Tag Archives: Song ngữ

Lời nguyện cho trái đất

Chúa ơi,

Hãy ban phước cho nhà của chúng con,

trái đất

nơi chúng con sống,

Có những người đau đớn ở đây,

và không biết làm gì.

Có những người lo sợ số mệnh của họ,

và không biết đi đâu.

Chữa lành cho tất cả họ,

thưa Chúa,

và mang họ ra khỏi bóng tối

vào ánh sáng.

Amen.

~Marianne Williamson

Nguyễn Minh Hiển dịch

Dear God,

Please bless our home,

the earth

wherein we dwell.

There are those who suffer here,

and know not what to do.

There are those who fear their lot,

and know not where to go.

Heal them all,

dear God,

and bring them out of darkness

into light.

AMEN.

Vậy à

Thiền sư Hakuin được láng giềng ca tụng là sống một cuộc đời tinh khiết.

Gần nơi thiền sư ở có một cô gái đẹp con của ông bà chủ tiệm thực phẩm. Đột nhiên bố mẹ cô gái khám phá là cô đang có thai.

Bố mẹ cô rất giận. Cô chẳng thú nhận ai là bố đứa bé, nhưng sau nhiều áp lực, cuối cùng cô khai tên thiền sư Hakuin.

Cực kỳ giận dữ, bố mẹ cô đến gặp thiền sư. “Vậy à.” thiền sư chỉ nói vậy.

Sau khi đứa bé chào đời, nó được mang đến cho Hakuin. Đến giờ này thiền sư đã hoàn toàn mất hết tăm tiếng, nhưng ngài chẳng thấy phiền toái gì, và ngài lo cho đứa bé rất tốt. Thiền sư xin hàng xóm sữa và các thứ mà đứa bé cần.

Một năm sau cô gái mẹ đứa bé chịu hết nổi. Cô thú thật với bố mẹ rằng bố thật của đứa bé là một cậu làm việc trong chợ cá.

Bố mẹ cô gái đi gặp Hakuin ngay và xin lỗi, năn nỉ kể lể dài dòng, và xin đứa bé lại.

Hakuin bằng lòng. Và khi giao đứa bé lại, thiền sư chỉ nói “Vậy à.”

Bình:

Tâm tĩnh lặng. Có tăm tiếng, không vui. Mất tăm tiếng, không buồn . Gặp bất công, không sân hận. Hết bất công, không mừng rỡ.

Sống tùy duyên. Duyên mang bé đến thì nuôi. Duyên đưa bé đi thì thôi. Chẳng có gì phải thắc mắc.

“Tâm không” như bầu trời trong xanh. Mây đến tự nhiên và mây đi tự nhiên.

• Nhưng tại sao thiền sư không giải thích tối thiểu là một câu “tôi không phải là cha đứa bé?”

Có thể vì đính chính cũng vô ích–chẳng qua cũng chỉ là lời người này chọi lời người kia. Bé đã có duyên đến với ta thì ta nuôi nấng và vui chơi với bé.

• Một năm sau mẹ em bé tự nhiên đổi ý, khai sự thật, hay cô ta đã được sự tĩnh lặng của Hakuin chuyển hóa?

Tĩnh lặng có sức mạnh hay không?

Tĩnh lặng có lời nói hay không?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Is That So?

The Zen master Hakuin was praised by his neighbors as one living a pure life.

Cối Xay và Kiến - tranh của thiền sư Hakuin

A beautiful Japanese girl whose parents owned a food store lived near him. Suddenly, without any warning, her parents discovered she was with child.

This made her parents very angry. She would not confess who the man was, but after much harassment at last named Hakuin.

In great anger the parents went to the master. “Is that so?” was all he would say.

After the child was born it was brought to Hakuin. By this time he had lost his reputation, which did not trouble him, but he took very good care of the child. He obtained milk from his neighbors and everything else the little one needed.

A year later the girl-mother could stand it no longer. She told her parents the truth – that the real father of the child was a young man who worked in the fishmarket.

