảnh hưởng, áp lực lên giao thông, nguồn lực và cuộc sống của người dân TP.HCM là việc phải tính toán kỹ trong thời gian tới.
Ông Đặng Hà Việt – cục trưởng Cục Thể dục thể thao – nói theo quy định, thẩm quyền tổ chức những giải thi đấu thể thao quần chúng cấp tỉnh, liên tỉnh và cụm huyện, quận, thị xã, thành phố thuộc về các cơ quan tại địa phương. “Theo như các quy định phân cấp, những giải chạy phong trào thuộc thẩm quyền tổ chức của địa phương, do sở văn hóa – thể thao địa phương tổ chức. Thời gian qua có đơn vị chưa đảm bảo đúng công tác tổ chức, cục sẽ có văn bản nhắc nhở”, ông Việt nói.

VĐV tử vong, cấp cứu, chấn thương do chạy ngày càng nhiều
Theo thống kê từ năm 2019 đến nay, đã có bốn VĐV tử vong khi tham gia các giải chạy phong trào trên khắp cả nước. Trường hợp các VĐV cần sự trợ giúp của y tế, phải nhập viện cấp cứu vì sốc nhiệt, kiệt sức… khi tham gia các giải chạy ngày càng nhiều.
Theo quy định của tất cả các giải chạy bộ tại Việt Nam cũng như trên thế giới, VĐV tham gia giải đấu phải tự chịu trách nhiệm về vấn đề sức khỏe của mình. Thông thường, các VĐV sẽ phải ký vào giấy miễn trừ trách nhiệm về y tế khi tham gia giải đấu. VĐV hơn ai hết hiểu cơ thể của mình có đủ sức tham gia cuộc đua hay không và lúc nào nên dừng lại. Không có giải chạy bộ nào trên thế giới đủ nguồn lực để kiểm tra y tế cho hàng vạn VĐV tham dự giải đấu.
Các giải chạy trên thế giới tổ chức ra sao?

Các thành phố lớn trên thế giới tổ chức giải chạy cũng không tránh khỏi việc gây ảnh hưởng đến sinh hoạt của người dân, trong đó quan trọng nhất là giao thông. Chẳng hạn như Giải marathon Thượng Hải vào cuối năm 2023 chứng kiến 38.000 người tham dự đã phải cấm hoặc hạn chế tới 13 tuyến đường lớn theo khung giờ nhất định.
Để chuẩn bị cho giải năm 2023, từ năm 2022 chính quyền Thượng Hải đã ban hành lệnh cấm xe cộ và người đi bộ đi vào một số tuyến đường trong hơn 24 giờ nhằm đảm bảo an toàn cho giải chạy. Một số tuyến đường khác có thể bị cấm dao động từ 4 đến 12 tiếng.
Còn ở Boston Marathon (Mỹ) – giải marathon lâu đời nhất lịch sử, công tác an ninh không chỉ dừng lại ở việc chặn đường. Sau vụ đánh bom vào năm 2013, ban tổ chức giải đã ban hành nhiều quy định gắt gao hơn. Cụ thể, cấm VĐV mang một số vật dụng cá nhân như ba lô, thiết bị làm mát hay thậm chí cả trang phục hóa trang. Các chốt an ninh cũng được bố trí dày đặc xuyên suốt các cung đường chạy nhằm phản ứng kịp thời khi xảy ra sự cố.
New York Marathon là giải chạy lớn nhất thế giới với quy mô luôn ở mức từ 50.000 VĐV tham dự trở lên. Do đó, áp lực lên giao thông của thành phố New York rất lớn, luôn cần tới sự tham gia của hai đơn vị là Sở Giao thông và Sở Cảnh sát New York (NYPD). Trước giải, hai đơn vị này đưa thông báo trên website để người dân thành phố nắm thông tin và tránh đi vào đường cấm dùng để phục vụ cho sự kiện.
Cách chặn đường như vậy cũng gây ra nhiều tranh cãi. Một trong số những nơi cấm xe qua lại để phục vụ New York Marathon là cầu Verrazzano-Narrows. Sau khi giải chạy của năm 2023 kết thúc, Cơ quan Giao thông đô thị New York (MTA) ra yêu cầu buộc ban tổ chức phải đóng phí 750.000 USD/năm vì mỗi lần đóng cầu, cơ quan này chịu thiệt hại do không thể thu phí xe qua cầu. Sau khi thị trưởng Kathy Hochul phải can thiệp, MTA mới bỏ yêu cầu thu phí với New York Marathon.
