Tag Archives: Thơ

Điều em biết

Em biết chẳng bao giờ vì em
Anh chịu bỏ thói quen vẫn giữ
Em biết lời ngọt ngào tình tự
Anh nói thay nỗi khao khát của anh.

Em biết sau giây phút ngọt lành
Anh mãn nguyện chìm sâu giấc ngủ
Chẳng bận tâm vấn vương tư lự
Trằn trọc nơi em…

Em biết mình là bến bờ hiền
Anh dừng nghỉ rồi ra đi khát khao biển cả
Em biết chỉ lúc đối đầu giông tố
Anh chợt nhớ về em nơi bãi cát mềm.

Em vẫn đón anh với vòng tay dịu êm,
Nhẹ nhàng xoa nếp nhăn vầng trán
Nhẹ nhàng hôn nét quầng mi mắt
Bởi em biêt yêu-
Cả sự ích kỷ của anh!

Phan Bích Thiện
Hungary

The Sun – Mặt Trời

* To You, Danny


The Sun

I go to the west
And you say I am the sun

Why do you cry…?

To be the sun,
Of course I will appear
in the dawn from the east

I will be present, on time, my dear
How can I forget you and our country

But to come back home and you
I have to see and go straight the west

Vivian

.

Translation into VietNamese

MẶT TRỜI

Anh đi về phía tây
Và em gọi anh là mặt trời

Sao em khóc…?

Là mặt trời
tất nhiên anh sẽ đến trong bình minh
ở phương đông

Anh sẽ đến, đúng hẹn, em yêu
Sao có thể quên em và quê hương

Nhưng để trở về với quê hương và em
Anh phải nhắm phía tây thẳng bước

Vivian
12:02pm Saturday 27 December, 2009

Gỡ đêm

Từng đêm dài đối diện chính mình
Bóc gỡ vữa vôi
cả ngàn mảnh vỡ
đẫm màu mạnh mẽ
bản lĩnh
nghị lực phi thường
lả tả
rơi

Thịt da ấm mềm
Phát lộ
Đòi một vòng tay ôm xiết
Đắm đuối
Không lời

Nước mắt đâu cần định nghĩa
Yếu đuối không sợ ai cười
Thoả thích khóc
Cho mình
thôi nhé
mình ơi !

Dù sao cũng không hụt chân vào khoảng trống
Vô hồn
Nỗi buồn từ đáy rỗng
Phun trào hoả diệm sơn

Sáng mai rạng rỡ mặt trời
Lại sơn phết
Pha màu cẩn thận
Gói kín thịt da
Xiêm áo lượt là
Mủm mỉm trước gương mấy bận
Tươi tắn lên đường
Phi thường bản lĩnh nghị lực
Đời vui

Sâu thẳm đêm đêm
Ôi đêm khêu gợi
Tự tay gỡ
Lả tả
Mờ tỏ phận người

Hoàng Thiên Nga

Không Thấy

Đêm qua trong giấc mơ dài
Em thấy mình đi chơi biển
Sóng trắng dịu dàng quyện ôm
Sóng mềm mơn man mơn man

Em còn thấy mình lên đồi
Thông xanh xanh ngời lối sỏi
Vi vu vi vu ngân ru
Bài ca ngọt ngào xưa xa

Trong mơ em không thấy anh
Chỉ toàn những ai xa lạ
Tỉnh giấc lòng buồn tự hỏi
Em quên anh thật rồi sao.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Mơ Xưa

Mệt mỏi với những ngày áp thấp
Ta lãng quên ta trong bận bịu giả vờ
Thoảng hoặc tim mình lên tiếng gọi
Ta úp mặt vào chiều lơ ngơ, lơ ngơ…

Xa lăng lắc những buổi chiều dấu ái
Đôi môi nào hồng, mái tóc nào xanh
Để run rẩy một dòng tin ái ngại
“ Bé đây mà! Lạ hoắc phải không anh?”

Rạng vỡ một con đường, rụng vỡ một mùa trăng
Dòng suối nhỏ khóc lời xưa róc rách
Chạy trốn đến mệt nhoài những lời thóc mách
Hạnh phúc nào hao khuyết phía bên kia!

Con chim lìa nguồn mải miết ăn xa
Mùa trốn rét cánh tìm về chấp chới
Ta hát mãi lời cây đa mong đợi
À ơ ru người! À ơ ru ta!

À ơ!
Đêm qua ta nằm mơ
Ta theo ta về mùa trăng xưa con đường cũ
Con đường dài như chữ y… Qua rồi giấc ngủ
Hồn như ai vá khâu!

