Chào anh chị em,
Sáng nay mình đi chạy bộ. Trước khi chạy, mình thường mời Chúa chạy bộ cùng mình. Nhờ vậy mình chạy được tập trung hơn, hít thở sâu hơn và lắng nghe cơ thể sâu sắc hơn. Continue reading Phép lạ hằng ngày 149
Chào anh chị em,
Sáng nay mình đi chạy bộ. Trước khi chạy, mình thường mời Chúa chạy bộ cùng mình. Nhờ vậy mình chạy được tập trung hơn, hít thở sâu hơn và lắng nghe cơ thể sâu sắc hơn. Continue reading Phép lạ hằng ngày 149
Chào anh chị em,
Một sinh viên đại học thăm thiền sư Gasan và hỏi ông: “Đã bao giờ thầy đọc Thánh Kinh Thiên chúa giáo chưa?”

“Chưa, đọc cho tôi nghe đi,” Gasan nói.
Người sinh viên mở Thánh Kinh và đọc phúc âm Thánh Matthew: “Và tại sao lại lo áo quần? Hãy xem các bông huệ ngoài đồng mọc thế nào. Chúng không làm việc, không dệt vải, nhưng tôi nói thật với các bạn ngay cả vua Solomon trong tất cả vinh quang của mình cũng không mặc đẹp như các bông hoa đó… Đừng lo đến ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo cho nó.” Continue reading Không xa Phật vị – Not far from Buddhahood
Chào anh chị em,
Hôm qua, mình gặp một chuyện khiến mình buồn và xuống tinh thần. Vậy là mình lấy đoạn viết về Beatitudes (Hạnh Phúc Thật) trong Thánh Kinh ra đọc, như là cầu nguyện với Chúa. Đoạn này nằm trong Bài giảng trên đồi cao (The sermon on the mount) của Chúa Jesus. Continue reading Phép lạ hằng ngày 148
Chào anh chị em,
Shoun là một vị thầy Thiền Tào Động. Khi còn là học trò, bố của Shoun qua đời, Shoun phải chăm sóc mẹ.
Mỗi khi vào sảnh thiền, Shoun luôn luôn mang mẹ đi theo. Vì có mẹ đi theo, mỗi khi Shoun viếng một tu viện, ông không thể sống chung với các vị sư khác. Vì vậy Shoun xây một nhà nhỏ để lo cho mẹ. Shoun chép lại kinh sách, và thi ca nhà Phật, và nhờ đó nhận được ít tiền mua thực phẩm.

Khi Shoun mua cá cho mẹ, người ta chế giễu ông, vì người tu hành không được ăn cá. Nhưng Shoun không màng. Tuy nhiên, mẹ của Shoun thì buồn, thấy con mình bị cười chê. Cuối cùng bà nói với Shoun: “Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thành ni cô. Mẹ cũng có thể ăn chay được.” Bà thành ni cô, và mẹ con nghiên cứu chung với nhau. Continue reading Shoun và Mẹ – Shoun and His Mother
Chào anh chị em,
Mình có người bạn, cũng là học viên lớp yoga của mình. Mấy nay ba và mẹ bạn đều lâm bạo bệnh, phải nhập viện. Ba thì suy thận cấp độ 4, mẹ thì biến chứng tiểu đường ở mắt, bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật. Mình cũng có hay hỏi thăm tình hình sức khỏe ba mẹ bạn. Hôm nay, sau nhiều tuần chăm sóc sức khỏe ba mẹ trong bệnh viện, bạn nhắn mình một câu: “Anh Ngọc làm nghề y, suốt ngày nghe mọi người báo bệnh, là phải giữ năng lượng rất vững ha anh?” Continue reading Phép lạ hằng ngày 147
Chào anh chị em,
Tanzan và Ekido đi chung với nhau trên con đường bùn lầy. Mưa đang rơi nặng hạt.
Đến một khúc quanh, họ gặp một cô gái xinh xắn mặc Kimono và mang đai lưng, không vượt qua ngã tư được.
“Đi, cô em,” Tanzan nói ngay. Bế cô gái trên đôi tay, thiền sư mang cô qua vũng bùn. Continue reading Đường bùn – Muddy road
Chào anh chị em,
Hôm rồi mình đi chạy, tự nhiên đôi giày mình mang bị bung chỉ và rách ở phần thân giày. Đế giày cũng vừa mòn hết nên mình đổi giày chạy luôn. Giày mình hay dùng là của hãng Bitis, giày bền, đẹp và giá rất phải chăng. Tiện đường mình cùng mẹ đi thăm một người thân bị bệnh nằm ở bệnh viện nên mình đi mua luôn. Rất nhanh mình chọn được đôi giày phù hợp. Là phép lạ của Chúa cho mình. Continue reading Phép lạ hằng ngày 146
Chào anh chị em,
Ở Tokyo vào thời Minh Trị Thiên Hoàng, có hai vị thầy với tính cách hoàn toàn khác nhau. Unsho là vị thầy Chân Ngôn Tông, giữ mọi lề luật của nhà Phật rất kỹ lưỡng. Ông không bao giờ uống rượu, và không bao giờ ăn gì sau 11 giờ sáng. Vị thầy kia là Tanzan, một giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia, chẳng bao giờ giữ lề luật gì. Khi muốn ăn là ăn, khi muốn ngủ ngày là ngủ.

