Tag Archives: Song ngữ

Nghệ thuật, Trái tim và Tương lai

Chào các bạn,

Tương lai kinh doanh của thế giới đang đi về hướng nào?

Trong bài viết hôm nay, mình giới thiệu với các bạn xu hướng các việc làm về nghệ thuật và thiết kế trong kinh doanh ở Mỹ, qua trao đổi của anh Daniel Pink, một biên tập viên cho tạp chí Wired nổi tiếng, và là người từng viết diễn văn cho phó tổng thống Al Gore.

Đồng hồ báo thức trong gối
Đồng hồ báo thức trong gối

Theo anh Daniel, máy tính và toàn cầu hóa đang lấy đi các việc làm có nhiều ở các thập niên trước như kỹ sư, luật sư, kế toán viên; các công việc có thể lập trình tự động được.

Bây giờ, một người bình thường có thể mở được trang web với các công cụ tự động, một dây chuyền sản xuất có thể chế tạo quần áo, đóng gói rau quả, sản xuất máy tính, với ít kỹ sư và nhân công như trước.

Một chiếc máy tính laptop dần dần sẽ bình thường như một quyển sách hay chiếc bút bi.

Và công việc được trả giá cao và cần thiết hiện nay là nghệ thuật, thiết kế, âm nhạc,… những gì thổi ý nghĩa vào sản phẩm, đổng cảm với tâm hồn con người trong một thế giới được cơ khí quá.

Sản phẩm được trả giá cao hơn sẽ là các sản phẩm đẹp và đồng cảm chứ không chỉ dùng được. Nhà hàng mang phong cách một ốc đảo ở châu Phi, chiếc đĩa mang cảnh làng quê Việt Nam, tranh tường mang vẻ cổ kính của các nhà thờ ở Ý.

Vậy mối liên hệ giữa các sản phẩm có tính nghệ thuật cao và tư duy tích cực như thế nào nhỉ?

Các sản phẩm đẹp cũng giúp cho con người có cái nhìn hướng thượng và tích cực với cuộc sống, trồng nhiều cây xanh, yêu nụ cười của những người nông dân, đồng cảm với ước mơ được đến trường của trẻ em châu Phi.

Đồng thời, sản phẩm đẹp có giá trị kinh doanh cao hơn một sản phẩm chỉ dùng được. 🙂

Tư duy tích cực, thành thật và khiêm tốn giúp con người có được sự tự do tinh thần để tha hồ tưởng tượng và sáng tạo ra những sản phẩm đẹp nhất và chất lượng cao nhất. Tất cả những tác phẩm orgininal được tạo ra dựa trên một điều căn bản: tác giả trung thực với chính mình 🙂

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.

Nghệ thuật, Trái tim, và Tương lai

Bàn đánh pingpong
Bàn đánh pingpong

Tôi muốn bắt đầu bằng kể với các bạn về một trong những sai lầm lớn nhất mà tôi từng mắc phải.

Hơn một thập kỷ rưỡi về trước, tôi làm một chuyện tôi rất tiếc – một chuyện tôi đôi chút xấu hổ, một chuyện tôi ước là không ai biết. Tôi muốn nói với bạn ngày hôm nay – Nếu bạn hứa giữ điều này chỉ ở trong phòng này thôi, giữa bạn và tôi.

Khi là một cậu trai trẻ, trong giây phút thiếu chín chắn của tuồi trẻ, tôi đi học luật. Tôi không học tốt ở trường luật. Thực tế, tôi tốt nghiệp trong nhóm 10% dưới đáy lớp. Tôi đã không thích trường luật. Tôi chưa từng hành nghề luật ngày nào trong đời tôi cả. Nếu tôi có thể ấn nút tua lại và làm lại khác hoàn toàn, tôi sẽ ấn.

Vậy, tại sao tôi làm điều đó? Tại sao tôi đi học trường luật? Tại sao, ồ, tại sao tôi đi vào trường luật?

Câu trả lời thực tế rất đơn giản. Đó là câu trả lời một số các bạn có trước đây. Đó là câu trả lời một số các bạn từng nghe trước đây.

Đó là lỗi của cha mẹ tôi.

Để tôi giải thích.

Khi tôi là một đứa trẻ – lớn lên trong một gia đình trung lưu, trong giữa nước Mỹ trong giữa thập kỷ 70s, mỗi cha mẹ đưa ra một đĩa lời khuyên như nhau cho con cái. Có điểm tốt, đi vào đại học, và theo một nghề cho mức sống tốt và có lẽ một chút danh tiếng. Nếu bạn giỏi toán và khoa học, làm bác sĩ. Nếu bạn giỏi tiếng Anh và lịch sử, làm luật sư. Nếu máu làm bạn kinh sợ và khả năng ngôn ngữ của bạn cần nhiều tiến bộ, làm kể toán viên.

Đó là lời khuyên cha mẹ cho tôi. Đó là lời khuyên hầu hết các cha mẹ trung lưu cho con cái. Bác sĩ. Luật sư. Kế toán viên. Kỹ sư. Đó là những công việc lẫn đến mảnh đất hứa của an toàn nghề nghiệp, danh tiếng nghề nghiệp và hạnh phúc.

