Đạo Đức Kinh – Chương 23 – Ít nói

Chương 23

Hi ngôn tự nhiên.
Cố,
Phiêu phong bất chung triêu,
Sậu vũ bất chung nhật.

Thục vi thử giả,
Thiên Địa.
Thiên địa thượng bất năng cửu
Nhi huống ư nhân hồ!

Cố,
Tùng sự ư Đạo giả.
Đạo giả đồng ư Đạo,
Đức giả đồng ư đức,
Thất giả đồng ư thất.
Đồng ư đạo giả,
Đạo diệc lạc đắc chi.
Đồng ư đức giả,
Đức diệc lạc đắc chi.
Đồng ư thất giả,
Thất diệc lạc đắc chi.

Tín bất túc yên,
Hữu bất tín yên.

Chương 23

Ít nói để cho tự nhiên.
Bởi vậy,
Gió lốc không thể thổi suốt một buổi mai,
Mưa rào không mưa suốt một ngày trường.

Ai làm nên mưa gió ấy?
Trời Đất.
Việc Trời Đất còn không thể lâu,
Huống chi là việc của người!

Vậy nên,
Theo Đạo thì đồng với Đạo,
Theo Đức thì đồng với Đức,
Theo Mất thì đồng với Mất,
Đồng với Đạo,
Đạo cũng vui tiếp đó.
Đồng với Đức,
Đức cũng vui tiếp đó,
Đồng với mất,
Mất cũng vui tiếp đó.

Tin mà không đủ,
Nên mới không tin.

PTH bình giải:

Ít nói để hợp tự nhiên.
Vậy nên,
Gió lốc không thổi hết một buổi sáng,
Mưa rào không mưa hết một ngày dài.

Ai làm mưa gió đó?
Trời Đất.
Trời Đất trên kia còn không thể lâu,
Huống chi là người.

Vậy nên,
Hãy dẫn công việc đi theo Đạo.
Đạo đồng Đạo,
Đức đồng Đức,
Mất đồng Mất.
Đồng với Đạo,
Đạo cũng vui lắm đó.
Đồng với Đức,
Đức cũng vui lắm đó.
Đồng với Mất,
Mất cũng vui lắm đó.

Không đủ Tín,
Mới Bất Tín.

Phạm Thu Hương

Leave a comment