John 20

Series on John:
(0)(1)(2)(3)(4)(5)(6)(7)(8)(9)(10), (11),
 (12)(13)(14),(15)(16)(17)(18), (19), (20), (21), (final)

The Empty Tomb

20 Early on the first day of the week, while it was still dark, Mary Magdalene went to the tomb and saw that the stone had been removed from the entrance. So she came running to Simon Peter and the other disciple, the one Jesus loved, and said, “They have taken the Lord out of the tomb, and we don’t know where they have put him!”

So Peter and the other disciple started for the tomb. Both were running, but the other disciple outran Peter and reached the tomb first. He bent over and looked in at the strips of linen lying there but did not go in. Then Simon Peter came along behind him and went straight into the tomb. He saw the strips of linen lying there, as well as the cloth that had been wrapped around Jesus’ head. The cloth was still lying in its place, separate from the linen. Finally the other disciple, who had reached the tomb first, also went inside. He saw and believed. (They still did not understand from Scripture that Jesus had to rise from the dead.) 10 Then the disciples went back to where they were staying.

Jesus Appears to Mary Magdalene

11 Now Mary stood outside the tomb crying. As she wept, she bent over to look into the tomb 12 and saw two angels in white, seated where Jesus’ body had been, one at the head and the other at the foot.

13 They asked her, “Woman, why are you crying?”

“They have taken my Lord away,” she said, “and I don’t know where they have put him.” 14 At this, she turned around and saw Jesus standing there, but she did not realize that it was Jesus.

15 He asked her, “Woman, why are you crying? Who is it you are looking for?”

Thinking he was the gardener, she said, “Sir, if you have carried him away, tell me where you have put him, and I will get him.”

16 Jesus said to her, “Mary.”

She turned toward him and cried out in Aramaic, “Rabboni!” (which means “Teacher”).

17 Jesus said, “Do not hold on to me, for I have not yet ascended to the Father. Go instead to my brothers and tell them, ‘I am ascending to my Father and your Father, to my God and your God.’”

18 Mary Magdalene went to the disciples with the news: “I have seen the Lord!” And she told them that he had said these things to her.

Jesus Appears to His Disciples

19 On the evening of that first day of the week, when the disciples were together, with the doors locked for fear of the Jewish leaders, Jesus came and stood among them and said, “Peace be with you!” 20 After he said this, he showed them his hands and side. The disciples were overjoyed when they saw the Lord.

21 Again Jesus said, “Peace be with you! As the Father has sent me, I am sending you.” 22 And with that he breathed on them and said, “Receive the Holy Spirit. 23 If you forgive anyone’s sins, their sins are forgiven; if you do not forgive them, they are not forgiven.”

Jesus Appears to Thomas

24 Now Thomas (also known as Didymus[a]), one of the Twelve, was not with the disciples when Jesus came. 25 So the other disciples told him, “We have seen the Lord!”

But he said to them, “Unless I see the nail marks in his hands and put my finger where the nails were, and put my hand into his side, I will not believe.”

26 A week later his disciples were in the house again, and Thomas was with them. Though the doors were locked, Jesus came and stood among them and said, “Peace be with you!” 27 Then he said to Thomas, “Put your finger here; see my hands. Reach out your hand and put it into my side. Stop doubting and believe.”

28 Thomas said to him, “My Lord and my God!”

29 Then Jesus told him, “Because you have seen me, you have believed; blessed are those who have not seen and yet have believed.”

The Purpose of John’s Gospel

30 Jesus performed many other signs in the presence of his disciples, which are not recorded in this book. 31 But these are written that you may believe[b] that Jesus is the Messiah, the Son of God, and that by believing you may have life in his name.

Footnotes

  1. John 20:24 Thomas (Aramaic) and Didymus (Greek) both mean twin.
  2. John 20:31 Or may continue to believe

o0o

John 20

Series on John:
(0)(1)(2)(3)(4)(5)(6)(7)(8)(9)(10), (11),
 (12)(13)(14),(15)(16)(17)(18), (19), (20), (21), (final)

Mộ trống

20 Sáng sớm ngày đầu tuần, khi trời còn tối, Mary Magdalene đến mộ và thấy tảng đá đã được lăn khỏi cửa mộ. 2 Vậy nên bà chạy đến gặp Simon Peter và môn đồ kia, người mà Chúa Giêsu yêu, và nói: “Người ta đã lấy Chúa ra khỏi mộ, và chúng tôi không biết họ đã để Người ở đâu!”