Lời khuyên này được tin thật nhiều đến nỗi nếu bạn lệch khỏi lối đi này, mọi người cố chen vào và lái bạn về quỹ đạo. Ví dụ, trong trường học, tôi tập trung vào ngữ văn. Và tôi có cùng câu hỏi lặp đi lặp lại. Đó là câu hỏi một số các bạn đã hỏi từ trước. Đó là câu hỏi một số các bạn dã nghe từ trước.

Bạn sẽ làm gì với cái này?
Ngữ văn? Bạn sẽ làm gì với cái này?
Nghe quen không?

Đi học trường luật, cha mẹ tôi nói. Đó là cái gì có thể đở ta cùng đường. Đi học trường luật, mọi người nói. Nó sẽ cho các nhiều cơ hội lựa chọn. Bây giờ, để công bằng, lời khuyên đó có ý tốt. Và ở thời điểm đó, nó không hẳn là sai. Thời đó, đi học trường luật là một lối đi khôn ngoan vào thế giới đáng được tôn trọng.

Nhưng ngày hôm nay, lớp tốt nghiệp 2004, điều đó không còn đúng nữa. Những ngày này, lời khuyên đó không chỉ tẻ nhạt. Nó nguy hiểm. Bởi lẽ tương lai bạn đang nhìn đến rất khác tương lai tôi đối diện khi tôi tốt nghiệp cách đây 18 năm.

Quảng cáo bộ đồ lặn Bare
Quảng cáo bộ đồ lặn Bare

Ngày hôm nay, tương lai không thuộc về kỹ sư, luật sư, và kế toán. Tương lai thuộc về một loại người khác với kiểu trí óc khác. Tương lai thuộc về nghệ sĩ và người thiết kế, người chụp ảnh, và người minh họa. Tương lai thuộc về người sáng tạo, người đồng cảm, người nhận ra khuynh hướng, người tạo ra ý nghĩa.

Theo cách nói khác, nó thuộc về những người như bạn.

Ở nước Mỹ, số lượng những người thiết kế hình họa đã tăng 10 lần trong một thập kỷ; nhưng người thiết kể nghệ hình họa đã vượt số kỹ sư hóa học gấp bốn lần. Từ năm 1970, nước Mỹ đã có nhiều hơn 30% số người kiếm sống bằng soạn nhạc hay trình diễn nhạc.

Nhiều người Mỹ ngày hôm nay làm về nghệ thuật, giải trí và thiết kế hơn công việc như luật sư, kế toán và kiểm toán.

Đó chỉ là khởi đầu. Bởi lẽ một số lực mạnh mẽ đang hội tụ để làm lời khuyên của cha mẹ tôi lỗi thời – và làm bằng cấp của bạn từ trường Ringling giá trị hơn bạn từng tưởng tượng khi bạn nhập học cách đây bốn năm.

Một trong những lực đó là tự động hóa. Máy tính đã bắt đầu làm rung chuyển cuộc sống của những công nhân cổ trắng trong thế hệ này nhiều như chúng làm ngắt đứt cuộc sống của những công nhân cổ xanh thế hệ trước. Máy tính bây giờ có thể làm nhiều tác vụ lặp lại – xử lý đơn kiện, thêm các con số, tìm kiếm dữ liệu – nhanh hơn, rẻ hơn, và tốt hơn con người. Do đó kế toán viên mất việc cho Turbo Tax và những phần mềm kế toán khác. Cũng như thế với luật sư. Luật sư bình thường tính 180 đô một giờ. Nhưng bây giờ bạn có thể có những văn bản pháp luật đơn giản trên mạng giá 15 đô. Bạn có thể lên mạng và li dị chỉ với 249 đô. Điều đó sẽ làm cho nhiều luật sư mất việc.

Và rồi toàn cầu hóa. Như chúng ta thấy trong năm này, có hàng triệu công nhân cổ trắng có khả năng ở Ấn Độ, Phi Luật Tân, và những nơi khác sắn sàng làm những việc như lập trình đơn giản và phân tích tài chính với giá chỉ bằng một phần nhỏ của lương công nhân ở tây phương. Điều đó sẽ làm cho nhiều người làm việc với code và các con số thất nghiệp.

Hai lực này – tự động hóa và toàn cầu hóa – đang thay đổi sâu sắc thế giới việc làm. Có nghĩa là bất kỳ công việc nào chỉ dựa đơn giản trên việc đi theo một loạt quy luật – công việc có thể viết xuống thành một trang thủ tục, hay có thể được cấu hình để đưa đến một câu trả lời đúng duy nhất – sẽ bị mất. Và điều đó có nghĩa là những công việc còn lại là những việc mà máy tính không thể làm nhanh hơn và công nhân trí thức ở nước ngoài lương thấp không thể làm rẻ hơn.

Những việc còn lại bao gồm các việc tạo ra vẻ đẹp và chạm vào tâm hồn con người. Chúng sẽ dựa ít hơn vào não trái, kiều thông minh SAT chúng ta đã được dạy để kính trọng và tôn thờ – và nhiều hơn về những yếu tố của não phải về nghệ thuật và trái tim.

