Tag Archives: trà đàm

Điểm nhẹ một huyệt, tê liệt cả tứ chi

 

Chào các bạn,

Nếu đọc truyện kiếm hiệp chắc các bạn đã biết các cao thủ điểm huyệt rất nhẹ vào một huyệt đạo nào đó trong người là đối thủ tê liệt cả tứ chi, chẳng nhúc nhích gì được. (Phải nói đến truyện kiếm hiệp, vì sự thật ngoài đời không được như vậy. Hỏi các quý‎ vị đã học võ lâu năm thì biết).

Dù sao đi nữa thì các huyền thoại về điểm huyệt có một sự thật tương tự trong đời sống ta. Mỗi người chúng ta chỉ cần bị thương hay bị đau một nơi nào đó là có thể tê liệt cả tứ chi—nhức đầu hơn nặng một tí là nằm liệt, đau bụng nặng một tí là nằm rên, một hạt cát nhỏ xíu rơi vào mắt là nằm la liệt, đạp một gai vào chân là nằm…

Continue reading Điểm nhẹ một huyệt, tê liệt cả tứ chi

Đạo đức và liêm sỉ Việt Nam đi đâu? Ta phải làm gì?

Chào các bạn,

Dưới đây là loạt bài trên Sài Gòn Tiếp Thị, về hình ảnh một chiếc xe chở dưa hấu bị lật và nhiều người dân tranh nhau cướp đưa hấu thay vì giúp người bị nạn, cùng với những phản hồi đầy bức xúc của độc giả.

So sánh tác phong đó với tác phong của người Nhật trong vụ Tsunami vừa qua, nhất là em bé Nhật 9 tuổi, ta cần phải tự hỏi thẳng chúng ta một số câu hỏi khó:

1. Tại sao người Việt Nam số đông lại hành động không nhân ái, không đạo đức, không liêm sỉ như thế?

2. Đó có phải là vì đạo đức của chúng ta đã sụp đổ tận nền tảng không?

3. Điều gì đã làm cho đạo đức chúng ta sụp đổ đến như vậy?

4. Câu hỏi quan trọng nhất: Chúng ta phải làm gì, chúng ta phải làm gì, chúng ta phải làm gì để nâng cao đạo đức và liêm sỉ của người Việt?

Mến,

Hoành

Đừng làm mất mặt người Việt thêm nữa!

SGTT.VN – Choáng váng trước hình ảnh cướp bia, cướp dưa hấu… khi người khác gặp nạn, bạn đọc đặt câu hỏi: Đâu rồi đạo đức, liêm sỉ? Đâu rồi tinh thần tương thân tương ái của người VN? Tại sao không nghĩ đến người bị nạn…Đừng làm mất mặt Việt Nam thêm nữa!

Sau tin “Kẹt xe trầm trọng vì hàng ngàn người đổ ra đường nhặt bia”, “Đổ xô ra quốc lộ “hôi” dưa hấu gây kẹt xe”, bạn đọc SGTT gửi đến tòa soạn bài viết Đã không giúp người bị nạn, còn lao vào hôi của. Bài viết này đã nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi gửi đến tòa soạn bày tỏ sự bức xúc trước hành động phản cảm, nhẫn tâm, ăn cướp mồ hôi nước mắt của người gặp nạn… Chúng tôi xin tổng hợp một số ý kiến phản hồi nổi bật.

“Cướp” chứ không phải “hôi của”

Không giúp chủ xe chất gọn dưa lại thì thôi, cớ sao lại “cướp” mồ hôi nước mắt của người đang gặp nạn? Ảnh: N.V

Công an địa phương nên can thiệp để bảo vệ tài sản của người bị nạn. Hành động như trên gọi là ăn cướp, mà luật pháp nước ta cũng có quy định về khoản này. Tội danh ăn cướp phải bị trừng trị, nhẹ thì phạt tiền, nặng thì ngồi tù đếm lịch. Tôi nghĩ bắt những người ăn cướp kia không khó. (Lê Anh)

Continue reading Đạo đức và liêm sỉ Việt Nam đi đâu? Ta phải làm gì?

Giáo dục tự tin và sáng tạo

Chào các bạn,

Nền giáo dục của chúng ta nói chung là nền giáo dục dạy ta mất tự tin. Đó là giáo dục dạy người trẻ rập khuôn theo các kiến thức, kết luận, tư duy, giá trị, lý thuyết, chủ nghĩa… mà người lớn, đôi khi chỉ một thiểu số người lớn, cho là đúng. Một nền giáo dục như thế không thể tạo ra người tự tin và sáng tạo.

