Tag Archives: trà đàm

Xây dựng hòa bình hàng ngày

Chào các bạn,

Nếu nhìn quanh ta thì ta có thể thấy ngay là thế giới loài người tràn đầy mâu thuẫn và chiến tranh—tử trong gia đình anh chị em kình nhau, vợ chồng gây nhau, bố mẹ con cái xung khắc nhau, đến láng giềng khích bác nhau, người cùng trường chống cự nhau, người cùng sở tranh giành nhau, người cùng tổ quốc gây thương tích cho nhau, nước này hục hặc đánh nhau với nước kia… Lịch sử loài người đã luôn luôn là lịch sử của những cuộc chiến triền miên, và có lẽ sẽ tiếp tục triền miên…

Bản chất chiến tranh dã man là bản chất bẩm sinh của loài vật. Đa số mọi loài sống theo kiểu cá lớn nuốt cá bé và vũ lực quyết định sống chết thắng thua. Con người là một bước nhảy cao hơn loài vật rất nhiều, nhưng thú tính man dã kia vẫn còn dây dưa khá nhiều trong ta.

Cuộc hành trình làm người là cuộc hành trình tiếp tục con đường đi lên, rời xa thú tính và đến gần thiên tính.

Và biểu hiện của thiên tính là hòa bình.

Continue reading Xây dựng hòa bình hàng ngày

Phẩm chất tuyển chọn từ số đông

Chào các bạn,

Thường thường chúng ta có cảm tưởng là phẩm và lượng ít đi đôi với nhau. Ví dụ, quán cơm bình dân đại trà thì đông khách nhưng chất lượng món ăn không bằng quán cơm chém cổ nhìn vào chỉ có 3 cặp tình nhân sang trọng ngồi ăn.

Nhưng đó là nhìn vào từng trường hợp cá nhân. Nếu nhìn vào tổng thể thì vấn đề thấy khác đi, và lượng thường giúp tạo ra phẩm. Ví dụ: Một quốc gia mà đại đa số dân chúng học Tae Kwan Do như Nam Hàn thì có lẽ đại đa số cao thủ Tae Kwan Do của thế giới là từ Nam Hàn. Đa số người Việt Nam, Tây Tạng, Nhật… theo Phật giáo, nên các danh sĩ Phật giáo đương thời là từ các quốc gia này mà đến, dù là ở Âu Mỹ cũng có một số kha khá trí thức theo Phật giáo. Đại đa số học sinh Mỹ bơi lội thường xuyên nên Mỹ thường có nhiều giải Olympic về bơi lội…

Continue reading Phẩm chất tuyển chọn từ số đông

“Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu…”

…Vì  những thứ tầm thường ta đổi bao điều vô giá
Đổi cô đơn lấy những cuộc gặp gỡ chẳng cần chi
Đổi chiếc hôn lấy tiếng cười đùa trống rỗng
Đổi nỗi dịu êm lấy những phút hội hè
Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu
Làm sao kéo về dù chỉ một vầng trăng đã lặn…

(Tiếng cu gù – Blaga Dimitrova)

Vừa rồi, chúng tôi có dịp gặp lại một cô bạn cũ thời sinh viên. Đó là một cô gái xinh xắn, mơ mộng, và thân thiện. Tôi còn nhớ khi ấy, đám con trai, và cả con gái, thậm chí đã từng ngồi với nhau nhiều lần ở một quán nước mía và đoán xem cô yêu anh chàng nào trong lớp.

Continue reading “Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu…”

Căn bản khiêm tốn hàng ngày

Chào các bạn,

Nếu các bạn đọc về chuyện các võ sinh ngày xưa xin học võ, thì đều biết là các cậu mới nhập môn thường chẳng được dạy một miếng võ vào, nhưng cứ phải bị làm việc hạ tiện nặng nhọc như gánh nước, bổ củi, quét nhà, quét sân… Có khi cả vài ba năm như thế rồi mới từ từ được dạy vài miếng quyền cước.

L‎ý Tiểu Long lúc bắt đầu học Thiếu Lâm Vĩnh Chấn ở Hồng Kông cũng than 3 năm đầu thầy chẳng dạy gì cả, chỉ có các đàn anh ngày nào vào cũng dợt với mình mấy cú đấm đá nhập môn, cả 3 năm như vậy chẳng thấy võ vẻ gì cả.

Continue reading Căn bản khiêm tốn hàng ngày

Già cứng

Chào các bạn,

Cây cối già, loài vật già, người già thường giống nhau ở điểm là cứng—vỏ cứng, thân cứng, cành cứng, tay chân thân thể cứng, không dịu dàng uyển chuyển như thuở còn trẻ. Tư duy và thái độ cũng thế. Ta càng già lớn, ta càng cứng nhắc. Có nghĩa là càng già lớn ta càng bị đóng cứng vào các khung tư duy và thái độ. Cho nên nhiều khi chúng ta thấy một số người lớn tuổi có vẻ rất khó chịu trong một số các trường hợp. Lại thêm bệnh lãng tai, ai nói gì cũng không nghe (hay không thèm nghe?).