Nghệ thuật và trái tim. Tạo ra điều gì đó mà thế giới không biết rằng nó đã mất đi. Tạo ra những mối liên hệ đầy ý nghĩa và đồng cảm với người khác. Đó là những tính chất khó sao bản được. Và những cái này, tôi vui vẻ mà nói, đúng là những yếu tố bạn đang thuần thục ở đây tại trường Ringling.

Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế
Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế

Nhưng đợi chút, còn nữa. Bạn thấy đấy, nền kinh tế đầy những công nhân não trái đã làm việc tốt. Đất nước này, và hầu hết những nước đã phát triển, trở nên giàu mạnh hơn bất kỳ nhóm dân tộc nào trong lịch sử thế giới. Điều này đã thay đổi bản chất của kinh doanh – và nó sẽ thay đổi tiến trình của đời sống lao động của chúng ta. Và nếu bạn không tin tôi, nhìn vào đây. Đây là một chiếc bản chải trong nhà vệ sinh – nhưng không phải là một bàn chải như bao bàn chải nhà vệ sinh khác. Đây là một bàn chải thiết kế cao cấp — do Michael Graves thiết kế — một trong những kiến trúc sư và nhà thiết kế sản phẩm nổi tiếng nhất thế giới. Nó đáng giá 5.99 đô ở Target [công ty bán hàng giá rẻ]. Đúng rồi, khi chúng ta có bàn chải nhà cầu thiết kế cao cấp, cuộc sống ở Mỹ phải rất tốt.

Nhưng, có một điểm quan trọng ở đây – một điểm rất quan trọng. Trong kinh doanh, không đủ để cho một công ty hay một cá nhân bán ra một sản phẩm chỉ đơn giản là làm được việc. Bất kỳ ai cũng có thể tạo ra sản phẩm như vậy. Trong thị trường ngày nay tràn ngập đủ mọi thứ, sản phẩm và dịch vụ [của ta] phải đẹp đẽ về hình thức và vượt trội về tình cảm. Bây giờ, ở đâu bạn học về vẻ đẹp hình thức và thăng hoa tình cảm? Ở trường luật? Không, ở trường nghệ thuật.

Và điều đó giải thích tại sao một bằng về nghệ thuật bây giờ có lẽ là bằng quan trọng nhất trong kinh doanh.

(Nguyến Minh Hiển dịch)

.

Art, Heart & the Future

Quảng cáo của Pepsi
Quảng cáo của Pepsi

I’d like to begin by telling you about one of the biggest mistakes
I’ve ever made.

A decade and a half ago, I did something that I very much regret – something that I’m slightly ashamed of, something that I wish nobody would ever know. I’m willing to tell you tonight – if you promise to keep it in this room, just between you and me.

When I was a young man, in a moment of youthful indiscretion, I went to law school. Now, I didn’t do very well in law school. In fact, I graduated in the part of my class that made the top 90 percent possible. I didn’t enjoy law school. I never practiced law a day in my life. If I could press the rewind button and do it over differently, I would.

So why did I do it? Why did I go to law school? Why, oh why, did I go to law school?

The answer is actually quite simple. It’s an answer some of you have given before. It’s an answer some of you have heard before.

It’s my parents’ fault.

Let me explain.

When I was a kid—growing up in a middle class family, in the middle of America in the middle of the 1970s—most parents dished out the same plate of advice to their kids. Get good grades, go to college, and pursue a profession that would offer a decent standard of living and perhaps a dollop of prestige. If you were good at math and science, become a doctor. If you were better at English and history, become a lawyer. If blood grossed you out and your verbal skills needed work, become an accountant.

That’s the advice my parents gave me. That’s the advice most middle-class parents gave their kids. Doctor. Lawyer. Accountant. Engineer.

Those were the jobs that led to the promised land of financial security, professional prestige, and overall happiness.

The advice was so widely believed that if you deviated from the path, everybody tried to step in and steer you back on course. For example, in college, I majored in linguistics. And I got the same question over and over again. It’s a question some of you have asked before. It’s a question some of you have heard before.

Các lọai ly
Các lọai ly

What are you going to do with that?
Linguistics? What are you going to do with that?
Sound familiar?

Go to law school, my parents told me. It’s something to fall back on.
Go to law school, everyone said. It will keep your options open.
Now, to be fair, that advice was well-intentioned. And at the time, it wasn’t exactly wrong. Back then, going to law school was a wise pathway into the respectable world.

But today, class of 2004, that’s no longer true. These days, that advice is not just boring. It’s dangerous. Because the future you’re facing looks very different from the future I faced when I graduated from college 18
years ago.

Today, the future doesn’t belong to those engineers, lawyers, and accountants. It belongs to a very different kind of person with a very different kind of mind. The future belongs to artists and designers, photographers and illustrators. It belongs to creators and empathizers, pattern recognizers and meaning makers.

In other words, it belongs to people like you.

In the U.S., the number of graphic designers has increased tenfold in a decade; graphic designers outnumber chemical engineers by four to one. Since 1970, the U.S. has 30 percent more people earning a living as writers and 50 percent more earning a living by composing or performing music.

More Americans today work in arts, entertainment, and design than work as lawyers, accountants, and auditors.

And that’s just the beginning. Because several powerful forces are converging to make my parents’ advice obsolete—and to make your degree from Ringling more valuable than you ever imagined when you enrolled
here four years ago.