The mother and father of the girl at once went to Hakuin to ask his forgiveness, to apologize at length, and to get the child back again.

Hakuin was willing. In yielding the child, all he said was: “Is that so?”

#3

Tin thế nào?


Đừng tin bất cứ điều gì chỉ vì con đã nghe điều đó.
Đừng tin bất cứ điều gì chỉ vì nó đuợc nhiều người nói ra và đồn đại
Đừng tin bất cứ điều gì chỉ vì nó được thấy trong cuốn kinh của con .
Đừng tin bất cứ điều gì căn cứ vào các sư phụ và người lớn tuổi
Đừng tin vào truyền thống vì chúng được lưu truyền nhiều thế hệ
Nhưng sau khi quan sát và phân tích, khi con thấy rằng bất cứ điều chi phù hợp với lẽ phải và tạo ra điều lành và lợi ích cho một cá nhân và mọi người, thì hãy chấp nhận điều đó và sống theo nó.( Lời Phật dạy)

Chuông Gió dịch

Do not believe in anything simply because you have heard it.
Do not believe in anything simply because it is spoken and rumored by many.
Do not believe in anything simply because it is found written in your religious books.
Do not believe in anything merely on the authority of your teachers and elders.
Do not believe in traditions because they have been handed down for many generations.
But after observation and analysis, when you find that anything agrees with reason and is conducive to the good and benefit of one and all, then accept it and live up to it.

~ Buddha

Thư U Sương

Thơ Jacques Prévert
Inrasara chuyển sang Việt ngữ.

Nhớ không em Thư U Sương
Tầm tã mưa rơi cảng Nha Trang ngày ấy
Em bước đi môi cười diệu vợi
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa.
Thư U Sương nhớ không
Mưa xuống không ngừng phố biển Nha Trang
Đường Trưng Vương
Anh gặp em ngày ấy
Và em cười diệu vợi
Và anh cũng cười
Nhớ không em Thư U Sương
Em người anh chưa hề quen
Anh người em chưa hề quen
Nhớ lại một thoáng đời đã mất
Đừng quên
Người con trai sau mái hiên mưa bạt
Đã gọi to tên em
Thư U Sương
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa
Và em chạy ngã vào vòng tay người phiêu giạt
Nhớ lại chuyện ấy đi em Thư U Sương
Đừng bao giờ dỗi anh
Vì anh đã nói mày tao với em
Anh nói mầy tao những kẻ anh yêu
Dù anh chỉ một lần gặp gỡ
Anh nói mầy tao với tất cả những kẻ yêu nhau
Dù anh chưa một lần gặp gỡ
Nhớ nhé em Thư U Sương
Đừng quên
Cơn mưa sung sướng và hiền minh
Mưa trên khuôn mặt em hạnh phúc
Trên thành phố này đang tràn hạnh phúc
Mưa rơi trên biển Nha Trang
Trên xưởng máy.

Thôi rồi Thư U Sương
Từ chiến cuộc ngu ngốc lan tràn
Em sao rồi giữa bầu trời ngục ngầu lịch sử
Dưới mưa sắt mưa đồng mưa máu người mưa lửa
Em còn không
Và chàng còn không
Kẻ đã ôm em trong vòng tay đắm đuối cháy nồng
Chàng còn không hay đã biệt vô tăm tích?

Ôi Thư U Sương
Mưa xuống không ngừng phố cảng Nha Trang
Mưa như cơn mưa ngày đó
Nhưng tất cả đã sụp đổ
Trôi chìm vào vực thẳm đại dương
Mưa đã thành kinh hoàng chia xé tóc tang
Cũng chẳng như cơn dông bão
Của sắt của đồng và của máu
Mà giản đơn chỉ còn là của lũ mây trời
Như những con chó đi hoang phờ phạc
Chết đuối và biến tan
Theo dòng mưa bến cảng Nha Trang
Thối rã vào nơi xa xăm
Rất xa biển Nha Trang
Và không còn gì nữa cả.