3 Vì vậy, Peter và môn đồ kia bắt đầu đến ngôi mộ. 4 Cả hai đều chạy, nhưng môn đồ kia chạy nhanh hơn Peter và đến ngôi mộ trước. 5 Ông cúi xuống nhìn vào những dải vải liệm nằm đó nhưng không vào trong. 6 Sau đó, Simon Peter đến sau và đi thẳng vào trong mộ. Ông thấy những dải vải liệm nằm đó, 7 cũng như tấm vải đã quấn quanh đầu Chúa Giêsu. Tấm vải [quấn quanh đầu] vẫn nằm ở vị trí của nó, tách biệt với [các dải] vải liệm. 8 Cuối cùng, môn đồ kia, người đã đến ngôi mộ trước, cũng vào trong. Ông đã thấy và tin. 9 (Họ vẫn chưa hiểu từ Kinh thánh rằng Chúa Giêsu phải sống lại từ cõi chết.) 10 Sau đó, các môn đồ trở về nơi họ đang ở.

Chúa Giêsu hiện ra với Mary Magdalene

11 Bấy giờ, Mary đứng bên ngoài ngôi mộ khóc. Vừa khóc, bà vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ 12 và thấy hai thiên thần mặc áo trắng, ngồi ở nơi xác Chúa Giêsu đã nằm, một vị ở đầu và một vị ở chân.

13 Họ hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?”

Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Ngài ở đâu.” 14 Bấy giờ, bà quay lại và thấy Chúa Giêsu đang đứng đó, nhưng bà không biết đó là Chúa Giêsu.

15 Ngài hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai vậy?”

Nghĩ rằng Ngài là người làm vườn, bà nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Ngài đi, thì xin cho tôi biết ông để Ngài ở đâu, tôi sẽ đem Ngài về.”

16 Chúa Giêsu nói với bà: “Mary.”

Bà quay lại phía Ngài và kêu lên bằng tiếng Aramic: “Rabboni!” (nghĩa là “Thầy”).

17 Chúa Giêsu nói rằng: “Đừng vịn vào thầy, vì thầy chưa lên cùng Cha. Hãy đến cùng anh em thầy và bảo họ rằng: Thầy sẽ lên cùng Cha thầy và Cha anh chị em, Chúa thầy và Chúa anh chị em.”

18 Mary Magdalele đến cùng các môn đồ và báo tin rằng: “Tôi đã thấy Chúa!” Bà thuật lại cho họ biết rằng Ngài đã nói những điều đó với bà.

Đức Chúa Giêsu hiện ra với các môn đồ

19 Vào buổi chiều ngày đầu tuần đó, khi các môn đồ đang nhóm họp với nhau, cửa đóng chặt vì sợ các nhà lãnh đạo Do Thái, Chúa Giêsu đến, đứng giữa họ và nói: “Bình an cho các anh em!” 20 Sau khi nói vậy, Ngài cho các môn đồ xem tay và cạnh sườn Ngài. Các môn đồ vui mừng khôn xiết khi thấy Chúa.

21 Chúa Giêsu lại nói: “Bình an cho các anh em!” Như Cha đã sai thầy, thầy cũng sai các anh em.” 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Các anh em hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh. 23 Nếu anh em tha tội cho ai, thì tội của họ được tha; nếu anh em không tha, thì tội của họ sẽ không được tha.”

Chúa Giêsu hiện ra với Thomas

24 Bấy giờ, Thomas (còn gọi là Didymus), một trong Mười Hai môn đồ, không có mặt với các môn đồ khi Chúa Giêsu đến. 25 Các môn đồ khác nói với ông: “Chúng tôi đã thấy Chúa!”

Nhưng ông đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay thầy, nếu tôi không đặt ngón tay vào chỗ có đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn thầy, thì tôi không tin.”

26 Một tuần sau, các môn đồ của Giêsu lại có mặt trong nhà, và Thomas cũng có đó với họ. Mặc dù các cửa đều đóng, Chúa Giêsu vẫn đến, đứng giữa họ và phán rằng: “Bình an cho các anh em!” 27 Rồi Ngài nói với Thomas: “Hãy đặt ngón tay anh vào đây, hãy xem tay thầy. Hãy giơ tay ra và đặt vào cạnh sườn thầy. Đừng nghi ngờ nữa, nhưng hãy tin.”

28 Thomas thưa: “Chúa của on, Chúa Trời của con!”

29 Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: “Vì anh đã thấy thầy, nên anh tin; phước cho những ai không thấy mà tin.”

Mục đích của Tin Mừng John

30 Chúa Giêsu đã thực hiện nhiều dấu lạ khác trước mặt các môn đồ của Ngài, nhưng không được ghi chép trong sách này. 31 Nhưng những điều này được viết ra để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Rỗi (Messiah), Con Đức Chúa Trời, và để anh em tin thì được sự sống trong tên Ngài.