Nguyễn Tấn Ái

Khúc thánh ca tình yêu

Chiều đang mưa bỗng dưng nắng
Mùa xuân chỉ có hoa giấy
Thiếu một nơi cư ngụ
Nắng như lửa trên đầu
Chiếc xe bóng lộn bay
Thèm ăn một cây kem nhịp cầu qua
Quán cà phê tấp nập
Bên anh mà sợ anh đi mãi
Em đánh rơi niềm tin ngây dại
Mang theo tội lỗi của ngày không mặt trời
Của ngày không gặp gỡ
Của ngày phiên chợ tan
Tự do như con sóng
Như gió
Như mây
Lòng tin đây
Anh dâng này
Em có biết
Như ân huệ cuối cùng
Mẹ cha đã tướt bỏ
Anh em đã từ bỏ
Cây ớt vườn nhãn đám ruộng ao cá cũng tướt đi
Những con tôm đã chết còn nhảy
Mùa xuân không còn trên làn tóc rối
Lang thang ở chân trời hôm nay
Chân trời rộng như một chiếc bát trắng phau
Đêm nằm trên ghế
Mang đến cho em lòng tin hôm nay và chỉ hôm nay
Con đường phía trước
Vài con bướm những tà áo trắng những cô thôn nữ cánh đồng lúa chín
Nối đuôi về thành phố
Chắc là em sẽ thấy
Bày đặt
Những nhấp nháy
Những enter
Những delete
Và anh
Ctrl z đây.

Bùiminhvũ 1-10-2009

Quê Hương trường ca – Đoạn 3

Khi sầu ùn lên trong mắt em buồn
Khi đỉnh hồn em như đã tắt đi ngọn lửa
Khi hoài vọng sắp nói lời giã từ bên cánh cửa
Khi mi em khép lại với tiếng thở dài
Khi nửa người em chết đi cùng nỗi khổ chôn vùi
Khi cánh cổng tha phương nặng nề đóng lại
Là em về quê hương
Là em
về
quê hương.

Quê hương đêm em đi tưởng không nhìn thấy lại
Tưởng không còn nhìn thấy nữa bao giờ sau năm năm xa
Năm năm xa với lao lung nước mắt đợi chờ
Năm năm xa với hồn đau nung đỏ
Với trái tim loang lổ
Năm măm xa…

Hôm nay trở về
Em run lên với niềm vui thầm kín
Với buồn đỏ chín
Như đứa con trở về sau ngày tháng đi hoang
Lãng phí tuổi đời nay trở lại quê hương
Hai tay trắng với mảnh hồn rách nát
Đứng sững trước cửa nhà mình như người từ cõi chết
Em trở về quê hương.

Quê hương
Quê hương đây rồi sao như là không phải quê hương
Sao mỗi khuôn mặt quen thân bỗng chốc hóa xa lạ
Tiếng nói câu cười quen thuộc quá
Sao lại xa như có cả không gian
Con mương nhỏ còn quen, mùi rạ cháy chưa quên
Gió và nắng vẫn còn trong niệm tưởng
Sáu đỉnh Chàbang chong mắt bên trời sừng sững
Cuộc sống lặng lẽ đi như tự thuở nào
Con đường cũ buổi trưa hè như mới hôm nao
Vẫn trần mình lũ trẻ con thả diều bay nắng
Hàng me cũ trường làng còn rũ buồn trong trưa lặng
Sao lại xa như có cả thời gian.

Hôm nay về với nước mắt chảy dài
Em nhìn quê hương – quê hương nhìn em, thầm lặng
Trên vầng trán chờ đợi đã hằn sâu. Im lặng
(Ngôn ngữ thành thừa nơi xứ cô đơn)

Ôi quê hương!
Ngày em về quê hương ôm em như chưa từng có em
Như quê hương có em lại rồi sau tháng ngày lưu lạc
Quê hương mãi dõi em đến tận cùng trái đất
Quê hương cho em sức mạnh bàn chân
Sức mạnh của con tim trong, cánh tay trần
Đứa con quê hương đi tìm quê hương – lang bạt
Đi tìm quê hương đứa con nay trở về trong nỗi khát
Cúi xuống ghì ôm quê hương như là chưa từng có quê hương

Inrasara

Lời khấn nguyện

Hỡi vị thần Mặt trời
hãy ban cho tôi
luồng ánh sáng chói ngời từ tâm thức
Hãy thắp cho tôi ngọn lửa
Từ trái tim u tối, cuồng mê
Cho tôi đủ sức xua tan
Những đố kỵ, tị hiềm
Những nhỏ nhen, toan tính
Những lạnh lẽo, thâm trầm
Để trái tim tôi thoát khỏi ngục tù
Bừng nở những tế bào cảm xúc

Hỡi vị thần Gió
Đã từng chu du suốt khắp toàn cầu
Xin hãy mang đến cho tôi
Những hương hoa thơm ngát của núi rừng
Những âm vang từ lớp lớp sóng ngoan cường giữa dòng biển cả
Cho buồng phổi tôi mạch sống căng tràn