K.XUÂN – Đ.KHUÊ – H.TÙNG – L.DÂN – P.TUẤN
***
Phong trào chạy bộ: Để vui khỏe nhưng không bát nháo
Trung Tuyến – Minh Thùy – Trúc Thủy
VOV – Thứ sáu 03/05/2024, 11:24 (GMT+7)
Trong khoảng 10 năm trở lại đây, các giải chạy đang “bùng nổ” ở các nơi, do nhiều đơn vị tổ chức, thu hút hàng trăm nghìn người tham gia.
Thế nhưng không ít giải chạy bị thương mại hóa, chưa đảm bảo an toàn cho người chạy. Đây là vấn đề cần nhìn nhận lại để các giải chạy đi vào chiều sâu, chất lượng hơn.
Theo Liên đoàn Điền kinh Việt Nam, năm 2023 chỉ tính riêng các giải bán marathon, marathon, siêu marathon được tổ chức trên toàn quốc đã lên tới hơn 60 giải; gồm chạy đường bằng (road) cự ly thông thường từ 5km đến 42km và chạy điều kiện tự nhiên (trail) cự ly từ 15km đến 100km, các giải phong trào với cự ly ngắn hơn trong phạm vi nội ô, do các cơ quan, đoàn thể hoặc doanh nghiệp tổ chức nhân các sự kiện chính trị, xã hội. Riêng ba tháng đầu năm 2024 đã có trên 20 giải thế này được diễn ra.
Chạy bộ là hoạt động thể thao đơn giản mang lợi ích cho sức khỏe, đây là lý do mà anh Nguyễn Thanh Phong – một người làm kinh doanh, dành thời gian tham gia ít nhất một đến hai giải chạy trong năm. Sau 2 năm liền dự giải chạy tại Cần Thơ, dù không là vận động viên chuyên nghiệp nhưng anh rất quan tâm đến khâu tổ chức làm sao để được an toàn trong khi chạy.
“Lý do đầu tiên đến với chạy bộ là sức khỏe, sau đó mới thấy môn chạy bộ là môn có quá nhiều thứ để học. Hai năm liên tiếp chạy giải Cần Thơ và thấy công tác tổ chức tại Cần Thơ chưa tốt, không siết chặt quản lý khiến người chạy chung với dòng xe thì rất nguy hiểm, vấn đề này mình rất quan tâm”.

Trong khi đó, ca sĩ Đức Tuấn, người tham gia hơn 100 giải chạy trên toàn quốc và các nước trong suốt 4 năm, mục tiêu của anh là các giải chạy lớn, có uy tín, bởi khâu tổ chức, chất lượng đường chạy đến mức độ an toàn cho các vận động viên được đảm bảo hơn.
Liên quan đến một số sự cố tại giải chạy bộ vừa qua, như Giải chạy bộ đêm âm nhạc tại Cần Thơ (ngày 13/4) vận động viên phải chạy len lỏi dưới dòng xe cộ hay việc nam thanh niên bị ngưng tim khi tham gia Giải chạy Tây Hồ Half Marathon tại Hà Nội (ngày 14/4), ca sĩ Đức Tuấn cho rằng:
“Các giải chạy ngoài tổ chức an ninh một cách tương đối trên đường chạy thì việc đảm bảo tiêu chuẩn sức khỏe của vận động viên mỗi người phải dựa trên tiêu chí của ban tổ chức đưa ra tự đánh giá, xem xét điều kiện sức khỏe của mình có đủ hay không.
Thực chất hiện nay khi tham gia các giải chạy, chúng ta phải ký giấy miễn trừ trách nhiệm. Khi có bất cứ không may nào xảy ra chúng ta không thể trách cứ ban tổ chức. Những giải chạy đường trường, đặc biệt các cự ly từ 21km trở lên bắt buộc phải có sự luyện tập nếu chúng ta muốn có những cuộc vui, hấp dẫn mà an toàn cho bản thân”.
Thạc sĩ bác sĩ Đinh Huỳnh Linh – Viện Tim mạch Quốc gia (Bệnh viện Bạch Mai) cũng cho rằng, khó để tầm soát, tổ chức khám sức khỏe trước cho người chạy, do số lượng tham gia quá đông. Quan trọng là khâu tổ chức y tế tại chỗ, nhất là cấp cứu ngoại viện cần được các nhà tổ chức giải và nhà nước quan tâm.