One of those forces is automation. Computers have begun to shake up the lives of white-collar workers this generation much as they disrupted the lives of blue-collar workers last generation. Computers can now do many routine tasks—processing claims, adding figures, searching data—faster, cheaper, and better than humans can. So accountants lose work to TurboTax and other accounting software. The same thing is happening to lawyers. The typical lawyer charges $180 an hour. But now you can get basic fill-in-the-blank legal forms on the web for 15 bucks. You can even go online and
get a divorce for a mere $249. That will leave a lot of lawyers unemployed.

Then there’s globalization. As we’ve seen this year, there are millions of capable white-collar workers in India, the Philippines, and elsewhere willing to do work like basic computer programming and financial analysis for a fraction of the pay of workers in the west. That will leave a lot of code slingers and number crunchers unemployed.

Xe đạp
Xe đạp

These two forces—automation and globalization—are profoundly changing the world of work. They mean any job that is based on simply following a prescribed set of rules—that can be reduced to a spec sheet or configured to produce a singe right answer—is a goner. And that means that the jobs that remain will be the sort of things that computers can’t do faster
and low-wage overseas knowledge workers can’t do cheaper. The jobs that remain will involve creating beauty and touching the human soul. They’ll rely less on the sort of left brain, SAT kind of intelligence we’ve been schooled to respect and hectored into worshipping – and more on the right brain qualities of art and heart.

Art and heart. Creating something the world didn’t know it was missing. Forging meaningful relationships and empathizing with others. These are qualities that are difficult to replicate. These are qualities that will define the workforce of the future. And these, I’m happy to say, are the very qualities you’ve been mastering here at Ringling.

But wait, there’s more. You see, that economy filled with left-brain workers did pretty well. This country, and most of the developed countries, became wealthier than any group of people in the history of the world. This has changed the nature of business – and it will change the course of your working lives. And if you don’t believe me, look at this. This is a toilet brush – but not just any toilet brush. It’s a designer toilet brush – designed by Michael Graves, one of the world’s most famous architects and product designers. It costs $5.99 at Target. Yes, when we’ve got designer toilet brushes, life in America must be pretty good.

But there’s a serious point here – a very serious point. In business, it’s no longer enough for a company or an individual to offer a product or a service that’s simply functional – that merely works. Anybody can do that. In today’s overstocked, materially abundant marketplace, that product or service also has to be physically beautiful and emotionally transcendent.

Now, where do you learn about physical beauty and emotional transcendence? At law school? No, at art school.

And that explains why an art degree is now perhaps the most valuable
degree in business.

Daniel H. Pink at Ringling School of Art and Design
May 2004

Lời cầu nguyện đầu ngày

Thưa Chúa,

Khi con thức dậy sáng nay,
mong thánh linh của Chúa đến với con.
prayer
Mong trí óc con nhận được,
tất cả những gì đến từ Chúa,
tâm hồn con nhận được
ơn phước của Chúa,
và trái tim con nhận được
tình yêu của Chúa.

Mong tất cả những người con gặp
hay nghĩ đến trong ngày hôm nay
cảm thấy tốt hơn.

Mong con đóng góp an bình.

Mong con phục vụ mục đích của Chúa.
với tất cả những gì con nói và làm,
hôm nay và mãi mãi.

Hãy cho con biết cách.

Amen.

.

Dear God,
prayer1
As I wake up this morning,
may Your spirit come upon me.

May my mind receive
Your emanations,
my soul receive
Your blessing,
and my heart receive
Your love.

May all those I meet
or even
think of on this day
feel better for it.
May I contribute peace.

May I serve Your purposes
with all I say and do,
today and always.

Please show me how.

Amen

Tình yêu: một diễn giải của Corinthians 1, chương 13

Chào các bạn,

Câu nói về tình yêu nỗi tiếng nhất trong văn minh tây phương là trong chương 13, quyển Corinthians 1, trong Thánh kinh.

Bài sau đây phỏng theo mô hình của 1 Corinthians 13, để bàn luận sâu hơn, đặc biệt cho những người làm việc thiện nguyên, công quả, và tôn giáo hàng ngày.

Chúc các bạn một ngày đầy tình yêu ! 🙂

Hiển

.

If I talk a lot about God and the Bible and the Church, but I fail to ask about your needs and then help you, I’m simply making a lot of empty religious noise.
love4
Nếu tôi nói rất nhiều về Chúa và Kinh Thánh và về Nhà thờ, nhưng tôi không biết được bạn cần gì và giúp đỡ bạn, tôi đơn giản là đang tạo ra thật nhiều tiếng ồn tôn giáo.

If I graduate from theological seminary and know all the answers to questions you’ll never even think of asking, and if I have all the degrees to prove it and if I say I believe in God with all my heart, and soul and strength, and claim to have incredible answers to my prayers to show it, but I fail to take the time to find out where you’re at and what makes you laugh and why you cry, I’m nothing.