Chú thích

  1. John 20:24 Thomas (Aramaic) and Didymus (Greek) both mean twin.
  2. John 20:31 Or may continue to believe

o0o

© copyright 2025
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
http://www.dotchuoinon.com

3 thoughts on “John 20”

  1. Chúa Giêsu lại nói: “Bình an cho các anh em!” Như Cha đã sai thầy, thầy cũng sai các anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Các anh em hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh. Nếu anh em tha tội cho ai, thì tội của họ được tha; nếu anh em không tha, thì tội của họ sẽ không được tha.” (John 20:21-23).

    Với Jesus, bây giờ các môn đệ đã lớn rồi, đủ để Jesus trao cho quyền năng của Chúa Thánh Linh, cũng chính là quyền năng của Chúa. Đó là quyền năng tha tội.

    Tha tội là chữ ký của Jesus. Nói đến Jesus là nói đến tình yêu, và tình yêu có nghĩa là tha tội, nghĩa là “không chấp trước – [love] keeps no record of wrongs” (1 Corinthians 13:5).

    Tha tội là quyền lực chỉ Thiên Chúa mới có. Đó là cách Jesus làm phép lạ. Khi người ta khiêng một người bị bại liệt đến Jesus, Jesus nói: “Này con, hãy vững lòng, tội của con đã được tha rồi!” Rồi Jesus bảo người bị bại liệt đứng dậy đi, người này liền đứng dậy và đi về nhà. (Matthew 9:1-8).

    Vì tha tội là quyền lực chỉ Thiên Chúa mới có, chúng ta không có quyền tha tội cho ai. Tuy nhiên, ta có quyền không lên án người. Đây là cách Jesus dạy không lên án người – Khi người ta mang đến cho Jesus một phụ nữ bị bắt quả tang tội ngoại tình, theo luật thì phải ném đá chị ấy, Jesus nói: “Ai trong các bạn vô tội thì hãy ném đá vào người này trước đi.” (John 8:3-11). Không lên án người vì ta thấy chính mình cũng là người có tội, rằng mình và người kia cũng giống nhau, đều có tội như nhau, và đều cần Thiên Chúa tha tội.

    Tha thứ cho người không phải bằng cách thấy mình đạo đức, còn người ta thì không đạo đức, và vì mình đạo đức nên mình cao hơn người ta, mình nhìn xuống người ta và tha thứ cho người ta. Đó là kiêu căng. Kiêu căng là tội lớn nhất trong truyền thống Kitô giáo (Công giáo, Chính thống giáo, Tin lành).

    Xin Chúa tha tội là lời cầu nguyện trong Kinh Lạy Cha. Đây là lời cầu nguyện do Jesus dạy, thế nên là lời cầu nguyện quan trọng nhất trong truyền thống Kitô giáo. Trong đó có câu: “Xin Cha… tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Matthew 6:11-12).

    Chúng ta cần tha thứ cho người trước vì Jesus nói: “Khi con đem của lễ đến dâng nơi bàn thờ mà chợt nhớ có điều gì bất hòa giữa anh chị em con với con, hãy để của lễ đó trước bàn thờ. Trước tiên con hãy đi và giải hòa với người anh em của con; rồi hãy quay về dâng lễ (Matthew 5:23-24). Ta tha nợ bằng cách không lên án người vì thấy chính mình cũng là người có nợ.

    Dĩ nhiên, dù ta có tha nợ cho người hay không, Jesus cũng tha nợ cho ta và cho người vì Jesus đến với thế giới này không phải để kêu gọi người công chính, mà là người tội lỗi: “Không phải người khỏe mạnh cần thầy thuốc, mà là người đau ốm. Nhưng đi và học điều này: ‘Thầy khao khát lòng nhân từ, không phải hiến tế. Vì thầy không đến để kêu gọi người công chính, mà là người tội lỗi. (Matthew 9:12-13).

    Tuy nhiên, khi ta yêu Jesus “với tất cả trái tim, và với tất cả linh hồn, và với tất cả trí óc (Matthew 22:37)”, ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể. Đó là ta có thể yêu người như Jesus yêu. Nghĩa là dù thấy họ có tội nhưng vẫn yêu họ, thấy họ và mình đều như nhau, và xin Chúa tha thứ cho họ như Jesus đã làm: “Lạy Cha, xin Cha tha thứ cho họ, vì họ chẳng biết họ đang làm gì.” (Luke 23:34)

    Thank you, anh, for teaching us.

    Em Hương

    Like

Leave a comment