Xin lỗi và Cảm ơn – I’m sorry and Thank you

Chào anh chị em,

“Xin lỗi” và “cảm ơn” là 2 từ ngoại giao siêu việt số 1 của thế giới – trong tất cả mọi nền văn hóa của thế giới.

Nhưng người Việt, năm 2026, vẫn chưa hiểu được điều đó, và vẫn giao tiếp kiểu hàng trăm năm trước – nghĩa là không bao giờ xin lỗi (trừ khi bị người có quyền lực bắt xin lỗi) và rất ít khi cảm ơn.

Các bạn, xin lỗi không có nghĩa là bạn có lỗi để xin. Cảm ơn không có nghĩa là bạn phải mang ơn nặng để cảm.

Ví dụ, bạn có công ty làm đẹp, có người làm tóc, về nhà được vài hôm, trở lại công ty và nói với người lễ tân: Cô Nancy làm tóc tôi không đúng ý tôi. Người lễ tân, đã được huấn luyện kỹ, sẽ nói: “I’m sorry. Let me call Nancy.” Và khi Nancy ra gặp người thân chủ, câu đầu tiên Nancy cũng nói: “I’m sorry. Let’s talk about it.” Câu “I’m sorry” là câu xin lỗi, nhưng không không hẳn là câu nhận lỗi. “I’m sorry” ở đây có nghĩa là “Tôi xin lỗi là chị không được vui.” Nó là câu nói ngoại giao thượng đẳng để làm thân chủ đang bực mình bỗng vui lên tức thì, để nói chuyện tiếp.

Câu “cảm ơn” cũng thế. Thay vì “sorry” thì Nancy có thể nói: “Thank you for letting me know you’re unhappy with your hair,” và thân chủ sẽ vui lên tức thì.

Và Nancy cũng có thể nói 2 câu liền tù tì: “Sorry” trước, rồi “Thank you” trong cùng một cung cách.

Người Việt không xin lỗi bao giờ – rất nhiều người nước ngoài biết điều này và nói lên điều này thường xuyên (‘nhất là nói với những người nước ngoài khác).

Và người Việt thường chỉ cám ơn khi người ta cho quà. Nếu không có quà, mà chỉ tiền trao cháo múc, như sửa xe và trả tiền sửa, đi taxi và trả tiền taxi, thì cũng chẳng cảm ơn.

Các bạn, nếu bạn muốn thành công vù vù trong giao tiếp và ngoại giao, nói “I’m sorry” và “Thank you” mỗi câu chừng 30 đến 50 lần mỗi ngày – đó là số lượng trung bình các chuyên gia ở Mỹ nói mỗi ngày với người trong team, người cùng phòng, người cùng công ty, và thân chủ, khách hàng, đối tác và mọi người họ tiếp xúc trong ngày.

Ba trăm năm trước, khi mới ra đời, nước Mỹ đã quyết định “nước mình là nước thương mãi,” cho nên nước Mỹ luôn nghiên cứu mọi cách để kinh doanh càng nhiều càng tốt. “Sorry” và “Cảm ơn”, cùng rất nhiều cách hoạt động kinh doanh khác, đã luôn được nghiên cứu và lần lượt ra đời. Đó là lý do chỉ 300 năm tuổi, Mỹ đã giàu có và hùng cường nhất thế giới.

Chúc các bạn thành công.

Với yêu thương,

Hoành

o0o

Xin lỗi và Cảm ơn – I’m sorry and Thank you

Dear Brothers and Sisters,

“Sorry” and “Thank you” are the world’s two most powerful diplomatic words – in every culture.

But in 2026, the Vietnamese still don’t understood this, and still communicate in the old way from hundreds of years ago – meaning they never apologize (unless forced to by someone powerful) and rarely say thank you.

Friends, apologizing doesn’t mean you’re at fault. Thanking doesn’t mean you have a huge debt of gratitude.

For example, imagine you have a beauty company, a client came to have her hair done, then went home. Now, a few days later, she comes back to your beauty parlor and tell the receptionist: “Nancy didn’t do my hair the way I wanted.” The receptionist, well-trained, will say: “I’m sorry. Let me call Nancy.” And when Nancy comes out to meet the client, the first thing she’ll say is: “I’m sorry. Let’s talk about it.”

“I’m sorry” is an apology, but not necessarily an admission of fault. “I’m sorry” here means “I’m sorry you feel unhappy.” It’s a sophisticated diplomatic phrase to instantly cheer up an upset client and encourage further conversation.

The same goes with saying “thank you.” Instead of “Sorry,” Nancy may say, “Thank you for letting me know you feel unhappy with your hair,” and the client would instantly cheer up.

Nancy can also say “Sorry” first, then immediately follow with “Thank you” in the same way.

Vietnamese people rarely apologize – many foreigners know this and express it frequently (especially to other foreigners).

And Vietnamese people usually only say “thank you” when someone gives them a gift. If there’s no gift, and it’s just a cash transaction, like paying for car repairs or paying for a taxi, they won’t say thank you.

Friends, if you want to achieve phenomenal success in communication and diplomacy, say two words “I’m sorry” and “Thank you,” each word about 30 to 50 times each day – that’s the average number of times American professionals say them daily to their team members, colleagues in the same office, colleagues in the same company, clients, patrons, counterparty, and everyone they interact with throughout the day.

Three hundred years ago, when it was first established, the US decided to be a “business nation.” Since then, it has constantly researched ways to improve its business practices. “Sorry” and “Thank you,” along with many other business practices, were researched and developed. That’s why, in just 300 years, US has become the wealthiest and most powerful nation in the world.

Wishing you success.

With compassion,

Hoành

o0o

© copyright 2026
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
http://www.dotchuoinon.com

Leave a comment