Nếu tôi tốt nghiệp trường thần học và tôi biết tất cả những câu trả lời cho bao câu hỏi mà bạn sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới để hỏi, và nếu tôi sở hữu tất cả bằng cấp để chứng tỏ điều đó, và nếu tôi nói tôi tin Chúa với tất cả trái tim, linh hồn và sức lực, và nói tôi đã nhận được những trả lời lạ lùng cho lời cầu nguyện của tôi, nhưng tôi không dành được thời gian để tìm hiểu bạn đang ở đâu và điều gì làm bạn cười hay khóc, tôi chẳng là gì cả.

If I sell an extra car and some of my books to raise money for some poor starving kids somewhere, and if I give my life for God’s service and burn out after pouring everything I have into the work, but do it all without ever once thinking about the people, the real hurting people – the moms and dads and sons and daughters and orphans and widows and the lonely and hurting – if I pour my life into the Kingdom but forget to make it relevant to those here on earth, my energy is wasted, and so is my life.

Nếu tôi bán bớt một chiếc xe và một mớ sách của tôi để quyên tiền cho những em bé nghèo và đang chết đói, và nếu tôi hy sinh cuộc đời tôi để phục vụ Chúa và kiệt sức sau khi rót tất cả sức lực của tôi cho công việc, nhưng làm tất cả việc đó mà không để ý tới con người, những người đang thực sự đau khổ, các bà mẹ, các ông bố, các đứa con, các em bé mồ côi, các góa phụ, tất cả những người đang cô đơn và đau đớn – nếu tôi rót toàn bộ cuộc đời của tôi vào Nước Thiên đàng nhưng không làm điều đó có liên hệ đến những người trên trái đất này, năng lượng của tôi bị lãng phí, và cuộc đời của tôi cũng bị lãng phí.
love
Here is what love is like – genuine love.
Đây là tình yêu – tình yêu thực sự

God’s kind of love.
Loại tình yêu của Chúa

It’s patient.
Tình yêu kiên nhẫn

It can wait.
Tình yêu có thể đợi

It helps others, even if they never find out who did it.
Tình yêu có thể giúp đỡ người khác, ngay cả khi người ta không bao giờ biết là ai đã giúp.

Love doesn’t look for greener pastures or dream of how things could be better if I just got rid of all my current commitments.
Tình yêu không tìm kiếm những thảm cỏ xanh hơn, hay mơ tưởng rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn ra sao nếu tôi có thể bỏ đi tất cả những cam kết hiện thời.

Love doesn’t boast.
Tình yêu không khoe khoang

It doesn’t try to build itself up to be something it isn’t.
Tình yêu không cố dựng nó lên thành cái không phải là nó.

Love doesn’t act in a loose, immoral way.
Tình yêu không hành động theo cách buông thả, vô đạo đức

It doesn’t seek to take, but it willingly gives.
Tình yêu không không tìm kiếm nhận lãnh, mà mong muốn đem cho.

Love doesn’t lose its cool.
Tình yêu không phai đi sự sâu sắc.

It doesn’t turn on and off.
Tình yêu không mở và tắt
love5
Love doesn’t think about how bad the other person is, and certainly doesn’t think of how it could get back at someone.
Tình yêu không nghĩ người kia xấu đến mức nào, và chắc chắc chẳng nghĩ tới làm sao để trả đũa.

Love is grieved deeply (as God is) over the evil in this world, but it rejoices over truth.
Tình yêu đau buồn sâu thẳm (như buồn đau của Chúa) về tội ác của thế gian, nhưng vui sướng cùng sự thật.

Love comes and sits with you when you’re feeling down and finds out what is wrong.
Tình yêu đến và ngồi cạnh bạn khi bạn chán nản và tìm ra nguyên do tại sao bạn chán.

It empathizes with you and believes in you.
Tình yêu thông cảm với bạn và tin tưởng nơi bạn.

Love knows you’ll come through just as God planned, and love sticks right beside you all the way.
Tình yêu biết rằng bạn sẽ vượt qua như Chúa đã định, và tình yêu luôn kề cận bên bạn trên cả đoạn đường.

Love doesn’t give up, or quit, or diminish or go home.
Tình yêu không bỏ cuộc, hay chuồn, hay xìu, hay bỏ về.

Love keeps on keeping on, even when everything goes wrong and the feelings leave and the other person doesn’t seem as special anymore.
Tình yêu tiếp tục kiên trì, ngay cả khi mọi chuyện đều hỏng và các cảm xúc ban đầu tan biến, và người kia chẳng còn vẻ đặc biệt nào nữa hết.

Love succeeds 100 percent of the time.
Tình yêu thành công trong 100 phần trăm thời gian.

That, my friend, is what real love is!
Đó, bạn ơi, là tình yêu thực sự!

February 12, 2008
By DAVID SANFORD
Nguyễn Minh Hiển dịch

Hối tiếc

Chào các bạn,
silence1
Bài thơ song ngữ sau đây là thành quả lao động cực nhọc của các bạn trong mục English Discussion tuần rồi. Chị Kiêm Yến và anh Quan Jun dịch bài thơ Regrets của mình, với Viên Hy dịch nhưng không post vì “dịch ra không có vần” 🙂 (Thực ra trong ngôn ngữ đã có sẵn âm thanh, đâu cần phải theo nhịp điệu và âm vận cổ điển thì mới vận dụng được âm thanh của ngôn ngữ. Có nhiều cách sắp xếp ngôn ngữ để vận dụng âm thanh).