“Cấp cứu ngoại viện Việt Nam thật sự chưa tốt, chưa nói đến cấp cứu ngoại viện các giải đấu thể thao, đặc biệt là các giải chạy. Ta thấy tỷ lệ biến cố ngừng tim khi chạy là không cao, tuy nhiên khi xảy ra biến cố thì tỷ lệ tử vong rất lớn vì thế cần có xử lý kịp thời.
Xử lý kịp thời ở đây bao gồm là trang thiết bị dụng cụ, tối thiểu phải có máy sốc điện, ống nội khí quản và các thuốc cấp cứu. Đây là điều tất cả các ban tổ chức giải chạy lớn phải chú ý cấp cứu, xử lý khi có biến cố”.
Để tránh những rủi ro về sức khỏe khi tham gia các giải chạy, Thạc sĩ bác sĩ Đinh Huỳnh Linh đưa ra lời khuyên:
“Trước tiên, khi tham dự các giải chạy, chúng ta cần phải tập luyện, có đủ thời gian tích lũy để nâng cao thể lực. Thứ hai, khi vào giải, chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ dinh dưỡng, nước điện giải. Trong lúc chạy, chúng ta cần khởi động chậm rãi, tuyệt đối đừng để đám đông cuốn mình theo về sau sẽ cạn kiệt năng lượng và có những tình trạng sức khỏe không hay”.

Nói về khâu tổ chức các giải chạy, ông Nguyễn Nam Nhân – Phó Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao TPHCM cho biết, TPHCM đã tổ chức giải chạy bộ từ năm 1992. Từ đó đến nay, các giải chạy phải có sự đồng ý của chính quyền địa phương và UBND TPHCM cấp phép.
Thế nên các giải chạy phải tuân thủ theo luật thể dục thể thao, các quy định luật hiện hành như Sở GTVT, Sở Xây dựng khi sử dụng lòng đường, vỉa hè để làm nơi tổ chức giải. Tuy nhiên, ông Nguyễn Nam Nhân cũng thừa nhận rằng một số giải hiện nay còn mang tính thương mại hóa.
“Hiện nay lĩnh vực thể dục thể thao mang lại nguồn lợi kinh tế rất lớn mà chúng ta thường gọi là kinh tế thể thao. Làm gì có chuyện chúng ta bỏ tiền ra chúng ta chạy, hiện nay theo nhu cầu của người dân muốn trải nghiệm, muốn có được chất lượng tốt nhất để tham gia. Nên các doanh nghiệp tìm ra những đặc sản riêng, những đặc sắc riêng mà không loại trừ những doanh nghiệp họ chỉ để mục đích ý nghĩa không phù hợp”.
Thời gian tới, Sở Văn hóa – Thể thao TPHCM sẽ tham mưu cho thành phố làm sao các giải chạy đáp ứng đủ các điều kiện như một địa bàn không thể tổ chức nhiều giải. Hai là rà soát thật kỹ về mục đích ý nghĩa của các giải như từ thiện, lan tỏa tinh thần thể chất… để các giải chạy đi vào chất lượng và quy cũ hơn.

Marathon sốt nhưng đừng quá
Nếu như ngược trở lại 10 năm về trước, nói đến các cuộc thi marathon phong trào, người ta chỉ biết đến hai cuộc thi truyền thống là giải chạy báo Hà Nội Mới và giải việt dã báo Tiền Phong. Nhưng những năm gần đây, hầu như tháng nào cũng có một vài giải chạy.
Người người tham gia chạy marathon, nhà nhà tổ chức giải chạy. Các tờ báo, các tờ tạp chí tổ chức giải vì có cơ hội tìm kiếm tài trợ, các ngân hàng tổ chức giải chạy để quảng bá thương hiệu và tăng số lượng người sử dụng ứng dụng (thông qua việc đăng ký tham dự).