(Phan Rang, mùa hè 1982)
___________________
* Nguyên tác: “Barbara”, trong Paroles, loại sách Le Livre de Poche, Gallimard, Paris, 1949, p. 199-200. Người dịch tạm dùng địa danh Việt để thay các tên người và địa danh được dùng trong nguyên tác.

Nguyên tác:

Barbara

Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là
Et tu marchais souriante
É panouie ravie ruisselante
Sous la pluie
Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest
Et je t’ai croisée rue de Siam
Tu souriais
Et moi je souriais de même
Rappelle-toi Barbara
Toi que je ne connaissais pas
Toi qui ne me connaissais pas
Rappelle-toi
Rappelle-toi quand même ce jour-là
N’oublie pas
Un homme sous un porche s’abritait
Et il a crié ton nom
Barbara
Et tu as couru vers lui sous la pluie
Ruisselante ravie épanouie
Et tu t’es jetée dans ses bras
Rappelle-toi cela Barbara
Et ne m’en veux pas si je te tutoie
Je dis tu à tous ceux que j’aime
Même si je ne les ai vus qu’une seule fois
Je dis tu à tous ceux qui s’aiment
Même si je ne les connais pas
Rappelle-toi Barbara
N’oublie pas
Cette pluie sage et heureuse
Sur ton visage heureux
Sur cette ville heureuse
Cette pluie sur la mer
Sur l’arsenal
Sur le bateau d’Ouessant
Oh Barbara
Quelle connerie la guerre
Qu’es-tu devenue maintenant
Sous cette pluie de fer
De feu d’acier de sang
Et celui qui te serrait dans ses bras
Amoureusement
Est-il mort disparu ou bien encore vivant
Oh Barbara
Il pleut sans cesse sur Brest
Comme il pleuvait avant
Mais ce n’est plus pareil et tout est abimé
C’est une pluie de deuil terrible et désolée
Ce n’est même plus l’orage
De fer d’acier de sang
Tout simplement des nuages
Qui crèvent comme des chiens
Des chiens qui disparaissent
Au fil de l’eau sur Brest
Et vont pourrir au loin
Au loin très loin de Brest
Dont il ne reste rien.

Jacques Prévert, Paroles

Lời nguyện cho những khoảng trống

“Tôi ghét những ngày Chủ nhật khi tôi không yêu”, một người bạn đã với tôi như thế. “Những ngày đó có vẻ như thật trống rỗng, làm tôi trầm cảm”.

Hầu hết mọi người mong cuối tuần, nhưng một số người muốn cuối tuần qua mau. Những người nghiện làm việc và những người nghiện sức đẩy của kích thích tố adrenaline của một thế giới lính quy’nh không thể mang được gánh nặng của sự trống không của ngày Chủ nhật. Những khoảng trống có thể nặng không chịu đựng được, cho đến khi ta khám phá ra quyền năng của tĩnh lặng.

Thế giới này cần sự tĩnh lặng khủng khiếp. Hầu hết mọi người bị nghiện với những kích thích gây stress. Về mặt tinh thần và cảm xúc, chúng ta cần kiêng cữ, để làm sạch hệ thống, để đừng chồng chất nó với những ô nhiễm tinh thần dữ dằn và không tự nhiên. Chúng ta cực kỳ ngại ngùng về sự tĩnh lặng, về khoảng không, về sự trống rỗng. Đó là vì một định kiến vật chất nghĩ rằng cái gì không sờ mó được thì không hiện hữu. Khoảng không không phải là vật chất; nó là lực.

Khoảng không là nơi Thượng Đế ở. Những nơi trống, những khoảnh khắc trống chẳng thực sự là trống, chúng đang thai nghén. Thượng Đế là sự đầy tràn tiềm tàng tràn ra từ mọi khoảng trống, sự có thể thường trực của một giây phút huyền diệu hay một ý nghĩ lạ lùng. Từ một tờ giấy trắng nhảy ra một lời gọi của vũ trụ để viết tên của chính bạn. Từ sự tĩnh lặng đó đi đến hợp âm mở đầu của bản giao hưởng số 5 của Beethoven.