Mình đã bỏ nhiều thời gian phân tích cách dịch của chị Yến và anh Quân, rồi dùng 2 bải dịch của hai bạn, cùng với biên tập của mình, hòa trộn thành sản phẩm cuối mình. Mình nghĩ là một người dịch, dù người đó là ai, thì khó mà đạt được phẩm chất của bản dịch này.

Post đây để chia sẻ với các bạn yêu thơ nhưng không theo dõi mục Daily English Discussion. Các bạn cho the DED Gang một tràng pháo tay nhé.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

.

Regrets
saigon1
I regret the days and months we were together

When the sun was bright
the tamarind trees green
and the bomb explosions the city’s routine

When all I wanted was to hold you tight
and place a slight kiss on your lips

When the world was so huge
that life was closer to death than Saigon to Hanoi
or you to me

The fear of the unknown
beyond the first kiss
was larger than my valor
(though I wasn’t at all bothered
by the nightly exploding rockets)

Those days
gray monsoons
red flares
quiet eyes
wet hair

Love rolling in thunders in the heart

And I just wanted to kiss you slightly on the lips

Why didn’t I?

    TDH

.

Hối tiếc

flaringup
Anh hối tiếc tháng ngày bên nhau

Thuở mặt trời sáng
vòm me xanh
và bom nổ hàng ngày trong thành phố

Thuở anh chỉ muốn siết em thật chặt
và hôn nhẹ môi em.

Thuở thế giới rộng đến nỗi
sự sống gần cái chết hơn Sài Gòn gần Hà nội
hay anh gần em

Cơn sợ hãi mơ hồ
sau nụ hôn đầu
còn lớn hơn dũng cảm trong anh
(dù anh chẳng chút xao lòng
bởi tầm đạn nổ đêm đêm)

Những ngày tháng ấy
những cơn mưa xám
hỏa châu đỏ
mắt thầm
tóc ướt

Tình yêu cuộn dâng sấm sét trong lòng

Và anh chỉ muốn hôn nhẹ môi em

Sao anh lại không làm thế ?

    (Translated by Kiêm Yến, Quan Jun, TĐH)

Old Town

Old Town

It may be said that Thanh Thi has been one of the best songs of the Bai Hat Viet program as yet. A title seems to remind us of far-away memories that flow along the time. The guy’s memories came to mind so beautifully, after being absent from his hometown for so long. A town of poor childhood and peddling wares gone with his mum’s steps on each close street was bound to him, in the current of time and space. hang rong

On his way back, the old images were still evident in his mind, the space seemed to stand still, the time seemed to stop, and his source of feelings seemed to be in pieces when he found out memories of the past…

Although it was the place that hid difficult and needy years, his town still retained nice, simple and sweet memories. Frosty mizzling nights, peddling wares on each old poor street, or a foggy town at sunrise. The town crouched when the winter whispered, cold and frosty; but he was still warm in the large and long pullover in which his mum had placed all her love. His town emerged in little but simple joys, such as the rice pot by the fire, or his mum’s expectation for his dad back from the far battlefield: for a day of reunion.

The town was the winter of coldness and remembrance, and the spring of glory and love. The images of the poor town gradually appeared in the guy away from home. Eyes with jubilation for his mum down from the late market with some small treats. Beautiful and peaceful childhood! Like the verses of a poem. Like the words of a song. Silently flowing in memory and softly chanting happy songs. The town was also the guy’s desire for a peaceful life with his relatives and family. Gentle dreams in the passing of the time.
hanoixua
The town was still there, how tender it was! Old streets were not only the names that reminded him of close people, but the places that filled vacancies in his heart. That was the lover in bygone days, out of sight but not out of mind! That was the flavor of young rice-flakes fragrance on his sister’ hands. The flavor still awaited for the guy to return…

I don’t know why I miss Hanoi to the full whenever hearing Thuy Chi sing Thanh Thi. Hanoi, the town in the heart of a person absent from home. A close and far-away town! Though my departure was not started yet, my town would have already expected my day of return. Return to look for a belt of memories fading into the years, for an affection left in every small alley, for my mum scurrying on the old roads to Mo Market and Lu Temple, and for my heart in remembrances that were left behind. Oh Hanoi, my town!

A foggy morning I returned…

Văn Quân

Nghe Thùy Chi hát Thành Thị ở đây

Nghe Hoàng Phương hát Thành Thị bằng tiếng Anh ở đây
.

Phố Thị Xưa ….

