Tag Archives: Tâm linh

Tiếng vỗ của một bàn tay – The sound of one hand clapping

Chào anh chị em,

Mokurai, Tiếng Sấm Tĩnh Lặng, là thiền sư trụ trì chùa Kennin. Sư có một đệ tử nhỏ tên Toyo mới 12 tuổi. Toyo thấy các đệ tử đàn anh vào phòng thầy mỗi sáng và tối để nhận giáo huấn trong lớp riêng một thầy một trò và được hướng dẫn cá nhân về cách dùng công án để chận tâm trí không đi lang thang.

Toyo cũng muốn được vào lớp riêng.

Mokurai nói, “Đợi một thời gian đã. Con còn nhỏ.”

Nhưng Toyo nằng nặc xin, vì vậy cuối cùng thầy cũng đồng ý.

Chiều tối, cậu bé Toyo đến đúng giờ, trước cửa phòng thầy Mokurai dùng làm lớp riêng. Cậu đánh một tiếng cồng báo hiệu đã có mặt, gập mình chào lễ phép ba lần ngoài cửa, và bước vào ngồi yên lặng một cách lễ độ trước mặt thầy,

“Con có thể nghe âm thanh của hai bàn tay khi hai tay vỗ vào nhau,” Mokurai nói. “Bây giờ chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay.” Continue reading Tiếng vỗ của một bàn tay – The sound of one hand clapping

Lời khuyên của mẹ- A mother’s advice

Chào anh chị em,

Jiun, một thiền sư thời Sứ Quân, là một học giả tiếng Phạn Sanskrit nổi tiếng đời Tokugawa. Khi còn trẻ, Jiun thường thuyết giảng cho các thiền sư khác.

Mẹ Jiun nghe điều này và viết cho chàng một lá thơ: Continue reading Lời khuyên của mẹ- A mother’s advice

Nguyên lý đầu tiên – The first principle

Chào anh chị em,

Nếu đến chùa Obaku ở Kyoto ta sẽ thấy một dòng chữ khắc “Nguyên Lý Đầu Tiên”. Các chữ này lớn lạ thường, và những người rành thư pháp luôn luôn thán phục chúng như là những tác phẩm hàng đầu. Các chữ này do Kosen viết hai trăm năm về trước.

Lúc viết, thiền sư viết trên giấy, sau đó các nghệ nhân làm bản khắc lớn hơn bằng gỗ. Trong khi thiền sư viết, có một người đệ tử bạo gan ở bên cạnh, vị này đã hòa nhiều lít mực cho thiền sư để viết mấy chữ này và luôn luôn phê bình thư pháp của thiền sư. Continue reading Nguyên lý đầu tiên – The first principle

Một dụ ngôn – A parable

Chào anh chị em,

Phật nói một dụ ngôn trong kinh:

Một người đàn ông đi ngang cánh đồng và gặp con cọp. Anh ta chạy, cọp đuổi theo. Chạy đến một vực sâu, anh nắm rễ của một dây leo và nhảy xuống vực. Con cọp đứng trên vực đợi anh. Run rẩy, anh ta nhìn xuống đáy vực, một con cọp khác đang đợi dưới đáy để ăn anh. Chỉ có sợi dây leo đang giữ anh lại.

Hai con chuột, một trắng một đen, đang gặm sợi dây leo. Anh thấy một quả dâu chín mọng gần anh. Một tay nắm sợi dây leo, tay kia anh hái trái dâu. Ngọt ơi là ngọt! Continue reading Một dụ ngôn – A parable

Phép lạ hằng ngày 150

Chào anh chị em,

Hôm nay, có một bạn học viên ở lớp yoga của mình bị xuống sức nhiều, do bạn vốn bị bệnh tiểu đường với các biến chứng khá nặng, lại còn đang bị stress công việc. Ngoài hướng dẫn bạn cách tập luyện và nghỉ ngơi giúp bạn phục hồi sức khỏe, mình có cầu nguyện cho bạn và gửi bạn bài Thánh vịnh 23. Continue reading Phép lạ hằng ngày 150

Dạy kiểu hà tiện – Stingy in teaching

Chào anh chị em,

Một bác sĩ trẻ ở Tokyo tên Kusuda gặp một người bạn học chung ở đại học đang học thiền. Chàng bác sĩ trẻ hỏi thiền là gì.