Một con người như là một vòng tròn bao bọc bởi toàn bộ thế giới. Đó là điều chúng ta thường cảm thấy – như là những không gian giới hạn bao bọc bởi vô hạn. Chúng ta cố gắng tiêu thụ cái ở bên ngoài, để cho chúng ta một cảm giác thỏa mãn ở bên trong. Nhưng chúng ta không thể thỏa mãn sự thèm khát đó, bởi chẳng có gì bên ngoài chúng ta là cái chúng ta đói khát. Chúng ta càng chụp bắt nhiều hơn, chúng ta càng xa trung tâm. Và do đó chúng ta phân hủy, chúng ta không lớn được. Chúng ta mang những đặc điểm của người đói khát, thần kinh, bởi vì đó là những người chúng ta quyết định trở thành khi chúng ta tìm kiếm ở thế giới những cái mà thế giới không thể cho chúng ta.

Thật cần thiết, do đó, chúng ta dành thời gian mỗi ngày, mỗi tuần, cho sự tĩnh lặng, cho sự tìm kiếm nội tâm, để vinh danh Thượng Đế trước thế giới.

Chúng ta phải ôm lấy sự tĩnh lặng thay vì chống lại nó. Đó là cách của sự huyền bí. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể chữa lành.

Chúa ơi,
Con chống lại tĩnh tâm, con chống lại cầu nguyện, con chống lại
thực hành tâm linh đôi khi, bởi con không thoải mái với những khoảng trống.
Con biết, thưa Chúa, rằng con mất cân bằng
với bản chất tâm linh của con.
Con cần được chữa lành.
Hãy chữa lành cho con.
Mang con tới sự tĩnh lặng trong chính con, và
cho con sự yên ổn ở đó.
Chỉ cho con trung tâm mạnh mẽ và yên lặng của
tình yêu của Chúa, ở trong con.
Cảm ơn Chúa rất nhiều.
Amen.

~ Marianne Williamson

Nguyễn Minh Hiển dịch

“I hate Sundays when I’m not in love,” a friend once told me. “They seem so empty. I get depressed.”
Most people want the weekend to get here, but some people want the weekend to be over. The workaholic and others addicted to the adrenaline rush of a frantic world cannot bear the burden of Sunday’s emptiness. Empty spaces can be unbearable before we discover the power of silence.

This world desperately needs silence. Most people are addicted to stress-producing stimuli. Mentally and emotionally, we need to fast, to clean out the system, to stop overloading it with mean and unnatural mental pollution. We are deeply afraid of the silence, the void, the emptiness. That is because a materialistic prejudice thinks that what cannot be touched does not exist. The void is not material; it is force.
The void is where God is. Empty places, empty moments are not really empty; they’re pregnant. God is the potential fullness gushing out from every empty space, the ever-present possibility of a magic moment or miraculous thought. Off the blank page jumps a cosmic summons to write your own name. Out of that silence came the opening chord of Beethoven’s Fifth.

A person is like a circle surrounded by the entire world. That’s often how we feel–like limited spaces surrounded by infinity. We try to consume the external, to give us a feeling of internal satisfaction. And yet we cannot satisfy that yearning, because nothing outside of us is the stuff for which we hunger. The more we grab, the less centered we are. And so we disintegrate; we do not grow. We take on the characteristics of neurotic, needy people, for that is who we decide to be when we look to the world for what the world cannot give us.

It is imperative, therefore, that we give time each day, each week, to silence, to the internal search, to honoring God before the world.

Dear God,

I resist meditation, I resist prayer, I resist my
spiritual practice at times, for I am not com-
fortable with the empty spaces.
I know, dear God, that I am out of balance with
my spiritual nature.
I need to be healed.
Please heal me.
Bring me to the silence within myself, and give
me comfort there.
Show me the fierce and quiet center of Your
love, which is within me.
Thank You very much.
Amen.