Có thể nói rằng “Thành Thị” là một trong những bài hát hay nhất chương trình Bài Hát Việt cho đến thời điểm này. Tên bài hát gợi lên trong ta một kí ức xa xôi đã phai nhạt theo thời gian. Những kỉ niệm của người con trai sau bao nhiêu năm xa cách phố thị giờ hiện về thật đẹp. Một thành thị của tuổi thơ nghèo với những gánh hàng rong theo từng bước chân mẹ trên những phố quen gắn bó với chàng trai đã theo dòng chảy của không gian và thời gian.Về lại phố xưa, những hình ảnh cũ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí anh, không gian như tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi, và cảm xúc dâng trào trong anh dường như vỡ òa khi anh tìm về với kỷ niệm xa xưa…. em xưa-4

Dẫu nơi đó chôn giấu một thời khốn khó, thành thị của anh vẫn cất giữ những kí ức đẹp, đơn sơ và trìu mến. Những đêm mưa phùn gió bấc rét mướt, những gánh hàng rong theo mẹ qua từng phố nghèo hay phố thị chìm trong làn sương sớm mai. Thành thị nép mình khi mùa đông đến, xao xác lạnh buốt; nhưng vẫn thật ấm áp trong chiếc áo len rộng dài mà mẹ đã đan trọn yêu thương. Thành thị hiện lên trong niềm vui nhỏ bé giản dị là nồi cơm bên bếp hồng, hay nỗi ngóng trông của mẹ mong tiếng chân cha từ chiến trường xa trở về: cho ngày đoàn tụ, xum họp.

Thành thị là mùa đông giá rét da diết nỗi nhớ, và mùa xuân rực rỡ thắm thiết yêu thương. Hình ảnh phố thị nghèo dần hiện lên trong tâm hồn người con xa xứ. Là ánh mắt hân hoan trông ngóng mẹ tan chợ phố mang theo chút quà nho nhỏ. Thật đẹp đẽ và bình dị ấu thơ! Như vần thơ. Như khúc hát. Lặng lẽ chảy trong miền kí ức và nhẹ nhàng cất khúc hoan ca. Thành thị cũng là khát vọng của chàng trai ấy về một cuộc sống bình yên với những người thân và gia đình. Ước mơ an bình theo năm tháng .
Cốm

Thành thị vẫn ở đó, nghe sao thân thươngquá! Con phố xưa không chỉ là cái tên gợi lại những người thân thuộc, mà còn là nơi lấp đầy khoảng trống trong tim anh. Đó là người yêu dấu một thời dĩ vãng, tuy xa mặt nhưng ko cách lòng. Là hương cốm xông xênh, thơm nức bàn tay người em gái, hương cốm mong từng bước chân người trai trở về…

Không hiểu tại sao tôi lại nhớ Hà Nội nao lòng mỗi khi nghe Thuỳ Chi hát “Thành Thị”. Hà Nội, phố thị trong trái tim người tha hương. Một thành phố gần gũi mà xa xôi.Chưa đi xa , mà thành phố của tôi đã ngóng đợi ngày về. Trở về để tìm lại miền kí ức đã nhạt nhoà theo năm tháng, tìm lại niềm yêu thương gởi gắm trong từng ngõ vắng nhỏ, tìm lại dáng mẹ tất tã trên những con đường xưa đến chợ Mơ và đền Lừ, và tìm lại hồn mình trong nỗi nhớ không mang theo. Ôi Hà Nội, phố thị của tôi!

Tôi đã về trong một sớm mờ sương…

Viên Hy dịch
.

Tuyên Ngôn Dịu Êm

Chào các bạn,

Hôm nay anh Ken Robert trở lại với chúng ta trong Tuyên ngôn dịu êm dưới đây. 🙂

Điều lý thú là anh Ken ủng hộ quan niệm về sáng tạo dịu êm “mildly creative”, và mình, bằng kinh nghiệm cá nhân theo thời gian cũng thấy hướng đó có lý và bền vững.
parachuting
Sáng tạo là sự bứt phá của trí tưởng tượng con người thoát ra khỏi được cái hộp. Như bình thường đang trên cạn bỗng nhảy xuống hồ nước, hoặc chợt nhảy dù xuống đất khỏi chiếc máy bay trực thăng đang bay và thấy mặt đất bé tí. Cảm giác đó rất thú vị.

Để có sáng tạo, nhiều người “psych-up” và “being wild” như uống rượu ngon, uống nhiều café, hút thuốc lá hay tạo ra không gian thần thánh.

Cách đó cũng được nhưng đôi khi hơi “quá tốt” và vẫn có sự bất ổn đâu đó trong lòng. Có thể có rất nhiều ý tưởng hay nhưng lại khó tập trung được vào một ý tưởng cụ thể. Hay cảm giác “sau cảm hứng” chẳng dễ chịu gì.

“Sáng tạo dịu êm” đưa sáng tạo về trạng thái nhẹ nhàng , dịu dàng và bền vững.

+ Lắng yên bản thân bằng cách đi bộ, ngồi thiền, cầu nguyện để lắng nghe xem mình nói gì hơn là đổ kích thích vào bản thân.

+ Chấp nhận cuộc sống bình thường, sống vui vẻ dịu dàng với gia đình bè bạn , chăm sóc sức khỏe tốt hơn là phải đi “tu kín” để có cảm hứng.

+ Hỏi những câu hỏi nhỏ cũng được, như “Làm sao để hòa giải hai anh bạn đang cãi nhau?”, “Làm thế nào để tạo ra không khí ấm cúng trong bếp của công ty?” để phát triển từ từ hơn là đòi hỏi cấp bách những tư tưởng cách mạng.

Thực tế, sự căng thẳng hay nghiêm trọng của con người trước bất kỳ vấn đề gì đã hạn chế việc tìm ra giải phải tốt nhất cho vấn đề đó rồi.  Sự dịu êm tạo ra cơ hội cho giải pháp hay có cơ hội lên tiếng.