Khi các giải chạy được tổ chức nhiều hơn, việc tham gia dễ dàng với đủ mọi cự ly, số lượng người dân tham gia nhiều hơn, thì nguồn thu từ phí tham dự cũng là một nguồn lợi đáng kể, đủ sức hấp dẫn các đơn vị tổ chức. Cơn sốt marathon cứ tăng nhiệt dần dần theo năm tháng. Nhưng, giống như mọi cơn sốt, vừa giúp chống chịu đề kháng với viêm nhiễm, vừa có thể tạo ra biến chứng. Marathon cũng vậy.
Cơn sốt marathon rõ ràng thúc đẩy thói quen vận động của dân chúng. Người ta nói về chạy bộ nhiều hơn, và nhiều người trong số đó cũng chạy thật chứ không chỉ nói. Các nhà tổ chức, để cạnh tranh cũng tìm tòi nhiều hơn nhằm mở ra những đường chạy mới, hấp dẫn, thú vị hơn. Điều này trên thực tế đã thúc đẩy du lịch phát triển ở nhiều địa phương.
Dù vậy, mặt tiêu cực của các cuộc thi chạy bộ cũng xuất hiện ngày một nhiều hơn. Từ những bê bối trong việc tổ chức giải, đến tài chính, và đặc biệt là sự an toàn của người chạy. Những vụ đột quỵ trên đường chạy xuất hiện ngày càng nhiều.
Bất cứ môn thể thao nào cũng có thể tốt, hoặc có thể xấu đối với những thể trạng khác nhau. Chạy bộ cũng thế. Không phải ai cũng phù hợp với môn thể thao này. Nhưng, chúng ta rất ít khi gặp những khuyến cáo về sức khoẻ từ những nhà tổ chức. Bất cứ ai cũng có thể dự giải marathon, miễn là nộp phí.

Tôi có một người đồng nghiệp, dù sức khoẻ không thực sự tốt, nhưng hầu như không bỏ lỡ bất cứ giải chạy nào, nếu không có việc bận quan trọng. Cuộc thi chạy nào anh ấy cũng có nhiều ảnh đẹp, và cuộc nào cũng phải dừng bước trước vạch đích. Không những thế, sau mỗi giải chạy, tôi đều nhận được đơn xin nghỉ ốm của anh ấy. Ít thì cũng vài ba ngày mới có thể bình phục.
Trên facebook của tôi, dịp cuối tuần nào cũng tràn ngập hình ảnh người quen tưng bừng tham dự các giải chạy. Và tôi đã nghĩ, nếu như các giải chạy không bố trí đội ngũ chụp ảnh, nếu như facebook hạn chế tương tác các hình ảnh chạy bộ, rất có thể phần lớn “vận động viên sẽ giã từ đường chạy”.
Chạy marathon là một môn thể thao đòi hỏi kiến thức, kỹ thuật và sức bền ở mức cao. Dù vậy, môn thể thao này đang được truyền thông như một lối sống. Điều đó ít nhiều dẫn đến ngộ nhận ở nhiều người là chỉ cần thích chạy là chạy thôi.
Nếu đã chạy được 5km thì đăng ký thử sức ở 10km và cao hơn. Với không ít người, tham gia các giải chạy marathon không hẳn là thể thao, mà là các cuộc chơi có thành tích, để kết nối cộng đồng, để giải trí…
Những mục đích đó cũng tốt thôi, nhưng điều đáng tiếc là nhiều người vì vui mà quên mất những nguy cơ có thể gặp phải nếu bỏ qua các yếu tố an toàn cần thiết để theo một môn thể thao thành tích cao.
Những vụ đột quỵ lấy đi tính mạng của các “vận động viên” ở các giải marathon trong thời gian gần đây là những tiếng chuông cảnh báo. Đã đến lúc các giải chạy marathon cần được quy định chặt chẽ hơn, đặc biệt là về vấn đề an toàn.
Ví dụ, các nhà tổ chức giải cần được ràng buộc trách nhiệm pháp lý về sự an toàn của các “vận động viên. Có thể cần các quy định về tầm soát y tế trước khi tham dự giải. Cần có sự tham gia của các chuyên gia y tế thể thao trong thành phần ban tổ chức…
Những quy định, ràng buộc đó, có thể gây khó khăn nhất định cho việc tổ chức giải, có thể khiến cơn sốt marathon phần nào hạ nhiệt. Nhưng đó là điều cần thiết, vì các cơn sốt đều phải hạ nhiệt thôi, mọi hoạt động của con người đều cần được diễn ra một cách lành mạnh, chứ không phải được duy trì như những cơn sốt.