Có nghĩa là, càng lớn tuổi ta càng có nguy cơ bị chấp vào các thành kiến của mình về tốt xấu, đúng sai, đẹp tồi. Rất đáng chán khi một người có cái đầu hẹp hòi và cứng ngắc như thế.

Continue reading Già cứng

Nâng người khác lên bằng mình

Chào các bạn,

Khiêm tốn là xem người khác cao hơn mình. Thôi, thôi! Đối với chúng ta là những kẻ đã luôn luôn xem là mình “thấp hèn” hơn người khác, thì có lẽ ta chỉ cần vươn đến mức “khiêm tốn là xem người khác bằng mình” đã là quý hóa lắm rồi.

Muốn người khác bằng mình thì có hai cách: Hạ mình xuống bằng người khác, hoặc nâng người khác lên bằng mình. Dĩ nhiên là ta có thể làm một trong hai cách này, hoặc cả hai cách cùng lúc.

Continue reading Nâng người khác lên bằng mình

Gửi các bạn trẻ có lý tưởng về một Việt Nam không tham nhũng

Chống tham nhũng có nhiều biện pháp, nhưng tựu chung có thể nhóm thành hai hướng tấn công: (i) tác động từ ngoài vào hay (ii) thâm nhập và chỉnh đốn từ bên trong.

Tác động từ ngoài nếu gián tiếp hay không triệt để, hiệu quả sẽ không nhiều và dẫn đến tình trạng người muốn chống tham nhũng là những người không bao giờ tham nhũng, còn người có thể tham nhũng thì vẫn tiếp tục tham nhũng.

Continue reading Gửi các bạn trẻ có lý tưởng về một Việt Nam không tham nhũng

Cầu vồng mấy sắc?

Nếu mình hỏi như vậy, hẳn nhiều bạn sẽ nghĩ ‘Ồ, cầu vồng 7 sắc rõ quá mà”. Câu trả lời không sai, nhưng nếu có một người khác trả lời “Cầu vồng có 10 sắc” hay “Cầu vồng có 1000 sắc” hay “Cầu vồng có ti tỉ sắc” cũng không sai luôn. Vậy câu trả lời đúng là gì?

Theo Wikipedia, cầu vồng là “hiện tượng tán sắc của các ánh sáng từ mặt trời khi khúc xạ và phản xạ qua các giọt nước mưa”. Màu sắc của cầu vồng là một dải quang phổ và với mắt thường thì chúng ta nhìn thấy được 7 màu rõ nhất là đỏ, da cam, lục, lam, chàm, tím. Trong thực tế không có một khoảng nào đó tách biệt giữa màu đỏ và da cam hay giữa màu da cam và màu lục. Giữa hai màu này là một màu trộn của chúng, mà khi phân tích kĩ thì sẽ là hàng chục, hàng trăm … các màu trộn giữa hai màu này nhưng sắc thái khác nhau. Cho nên bạn có thể nói cầu vồng có 7 màu hoặc n màu, đều đúng. Có điều nếu là mắt thường thì chúng ta chỉ phân biệt 7 màu là rõ nhất. Thậm chí đôi lúc chúng ta chỉ thấy 2 hoặc 3 màu của cầu vồng.

Continue reading Cầu vồng mấy sắc?

Cầm tay cha về nhà

Chào các bạn,

Câu chuyện dưới đây đọng lại trong mình một hình ảnh rất đẹp:

Buổi chiều, sau khi tòa lâu đài cát bị sóng cuốn đi, cậu bé thu nhặt các dụng cụ và nắm tay cha về nhà…

Và mình chợt cảm thấy tại sao một phần lớn nhân loại cần Jesus: để những người lớn có một người cha để nắm tay về nhà những lúc như vậy, để những người lớn giữ được tâm hồn trẻ thơ.

Khi còn nhỏ, mình có một tâm lý bố mẹ là chỗ dựa, chỗ trú ẩn an toàn. Những khó khăn chỉ để mình cố gắng hơn, còn mọi chuyện cuối cùng đã có bố mẹ – chắc chắn mình luôn an toàn.

Continue reading Cầm tay cha về nhà

Mỗi chúng ta là một phần của tổng thể

Chào các bạn,

Mỗi khi nói về thay đổi tư duy hay hành động, ví dụ như không vứt rác bừa bãi, xếp hàng ở nơi  công cộng để làm gương cho những người khác, người Việt hay phủ nhận bằng câu nói “Ôi giời, một mình mình thì làm được gì”. Chúng ta thường nghĩ rằng bản thân chúng ta là quá nhỏ bé trong một xã hội rộng lớn (dù là “xã hội” theo nghĩa hẹp chỉ là nhóm 2-3 người) và trở nên rất thụ động trong việc thay đổi thói quen. Mặt khác, chúng ta có xu hướng mong chờ một vài hay nhiều cá nhân khác thay đổi và bắt chước theo và có một niềm tin mãnh liệt rằng “một con én không làm nên mùa Xuân”. Tất nhiên, một con én không làm nên mùa xuân có nghĩa là nhiều con én sẽ làm nên mùa Xuân. Vậy ai sẽ là con én đầu tiên đây nếu như ai cũng chờ các con én khác?