Ngày nọ Unsho đến thăm Tanzan lúc Tanzan đang uống rượu. Phật tử không được cho ngay cả một giọt rượu chạm lưỡi mình. Continue reading Một vị Phật – A Buddha
Chào anh chị em,
Hôm qua mình đi biển với mẹ và con gái. Ba người đi xe máy. Đi một hồi thì phát hiện ra là mẹ chỉ đường đi bị nhầm, vì lâu rồi mẹ cũng chưa đi lại biển nên có hơi quên. Nhưng nhờ quên vậy nên mới đi tới một bãi biển khác.
Đây là bãi biển Phú Diên, còn ít người biết đến nên còn khá hoang sơ và thưa người. Biển ở đây rất đẹp và sạch. Bãi cát vàng, mịn, trải dài. Mặt nước biển xanh thẳm trải rộng hết tầm mắt. Mình và con gái vừa tắm biển vừa chơi đùa trên cát. Sóng biển cũng nhỏ nên bơi lội rất thoải mái. Đó là phép lạ của Chúa cho nhà mình trong chuyến đi chơi biển. Continue reading Phép lạ hằng ngày 145
Chào anh chị em,
Ai đi trong các Phố Tàu ở Mỹ đều thấy ảnh tượng một ông mập mang một bao vải. Thương nhân Trung Hoa gọi ông ấy là Ông Tàu Vui Tính hay Ông Phật Cười.

Ông Hotei này sống thời nhà Đường. Ông chẳng muốn ai gọi mình là thiền sư hoặc tụ tập học trò đông đúc quanh mình. Thay vì vậy, ông đi dọc đường phố với một bao lớn trong đó ông mang các món quà như kẹo, trái cây, bánh ngọt. Đây là quà ông cho các em bé thường chơi đùa với ông. Ông tạo ra lớp vườn trẻ trên đường phố. Continue reading Ông Tàu vui tính – Happy Chinaman
Chào anh chị em,
Một hai hôm nay thời tiết ở Huế bắt đầu nắng và nóng lại, mà bé con nhà mình đang muốn đi biển. Tính hôm qua đi rồi mà bà nội bận việc nên chưa đi được. Hôm nay nhà mình sẽ đi biển chơi, vừa hay trời tự nhiên dịu lại, rất ít nắng, mát mẻ và thoải mái hẳn ra. Đó là phép lạ của Chúa cho gia đình mình. Continue reading Phép lạ hằng ngày 144
Chào anh chị em,
Giai nhân tuyệt sắc Shunkai, còn có tên là Suzu, bị bắt phải lấy chồng khi còn rất trẻ. Sau đó, khi cuộc hôn nhân chấm dứt, nàng đi học đại học, và học triết.
Thấy Shunkai là phải yêu nàng. Hơn nữa, đi đâu nàng cũng yêu. Tình yêu đến với nàng ở đại học, sau đó, khi triết lý không thỏa mãn nàng, nàng vào thăm một ngôi chùa để học Thiền, và thiền sinh si mê nàng. Cả đời nàng thấm ướt tình yêu. Continue reading Truyện đời Shunkai – The Story of Shunkai
Chào anh chị em,
Mấy buổi sáng nay mình đi chạy bộ ở một đoạn đường gần nhà mình. Đoạn đường ở đây rất vắng và nhiều cây xanh. Khung cảnh yên bình và không khí trong lành giúp mình chạy rất thoải mái và thư thái. Đó là phép lạ của Chúa cho mình. Continue reading Phép lạ hằng ngày 143
Chào anh chị em,
Thiền sư Hoshin sống ở Trung quốc nhiều năm. Sau đó thiền sư trở về vùng tây bắc Nhật, dạy học trò. Khi thiền sư đã rất già, ông kể một câu chuyện ông đã nghe ở Trung Quốc. Câu chuyện thế này:
Vào ngày 25 tháng 12 năm nọ, Tokufu, rất già, nói với đệ tử:“Thầy không sống tới sang năm, vậy các con nên tử tế với thầy năm nay.”
Các đệ tử nghĩ là thiền sư nói đùa, nhưng vì thiền sư là vị thầy tốt bụng nên các đệ tử luân phiên chăm sóc cho thầy mỗi ngày như ngày lễ.
Đến ngày cuối năm, Tokufu nói: “Các con đã tốt với thầy. Thầy sẽ rời các con chiều mai, khi tuyết đã ngừng.”
Continue reading Bài thơ cuối cùng của Hoshin – The Last Poem of Hoshin
Chào anh chị em,
Cách đây mấy năm mẹ mình bị đau đầu gối. Sau một đợt lao lực chăm bà ngoại bệnh nằm liệt giường thì mẹ mình cũng phát bệnh. Mình khám rồi chẩn đoán và kê thuốc cho mẹ. Một bài thuốc Nam với 2 vị thuốc. Các vị thuốc khá dễ kiếm trong vườn hoặc đồng ruộng. Mình đã kiếm cho mẹ và tính gửi về từ Sài Gòn. Nhưng mẹ mình nói là có người dì của mình ở vùng núi, thấy vị thuốc này rất nhiều nên để dì kiếm cho, rồi về phơi khô để dùng từ từ. Continue reading Phép lạ hằng ngày 142