Hỡi vị thần Mặt trăng
Hãy rót cho tôi những tia sáng dịu dàng, huyền nhiệm
Hãy kể cho tôi nghe
Những câu chuyện thần tiên của các vì tinh tú
Cho tôi thanh thản trải tấm lòng mình
Giữa lòng trời rộng mở
Không chút hồ nghi
Không chút ngại ngần

Hỡi những cơn mưa đầy khát vọng
Xin hãy tưới mát tôi
Cho mầm xanh trỗi dậy
Trên nước mắt – nụ cười

Hỡi những Đấng quyền linh tối thượng
Hãy cứu giúp tôi
Mở toang trái tim
Bật khóa tâm hồn
Giữa tình người rất thật

Đàm Lan

Nói với mình

Này quả gấc chín đỏ
Thắm tươi viên mãn không trung
Vô tình thế
Lá xanh một thuở
đã
vì ngươi
tàn úa
rưng rưng

Này đóa hồng tung cánh
Khéo bày kiêu hãnh sắc hương
Vô tình thế
thân gai đỏng đảnh
đền đáp chi
Rướm máu kẻ chăm vườn

Và Em
Tóc dài da trắng
Mắt đêm uẩn ức xa xôi
Vô tình thế
có nghe
thời gian điểm
từng
phút giây
lên
nhàu nát
đời
tôi

Hoàng Thiên Nga

Tên em

Anh viết tên em lên làn mây trắng
Mây bay về cuối trời
Anh viết tên em lên dòng sông mùa đông
Dòng sông trôi về biển cả
Anh viết tên em lên chiếc lá
Lá rụng về cội
Anh viết tên em vào tim
Máu chảy ra ngoài cơ thể
Anh viết tên em vào thơ
Tên em vào thơ
Thơ
Anh viết
Tên em
Em.
E
M.

Bùiminhvũ. 8-2009

Tình Khúc Tháng Giêng

Tháng giêng về qua ngõ nhà ai
Em đỏng đảnh nắng mưa bất chợt
Nắng lúng liếng sao chẳng nhìn ai hết
Mưa dùng dằng gởi nhớ về đâu?

Sắc vàng mai, màu đỏ thắm hoa đào
Em lộng lẫy áo xiêm giờ tình tự
Rượu chưa uống đã mềm môi cô lữ
Đêm nguyên tiêu trăng nước cũng đa tình.

Tóc mai nào không đợi nổi Thanh Minh
Vương vào gió, vướng vào cung nỗi nhớ
Em đừng trách sao ta còn bỡ ngỡ
Sắc xanh nào hứa hẹn một ngày mai?

Em trở về huyền diệu đến Liêu Trai
Trong duyên dáng chứa bao điều khó hiểu
Hỡi mưa nắng còn hờn ghen nũng nịu
Đã thương nhau xin chín bỏ làm mười.

Đã qua rồi thuở vụng dại đôi mươi
Sao cứ khát một tình yêu sét đánh
Vẫn biết rõ là em đỏng đảnh
Mai mốt rồi em cũng sẽ giêng hai!…


Lê Tấn Hiền

Em Và Bông Tuyết

Em ra đường, nắng nung vỉa hè
Mồ hôi ướt đầm lưng áo,
Em đi tìm bông tuyết rơi!
bên khung cửa kiếng rực sáng
với những hàng chữ không quen.

Hình như tuyết rơi giữa thành phố!
Em chộp lấy ước mơ!
Em mơ hồ hy vọng!
Em thèm không khí lạnh của bên kia khung cửa
và những món hàng giá đắt hơn cuộc đời.
Em đưa tay đón nhận chỉ trong mơ…
Bông tuyết chẳng hề rơi ,
giữa ngay thành phố,
chỉ tưng bừng sau cửa kính cao sang.
Mồ hôi ướt đầm lưng áo,
Em đi tìm bông tuyết rơi bên vỉa hè nắng cháy.


Phạm Lưu Đạt

Muộn

Sẽ chẳng bao giờ muộn
Khi tặng một niềm vui
Cho người mình yêu mến
Dù thật là nhỏ thôi

Nhưng bao giờ cũng muộn
Giọt lệ xót xa nhau
Lời cầu xin ân hận
Với vĩnh viễn muôn sau

Hãy trồng hoa giữa đời
Chờ chi ngày đắp mộ
Xin san sẻ cùng người
Đừng đợi khi thiên cổ …

Hoàng Thiên Nga

Xuân Về

Xuân về chim hót líu lo

Trên cành thiên tuế tự do yêu đời.
Sắc xuân lan tỏa nơi nơi
Khơi hồn thi sĩ ngát trời yêu thương.

Chúc nhau vạn sự cát tường
Gia đình hạnh phúc.Tôn đường vinh hoa.
Tương lai rạng rỡ vươn xa
Đồng thanh ta hát bài ca kết đoàn.


Hồng Phúc