Nếu coi vấn đề là một chuyến đi dạo mát, một ly nước lung linh trên tay, một trò chơi thú vị và mình đang chơi đùa với nó, tự nhiên ta sẽ thấy giải pháp nhanh và hay hơn nhiều. 🙂

Chúc các bạn một ngày dịu êm,

Hiển

.

Tuyên ngôn Dịu Êm
sailing
Chúng tôi, những người sáng tạo dịu êm và sản xuất êm dịu, là một bộ lạc dịu dàng, một nhóm những người du hành mát mẻ trong một chuyến du hành sáng tạo. Chúng tôi sống cuộc sống của những cảm hứng yên lặng và được nuôi dưỡng bởi trí tưởng tượng chung của chúng tôi.

Trước khi chúng tôi kiếm tiền, chúng tôi tìm cách tạo ra ý nghĩa trước tiên.

Trước khi chúng tôi thu hút khách hàng và thân chủ, chúng tôi tìm cách thu hút bạn bè và những tâm hồn đồng điệu trước tiên.

Trước khi chúng tôi kiếm lời, chúng tôi tìm cách đóng góp trước tiên.

Chúng tôi là những nhạc sĩ và người kể chuyện, nhà văn và nghệ sĩ, người tư duy và người mơ ước, nhà khoa học, triết gia, và doanh nhân.

Chúng ra không ngại cạnh tranh, nhưng chúng tôi thích hợp tác hơn.

Chúng tôi có thể quản lý, nhưng chúng tôi thích khơi cảm hứng hơn.

Chúng tôi có thể không là chuyên gia, nhưng chúng tôi hào hứng muốn trở thành tấm gương về những điều chúng tôi muốn thấy nhiều hơn trong thế giới này.

Chúng tôi ít thích lên ga số và làm xong việc, và thích dịu xuống đề làm “việc đúng” hơn.

Chúng tôi không hoàn hảo, nhưng chúng tôi kiên trì một cách nhẫn nại, thay đổi từ từ, tiến bộ từ từ, và liên tục tạo ra những thứ để chia sẻ với gia đình chúng tôi, bạn bè chúng tôi, và thế giới của chúng tôi.

Chúng tôi chấp nhận sự không chắc chắn, ôm choàng tính không thế dự đoán, và khởi đầu mới mỗi giây phút, tri ân cho những cơ hội cuộc đời cung cấp cho chúng tôi, trong khoảng thời gian chúng tôi được chia phần, để làm kinh ngạc và bị làm kinh ngạc bởi những người chúng tôi gặp gỡ, bao gồm cả chúng tôi.

Không có gì vội vã cả, chúng tôi mời bạn tham gia cùng nhóm trong khi chúng tôi tiếp tục con đường đi vào dịu êm để khám phá những khả năng bất tận.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

The Mild Manifesto
mildrunning
We, the mildly creative and the mildly productive, are a tender tribe, a calm, cool collaboration of travelers on a creative journey. We lead lives of quiet inspiration and are nourished by our shared imaginations.

Before we make money, we seek first to make meaning.

Before we attract customers and clients, we seek first to attract friends and kindred spirits.

Before we make a profit, we seek first to make a contribution.

We are musicians and storytellers, writers and artists, thinkers and dreamers, scientists, philosophers, and entrepreneurs.

We are not afraid to compete, but prefer to collaborate.

We are able to manage, but prefer to inspire.

We might not be experts, but we are enthusiastic about becoming examples of what we wish to see more of in the world.

We are less about getting fired up and getting things done, and more about settling down and doing the right things.

We are not perfect, but we are patiently persistent, gradually changing, slowly improving, and steadily creating things to share with our families, our friends, and our world.

We accept uncertainty, embrace the unpredictible and begin anew each moment, grateful for the opportunities our lives provide, in the time we are given, to amaze and be amazed by those we encounter, including ourselves.

Without any sense of urgency, we invite you to join us as we make our way into the mild to explore the endless possibilities.

Ken Robert

Daily English Discussion–Aug. 7, 09–Poem “Regrets”

Hi everyone,
flaringup
Hey, you guys, the talented Daklak Gang, the poets, and the poetry lovers out there, could you do me a personal favor.

Below is a poem entitled “Regrets”, which I wrote in English in 2000 and have edited it three times since.

Sometimes I wanted to translate it into Vietnamese, but every time I tried to start, I backed out. For some reason, I am not too excited about translating my own stuff, although I am more ready with other people’s writings.

So could you kindly translate this poem and make it into a beautiful Vietnamese piece for me to keep.

Thanks a million 🙂

Hoanh

.

Regrets

I regret the days and months we were together

When the sun was bright
the tamarind trees green
and the bomb explosions the city’s routine

When all I wanted was to hold you tight
and place a slight kiss on your lips

When the world was so huge
that life was closer to death than Saigon to Hanoi
or you to me

The fear of the unknown
beyond the first kiss
was larger than my valor
(though I wasn’t at all bothered
by the nightly exploding rockets)

Those days
gray monsoons
red flares
quiet eyes
wet hair

Love rolling in thunders in the heart

And I just wanted to kiss you slightly on the lips

Why didn’t I?

    TDH