Nhặt được kim cương giữa lối bùn

Thiền sư Gudo là thầy của Thiên hoàng. Dù vậy, ngài thường đi xa một mình như là một hành khất lang thang. Ngày nọ trên đường đến Edo, trung tâm văn hóa chính trị của Nhật thời đó, Gudo đến gần một làng nhỏ tên Takenada. Trời đã tối và mưa rất lớn. Gudo ướt sũng cả người. Đôi dép rơm của ngài đã rã nát. Đến một căn nhà gần làng ngài thấy có bốn năm đôi dép trên cửa sổ và quyết định mua vài đôi khô.

Một người đàn bà mang dép ra cho ngài và, thấy ngài ướt sũng, bèn mời ngài về nhà chị trú qua đêm. Gudo nhận lời, cám ơn chị. Ngài vào nhà, tụng một bài kinh trước bàn thờ gia đình. Sau đó ngài được giới thiệu đến mẹ và các con của chị. Thấy cả nhà có vẻ trầm uất, Gudo hỏi có chuyện gì không ổn.

“Chồng con là người mê cờ bạc and say sưa,” chị nói. “Khi anh ấy thắng, anh uống say và trở nên dữ dằn. Khi thua, anh vay tiền của người khác. Đôi khi say quá mức, anh không về nhà luôn. Con làm gì được bây giờ?”

“Tôi sẽ giúp anh ấy,” Gudo nói. “Tôi có tiền đây. Chị mua dùm tôi môt bình rượu lớn và ít đồ ăn. Xong rồi chị có thể đi nghỉ. Tôi sẽ thiền định trước bàn thờ.”

Khi anh chồng về nhà lúc nửa đêm, say mèm, anh rống: ‘Ê, vợ, tôi đây. Có gì cho tôi ăn không?”

“Tôi có chút ít cho anh,” Gudo nói. “Tôi bị kẹt mưa và vợ anh rất tử tế, hỏi tôi ở lại đây qua đêm. Để trả ơn tôi đã mua một ít rượu và cá, vậy anh ăn luôn một thể.”

Anh chồng vui vẻ. Uống một hơi hết hủ rượu và nằm lăn xuống sàn. Gudo ngồi thiền cạnh anh ta.

Đến sáng anh chồng thức dậy và quên mất mọi sự đêm hôm trước. “Ông là ai? Ông tới từ đâu?” anh ta hỏi Gudo, người vẫn đang ngồi thiền.

“Tôi là Gudo ở Kyoto và tôi đang trên đường đi Edo,” thiền sư trả lời.

Anh chồng thấy rất xấu hổ. Anh lính qu‎‎ýnh xin lỗi vị thầy của Thiên hoàng.

Gudo mỉm cười. “Mọi sự trên đời đều vô thường,” ngài giải thích. “Cuộc đời rất ngắn. Nếu anh cứ tiếp tục đánh bạc và say sưa, anh sẽ chẳng còn tí thời gian nào để làm được việcgì khác, và anh sẽ làm gia đình anh đau khổ nữa.”

Đầu óc của người chồng bỗng thức tỉnh như từ trong một giấc mơ. “Thầy nói rất phải,” anh nói. “Làm sao con có thể trả ơn thầy cho những lời dạy vi diệu này! Để con tiễn thầy đi một đoạn và mang đồ cho thầy.”

“Được, nếu anh muốn vậy,” Gudo đồng ý ‎.

Hai người ra đi. Được ba dặm, Gudo bảo anh chồng đi về. “Thêm năm dặm nữa thôi,” anh kèo nài. Họ đi tiếp.

“Anh về được rồi,” Gudo đề nghị.

“Mười dặm nữa,” anh chồng nói.

“Về đi,” Gudo nói khi đã xong mười dặm.

“Con sẽ theo thầy cả đời,” anh chồng tuyên bố.

Các thiền sư Nhật ngày nay đều phát sinh từ dòng của một thiền sư nổi tiếng kế vị Gudo. Đó là thiền sư Mu-nan, người đàn ông không bao giờ quay lại.

Bình:

* Đồ tể buông đao thành Phật. Mỗi người là Phật đang thành. Saul bách hại con Chúa, sau lại trở thành Thánh Paul, cột trụ chính của giáo hội Thiên chúa giáo.