Tự tin có nghĩa là chính mình phải tìm con đường và tự chon đường cho mình. Sáng tạo là tìm được và chọn được con đường mới cho mình. Tự tin và sáng tạo luôn đi đôi với nhau. Không thể có sáng tạo nếu ta không tự tin.

Continue reading Giáo dục tự tin và sáng tạo

Cô giáo giữa sân trường

Chào các bạn,

Hãy nhìn một sân trường cấp I trong giờ chơi. Các em chạy nhảy nô đùa la hét inh ỏi. Các thầy cô đi thong thả trong sân, có thể thỉnh thoảng nói chuyện với một em, nhìn các em vui chơi, nếu có vấn đề như hai em đánh nhau, cô thầy chạy ngay đến can thiệp dạy bảo. Đôi khi một em có thể ném bóng thế nào đó mà đến ngay trên đầu cô giáo, và em lính qu‎ý‎nh xin lỗi, sợ bị cô rầy, nhưng thường là cô nhịn đau mìm cười và nói “Không sao đâu.”

Cô giáo giữa sân trường có tác phong của người có trách nhiệm trong sân trường và giữa các em, rất khác với tác phong của các em trong sân chơi, và cũng rất khác với tác phong của thầy cô ở những nơi khác mà thầy cô không cảm thấy mình có trách nhiệm.

Continue reading Cô giáo giữa sân trường

Hình ảnh tự tin số một

Chào các bạn,

Mình sẽ kể với các bạn về hình ảnh tự tin số một trên thế giới, và mình tin là sau khi nghe xong các bạn sẽ đồng ‎ý với mình đó là hình ảnh tự tin số một.

Đó là hình ảnh “Phật ta” trong Kinh Vô Lượng Thọ Phật.

Đây là kinh trì tụng thường xuyên của Tịnh độ tông của Phật giáo. Các bạn đã đọc 101 Truyền Thiền Bình Giải rồi thì thấy trí tuệ sâu thẳm của các Thiền sư của Thiền tông, Phật giáo. Thiền tông là để cho các bậc có căn cơ trí tuệ. Nhưng Tịnh độ tông là để cho tất cả mọi người, từ người rất cao minh về trí tuệ cho đến người rất lờ đờ lận đận về trí thông minh.

Continue reading Hình ảnh tự tin số một

Tâm bình đẳng – Yêu người vô điều kiện

Chào các bạn,

Tâm bình đẳng, còn gọi là tâm không phân biệt, là khái niệm trung tâm của triết học Phật gia. Tâm bình đẳng là tâm Phật, xem tất cả mọi thứ trên đời như nhau, như ta đọc trong Bát Nhã Tâm Kinh—sắc bất dị Không, Không bất dị sắc (sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác sắc), và tất cả mọi thứ đều là “Không” (chư pháp Không tướng).

Và tâm bình đẳng, tâm không phân biệt, chính là “Xả” (uppekha), một trong “bốn tấm lòng vĩ đại” (tứ vô lượng tâm) mà tất cả chúng ta đều quen thuộc–từ, bi, hỉ, xả.

Vì chúng ta có tâm bình đẳng, tâm không phân biệt, nên ta có thể có từ tâm với tất cả mọi chúng sinh, không phân biệt chúng sinh nào, như trong Kinh Từ Tâm.

Continue reading Tâm bình đẳng – Yêu người vô điều kiện

Làm việc với người Việt

Chào các bạn,

Là người nước ngoài, tìm hiểu văn hóa bản địa để hòa nhập là chuyện đương nhiên. Nhưng người Việt chúng ta cũng có nhu cầu tìm hiểu về văn hóa Việt, nhất là những người có nhiều trải nghiệm ở nước ngoài, va chạm với nhiều nền văn hóa khác nhau.

Một du học sinh hoặc một Việt kiều, sống ở nước ngoài nhiều năm, sẽ đứng trước một bài toán khó: sống ở nước ngoài đã quen (hơn nữa là thích) cách làm việc của họ rồi, làm thế nào để quen được với cách làm việc của người Việt mình đây. Đây cũng là một câu hỏi của chính bản thân mình.