Continue reading Mỗi chúng ta là một phần của tổng thể

Biết nói sao đây?

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã biết vụ án Nguyễn Đức Nghĩa giết cô bạn gái một cách rất man rợ, và bị tòa tuyên án tử hình. Mới đây tòa phúc thẩm Hà Nội đã phán quyết giữ y án tử hình.

Mình không thích án tử hình bao giờ, nhưng đó không phải là điểm mình muốn nói đến. Điểm làm cho mình nhức nhối là bà mẹ của Nghĩa. Đây là một người phụ nữ yết ớt cả đời chỉ biết làm nội trợ và lo cho chồng con. Đùng một cái bà có tin con trai rất tử tế và hiền dịu của mình phạm án sát nhân rất dã man, đối diện án tử hình. Rồi chồng bà chạy đáo để lo “chạy” cho con, bị đụng xe trên đường đi mượn tiền lo án phí, và qua đời. Và bây giờ đứa con trai sắp sửa bị tử hình. (Xem hai bài báo dưới đây)

“Giờ tôi mất hết rồi… Không biết còn ai đau khổ hơn tôi nữa không? Không biết tôi còn có thể sống tiếp được nữa không?”.

Continue reading Biết nói sao đây?

Ấn tượng đầu tiên

Chào các bạn,

Có lẽ là tất cả mọi chúng ta đều quen với khái niệm ấn tượng ban đầu (the first impression)–ấn tượng đầu tiên chúng ta có về một người thường là ấn tượng rõ ràng nhất và mạnh nhất về người đó. Nghĩa là dù sau này ta có những ấn tượng khác về người đó, thì ấn tượng ban đầu vẫn có thể ảnh hưởng rất mạnh đến tư duy của ta. Nếu ấn tượng đầu tiên mà đẹp thì ta có khuynh hướng nghĩ đẹp về người đó; hoặc ngược lại, ấn tượng xấu cũng vậy.

Continue reading Ấn tượng đầu tiên

Support – Nhân ái bằng hành động

Chào các bạn,

Tiếng Anh có một từ rất hay là “support” mà ta có thể tạm dịch sang tiếng Việt là “nâng đỡ, chống đỡ, hay hỗ trợ” nhưng chẳng có một từ tiếng Việt nào mang hết được tinh thần của từ tiếng Anh.

Trước hết support có nghĩa là chống đỡ, như sườn nhà là support cho căn nhà, và các cột nhà chính là support chính.

Trong mỗi cuốn phim có một nam tài tử chính là main actor, và nữ tài tử chính là main actress. Mỗi tài tử chính có một hay hai supporting actor hay actress. Support đây có nghĩa là hỗ trợ, làm cho vai chính nổi lên.

Quân đội đang lâm trận thì có các lực lượng support phía sau lo thực phẩm, vũ khí, y tế, vận chuyển‎… Và quân đội cần có support của nhân dân thì mới có thể thắng trận. Tức là support vừa có nghĩa là support vật chất vừa là support tinh thần.

Continue reading Support – Nhân ái bằng hành động

Quá gần để thoải mái

Chào các bạn,

“Quá gần để thoái mái” là dịch cụm từ “too close for comfort”. Người ta nói đến một đàn nhím tụm lại gần nhau trong mùa đông cho ấm. Nằm xa nhau thì lạnh, xích lại gần nhau quá thì đâm nhau. Các chú nhím bèn xích tới xích lui một lúc để tìm ra được khoảng cách tối ưu, đứng ở mức gần nhau nhất nhưng gai không đâm nhau. Đó là khoảng cách gần gũi thoải mái. Gần hơn vậy thì too close for comfort.

Continue reading Quá gần để thoải mái

Cô ấy nghĩ gì nhỉ?

Chào các bạn,

Sáng thứ tư chàng viết cho nàng một email mời đi ăn vào tối thứ bảy. Chờ cả ngày thứ tư, thấp thỏm, chẳng thấy trả lời. Trằn trọc cả đêm. Ngày thứ năm phập phồng, cũng chẳng thấy gì. Lại lăn lộn một đêm nữa. Mắt đã thành mắt nữ hoàng Cleopatra. Sáng thứ sáu mở mailbox lại chẳng thấy gì. Cứ phải kiểm tra mail từng phút… Trong suốt thời gian đó, bắt đầu từ lúc gửi email hôm thứ tư, hàng loạt câu hỏi cứ lãng vãng trong đầu đêm ngày, không ăn không ngủ không làm gì được: Cô ấy nghĩ gì nhỉ? Cô ấy có vui không? Hay là cười và delete? Hay là cau mày và delete? Sao lại chẳng nói gì nhì? Ít ra nếu không ừ thì cũng trả lời “không” chứ? Cô ấy có xem thường mình không nhỉ? Có bực mình không nhỉ?

Continue reading Cô ấy nghĩ gì nhỉ?