Tôn kính mọi người, như Bồ tát Thường Bất Khinh đã làm. Đừng bao giờ có thành kiến, kỳ thị, và coi thường ai.

* Không có nơi nào là không thể có Phật. Đừng coi thường các vũng bùn thế gian.

* Gudo chỉ tính bảo anh say đừng say nữa, nhưng anh say tỉnh ngộ sâu thẳm đến mức theo tu vĩnh viễn và thành đại thiền sư. Có nghĩa là Gudo không khai sáng cho anh say, mà chính anh say khai sáng mình; Gudo chỉ tạo một tí cơ hội mà thôi.

Tâm của mỗi chúng ta đã sáng từ nguyên thủy, đang bị lu mờ, chỉ cần một tí cơ hội vào đúng lúc là tâm có thể tự tỏa sáng trở lại.

* Nếu các lời Gudo nói mà chỉ đọc trên Internet, hay do người khác nói, thì chưa chắc đã có ảnh hưởng sâu đậm trên anh say đến thế. Sự hiện diện của Gudo, cái từ tốn tĩnh lặng an lạc và nguồn năng lượng toát ra từ người Gudo nhất định là có ảnh hưởng rất lớn trên anh say. Mỗi người chúng ta có một “dáng vẻ”, một bóng dáng nội tâm toát ra bên ngoài như thế.

* Việc anh say Mu-nan gặp đại thiền sư Gudo có phải là duyên kỳ ngộ không? Ta có nên suy gẫm một tí về hai chữ “nhân duyên” không?

* Bạn đã có bao giờ nghe “tiếng gọi” nào mãnh liệt trong lòng bạn như tiếng gọi anh say đi theo Gudo không? Bạn trả lời tiếng gọi đó thế nào?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Finding a Diamond on a Muddy Road

Gudo was the emperor’s teacher of his time. Nevertheless, he used to travel alone as a wandering mendicant. Once when he was on his was to Edo, the cultural and political center of the shogunate, he approached a little village named Takenaka. It was evening and a heavy rain was falling. Gudo was thoroughly wet. His straw sandals were in pieces. At a farmhouse near the village he noticed four or five pairs of sandals in the window and decided to buy some dry ones.

The woman who offered him the sandals, seeing how wet he was, invited him in to remain for the night at her home. Gudo accepted, thanking her. He entered and recited a sutra before the family shrine. He then was introduced to the woman’s mother, and to her children. Observing that the entire family was depressed, Gudo asked what was wrong.

“My husband is a gambler and a drunkard,” the housewife told him. “When he happens to win he drinks and becomes abusive. When he loses he borrows money from others. Sometimes when he becomes thoroughly drunk he does not come home at all. What can I do?”

“I will help him,” said Gudo. “Here is some money. Get me a gallon of fine wine and something good to eat. Then you may retire. I will meditate before the shrine.”

When the man of the house returned about midnight, quite drunk, he bellowed: “Hey, wife, I am home. Have you something for me to eat?”

“I have something for you,” said Gudo. “I happened to get caught in the rain and your wife kindly asked me to remain here for the night. In return I have bought some wine and fish, so you might as well have them.”

The man was delighted. He drank the wine at once and laid himself down on the floor. Gudo sat in meditation beside him.

In the morning when the husband awoke he had forgotten about the previous night. “Who are you? Where do you come from?” he asked Gudo, who still was meditating.

“I am Gudo of Kyoto and I am going on to Edo,” replied the Zen master.

The man was utterly ashamed. He apologized profusely to the teacher of his emperor.

Gudo smiled. “Everything in this life is impermanent,” he explained. “Life is very brief. If you keep on gambling and drinking, you will have no time left to accomplish anything else, and you will cause your family to suffer too.”

The perception of the husband awoke as if from a dream. “You are right,” he declared. “How can I ever repay you for this wonderful teaching! Let me see you off and carry your things a little way.”

“If you wish,” assented Gudo.

The two started out. After they had gone three miles Gudo told him to return. “Just another five miles,” he begged Gudo. They continued on.