Làm việc với người Mỹ chẳng hạn, sẽ cực kì dễ chịu khi mà mình biết một số nguyên tắc của họ: đúng giờ, tôn trọng tính cá nhân, tôn trọng công việc nhóm, hướng tới kết quả (result-oriented), suy nghĩ tích cực (không mấy khi phàn nàn mà luôn nhìn thấy cái tốt, tích cực trong mọi vấn đề), hài hước (nhưng không nói chuyện bậy). Người Mỹ thẳng thắn, không bao giờ để bụng chuyện gì, nói xong là thôi. Thậm chí đồng nghiệp cùng công ty hoặc nhóm làm việc có thể cãi nhau như hai kẻ thù không đội trời chung, ấy thế mà xong việc ngày mai lại “Hi, how are you” và rủ nhau đi uống cà phê như thường.

Continue reading Làm việc với người Việt

Gần đèn thì sáng

Chào các bạn,

Ai trong chúng ta cũng đã biết “gần mực thì đen, gần đền thì sáng”. Câu này khoảng 4,5 tuổi gì đó ta đã thuộc nằm lòng. Mẹ dạy như thế để “chọn bạn mà chơi”.

Nhưng mẹ đã chưa bao giờ dạy rằng con phải là đèn cho chúng nó học. Cho nên chúng ta lớn lên chạy theo những cây đèn khác, mà ít khi nghĩ về mình như là một ngọn đèn của thế giới.

Continue reading Gần đèn thì sáng

Bạn có quan tâm không ?

 
Chào các bạn,

Đọc đề bài xong, đương nhiên là các bạn tự động hỏi: “Quan tâm về cái gì ?” Câu hỏi là, “Bạn có quan tâm đến… không ?” và các bạn có thể tha hồ điền vào chỗ trống bất kì điều gì.

Và như vậy thì đương nhiên câu trả lời của các bạn sẽ là: “Đương nhiên là tôi có quan tâm đến…” Ai mà lại chẳng quan tâm về điều gì đó, về một người nào đó trên đời !

Vậy, bạn làm gì với quan tâm đó ?

Và đây chính là mấu chốt của vấn đề của chúng ta. Chúng ta ai cũng có vài mối quan tâm về điều gì đó và về ai đó. Và đương nhiên là các mối quan tâm đó thúc đẩy chúng ta làm gì đó, có một thái độ nào đó, đối với những điều ta quan tâm.

Continue reading Bạn có quan tâm không ?

Lấy khác nhau làm chuẩn ?

 
Chào các bạn,

Các bạn có biết là con người chúng ta thường lấy cái khác nhau, cái người khác ta ta khác người, để làm tiêu chuẩn sống không?

Lịch sử thế giới bao nhiêu nghìn năm cho thấy cái khác nhau rõ nhất là màu da đã được tận dụng triệt để. Dân da đen đã bị khinh bỉ khắp mọi nơi trên thế giới và đã bị bắt làm nô lệ nhiều thế kỷ. Dân da vàng xem da trắng là “quỷ trắng”. Dân da trắng xem mọi màu da khác là ngu dốn man dã hơn mình.

Continue reading Lấy khác nhau làm chuẩn ?

Yêu người vô điều kiện vòng vòng

Chào các bạn,

Câu quan trọng nhất trong Thánh Kinh Ki Tô Giáo (Bible) là: “Vì Thượng đế quá yêu thương loài người, nên đã cho đi con một duy nhất của Ngài, vậy người nào tin vào con của Ngài sẽ không hư mất nhưng sẽ có cuộc sống vĩnh cửu.” (For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life. John 3:16). “Con một duy nhất” của Thượng đế ở đây là Giêsu (hay Giêsu Krist, hay Giêsu Kitô). Krist, Kitô hay Christ trong tiếng Anh, là Đấng Cứu Thế.

Nhưng “cuộc sống vĩnh cửu” (eternal life) là gì? Nhiều người Ki Tô giáo vẫn nghĩ rằng đó là cuộc sống vĩnh viễn trên Thiên đàng, một thế giới an lạc vĩnh cửu, khác thế giới ta đang sống. Tin vậy thì cũng được, chẳng khác với Phật tử tin vào thế giới Tây phương tịnh độ của Phật Adiđà.

Nhưng ở mức độ triết lý và siêu tâm lý, thì ta lại thấy một câu trong Thánh Kinh giải thích “cuộc sống vĩnh cửu” thế này: “Vâng, đây là cuộc sống vĩnh cửu: là họ biết Ngài, Thượng đế thật duy nhất, và Giêsu Krist, người Ngài đã sai đi.” (Now this is eternal life: that they know you, the only true God, and Jesus Christ, whom you have sent. John 17:3).

Continue reading Yêu người vô điều kiện vòng vòng

Tôi già rồi ?