“Tôi không thể nói với anh nó là gì,” người bạn trả lời, “nhưng tôi chắc một điều là, nếu anh hiểu thiền, anh sẽ không sợ chết.”

“Được,” Kusuda nói. “Tôi sẽ thử. Làm sao tôi tìm được một vị thầy?” Continue reading Dạy kiểu hà tiện – Stingy in teaching

Không xa Phật vị – Not far from Buddhahood

Chào anh chị em,

Một sinh viên đại học thăm thiền sư Gasan và hỏi ông: “Đã bao giờ thầy đọc Thánh Kinh Thiên chúa giáo chưa?”

“Chưa, đọc cho tôi nghe đi,” Gasan nói.

Người sinh viên mở Thánh Kinh và đọc phúc âm Thánh Matthew: “Và tại sao lại lo áo quần? Hãy xem các bông huệ ngoài đồng mọc thế nào. Chúng không làm việc, không dệt vải, nhưng tôi nói thật với các bạn ngay cả vua Solomon trong tất cả vinh quang của mình cũng không mặc đẹp như các bông hoa đó… Đừng lo đến ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo cho nó.” Continue reading Không xa Phật vị – Not far from Buddhahood

Phép lạ hằng ngày 148

Chào anh chị em,

Hôm qua, mình gặp một chuyện khiến mình buồn và xuống tinh thần. Vậy là mình lấy đoạn viết về Beatitudes (Hạnh Phúc Thật) trong Thánh Kinh ra đọc, như là cầu nguyện với Chúa. Đoạn này nằm trong Bài giảng trên đồi cao (The sermon on the mount) của Chúa Jesus. Continue reading Phép lạ hằng ngày 148

Shoun và Mẹ – Shoun and His Mother

Chào anh chị em,

Shoun là một vị thầy Thiền Tào Động. Khi còn là học trò, bố của Shoun qua đời, Shoun phải chăm sóc mẹ.

Mỗi khi vào sảnh thiền, Shoun luôn luôn mang mẹ đi theo. Vì có mẹ đi theo, mỗi khi Shoun viếng một tu viện, ông không thể sống chung với các vị sư khác. Vì vậy Shoun xây một nhà nhỏ để lo cho mẹ. Shoun chép lại kinh sách, và thi ca nhà Phật, và nhờ đó nhận được ít tiền mua thực phẩm.

Khi Shoun mua cá cho mẹ, người ta chế giễu ông, vì người tu hành không được ăn cá. Nhưng Shoun không màng. Tuy nhiên, mẹ của Shoun thì buồn, thấy con mình bị cười chê. Cuối cùng bà nói với Shoun: “Mẹ nghĩ là mẹ sẽ thành ni cô. Mẹ cũng có thể ăn chay được.” Bà thành ni cô, và mẹ con nghiên cứu chung với nhau. Continue reading Shoun và Mẹ – Shoun and His Mother

Phép lạ hằng ngày 147

Chào anh chị em,

Mình có người bạn, cũng là học viên lớp yoga của mình. Mấy nay ba và mẹ bạn đều lâm bạo bệnh, phải nhập viện. Ba thì suy thận cấp độ 4, mẹ thì biến chứng tiểu đường ở mắt, bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật. Mình cũng có hay hỏi thăm tình hình sức khỏe ba mẹ bạn. Hôm nay, sau nhiều tuần chăm sóc sức khỏe ba mẹ trong bệnh viện, bạn nhắn mình một câu: “Anh Ngọc làm nghề y, suốt ngày nghe mọi người báo bệnh, là phải giữ năng lượng rất vững ha anh?” Continue reading Phép lạ hằng ngày 147

Đường bùn – Muddy road

Chào anh chị em,

Tanzan và Ekido đi chung với nhau trên con đường bùn lầy. Mưa đang rơi nặng hạt.

Đến một khúc quanh, họ gặp một cô gái xinh xắn mặc Kimono và mang đai lưng, không vượt qua ngã tư được.

“Đi, cô em,” Tanzan nói ngay. Bế cô gái trên đôi tay, thiền sư mang cô qua vũng bùn. Continue reading Đường bùn – Muddy road