Ozoliņi là bài hát dân gian Latvia. Bài hát ca ngợi cây sồi – một trong những biểu tượng cơ bắp trong văn hóa dân gian Latvia. Trong ngày hạ chí (Jāņi), đàn ông (đặc biệt là những người tên là Jāni) sẽ đội vương miện làm từ lá sồi. Lời bài hát nói về cây sồi vĩ đại, mạnh mẽ và quyền lực đến thế nào.
Một cơn bão khổng lồ, dài 3.700 km (2.300 miles) đang càn quét nước Mỹ hôm nay, thứ Bảy ngày 24 tháng 1. Các nhà dự báo thời tiết cho biết nó có thể kéo dài đến hai tuần ở một số nơi. Có vẻ như đây là cơn bão thế kỷ.
Trong cuộc sống của chúng ta, đôi khi một cơn bão một-lần trong-cả-một-đời ập đến và chúng ta hoàn toàn không chuẩn bị cho nó. Đó có thể là cú sốc lớn nhất trong đời cho tâm trí của chúng ta. Chúng ta phải làm gì trong tình huống đó? Continue reading Bão lớn đến – The big storm comes→
Giêsu nói, “Xin và anh em sẽ được cho,”*
nên em xin Giêsu,
“Làm ơn,
xoay trái tim em về phía Giêsu
và hãy để tim em yêu người như Giêsu yêu tất cả chúng em.” Continue reading Lời cầu nguyện 182 – Prayer 182→
Văn học VN đang loay hoay, hay, nói chính xác hơn, nhà văn VN đang loay hoay. Vì sao?
Vì họ không có điểm tập trung.
Nhà văn, cũng như những người lao động nghệ thuật khác (nhạc sĩ, họa sĩ…), nên chú tâm vào nghệ thuật. Khi bắt đầu chú tâm vào những điều khác ngoài nghệ thuật (như tiền bạc, danh tiếng, độc giả, khuynh hướng chính trị của quan chức – dù là có thật hay do mình tưởng tượng…), nhà văn sẽ đánh mất chính mình, và nghệ thuật của họ khó được trong sáng và sâu sắc.
Hãy tập trung vào nghệ thuật. Dù chẳng có mấy ai đọc bài mình, dù chẳng có nhà xuất bản nào in bài mình, dù mình chẳng có tiền từ chất xám của mình…, hãy tập trung vào nghệ thuật. Và mọi chuyện còn lại để Trời Đất lo.
TTCT – Và nếu có điều gì cần cho văn học Việt bây giờ thì đó chỉ là một điều giản dị: thêm một chút can đảm để đi xa hơn vùng an toàn, và thêm một chút trung thực để nói ra một điều gì đó thật, dù nhỏ.
In 416 BC, the city-state of Athens was in a prolonged conflict with Sparta, its archrival. For years, Athens had enjoyed comparative advantage over Sparta, particularly alliances and mutual defense pacts with smaller city-states known as the Delian League. By 416 BC, the Delian League had been in place for nearly 70 years, roughly the same as NATO, the modern equivalent of a prolonged and successful mutual defense alliance.
That was also the year that Athens came to view the Mediterranean island of Melos as vital for its strategic position. Melos had no military of its own, but it sat geographically at the intersection of maritime routes that helped both protect and project Athenian power. The island had long claimed neutrality, but for Athens, that would no longer suffice.
When an Athenian delegation demanded that Melos become a part of Athens, the Melians refused and appealed to Athenian traditions of logic and justice to work out a compromise. The Athenians responded with a famous line about power: “You know as well as we do that right, as the world goes, is only a question between equals in power — while the strong do what they can, and the weak suffer what they must.”