Chào các bạn,

Mình chưa bao giờ nghe ai nói câu “Tôi già rồi” mà có âm hưởng tích cực. Dù người nói là 30, 40, 50, 60 hay 70 tuổi, thì câu nói đó luôn luôn có một nghĩa rút lui, thua cuộc, bỏ cuộc—tôi không hăng say thế nữa, không năng động thế nữa, không siêng năng thế nữa, không nhanh lẹ thế nữa, không lý tưởng thế nữa…

Nếu thêm tuổi đời mà thêm kinh nghiệm, thêm chín chắn, thì chẳng ai nói “tôi già rồi”, mà chỉ nói “tôi gặp chuyện này nhiều lần rôi”, “tôi đã kinh nghiệm nhiều về việc này”, “tôi đã từng trải qua nó rồi”…

Nhiều cô cậu mới 30 mà đã “tôi già rồi”. Bỏ cuộc chi sớm vậy?

Continue reading Tôi già rồi ?

Tình nghĩa là gì?

Chào các bạn,

Chúng ta rất quen thuộc với từ “tình nghĩa”—tình nghĩa bạn bè, tình nghĩa thầy trò, tình nghĩa anh em, tình nghĩa vợ chồng, tình nghĩa cha con. Nhưng nếu phải dịch ra tiếng Anh thì có lẽ từ giản dị nhất để dịch là “relationship”, dịch ngược trở lại tiếng Việt là “liên hệ”, tức là, hỡi ôi, cả “tình” lẫn “nghĩa” đã biến mất trong tiến trình dịch. Chữ tiếng Anh khác, sâu hơn một chút là “bond, bonding”—father-son bond, brotherhood bond… Nhưng bond là nói về khắng khít, keo dính, hơn là “cảm xúc” và “nghĩa vụ”.

“Tình” thì dễ hiểu rồi. Đó là phần xúc cảm của con tim. “Nghĩa” là “nghĩa vụ”, các trách nhiệm chúng ta có với nhau trong liên hệ với người khác. Nghĩa vợ chồng thì có nhiệm vụ của vợ và chồng đối với nhau. Nghĩa bạn bè, nghĩa thầy trò… cũng đều như thế.

Continue reading Tình nghĩa là gì?

Tập trung vào tinh yếu môn học

Chào các bạn,

Muốn phát triển một môn học nào cao độ, chúng ta phải biết tinh yếu của môn học đó là gì, và tập trung tư duy và năng lực vào đó thì mới phát triển được. Ví dụ: Nhạc, tinh yếu của nhạc là “tai nghe và cảm xúc”–người học nhạc phải có tai rất bén nhạy để có thể nhận ra sự khác biệt tế nhị của mỗi âm thanh, và phải có cảm xúc bén nhạy để có thể cảm được cảm xúc trong mỗi nốt nhạc, và để tìm cách trình bày cảm xúc đó qua âm thanh. Người học võ thì tinh yếu là “bình tâm” và “vận tốc”–bình tâm để biết tính toán, vận tốc để người không thể đánh trúng mình mà mình có thể đánh trúng người. Học vẽ thì tinh yếu là “mắt nhìn và cảm xúc”—nhìn phải thấy được sự quân bình, hòa hợp và cảm xúc của màu sắc và đường nét, và biết cách kết hợp màu sắc và đường nét để diễn tả cảm xúc của mình.

Continue reading Tập trung vào tinh yếu môn học

Hãy thay đổi thế giới của bạn

Chào các bạn,

God’s Eye của bộ lạc da đỏ Huichol

Chúng ta đi qua cuộc đời với rất nhiều điều ta không vừa lòng, không ưa, không thỏa mãn—từ những thiếu kém của chính mình, đến rác rến ngoài đường, tội ác chung quanh, bất công xã hội… Và đương nhiên là ta dùng cả đời ta để thay đổi, cải thiện chính ta và thế giới quanh ta. Và lâu lâu ta lại nổi điên, hò hét cách mạng, thanh trừng, lật đổ, ly dị, ly khai… đập đổ thế giới cũ để tạo nên một thế giới mới tốt đẹp hơn. Và đại đa số chúng ta sau nhiều năm thử thách, lý tưởng, hò hét, stress, ta bỏ cuộc, chán ngán vì làm mãi mà cuộc đời chẳng tốt lên, và thân thì mệt, tâm thì stress. Cuộc đời nó vậy.

Nhưng các bạn, sống như thế là sống như con lật đật. Lật đật hết cái này đến cái kia, stress cả đời, mà chẳng được gì cả.

Continue reading Hãy thay đổi thế giới của bạn