“You may return now,” suggested Gudo.

“After another ten miles,” the man replied.

“Return now,” said Gudo, when the ten miles had been passed.

“I am going to follow you all the rest of my life,” declared the man.

Modern Zen teachers in Japan spring from the lineage of a famous master who was the successor of Gudo. His name was Mu-nan, the man who never turned back.

#2

Khoan dung

Khoan dung là gì? – đó là kết quả của lòng nhân ái. Chúng ta đều hình thành bởi sự mềm yếu và lỗi lầm; hãy tha thứ nhau về những hành động ngu ngốc của nhau – đó là quy luật đầu tiên của tự nhiên.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

What is tolerance? — it is the consequence of humanity. We are all formed of frailty and error; let us pardon reciprocally each other’s folly — that is the first law of nature.

~ François-Marie Arouet (Voltaire)

Cá nhân thay đổi xã hội


Tôi thật sự tin rằng mỗi cá nhân có khả năng làm thay đổi xã hội. Bởi vì những giai đoạn thay đổi nhanh chóng như giai đoạn hiện tại rất hiếm hoi trong lịch sử nhân loại, cho nên sự kiến tạo một thế giới hạnh phúc hơn tùy thuộc vào sự tận dụng thời gian của mỗi người chúng ta.

Trần Lê Túy-Phượng dịch

.

I truly believe that individuals can make a difference in society. Since periods of change such as the present one come so rarely in human history, it is up to each of us to make the best use of our time to help create a happier world.

Dalai Lama

Tách trà

Nan-in, một thiền sư thời Minh Trị Thiên Hoàng (1868-1912), tiếp một giáo sư đại học đến để hỏi về Thiền.

Nan-in rót trà. Thiền sư rót đầy tách của giáo sư, và cứ tiếp tục rót.

Vị giáo sư nhìn trà tràn ra ngoài cho đến lúc ông không nhịn được nữa, “Tràn ra ngoài rồi, không thêm được nữa!”

“Như là tách trà này,” Nan-in nói, “ông đầy ý kiến và phỏng đoán. Làm sao tôi có thể chỉ Thiền cho ông nếu ông không đổ sạch tách của ông trước?”

Bình

Câu chuyện này không nhất thiết chỉ đúng cho học Thiền. Muốn tìm hiểu bất kỳ điều gì ờ đời–một tôn giáo, một người, một nhóm người, một nền văn hóa, một dân tộc, một lịch sử, một vụ kiện, v.v… chúng ta phải đổ sạch tách thành kiến, giả định, phỏng đoán và kết luận trong đầu–một cái tách trống rỗng, một tờ giấy trắng tinh–thì chúng ta mới có thể học hỏi được.

Bạn đang bắt đầu vào cuộc hành trình qua 101 Truyện Thiền để tìm hiểu Thiền là gì. Đây là truyện đầu tiên. Bạn cần đổ sạch tách của bạn, để bước vào và đi qua cuộc hành trình này.

Bạn đã nghe, đọc, biết và hiểu gì về Thiền trước kia? Xin bạn đổ sạch. Để tâm và trí trống rỗng cho cuộc hành trình.

Tâm rỗng lặng, nhớ nhé.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

A Cup of Tea

Nan-in, a Japanese master during the Meiji era (1868-1912), received a university professor who came to inquire about Zen.

Nan-in served tea. He poured his visitor’s cup full, and then kept on pouring.

The professor watched the overflow until he no longer could restrain himself. “It is overfull. No more will go in!”

“Like this cup,” Nan-in said, “you are full of your own opinions and speculations. How can I show you Zen unless you first empty your cup?”

#1

Nhận và Cho


Cho và Nhận

Bạn có hai tay. Một tay nhận và một tay cho.
Đó là luật đời và cũng là cách sống
Những gì bạn nhận và những gì bạn cho một ngày nào đó phải cân bằng

Bằng Lăng Tím dịch

Give And Take

You have two hands. Take with one and with other you give.
That’s the way life works out and that’s the way to live.
What you get and what you give must balance up someday.

~Pravsworld